Truyện
Trước Sau
[Nam x Nam] Tư Tình · Moncy · 5/8/2026 5:00:00 PM · 0 0

Chương 7: Chợ huyện Tây Hà

Chiếc ghe tam bản dài khoảng hai trượng chất đầy chén dĩa đang trôi ngược về hướng tây nam theo con nước lớn. Bảo Long và Văn Thành đang ăn chiều bên trong lán ghe, đồ ăn đơn giản đôi khi chỉ là bánh tét, khoai lang, trái cây,...mà họ mua hay hái được ở dọc hai bên bờ sông.

Bình luận đoạn
Chiếc ghe tam bản dài khoảng hai trượng chất đầy chén dĩa đang trôi ngược về hướng tây nam theo con nước lớn. Bảo Long và Văn Thành đang ăn chiều bên trong lán ghe, đồ ăn đơn giản đôi khi chỉ là bánh tét, khoai lang, trái cây,...mà họ mua hay hái được ở dọc hai bên bờ sông.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành cầm củ khoai lang trên tay đã nguội lạnh, cắn từng ngụm khô nghẹn bỗng dưng nhớ đến Bảo Long đã từng kể rằng trong thời gian trốn chạy quân Bạch Mã, băng núi xuyên rừng trong nhiều ngày đói lã buộc ăn nấm dại, trái hoang sống qua ngày, không trách được vì sao khi ăn được bữa cơm đơn sơ của Thành nấu mà Bảo Long lại vui vẻ và trân quý đến vậy.

Bình luận đoạn
Văn Thành cầm củ khoai lang trên tay đã nguội lạnh, cắn từng ngụm khô nghẹn bỗng dưng nhớ đến Bảo Long đã từng kể rằng trong thời gian trốn chạy quân Bạch Mã, băng núi xuyên rừng trong nhiều ngày đói lã buộc ăn nấm dại, trái hoang sống qua ngày, không trách được vì sao khi ăn được bữa cơm đơn sơ của Thành nấu mà Bảo Long lại vui vẻ và trân quý đến vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành vừa nghĩ, nuốt hết phần khoai lang xuống bụng tò mò hỏi Bảo Long:

Bình luận đoạn
Văn Thành vừa nghĩ, nuốt hết phần khoai lang xuống bụng tò mò hỏi Bảo Long:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Anh ba, cái ông thương gia Bùi Kiệm kia giàu tới nỗi có thể đóng quá trời tàu thuyền cho anh, ổng chịu giúp anh như vậy sao lúc đầu anh hổng trốn ở chỗ ổng mà chạy vào rừng chi cho cực?

Bình luận đoạn
- Anh ba, cái ông thương gia Bùi Kiệm kia giàu tới nỗi có thể đóng quá trời tàu thuyền cho anh, ổng chịu giúp anh như vậy sao lúc đầu anh hổng trốn ở chỗ ổng mà chạy vào rừng chi cho cực?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long nhìn cậu cười lắc đầu vì sự ngây thơ này, làm gì mà có ai cho không ai cái gì:

Bình luận đoạn
Bảo Long nhìn cậu cười lắc đầu vì sự ngây thơ này, làm gì mà có ai cho không ai cái gì:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Lúc anh biết Bình An thất thủ, anh đã kịp mang theo một lượng lớn vàng trong ngân khố cùng binh sĩ chạy về hướng nam, bên người có quá nhiều vàng nên chỉ có thể băng rừng lội suối để tránh bị chú ý, mỗi khi đến huyện nào thì đều cho binh sĩ đi vào chợ huyện đó dò la và mua lương thực, cũng không dám mua nhiều vì sợ bức dây động rừng. Cho đến lúc dừng chân ở khu vực cảng Mũi Cò thì Bùi Kiệm nhận ra đô đốc Lý Quốc Đông. Sau đó vàng được chia nhỏ và bí mật gửi cho Bùi Kiệm cất giữ, số vàng đó để chi cho việc đóng tàu và chế tạo vũ khí, Bùi Kiệm là thương buôn thường xuyên lui tới nơi đông đúc, theo y sẽ dễ bị phát hiện, nếu anh bị bắt lại đã đành song chuyện này cũng ảnh hưởng đến sản nghiệp nhà họ, anh không muốn.

Bình luận đoạn
- Lúc anh biết Bình An thất thủ, anh đã kịp mang theo một lượng lớn vàng trong ngân khố cùng binh sĩ chạy về hướng nam, bên người có quá nhiều vàng nên chỉ có thể băng rừng lội suối để tránh bị chú ý, mỗi khi đến huyện nào thì đều cho binh sĩ đi vào chợ huyện đó dò la và mua lương thực, cũng không dám mua nhiều vì sợ bức dây động rừng. Cho đến lúc dừng chân ở khu vực cảng Mũi Cò thì Bùi Kiệm nhận ra đô đốc Lý Quốc Đông. Sau đó vàng được chia nhỏ và bí mật gửi cho Bùi Kiệm cất giữ, số vàng đó để chi cho việc đóng tàu và chế tạo vũ khí, Bùi Kiệm là thương buôn thường xuyên lui tới nơi đông đúc, theo y sẽ dễ bị phát hiện, nếu anh bị bắt lại đã đành song chuyện này cũng ảnh hưởng đến sản nghiệp nhà họ, anh không muốn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Bùi Kiệm chỉ là thương gia, sao anh có thể tin tưởng mà giao toàn bộ số vàng cho ổng vậy? - Văn Thành không khỏi thắc mắc.

Bình luận đoạn
- Bùi Kiệm chỉ là thương gia, sao anh có thể tin tưởng mà giao toàn bộ số vàng cho ổng vậy? - Văn Thành không khỏi thắc mắc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Bùi Kiệm là con của thương nhân người Hà Lan và một quý tộc Đại An. Vị thương nhân này có lần bị nhóm hải tặc Đông Lai cướp ba chiếc tàu buôn đầy hàng quý giá, Bùi Kiệm mở lời với Tiên hoàng muốn mượn binh sĩ giành lại tàu buôn và được chấp nhận, Lý Quốc Đông là người đã dẫn theo thủy quân đi đánh Đông Lai mang 3 chiếc tàu nguyên vẹn trở về, Bùi Kiệm là ban đầu không được cha y trọng dụng, sau khi lập công thì vị thương nhân người Hà Lan đó vui mừng tán thưởng giao lại hơn nửa gia sản cho y quản lý, ông ta tin rằng phần lớn sản nghiệp ở Đông Hải của ông ấy sẽ được đảm bảo bởi vua quan Đại An. Bùi Kiệm tính ra cũng có một phần huyết thống với anh, thêm y lại xem Tiên hoàng là người ơn nên rất tận lực giúp đỡ.

Bình luận đoạn
- Bùi Kiệm là con của thương nhân người Hà Lan và một quý tộc Đại An. Vị thương nhân này có lần bị nhóm hải tặc Đông Lai cướp ba chiếc tàu buôn đầy hàng quý giá, Bùi Kiệm mở lời với Tiên hoàng muốn mượn binh sĩ giành lại tàu buôn và được chấp nhận, Lý Quốc Đông là người đã dẫn theo thủy quân đi đánh Đông Lai mang 3 chiếc tàu nguyên vẹn trở về, Bùi Kiệm là ban đầu không được cha y trọng dụng, sau khi lập công thì vị thương nhân người Hà Lan đó vui mừng tán thưởng giao lại hơn nửa gia sản cho y quản lý, ông ta tin rằng phần lớn sản nghiệp ở Đông Hải của ông ấy sẽ được đảm bảo bởi vua quan Đại An. Bùi Kiệm tính ra cũng có một phần huyết thống với anh, thêm y lại xem Tiên hoàng là người ơn nên rất tận lực giúp đỡ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành nghe xong gật gù suy tư, Bảo Long nhìn cậu đang ra vẻ cảm thông thì không kìm được mà cười haha. Văn Thành nhìn hắn đầy khó hiểu, tự nhiên lại cười, cậu dạo này để ý Bảo Long rất thường xuyên cười vô cớ.

Bình luận đoạn
Văn Thành nghe xong gật gù suy tư, Bảo Long nhìn cậu đang ra vẻ cảm thông thì không kìm được mà cười haha. Văn Thành nhìn hắn đầy khó hiểu, tự nhiên lại cười, cậu dạo này để ý Bảo Long rất thường xuyên cười vô cớ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hôm trước hai người họ dừng ở một xóm nhỏ trong lúc họp chợ, Văn Thành đứng trên bờ rao bán mớ chén dĩa, chỉ trong phút chốc các cô gái trong làng nhanh chân chen lấn hỏi mua, các cô hết túm áo, nắm tay, sờ ngực làm Văn Thành sợ đến nỗi cứ lui về phía sau, khi đó cậu đã nghe tiếng Bảo Long cười trước rồi, cậu lui cho đến khi té xuống sông, vừa bò lên mạn ghe thì cậu thấy Bảo Long ôm bụng cười sắp tắt thở trong lán. Bảo Long nếu không phải là Thái tử Điện hạ thì nhìn hắn chẳng qua cũng như một thiếu niên đồng lứa với Văn Thành thôi, chỉ là mặt mũi đặc biệt ấn tượng hơn so với người thường.

Bình luận đoạn
Hôm trước hai người họ dừng ở một xóm nhỏ trong lúc họp chợ, Văn Thành đứng trên bờ rao bán mớ chén dĩa, chỉ trong phút chốc các cô gái trong làng nhanh chân chen lấn hỏi mua, các cô hết túm áo, nắm tay, sờ ngực làm Văn Thành sợ đến nỗi cứ lui về phía sau, khi đó cậu đã nghe tiếng Bảo Long cười trước rồi, cậu lui cho đến khi té xuống sông, vừa bò lên mạn ghe thì cậu thấy Bảo Long ôm bụng cười sắp tắt thở trong lán. Bảo Long nếu không phải là Thái tử Điện hạ thì nhìn hắn chẳng qua cũng như một thiếu niên đồng lứa với Văn Thành thôi, chỉ là mặt mũi đặc biệt ấn tượng hơn so với người thường.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngày 25 tháng chạp, hai người họ đến được huyện Tây Hà và quyết định dừng chân ở đó, Văn Thành neo ghe vào bến nhỏ sát một ngôi làng và đi chợ tìm mua một ít đồ, Bảo Long vẫn ngồi đọc sách trong lán xuồng có màn vải che kín. Sau hồi lâu, Bảo Long nghe được tiếng Văn Thành nói chuyện với một cô gái, hắn vén nhẹ tấm màn ngó ra bên ngoài. Cô gái dáng người thon thả, đầu cúi xuống đất, miệng cười e thẹn, lâu lâu liếc nhìn Văn Thành rồi đưa mắt sang chỗ khác, Bảo Long đánh giá cái bộ cô nàng như là gặp được tình lang như ý rồi. Còn Văn Thành thì vẫn đứng đó nói chuyện với cô ta, hết gãi đầu, rồi lại cười ngại ngùng làm Bảo Long tự nhiên thấy gai mắt không chịu nổi.

Bình luận đoạn
Ngày 25 tháng chạp, hai người họ đến được huyện Tây Hà và quyết định dừng chân ở đó, Văn Thành neo ghe vào bến nhỏ sát một ngôi làng và đi chợ tìm mua một ít đồ, Bảo Long vẫn ngồi đọc sách trong lán xuồng có màn vải che kín. Sau hồi lâu, Bảo Long nghe được tiếng Văn Thành nói chuyện với một cô gái, hắn vén nhẹ tấm màn ngó ra bên ngoài. Cô gái dáng người thon thả, đầu cúi xuống đất, miệng cười e thẹn, lâu lâu liếc nhìn Văn Thành rồi đưa mắt sang chỗ khác, Bảo Long đánh giá cái bộ cô nàng như là gặp được tình lang như ý rồi. Còn Văn Thành thì vẫn đứng đó nói chuyện với cô ta, hết gãi đầu, rồi lại cười ngại ngùng làm Bảo Long tự nhiên thấy gai mắt không chịu nổi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chờ cũng lâu lắm, đôi nam nữ kia mới nói chuyện xong, Văn Thành vén màn khom người bước vào lán, mặt mày hớn hở khoe với Bảo Long mấy món cậu tìm mua được ở chợ. Vậy mà hắn lại không nghe được chữ nào, chỉ nhìn chằm chằm vào nét vui vẻ trên mặt Văn Thành. Bảo Long trưng ra một mặt ghen ghét:

Bình luận đoạn
Chờ cũng lâu lắm, đôi nam nữ kia mới nói chuyện xong, Văn Thành vén màn khom người bước vào lán, mặt mày hớn hở khoe với Bảo Long mấy món cậu tìm mua được ở chợ. Vậy mà hắn lại không nghe được chữ nào, chỉ nhìn chằm chằm vào nét vui vẻ trên mặt Văn Thành. Bảo Long trưng ra một mặt ghen ghét:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cậu vui dữ vậy hả?

Bình luận đoạn
- Cậu vui dữ vậy hả?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành đột nhiên bị hỏi một câu không liên quan làm mặt cậu cứng lại, mắt không ngừng đảo sang trái rồi đánh qua phải nghĩ xem chuyện gì đang xảy ra. Bảo Long mắc nghẹn một cục tức ngay cổ họng, hắn thấy giận hơn cả là không biết tại sao hắn lại tức:

Bình luận đoạn
Văn Thành đột nhiên bị hỏi một câu không liên quan làm mặt cậu cứng lại, mắt không ngừng đảo sang trái rồi đánh qua phải nghĩ xem chuyện gì đang xảy ra. Bảo Long mắc nghẹn một cục tức ngay cổ họng, hắn thấy giận hơn cả là không biết tại sao hắn lại tức:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Anh thấy cậu nói chuyện với cô nào đó, vui quá hả?

Bình luận đoạn
- Anh thấy cậu nói chuyện với cô nào đó, vui quá hả?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành mắt sáng lên, vui chứ, đi chợ mua một tặng một là phải vui rồi, Văn Thành kể:

Bình luận đoạn
Văn Thành mắt sáng lên, vui chứ, đi chợ mua một tặng một là phải vui rồi, Văn Thành kể:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Vui chứ, để tui kể anh nghe nhen, hồi nãy tui ra chợ thấy trước nhà may có treo hai bộ đồ may sẵn, tui đứng đó nhắm xem anh mặc có vừa hông. Cô chủ từ trong tiệm chạy ra mời tui dô, tui chỉ hỏi bộ đồ tui ưng thì cổ nói hai bộ này có người đặt may tết nhưng nhà người ta có chuyện hổng lấy nữa, giả mà tui mặc vừa, cổ tặng cho tui.

Bình luận đoạn
- Vui chứ, để tui kể anh nghe nhen, hồi nãy tui ra chợ thấy trước nhà may có treo hai bộ đồ may sẵn, tui đứng đó nhắm xem anh mặc có vừa hông. Cô chủ từ trong tiệm chạy ra mời tui dô, tui chỉ hỏi bộ đồ tui ưng thì cổ nói hai bộ này có người đặt may tết nhưng nhà người ta có chuyện hổng lấy nữa, giả mà tui mặc vừa, cổ tặng cho tui.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tặng cho cậu?

Bình luận đoạn
- Tặng cho cậu?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đúng đúng, mà tui nào dám nhận, tui hỏi cổ ở đây bán sao mà cổ hổng trả lời trả vốn gì hết, tui có nói ở quê tui may đồ trả bảy tiền một bộ, nên tui trả cổ bảy tiền, cả tháng mần công lận đó nên tui chỉ mua một bộ thôi, mua cho anh một bộ mới, tui lấy đồ xong thì đi, vậy mà cổ vẫn chạy theo tui trả lại tiền rồi đưa thêm bộ nữa, đưa đẩy một hồi cổ nói là đồ này người ta trả tiền trước rồi mà hông lấy, giờ có duyên gặp tui, cổ muốn tặng tui làm quen, tui thấy hổng êm rồi nên nhận bộ đồ cổ đưa nhưng hông lấy bảy tiền xem như tui mua một tặng một thì cổ mới chịu, cổ còn nói nếu được thì cổ muốn may đồ cho tui hết đời luôn, làm sao được chứ, thôi mà túm lại là bữa nay tui đi chợ lời được một bộ đồ lận đó.

Bình luận đoạn
- Đúng đúng, mà tui nào dám nhận, tui hỏi cổ ở đây bán sao mà cổ hổng trả lời trả vốn gì hết, tui có nói ở quê tui may đồ trả bảy tiền một bộ, nên tui trả cổ bảy tiền, cả tháng mần công lận đó nên tui chỉ mua một bộ thôi, mua cho anh một bộ mới, tui lấy đồ xong thì đi, vậy mà cổ vẫn chạy theo tui trả lại tiền rồi đưa thêm bộ nữa, đưa đẩy một hồi cổ nói là đồ này người ta trả tiền trước rồi mà hông lấy, giờ có duyên gặp tui, cổ muốn tặng tui làm quen, tui thấy hổng êm rồi nên nhận bộ đồ cổ đưa nhưng hông lấy bảy tiền xem như tui mua một tặng một thì cổ mới chịu, cổ còn nói nếu được thì cổ muốn may đồ cho tui hết đời luôn, làm sao được chứ, thôi mà túm lại là bữa nay tui đi chợ lời được một bộ đồ lận đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long nghe xong, trong lòng chùn xuống, bao nhiêu suy nghĩ dồn dập nhưng không câu nào rõ ràng:

Bình luận đoạn
Bảo Long nghe xong, trong lòng chùn xuống, bao nhiêu suy nghĩ dồn dập nhưng không câu nào rõ ràng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cậu không biết ý cô gái đó muốn may đồ cho cậu hết một đời có nghĩa là muốn...kết làm phu thê với cậu hả?"

Bình luận đoạn
- Cậu không biết ý cô gái đó muốn may đồ cho cậu hết một đời có nghĩa là muốn...kết làm phu thê với cậu hả?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành có chút ngạc nhiên với câu hỏi của Bảo Long:

Bình luận đoạn
Văn Thành có chút ngạc nhiên với câu hỏi của Bảo Long:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ý anh là cổ thương tui, muốn làm vợ tui hả? Tui có quen biết gì cổ đâu.

Bình luận đoạn
- Ý anh là cổ thương tui, muốn làm vợ tui hả? Tui có quen biết gì cổ đâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long không hiểu nổi Văn Thành, lắc đầu:

Bình luận đoạn
Bảo Long không hiểu nổi Văn Thành, lắc đầu:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thương là thương, vừa gặp đã động lòng chứ hông hẳn phải quen biết lâu mới nảy sinh tình ý. Rồi....cậu có thương người ta hông?

Bình luận đoạn
- Thương là thương, vừa gặp đã động lòng chứ hông hẳn phải quen biết lâu mới nảy sinh tình ý. Rồi....cậu có thương người ta hông?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành cười, gãi đầu:

Bình luận đoạn
Văn Thành cười, gãi đầu:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tui hông có à... bây giờ chưa phải lúc tui cưới vợ đâu, cho dù tui có thương ai thì tui cũng có bên cạnh người ta được đâu.

Bình luận đoạn
- Tui hông có à... bây giờ chưa phải lúc tui cưới vợ đâu, cho dù tui có thương ai thì tui cũng có bên cạnh người ta được đâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Vậy nếu đến lúc thì sao?

Bình luận đoạn
- Vậy nếu đến lúc thì sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành nhún vai, làm ra vẻ mặt rất hiển nhiên:

Bình luận đoạn
Văn Thành nhún vai, làm ra vẻ mặt rất hiển nhiên:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thì chuyện gì tới sẽ tới, cưới vợ, sanh con, ai cũng vậy mà?

Bình luận đoạn
- Thì chuyện gì tới sẽ tới, cưới vợ, sanh con, ai cũng vậy mà?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Lúc đó là lúc nào?

Bình luận đoạn
- Lúc đó là lúc nào?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành suy nghĩ, vẫn kiên nhẫn trả lời:

Bình luận đoạn
Văn Thành suy nghĩ, vẫn kiên nhẫn trả lời:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Là lúc tui có sự nghiệp để nuôi được vợ, con.

Bình luận đoạn
- Là lúc tui có sự nghiệp để nuôi được vợ, con.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long thở hắt một hơi, hắn bực dọc vì không thể hiểu nổi chính hắn. Bảo Long không muốn Văn Thành cưới vợ, sinh con. Hắn nghĩ, nếu Văn Thành lập gia thất thì hắn bị mất mác điều gì sao? hắn không vừa lòng câu trả lời của Văn Thành. Nghĩ đi, nghĩ lại chỉ có vụ án "chất độc" trong căn nhà vạt đêm đó thôi, thứ mà Bảo Long mất đầu tiên là mất hết mặt mũi, đúng rồi, chắc là vậy.

Bình luận đoạn
Bảo Long thở hắt một hơi, hắn bực dọc vì không thể hiểu nổi chính hắn. Bảo Long không muốn Văn Thành cưới vợ, sinh con. Hắn nghĩ, nếu Văn Thành lập gia thất thì hắn bị mất mác điều gì sao? hắn không vừa lòng câu trả lời của Văn Thành. Nghĩ đi, nghĩ lại chỉ có vụ án "chất độc" trong căn nhà vạt đêm đó thôi, thứ mà Bảo Long mất đầu tiên là mất hết mặt mũi, đúng rồi, chắc là vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành nhìn Bảo Long bữa nay kì cục hết sức nhưng cũng không tính hỏi thăm sâu xa, tuy nói chuyện với Bảo Long có vẻ tự nhiên vậy thôi chứ cậu hiểu rất rõ thân phận của hai người, bề trên và bề tôi là ranh giới rạch ròi xưa nay, người học Nho Gia nên giữ đúng lễ nghi, phép tắc.

Bình luận đoạn
Văn Thành nhìn Bảo Long bữa nay kì cục hết sức nhưng cũng không tính hỏi thăm sâu xa, tuy nói chuyện với Bảo Long có vẻ tự nhiên vậy thôi chứ cậu hiểu rất rõ thân phận của hai người, bề trên và bề tôi là ranh giới rạch ròi xưa nay, người học Nho Gia nên giữ đúng lễ nghi, phép tắc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành đem hai bộ đồ mới ra đưa cho Bảo Long, muốn hắn thử xem có vừa không, có đẹp không. Còn trong lòng Bảo Long thì xuất hiện cảm giác ghét bộ đồ ghê gớm, làm hắn nghiêng người né đi.

Bình luận đoạn
Văn Thành đem hai bộ đồ mới ra đưa cho Bảo Long, muốn hắn thử xem có vừa không, có đẹp không. Còn trong lòng Bảo Long thì xuất hiện cảm giác ghét bộ đồ ghê gớm, làm hắn nghiêng người né đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành hụt hẫng:

Bình luận đoạn
Văn Thành hụt hẫng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Anh hông thích nó hả? Sắp tết rồi anh hông mặc đồ mới thì hổng có hên đâu, anh còn nghiệp lớn sắp lo, đồ mới mặc mới hên, bỏ mấy cái xui của năm cũ đi...

Bình luận đoạn
- Anh hông thích nó hả? Sắp tết rồi anh hông mặc đồ mới thì hổng có hên đâu, anh còn nghiệp lớn sắp lo, đồ mới mặc mới hên, bỏ mấy cái xui của năm cũ đi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành lải nhải bên tai Bảo Long không ngừng, những lời này Bảo Long nghe như là những lời lo lắng, thương lắm, hắn bất chợt cười.

Bình luận đoạn
Văn Thành lải nhải bên tai Bảo Long không ngừng, những lời này Bảo Long nghe như là những lời lo lắng, thương lắm, hắn bất chợt cười.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long cởi chiếc áo đang mặc ra, Văn Thành vẫn ngồi nhìn chăm chăm vào từng hành động của Bảo Long, cậu thấy được làn da mướt mát sáng màu kia, lồng ngực căng tràn, cơ bụng săn chắc, bờ vai dày rộng, bắp tay to khỏe, chờ Bảo Long khoác chiếc áo mới lên người.

Bình luận đoạn
Bảo Long cởi chiếc áo đang mặc ra, Văn Thành vẫn ngồi nhìn chăm chăm vào từng hành động của Bảo Long, cậu thấy được làn da mướt mát sáng màu kia, lồng ngực căng tràn, cơ bụng săn chắc, bờ vai dày rộng, bắp tay to khỏe, chờ Bảo Long khoác chiếc áo mới lên người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long làm sao mà không thấy ánh mắt đang khoá chặt lên người hắn chứ, vậy nên hắn lại làm ra một hành động như chim công trống xoè đuôi, hắn thẳng lưng, căng mình cho từng khối cơ trên người trở nên sắc nét hơn.

Bình luận đoạn
Bảo Long làm sao mà không thấy ánh mắt đang khoá chặt lên người hắn chứ, vậy nên hắn lại làm ra một hành động như chim công trống xoè đuôi, hắn thẳng lưng, căng mình cho từng khối cơ trên người trở nên sắc nét hơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thành, áo này chật quá, anh hông cột dây áo lại được. - Bảo Long ngưỡng mặt nói.

Bình luận đoạn
- Thành, áo này chật quá, anh hông cột dây áo lại được. - Bảo Long ngưỡng mặt nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành bị gọi hồn trở về xác, cậu nhích lại gần Bảo Long để giúp hắn coi chỉnh chiếc áo mới thì phát hiện là do Bảo Long mặc áo không nghiêm túc:

Bình luận đoạn
Văn Thành bị gọi hồn trở về xác, cậu nhích lại gần Bảo Long để giúp hắn coi chỉnh chiếc áo mới thì phát hiện là do Bảo Long mặc áo không nghiêm túc:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- À...hông phải chật, anh hổng kéo áo lại ngay ngắn thôi, đây nè, vừa y hinh luôn, người đặt áo này hồi trước chắc là cũng to cao hiếm thấy dữ lắm, sao mà hông lấy áo ta.

Bình luận đoạn
- À...hông phải chật, anh hổng kéo áo lại ngay ngắn thôi, đây nè, vừa y hinh luôn, người đặt áo này hồi trước chắc là cũng to cao hiếm thấy dữ lắm, sao mà hông lấy áo ta.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành hỏi một câu vu vơ không cần đáp án, vậy mà Bảo Long để ý rồi đáp lại:

Bình luận đoạn
Văn Thành hỏi một câu vu vơ không cần đáp án, vậy mà Bảo Long để ý rồi đáp lại:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Chiến tranh loạn lạc, đâu biết được, có khi anh ta là binh sĩ được tuyển đi đánh Bắc rồi không trở về được nữa.

Bình luận đoạn
- Chiến tranh loạn lạc, đâu biết được, có khi anh ta là binh sĩ được tuyển đi đánh Bắc rồi không trở về được nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành chuyên chú cột lại hàng dây kết trên áo, cậu có ảo giác mình giống cô vợ nhỏ đang chăm sóc phu quân, tự nghĩ tự xấu hổ, Bảo Long cúi đầu xuống liền thấy mặt Văn Thành gần trong gang tấc, hai má cậu hồng hồng thêm đôi tai đỏ lựng làm Bảo Long ngứa ngáy trong lòng, nuốt nước miếng hai lần tự trấn tĩnh bản thân. Văn Thành cột xong dây kết áo, ngắm nghía một chút rồi cảm thán:

Bình luận đoạn
Văn Thành chuyên chú cột lại hàng dây kết trên áo, cậu có ảo giác mình giống cô vợ nhỏ đang chăm sóc phu quân, tự nghĩ tự xấu hổ, Bảo Long cúi đầu xuống liền thấy mặt Văn Thành gần trong gang tấc, hai má cậu hồng hồng thêm đôi tai đỏ lựng làm Bảo Long ngứa ngáy trong lòng, nuốt nước miếng hai lần tự trấn tĩnh bản thân. Văn Thành cột xong dây kết áo, ngắm nghía một chút rồi cảm thán:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Xong rồi, đồ đẹp quá trời!

Bình luận đoạn
- Xong rồi, đồ đẹp quá trời!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ý cậu là đồ cô gái kia may đẹp? - Bảo Long lại hỏi câu không đúng trọng tâm.

Bình luận đoạn
- Ý cậu là đồ cô gái kia may đẹp? - Bảo Long lại hỏi câu không đúng trọng tâm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành ngơ ngác: "Dạ?"

Bình luận đoạn
Văn Thành ngơ ngác: "Dạ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Bộ anh xấu lắm hả?

Bình luận đoạn
- Bộ anh xấu lắm hả?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành xua tay:

Bình luận đoạn
Văn Thành xua tay:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đâu có, anh đẹp lắm nghen, bữa đầu gặp anh, anh lem luốt cỡ nào nhìn anh cũng rất đẹp mà.

Bình luận đoạn
- Đâu có, anh đẹp lắm nghen, bữa đầu gặp anh, anh lem luốt cỡ nào nhìn anh cũng rất đẹp mà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long nhếch miệng, lẩm bẩm: "Giỏi nịnh."

Bình luận đoạn
Bảo Long nhếch miệng, lẩm bẩm: "Giỏi nịnh."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long nói như quở trách, nhưng khoé môi đã cong lên như chiếc ghe bầu thiếu điều hạ thủy để chạy 800 dặm đường sông. Văn Thành cầm lên chiếc quần được gấp cẩn thận đưa cho Bảo Long.

Bình luận đoạn
Bảo Long nói như quở trách, nhưng khoé môi đã cong lên như chiếc ghe bầu thiếu điều hạ thủy để chạy 800 dặm đường sông. Văn Thành cầm lên chiếc quần được gấp cẩn thận đưa cho Bảo Long.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long cười gian hỏi:

Bình luận đoạn
Bảo Long cười gian hỏi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cậu bắt anh phải thử quần ngay lập tức ở đây hả?

Bình luận đoạn
- Cậu bắt anh phải thử quần ngay lập tức ở đây hả?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long vừa nói tay đã dò đến lưng quần toan cởi xuống, Văn Thành tựa như hoảng loạn chụp lấy tay Bảo Long nói:

Bình luận đoạn
Bảo Long vừa nói tay đã dò đến lưng quần toan cởi xuống, Văn Thành tựa như hoảng loạn chụp lấy tay Bảo Long nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Anh hổng cần...tròng quần mới dô luôn, hông cần cởi đâu.

Bình luận đoạn
- Anh hổng cần...tròng quần mới dô luôn, hông cần cởi đâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ở chung với Bảo Long cũng qua nửa con trăng rồi, thật tình Văn Thành coi vậy mà rất ý tứ, mặc cho cậu hiểu cơ thể cậu và Bảo Long tương tự nhau nhưng mỗi lúc tắm rửa, thay đồ cậu đều tìm cách né đi.

Bình luận đoạn
Ở chung với Bảo Long cũng qua nửa con trăng rồi, thật tình Văn Thành coi vậy mà rất ý tứ, mặc cho cậu hiểu cơ thể cậu và Bảo Long tương tự nhau nhưng mỗi lúc tắm rửa, thay đồ cậu đều tìm cách né đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hồi còn ở làng, Văn Thành có thể để thân trần, phơi nắng, mấy tên trai tráng đồng lứa hay mấy anh trên lứa ai cũng ở trần xuống ruộng là bình thường.

Bình luận đoạn
Hồi còn ở làng, Văn Thành có thể để thân trần, phơi nắng, mấy tên trai tráng đồng lứa hay mấy anh trên lứa ai cũng ở trần xuống ruộng là bình thường.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ ngày đi chung với Bảo Long, cậu lại sinh cảm giác xấu hổ, sinh hoạt sông nước mà chỉ có một bộ đồ, Văn Thành thường mặc cả bộ nhảy xuống sông tắm rửa kì cọ với bồ hòn, rồi lên xuồng chèo dưới trời nắng cho đồ khô, có khi thì tối cậu chờ Bảo Long ngủ say, ra ngoài giặt đồ với tro bếp, vắt kĩ cho hết nước, phơi trên nóc lán, cậu ở bên ngoài lán quấn một tấm vải mỏng, chờ rạng sáng đồ khô là có thể mặc được.

Bình luận đoạn
Từ ngày đi chung với Bảo Long, cậu lại sinh cảm giác xấu hổ, sinh hoạt sông nước mà chỉ có một bộ đồ, Văn Thành thường mặc cả bộ nhảy xuống sông tắm rửa kì cọ với bồ hòn, rồi lên xuồng chèo dưới trời nắng cho đồ khô, có khi thì tối cậu chờ Bảo Long ngủ say, ra ngoài giặt đồ với tro bếp, vắt kĩ cho hết nước, phơi trên nóc lán, cậu ở bên ngoài lán quấn một tấm vải mỏng, chờ rạng sáng đồ khô là có thể mặc được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long mặc thử xong cả bộ đồ mới vừa vặn, Văn Thành biểu hiện thích thú vô cùng nói:

Bình luận đoạn
Bảo Long mặc thử xong cả bộ đồ mới vừa vặn, Văn Thành biểu hiện thích thú vô cùng nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Hai bộ này cùng một cỡ, anh thử một bộ vừa thì bộ kia hông cần thử cũng vừa rồi.

Bình luận đoạn
- Hai bộ này cùng một cỡ, anh thử một bộ vừa thì bộ kia hông cần thử cũng vừa rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long khi này mới ngạc nhiên:

Bình luận đoạn
Bảo Long khi này mới ngạc nhiên:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Hai bộ này của anh hết hả?

Bình luận đoạn
- Hai bộ này của anh hết hả?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cái này tui mua cho anh mà. - Văn Thành chắc chắn.

Bình luận đoạn
- Cái này tui mua cho anh mà. - Văn Thành chắc chắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Còn của cậu?

Bình luận đoạn
- Còn của cậu?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành trả lời qua loa:

Bình luận đoạn
Văn Thành trả lời qua loa:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đồ tui còn được, anh làm chuyện lớn mặc đồ mới lấy hên.

Bình luận đoạn
- Đồ tui còn được, anh làm chuyện lớn mặc đồ mới lấy hên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long cảm thấy phiền lòng, hắn đành dùng một chút quyền lực còn sót lại để uy hiếp Văn Thành:

Bình luận đoạn
Bảo Long cảm thấy phiền lòng, hắn đành dùng một chút quyền lực còn sót lại để uy hiếp Văn Thành:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ở đây có hai bộ, anh một bộ, cậu một bộ, nếu cậu không mặc thì anh cũng không.

Bình luận đoạn
- Ở đây có hai bộ, anh một bộ, cậu một bộ, nếu cậu không mặc thì anh cũng không.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nhưng mà...

Bình luận đoạn
- Nhưng mà...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đây là lệnh.

Bình luận đoạn
- Đây là lệnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành không cãi được, lời bị chặn chưa kịp nói cậu đành mím môi ngậm miệng, cúi đầu. Bảo Long vui mở cờ trong bụng vì cảm thấy thành công khi ăn hiếp người ta. Song hắn nghĩ gì đó thuận nước đẩy thuyền, Bảo Long gặng hỏi:

Bình luận đoạn
Văn Thành không cãi được, lời bị chặn chưa kịp nói cậu đành mím môi ngậm miệng, cúi đầu. Bảo Long vui mở cờ trong bụng vì cảm thấy thành công khi ăn hiếp người ta. Song hắn nghĩ gì đó thuận nước đẩy thuyền, Bảo Long gặng hỏi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Lúc mới gặp cậu, anh nghe cậu nói chỉ có một bộ đồ.

Bình luận đoạn
- Lúc mới gặp cậu, anh nghe cậu nói chỉ có một bộ đồ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thiệt ra cách đó chừng tháng tui có hai bộ lận, mà tui cho người ta rồi.

Bình luận đoạn
- Thiệt ra cách đó chừng tháng tui có hai bộ lận, mà tui cho người ta rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cậu tặng quần áo làm vật đính ước hả?

Bình luận đoạn
- Cậu tặng quần áo làm vật đính ước hả?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành có chút bất lực với vị Điện hạ này, trọng tâm câu chuyện luôn đi lệch hướng nghiêm trọng:

Bình luận đoạn
Văn Thành có chút bất lực với vị Điện hạ này, trọng tâm câu chuyện luôn đi lệch hướng nghiêm trọng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đâu, thằng út Mót trong xóm tui nè, nó đi ở đợ cho người ta, thả bò lỡ mất một con, ông chủ kiu gia đinh lột hết đồ nó ra đánh, đánh nó chết tươi rồi quăng xác giữa chợ, ổng giựt luôn tiền công của nó, ổng nói tiền hổng đủ đền con bò cho ổng. Nó mồ côi mẹ, cha nó nhậu nhẹt tối ngày, trong nhà có đồ gì đều đem đổi rượu hết rồi, tới nó chết cũng không được mảnh vải che thân, tui đem đồ của tui cho nó mặc, bà con trong xóm người góp cái trứng, miếng thịt, đào huyệt chôn nó ở bìa rừng á.

Bình luận đoạn
- Đâu, thằng út Mót trong xóm tui nè, nó đi ở đợ cho người ta, thả bò lỡ mất một con, ông chủ kiu gia đinh lột hết đồ nó ra đánh, đánh nó chết tươi rồi quăng xác giữa chợ, ổng giựt luôn tiền công của nó, ổng nói tiền hổng đủ đền con bò cho ổng. Nó mồ côi mẹ, cha nó nhậu nhẹt tối ngày, trong nhà có đồ gì đều đem đổi rượu hết rồi, tới nó chết cũng không được mảnh vải che thân, tui đem đồ của tui cho nó mặc, bà con trong xóm người góp cái trứng, miếng thịt, đào huyệt chôn nó ở bìa rừng á.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long nghe xong lại thương cảm thở dài, có nhiều khoảnh khắc hắn đã nghĩ hắn là người khổ nhất thế gian, nhưng càng đi nhiều thì hắn mới thấy rằng có lắm phận đời còn khốn đốn hơn hắn hiện tại trăm lần. Giả như hắn không thể giành lại vương vị, giả như kế sách thất bại, không biết sau này hắn có phải chết bờ chết bụi ở đâu đó không, dù có chết dọc đường hắn cũng mong là sẽ có người tốt bụng nào đó giúp hắn đào một cái hố chôn tạm bợ để không bị súc vật xâu xé.

Bình luận đoạn
Bảo Long nghe xong lại thương cảm thở dài, có nhiều khoảnh khắc hắn đã nghĩ hắn là người khổ nhất thế gian, nhưng càng đi nhiều thì hắn mới thấy rằng có lắm phận đời còn khốn đốn hơn hắn hiện tại trăm lần. Giả như hắn không thể giành lại vương vị, giả như kế sách thất bại, không biết sau này hắn có phải chết bờ chết bụi ở đâu đó không, dù có chết dọc đường hắn cũng mong là sẽ có người tốt bụng nào đó giúp hắn đào một cái hố chôn tạm bợ để không bị súc vật xâu xé.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!