[Tiễn Nga - 戬娥] Nhất Nhãn Vạn Niên, Nhất Thành Bất Biến

Truyện
Trước Sau

Dương Tiễn cười đẹp hơn nhiều khi anh không cười. Cô nghĩ rằng có lẽ bất cứ ai cười cũng đều đẹp. Lúc đó mặt họ sẽ đổ đầy một sự hạnh phúc, cong cong khóe môi khiến khuôn mặt họ như trẻ hơn rất nhiều và nhẹ nhàng hơn. Còn anh khi cười, cái vẻ ngây thơ và hiền lành lộ rõ trên nét mặt của anh, khí chất ngang tàng và lạnh lùng quanh anh trở nên nhẹ nhàng hơn, thay vào đó là sự mềm mại và ôn nhu khiến ai gặp cũng phải ngoái đầu nhìn lại.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cười đẹp hơn nhiều khi anh không cười. Cô nghĩ rằng có lẽ bất cứ ai cười cũng đều đẹp. Lúc đó mặt họ sẽ đổ đầy một sự hạnh phúc, cong cong khóe môi khiến khuôn mặt họ như trẻ hơn rất nhiều và nhẹ nhàng hơn. Còn anh khi cười, cái vẻ ngây thơ và hiền lành lộ rõ trên nét mặt của anh, khí chất ngang tàng và lạnh lùng quanh anh trở nên nhẹ nhàng hơn, thay vào đó là sự mềm mại và ôn nhu khiến ai gặp cũng phải ngoái đầu nhìn lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng không phải lúc nào cũng thấy anh cười tươi như vậy. Dường như anh chỉ có thể dễ dàng để lộ nụ cười hạnh phúc đó cho những người anh trân trọng nhất, còn không thì hoặc là nụ cười nhàn nhạt hoặc là cái nhếch mép đầy vẻ cao ngạo.

Bình luận đoạn
Nhưng không phải lúc nào cũng thấy anh cười tươi như vậy. Dường như anh chỉ có thể dễ dàng để lộ nụ cười hạnh phúc đó cho những người anh trân trọng nhất, còn không thì hoặc là nụ cười nhàn nhạt hoặc là cái nhếch mép đầy vẻ cao ngạo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trên đời này, qua gần mấy ngàn năm sống cùng trời đất, Hằng Nga đã gặp và nhìn qua quá nhiều người. Nam có, nữ có, và đành rằng bất cứ ai cũng đẹp khi môi họ cong lên và mắt họ trở nên lấp lánh khi vui. Tuy nhiên, cô chưa bao giờ nhìn thấy một ai đẹp như vậy khi họ cười. Nhưng Dương Tiễn thì khác. 

Bình luận đoạn
Trên đời này, qua gần mấy ngàn năm sống cùng trời đất, Hằng Nga đã gặp và nhìn qua quá nhiều người. Nam có, nữ có, và đành rằng bất cứ ai cũng đẹp khi môi họ cong lên và mắt họ trở nên lấp lánh khi vui. Tuy nhiên, cô chưa bao giờ nhìn thấy một ai đẹp như vậy khi họ cười. Nhưng Dương Tiễn thì khác. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hay nói rõ hơn, anh luôn luôn khác biệt trong mắt cô.

Bình luận đoạn
Hay nói rõ hơn, anh luôn luôn khác biệt trong mắt cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu được Hằng Nga mãi mong anh sẽ luôn cười như vậy.

Bình luận đoạn
Nếu được Hằng Nga mãi mong anh sẽ luôn cười như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Để rồi khi cô còn đang mê mẩn vì nụ cười chói mắt ấy, bất giác lực siết ở eo đã kéo cô vào lồng ngực ấm áp của người nọ.

Bình luận đoạn
Để rồi khi cô còn đang mê mẩn vì nụ cười chói mắt ấy, bất giác lực siết ở eo đã kéo cô vào lồng ngực ấm áp của người nọ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không hiểu vì sao, cô thích được anh ôm thế này, nó làm cho cô cảm thấy mềm mại và an toàn từ tận đáy lòng. Nói đến đây, không phải cô không thích cái nắm tay hay nụ hôn từ anh, chỉ là khi Hằng Nga được bao bọc trong vòng tay rộng lớn này của anh, sâu thâm tâm cô cảm nhận được sự bình an hơn bao giờ hết, và trong sự chở che đó, cô biết Dương Tiễn sẽ không bao giờ để cô gặp hiểm nguy nào.

Bình luận đoạn
Không hiểu vì sao, cô thích được anh ôm thế này, nó làm cho cô cảm thấy mềm mại và an toàn từ tận đáy lòng. Nói đến đây, không phải cô không thích cái nắm tay hay nụ hôn từ anh, chỉ là khi Hằng Nga được bao bọc trong vòng tay rộng lớn này của anh, sâu thâm tâm cô cảm nhận được sự bình an hơn bao giờ hết, và trong sự chở che đó, cô biết Dương Tiễn sẽ không bao giờ để cô gặp hiểm nguy nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng trên cả, ở anh có mùi hương mà bản thân cô rất thích. Cái hương riêng biệt mà Hằng Nga không thể gọi tên, là tổ hợp của nhiều loại hương gần gũi và quen thuộc biết bao, là hương của gỗ trầm hương, của nắng ấm chiếu trên vạn vật, là hương của vải, của chăn ấm trong mùi tuyết lạnh sương giá, của nước trong mùa hạ nóng... và một cái gì đó rất thân thương mà Hằng nga không biết cô đã gặp qua ở đâu, khi nào. Chỉ biết mùi hương thoang thoảng quẩn quanh mũi cô của anh là độc nhất và là duy nhất.

Bình luận đoạn
Nhưng trên cả, ở anh có mùi hương mà bản thân cô rất thích. Cái hương riêng biệt mà Hằng Nga không thể gọi tên, là tổ hợp của nhiều loại hương gần gũi và quen thuộc biết bao, là hương của gỗ trầm hương, của nắng ấm chiếu trên vạn vật, là hương của vải, của chăn ấm trong mùi tuyết lạnh sương giá, của nước trong mùa hạ nóng... và một cái gì đó rất thân thương mà Hằng nga không biết cô đã gặp qua ở đâu, khi nào. Chỉ biết mùi hương thoang thoảng quẩn quanh mũi cô của anh là độc nhất và là duy nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sự bảo bọc cô của anh khiến Hằng Nga vô thức nghĩ đến tên anh...

Bình luận đoạn
Sự bảo bọc cô của anh khiến Hằng Nga vô thức nghĩ đến tên anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thực ra thì họ Dương (杨) là họ khá phổ biến từ xưa đến nay, mang nghĩa "cây dương" (cây liễu). Mà cây dương thường tượng trưng cho sự mềm mại, thanh cao nhưng cũng rất kiên cường. Chỉ là đối với cô, ngoài ý nghĩa đó ra, họ Dương còn liên hệ với ánh sáng - là "Dương", là mặt trời trong âm dương, thể hiện sự mạnh mẽ và rực rỡ.

Bình luận đoạn
Thực ra thì họ Dương (杨) là họ khá phổ biến từ xưa đến nay, mang nghĩa "cây dương" (cây liễu). Mà cây dương thường tượng trưng cho sự mềm mại, thanh cao nhưng cũng rất kiên cường. Chỉ là đối với cô, ngoài ý nghĩa đó ra, họ Dương còn liên hệ với ánh sáng - là "Dương", là mặt trời trong âm dương, thể hiện sự mạnh mẽ và rực rỡ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiễn (戬) - Là một từ mang ý nghĩa đẹp đẽ, nói về điềm lành, phúc phận, sự an yên mà một người có thể đem đến cho những người xung quanh..

Bình luận đoạn
Tiễn (戬) - Là một từ mang ý nghĩa đẹp đẽ, nói về điềm lành, phúc phận, sự an yên mà một người có thể đem đến cho những người xung quanh..

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Càng ngẫm nghĩ, cô càng thấy cái tên được Dao Cơ đặt này đã quyết định toàn bộ về cuộc đời anh.

Bình luận đoạn
Càng ngẫm nghĩ, cô càng thấy cái tên được Dao Cơ đặt này đã quyết định toàn bộ về cuộc đời anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn như một cây đại thụ, dẫu cho có gặp bao phong ba bão táp, nhưng vẫn đường hoàng mà vươn mình dưới ánh sáng, mang sự sống mãnh liệt và sức mạnh vững chãi, giống hệt như việc anh ngày càng trau dồi bản thân để mạnh mẽ hơn, để rồi cứu giúp mọi người xung quanh, trở thành một điểm tựa vững chắc cho tất cả những ai cần đến mình.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn như một cây đại thụ, dẫu cho có gặp bao phong ba bão táp, nhưng vẫn đường hoàng mà vươn mình dưới ánh sáng, mang sự sống mãnh liệt và sức mạnh vững chãi, giống hệt như việc anh ngày càng trau dồi bản thân để mạnh mẽ hơn, để rồi cứu giúp mọi người xung quanh, trở thành một điểm tựa vững chắc cho tất cả những ai cần đến mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và...

Bình luận đoạn
Và...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn còn là ánh mặt trời tỏa sáng nhất mà cô từng thấy, cái ánh sáng vừa chói chang vừa dịu dàng ấy có thể đem lại bao nhiêu điều hạnh phúc và an yên cho mọi người trong Tam Giới...

Bình luận đoạn
Dương Tiễn còn là ánh mặt trời tỏa sáng nhất mà cô từng thấy, cái ánh sáng vừa chói chang vừa dịu dàng ấy có thể đem lại bao nhiêu điều hạnh phúc và an yên cho mọi người trong Tam Giới...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong mắt Hằng Nga, chỉ một ánh mắt, một cái ôm và những lời nói chân thành từ tận đáy lòng, Dương Tiễn đã đem lại cho cô sự bình yên, một nơi trú ẩn giữa muôn trùng sóng gió, và cả niềm tin không đổi vào sự tốt đẹp của tương lai phía trước.

Bình luận đoạn
Trong mắt Hằng Nga, chỉ một ánh mắt, một cái ôm và những lời nói chân thành từ tận đáy lòng, Dương Tiễn đã đem lại cho cô sự bình yên, một nơi trú ẩn giữa muôn trùng sóng gió, và cả niềm tin không đổi vào sự tốt đẹp của tương lai phía trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Với cô, cái tên ấy như được sinh ra để dành cho một người anh hùng, một người sẵn sàng hy sinh tất cả vì tình yêu và chính nghĩa. Và hơn hết, cái tên thân thương đó đã thành công làm trái tim cô rung động, để rồi nó đang và sẽ luôn thuộc về người duy nhất mà Hằng Nga yêu.

Bình luận đoạn
Với cô, cái tên ấy như được sinh ra để dành cho một người anh hùng, một người sẵn sàng hy sinh tất cả vì tình yêu và chính nghĩa. Và hơn hết, cái tên thân thương đó đã thành công làm trái tim cô rung động, để rồi nó đang và sẽ luôn thuộc về người duy nhất mà Hằng Nga yêu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng khi cảm nhận bàn tay người kia lại bắt đầu lang thang trên người mình, cô không còn cách nào ngoài việc bắt lấy cái tay hư hỏng kia, giọng điệu vạn phần bất lực:

Bình luận đoạn
Nhưng khi cảm nhận bàn tay người kia lại bắt đầu lang thang trên người mình, cô không còn cách nào ngoài việc bắt lấy cái tay hư hỏng kia, giọng điệu vạn phần bất lực:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, chúng ta đang ở Phủ của Bao đại nhân, vả lại cửa sổ còn đang mở..."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, chúng ta đang ở Phủ của Bao đại nhân, vả lại cửa sổ còn đang mở..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn làm sao có thể nghe lời cô, nhưng sợ Hằng Nga da mặt mỏng, liếc mắt một cái, cửa sổ liền đóng lại, một tay ôm lấy eo cô, hai người mặt kề mặt, trong mắt chỉ có bóng hình của đối phương.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn làm sao có thể nghe lời cô, nhưng sợ Hằng Nga da mặt mỏng, liếc mắt một cái, cửa sổ liền đóng lại, một tay ôm lấy eo cô, hai người mặt kề mặt, trong mắt chỉ có bóng hình của đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bị động tác của Dương Tiễn làm cho giật mình, hai má Hằng Nga rõ ràng đã đỏ bừng như ánh chiều ráng, dáng vẻ thẹn thùng bối rối của một thiếu nữ khác hẳn với vẻ thanh tao, trang nhã của một chủ nhân Quảng Hàn Cung khiến người đối diện phải phì cười.

Bình luận đoạn
Bị động tác của Dương Tiễn làm cho giật mình, hai má Hằng Nga rõ ràng đã đỏ bừng như ánh chiều ráng, dáng vẻ thẹn thùng bối rối của một thiếu nữ khác hẳn với vẻ thanh tao, trang nhã của một chủ nhân Quảng Hàn Cung khiến người đối diện phải phì cười.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặc kệ cho tiếng cười khẽ của ai kia, chỉ sau vài nhịp thở, cô đã ngước mắt tỏ vẻ trách móc anh, và dù cho cả khuôn mặt vẫn còn ửng hồng, ánh mắt trong trẻo ấy đã lấy lại sự trầm tĩnh, không một chút hoảng loạn, như thể không nhận ra tư thế hiện tại của hai người dễ làm người ta suy nghĩ lung tung đến thế nào.

Bình luận đoạn
Mặc kệ cho tiếng cười khẽ của ai kia, chỉ sau vài nhịp thở, cô đã ngước mắt tỏ vẻ trách móc anh, và dù cho cả khuôn mặt vẫn còn ửng hồng, ánh mắt trong trẻo ấy đã lấy lại sự trầm tĩnh, không một chút hoảng loạn, như thể không nhận ra tư thế hiện tại của hai người dễ làm người ta suy nghĩ lung tung đến thế nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn yêu nhất là dáng vẻ "lâm nguy bất loạn" của Hằng Nga, nhưng cô càng như vậy, anh lại càng ngứa ngáy trong lòng.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn yêu nhất là dáng vẻ "lâm nguy bất loạn" của Hằng Nga, nhưng cô càng như vậy, anh lại càng ngứa ngáy trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có trời mới biết anh luôn khao khát được nhìn thấy dáng vẻ cô vì anh mà bối rối không biết phải làm sao, giống như mặt hồ yên bình không tì vết và chỉ duy nhất mình anh mới có thể khuấy lên những gợn sóng lăn tăn.

Bình luận đoạn
Có trời mới biết anh luôn khao khát được nhìn thấy dáng vẻ cô vì anh mà bối rối không biết phải làm sao, giống như mặt hồ yên bình không tì vết và chỉ duy nhất mình anh mới có thể khuấy lên những gợn sóng lăn tăn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghĩ đến đây, lòng nghịch ngợm của Dương Tiễn lại trỗi dậy. Anh siết chặt eo cô, sau đó xoay người khéo léo, chờ đến khi Hằng Nga kịp phản ứng, cô lại lần nữa nằm trên chiếc giường mềm mại.

Bình luận đoạn
Nghĩ đến đây, lòng nghịch ngợm của Dương Tiễn lại trỗi dậy. Anh siết chặt eo cô, sau đó xoay người khéo léo, chờ đến khi Hằng Nga kịp phản ứng, cô lại lần nữa nằm trên chiếc giường mềm mại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vị Chân Quân trước nay vốn luôn trầm ổn nghiêm nghị trước mặt người ngoài, giờ đây lại nở nụ cười có phần tinh quái. Hằng Nga quen biết anh đã lâu, làm sao không hiểu được người nọ đang nghĩ gì lúc này, liền cố tình không để anh được như ý. Cô vẫn ung dung đặt tay lên vai anh, điềm nhiên nói: "Chàng định làm gì đây?"

Bình luận đoạn
Vị Chân Quân trước nay vốn luôn trầm ổn nghiêm nghị trước mặt người ngoài, giờ đây lại nở nụ cười có phần tinh quái. Hằng Nga quen biết anh đã lâu, làm sao không hiểu được người nọ đang nghĩ gì lúc này, liền cố tình không để anh được như ý. Cô vẫn ung dung đặt tay lên vai anh, điềm nhiên nói: "Chàng định làm gì đây?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn từ từ tiến sát lại gần giai nhân, đến khi chóp mũi hai người chạm nhau, ánh mắt giao nhau không rời, hơi thở quấn quýt "Nàng thông minh như vậy, thử nói xem ta muốn làm gì?"

Bình luận đoạn
Dương Tiễn từ từ tiến sát lại gần giai nhân, đến khi chóp mũi hai người chạm nhau, ánh mắt giao nhau không rời, hơi thở quấn quýt "Nàng thông minh như vậy, thử nói xem ta muốn làm gì?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga nhìn người đàn ông trước mặt, lông mày như họa, đôi mắt sâu thẳm sắc bén, ngũ quan tuấn mỹ rõ ràng, quả thật là một vẻ ngoài xuất sắc, đủ để khiến mọi nữ tử trong Tam Giới phải xiêu lòng.

Bình luận đoạn
Hằng Nga nhìn người đàn ông trước mặt, lông mày như họa, đôi mắt sâu thẳm sắc bén, ngũ quan tuấn mỹ rõ ràng, quả thật là một vẻ ngoài xuất sắc, đủ để khiến mọi nữ tử trong Tam Giới phải xiêu lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thế nhưng, một người như vậy lại vì cô mà cô độc chờ đợi suốt nghìn năm, lặng lẽ trông ngóng trong Thần Điện, một mình chứng kiến hoa nở rồi hoa tàn ngày này qua ngày khác.

Bình luận đoạn
Thế nhưng, một người như vậy lại vì cô mà cô độc chờ đợi suốt nghìn năm, lặng lẽ trông ngóng trong Thần Điện, một mình chứng kiến hoa nở rồi hoa tàn ngày này qua ngày khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lòng Hằng Nga dâng lên một cảm giác dịu dàng khó tả. Cô vốn không phải là người đa sầu đa cảm, thời gian hàng nghìn năm ở Quảng Hàn Cung dường như đã dập tắt ngọn lửa mang tên tình cảm trong lòng bản thân. Để rồi tất cả cảm xúc cô còn giữ lại chỉ còn là sự bao dung và nhân hậu đối với thiên địa vạn vật, và cô đã quen dùng thứ tình cảm ấy để đối diện với bất kỳ ai.

Bình luận đoạn
Trong lòng Hằng Nga dâng lên một cảm giác dịu dàng khó tả. Cô vốn không phải là người đa sầu đa cảm, thời gian hàng nghìn năm ở Quảng Hàn Cung dường như đã dập tắt ngọn lửa mang tên tình cảm trong lòng bản thân. Để rồi tất cả cảm xúc cô còn giữ lại chỉ còn là sự bao dung và nhân hậu đối với thiên địa vạn vật, và cô đã quen dùng thứ tình cảm ấy để đối diện với bất kỳ ai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cứ nghĩ rằng sẽ chẳng có gì thay đổi và cô vẫn sẽ mãi giữ cho tâm tình luôn được bình yên trong chính thế giới thanh tĩnh của mình. Thế mà cho đến một ngày, một thiếu niên áo đen vô tình xông vào tầm mắt của cô, thu hút ánh nhìn của cô. Hằng Nga vẫn đối xử với anh như bao người khác.

Bình luận đoạn
Cứ nghĩ rằng sẽ chẳng có gì thay đổi và cô vẫn sẽ mãi giữ cho tâm tình luôn được bình yên trong chính thế giới thanh tĩnh của mình. Thế mà cho đến một ngày, một thiếu niên áo đen vô tình xông vào tầm mắt của cô, thu hút ánh nhìn của cô. Hằng Nga vẫn đối xử với anh như bao người khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng.

Bình luận đoạn
Nhưng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bất tri bất giác, cô đã xem anh như một người bạn tri kỷ...

Bình luận đoạn
Bất tri bất giác, cô đã xem anh như một người bạn tri kỷ...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và vô thức cùng anh kết nên mối dây ràng buộc sâu sắc hơn.

Bình luận đoạn
Và vô thức cùng anh kết nên mối dây ràng buộc sâu sắc hơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tất cả đều bởi vì buổi gặp gỡ định mệnh dưới ánh trăng sáng trên mây ấy...

Bình luận đoạn
Tất cả đều bởi vì buổi gặp gỡ định mệnh dưới ánh trăng sáng trên mây ấy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga nào ngờ, khi cô đang cô đơn một mình lang thang trong Quảng Hàn Cung, lại có một người đang si mê bóng dáng chính mình, nhìn chăm chú vào chiếc khuyên tai trong tay, vừa bất lực vừa không thể kìm lòng.

Bình luận đoạn
Hằng Nga nào ngờ, khi cô đang cô đơn một mình lang thang trong Quảng Hàn Cung, lại có một người đang si mê bóng dáng chính mình, nhìn chăm chú vào chiếc khuyên tai trong tay, vừa bất lực vừa không thể kìm lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những ký ức đã qua chợt lướt qua trong tâm trí Hằng Nga, khiến cô như cảm nhận được dòng nước ấm tràn ngập trong tim, thật sâu biết rằng bản thân đã không thể nào quay lại với sự tĩnh lặng sâu thẳm của ngày trước.

Bình luận đoạn
Những ký ức đã qua chợt lướt qua trong tâm trí Hằng Nga, khiến cô như cảm nhận được dòng nước ấm tràn ngập trong tim, thật sâu biết rằng bản thân đã không thể nào quay lại với sự tĩnh lặng sâu thẳm của ngày trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt của Hằng Nga càng trở nên mơ màng, rồi nàng chầm chậm ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn bên tai anh - nơi mà có thể dễ dàng kích thích một người đàn ông nhất.

Bình luận đoạn
Ánh mắt của Hằng Nga càng trở nên mơ màng, rồi nàng chầm chậm ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn bên tai anh - nơi mà có thể dễ dàng kích thích một người đàn ông nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nào ngờ tới điều đó, trong đầu anh như có một tiếng nổ vang dội.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nào ngờ tới điều đó, trong đầu anh như có một tiếng nổ vang dội.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trước đây, mỗi lần hai người gần gũi, Hằng Nga luôn giả vờ hờn dỗi, nhưng cũng chưa bao giờ thực sự từ chối. Sự đan xen giữa muốn từ chối nhưng lại như đón nhận, giữa e thẹn và tình ý của người yêu luôn làm cho Dương Tiễn vô cùng thích thú. Nhưng lúc này, người con gái mà anh trân quý hết mực đang dịu dàng nhìn bản thân, trong đôi mắt là những sợi tơ tình mềm mại, làm cho lòng người không cách nào kháng cự.

Bình luận đoạn
Trước đây, mỗi lần hai người gần gũi, Hằng Nga luôn giả vờ hờn dỗi, nhưng cũng chưa bao giờ thực sự từ chối. Sự đan xen giữa muốn từ chối nhưng lại như đón nhận, giữa e thẹn và tình ý của người yêu luôn làm cho Dương Tiễn vô cùng thích thú. Nhưng lúc này, người con gái mà anh trân quý hết mực đang dịu dàng nhìn bản thân, trong đôi mắt là những sợi tơ tình mềm mại, làm cho lòng người không cách nào kháng cự.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nàng có biết thế nào là chơi với lửa thì sẽ tự đốt mình không?" Dương Tiễn nghiến răng hỏi.

Bình luận đoạn
"Nàng có biết thế nào là chơi với lửa thì sẽ tự đốt mình không?" Dương Tiễn nghiến răng hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta chỉ biết thế nào là dẫn sói vào nhà!" Hằng Nga mỉm cười đầy tinh nghịch, đôi hàng mi dài khẽ rung động như cánh bướm, tựa đóa tuyết liên nở rộ giữa băng nguyên. Không phô trương, nhưng rực rỡ đến mê hoặc.

Bình luận đoạn
"Ta chỉ biết thế nào là dẫn sói vào nhà!" Hằng Nga mỉm cười đầy tinh nghịch, đôi hàng mi dài khẽ rung động như cánh bướm, tựa đóa tuyết liên nở rộ giữa băng nguyên. Không phô trương, nhưng rực rỡ đến mê hoặc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn không muốn phí thời gian đấu khẩu với người bên dưới nữa, cũng không kìm nén được khát vọng trong lòng, liền cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng ấy.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn không muốn phí thời gian đấu khẩu với người bên dưới nữa, cũng không kìm nén được khát vọng trong lòng, liền cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nụ hôn của anh lần này không vội vàng, nhưng lại khiến cô như say trong men tình mà anh đem đến. Cái hôn ấy mang hương vị của trà quế nồng đậm và pha lẫn cả vị ngọt dịu của món bánh khi nãy, tựa làn gió xuân mưa nhẹ nhàng thấm sâu và xâm chiếm cô từng chút một. Hằng Nga đã bị mê hoặc mà hoàn toàn chìm đắm trong sự dịu dàng của anh, và vì được bao bọc bởi tình yêu nồng cháy đó, cô từ từ đưa tay lên quàng qua cổ anh, vô tình đáp lại một cách nồng nhiệt.

Bình luận đoạn
Nụ hôn của anh lần này không vội vàng, nhưng lại khiến cô như say trong men tình mà anh đem đến. Cái hôn ấy mang hương vị của trà quế nồng đậm và pha lẫn cả vị ngọt dịu của món bánh khi nãy, tựa làn gió xuân mưa nhẹ nhàng thấm sâu và xâm chiếm cô từng chút một. Hằng Nga đã bị mê hoặc mà hoàn toàn chìm đắm trong sự dịu dàng của anh, và vì được bao bọc bởi tình yêu nồng cháy đó, cô từ từ đưa tay lên quàng qua cổ anh, vô tình đáp lại một cách nồng nhiệt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn càng thêm rung động không thôi, không ngừng lưu luyến, để lại những dấu vết quyến rũ tuyệt đẹp trên chiếc cổ thiên nga trắng muốt của cô, trên xương quai xanh và bờ vai thơm ngát.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn càng thêm rung động không thôi, không ngừng lưu luyến, để lại những dấu vết quyến rũ tuyệt đẹp trên chiếc cổ thiên nga trắng muốt của cô, trên xương quai xanh và bờ vai thơm ngát.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau một hồi quấn quýt trong cơn mê đắm ngọt ngào, cả hai người với mái tóc và trang phục đều trở nên rối bời, không còn ngay ngắn như trước. Hằng Nga giờ đây ánh mắt ngập tràn xuân sắc, đôi mắt long lanh như sóng nước lưu chuyển, hơi thở gấp gáp, khuôn mặt trắng ngần tựa dương chi bạch ngọc nay đã đỏ ửng nét rạng rỡ như ánh chiều tà.

Bình luận đoạn
Sau một hồi quấn quýt trong cơn mê đắm ngọt ngào, cả hai người với mái tóc và trang phục đều trở nên rối bời, không còn ngay ngắn như trước. Hằng Nga giờ đây ánh mắt ngập tràn xuân sắc, đôi mắt long lanh như sóng nước lưu chuyển, hơi thở gấp gáp, khuôn mặt trắng ngần tựa dương chi bạch ngọc nay đã đỏ ửng nét rạng rỡ như ánh chiều tà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn thì lại trông rất mãn nguyện, khẽ nghiêng đầu ngắm nhìn dáng vẻ yêu kiều hiện tại của Hằng Nga, cũng đưa tay giúp cô vuốt lại những sợi tóc xanh mềm mại hơi tán loạn trên gương mặt.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn thì lại trông rất mãn nguyện, khẽ nghiêng đầu ngắm nhìn dáng vẻ yêu kiều hiện tại của Hằng Nga, cũng đưa tay giúp cô vuốt lại những sợi tóc xanh mềm mại hơi tán loạn trên gương mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga lườm anh, song cũng gối đầu lên cánh tay của Dương Tiễn, nằm nghiêng trong vòng tay mang lại sự an toàn đó, áp sát vào lồng ngực ấm áp, im lặng cảm nhận nhịp đập của trái tim anh. Đôi tay nàng vô thức vẽ vài nét chữ trên vạt áo của Dương Tiễn, cánh tay đang làm gối đầu đột nhiên siết chặt, kéo cô lại gần hơn, như muốn giữ chặt cô mãi mãi trong vòng tay mình.

Bình luận đoạn
Hằng Nga lườm anh, song cũng gối đầu lên cánh tay của Dương Tiễn, nằm nghiêng trong vòng tay mang lại sự an toàn đó, áp sát vào lồng ngực ấm áp, im lặng cảm nhận nhịp đập của trái tim anh. Đôi tay nàng vô thức vẽ vài nét chữ trên vạt áo của Dương Tiễn, cánh tay đang làm gối đầu đột nhiên siết chặt, kéo cô lại gần hơn, như muốn giữ chặt cô mãi mãi trong vòng tay mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta sẽ không làm nàng thất vọng, nhất định sẽ làm cho nàng trở thành người hạnh phúc nhất. Đây là lời hứa của ta với nàng."

Bình luận đoạn
"Ta sẽ không làm nàng thất vọng, nhất định sẽ làm cho nàng trở thành người hạnh phúc nhất. Đây là lời hứa của ta với nàng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thần sắc của Dương Tiễn trở nên nhu hòa khi thốt ra những từ đó.

Bình luận đoạn
Thần sắc của Dương Tiễn trở nên nhu hòa khi thốt ra những từ đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga gật đầu, nhưng rồi nghĩ gì đó mà chớp mắt: "Chỉ là sao tự nhiên chàng lại nói tới chuyện này?"

Bình luận đoạn
Hằng Nga gật đầu, nhưng rồi nghĩ gì đó mà chớp mắt: "Chỉ là sao tự nhiên chàng lại nói tới chuyện này?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn mỉm cười, thành thật đáp: "Những lúc nàng còn say giấc, ta có nói chuyện với Tam muội, muội ấy hỏi ta bao giờ mới được uống rượu mừng của chúng ta."

Bình luận đoạn
Dương Tiễn mỉm cười, thành thật đáp: "Những lúc nàng còn say giấc, ta có nói chuyện với Tam muội, muội ấy hỏi ta bao giờ mới được uống rượu mừng của chúng ta."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga nghe đến đây, khẽ cong khóe môi: "Vậy chàng đã nói gì?"

Bình luận đoạn
Hằng Nga nghe đến đây, khẽ cong khóe môi: "Vậy chàng đã nói gì?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta không nói gì nhiều, chỉ thuận miệng trả lời qua loa vài câu."

Bình luận đoạn
"Ta không nói gì nhiều, chỉ thuận miệng trả lời qua loa vài câu."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không lẽ vì một câu đó của Thiền Nhi mà chàng đã động tâm tư này rồi sao?"

Bình luận đoạn
"Không lẽ vì một câu đó của Thiền Nhi mà chàng đã động tâm tư này rồi sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nhướng đôi mày tuấn tú: "Sao chỉ vì một câu được? Tâm ý của ta đã động từ bao lâu rồi, chẳng lẽ nàng không hay biết?"

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nhướng đôi mày tuấn tú: "Sao chỉ vì một câu được? Tâm ý của ta đã động từ bao lâu rồi, chẳng lẽ nàng không hay biết?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chậc" Hằng Nga liếc anh một cái, sau đó mỉm cười xoay người, không nhìn người kia nữa.

Bình luận đoạn
"Chậc" Hằng Nga liếc anh một cái, sau đó mỉm cười xoay người, không nhìn người kia nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn lập tức ôm lấy cô, vùi mặt vào nơi giao nhau giữa cổ và vai, hai cánh tay mạnh mẽ vòng chặt eo cô.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn lập tức ôm lấy cô, vùi mặt vào nơi giao nhau giữa cổ và vai, hai cánh tay mạnh mẽ vòng chặt eo cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một lúc lâu sau, Hằng Nga mới nói: "Hiện tại chúng ta như thế này, chẳng phải rất tốt sao?"

Bình luận đoạn
Một lúc lâu sau, Hằng Nga mới nói: "Hiện tại chúng ta như thế này, chẳng phải rất tốt sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga luôn cảm thấy cách mà họ ở bên nhau bây giờ khiến cô rất thoải mái.

Bình luận đoạn
Hằng Nga luôn cảm thấy cách mà họ ở bên nhau bây giờ khiến cô rất thoải mái.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Họ có thể cùng nhau vào Linh Tiêu Điện mỗi sáng, đồng triều làm thần, cùng bàn triều chính, sau khi hạ triều có thể cùng ăn sáng. Công việc trong Thần điện so với Nguyệt cung tất nhiên là bận rộn hơn nhiều, Dương Tiễn không thể rời đi. Cho nên cô đã nghĩ rồi, khi không bận gì, Hằng Nga sẽ ở lại Chân Quân Điện, đôi lúc giúp anh xem xét công văn cần thiết.

Bình luận đoạn
Họ có thể cùng nhau vào Linh Tiêu Điện mỗi sáng, đồng triều làm thần, cùng bàn triều chính, sau khi hạ triều có thể cùng ăn sáng. Công việc trong Thần điện so với Nguyệt cung tất nhiên là bận rộn hơn nhiều, Dương Tiễn không thể rời đi. Cho nên cô đã nghĩ rồi, khi không bận gì, Hằng Nga sẽ ở lại Chân Quân Điện, đôi lúc giúp anh xem xét công văn cần thiết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có khi cả hai cùng xuống hạ giới dạo chơi, hẹn gặp Tam Thánh Mẫu, thỉnh thoảng ghé qua qua các khu chợ, dạo bước trong rừng, hoặc về Quán Giang Khẩu hâm rượu, pha trà, thưởng mưa làm thơ, cùng nhau thổ lộ tâm tình.

Bình luận đoạn
Có khi cả hai cùng xuống hạ giới dạo chơi, hẹn gặp Tam Thánh Mẫu, thỉnh thoảng ghé qua qua các khu chợ, dạo bước trong rừng, hoặc về Quán Giang Khẩu hâm rượu, pha trà, thưởng mưa làm thơ, cùng nhau thổ lộ tâm tình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiên lộ dài đằng đẵng, tuổi thọ của thần tiên lại vô cùng vô tận. Hằng Nga rất trân quý những tháng ngày như thế, chỉ cảm thấy nếu tương lai cứ kéo dài mãi như vậy thì thật tốt biết bao. Mặc dù họ chưa chính thức thành phu thê, nhưng nắm tay, ôm, hôn nhau... những gì cơ bản cần làm giữa hai người yêu nhau họ đều đã làm hết rồi, chỉ chưa đến giai đoạn quan trọng kia thôi...

Bình luận đoạn
Tiên lộ dài đằng đẵng, tuổi thọ của thần tiên lại vô cùng vô tận. Hằng Nga rất trân quý những tháng ngày như thế, chỉ cảm thấy nếu tương lai cứ kéo dài mãi như vậy thì thật tốt biết bao. Mặc dù họ chưa chính thức thành phu thê, nhưng nắm tay, ôm, hôn nhau... những gì cơ bản cần làm giữa hai người yêu nhau họ đều đã làm hết rồi, chỉ chưa đến giai đoạn quan trọng kia thôi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nàng vốn nên biết ta là kẻ tham lam mà!" Dương Tiễn khẽ hôn lên mái tóc của người thương, tiếng thở dài từ sâu trong lòng thoảng qua như đánh động đến trái tim cô.

Bình luận đoạn
"Nàng vốn nên biết ta là kẻ tham lam mà!" Dương Tiễn khẽ hôn lên mái tóc của người thương, tiếng thở dài từ sâu trong lòng thoảng qua như đánh động đến trái tim cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Dương Tiễn đã không còn thỏa mãn với tất cả những gì liên quan đến nàng mà ta đang có."

Bình luận đoạn
"Dương Tiễn đã không còn thỏa mãn với tất cả những gì liên quan đến nàng mà ta đang có."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Buổi sáng vẽ mày ngài, tay áo hồng thêm hương thơm.

Bình luận đoạn
Buổi sáng vẽ mày ngài, tay áo hồng thêm hương thơm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những câu thơ bình dị nhất của nhân gian, miêu tả những cảnh tượng giản đơn nhất, lại được Dương Tiễn cẩn thận vẽ nên trong lòng. Dùng từng sợi tình cảm dịu dàng như từng mối chỉ, đan dệt thành một bức tranh gia đình hòa thuận:

Bình luận đoạn
Những câu thơ bình dị nhất của nhân gian, miêu tả những cảnh tượng giản đơn nhất, lại được Dương Tiễn cẩn thận vẽ nên trong lòng. Dùng từng sợi tình cảm dịu dàng như từng mối chỉ, đan dệt thành một bức tranh gia đình hòa thuận:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vào mùa xuân, khi hoa đào nở rộ, cùng mỉm cười ngắm những cánh hoa đỏ rơi đầy trời. Lúc hè sang, cầu vồng hiện trên bầu trời trong xanh, xa xa ngắm nhìn ánh nắng rạng rỡ. Vào mùa thu, dưới gốc ngân hạnh rụng lá, cùng pha trà, ngâm thơ, tỏ bày nỗi lòng với nhau. Và đến lúc lập đông, giữa cái rét lạnh sương giá, ngồi tựa vào nhau mà thưởng thức tuyết rơi trắng xóa... Những điều đó chính là điểm tựa sâu thẳm nhất trong tâm hồn Dương Tiễn, là nơi mà anh cam tâm nguyện ý say đắm trong sự êm ả ấy.

Bình luận đoạn
Vào mùa xuân, khi hoa đào nở rộ, cùng mỉm cười ngắm những cánh hoa đỏ rơi đầy trời. Lúc hè sang, cầu vồng hiện trên bầu trời trong xanh, xa xa ngắm nhìn ánh nắng rạng rỡ. Vào mùa thu, dưới gốc ngân hạnh rụng lá, cùng pha trà, ngâm thơ, tỏ bày nỗi lòng với nhau. Và đến lúc lập đông, giữa cái rét lạnh sương giá, ngồi tựa vào nhau mà thưởng thức tuyết rơi trắng xóa... Những điều đó chính là điểm tựa sâu thẳm nhất trong tâm hồn Dương Tiễn, là nơi mà anh cam tâm nguyện ý say đắm trong sự êm ả ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau một hồi lặng thinh, Hằng Nga mới chậm rãi lên tiếng:

Bình luận đoạn
Sau một hồi lặng thinh, Hằng Nga mới chậm rãi lên tiếng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chân Quân thật sự quá tham lam đấy!" Cô còn giả bộ lắc đầu, nói:

Bình luận đoạn
"Chân Quân thật sự quá tham lam đấy!" Cô còn giả bộ lắc đầu, nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hai tay không có lễ vật, lại dùng lời nói thay cho sính lễ, đúng là làm mất đi uy danh của Chân Quân rồi!"

Bình luận đoạn
"Hai tay không có lễ vật, lại dùng lời nói thay cho sính lễ, đúng là làm mất đi uy danh của Chân Quân rồi!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cánh tay đang ôm Hằng Nga của Dương Tiễn khẽ ngừng lại, lập tức xoay cô đối diện với mình, đôi mắt trầm tĩnh nhìn sâu vào cô:

Bình luận đoạn
Cánh tay đang ôm Hằng Nga của Dương Tiễn khẽ ngừng lại, lập tức xoay cô đối diện với mình, đôi mắt trầm tĩnh nhìn sâu vào cô:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nếu nàng đồng ý, đợi sau khi quay về Thiên Đình, ta lập tức vào triều, tâu lên Ngọc Đế, sai sứ mang sính lễ. Tên của ta và nàng sẽ được ghi vào sổ hôn nhân, thề nguyền kết tóc dưới sự chứng kiến của Trời và Đất."

Bình luận đoạn
"Nếu nàng đồng ý, đợi sau khi quay về Thiên Đình, ta lập tức vào triều, tâu lên Ngọc Đế, sai sứ mang sính lễ. Tên của ta và nàng sẽ được ghi vào sổ hôn nhân, thề nguyền kết tóc dưới sự chứng kiến của Trời và Đất."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga vốn chỉ muốn trêu chọc, nào ngờ người đàn ông trước mắt lại thành thật đến thế, như cơn sóng cuộn chảy trong biển cả bao la, dồn hết toàn bộ tâm sức và khát vọng, chỉ cần một cái gật đầu từ cô.

Bình luận đoạn
Hằng Nga vốn chỉ muốn trêu chọc, nào ngờ người đàn ông trước mắt lại thành thật đến thế, như cơn sóng cuộn chảy trong biển cả bao la, dồn hết toàn bộ tâm sức và khát vọng, chỉ cần một cái gật đầu từ cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lòng bản thân cũng nổi lên những đợt sóng mãnh liệt, một chữ "Được" chưa kịp qua suy nghĩ đã bật thốt ra khỏi miệng.

Bình luận đoạn
Trong lòng bản thân cũng nổi lên những đợt sóng mãnh liệt, một chữ "Được" chưa kịp qua suy nghĩ đã bật thốt ra khỏi miệng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga ngay lập tức thấy nụ cười rạng rỡ không giấu nổi sự sung sướng của Dương Tiễn, giây tiếp theo đã bị anh ôm chặt vào lòng, như muốn khảm cả người cô vào cơ thể mình.

Bình luận đoạn
Hằng Nga ngay lập tức thấy nụ cười rạng rỡ không giấu nổi sự sung sướng của Dương Tiễn, giây tiếp theo đã bị anh ôm chặt vào lòng, như muốn khảm cả người cô vào cơ thể mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga cũng siết chặt vòng tay ôm lấy eo anh, cảm nhận hơi ấm từ người nọ, khóe miệng khẽ nở ra một nụ cười nhẹ nhàng.

Bình luận đoạn
Hằng Nga cũng siết chặt vòng tay ôm lấy eo anh, cảm nhận hơi ấm từ người nọ, khóe miệng khẽ nở ra một nụ cười nhẹ nhàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai người cứ ôm nhau như vậy, trong vòng tay của nhau, Dương Tiễn kể lại những chuyện đã xảy ra trong vòng bốn tháng qua. Hằng Nga lắng nghe thật kỹ, mới nhận ra tên Hắc Liên Bằng kia đã bị chính tay Âu Dương Vận Di giết chết...

Bình luận đoạn
Hai người cứ ôm nhau như vậy, trong vòng tay của nhau, Dương Tiễn kể lại những chuyện đã xảy ra trong vòng bốn tháng qua. Hằng Nga lắng nghe thật kỹ, mới nhận ra tên Hắc Liên Bằng kia đã bị chính tay Âu Dương Vận Di giết chết...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chắc hẳn cô nương ấy đau lòng lắm? Dẫu sao thì cũng là đồng môn sư huynh đệ với nhau... Cô nghe anh nói rằng người này có tình cảm với Triển Chiêu nhưng cũng từ biệt mà đi. Nghe đến chỗ này, cô hơi bất ngờ, nhưng rồi ngẫm kĩ thì cảm thấy chuyện này không có gì là lạ. Dẫu sao thì Hằng Nga nhìn ra được, nàng ta vốn một lòng hướng về tu đạo, xem trọng thành tựu của bản thân hơn là chuyện tình cảm đôi lứa, hẳn Âu Dương cô nương coi việc gặp gỡ Triển Chiêu và rung động chỉ là cái gọi là tình kiếp nhỉ?

Bình luận đoạn
Chắc hẳn cô nương ấy đau lòng lắm? Dẫu sao thì cũng là đồng môn sư huynh đệ với nhau... Cô nghe anh nói rằng người này có tình cảm với Triển Chiêu nhưng cũng từ biệt mà đi. Nghe đến chỗ này, cô hơi bất ngờ, nhưng rồi ngẫm kĩ thì cảm thấy chuyện này không có gì là lạ. Dẫu sao thì Hằng Nga nhìn ra được, nàng ta vốn một lòng hướng về tu đạo, xem trọng thành tựu của bản thân hơn là chuyện tình cảm đôi lứa, hẳn Âu Dương cô nương coi việc gặp gỡ Triển Chiêu và rung động chỉ là cái gọi là tình kiếp nhỉ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giả sử hắn cũng đáp lại tình cảm của nàng ta, liệu tương lai có thật sự sẽ đổi khác hay không?

Bình luận đoạn
Giả sử hắn cũng đáp lại tình cảm của nàng ta, liệu tương lai có thật sự sẽ đổi khác hay không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thôi thì không nói đến chữ "nếu", vị cô nương ấy đã lựa chọn cách ra đi dứt khoát như vậy thì âu cũng là một điều tốt. Sớm dứt khỏi tình ái, tránh để bản thân lún quá sâu, không thể rút ra được.

Bình luận đoạn
Thôi thì không nói đến chữ "nếu", vị cô nương ấy đã lựa chọn cách ra đi dứt khoát như vậy thì âu cũng là một điều tốt. Sớm dứt khỏi tình ái, tránh để bản thân lún quá sâu, không thể rút ra được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bao Chửng đã diện kiến Thánh Thượng để tâu lại sự việc và đã được miễn xá tội, coi như là cũng là một kết cục có hậu, trời không phụ lòng người tốt, cô nghĩ thầm.

Bình luận đoạn
Bao Chửng đã diện kiến Thánh Thượng để tâu lại sự việc và đã được miễn xá tội, coi như là cũng là một kết cục có hậu, trời không phụ lòng người tốt, cô nghĩ thầm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người thanh niên cứu cô... nếu không nhớ nhầm thì người nọ tên là Bạch Ngọc Đường, y hoàn toàn khỏe mạnh, hiện đang trong Thành Khai Phong, chỉ là không rõ tung tích cụ thể.

Bình luận đoạn
Người thanh niên cứu cô... nếu không nhớ nhầm thì người nọ tên là Bạch Ngọc Đường, y hoàn toàn khỏe mạnh, hiện đang trong Thành Khai Phong, chỉ là không rõ tung tích cụ thể.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nàng đấy, cũng may là không tiếp xúc nhiều, bằng không lại có thêm một đào hoa theo nàng rồi." Dương Tiễn nói với giọng bất bình, thuận tay còn nhéo má cô cho đỡ tức.

Bình luận đoạn
"Nàng đấy, cũng may là không tiếp xúc nhiều, bằng không lại có thêm một đào hoa theo nàng rồi." Dương Tiễn nói với giọng bất bình, thuận tay còn nhéo má cô cho đỡ tức.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga oan ức, nhưng chỉ có thể cười khổ, rõ ràng kỳ này cô không làm gì sai mà?!

Bình luận đoạn
Hằng Nga oan ức, nhưng chỉ có thể cười khổ, rõ ràng kỳ này cô không làm gì sai mà?!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng mặc cho cô có thanh minh bản thân vô tội thế nào thì anh vẫn kiên quyết nói rằng, từ nay về sau, anh sẽ luôn đem theo mạng che mặt để che đi dung mạo cô, tránh để sinh thêm phiền phức không đáng có. Và Hằng Nga thì còn lạ gì tính ghen tuông, cứng đầu này của anh nữa, đành để anh muốn làm gì thì làm, dù sao thì cô cũng thấy ý kiến đó của Dương Tiễn có phần hợp với ý với bản thân.

Bình luận đoạn
Nhưng mặc cho cô có thanh minh bản thân vô tội thế nào thì anh vẫn kiên quyết nói rằng, từ nay về sau, anh sẽ luôn đem theo mạng che mặt để che đi dung mạo cô, tránh để sinh thêm phiền phức không đáng có. Và Hằng Nga thì còn lạ gì tính ghen tuông, cứng đầu này của anh nữa, đành để anh muốn làm gì thì làm, dù sao thì cô cũng thấy ý kiến đó của Dương Tiễn có phần hợp với ý với bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là khi hỏi tới Triển Chiêu, chỉ nghe tiếng anh trả lời gọn gàng trong ba chữ "Hắn vẫn tốt" khiến cô không thốt nên lời.

Bình luận đoạn
Chỉ là khi hỏi tới Triển Chiêu, chỉ nghe tiếng anh trả lời gọn gàng trong ba chữ "Hắn vẫn tốt" khiến cô không thốt nên lời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả hai nói chuyện đến khi trời chuyển sang một màu đen thăm thẳm. Trong phòng, hương trầm vấn vương, ánh sáng từ ngọn nến le lói, bóng dáng giao hòa của hai người phản chiếu bên cạnh, tăng thêm vẻ tĩnh mịch đầy thi vị.

Bình luận đoạn
Cả hai nói chuyện đến khi trời chuyển sang một màu đen thăm thẳm. Trong phòng, hương trầm vấn vương, ánh sáng từ ngọn nến le lói, bóng dáng giao hòa của hai người phản chiếu bên cạnh, tăng thêm vẻ tĩnh mịch đầy thi vị.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh còn kể rằng bản thân trong lúc chờ đợi cô đã cảm giác được sự chuyển động của không gian...

Bình luận đoạn
Anh còn kể rằng bản thân trong lúc chờ đợi cô đã cảm giác được sự chuyển động của không gian...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga nghe vậy bỗng nhớ đến tình hình bấy giờ. Tân Thiên Điều ra đời, với sức mạnh vô hạn của mình, gần như đã thức tỉnh phần nào vô số yêu ma từ thuở Hồng Hoang, chúng lợi dụng kẽ hở trong sự hỗn loạn của Thiên Đình đương lúc phải sắp xếp mọi thứ để sớm đưa ra một Thiên Điều mới, hống hách khuấy động trật tự và sự bình yên của ba cõi, khiến dân chúng rơi vào thế nguy khốn và những lời oán than cứu mạng đầy đau đớn đã đến tai Ngọc Đế.

Bình luận đoạn
Hằng Nga nghe vậy bỗng nhớ đến tình hình bấy giờ. Tân Thiên Điều ra đời, với sức mạnh vô hạn của mình, gần như đã thức tỉnh phần nào vô số yêu ma từ thuở Hồng Hoang, chúng lợi dụng kẽ hở trong sự hỗn loạn của Thiên Đình đương lúc phải sắp xếp mọi thứ để sớm đưa ra một Thiên Điều mới, hống hách khuấy động trật tự và sự bình yên của ba cõi, khiến dân chúng rơi vào thế nguy khốn và những lời oán than cứu mạng đầy đau đớn đã đến tai Ngọc Đế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rõ ràng Bệ hạ đã vô cùng tức giận, ông đã phái hàng tá quân binh tinh nhuệ xuống để trừng phạt, nhưng không ngờ tới khả năng của bọn yêu quái ấy lại như hổ mọc thêm cánh, bọn chúng xảo quyệt tận dụng nguồn sức mạnh kỳ diệu kia để tự mình tu luyện mà ngày càng mạnh hơn gấp bội, khiến cho thiên binh thần tướng chỉ có thể giết được phân nửa, số còn lại thì vẫn cực lực chống trả.

Bình luận đoạn
Rõ ràng Bệ hạ đã vô cùng tức giận, ông đã phái hàng tá quân binh tinh nhuệ xuống để trừng phạt, nhưng không ngờ tới khả năng của bọn yêu quái ấy lại như hổ mọc thêm cánh, bọn chúng xảo quyệt tận dụng nguồn sức mạnh kỳ diệu kia để tự mình tu luyện mà ngày càng mạnh hơn gấp bội, khiến cho thiên binh thần tướng chỉ có thể giết được phân nửa, số còn lại thì vẫn cực lực chống trả.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong tình thế căng thẳng này, song song với việc phải xem xét Thiên Điều, Dương Tiễn đã nhiều lần được triệu tới gặp Ngọc Đế để bàn bạc, lời nói đã đầy vẻ không hài lòng, ý định chinh phạt cũng đã lộ rõ. Nếu giờ đây Dương Tiễn tấu trình việc hôn sự của mình, e rằng...

Bình luận đoạn
Trong tình thế căng thẳng này, song song với việc phải xem xét Thiên Điều, Dương Tiễn đã nhiều lần được triệu tới gặp Ngọc Đế để bàn bạc, lời nói đã đầy vẻ không hài lòng, ý định chinh phạt cũng đã lộ rõ. Nếu giờ đây Dương Tiễn tấu trình việc hôn sự của mình, e rằng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Biết được tâm tư của Hằng Nga, Dương Tiễn cười nhẹ, trách người thương lại lo chuyện vẩn vơ.

Bình luận đoạn
Biết được tâm tư của Hằng Nga, Dương Tiễn cười nhẹ, trách người thương lại lo chuyện vẩn vơ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta đã dốc cạn sức lực, hao tổn bao nhiêu tâm tư vì Tam Giới, lúc này nếu ta có xin ban hôn thì có gì không được? Bệ hạ đã hiểu tâm ý ta, vì vậy càng không nên ngăn cản ta." Anh nói rất nghiêm túc, lời lẽ đanh thép.

Bình luận đoạn
"Ta đã dốc cạn sức lực, hao tổn bao nhiêu tâm tư vì Tam Giới, lúc này nếu ta có xin ban hôn thì có gì không được? Bệ hạ đã hiểu tâm ý ta, vì vậy càng không nên ngăn cản ta." Anh nói rất nghiêm túc, lời lẽ đanh thép.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhưng chiến sự..." Cô ngập ngừng hỏi.

Bình luận đoạn
"Nhưng chiến sự..." Cô ngập ngừng hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta chỉ đi xin chiếu chỉ ban hôn. Còn về việc thành thân... đành phải đợi khi nào ta dẹp yên lũ bạo loạn đó thì mới có thể tổ chức... Hằng Nga, sau chuyến đi này, qua một thời gian nữa về lại Thiên Đình, Bệ hạ sẽ kêu ta xuống trần gian để tiêu diệt lũ ma quỷ đó... Nàng hãy đợi ta, có được không?"

Bình luận đoạn
"Ta chỉ đi xin chiếu chỉ ban hôn. Còn về việc thành thân... đành phải đợi khi nào ta dẹp yên lũ bạo loạn đó thì mới có thể tổ chức... Hằng Nga, sau chuyến đi này, qua một thời gian nữa về lại Thiên Đình, Bệ hạ sẽ kêu ta xuống trần gian để tiêu diệt lũ ma quỷ đó... Nàng hãy đợi ta, có được không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"... Không!" Sự dứt khoát của cô khiến anh hơi kinh ngạc.

Bình luận đoạn
"... Không!" Sự dứt khoát của cô khiến anh hơi kinh ngạc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, hãy cho ta theo chàng. Ta hứa kỳ này sẽ không làm vướng chân chàng."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, hãy cho ta theo chàng. Ta hứa kỳ này sẽ không làm vướng chân chàng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không được, chuyến đi này quá nguy hiểm. Bọn chúng căn bản không phải thứ mà nàng có thể đương đầu, chúng khôn lanh và đáng sợ hơn tên Hắc Liên Bằng kia rất nhiều. Vả lại, trên chiến trường, đao kiếm không có mắt, dù muốn nhưng ta cũng không thể luôn canh chừng nàng, nếu nàng có mệnh hệ gì..." Nói đến đây, anh nín bặt.

Bình luận đoạn
"Không được, chuyến đi này quá nguy hiểm. Bọn chúng căn bản không phải thứ mà nàng có thể đương đầu, chúng khôn lanh và đáng sợ hơn tên Hắc Liên Bằng kia rất nhiều. Vả lại, trên chiến trường, đao kiếm không có mắt, dù muốn nhưng ta cũng không thể luôn canh chừng nàng, nếu nàng có mệnh hệ gì..." Nói đến đây, anh nín bặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn không dám nói thêm, vì cái hình ảnh đầy máu đó của cô đang dần trở lại mà ám ảnh anh.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn không dám nói thêm, vì cái hình ảnh đầy máu đó của cô đang dần trở lại mà ám ảnh anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga cũng im lặng, một tầng nước mỏng muốn trào khỏi khóe mắt buồn. Cô lo lắm, sợ rằng anh đi sẽ gặp nguy hiểm, sợ rằng cô sẽ không kịp cứu anh...

Bình luận đoạn
Hằng Nga cũng im lặng, một tầng nước mỏng muốn trào khỏi khóe mắt buồn. Cô lo lắm, sợ rằng anh đi sẽ gặp nguy hiểm, sợ rằng cô sẽ không kịp cứu anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, ta thực sự muốn đi, nếu chàng sợ, ta sẽ chỉ ở trong lều trại thôi..." Cô níu lấy vạt áo anh, cố gắng thuyết phục để anh cho mình theo.

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, ta thực sự muốn đi, nếu chàng sợ, ta sẽ chỉ ở trong lều trại thôi..." Cô níu lấy vạt áo anh, cố gắng thuyết phục để anh cho mình theo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, đừng bướng bỉnh nữa, ta xin nàng, xin nàng hiểu cho lòng ta. Đừng tranh cãi nữa, chuyện khác ta có thể chiều theo ý nàng, nhưng chuyện này tuyệt đối không!"

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, đừng bướng bỉnh nữa, ta xin nàng, xin nàng hiểu cho lòng ta. Đừng tranh cãi nữa, chuyện khác ta có thể chiều theo ý nàng, nhưng chuyện này tuyệt đối không!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bọn chúng mưu mô, khó đoán, làm sao chắc chắn được sẽ không tấn công vào quân doanh đương lúc anh đi vắng chứ? Anh giơ tay chạm vào một bên mặt của cô, chân thành và kiên quyết nhìn thẳng vào cô.

Bình luận đoạn
Bọn chúng mưu mô, khó đoán, làm sao chắc chắn được sẽ không tấn công vào quân doanh đương lúc anh đi vắng chứ? Anh giơ tay chạm vào một bên mặt của cô, chân thành và kiên quyết nhìn thẳng vào cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và cô biết khi nhìn biểu hiện đó trên mặt anh.

Bình luận đoạn
Và cô biết khi nhìn biểu hiện đó trên mặt anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không có chỗ cho sự từ chối ở đây.

Bình luận đoạn
Không có chỗ cho sự từ chối ở đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga buồn bã cúi mặt, trách bản thân ngàn lần khi không tập luyện thật tốt để rồi giờ đây, cô chẳng thể sát cánh cùng với anh...

Bình luận đoạn
Hằng Nga buồn bã cúi mặt, trách bản thân ngàn lần khi không tập luyện thật tốt để rồi giờ đây, cô chẳng thể sát cánh cùng với anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng Dương Tiễn nói đúng, nếu cô không thể tự bảo vệ bản thân, chi bằng đừng để anh lo càng thêm lo.

Bình luận đoạn
Nhưng Dương Tiễn nói đúng, nếu cô không thể tự bảo vệ bản thân, chi bằng đừng để anh lo càng thêm lo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Được, ta chờ chàng, nhưng..."

Bình luận đoạn
"Được, ta chờ chàng, nhưng..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thở phào nhẹ nhõm, trên môi nở nụ cười: "Ta sẽ gửi thư cho nàng, như vậy nàng đã yên tâm chưa?"

Bình luận đoạn
Anh thở phào nhẹ nhõm, trên môi nở nụ cười: "Ta sẽ gửi thư cho nàng, như vậy nàng đã yên tâm chưa?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô bất đắc dĩ gật đầu, song như vẫn chưa thể giải tỏa nỗi lo trong lòng, cô ngần ngại mở miệng "Nếu chàng có việc gì, phải để Hao Thiên Khuyển lập tức tới báo tin cho ta!"

Bình luận đoạn
Cô bất đắc dĩ gật đầu, song như vẫn chưa thể giải tỏa nỗi lo trong lòng, cô ngần ngại mở miệng "Nếu chàng có việc gì, phải để Hao Thiên Khuyển lập tức tới báo tin cho ta!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cười, chậm rãi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cười, chậm rãi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vẫn chưa tin tưởng, cô giơ ngón tay ra, ánh mắt bướng bỉnh nói "Móc ngoéo đi, như vậy ta mới tin."

Bình luận đoạn
Vẫn chưa tin tưởng, cô giơ ngón tay ra, ánh mắt bướng bỉnh nói "Móc ngoéo đi, như vậy ta mới tin."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thấy vậy càng thêm mềm mại trong lòng, cảm thấy dáng vẻ sợ anh sẽ lừa gạt cô rất đáng yêu. Cô hay nói anh là trẻ con, hiện tại xem ra cô còn con nít hơn anh nhiều.

Bình luận đoạn
Anh thấy vậy càng thêm mềm mại trong lòng, cảm thấy dáng vẻ sợ anh sẽ lừa gạt cô rất đáng yêu. Cô hay nói anh là trẻ con, hiện tại xem ra cô còn con nít hơn anh nhiều.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn móc lấy ngón tay cô, dịu dàng nói "Được nàng lo lắng như vậy, ta đương nhiên không thể có chuyện được. Nếu không, phu nhân của ta biết phải làm sao đây?"

Bình luận đoạn
Dương Tiễn móc lấy ngón tay cô, dịu dàng nói "Được nàng lo lắng như vậy, ta đương nhiên không thể có chuyện được. Nếu không, phu nhân của ta biết phải làm sao đây?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga cuối cùng cũng nở nụ cười, nỗi phiền muộn cũng vơi dần đi. Cô nhìn người đàn ông đã trở thành phu quân tương lai của mình, lại tựa đầu vào lòng anh, nhắm mắt lại, chẳng muốn nghĩ ngợi thêm điều gì khác, chỉ muốn tận hưởng khoảnh khắc êm đềm này với anh. Trong giấc mộng đó, ánh mưa bạc ngưng tụ từ ánh trăng lấp lánh chiếu rọi, giờ đây đã phủ xuống người đàn ông ấy.

Bình luận đoạn
Hằng Nga cuối cùng cũng nở nụ cười, nỗi phiền muộn cũng vơi dần đi. Cô nhìn người đàn ông đã trở thành phu quân tương lai của mình, lại tựa đầu vào lòng anh, nhắm mắt lại, chẳng muốn nghĩ ngợi thêm điều gì khác, chỉ muốn tận hưởng khoảnh khắc êm đềm này với anh. Trong giấc mộng đó, ánh mưa bạc ngưng tụ từ ánh trăng lấp lánh chiếu rọi, giờ đây đã phủ xuống người đàn ông ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn qua một hồi không thấy cô lên tiếng, cúi người xuống thì phát hiện người yêu của anh đã ngủ mất. Khóe miệng cong lên, một cách nhẹ nhàng nhất, anh đặt môi mình lên trán cô rồi hôn cô với tất cả sự dịu dàng của mình. Cứ thế, anh ngắm nhìn dung nhan bình yên khi ngủ đó của cô, đôi mắt anh bắt đầu nặng dần, để rồi thứ cuối cùng Dương Tiễn nhìn thấy, không gì hơn ngoài khuôn mặt với đôi mắt nhắm nghiền của người anh thương đến tận xương tủy.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn qua một hồi không thấy cô lên tiếng, cúi người xuống thì phát hiện người yêu của anh đã ngủ mất. Khóe miệng cong lên, một cách nhẹ nhàng nhất, anh đặt môi mình lên trán cô rồi hôn cô với tất cả sự dịu dàng của mình. Cứ thế, anh ngắm nhìn dung nhan bình yên khi ngủ đó của cô, đôi mắt anh bắt đầu nặng dần, để rồi thứ cuối cùng Dương Tiễn nhìn thấy, không gì hơn ngoài khuôn mặt với đôi mắt nhắm nghiền của người anh thương đến tận xương tủy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và anh đã mơ một giấc mộng.

Bình luận đoạn
Và anh đã mơ một giấc mộng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cười đẹp hơn nhiều khi anh không cười. Cô nghĩ rằng có lẽ bất cứ ai cười cũng đều đẹp. Lúc đó mặt họ sẽ đổ đầy một sự hạnh phúc, cong cong khóe môi khiến khuôn mặt họ như trẻ hơn rất nhiều và nhẹ nhàng hơn. Còn anh khi cười, cái vẻ ngây thơ và hiền lành lộ rõ trên nét mặt của anh, khí chất ngang tàng và lạnh lùng quanh anh trở nên nhẹ nhàng hơn, thay vào đó là sự mềm mại và ôn nhu khiến ai gặp cũng phải ngoái đầu nhìn lại.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cười đẹp hơn nhiều khi anh không cười. Cô nghĩ rằng có lẽ bất cứ ai cười cũng đều đẹp. Lúc đó mặt họ sẽ đổ đầy một sự hạnh phúc, cong cong khóe môi khiến khuôn mặt họ như trẻ hơn rất nhiều và nhẹ nhàng hơn. Còn anh khi cười, cái vẻ ngây thơ và hiền lành lộ rõ trên nét mặt của anh, khí chất ngang tàng và lạnh lùng quanh anh trở nên nhẹ nhàng hơn, thay vào đó là sự mềm mại và ôn nhu khiến ai gặp cũng phải ngoái đầu nhìn lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng không phải lúc nào cũng thấy anh cười tươi như vậy. Dường như anh chỉ có thể dễ dàng để lộ nụ cười hạnh phúc đó cho những người anh trân trọng nhất, còn không thì hoặc là nụ cười nhàn nhạt hoặc là cái nhếch mép đầy vẻ cao ngạo.

Bình luận đoạn
Nhưng không phải lúc nào cũng thấy anh cười tươi như vậy. Dường như anh chỉ có thể dễ dàng để lộ nụ cười hạnh phúc đó cho những người anh trân trọng nhất, còn không thì hoặc là nụ cười nhàn nhạt hoặc là cái nhếch mép đầy vẻ cao ngạo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trên đời này, qua gần mấy ngàn năm sống cùng trời đất, Hằng Nga đã gặp và nhìn qua quá nhiều người. Nam có, nữ có, và đành rằng bất cứ ai cũng đẹp khi môi họ cong lên và mắt họ trở nên lấp lánh khi vui. Tuy nhiên, cô chưa bao giờ nhìn thấy một ai đẹp như vậy khi họ cười. Nhưng Dương Tiễn thì khác. 

Bình luận đoạn
Trên đời này, qua gần mấy ngàn năm sống cùng trời đất, Hằng Nga đã gặp và nhìn qua quá nhiều người. Nam có, nữ có, và đành rằng bất cứ ai cũng đẹp khi môi họ cong lên và mắt họ trở nên lấp lánh khi vui. Tuy nhiên, cô chưa bao giờ nhìn thấy một ai đẹp như vậy khi họ cười. Nhưng Dương Tiễn thì khác. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hay nói rõ hơn, anh luôn luôn khác biệt trong mắt cô.

Bình luận đoạn
Hay nói rõ hơn, anh luôn luôn khác biệt trong mắt cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu được Hằng Nga mãi mong anh sẽ luôn cười như vậy.

Bình luận đoạn
Nếu được Hằng Nga mãi mong anh sẽ luôn cười như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Để rồi khi cô còn đang mê mẩn vì nụ cười chói mắt ấy, bất giác lực siết ở eo đã kéo cô vào lồng ngực ấm áp của người nọ.

Bình luận đoạn
Để rồi khi cô còn đang mê mẩn vì nụ cười chói mắt ấy, bất giác lực siết ở eo đã kéo cô vào lồng ngực ấm áp của người nọ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không hiểu vì sao, cô thích được anh ôm thế này, nó làm cho cô cảm thấy mềm mại và an toàn từ tận đáy lòng. Nói đến đây, không phải cô không thích cái nắm tay hay nụ hôn từ anh, chỉ là khi Hằng Nga được bao bọc trong vòng tay rộng lớn này của anh, sâu thâm tâm cô cảm nhận được sự bình an hơn bao giờ hết, và trong sự chở che đó, cô biết Dương Tiễn sẽ không bao giờ để cô gặp hiểm nguy nào.

Bình luận đoạn
Không hiểu vì sao, cô thích được anh ôm thế này, nó làm cho cô cảm thấy mềm mại và an toàn từ tận đáy lòng. Nói đến đây, không phải cô không thích cái nắm tay hay nụ hôn từ anh, chỉ là khi Hằng Nga được bao bọc trong vòng tay rộng lớn này của anh, sâu thâm tâm cô cảm nhận được sự bình an hơn bao giờ hết, và trong sự chở che đó, cô biết Dương Tiễn sẽ không bao giờ để cô gặp hiểm nguy nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng trên cả, ở anh có mùi hương mà bản thân cô rất thích. Cái hương riêng biệt mà Hằng Nga không thể gọi tên, là tổ hợp của nhiều loại hương gần gũi và quen thuộc biết bao, là hương của gỗ trầm hương, của nắng ấm chiếu trên vạn vật, là hương của vải, của chăn ấm trong mùi tuyết lạnh sương giá, của nước trong mùa hạ nóng... và một cái gì đó rất thân thương mà Hằng nga không biết cô đã gặp qua ở đâu, khi nào. Chỉ biết mùi hương thoang thoảng quẩn quanh mũi cô của anh là độc nhất và là duy nhất.

Bình luận đoạn
Nhưng trên cả, ở anh có mùi hương mà bản thân cô rất thích. Cái hương riêng biệt mà Hằng Nga không thể gọi tên, là tổ hợp của nhiều loại hương gần gũi và quen thuộc biết bao, là hương của gỗ trầm hương, của nắng ấm chiếu trên vạn vật, là hương của vải, của chăn ấm trong mùi tuyết lạnh sương giá, của nước trong mùa hạ nóng... và một cái gì đó rất thân thương mà Hằng nga không biết cô đã gặp qua ở đâu, khi nào. Chỉ biết mùi hương thoang thoảng quẩn quanh mũi cô của anh là độc nhất và là duy nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sự bảo bọc cô của anh khiến Hằng Nga vô thức nghĩ đến tên anh...

Bình luận đoạn
Sự bảo bọc cô của anh khiến Hằng Nga vô thức nghĩ đến tên anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thực ra thì họ Dương (杨) là họ khá phổ biến từ xưa đến nay, mang nghĩa "cây dương" (cây liễu). Mà cây dương thường tượng trưng cho sự mềm mại, thanh cao nhưng cũng rất kiên cường. Chỉ là đối với cô, ngoài ý nghĩa đó ra, họ Dương còn liên hệ với ánh sáng - là "Dương", là mặt trời trong âm dương, thể hiện sự mạnh mẽ và rực rỡ.

Bình luận đoạn
Thực ra thì họ Dương (杨) là họ khá phổ biến từ xưa đến nay, mang nghĩa "cây dương" (cây liễu). Mà cây dương thường tượng trưng cho sự mềm mại, thanh cao nhưng cũng rất kiên cường. Chỉ là đối với cô, ngoài ý nghĩa đó ra, họ Dương còn liên hệ với ánh sáng - là "Dương", là mặt trời trong âm dương, thể hiện sự mạnh mẽ và rực rỡ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiễn (戬) - Là một từ mang ý nghĩa đẹp đẽ, nói về điềm lành, phúc phận, sự an yên mà một người có thể đem đến cho những người xung quanh..

Bình luận đoạn
Tiễn (戬) - Là một từ mang ý nghĩa đẹp đẽ, nói về điềm lành, phúc phận, sự an yên mà một người có thể đem đến cho những người xung quanh..

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Càng ngẫm nghĩ, cô càng thấy cái tên được Dao Cơ đặt này đã quyết định toàn bộ về cuộc đời anh.

Bình luận đoạn
Càng ngẫm nghĩ, cô càng thấy cái tên được Dao Cơ đặt này đã quyết định toàn bộ về cuộc đời anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn như một cây đại thụ, dẫu cho có gặp bao phong ba bão táp, nhưng vẫn đường hoàng mà vươn mình dưới ánh sáng, mang sự sống mãnh liệt và sức mạnh vững chãi, giống hệt như việc anh ngày càng trau dồi bản thân để mạnh mẽ hơn, để rồi cứu giúp mọi người xung quanh, trở thành một điểm tựa vững chắc cho tất cả những ai cần đến mình.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn như một cây đại thụ, dẫu cho có gặp bao phong ba bão táp, nhưng vẫn đường hoàng mà vươn mình dưới ánh sáng, mang sự sống mãnh liệt và sức mạnh vững chãi, giống hệt như việc anh ngày càng trau dồi bản thân để mạnh mẽ hơn, để rồi cứu giúp mọi người xung quanh, trở thành một điểm tựa vững chắc cho tất cả những ai cần đến mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và...

Bình luận đoạn
Và...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn còn là ánh mặt trời tỏa sáng nhất mà cô từng thấy, cái ánh sáng vừa chói chang vừa dịu dàng ấy có thể đem lại bao nhiêu điều hạnh phúc và an yên cho mọi người trong Tam Giới...

Bình luận đoạn
Dương Tiễn còn là ánh mặt trời tỏa sáng nhất mà cô từng thấy, cái ánh sáng vừa chói chang vừa dịu dàng ấy có thể đem lại bao nhiêu điều hạnh phúc và an yên cho mọi người trong Tam Giới...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong mắt Hằng Nga, chỉ một ánh mắt, một cái ôm và những lời nói chân thành từ tận đáy lòng, Dương Tiễn đã đem lại cho cô sự bình yên, một nơi trú ẩn giữa muôn trùng sóng gió, và cả niềm tin không đổi vào sự tốt đẹp của tương lai phía trước.

Bình luận đoạn
Trong mắt Hằng Nga, chỉ một ánh mắt, một cái ôm và những lời nói chân thành từ tận đáy lòng, Dương Tiễn đã đem lại cho cô sự bình yên, một nơi trú ẩn giữa muôn trùng sóng gió, và cả niềm tin không đổi vào sự tốt đẹp của tương lai phía trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Với cô, cái tên ấy như được sinh ra để dành cho một người anh hùng, một người sẵn sàng hy sinh tất cả vì tình yêu và chính nghĩa. Và hơn hết, cái tên thân thương đó đã thành công làm trái tim cô rung động, để rồi nó đang và sẽ luôn thuộc về người duy nhất mà Hằng Nga yêu.

Bình luận đoạn
Với cô, cái tên ấy như được sinh ra để dành cho một người anh hùng, một người sẵn sàng hy sinh tất cả vì tình yêu và chính nghĩa. Và hơn hết, cái tên thân thương đó đã thành công làm trái tim cô rung động, để rồi nó đang và sẽ luôn thuộc về người duy nhất mà Hằng Nga yêu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng khi cảm nhận bàn tay người kia lại bắt đầu lang thang trên người mình, cô không còn cách nào ngoài việc bắt lấy cái tay hư hỏng kia, giọng điệu vạn phần bất lực:

Bình luận đoạn
Nhưng khi cảm nhận bàn tay người kia lại bắt đầu lang thang trên người mình, cô không còn cách nào ngoài việc bắt lấy cái tay hư hỏng kia, giọng điệu vạn phần bất lực:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, chúng ta đang ở Phủ của Bao đại nhân, vả lại cửa sổ còn đang mở..."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, chúng ta đang ở Phủ của Bao đại nhân, vả lại cửa sổ còn đang mở..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn làm sao có thể nghe lời cô, nhưng sợ Hằng Nga da mặt mỏng, liếc mắt một cái, cửa sổ liền đóng lại, một tay ôm lấy eo cô, hai người mặt kề mặt, trong mắt chỉ có bóng hình của đối phương.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn làm sao có thể nghe lời cô, nhưng sợ Hằng Nga da mặt mỏng, liếc mắt một cái, cửa sổ liền đóng lại, một tay ôm lấy eo cô, hai người mặt kề mặt, trong mắt chỉ có bóng hình của đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bị động tác của Dương Tiễn làm cho giật mình, hai má Hằng Nga rõ ràng đã đỏ bừng như ánh chiều ráng, dáng vẻ thẹn thùng bối rối của một thiếu nữ khác hẳn với vẻ thanh tao, trang nhã của một chủ nhân Quảng Hàn Cung khiến người đối diện phải phì cười.

Bình luận đoạn
Bị động tác của Dương Tiễn làm cho giật mình, hai má Hằng Nga rõ ràng đã đỏ bừng như ánh chiều ráng, dáng vẻ thẹn thùng bối rối của một thiếu nữ khác hẳn với vẻ thanh tao, trang nhã của một chủ nhân Quảng Hàn Cung khiến người đối diện phải phì cười.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặc kệ cho tiếng cười khẽ của ai kia, chỉ sau vài nhịp thở, cô đã ngước mắt tỏ vẻ trách móc anh, và dù cho cả khuôn mặt vẫn còn ửng hồng, ánh mắt trong trẻo ấy đã lấy lại sự trầm tĩnh, không một chút hoảng loạn, như thể không nhận ra tư thế hiện tại của hai người dễ làm người ta suy nghĩ lung tung đến thế nào.

Bình luận đoạn
Mặc kệ cho tiếng cười khẽ của ai kia, chỉ sau vài nhịp thở, cô đã ngước mắt tỏ vẻ trách móc anh, và dù cho cả khuôn mặt vẫn còn ửng hồng, ánh mắt trong trẻo ấy đã lấy lại sự trầm tĩnh, không một chút hoảng loạn, như thể không nhận ra tư thế hiện tại của hai người dễ làm người ta suy nghĩ lung tung đến thế nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn yêu nhất là dáng vẻ "lâm nguy bất loạn" của Hằng Nga, nhưng cô càng như vậy, anh lại càng ngứa ngáy trong lòng.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn yêu nhất là dáng vẻ "lâm nguy bất loạn" của Hằng Nga, nhưng cô càng như vậy, anh lại càng ngứa ngáy trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có trời mới biết anh luôn khao khát được nhìn thấy dáng vẻ cô vì anh mà bối rối không biết phải làm sao, giống như mặt hồ yên bình không tì vết và chỉ duy nhất mình anh mới có thể khuấy lên những gợn sóng lăn tăn.

Bình luận đoạn
Có trời mới biết anh luôn khao khát được nhìn thấy dáng vẻ cô vì anh mà bối rối không biết phải làm sao, giống như mặt hồ yên bình không tì vết và chỉ duy nhất mình anh mới có thể khuấy lên những gợn sóng lăn tăn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghĩ đến đây, lòng nghịch ngợm của Dương Tiễn lại trỗi dậy. Anh siết chặt eo cô, sau đó xoay người khéo léo, chờ đến khi Hằng Nga kịp phản ứng, cô lại lần nữa nằm trên chiếc giường mềm mại.

Bình luận đoạn
Nghĩ đến đây, lòng nghịch ngợm của Dương Tiễn lại trỗi dậy. Anh siết chặt eo cô, sau đó xoay người khéo léo, chờ đến khi Hằng Nga kịp phản ứng, cô lại lần nữa nằm trên chiếc giường mềm mại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vị Chân Quân trước nay vốn luôn trầm ổn nghiêm nghị trước mặt người ngoài, giờ đây lại nở nụ cười có phần tinh quái. Hằng Nga quen biết anh đã lâu, làm sao không hiểu được người nọ đang nghĩ gì lúc này, liền cố tình không để anh được như ý. Cô vẫn ung dung đặt tay lên vai anh, điềm nhiên nói: "Chàng định làm gì đây?"

Bình luận đoạn
Vị Chân Quân trước nay vốn luôn trầm ổn nghiêm nghị trước mặt người ngoài, giờ đây lại nở nụ cười có phần tinh quái. Hằng Nga quen biết anh đã lâu, làm sao không hiểu được người nọ đang nghĩ gì lúc này, liền cố tình không để anh được như ý. Cô vẫn ung dung đặt tay lên vai anh, điềm nhiên nói: "Chàng định làm gì đây?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn từ từ tiến sát lại gần giai nhân, đến khi chóp mũi hai người chạm nhau, ánh mắt giao nhau không rời, hơi thở quấn quýt "Nàng thông minh như vậy, thử nói xem ta muốn làm gì?"

Bình luận đoạn
Dương Tiễn từ từ tiến sát lại gần giai nhân, đến khi chóp mũi hai người chạm nhau, ánh mắt giao nhau không rời, hơi thở quấn quýt "Nàng thông minh như vậy, thử nói xem ta muốn làm gì?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga nhìn người đàn ông trước mặt, lông mày như họa, đôi mắt sâu thẳm sắc bén, ngũ quan tuấn mỹ rõ ràng, quả thật là một vẻ ngoài xuất sắc, đủ để khiến mọi nữ tử trong Tam Giới phải xiêu lòng.

Bình luận đoạn
Hằng Nga nhìn người đàn ông trước mặt, lông mày như họa, đôi mắt sâu thẳm sắc bén, ngũ quan tuấn mỹ rõ ràng, quả thật là một vẻ ngoài xuất sắc, đủ để khiến mọi nữ tử trong Tam Giới phải xiêu lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thế nhưng, một người như vậy lại vì cô mà cô độc chờ đợi suốt nghìn năm, lặng lẽ trông ngóng trong Thần Điện, một mình chứng kiến hoa nở rồi hoa tàn ngày này qua ngày khác.

Bình luận đoạn
Thế nhưng, một người như vậy lại vì cô mà cô độc chờ đợi suốt nghìn năm, lặng lẽ trông ngóng trong Thần Điện, một mình chứng kiến hoa nở rồi hoa tàn ngày này qua ngày khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lòng Hằng Nga dâng lên một cảm giác dịu dàng khó tả. Cô vốn không phải là người đa sầu đa cảm, thời gian hàng nghìn năm ở Quảng Hàn Cung dường như đã dập tắt ngọn lửa mang tên tình cảm trong lòng bản thân. Để rồi tất cả cảm xúc cô còn giữ lại chỉ còn là sự bao dung và nhân hậu đối với thiên địa vạn vật, và cô đã quen dùng thứ tình cảm ấy để đối diện với bất kỳ ai.

Bình luận đoạn
Trong lòng Hằng Nga dâng lên một cảm giác dịu dàng khó tả. Cô vốn không phải là người đa sầu đa cảm, thời gian hàng nghìn năm ở Quảng Hàn Cung dường như đã dập tắt ngọn lửa mang tên tình cảm trong lòng bản thân. Để rồi tất cả cảm xúc cô còn giữ lại chỉ còn là sự bao dung và nhân hậu đối với thiên địa vạn vật, và cô đã quen dùng thứ tình cảm ấy để đối diện với bất kỳ ai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cứ nghĩ rằng sẽ chẳng có gì thay đổi và cô vẫn sẽ mãi giữ cho tâm tình luôn được bình yên trong chính thế giới thanh tĩnh của mình. Thế mà cho đến một ngày, một thiếu niên áo đen vô tình xông vào tầm mắt của cô, thu hút ánh nhìn của cô. Hằng Nga vẫn đối xử với anh như bao người khác.

Bình luận đoạn
Cứ nghĩ rằng sẽ chẳng có gì thay đổi và cô vẫn sẽ mãi giữ cho tâm tình luôn được bình yên trong chính thế giới thanh tĩnh của mình. Thế mà cho đến một ngày, một thiếu niên áo đen vô tình xông vào tầm mắt của cô, thu hút ánh nhìn của cô. Hằng Nga vẫn đối xử với anh như bao người khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng.

Bình luận đoạn
Nhưng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bất tri bất giác, cô đã xem anh như một người bạn tri kỷ...

Bình luận đoạn
Bất tri bất giác, cô đã xem anh như một người bạn tri kỷ...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và vô thức cùng anh kết nên mối dây ràng buộc sâu sắc hơn.

Bình luận đoạn
Và vô thức cùng anh kết nên mối dây ràng buộc sâu sắc hơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tất cả đều bởi vì buổi gặp gỡ định mệnh dưới ánh trăng sáng trên mây ấy...

Bình luận đoạn
Tất cả đều bởi vì buổi gặp gỡ định mệnh dưới ánh trăng sáng trên mây ấy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga nào ngờ, khi cô đang cô đơn một mình lang thang trong Quảng Hàn Cung, lại có một người đang si mê bóng dáng chính mình, nhìn chăm chú vào chiếc khuyên tai trong tay, vừa bất lực vừa không thể kìm lòng.

Bình luận đoạn
Hằng Nga nào ngờ, khi cô đang cô đơn một mình lang thang trong Quảng Hàn Cung, lại có một người đang si mê bóng dáng chính mình, nhìn chăm chú vào chiếc khuyên tai trong tay, vừa bất lực vừa không thể kìm lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những ký ức đã qua chợt lướt qua trong tâm trí Hằng Nga, khiến cô như cảm nhận được dòng nước ấm tràn ngập trong tim, thật sâu biết rằng bản thân đã không thể nào quay lại với sự tĩnh lặng sâu thẳm của ngày trước.

Bình luận đoạn
Những ký ức đã qua chợt lướt qua trong tâm trí Hằng Nga, khiến cô như cảm nhận được dòng nước ấm tràn ngập trong tim, thật sâu biết rằng bản thân đã không thể nào quay lại với sự tĩnh lặng sâu thẳm của ngày trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt của Hằng Nga càng trở nên mơ màng, rồi nàng chầm chậm ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn bên tai anh - nơi mà có thể dễ dàng kích thích một người đàn ông nhất.

Bình luận đoạn
Ánh mắt của Hằng Nga càng trở nên mơ màng, rồi nàng chầm chậm ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn bên tai anh - nơi mà có thể dễ dàng kích thích một người đàn ông nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nào ngờ tới điều đó, trong đầu anh như có một tiếng nổ vang dội.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nào ngờ tới điều đó, trong đầu anh như có một tiếng nổ vang dội.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trước đây, mỗi lần hai người gần gũi, Hằng Nga luôn giả vờ hờn dỗi, nhưng cũng chưa bao giờ thực sự từ chối. Sự đan xen giữa muốn từ chối nhưng lại như đón nhận, giữa e thẹn và tình ý của người yêu luôn làm cho Dương Tiễn vô cùng thích thú. Nhưng lúc này, người con gái mà anh trân quý hết mực đang dịu dàng nhìn bản thân, trong đôi mắt là những sợi tơ tình mềm mại, làm cho lòng người không cách nào kháng cự.

Bình luận đoạn
Trước đây, mỗi lần hai người gần gũi, Hằng Nga luôn giả vờ hờn dỗi, nhưng cũng chưa bao giờ thực sự từ chối. Sự đan xen giữa muốn từ chối nhưng lại như đón nhận, giữa e thẹn và tình ý của người yêu luôn làm cho Dương Tiễn vô cùng thích thú. Nhưng lúc này, người con gái mà anh trân quý hết mực đang dịu dàng nhìn bản thân, trong đôi mắt là những sợi tơ tình mềm mại, làm cho lòng người không cách nào kháng cự.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nàng có biết thế nào là chơi với lửa thì sẽ tự đốt mình không?" Dương Tiễn nghiến răng hỏi.

Bình luận đoạn
"Nàng có biết thế nào là chơi với lửa thì sẽ tự đốt mình không?" Dương Tiễn nghiến răng hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta chỉ biết thế nào là dẫn sói vào nhà!" Hằng Nga mỉm cười đầy tinh nghịch, đôi hàng mi dài khẽ rung động như cánh bướm, tựa đóa tuyết liên nở rộ giữa băng nguyên. Không phô trương, nhưng rực rỡ đến mê hoặc.

Bình luận đoạn
"Ta chỉ biết thế nào là dẫn sói vào nhà!" Hằng Nga mỉm cười đầy tinh nghịch, đôi hàng mi dài khẽ rung động như cánh bướm, tựa đóa tuyết liên nở rộ giữa băng nguyên. Không phô trương, nhưng rực rỡ đến mê hoặc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn không muốn phí thời gian đấu khẩu với người bên dưới nữa, cũng không kìm nén được khát vọng trong lòng, liền cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng ấy.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn không muốn phí thời gian đấu khẩu với người bên dưới nữa, cũng không kìm nén được khát vọng trong lòng, liền cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nụ hôn của anh lần này không vội vàng, nhưng lại khiến cô như say trong men tình mà anh đem đến. Cái hôn ấy mang hương vị của trà quế nồng đậm và pha lẫn cả vị ngọt dịu của món bánh khi nãy, tựa làn gió xuân mưa nhẹ nhàng thấm sâu và xâm chiếm cô từng chút một. Hằng Nga đã bị mê hoặc mà hoàn toàn chìm đắm trong sự dịu dàng của anh, và vì được bao bọc bởi tình yêu nồng cháy đó, cô từ từ đưa tay lên quàng qua cổ anh, vô tình đáp lại một cách nồng nhiệt.

Bình luận đoạn
Nụ hôn của anh lần này không vội vàng, nhưng lại khiến cô như say trong men tình mà anh đem đến. Cái hôn ấy mang hương vị của trà quế nồng đậm và pha lẫn cả vị ngọt dịu của món bánh khi nãy, tựa làn gió xuân mưa nhẹ nhàng thấm sâu và xâm chiếm cô từng chút một. Hằng Nga đã bị mê hoặc mà hoàn toàn chìm đắm trong sự dịu dàng của anh, và vì được bao bọc bởi tình yêu nồng cháy đó, cô từ từ đưa tay lên quàng qua cổ anh, vô tình đáp lại một cách nồng nhiệt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn càng thêm rung động không thôi, không ngừng lưu luyến, để lại những dấu vết quyến rũ tuyệt đẹp trên chiếc cổ thiên nga trắng muốt của cô, trên xương quai xanh và bờ vai thơm ngát.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn càng thêm rung động không thôi, không ngừng lưu luyến, để lại những dấu vết quyến rũ tuyệt đẹp trên chiếc cổ thiên nga trắng muốt của cô, trên xương quai xanh và bờ vai thơm ngát.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau một hồi quấn quýt trong cơn mê đắm ngọt ngào, cả hai người với mái tóc và trang phục đều trở nên rối bời, không còn ngay ngắn như trước. Hằng Nga giờ đây ánh mắt ngập tràn xuân sắc, đôi mắt long lanh như sóng nước lưu chuyển, hơi thở gấp gáp, khuôn mặt trắng ngần tựa dương chi bạch ngọc nay đã đỏ ửng nét rạng rỡ như ánh chiều tà.

Bình luận đoạn
Sau một hồi quấn quýt trong cơn mê đắm ngọt ngào, cả hai người với mái tóc và trang phục đều trở nên rối bời, không còn ngay ngắn như trước. Hằng Nga giờ đây ánh mắt ngập tràn xuân sắc, đôi mắt long lanh như sóng nước lưu chuyển, hơi thở gấp gáp, khuôn mặt trắng ngần tựa dương chi bạch ngọc nay đã đỏ ửng nét rạng rỡ như ánh chiều tà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn thì lại trông rất mãn nguyện, khẽ nghiêng đầu ngắm nhìn dáng vẻ yêu kiều hiện tại của Hằng Nga, cũng đưa tay giúp cô vuốt lại những sợi tóc xanh mềm mại hơi tán loạn trên gương mặt.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn thì lại trông rất mãn nguyện, khẽ nghiêng đầu ngắm nhìn dáng vẻ yêu kiều hiện tại của Hằng Nga, cũng đưa tay giúp cô vuốt lại những sợi tóc xanh mềm mại hơi tán loạn trên gương mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga lườm anh, song cũng gối đầu lên cánh tay của Dương Tiễn, nằm nghiêng trong vòng tay mang lại sự an toàn đó, áp sát vào lồng ngực ấm áp, im lặng cảm nhận nhịp đập của trái tim anh. Đôi tay nàng vô thức vẽ vài nét chữ trên vạt áo của Dương Tiễn, cánh tay đang làm gối đầu đột nhiên siết chặt, kéo cô lại gần hơn, như muốn giữ chặt cô mãi mãi trong vòng tay mình.

Bình luận đoạn
Hằng Nga lườm anh, song cũng gối đầu lên cánh tay của Dương Tiễn, nằm nghiêng trong vòng tay mang lại sự an toàn đó, áp sát vào lồng ngực ấm áp, im lặng cảm nhận nhịp đập của trái tim anh. Đôi tay nàng vô thức vẽ vài nét chữ trên vạt áo của Dương Tiễn, cánh tay đang làm gối đầu đột nhiên siết chặt, kéo cô lại gần hơn, như muốn giữ chặt cô mãi mãi trong vòng tay mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta sẽ không làm nàng thất vọng, nhất định sẽ làm cho nàng trở thành người hạnh phúc nhất. Đây là lời hứa của ta với nàng."

Bình luận đoạn
"Ta sẽ không làm nàng thất vọng, nhất định sẽ làm cho nàng trở thành người hạnh phúc nhất. Đây là lời hứa của ta với nàng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thần sắc của Dương Tiễn trở nên nhu hòa khi thốt ra những từ đó.

Bình luận đoạn
Thần sắc của Dương Tiễn trở nên nhu hòa khi thốt ra những từ đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga gật đầu, nhưng rồi nghĩ gì đó mà chớp mắt: "Chỉ là sao tự nhiên chàng lại nói tới chuyện này?"

Bình luận đoạn
Hằng Nga gật đầu, nhưng rồi nghĩ gì đó mà chớp mắt: "Chỉ là sao tự nhiên chàng lại nói tới chuyện này?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn mỉm cười, thành thật đáp: "Những lúc nàng còn say giấc, ta có nói chuyện với Tam muội, muội ấy hỏi ta bao giờ mới được uống rượu mừng của chúng ta."

Bình luận đoạn
Dương Tiễn mỉm cười, thành thật đáp: "Những lúc nàng còn say giấc, ta có nói chuyện với Tam muội, muội ấy hỏi ta bao giờ mới được uống rượu mừng của chúng ta."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga nghe đến đây, khẽ cong khóe môi: "Vậy chàng đã nói gì?"

Bình luận đoạn
Hằng Nga nghe đến đây, khẽ cong khóe môi: "Vậy chàng đã nói gì?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta không nói gì nhiều, chỉ thuận miệng trả lời qua loa vài câu."

Bình luận đoạn
"Ta không nói gì nhiều, chỉ thuận miệng trả lời qua loa vài câu."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không lẽ vì một câu đó của Thiền Nhi mà chàng đã động tâm tư này rồi sao?"

Bình luận đoạn
"Không lẽ vì một câu đó của Thiền Nhi mà chàng đã động tâm tư này rồi sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nhướng đôi mày tuấn tú: "Sao chỉ vì một câu được? Tâm ý của ta đã động từ bao lâu rồi, chẳng lẽ nàng không hay biết?"

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nhướng đôi mày tuấn tú: "Sao chỉ vì một câu được? Tâm ý của ta đã động từ bao lâu rồi, chẳng lẽ nàng không hay biết?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chậc" Hằng Nga liếc anh một cái, sau đó mỉm cười xoay người, không nhìn người kia nữa.

Bình luận đoạn
"Chậc" Hằng Nga liếc anh một cái, sau đó mỉm cười xoay người, không nhìn người kia nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn lập tức ôm lấy cô, vùi mặt vào nơi giao nhau giữa cổ và vai, hai cánh tay mạnh mẽ vòng chặt eo cô.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn lập tức ôm lấy cô, vùi mặt vào nơi giao nhau giữa cổ và vai, hai cánh tay mạnh mẽ vòng chặt eo cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một lúc lâu sau, Hằng Nga mới nói: "Hiện tại chúng ta như thế này, chẳng phải rất tốt sao?"

Bình luận đoạn
Một lúc lâu sau, Hằng Nga mới nói: "Hiện tại chúng ta như thế này, chẳng phải rất tốt sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga luôn cảm thấy cách mà họ ở bên nhau bây giờ khiến cô rất thoải mái.

Bình luận đoạn
Hằng Nga luôn cảm thấy cách mà họ ở bên nhau bây giờ khiến cô rất thoải mái.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Họ có thể cùng nhau vào Linh Tiêu Điện mỗi sáng, đồng triều làm thần, cùng bàn triều chính, sau khi hạ triều có thể cùng ăn sáng. Công việc trong Thần điện so với Nguyệt cung tất nhiên là bận rộn hơn nhiều, Dương Tiễn không thể rời đi. Cho nên cô đã nghĩ rồi, khi không bận gì, Hằng Nga sẽ ở lại Chân Quân Điện, đôi lúc giúp anh xem xét công văn cần thiết.

Bình luận đoạn
Họ có thể cùng nhau vào Linh Tiêu Điện mỗi sáng, đồng triều làm thần, cùng bàn triều chính, sau khi hạ triều có thể cùng ăn sáng. Công việc trong Thần điện so với Nguyệt cung tất nhiên là bận rộn hơn nhiều, Dương Tiễn không thể rời đi. Cho nên cô đã nghĩ rồi, khi không bận gì, Hằng Nga sẽ ở lại Chân Quân Điện, đôi lúc giúp anh xem xét công văn cần thiết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có khi cả hai cùng xuống hạ giới dạo chơi, hẹn gặp Tam Thánh Mẫu, thỉnh thoảng ghé qua qua các khu chợ, dạo bước trong rừng, hoặc về Quán Giang Khẩu hâm rượu, pha trà, thưởng mưa làm thơ, cùng nhau thổ lộ tâm tình.

Bình luận đoạn
Có khi cả hai cùng xuống hạ giới dạo chơi, hẹn gặp Tam Thánh Mẫu, thỉnh thoảng ghé qua qua các khu chợ, dạo bước trong rừng, hoặc về Quán Giang Khẩu hâm rượu, pha trà, thưởng mưa làm thơ, cùng nhau thổ lộ tâm tình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiên lộ dài đằng đẵng, tuổi thọ của thần tiên lại vô cùng vô tận. Hằng Nga rất trân quý những tháng ngày như thế, chỉ cảm thấy nếu tương lai cứ kéo dài mãi như vậy thì thật tốt biết bao. Mặc dù họ chưa chính thức thành phu thê, nhưng nắm tay, ôm, hôn nhau... những gì cơ bản cần làm giữa hai người yêu nhau họ đều đã làm hết rồi, chỉ chưa đến giai đoạn quan trọng kia thôi...

Bình luận đoạn
Tiên lộ dài đằng đẵng, tuổi thọ của thần tiên lại vô cùng vô tận. Hằng Nga rất trân quý những tháng ngày như thế, chỉ cảm thấy nếu tương lai cứ kéo dài mãi như vậy thì thật tốt biết bao. Mặc dù họ chưa chính thức thành phu thê, nhưng nắm tay, ôm, hôn nhau... những gì cơ bản cần làm giữa hai người yêu nhau họ đều đã làm hết rồi, chỉ chưa đến giai đoạn quan trọng kia thôi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nàng vốn nên biết ta là kẻ tham lam mà!" Dương Tiễn khẽ hôn lên mái tóc của người thương, tiếng thở dài từ sâu trong lòng thoảng qua như đánh động đến trái tim cô.

Bình luận đoạn
"Nàng vốn nên biết ta là kẻ tham lam mà!" Dương Tiễn khẽ hôn lên mái tóc của người thương, tiếng thở dài từ sâu trong lòng thoảng qua như đánh động đến trái tim cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Dương Tiễn đã không còn thỏa mãn với tất cả những gì liên quan đến nàng mà ta đang có."

Bình luận đoạn
"Dương Tiễn đã không còn thỏa mãn với tất cả những gì liên quan đến nàng mà ta đang có."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Buổi sáng vẽ mày ngài, tay áo hồng thêm hương thơm.

Bình luận đoạn
Buổi sáng vẽ mày ngài, tay áo hồng thêm hương thơm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những câu thơ bình dị nhất của nhân gian, miêu tả những cảnh tượng giản đơn nhất, lại được Dương Tiễn cẩn thận vẽ nên trong lòng. Dùng từng sợi tình cảm dịu dàng như từng mối chỉ, đan dệt thành một bức tranh gia đình hòa thuận:

Bình luận đoạn
Những câu thơ bình dị nhất của nhân gian, miêu tả những cảnh tượng giản đơn nhất, lại được Dương Tiễn cẩn thận vẽ nên trong lòng. Dùng từng sợi tình cảm dịu dàng như từng mối chỉ, đan dệt thành một bức tranh gia đình hòa thuận:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vào mùa xuân, khi hoa đào nở rộ, cùng mỉm cười ngắm những cánh hoa đỏ rơi đầy trời. Lúc hè sang, cầu vồng hiện trên bầu trời trong xanh, xa xa ngắm nhìn ánh nắng rạng rỡ. Vào mùa thu, dưới gốc ngân hạnh rụng lá, cùng pha trà, ngâm thơ, tỏ bày nỗi lòng với nhau. Và đến lúc lập đông, giữa cái rét lạnh sương giá, ngồi tựa vào nhau mà thưởng thức tuyết rơi trắng xóa... Những điều đó chính là điểm tựa sâu thẳm nhất trong tâm hồn Dương Tiễn, là nơi mà anh cam tâm nguyện ý say đắm trong sự êm ả ấy.

Bình luận đoạn
Vào mùa xuân, khi hoa đào nở rộ, cùng mỉm cười ngắm những cánh hoa đỏ rơi đầy trời. Lúc hè sang, cầu vồng hiện trên bầu trời trong xanh, xa xa ngắm nhìn ánh nắng rạng rỡ. Vào mùa thu, dưới gốc ngân hạnh rụng lá, cùng pha trà, ngâm thơ, tỏ bày nỗi lòng với nhau. Và đến lúc lập đông, giữa cái rét lạnh sương giá, ngồi tựa vào nhau mà thưởng thức tuyết rơi trắng xóa... Những điều đó chính là điểm tựa sâu thẳm nhất trong tâm hồn Dương Tiễn, là nơi mà anh cam tâm nguyện ý say đắm trong sự êm ả ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau một hồi lặng thinh, Hằng Nga mới chậm rãi lên tiếng:

Bình luận đoạn
Sau một hồi lặng thinh, Hằng Nga mới chậm rãi lên tiếng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chân Quân thật sự quá tham lam đấy!" Cô còn giả bộ lắc đầu, nói:

Bình luận đoạn
"Chân Quân thật sự quá tham lam đấy!" Cô còn giả bộ lắc đầu, nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hai tay không có lễ vật, lại dùng lời nói thay cho sính lễ, đúng là làm mất đi uy danh của Chân Quân rồi!"

Bình luận đoạn
"Hai tay không có lễ vật, lại dùng lời nói thay cho sính lễ, đúng là làm mất đi uy danh của Chân Quân rồi!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cánh tay đang ôm Hằng Nga của Dương Tiễn khẽ ngừng lại, lập tức xoay cô đối diện với mình, đôi mắt trầm tĩnh nhìn sâu vào cô:

Bình luận đoạn
Cánh tay đang ôm Hằng Nga của Dương Tiễn khẽ ngừng lại, lập tức xoay cô đối diện với mình, đôi mắt trầm tĩnh nhìn sâu vào cô:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nếu nàng đồng ý, đợi sau khi quay về Thiên Đình, ta lập tức vào triều, tâu lên Ngọc Đế, sai sứ mang sính lễ. Tên của ta và nàng sẽ được ghi vào sổ hôn nhân, thề nguyền kết tóc dưới sự chứng kiến của Trời và Đất."

Bình luận đoạn
"Nếu nàng đồng ý, đợi sau khi quay về Thiên Đình, ta lập tức vào triều, tâu lên Ngọc Đế, sai sứ mang sính lễ. Tên của ta và nàng sẽ được ghi vào sổ hôn nhân, thề nguyền kết tóc dưới sự chứng kiến của Trời và Đất."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga vốn chỉ muốn trêu chọc, nào ngờ người đàn ông trước mắt lại thành thật đến thế, như cơn sóng cuộn chảy trong biển cả bao la, dồn hết toàn bộ tâm sức và khát vọng, chỉ cần một cái gật đầu từ cô.

Bình luận đoạn
Hằng Nga vốn chỉ muốn trêu chọc, nào ngờ người đàn ông trước mắt lại thành thật đến thế, như cơn sóng cuộn chảy trong biển cả bao la, dồn hết toàn bộ tâm sức và khát vọng, chỉ cần một cái gật đầu từ cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lòng bản thân cũng nổi lên những đợt sóng mãnh liệt, một chữ "Được" chưa kịp qua suy nghĩ đã bật thốt ra khỏi miệng.

Bình luận đoạn
Trong lòng bản thân cũng nổi lên những đợt sóng mãnh liệt, một chữ "Được" chưa kịp qua suy nghĩ đã bật thốt ra khỏi miệng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga ngay lập tức thấy nụ cười rạng rỡ không giấu nổi sự sung sướng của Dương Tiễn, giây tiếp theo đã bị anh ôm chặt vào lòng, như muốn khảm cả người cô vào cơ thể mình.

Bình luận đoạn
Hằng Nga ngay lập tức thấy nụ cười rạng rỡ không giấu nổi sự sung sướng của Dương Tiễn, giây tiếp theo đã bị anh ôm chặt vào lòng, như muốn khảm cả người cô vào cơ thể mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga cũng siết chặt vòng tay ôm lấy eo anh, cảm nhận hơi ấm từ người nọ, khóe miệng khẽ nở ra một nụ cười nhẹ nhàng.

Bình luận đoạn
Hằng Nga cũng siết chặt vòng tay ôm lấy eo anh, cảm nhận hơi ấm từ người nọ, khóe miệng khẽ nở ra một nụ cười nhẹ nhàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai người cứ ôm nhau như vậy, trong vòng tay của nhau, Dương Tiễn kể lại những chuyện đã xảy ra trong vòng bốn tháng qua. Hằng Nga lắng nghe thật kỹ, mới nhận ra tên Hắc Liên Bằng kia đã bị chính tay Âu Dương Vận Di giết chết...

Bình luận đoạn
Hai người cứ ôm nhau như vậy, trong vòng tay của nhau, Dương Tiễn kể lại những chuyện đã xảy ra trong vòng bốn tháng qua. Hằng Nga lắng nghe thật kỹ, mới nhận ra tên Hắc Liên Bằng kia đã bị chính tay Âu Dương Vận Di giết chết...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chắc hẳn cô nương ấy đau lòng lắm? Dẫu sao thì cũng là đồng môn sư huynh đệ với nhau... Cô nghe anh nói rằng người này có tình cảm với Triển Chiêu nhưng cũng từ biệt mà đi. Nghe đến chỗ này, cô hơi bất ngờ, nhưng rồi ngẫm kĩ thì cảm thấy chuyện này không có gì là lạ. Dẫu sao thì Hằng Nga nhìn ra được, nàng ta vốn một lòng hướng về tu đạo, xem trọng thành tựu của bản thân hơn là chuyện tình cảm đôi lứa, hẳn Âu Dương cô nương coi việc gặp gỡ Triển Chiêu và rung động chỉ là cái gọi là tình kiếp nhỉ?

Bình luận đoạn
Chắc hẳn cô nương ấy đau lòng lắm? Dẫu sao thì cũng là đồng môn sư huynh đệ với nhau... Cô nghe anh nói rằng người này có tình cảm với Triển Chiêu nhưng cũng từ biệt mà đi. Nghe đến chỗ này, cô hơi bất ngờ, nhưng rồi ngẫm kĩ thì cảm thấy chuyện này không có gì là lạ. Dẫu sao thì Hằng Nga nhìn ra được, nàng ta vốn một lòng hướng về tu đạo, xem trọng thành tựu của bản thân hơn là chuyện tình cảm đôi lứa, hẳn Âu Dương cô nương coi việc gặp gỡ Triển Chiêu và rung động chỉ là cái gọi là tình kiếp nhỉ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giả sử hắn cũng đáp lại tình cảm của nàng ta, liệu tương lai có thật sự sẽ đổi khác hay không?

Bình luận đoạn
Giả sử hắn cũng đáp lại tình cảm của nàng ta, liệu tương lai có thật sự sẽ đổi khác hay không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thôi thì không nói đến chữ "nếu", vị cô nương ấy đã lựa chọn cách ra đi dứt khoát như vậy thì âu cũng là một điều tốt. Sớm dứt khỏi tình ái, tránh để bản thân lún quá sâu, không thể rút ra được.

Bình luận đoạn
Thôi thì không nói đến chữ "nếu", vị cô nương ấy đã lựa chọn cách ra đi dứt khoát như vậy thì âu cũng là một điều tốt. Sớm dứt khỏi tình ái, tránh để bản thân lún quá sâu, không thể rút ra được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bao Chửng đã diện kiến Thánh Thượng để tâu lại sự việc và đã được miễn xá tội, coi như là cũng là một kết cục có hậu, trời không phụ lòng người tốt, cô nghĩ thầm.

Bình luận đoạn
Bao Chửng đã diện kiến Thánh Thượng để tâu lại sự việc và đã được miễn xá tội, coi như là cũng là một kết cục có hậu, trời không phụ lòng người tốt, cô nghĩ thầm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người thanh niên cứu cô... nếu không nhớ nhầm thì người nọ tên là Bạch Ngọc Đường, y hoàn toàn khỏe mạnh, hiện đang trong Thành Khai Phong, chỉ là không rõ tung tích cụ thể.

Bình luận đoạn
Người thanh niên cứu cô... nếu không nhớ nhầm thì người nọ tên là Bạch Ngọc Đường, y hoàn toàn khỏe mạnh, hiện đang trong Thành Khai Phong, chỉ là không rõ tung tích cụ thể.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nàng đấy, cũng may là không tiếp xúc nhiều, bằng không lại có thêm một đào hoa theo nàng rồi." Dương Tiễn nói với giọng bất bình, thuận tay còn nhéo má cô cho đỡ tức.

Bình luận đoạn
"Nàng đấy, cũng may là không tiếp xúc nhiều, bằng không lại có thêm một đào hoa theo nàng rồi." Dương Tiễn nói với giọng bất bình, thuận tay còn nhéo má cô cho đỡ tức.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga oan ức, nhưng chỉ có thể cười khổ, rõ ràng kỳ này cô không làm gì sai mà?!

Bình luận đoạn
Hằng Nga oan ức, nhưng chỉ có thể cười khổ, rõ ràng kỳ này cô không làm gì sai mà?!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng mặc cho cô có thanh minh bản thân vô tội thế nào thì anh vẫn kiên quyết nói rằng, từ nay về sau, anh sẽ luôn đem theo mạng che mặt để che đi dung mạo cô, tránh để sinh thêm phiền phức không đáng có. Và Hằng Nga thì còn lạ gì tính ghen tuông, cứng đầu này của anh nữa, đành để anh muốn làm gì thì làm, dù sao thì cô cũng thấy ý kiến đó của Dương Tiễn có phần hợp với ý với bản thân.

Bình luận đoạn
Nhưng mặc cho cô có thanh minh bản thân vô tội thế nào thì anh vẫn kiên quyết nói rằng, từ nay về sau, anh sẽ luôn đem theo mạng che mặt để che đi dung mạo cô, tránh để sinh thêm phiền phức không đáng có. Và Hằng Nga thì còn lạ gì tính ghen tuông, cứng đầu này của anh nữa, đành để anh muốn làm gì thì làm, dù sao thì cô cũng thấy ý kiến đó của Dương Tiễn có phần hợp với ý với bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là khi hỏi tới Triển Chiêu, chỉ nghe tiếng anh trả lời gọn gàng trong ba chữ "Hắn vẫn tốt" khiến cô không thốt nên lời.

Bình luận đoạn
Chỉ là khi hỏi tới Triển Chiêu, chỉ nghe tiếng anh trả lời gọn gàng trong ba chữ "Hắn vẫn tốt" khiến cô không thốt nên lời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả hai nói chuyện đến khi trời chuyển sang một màu đen thăm thẳm. Trong phòng, hương trầm vấn vương, ánh sáng từ ngọn nến le lói, bóng dáng giao hòa của hai người phản chiếu bên cạnh, tăng thêm vẻ tĩnh mịch đầy thi vị.

Bình luận đoạn
Cả hai nói chuyện đến khi trời chuyển sang một màu đen thăm thẳm. Trong phòng, hương trầm vấn vương, ánh sáng từ ngọn nến le lói, bóng dáng giao hòa của hai người phản chiếu bên cạnh, tăng thêm vẻ tĩnh mịch đầy thi vị.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh còn kể rằng bản thân trong lúc chờ đợi cô đã cảm giác được sự chuyển động của không gian...

Bình luận đoạn
Anh còn kể rằng bản thân trong lúc chờ đợi cô đã cảm giác được sự chuyển động của không gian...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga nghe vậy bỗng nhớ đến tình hình bấy giờ. Tân Thiên Điều ra đời, với sức mạnh vô hạn của mình, gần như đã thức tỉnh phần nào vô số yêu ma từ thuở Hồng Hoang, chúng lợi dụng kẽ hở trong sự hỗn loạn của Thiên Đình đương lúc phải sắp xếp mọi thứ để sớm đưa ra một Thiên Điều mới, hống hách khuấy động trật tự và sự bình yên của ba cõi, khiến dân chúng rơi vào thế nguy khốn và những lời oán than cứu mạng đầy đau đớn đã đến tai Ngọc Đế.

Bình luận đoạn
Hằng Nga nghe vậy bỗng nhớ đến tình hình bấy giờ. Tân Thiên Điều ra đời, với sức mạnh vô hạn của mình, gần như đã thức tỉnh phần nào vô số yêu ma từ thuở Hồng Hoang, chúng lợi dụng kẽ hở trong sự hỗn loạn của Thiên Đình đương lúc phải sắp xếp mọi thứ để sớm đưa ra một Thiên Điều mới, hống hách khuấy động trật tự và sự bình yên của ba cõi, khiến dân chúng rơi vào thế nguy khốn và những lời oán than cứu mạng đầy đau đớn đã đến tai Ngọc Đế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rõ ràng Bệ hạ đã vô cùng tức giận, ông đã phái hàng tá quân binh tinh nhuệ xuống để trừng phạt, nhưng không ngờ tới khả năng của bọn yêu quái ấy lại như hổ mọc thêm cánh, bọn chúng xảo quyệt tận dụng nguồn sức mạnh kỳ diệu kia để tự mình tu luyện mà ngày càng mạnh hơn gấp bội, khiến cho thiên binh thần tướng chỉ có thể giết được phân nửa, số còn lại thì vẫn cực lực chống trả.

Bình luận đoạn
Rõ ràng Bệ hạ đã vô cùng tức giận, ông đã phái hàng tá quân binh tinh nhuệ xuống để trừng phạt, nhưng không ngờ tới khả năng của bọn yêu quái ấy lại như hổ mọc thêm cánh, bọn chúng xảo quyệt tận dụng nguồn sức mạnh kỳ diệu kia để tự mình tu luyện mà ngày càng mạnh hơn gấp bội, khiến cho thiên binh thần tướng chỉ có thể giết được phân nửa, số còn lại thì vẫn cực lực chống trả.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong tình thế căng thẳng này, song song với việc phải xem xét Thiên Điều, Dương Tiễn đã nhiều lần được triệu tới gặp Ngọc Đế để bàn bạc, lời nói đã đầy vẻ không hài lòng, ý định chinh phạt cũng đã lộ rõ. Nếu giờ đây Dương Tiễn tấu trình việc hôn sự của mình, e rằng...

Bình luận đoạn
Trong tình thế căng thẳng này, song song với việc phải xem xét Thiên Điều, Dương Tiễn đã nhiều lần được triệu tới gặp Ngọc Đế để bàn bạc, lời nói đã đầy vẻ không hài lòng, ý định chinh phạt cũng đã lộ rõ. Nếu giờ đây Dương Tiễn tấu trình việc hôn sự của mình, e rằng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Biết được tâm tư của Hằng Nga, Dương Tiễn cười nhẹ, trách người thương lại lo chuyện vẩn vơ.

Bình luận đoạn
Biết được tâm tư của Hằng Nga, Dương Tiễn cười nhẹ, trách người thương lại lo chuyện vẩn vơ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta đã dốc cạn sức lực, hao tổn bao nhiêu tâm tư vì Tam Giới, lúc này nếu ta có xin ban hôn thì có gì không được? Bệ hạ đã hiểu tâm ý ta, vì vậy càng không nên ngăn cản ta." Anh nói rất nghiêm túc, lời lẽ đanh thép.

Bình luận đoạn
"Ta đã dốc cạn sức lực, hao tổn bao nhiêu tâm tư vì Tam Giới, lúc này nếu ta có xin ban hôn thì có gì không được? Bệ hạ đã hiểu tâm ý ta, vì vậy càng không nên ngăn cản ta." Anh nói rất nghiêm túc, lời lẽ đanh thép.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhưng chiến sự..." Cô ngập ngừng hỏi.

Bình luận đoạn
"Nhưng chiến sự..." Cô ngập ngừng hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta chỉ đi xin chiếu chỉ ban hôn. Còn về việc thành thân... đành phải đợi khi nào ta dẹp yên lũ bạo loạn đó thì mới có thể tổ chức... Hằng Nga, sau chuyến đi này, qua một thời gian nữa về lại Thiên Đình, Bệ hạ sẽ kêu ta xuống trần gian để tiêu diệt lũ ma quỷ đó... Nàng hãy đợi ta, có được không?"

Bình luận đoạn
"Ta chỉ đi xin chiếu chỉ ban hôn. Còn về việc thành thân... đành phải đợi khi nào ta dẹp yên lũ bạo loạn đó thì mới có thể tổ chức... Hằng Nga, sau chuyến đi này, qua một thời gian nữa về lại Thiên Đình, Bệ hạ sẽ kêu ta xuống trần gian để tiêu diệt lũ ma quỷ đó... Nàng hãy đợi ta, có được không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"... Không!" Sự dứt khoát của cô khiến anh hơi kinh ngạc.

Bình luận đoạn
"... Không!" Sự dứt khoát của cô khiến anh hơi kinh ngạc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, hãy cho ta theo chàng. Ta hứa kỳ này sẽ không làm vướng chân chàng."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, hãy cho ta theo chàng. Ta hứa kỳ này sẽ không làm vướng chân chàng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không được, chuyến đi này quá nguy hiểm. Bọn chúng căn bản không phải thứ mà nàng có thể đương đầu, chúng khôn lanh và đáng sợ hơn tên Hắc Liên Bằng kia rất nhiều. Vả lại, trên chiến trường, đao kiếm không có mắt, dù muốn nhưng ta cũng không thể luôn canh chừng nàng, nếu nàng có mệnh hệ gì..." Nói đến đây, anh nín bặt.

Bình luận đoạn
"Không được, chuyến đi này quá nguy hiểm. Bọn chúng căn bản không phải thứ mà nàng có thể đương đầu, chúng khôn lanh và đáng sợ hơn tên Hắc Liên Bằng kia rất nhiều. Vả lại, trên chiến trường, đao kiếm không có mắt, dù muốn nhưng ta cũng không thể luôn canh chừng nàng, nếu nàng có mệnh hệ gì..." Nói đến đây, anh nín bặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn không dám nói thêm, vì cái hình ảnh đầy máu đó của cô đang dần trở lại mà ám ảnh anh.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn không dám nói thêm, vì cái hình ảnh đầy máu đó của cô đang dần trở lại mà ám ảnh anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga cũng im lặng, một tầng nước mỏng muốn trào khỏi khóe mắt buồn. Cô lo lắm, sợ rằng anh đi sẽ gặp nguy hiểm, sợ rằng cô sẽ không kịp cứu anh...

Bình luận đoạn
Hằng Nga cũng im lặng, một tầng nước mỏng muốn trào khỏi khóe mắt buồn. Cô lo lắm, sợ rằng anh đi sẽ gặp nguy hiểm, sợ rằng cô sẽ không kịp cứu anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, ta thực sự muốn đi, nếu chàng sợ, ta sẽ chỉ ở trong lều trại thôi..." Cô níu lấy vạt áo anh, cố gắng thuyết phục để anh cho mình theo.

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, ta thực sự muốn đi, nếu chàng sợ, ta sẽ chỉ ở trong lều trại thôi..." Cô níu lấy vạt áo anh, cố gắng thuyết phục để anh cho mình theo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, đừng bướng bỉnh nữa, ta xin nàng, xin nàng hiểu cho lòng ta. Đừng tranh cãi nữa, chuyện khác ta có thể chiều theo ý nàng, nhưng chuyện này tuyệt đối không!"

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, đừng bướng bỉnh nữa, ta xin nàng, xin nàng hiểu cho lòng ta. Đừng tranh cãi nữa, chuyện khác ta có thể chiều theo ý nàng, nhưng chuyện này tuyệt đối không!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bọn chúng mưu mô, khó đoán, làm sao chắc chắn được sẽ không tấn công vào quân doanh đương lúc anh đi vắng chứ? Anh giơ tay chạm vào một bên mặt của cô, chân thành và kiên quyết nhìn thẳng vào cô.

Bình luận đoạn
Bọn chúng mưu mô, khó đoán, làm sao chắc chắn được sẽ không tấn công vào quân doanh đương lúc anh đi vắng chứ? Anh giơ tay chạm vào một bên mặt của cô, chân thành và kiên quyết nhìn thẳng vào cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và cô biết khi nhìn biểu hiện đó trên mặt anh.

Bình luận đoạn
Và cô biết khi nhìn biểu hiện đó trên mặt anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không có chỗ cho sự từ chối ở đây.

Bình luận đoạn
Không có chỗ cho sự từ chối ở đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga buồn bã cúi mặt, trách bản thân ngàn lần khi không tập luyện thật tốt để rồi giờ đây, cô chẳng thể sát cánh cùng với anh...

Bình luận đoạn
Hằng Nga buồn bã cúi mặt, trách bản thân ngàn lần khi không tập luyện thật tốt để rồi giờ đây, cô chẳng thể sát cánh cùng với anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng Dương Tiễn nói đúng, nếu cô không thể tự bảo vệ bản thân, chi bằng đừng để anh lo càng thêm lo.

Bình luận đoạn
Nhưng Dương Tiễn nói đúng, nếu cô không thể tự bảo vệ bản thân, chi bằng đừng để anh lo càng thêm lo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Được, ta chờ chàng, nhưng..."

Bình luận đoạn
"Được, ta chờ chàng, nhưng..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thở phào nhẹ nhõm, trên môi nở nụ cười: "Ta sẽ gửi thư cho nàng, như vậy nàng đã yên tâm chưa?"

Bình luận đoạn
Anh thở phào nhẹ nhõm, trên môi nở nụ cười: "Ta sẽ gửi thư cho nàng, như vậy nàng đã yên tâm chưa?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô bất đắc dĩ gật đầu, song như vẫn chưa thể giải tỏa nỗi lo trong lòng, cô ngần ngại mở miệng "Nếu chàng có việc gì, phải để Hao Thiên Khuyển lập tức tới báo tin cho ta!"

Bình luận đoạn
Cô bất đắc dĩ gật đầu, song như vẫn chưa thể giải tỏa nỗi lo trong lòng, cô ngần ngại mở miệng "Nếu chàng có việc gì, phải để Hao Thiên Khuyển lập tức tới báo tin cho ta!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cười, chậm rãi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cười, chậm rãi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vẫn chưa tin tưởng, cô giơ ngón tay ra, ánh mắt bướng bỉnh nói "Móc ngoéo đi, như vậy ta mới tin."

Bình luận đoạn
Vẫn chưa tin tưởng, cô giơ ngón tay ra, ánh mắt bướng bỉnh nói "Móc ngoéo đi, như vậy ta mới tin."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thấy vậy càng thêm mềm mại trong lòng, cảm thấy dáng vẻ sợ anh sẽ lừa gạt cô rất đáng yêu. Cô hay nói anh là trẻ con, hiện tại xem ra cô còn con nít hơn anh nhiều.

Bình luận đoạn
Anh thấy vậy càng thêm mềm mại trong lòng, cảm thấy dáng vẻ sợ anh sẽ lừa gạt cô rất đáng yêu. Cô hay nói anh là trẻ con, hiện tại xem ra cô còn con nít hơn anh nhiều.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn móc lấy ngón tay cô, dịu dàng nói "Được nàng lo lắng như vậy, ta đương nhiên không thể có chuyện được. Nếu không, phu nhân của ta biết phải làm sao đây?"

Bình luận đoạn
Dương Tiễn móc lấy ngón tay cô, dịu dàng nói "Được nàng lo lắng như vậy, ta đương nhiên không thể có chuyện được. Nếu không, phu nhân của ta biết phải làm sao đây?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga cuối cùng cũng nở nụ cười, nỗi phiền muộn cũng vơi dần đi. Cô nhìn người đàn ông đã trở thành phu quân tương lai của mình, lại tựa đầu vào lòng anh, nhắm mắt lại, chẳng muốn nghĩ ngợi thêm điều gì khác, chỉ muốn tận hưởng khoảnh khắc êm đềm này với anh. Trong giấc mộng đó, ánh mưa bạc ngưng tụ từ ánh trăng lấp lánh chiếu rọi, giờ đây đã phủ xuống người đàn ông ấy.

Bình luận đoạn
Hằng Nga cuối cùng cũng nở nụ cười, nỗi phiền muộn cũng vơi dần đi. Cô nhìn người đàn ông đã trở thành phu quân tương lai của mình, lại tựa đầu vào lòng anh, nhắm mắt lại, chẳng muốn nghĩ ngợi thêm điều gì khác, chỉ muốn tận hưởng khoảnh khắc êm đềm này với anh. Trong giấc mộng đó, ánh mưa bạc ngưng tụ từ ánh trăng lấp lánh chiếu rọi, giờ đây đã phủ xuống người đàn ông ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn qua một hồi không thấy cô lên tiếng, cúi người xuống thì phát hiện người yêu của anh đã ngủ mất. Khóe miệng cong lên, một cách nhẹ nhàng nhất, anh đặt môi mình lên trán cô rồi hôn cô với tất cả sự dịu dàng của mình. Cứ thế, anh ngắm nhìn dung nhan bình yên khi ngủ đó của cô, đôi mắt anh bắt đầu nặng dần, để rồi thứ cuối cùng Dương Tiễn nhìn thấy, không gì hơn ngoài khuôn mặt với đôi mắt nhắm nghiền của người anh thương đến tận xương tủy.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn qua một hồi không thấy cô lên tiếng, cúi người xuống thì phát hiện người yêu của anh đã ngủ mất. Khóe miệng cong lên, một cách nhẹ nhàng nhất, anh đặt môi mình lên trán cô rồi hôn cô với tất cả sự dịu dàng của mình. Cứ thế, anh ngắm nhìn dung nhan bình yên khi ngủ đó của cô, đôi mắt anh bắt đầu nặng dần, để rồi thứ cuối cùng Dương Tiễn nhìn thấy, không gì hơn ngoài khuôn mặt với đôi mắt nhắm nghiền của người anh thương đến tận xương tủy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và anh đã mơ một giấc mộng.

Bình luận đoạn
Và anh đã mơ một giấc mộng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!