Chương 6: Phá vỡ
Chúng tôi... đã bị phát hiện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
CHÁT!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Âm thanh vang lên như thể linh hồn tôi vừa bị giáng một đòn chí tử.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thứ ghê tởm! Mày nghĩ cái quái gì trong đầu mày vậy hả? Hả!?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không chỉ là cái tát rát ràn rụa trên mặt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà là một cảm giác sâu hơn, tối hơn, như thể có ai vừa thọc tay vào ngực tôi và siết lấy trái tim, nghiến nát nó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ hôm qua thôi…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi mới hôn cậu ấy lần đầu tiên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một nụ hôn run rẩy, bối rối, ngắn ngủi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Môi cậu không ngọt như người ta hay kể trong tiểu thuyết. Nhưng nó ấm. Rất ấm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giống như... cuối cùng con thú đang tru lên trong lòng tôi cũng được vỗ về.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc đó, tôi nghĩ mình là người may mắn nhất thế giới.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
May mắn vì được ôm cậu ấy dù chỉ là trong cái khoảnh khắc mong manh như gió lướt qua mặt nước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
May mắn vì được cảm nhận cậu ấy khi tôi biết mình chẳng xứng đáng với bất kỳ điều gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng rồi, tất cả sụp xuống. Như thể có một bàn tay khổng lồ bóp nát thế giới tôi vừa kịp xây nên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tao cấm tiệt từ giờ không được bước ra khỏi nhà nửa bước! Tao mà thấy mày còn dính vào thằng đó thì...!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bố tôi gào lên. Mặt ông đỏ bừng, bàn tay run rẩy vì tức giận.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi thấy ông như một kẻ xa lạ. Như quái vật. Như ai đó chưa từng là cha tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẹ tôi thì khác. Bà không đánh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bà chỉ... quỳ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và khóc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Con... nói mẹ nghe đi. Con thích con trai... thật sao? Hoàn An... nói mẹ nghe đi, có được không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi muốn chết ngay lúc đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi muốn tự bứt tung mình ra khỏi làn da này, biến mất, tan chảy, hoá tro bụi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cơ thể tôi gập xuống theo bản năng khi thấy mẹ quỵ trước mặt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi đỡ bà, nhưng bà lại bấu lấy tôi như người đang chìm và tôi là chiếc phao cuối cùng dù tôi không nổi, tôi cũng đang chìm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bàn tay bà cào vào áo tôi, nhưng cảm giác như đang xé toạc ruột gan tôi ra từng mảnh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Con... con..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi không nói được gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi không thể gật đầu vì nếu gật, tôi sẽ mãi mãi không còn được ra khỏi cái nhà này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng tôi cũng không thể lắc đầu vì đó sẽ là lần đầu tiên tôi phản bội Kha Cẩn Yên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rồi bố tôi túm lấy cổ áo tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nghỉ học. Đại học đại hiếc gì cũng nghỉ hết. Không đi đâu hết. Tao cấm. Cái nhà này không chứa loại bệnh hoạn như mày."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi không phản kháng. Không vùng vẫy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi để mặc ông kéo lê tôi như một xác rối không hồn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông giật lấy điện thoại, giật luôn cả tấm ảnh cũ tôi cất nơi đầu giường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau đó là tiếng cửa đóng sầm lại và khóa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bên kia cánh cửa, tôi nghe rõ tiếng mẹ tôi khóc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không phải tiếng khóc vỡ oà. Mà là tiếng rên rỉ rạn vỡ như chiếc bình đất nung bị nứt từ trong cốt lõi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từng âm thanh đó rơi xuống người tôi như từng gáo nước lạnh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi ngồi đó, trên sàn phòng ngủ của chính mình nhưng sao nó lạnh lẽo như một cái hố sâu không đáy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi nghe thấy cả tiếng tim mình đập. Chậm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từng nhịp như tiếng trống tang.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hốc mắt nóng lên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tim tôi… như có ai bóp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hức…"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi bật khóc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần đầu tiên trong đời, tôi khóc như thể không còn gì để giữ lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khóc như thể nước mắt là thứ duy nhất chứng minh rằng tôi vẫn còn sống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi không nhớ sau đó đã làm gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có thể tôi ngất. Có thể tôi chỉ ngồi đó, tự tan ra trong bóng tối.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị