chapter 9
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi “xóm trên” bước ra sân khấu, không khí tràn đầy tự tin. Như liếc nhìn các bạn mình, nụ cười tươi rạng rỡ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mọi người sẵn sàng chưa? Chúng ta phải làm bùng nổ đêm nay!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Xuân, với năng lượng dồi dào, vỗ vai Tân rồi nói đùa:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cậu đừng có mà căng thẳng quá, cứ thả lỏng đi! Hát thôi ấy mà, có gì đâu mà sợ.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tân mỉm cười, nhưng trong mắt không giấu được chút lo lắng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ừ, mình biết mà. Chỉ cần mình không lạc nhịp là ổn rồi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Diệu, đang chỉnh lại chiếc nơ trên tóc, nháy mắt với Long:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cậu nhớ bước nhảy cuối đấy nhé, đừng có làm rối cả nhóm.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Long giả vờ nghiêm trọng, đáp lại:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Yên tâm, mình là vũ công số một mà. Không ai làm rối được mình đâu!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Diệu cười khúc khích: “Số một… trăm thì có.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng nhạc vang lên, cả nhóm bắt đầu trình diễn với sự phối hợp nhịp nhàng và hoàn hảo. Khi màn trình diễn kết thúc, Khoa cúi đầu chào khán giả, thở phào nhẹ nhõm:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tốt lắm mọi người, chúng ta làm được rồi!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến lượt “xóm tôi” bước lên sân khấu. Khải nhìn quanh, cố gắng giữ bình tĩnh:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đây là cơ hội của chúng ta. Không cần phải hoàn hảo, chỉ cần thật lòng thôi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi nằm lười biếng ở phía sau, không quên châm chọc:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cơ hội mày chọc con Huyền à?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khải lại lấy băng keo dán miệng tôi, như thể đã chuẩn bị sẵn từ trước. Nhưng dù sao tôi chỉ chỉnh âm thanh, thế nào về cũng gỡ được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Huyền gật đầu, nhẹ nhàng lên tiếng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mình cũng nghĩ vậy. Cứ hát bằng cả trái tim, khán giả sẽ cảm nhận được.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hương đứng bên cạnh Khải, mỉm cười động viên:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Khải hát trước đi, tụi mình sẽ theo sau.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khải hít một hơi sâu, bắt đầu bài ballad bằng giọng hát đầy cảm xúc. Tân ngồi đệm đàn, mỉm cười nhìn bạn mình:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cậu làm tốt lắm, cứ tiếp tục nhé.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi Huyền và Hương cùng bước ra, Khải liếc nhìn Hương một cách khéo léo, giọng cậu trầm ấm:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cậu có cảm nhận được không? Nhịp điệu này là dành cho cậu đấy.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hương mỉm cười nhẹ, đáp lại bằng một cái gật đầu tinh tế:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mình cảm nhận được, Khải à.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Huyền cũng không chịu kém, cô đáp lại trong đoạn điệp khúc:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nhịp điệu này không chỉ dành cho một người đâu, phải không?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cả nhóm cười vui vẻ, không khí trên sân khấu trở nên ấm áp và chân thành. Khi bài hát kết thúc, Khải cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn. Cậu biết rằng dù kết quả ra sao, cậu đã truyền tải được tình cảm của mình qua bài hát.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau màn trình diễn, Như từ “xóm trên” tiến tới bắt tay Khải:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Các cậu làm tốt lắm! Mình rất thích phần biểu diễn của các cậu.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khải mỉm cười đáp lại:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cảm ơn các bạn. Cũng nhờ các bạn mà chúng mình có thêm động lực.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tân nhìn Long, đùa:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thấy chưa? Nhảy cũng không tệ mà. Chúng ta không chỉ là đối thủ, mà còn là bạn bè.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Long cười lớn:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Phải rồi, cuối cùng thì mọi người đều đã làm tốt. Đêm nay là của chúng ta!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cả hai xóm cùng cười nói vui vẻ, không còn khoảng cách hay sự cạnh tranh. Tất cả những gì còn lại là tình bạn và những kỷ niệm đáng nhớ từ đại nhạc hội này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị