chapter 7
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dưới tán cây đa cổ thụ, nơi ánh nắng len lỏi qua từng tán lá, nhóm bạn vẫn tiếp tục trò chuyện rôm rả. Như, cô gái với đôi mắt lấp lánh và nụ cười rạng rỡ, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ê, mọi người, chắc các cậu đã nghe tin về cuộc thi văn nghệ sắp tới chứ? Nghe đâu giải thưởng hấp dẫn lắm đó!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Xuân, cô bạn luôn tràn đầy nhiệt huyết và năng lượng, lập tức reo lên:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mình chỉ mong có cơ hội được đứng trên sân khấu thôi! Còn giải thưởng thì… hihi, mình không quan tâm lắm. Quan trọng là mình có thể thể hiện bản thân!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Diệu, với giọng nói nhẹ nhàng nhưng không kém phần quyết đoán, khẽ cười rồi đề nghị:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mọi người có muốn lập nhóm tham gia không? Mình nghĩ nếu có sự kết hợp giữa hát và nhảy thì sẽ rất ấn tượng đấy!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Long, chàng trai năng động và đầy tự tin, không ngần ngại đáp lời:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nếu cần người nhảy thì mình sẵn sàng, nhưng hát thì… chắc phải để Tân! Tân có giọng hát hay mà, chắc chắn sẽ nổi bật trên sân khấu!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tân cười ngượng ngùng, đưa tay gãi đầu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thật ra mình chỉ thích hát một mình thôi. Nhưng nếu tất cả cùng tham gia, mình sẽ thử sức với mọi người!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này tôi lên tiếng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Xóm nào thì xóm ấy tự thi. Hôm qua mày hứa là hát với xóm tao để lấy le với gái mà nay lại lật lọng thế hả con?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không kịp phản ứng, thằng Tân đã chụp miệng tôi lại, không quên nở nụ cười tinh nghịch. Đây là lần thứ hai tôi bị chụp miệng vì cái tội khẩu nghiệp, không khéo ngày mai lại bị dán băng keo vào miệng cũng nên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khoa, người luôn có cái nhìn thấu đáo, gật đầu tán thành với ý tưởng của Diệu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thì cứ thử đi, biết đâu lại tạo thành một nhóm ăn ý? Còn nếu không, chúng ta vẫn có thể kết bạn thêm mà!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tuấn, với vẻ đùa nghịch và tinh quái, lên tiếng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nhưng nếu Diệu là người chỉ huy thì chắc chúng ta sẽ đứng im chờ chỉ thị thôi! Nhanh lên, chọn đi, mọi người!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Diệu khúc khích cười, rồi nhẹ nhàng đáp:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Được rồi, nhưng mà mình cũng muốn được tham gia nhảy nữa. Chúng ta hãy bầu chọn xem ai là trưởng nhóm nào!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Xuân hào hứng giơ tay:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Vậy ai có ý kiến thì giơ tay nào! Mình có chút kinh nghiệm về cả hát lẫn nhảy đấy!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng cười đùa vang vọng giữa không gian xanh mát của công viên, mang theo sự hồn nhiên, vô tư của tuổi trẻ. Trong khoảnh khắc đó, dường như tất cả mọi lo toan, muộn phiền đều tan biến, chỉ còn lại niềm vui và tình bạn chân thành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Như, với đôi mắt tinh nghịch, quay sang Khoa, khẽ hỏi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Còn bạn Khoa thì sao? Bạn đã lên kế hoạch gì cho việc tham gia chưa, hay chỉ ngồi nghe mọi người nói thôi?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khoa mỉm cười nhẹ nhàng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mình cũng muốn thử một chút, nhưng chỉ một chút thôi. Nếu không thì để mọi người làm hết cả thôi!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Long vỗ vai Khoa, cười lớn:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thế thì hoàn hảo! Mỗi người sẽ có một vai trò khác nhau. Mình khá hào hứng với ý tưởng này rồi! Để xem ai sẽ điều khiển những kế hoạch của nhóm đây!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong tiếng cười và những lời đùa vui, họ cùng nhau thảo luận về các ý tưởng cho cuộc thi. Kỷ niệm đẹp đẽ giữa nhóm bạn trở nên càng sâu sắc hơn qua từng câu chuyện và tiếng cười ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn cảnh đó, tôi không khỏi chạnh lòng. Xóm tôi, nơi tụi tôi chẳng mấy khi tụ tập đầy đủ, đến giờ còn chưa tập dợt gì cho cuộc thi lần này. Cảm giác chậm chạp, lạc lõng cứ ám ảnh tôi mãi… Sao tui nghĩ ghê quá ta :)
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị