Chương 6: Giải độc (h)
Trong căn nhà chơ vơ giữa rừng già, Văn Thành nằm trên sàn gỗ, mười đầu ngón chân co rúm lại, miết mạnh xuống mặt sàn thô ráp. Mỗi khi cơn nóng cuộn lên ở bụng dưới, hai bàn tay cậu lại gồng cứng, móng tay bấu chặt vào những kẽ hở giữa hai tấm ván gỗ như muốn nạy nó lên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bờ môi dưới vốn dĩ đầy đặn của cậu lúc này càng trở nên mọng nước, đỏ lựng. Thành khẽ há miệng, rồi nghiến chặt hàm răng vào đúng một nửa bên môi dưới để chịu đựng sự châm chích khó lòng chịu được, ngó mà tội nghiệp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cặp mắt trong veo cứ dán chặt vào Bảo Long ẩn hiện tia cầu xin được cứu giúp. Hắn chợt thấy chột dạ, cái vẻ tin cậy hắn tuyệt đối của cậu nó thành khẩn quá. Hắn vừa thấy tội lỗi vì cậu xem Bảo Long là bề trên mà tin tưởng, vừa thấy khoái chí khi đem cái sự khờ khạo của người ta ra mà chọc ghẹo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long nắm tay đưa lên miệng ho nhẹ một cái, cố đè xuống những mâu thuẫn nội tâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn ngần ngừ một hồi, rồi mới giả đò làm bộ nghiêm nghị, đưa bàn tay ra chỉ vẽ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thành! cậu lấy tay, nắm vào chỗ này, như vầy, vuốt lên, vuốt xuống liên tục...đến khi chất độc đào thải ra ngoài thì mới xong, rõ chưa?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần đầu tiên Văn Thành bị một bàn tay xa lạ chạm vào nơi riêng tư trong lúc cơ thể đang nhạy cảm nhất, cơ thể cậu giật lên liên hồi, đôi môi mấp máy không kìm được mà rên rỉ: "Ưm... anh..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành chụp lấy bàn tay Bảo Long đang làm mẫu trên người cậu dừng lại, song cậu hoảng loạn vì tiếng rên rỉ kì lạ mà chưa bao giờ cậu nghe được từ miệng mình. Bảo Long cũng ngạc nhiên không kém.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành tuy thấp hơn Bảo Long một cái đầu nhưng thân hình lại có phần nở nang hơn so với hắn, liếc sơ cũng có thể bị cơ thể nam tính của Văn Thành làm cho sững người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không phải thấy được cái củ cải bóng loáng như bôi dầu của Văn Thành, thì chỉ nghe tiếng rên rỉ kia, Bảo Long còn sẽ nghĩ là của một cô gái nào đó ở kĩ phường. Hắn cảm thán xong, còn xấu xa khều lấy hai cái trứng căng tròn rồi mới buông tay, nhìn Văn Thành tự sinh tự diệt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tay Bảo Long vừa rời khỏi nơi trương nóng kia, Văn Thành tức thời có cảm giác hụt hẫng, mất mát, lưu luyến. Cậu tự nhiên theo bản năng dạng chân cong cớn, ưỡn ngực, miệng không ngừng thở dốc rên rỉ, hai má đỏ hồng, đôi mắt mơ màng long lanh, ướt át như chẳng thể nhìn rõ ràng xung quanh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đã làm theo cách Bảo Long chỉ dạy nhưng cậu thấy chẳng thấm vào đâu. Ánh mắt vô định đảo quanh lại dừng ngay khuôn mặt của Bảo Long, cậu thấy Bảo Long đang nhìn cậu, nhìn cậu không rời mắt, nhìn thấy toàn bộ cơ thể cậu, thật ngại ngùng nhưng cũng thật sung sướng, cậu khao khát được Bảo Long nhìn cậu nhiều hơn nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành không phải là chưa từng ở trong cảnh trần trụi trước mặt người khác, hồi trước 10 tuổi, cậu với đám nhỏ cùng lứa trong xóm cũng cởi truồng tắm sông, mặc dù sau này lớn thì không còn nữa nhưng cậu chưa từng cảm thấy nóng phừng, ngứa râm ran khi bị người ta nhìn giống vậy. Văn Thành dường như mất trí mà rên rỉ, thèm khát sự giúp đỡ của Bảo Long: "Ưm...a...Điện hạ ... ngài...a... giúp con đi...ưm... Con ... ưm...Chất độc..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long chửi thầm, bụng dưới của hắn trở nên nóng nảy, hung hăng, hắn không ngờ có ngày thân là Thái tử lại bị một tên nông phu kêu danh gọi phận xin cứu giúp như vậy mà không chịu nổi. Nghĩ bản thân lâu ngày không gần nữ sắc nên phát sinh chuyện ngoài ý muốn là bình thường, Bảo Long cố gắng tự trấn tĩnh mình rằng người trước mặt dù gì cũng là đàn ông, là loại đàn ông da thô, thịt dày, cái vật tượng trưng cho đàn ông còn sừng sững ngay đây. Nhưng Văn Thành này đúng là trời sinh dâm đãng, mấy câu này không cần dạy cũng vô thức theo bản năng mà rên rỉ được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long lúc đầu chơi đùa đốt lửa thấy vui, sau đó thì bị lửa đốt ngược lại thiếu điều giãy tê tê. Hắn cảm thấy môi lưỡi khô khốc, nuốt nước miếng một chút, vẫn không quên buông lời trêu ghẹo: "Thành, cậu nói thử coi, Thái tử Điện hạ phải làm gì mới giúp được cậu? Hửm?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giọng nói khàn trầm của Bảo Long thật sự làm Văn Thành muốn điên loạn, thì ra khí chất của một người đứng đầu xã tắc lại có thể làm người ta kinh hãi, nguyện lòng quỳ xuống mà phục tùng: "Ưm...Điện hạ, Ngài...nắm chỗ này của con đi, xin Ngài a....nắm...ư..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long cười xấu xa, tay đưa đến gần cậu nhỏ đang khóc tỉ tê, thì thầm: "Nắm như thế này sao?".
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long cầm lấy sinh mệnh của Văn Thành trong tay, hắn cảm nhận được sự co giật hưng phấn của vật nằm trong tay, nước từ khe nhỏ lại không ngừng tuôn ra, nhịn xuống việc thao túng dục vọng mãnh liệt của Văn Thành, hắn không làm gì thêm chỉ cầm lấy rồi hỏi tiếp: "Sau đó thì sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long đương nhiên dự đoán trước Văn Thành sẽ nói giúp hắn xoa xoa, nhưng không, Văn Thành lại bao bọc lấy tay của Bảo Long bên trong rồi không ngừng đưa đẩy hông của cậu, đầu của Bảo Long vỡ oành một tiếng như pháo nổ, Văn Thành thật sự là chưa từng chiêm nghiệm qua vấn đề này sao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành cả người tê dại mất kiểm soát mà làm theo bản năng nguyên thủy, từ khoảnh khắc Bảo Long chạm vào, máu từ khắp nơi trên cơ thể chạy dồn về phía dưới làm cậu sung sướng mãnh liệt, mật dịch trong suốt của Văn Thành rỉ ra liên tục. Sự chịu đựng của Bảo Long đạt đến giới hạn, vượt xa hơn cả vấn đề Bảo Long sẽ ôm ấp một người đàn ông. Hắn thô bạo gỡ lấy hai tay của Văn Thành đang bao quanh tay hắn áp lên phía trên, nơi đó chỉ còn bàn tay của Bảo Long siết chặt lấy bộ vị thuộc về thiếu niên chưa trải sự đời kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành bất ngờ bị áp chế, dục vọng bị Bảo Long siết lại, có chút muốn khóc, hai mắt rưng rưng, bờ môi run rẩy hé ra uất ức cầu xin: "A.... hức... điện hạ... đừng mà...ưm...thái tử...sướng quá...a...a..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hơi thở của Bảo Long gấp gáp nóng bỏng, hắn không thể nào dời mắt khỏi khuôn mặt đang mất kiểm soát kia, đôi môi không ngừng mấp máy xưng hô rối tung mà phát ra âm thanh làm đầu óc Bảo Long bị tê liệt, chiếc lưỡi ướt át của Văn Thành thập thò theo nhịp thở như đang dụ Bảo Long cắn câu, Bảo Long bị thôi miên mà cắn lấy môi dưới của Văn Thành làm tiếng kêu gợi tình kia chỉ còn lại trong cổ họng. Đầu Văn Thành rụt lại, lưỡi cậu chạy trốn chiếc lưỡi ngang tàn của Bảo Long không ngừng khuấy đảo trong khoang miệng cậu, Bảo Long nghĩ Văn Thành từ chối hắn nên có chút giận, rít lên ra lệnh: "Thành, đưa lưỡi ra."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giọng Bảo Long như có ma lực làm Văn Thành phải phục tùng, đầu lưỡi cậu không trốn tránh nữa mà dâng luôn lên miệng người ta, Bảo Long không ngừng xoắn lấy lưỡi của Văn Thành mà mút lấy. Văn Thành cảm giác không khí xung quanh trở nên đặc lại làm cậu khó hít thở, Bảo Long dày dặn kinh nghiệm hết cắn lại mút lấy lưỡi cậu, sợ hãi và sung sướng. Cơ thể Văn Thành đột nhiên căng cứng, hai chân cậu vô thức co lại, nơi bên dưới bắn lên chất dịch trắng đục, đặc sệt, rớt xuống ấm nóng chảy dài lên tay Bảo Long, cả người Văn Thành bỗng dưng mất lực vì lần đầu kích thích quá độ mà ngất xỉu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long thở dốc, môi lưỡi khô khốc làm hắn tỉnh táo lại một chút. Hắn chợt nhận ra, nhìn chất dịch trên tay mình, nhíu mày trầm tư. Hắn đang làm cái gì vậy, chuyện kinh tởm như vậy, hắn trở nên mất trí từ lúc nào, tại sao lại hứng thú đùa giỡn dục vọng của một người đàn ông, thật ghê tởm, sẽ không như vậy nữa, sẽ không có lần sau, hắn sẽ không làm như vậy nữa, hắn bị sao vậy, chuyện đêm nay tạm xem như là tai nạn, chỉ là tai nạn thôi, cứ xem như hắn nảy sinh lòng tốt giúp đỡ cái tên Văn Thành ngu ngốc kia một bài học đầu đời vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long thở dài, tùy tiện dọn lại bãi chiến trường khi nãy, trên người hắn toát đầy mồ hôi, long căn cũng tạm dịu thời dịu lại nhưng không thoải mái chút nào, đương nhiên Bảo Long không giống Văn Thành, hắn có thể tự giải quyết, mà vừa xảy ra chuyện kia, hắn tự giải quyết không khác nào thừa nhận hắn nảy sinh cảm giác xác thịt với đàn ông, hắn nhất định không làm, hắn nhịn đói được thì hắn cũng nhịn chuyện này được. Bảo Long hiện giờ rất muốn ra suối tẩy rửa nhưng bên ngoài bây giờ nguy hiểm khó lường, không thể liều lĩnh như vậy, hắn đành nhịn lại đi ngủ cho qua một đêm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngày hôm sau, khi Bảo Long thức dậy thì trời đã hửng sáng, thả mắt quét quanh phòng song vô tình bắt gặp Văn Thành đang ngồi nhìn đất, hết gãi đầu rồi vỗ trán, hết vò tóc rồi bứt tai, Bảo Long nhìn không nổi cái bộ dáng của cái tên cù lần kia lại xì cười.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành bị tiếng cười làm cho giật mình:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Điện... Điện hạ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long bắt lỗi cậu ngay:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ài...hồi qua đã nói xưng hô thế nào?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành ấp úng như muốn nói rồi lại mấp máy môi. Bảo Long quan sát thấy được nên nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Có chuyện gì thì cứ nói đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành nửa muốn nói nhưng một nữa lại không dám nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Dạ, chuyện t...tui không biết là mơ hay thiệt, mà chuyện vầy thì chắc là mơ rồi...tối qua hình như tui nằm mơ thấy anh... cắn tui, cắn miệng tui, mà hông biết sao sáng dậy môi dưới tui bị sưng, tui mơ kì cục lắm, tui hông nhớ nổi, hình như tui bị trúng độc rồi lịm đi mất tiu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long nín thở để nghe xong câu chuyện, không kìm được đỏ mặt, ho lên hai tiếng, hắn giải thích cho Thành nghe một nửa sự thật:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ừm...Tối cậu trúng độc đó bất tỉnh, có thể thấy ảo giác, còn...môi cậu bị sưng chắc là con gì cắn thôi, sau này đừng kể giấc mơ này cho ai nghe hết, hiểu không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Dạ. - Văn Thành vậy mà nghe lời, tin Điện hạ cao quý sái cổ, mặc dù trong lòng vẫn thấy có gì đó sai sai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn nghĩ, tại sao Văn Thành lại không phân biệt nổi hiện thực với chiêm bao? Hay là do thầy Sanh thấy thân mình Văn Thành to khoẻ nên kê thuốc liều lượng quá tay so với bình thường, Bảo Long dặn dò thêm một chuyện:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- À, còn đơn thuốc mà thầy Sanh kê cho cậu bị tích độc, cậu đừng uống nữa, nguy hiểm lắm, bệnh gì đó không cần chữa nữa đâu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành nghe vậy mà tự nhiên tuyệt vọng, cậu không nghĩ Bảo Long biết bệnh tình của cậu, chỉ là Bảo Long đã từng thấy Lâm Sanh chữa bệnh cho người ta, Bảo Long sẽ biết bệnh giống người kia có chữa được không, vậy mà Bảo Long nói là bệnh này không có thuốc chữa, đơn thuốc duy nhất Lâm Sanh kê cũng không thể uống nữa, có nghĩa là đời này cậu không khác nào thái giám, không thể cưới vợ, sinh con. Sao mà thương cho số phận cậu nghiệt ngã.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long thấy mặt trời đã ló dạng nhắc Văn Thành rời đi sớm để còn tụ họp với nhóm bá quan, đã qua một đêm không rõ tung tích của Điện Hạ chắc hẳn họ đang lo lắng cho Bảo Long lắm:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Trời sáng rồi, cậu dẫn đường cho anh về nhà gỗ bữa trước đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long không nhắc đến chuyện tối hôm qua nữa, cũng mong Văn Thành sẽ không biết sự thật chất độc đó là gì, mọi chuyện mà lộ là hắn muốn mất mặt bao nhiêu đều có đủ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau hôm đó, chuyện chính sự hầu như đều diễn ra suôn sẻ theo kế hoạch, nhờ Tổng đốc Lê Văn Toại giúp sức, phe cánh Thái tử Bảo Long âm thầm kêu gọi được một lượng lớn sĩ phu từng làm việc dưới quyền ông, cùng nhân dân yêu mến danh tiếng Tổng đốc, nguyện một lòng phò tá Thái tử lên ngôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tổng đốc Lê Văn Toại chỉ làm quan 5 năm mà khắp vùng đất từ Nam Gia Định xuống đến Nam Cửu Long ở đâu cũng có dấu tích của ông. Ông chủ trương đào kênh dẫn nước từ sông lớn vào ruộng và kênh đào cũng giúp hàng hoá thuận tiện cho bà con giao thương buôn bán, xây dựng đê điều chống lũ mùa mưa, đào ao trữ nước cho mùa khô, thiên tai đến thì ông là người đầu tiên bỏ tiền túi ra cho dân trước khi triều đình phê chuẩn mở kho thóc cứu trợ,...như một huyền thoại về sự tận tụy với dân. Thêm phần vì dân chúng đều biết Tiên hoàng Minh Trị là một minh quân nên người người nghe danh Thái tử Bảo Long không hẹn mà cùng thần phục.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bao năm dân chúng sống trong cảnh thái bình dưới triều Nguyễn, Tiên hoàng chuyên tâm lo xây dựng tu bổ đê điều, nghiên cứu canh tác nông nghiệp, đào tạo nhân tài mà không phân biệt con cái của quý tộc, quan lại hay dân thường, đối đãi dĩ hoà vi quý với các nước láng giềng, hằng năm tự nguyện cống nạp vuốt ve các nước lớn chỉ mong người dân không phải chịu chiến tranh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiên hoàng cũng chưa bao giờ nghĩ huấn luyện binh sĩ để chiến đấu hoặc chế tạo nhiều loại binh khí nên chỉ trong tám tháng chiến tranh gần như kiệt sức để chống cự với ngoại bang xâm lược. Dân chúng khi đó đã quen với cảnh ấm no lại không chịu được cảnh chết chóc nên sinh lòng chán ghét triều đình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngọn gió mới nổi lên khi ấy tên Hồ Tử Cách, con rể của một vị tù trưởng có sức ảnh hưởng lớn với tất cả các bộ tộc thiểu số sống quanh dãy Bạch Mã, có thể xem là chúa tể một vùng, tù trưởng cùng con gái nghe theo chí lớn của Tử Cách nên đứng ra sắp xếp một đội quân thiện chiến, cung cấp voi, vũ khí, lương thực cho con rể xuống núi đánh đảo triều đình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi có được hoàng vị lấy niên hiệu là Vũ Hùng, Hồ Tử Cách không thể khống chế sự kiêu căng do mọi thứ hắn có được quá dễ dàng, không ngừng khiêu chiến ngoại bang, gây nên một thời loạn lạc, dân chúng lầm than.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hồ Tử Cách háo thắng đến nỗi không những đuổi cùng giết tận những quý tộc triều Nguyễn, mà còn sanh thói tán tận lương tâm đào mộ tổ tiên chín đời họ Nguyễn rồi tiểu tiện lên tro cốt, xong đem quăng tất cả xuống sông. Bảo Long khi ấy nghe tin mộ tổ tiên bị quật, hận Hồ Tử Cách thấu xương tủy nhưng ngay lúc bản thân đang trôi sông lạc chợ tận xứ nao, bụng đói cồn cào lẩn trốn binh lính đuổi giết không làm được gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long ở huyện Tiên Hà gần một tháng để cùng Lê Văn Toại tính kế, sắp xếp, giao công việc cho các quan và thuộc hạ, gần cuối tháng chạp họ chia năm sẻ bảy đi làm nhiệm vụ, Bảo Long cùng Văn Thành tiếp tục chạy về tây nam tránh tai mắt quân Bạch Mã.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị