chapter 8
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dưới bóng mát của cây cổ thụ trong xóm, đám “xóm tôi” vẫn loay hoay chuẩn bị cho đại nhạc hội sắp tới. Khải, dù lòng vẫn trĩu nặng những suy tư về Hương và Huyền, vẫn không quên trọng trách của mình đối với nhóm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khải đứng giữa đám bạn, đôi mắt đầy nghiêm túc, dù vẻ ngoài có chút gì đó khắc khoải:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Chưa có gì chắc chắn là chúng ta sẽ thành công, nhưng lần này phải cố gắng hết sức. Mày lo phần âm thanh, tao sẽ lo vụ bài hát.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi, đang lười nhác nằm dài, mắt vẫn lộ rõ sự quyết tâm nhưng không quên trêu chọc:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Bài nào? Hay mày định vừa hát vừa thả thính nữa? Tao biết rõ mày lắm, hồi năm lớp 3 mày thả thính con Ngọc mà!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thằng Khải chẳng nói chẳng rằng, lấy băng keo dán miệng tôi lại như thể đã chuẩn bị sẵn từ trước. Cả đám cười phá lên, chỉ có tôi là thấy uất ức, vì miệng bị dán lần thứ ba rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Huyền bất ngờ lên tiếng, giọng điệu pha chút châm chọc:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Khải mà đứng trên sân khấu thì chắc chắn không ai để ý đến ai khác đâu. Tụi tui chỉ cần đứng làm nền thôi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khải nhướng mày, tỏ vẻ tự mãn:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Chỉ cần Hương cười là được, còn lại tao không quan tâm.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Câu nói làm cả nhóm bật cười thêm lần nữa, nhưng Hương chỉ ngồi im lặng, khẽ lắc đầu. Dù nhận ra sự tinh nghịch trong ánh mắt Khải, Hương dường như không muốn mọi chuyện đi xa hơn, giữ cho mình một khoảng cách nhất định.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tân vỗ vai Khải, giọng điệu vừa hài hước vừa nhắc nhở:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thôi, không đùa nữa. Mày lo phần hát đi, còn tao với mấy đứa kia lo phần nhảy. Riêng thằng Sơn lo phần âm thanh, vì nó giỏi làm mấy mảng IT. Nhưng nhớ đừng lơ là nha, mày mà sơ hở thì Huyền với Hương bỏ đi hết đấy.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khoa, với giọng điệu thường ngày, đầy phân tích, thêm vào:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thật ra, tụi mình nên có một phần đặc biệt để gắn kết cả nhóm. Kiểu như màn đồng diễn, vừa hát vừa nhảy. Còn Khải, mày cứ cố hát như bình thường cũng được, miễn sao đừng làm loãng tiết mục.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khải gật đầu đồng ý, nhưng trong lòng vẫn không ngừng tính toán. Cậu biết rằng nhiệm vụ này không dễ dàng, nhất là khi vừa phải hoàn thành tốt phần biểu diễn, vừa tìm cách thể hiện tình cảm với Hương và Huyền. Một nhiệm vụ kép đầy thách thức, nhưng Khải quyết không bỏ lỡ cơ hội.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Buổi tập tiếp theo bắt đầu trong không khí rộn ràng, với tiếng đàn guitar của Tân vang lên đầy cảm xúc. Cả nhóm tập trung hết mình, từ những bước nhảy đến từng lời hát. Khải không chỉ chú ý đến phần biểu diễn, mà còn tìm cách tạo ra những khoảnh khắc riêng tư với Hương và Huyền, dù biết rằng mọi động thái của cậu đều bị Khoa và đám bạn dõi theo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cuộc thi văn nghệ này không chỉ là cơ hội để xóm tôi chứng tỏ tài năng, mà còn là thời điểm để Khải tiến gần hơn đến việc chinh phục trái tim của Hương và Huyền, bất chấp mọi khó khăn đang chờ phía trước. Riêng tôi, dù có bị dán băng keo miệng thì vẫn phải lo phần âm thanh cho máy tính. Còn Tân, cứ tưởng lấy đàn guitar ra là để làm màu, nhưng cậu ấy thực sự đang mang lại những giai điệu làm xao xuyến lòng người. Cụ thể là nó thể hiện tiết mục "đập vỡ cây đàn" do lười, và đàn đó của thằng Khải :)
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị