Chương 7: Sợ hãi
Tôi không biết bố tôi có đến tìm Kha Cẩn Yên không. Không biết cậu ấy bây giờ ra sao. Cũng không rõ bạn bè, thầy cô có biết chuyện gì chưa, và nếu biết rồi thì họ nghĩ gì về tôi, nghĩ gì về chúng tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi sợ. Tôi thật sự rất sợ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi muốn gặp cậu ấy. Tôi muốn nhìn thấy cậu ấy, muốn biết cậu ấy vẫn ổn, rằng tất cả những chuyện kinh khủng này chưa kịp làm tổn thương cậu. Tôi muốn gọi điện, muốn nhắn tin, muốn nghe thấy giọng cậu ấy nói chỉ một câu: "Tớ vẫn ở đây."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng tôi không có điện thoại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không có gì cả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không một công cụ nào để truyền tải nỗi nhớ và nỗi lo này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nỗi nhớ đang gặm nhấm tôi từ trong ra ngoài, khiến tôi nghẹt thở như một cái hố sâu hút hết mọi ánh sáng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Toàn thân tôi như bị siết chặt, co quắp lại. Lòng tôi cũng thế. Lạnh. Tê tái. Rỗng tuếch. Và đau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi không biết làm gì để khiến bản thân đỡ hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ biết đấm tay xuống sàn nhà đến bật máu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cào cấu làn da cho đến khi rớm đỏ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Úp đầu vào gối, tự bóp nghẹt, hy vọng bóng tối kéo đến sớm hơn một chút, đưa tôi đi khỏi nơi này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mỗi ngày cứ như một vòng lặp tra tấn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi phát điên. Tôi không còn chịu nổi nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi đập đầu vào tường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đập đến khi không còn cảm nhận được gì ngoài âm thanh vỡ vụn trong tim mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi chỉ muốn nó ngừng lại. Tất cả. Dù phải chết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rồi tôi ngất đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và lần này, trong bóng tối, tôi lại không thấy sợ. Nó không lạnh lẽo như mọi khi. Mà như một vòng tay lớn ôm lấy tôi, che chắn tôi, dỗ dành như thể tôi là một đứa trẻ đang mệt mỏi vì khóc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giá như tôi có thể mãi mãi ở lại nơi đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng tôi mở mắt ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lại một lần nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và điều đầu tiên tôi nhìn thấy là mẹ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mắt bà sưng húp, đỏ ửng. Bà ngồi đó, khóc không thành tiếng, tay run run lau những vết thương trên cơ thể tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi vẫn còn ở đây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và bà… vẫn còn đau lòng vì tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hoàn An, con nghe lời mẹ đi…Cắt đứt với Cẩn Yên, được không con? Đừng tự làm mình khổ nữa. Mẹ chịu không nổi nữa rồi. Nhìn con như thế này mẹ sống sao nổi hả con…?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bàn tay bà dịu dàng nhưng run rẩy, cố gắng không làm tôi đau thêm khi chạm vào từng vết cào, vết rách.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trên đầu tôi là một băng gạc lớn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mắt tôi thâm đen, môi nứt nẻ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mỗi hơi thở là một lần lồng ngực tôi như bị bóp nghẹt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi cố gắng cất tiếng, cổ họng đau như cào: "Không thể được, mẹ à."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẹ tôi khựng lại. Rồi bật lên giận dữ: "Con rốt cuộc muốn gì nữa? Con muốn giết chết ba mẹ mới hài lòng sao? Con có biết ba con đã đến nhà Kha Cẩn Yên để nói chuyện chưa?!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi chết lặng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cơn hoảng loạn bùng lên trong tôi như lửa đốt. Tôi vùng dậy, giật đứt dây truyền dịch, thở gấp: "Ba! Mẹ! Con… con là người bắt đầu trước! Là con thích cậu ấy trước! Nếu ba mẹ muốn làm gì thì làm với con! Nhưng xin đừng… đừng động đến cậu ấy!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi không thể kiềm được nữa. Nỗi sợ dâng lên đến tận cổ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu ấy từng kể tôi nghe, giọng nhẹ nhàng mà như đùa như thật, rằng bố cậu ấy rất nghiêm khắc. Đến mức cậu từng bị đánh đến ba ngày rồi mà đi lại vẫn rất khó khăn, chỉ vì trốn học.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là trốn học.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà bị đánh đến mức đi không vững.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy thì… nếu bố tôi đến…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu ông ấy kể hết mọi chuyện…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu ông ấy nói ra rằng cậu ấy yêu một thằng con trai như tôi, rằng cậu ấy hôn tôi, rằng tôi và cậu ấy đã ở bên nhau như vậy…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Liệu bố cậu ấy sẽ làm gì?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu ông ấy đánh cậu ấy đến chết thì sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi run lên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi thấy hình ảnh cậu ấy ngã gục dưới chân ai đó, máu chảy, đôi mắt ngơ ngác không hiểu mình đã làm gì sai. Tôi thấy mình la hét, giãy dụa, nhưng không ai nghe thấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi không sợ cậu chết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chết có thể là giải thoát.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng tôi không thể chịu nổi nếu cậu chết trong đau đớn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu cậu chết như cách tôi đã từng muốn với trái tim rách nát, với sự ghét bỏ tràn ngập khắp nơi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi… tôi hiểu cái cảm giác đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi hiểu quá rõ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và tôi không muốn… không bao giờ muốn cậu ấy phải chịu điều đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi gục xuống, giọng gần như thì thầm: "Cái gì cũng được…Con đồng ý hết…Chỉ cần... để cậu ấy yên được không ạ…?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị