CHƯƠNG 66
Dương Tiễn cảm thấy hơi hoảng loạn. Chuyện này không thể trách anh được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh bỗng dưng muốn nói với cô về những dự định mà anh đã đề ra ngay khi anh tỉnh dậy từ sau sự kiện của đêm núi rừng Hoa Sơn đó. Rằng ngay sau khi anh ổn định được lại sức khỏe, việc đầu tiên anh làm, ngoại trừ sắp xếp lại Tân Thiên Điều, chính là tìm cách làm cho cô yêu mình. Trong đầu anh đã vạch sẵn một lịch trình theo từng bước một như thế. Dương Tiễn tính cả rồi, sau khi chiếm được trái tim giai nhân sẽ thuyết phục cô cùng ở lại nhân gian vân du tứ hải, tiện thể bồi đắp thêm cho tình cảm của hai người. Họ sẽ dành nhiều thời gian bên nhau, cùng tham gia vào các sinh hoạt hằng ngày như một người phàm trần.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu nhàm chán, anh có thể dẫn cô đi thưởng thức những món của quê hương anh - vùng đất Tứ Xuyên với đa dạng đồ ăn cay mà anh đoán cô sẽ có chút thích thú với nó, dù sao thì quanh năm sống cô quạnh trong Quảng Hàn Cung lạnh lẽo thì việc nếm một món cay đến xé họng chắc sẽ không đến nỗi nào đâu, anh đã nghĩ vậy đấy. Để rồi dần dần, Dương Tiễn tin rằng Hằng Nga sẽ nhận ra có một người đàn ông vẫn đang chờ đợi cái gật đầu tiếp theo của bản thân để anh có thể thuận lợi mà rước cô về Phủ của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn đã nhẩm tính rằng họ sẽ hò hẹn khoảng ba hay bốn năm gì đấy, rồi nếu anh cảm thấy mối quan hệ giữa hai người càng ngày càng gắn bó đến mức không thể xa rời, anh sẽ chọn một trang sức làm tín vật mà cụ thể là gì thì anh tạm thời chưa nghĩ ra, sẽ ngỏ lời kết duyên với cô trong một khung cảnh rộng lớn tràn đầy sắc hoa tươi đẹp, có lẽ là dưới vầng trăng tròn vằng vặc của đêm rằm tháng tám - cái ngày mà ở trong quá khứ, dẫu anh có bận rộn cách mấy cũng sẽ luôn nhớ đến và sẽ âm thầm "lười biếng" vào ngày ấy để uống rượu rồi một mình ngắm trăng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh đã nghĩ rất xa, rồi biết đâu họ sẽ có gia đình, những đứa trẻ chạy nhảy trong sân vườn trước và sau trong ánh mắt dõi theo của hai người, rồi cả một mái đình nho nhỏ để thưởng thức bình minh và hoàng hôn mỗi ngày...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Để rồi hiện tại, Dương Tiễn nhận ra, mọi kế hoạch được vẽ lên cặn kẽ ấy đều đã ở ngay trước mặt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhanh đến mức choáng ngợp và tâm trí anh thoáng đình trệ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đang miên man trong dòng suy nghĩ đến nỗi không biết từ bao giờ, Hằng Nga đã nắm lấy tay anh, dùng cả hai tay mềm mại của mình để xoa nắn chúng, cảm thấy một nỗi buồn man mác tràn vào trong tim. Đôi bàn tay to lớn này... nếu như không phải vì sự tình kinh hoàng ấy, có lẽ đã không phải thô ráp và đầy những vết sẹo ngang dọc trên da như thế. Đôi bàn tay ấy đã thay đổi để có thể chịu đựng mọi đớn đau, từng nốt chai lì nổi lên ở từng đốt ngón tay rắn chắc đó... Kì lạ làm sao, khí trời thì đang dần se lạnh nhưng nơi tay của người trước mặt này lại ấm nóng biết bao, cứ như bây giờ trong tay cô chẳng phải bàn thay thô ráp của Dương Tiễn, mà là một hòn than đỏ nho nhỏ vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tay cô vẫn không ngừng vân vê đôi bàn tay kia, để rồi đột nhiên cúi đầu, đặt môi mình lên trên bàn tay đầy vết chai sần ấy một nụ hôn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và dĩ nhiên, sự mềm mại và ấm áp ấy đã làm cho Dương Tiễn thoát ra khỏi dòng suy tưởng, nhìn cô đang đầy trân trọng mà hôn lên từng ngón tay anh với vẻ kinh ngạc ánh lên trong mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đau lắm phải không?" Giọng cô không nóng không lạnh, nhưng thế đấy, anh có thể nhìn ra trong màu trời đêm thăm thẳm ấy nỗi buồn một mảnh đọng nơi khóe mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn lắc đầu, thầm nghĩ đó chỉ là vết thương nhỏ, không đáng nói tới. Vốn là người giữ gìn trật tự cho Tam Giới, bị thương là chuyện thường tình, huống hồ, những ngày đầu nhậm chức, công việc bù đầu bù cổ, hết giải quyết đám yêu ma này lại tới đám khác, có mạnh có yếu, làm không hết việc, đến thời gian nghỉ ngơi, ngủ đủ giấc còn hiếm hoi thì làm sao còn thì giờ mà để tâm đến những thương tích này?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cùng lắm chỉ điều trị sơ qua rồi băng bó lại thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Riết rồi sau này, khi anh đã quen với cường độ công vụ, nhưng cũng theo thói quen mà chỉ xử lý qua loa với vết thương của mình...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng anh không nghĩ tới, ngàn vạn lần không dám mơ đến việc sẽ có ngày cô lại nâng niu bàn tay anh rồi còn đặt lên chúng một nụ hôn một cách yêu thương như vậy. Cảnh tượng mà đáng lý đó phải là anh thực hiện, sự buồn bã, thương tiếc mà cô thể hiện ra dù không rõ ràng nhưng đã khiến tâm trí và cả con tim anh đều thỏ thẻ nói "Đây rồi, ngày mai của anh đây rồi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lẽ đây chính là hoàn cảnh phù hợp với câu nói mà Dương Tiễn khi còn nhỏ luôn nghe mẫu nói với bản thân, rằng "Một ngày nào đó, con sẽ gặp một người, người sẽ khiến con quên đi nỗi đau quá khứ và mơ về một tương lai tốt đẹp. Đó sẽ là lúc con biết được người ấy chính là người con muốn ở bên suốt đời."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga" Anh khẽ khàng, thì thầm khiến hơi thở hắn nhẹ nhàng mơn trớn làn da trắng ngần của cô, như sợ rằng sẽ phá hỏng khoảnh khắc đẹp đẽ trước mắt. Đáp lại anh chỉ có sự yên lành từ ánh mắt chứa ngàn vì sao tinh tú trong đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đột nhiên, cái khung cảnh mà anh ngày đêm ao ước đang dần trở thành hiện thực: Cái khung cảnh rằng một ngày mai tỉnh giấc, bên anh sẽ là Hằng Nga. Trong cái giấc mơ ấy, anh sẽ nhẹ nhàng ôm người anh hằng yêu vào lòng, rồi hôn nhẹ lên mắt cô, lên trán, lên má, lên môi – những nụ hôn thay cho lời chào buổi sáng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga", Dương Tiễn mơ màng gọi cô một lần nữa. Cái tên mà anh có thể gọi hàng trăm, hàng ngàn lần mà không thấy chán.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái tên đã khắc sâu vào lòng anh từ rất lâu. Trước cả khi kịp nhận ra tình cảm thực sự của bản thân thì âm thanh tràn ngập thân thương ấy đã luôn hiện hữu trong trái tim.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Huh?", Cuối cùng cô cũng đáp lại nhưng anh để ý dường như có chút ý cười thấp thoáng trong mắt người con gái kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn, bình tĩnh nhất có thể, cũng chẳng muốn giấu giếm ý định của mình, anh dang tay, siết nhẹ vòng eo của cô, dịu dàng xóa đi cái khoảng cách giữa hai người để hơi ấm từ thân nhiệt cô một lần nữa xích lại vào bản thân. Anh nhắm mắt, rồi hít vào một hơi thật sâu. Sau bao nhiêu lần ôm người thương, ấy vậy mà hương thơm trên người cô không hề phai nhạt chút nào, vẫn mang cái hương thanh khiết của hoa quế, của những trái đào trong cái hương mát lạnh của sương mai buổi sớm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thực ra cũng phải mất cả hơn một phút để lấy hết can đảm, anh mới dám ngỏ lời với cô, rằng anh muốn thực hiện cái kế hoạch bản thân vạch ra năm nào, rằng từ nay trở đi, trong vòng tay anh, cô sẽ luôn được an toàn và mãi mãi là của một mình anh. "Nàngcóbằnglònggảchotakhông?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không ánh nến lung linh lãng mạn, không khung cảnh ngọt ngào với vô số loài hoa nở rộ xung quanh, không phải với một bó hoa rực rỡ trong tay, cũng không phải dưới vòm trời đêm huyền bí đầy vì sao, càng chả phải là kiểu người chàng quỳ nàng đứng trong các câu chuyện thần thoại mơ mộng, và cũng chả phải lời ngỏ ý nên thơ và tình ý dạt dào như những cặp đôi yêu nhau khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tất cả những gì anh có, chỉ là một căn phòng gỗ ấm áp với hoa văn họa tiết đơn giản, bên cửa sổ là nắng chiều đang dần buông mình chuyển sang màu đỏ nồng nàn của hoàng hôn mà không cần nhìn anh cũng đoán được đó hẳn là một mảnh trời đỏ rực với những áng mây vàng vắt ngang nền trời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng có lẽ vì hồi hộp mà câu hỏi anh vừa thốt ra có chút khó nghe khiến người đối diện chớp mắt, nghiêng đầu nhìn anh đầy dịu dàng, song sự thắc mắc ẩn chứa trong đó làm cho anh biết được bản thân đã quá căng thẳng, theo phản xạ tức thì mà lia mắt hẳn ra ngoài. Lúc này, Dương Tiễn mới nhìn rõ được cái nắng chiều cuối cùng cũng giành lấy chút thế trận mà luồn những tia màu vàng đậm qua hàng ngàn tầng mây xám xịt. Ấy mà đến khi những giọt vàng ươm đấy xuyên qua tán cây lại như được nhuộm một lớp trắng khác, biến cái màu đậm đà của ráng chiều thành một màu nhạt nhòa của mật ong pha loãng với nước...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lắng nghe tiếng chim trời gọi nhau, tiếng lá cây xào xạc tạo ra thứ âm thanh êm dịu của tự nhiên, cảm nhận những cơn gió sang thu mát mẻ chạm qua mặt nhiều hơn, và nhiều hơn nữa là những cảm xúc mãnh liệt đang ngày càng cuồn cuộn tựa sóng biển mà chảy tràn trong lòng anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chúng thôi thúc anh nhanh hành động đi và dường như đâu đó trong tim anh, và hẳn là cả lý trí bản thân đều lờ mờ nhận ra một sự thật.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rằng chỉ cần anh mở lời, cô sẽ đồng ý.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe thật vô lý và tự tin biết chừng nào, rõ là không có bất kỳ thứ gì khác khẳng định cho cái ý nghĩ chủ quan chắc chắn đó của mình, song Dương Tiễn, không biết lấy sự dũng cảm từ đâu mà lần này đã quay đầu nhìn thẳng vào cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi mắt Hằng Nga vẫn trong veo như ngày nào, vẫn kiên nhẫn mà chờ đợi anh lên tiếng, vẫn chan chứa vô vàn tình yêu ở cách nhìn mà cô trao cho anh, điều đó như tiếp thêm cho Dương Tiễn dũng khí để nói ra câu hỏi ấy lần nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần này, tay anh nắm lấy tay cô đặt lên ngực mình, ánh mắt kiên định và dịu dàng, anh từ tốn mở lời, thản nhiên như một sự thật đã luôn nằm chờ trong bao nhiêu cái gọi là rắc rối nhưng vẫn chưa một lần lãng quên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga, nàng có bằng lòng chấp nhận ta làm phu quân nàng không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến cuối cùng, tất cả những gì anh có, đều chỉ là trái tim mong mỏi yêu thương này dành cho cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh hỏi cô, chân thành mà hỏi cô, với tư cách không phải là Nhị Lang Hiển Thánh Chân Quân, càng không phải là người anh hùng của Tam Giới, cũng chả phải là vị Tư Pháp Thiên Thần oai nghiêm uy chấn thiên hạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà chỉ đơn giản là Dương Tiễn - một người ích kỷ với đầy rẫy vết sẹo chất chứa từ trong ra ngoài, với trái tim đã bị giằng xé hàng ngàn lần từ nỗi đau của quá khứ, người mà sẽ khiến cô phải nhọc lòng chăm sóc mỗi khi đêm xuống vì ác mộng của chính mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Liệu Hằng Nga có muốn một người không hoàn hảo như anh không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và rồi anh nhìn thấy trong con mắt đen long lanh ấy, ánh lên tia sáng rực rỡ, tựa như ngọn lửa le lói trong đêm giông. Giữa đất trời quay cuồng, trên sa mạc khô cằn, giữa rừng sâu thăm thẳm, dưới đại dương không lối, một ánh sáng dẫn đường, một điểm an toàn, nhẹ nhàng và thoáng qua của âm thanh thoát khỏi bờ môi mọng ấy, một câu trả lời mà anh đang đợi chờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là lạnh lùng cao ngạo cũng được, là người hẹp hòi luôn có tâm tư riêng cũng được, là người có vô số thương tích đau thương cũng được, thậm chí là trẻ con hay bày trò trêu chọc bản thân cũng không sao. Cô không quan tâm anh có thân phận gì, cũng không để tâm đến việc tính cách anh có điên cuồng chiếm hữu hay không, cô chỉ biết, người mà bản thân muốn gả, vốn dĩ luôn ở ngay trước mặt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong đôi mắt Hằng Nga, Dương Tiễn chưa bao giờ là Nhị Lang Thần hay bất cứ cái danh hiệu mỹ miều nào được gán lên người anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đối với cô, anh chỉ là Dương Tiễn - người cô đã cứu khi ở trên tầng mây đó, người đã dũng cảm một mình đi bổ núi cứu mẹ, phản kháng chống lại Thiên Đình, đưa Nhược Thủy lên trời, người đã lạc lối trong cái bẫy của Vương Mẫu để rồi hối hận vô cùng khi được giải thích rõ ràng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là người mà dù biết bản thân sẽ đi trên con đường không thể quay đầu, sẽ thịt nát xương tan, muôn đời bị nguyền rủa cũng vẫn lựa chọn đánh đổi sinh mệnh chỉ vì đổi lấy một Thiên Điều mới cho thiên hạ chúng sinh...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có tâm tư riêng thì đã sao? Mấy ai có thể bởi vì chút tư tâm này mà dám tình nguyện trả một cái giá rất đắt như thế?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế là trong cái ánh sáng chiều với nắng nhẹ ấy, Hằng Nga nhận ra anh đã thay đổi nhiều quá, vai anh chẳng biết rộng ra từ khi nào, đi đôi với quai hàm góc cạnh tràn ngập nam tính của một người đứng đầu chỉ sau Ngọc Đế. Dương Tiễn đã chẳng còn là cái người năm nào cô từng nhìn theo, khi ấy anh vẫn chỉ là một cậu trai đang trên đường trở thành một người đàn ông, còn bây giờ, ngồi chờ trước mặt cô đã là một người đàn ông trưởng thành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn gần mới biết đôi mắt phượng dài từng không thể kìm nén cảm xúc kia, nay không còn là nét nửa ngây thơ, nửa trưởng thành hôm nào dưới trăng nữa, nó đã sắc bén hơn, trở thành mắt của những con đại bàng nhìn quanh lãnh thổ, nhìn từ trên hàng ngàn áng mây trời xuống mặt đất của nó. Là ánh mắt của một người, mà khi ta nhìn vào, ta biết họ sẽ như tùng như bách để bản thân có thể nương tựa vào sau một ngày mệt mỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga nhớ lại đã dõi theo anh từ lâu, nhưng cũng không biết tại sao mắt Dương Tiễn bỗng nhiên không còn sáng trong như trước nữa, cái ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt đen hút hồn ấy mờ dần, và chỉ còn là nỗi tiếc nuối tràn ngập và hối hận. Chỉ khi nào anh nhìn cô hay những người thân yêu, cái ánh nhìn đượm buồn ấy mới vơi dần đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mặt anh không còn nét trẻ con của một người dù bị buộc phải lớn lên nhưng thực chất tâm trí vẫn còn non nớt mà nay đã trưởng thành hoàn toàn, một người đàn ông thật sự, một người từng nhìn thấy cái chết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không gì thúc đẩy sự trưởng thành ngoài chứng kiến một nỗi đau khủng khiếp như thế. Đôi mắt đen sẫm sâu hun hút không thấy đáy, lông mày rậm, cánh mũi dường như gọn lại, bờ môi luôn nghiêm nghị mím chặt và đặc biệt là khuôn hàm nam tính đã bộc lộ ra ngoài.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau lần tận mắt chứng kiến sự hy sinh của Dao Cơ công chúa, Dương Tiễn đã lột xác trẻ thơ để trở thành một người biết đương đầu với sóng gió và chịu trách nhiệm cho mọi hành động của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không những thể xác anh thay đổi mà cả con người anh cũng đổi thay theo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lạnh lùng, kiêu hãnh và ngày càng trầm tĩnh hơn, ít khi bộc lộ cảm xúc ra ngoài. Nhưng duy chỉ một thứ không đổi: Đó là sự lương thiện ở anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga vốn lo lắng không biết mình đã sẵn sàng để làm vợ anh chưa, cô sợ rằng mình vẫn chưa hiểu anh hết, sợ rằng bản thân sẽ không thể mang lại hạnh phúc mà anh khao khát, cô có nhiều nỗi sợ, đồng thời cũng cảm thấy bản thân không xứng đáng với anh vì những sai lầm trong quá khứ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Huống hồ, danh tiếng của cô không được tốt...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người đời đều cho rằng Hằng Nga là người phụ nữ ruồng bỏ phu quân chỉ vì lòng tham mong muốn được trường sinh bất tử.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Miệng lưỡi người đời luôn là thứ có thể giết chết tinh thần một người nhanh nhất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dẫu cho cô không quan tâm đến lời đồn đại đó thì cô cũng không muốn Dương Tiễn phải hứng chịu tai tiếng không đáng có ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga bứt rứt trong lòng, cô muốn hỏi anh đã chắc chắn chưa nhưng lại sợ bản thân sẽ phải đối mặt với đôi mắt mà mình yêu thương ấy phai dần sự mong đợi và trở nên ảm đạm một cách buồn bã.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một lúc sau, cuối cùng Hằng Nga cũng lấy hết dũng khí để nói rõ lòng mình, bởi cô không còn muốn phải che giấu bất cứ thứ gì với người trước mặt nữa:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta... ta sợ mình không làm tốt."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga yêu chàng, cũng muốn trở thành thê tử của chàng. Nhưng... ta càng sợ thế gian sẽ cười nhạo Nhị Lang, nhạo báng chàng cưới phải một người phụ nữ không đứng đắn về làm thê tử... Thực sự thì ta không để tâm người khác nói gì về mình nhưng Hằng Nga không nỡ và cũng không muốn thấy bọn họ nói như vậy với chàng... Ta..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thế nào là không đứng đắn?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô nuốt khan, chậm rãi nói "Đó là người bỏ rơi phu quân ở trần gian chỉ vì lòng ích kỷ tự tư tự lợi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh nghe vậy mà cười lạnh trong lòng. Đúng là một đám người rảnh rỗi thích đi đàm tiếu chuyện thị phi!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có vẻ như sau này, Dương Tiễn sẽ phải phái vài người thân cận đi quản giáo lại những con người quá mức dư thừa thời gian đó đây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh thầm tính toán, khi đã đưa ra hàng loạt giải pháp trong đầu, liền giương mắt nhìn người kia đang rũ mắt xuống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cõi lòng không khỏi thấy mềm mại và đau lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga thật sự đã thành thật hơn với anh và cũng đã vì bản thân mà suy nghĩ thấu đáo như vậy. Nhưng sao cô không nhận ra, nếu Dương Tiễn thật sự chú ý đến những vấn đề nhỏ nhặt đó, anh đã không dành hàng ngàn năm chỉ để yêu và dõi theo một mình cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng cười nhẹ của Dương Tiễn vang lên cắt ngang lời Hằng Nga. Anh trịnh trọng đặt lên vầng trán thanh cao của cô một nụ hôn dịu dàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hệt như lúc anh tỏ tình với cô dưới đêm trăng Hoa Sơn năm ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi rời ra, ánh mắt ôn nhu chỉ chuyên chú nhìn người thiếu nữ đang mở to mắt, ngây người vì phản ứng của chính mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngốc à, nàng nguyện ý gả cho Dương Tiễn, đó đã là phúc phần mà ta tu luyện mấy kiếp mới có được. Người khác nghĩ gì, ta không quan tâm. Phàm nhân chỉ biết bề nổi của câu chuyện nhưng lại không biết thực hư bên trong đó là gì. Ta biết, điều nàng làm thực chất là vì không muốn cho nhân gian thêm một kẻ gây hại khiến dân chúng lầm than. Và có lẽ, họ cho rằng là nàng quyến rũ ta nhưng lại không biết chính Dương Tiễn ta mới là kẻ trèo cao. Không một ai biết rằng nàng là ánh sáng đẹp đẽ nhất trong lòng ta, là viên minh châu rực rỡ nhất mà ta đã mong chờ suốt hàng nghìn, hàng vạn ngày đêm."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thiên Thu Vạn Đại, trong Tam Giới Lục ạo, Dương Tiễn chỉ cần một mình nàng. Suốt đời suốt kiếp, trong lòng ta cũng chỉ có duy nhất một mình Hằng Nga."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga lập tức đỏ hoe mắt, những giọt lệ trong suốt không kìm được mà rơi xuống. Cô cố nén tiếng nức nở "Nhưng... nhưng mà..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không có nhưng mà gì hết." Dương Tiễn vươn bàn tay còn lại lên, cẩn thận dùng các ngón tay lau đi những dòng lệ nơi khóe mắt cô. Vì không muốn người thương khóc nữa, anh buông ra vài câu nói nửa đùa nửa thật "Ta hứa với nàng, nếu Dương Tiễn nghe thấy ai dám nói xấu nương tử của ta, cây Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao trong tay tuyệt đối sẽ không tha cho hắn!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga đang rơi lệ, nghe đến đây, không nhịn được mà phì cười. Trong lòng quả thật đã không còn lo nghĩ nhiều nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đừng sợ."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga dừng động tác lau khô nước mắt của mình mà ngạc nhiên ngước mắt nhìn anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đừng sợ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rất lâu rồi, không còn một ai nói câu này với cô...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cảm giác lúc này thật lạ lẫm...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng cũng thật ấm áp biết bao...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Muôn ngàn nỗi trăn trở, băn khoăn vốn còn sót lại trong thâm tâm, nhưng rồi cô bỗng nhiên cảm nhận được sự vững vàng mà anh mang lại chỉ qua vài từ đơn giản, qua giọng nói trầm ấm, đôi bàn tay to lớn với những nốt chai lì, và đặc biệt là qua ánh nhìn thâm tình và kiên định đó của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bàn tay Dương Tiễn vẫn nắm tay cô, chúng to hơn tay cô rất nhiều, gần như có thể nắm lấy cả hai tay bản thân chỉ với một bàn tay. Với cô, đôi bàn tay có thể không che kín bầu trời, nhưng đủ để ôm lấy cô vào lòng một cách mạnh mẽ. Bờ vai anh không còn gầy gò mà đã trở nên vươn rộng, đủ để làm một điểm tựa cho người anh thương dựa vào mà an toàn ngủ sâu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô lại nhớ tới lời của Dao Cơ, những nút thắt, cảm xúc tiêu cực lo âu dần lắng xuống và nhẹ nhàng tiêu tan. Cuối cùng Hằng Nga cũng có thể nói câu này với chính bản thân mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sẽ không sao đâu, chuyện đâu sẽ vào đấy thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy Hằng Nga đã không khóc nhưng lại rơi vào trầm mặc hồi lâu, chỉ là anh lúc này lại không cảm thấy hoảng sợ hay bối rối mà ngược lại vẫn nhẫn nại mà chờ cô. Đôi mắt sáng đầy hy vọng và chứa đựng tình cảm dạt dào chăm chú nhìn cô, không muốn bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào trên gương mặt trắng ngần như tuyết kia và khi anh thấy nụ cười đang kéo dần trên khóe môi anh thương nhớ đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn biết rằng đáp án mà cô sắp nói ra sẽ là điều khiến anh hạnh phúc nhất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang, ta bằng lòng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bằng lòng làm Nhị phu nhân của Dương Gia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bằng lòng làm Nhị tẩu của Thiền Nhi, Cửu mẫu của Trầm Hương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và hơn tất thảy mọi thứ, Hằng Nga nguyện ý gả cho chàng, làm thê tử của chàng và muốn được mãi mãi ở bên cạnh chàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nói Hằng Nga đã làm ấm lên thế giới lạnh lẽo của anh, nhưng với Hằng Nga mà nói, thực ra là Dương Tiễn đã cho cô sự ấm áp, lấp đầy sự trống trải đã tồn tại trong lòng cô từ rất lâu rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Làm người hay thần tiên đều nên hướng về phía trước, đối với những chuyện đã qua, nếu quên được thì cứ quên, nếu bỏ qua được thì hãy bỏ qua. Đừng nên khăng khăng ôm lấy những hồi ức đau thương xưa cũ mà ngó lơ những người bên cạnh, nhất là người đã dành trọn tình cảm chân thành đối với mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khóe miệng cô nhếch lên, một nụ cười dịu dàng, ngọt ngào đến tan chảy cùng đôi mắt vì còn chút hơi nước vừa nãy mà trở nên long lanh, làm cho người đối diện không khỏi thẫn thờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù cho người ấy có không hoàn hảo như bề ngoài thể hiện ra, dù cho người ấy có mang đầy vết sẹo cũng như những tổn thương lòng không thể xóa bỏ, dù người ấy có bá đạo ngang ngược, kiêu căng hay ích kỷ, nhỏ nhen thế nào, dẫu cho người phu quân cô muốn lấy có không hoàn mỹ đến đâu thì Hằng Nga cũng đều muốn đem tình ý chân thật nhất của bản thân mà đối đãi, yêu thương người đó thật tốt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trọn đời trọn kiếp, mãi không chia lìa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chính anh là người đã sưởi ấm trái tim cô bằng thứ tình cảm nồng cháy và trái tim đầy những vết sẹo đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chính anh đã dạy cô thế nào là yêu và được yêu một người là thế nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là Nhị Lang đã cho cô thấy tình yêu của chàng chân thành ra sao. Dương Tiễn yêu chúng sinh thiên hạ, nhưng anh ấy trước hết chính là yêu cô đến mức cùng cực, vì cô mà tình nguyện trả giá hết thảy, chỉ mong cô có thể một lần nhìn về phía anh...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nếu một người tới cả tình yêu nhỏ cho bản thân cũng không có thì làm sao có thể sống sót trên cuộc đời này? Vậy chả khác nào như một cái xác vô hồn miễn cưỡng sống vật vờ giữa trời đất.."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô đã từng nói như vậy với Dương Tiễn hàng ngàn năm về trước...Anh ấy đã làm được, nhưng lại khác hẳn với ý định của cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn thực sự đem cả trái tim cùng linh hồn mình trao hết cho cô mà không cần hồi đáp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Với người đàn ông dành trọn mọi thứ cho mình như thế... kết quả, chính là đã dần dần thay thế được hình bóng của Hậu nghệ trong lòng cô..
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô yêu người đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga muốn trân trọng từng khoảnh khắc bên cạnh Nhị Lang.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô muốn đời đời kiếp kiếp có thể ở mãi bên anh ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô... còn muốn xây dựng một gia đình đầm ấm cùng với Dương Tiễn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghĩ đến đây, vành tai Hằng Nga đã đỏ lên, khuôn mặt vì ý nghĩ bạo dạn đó của mình mà ửng hồng cả lên. Dẫu vậy, cô vẫn cố gắng duy trì tầm mắt của mình với anh, muốn anh có thể hiểu được mọi lời cô muốn nói vì bản thân thực sự rất xấu hổ nếu phải nói thẳng hết ra những gì trong đầu cô nãy giờ!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và khi Hằng Nga thấy nụ cười lan dần trên mặt anh, ánh mắt nhanh chóng sáng bừng, cả khuôn mặt tràn ngập sự vui mừng khôn xiết của bao niềm mong muốn đã được thỏa mãn. Chúng tỏa sáng còn hơn cả những tinh tú cô hằng quan sát khi trời đêm, Hằng Nga cảm giác trong lòng như có một thứ gì đó mềm mại lấp đầy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái nụ cười mà cô muốn bảo vệ đến tận cùng đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quả nhiên, đúng như cô nghĩ, Dương Tiễn đẹp nhất khi anh cười.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một vẻ đẹp rạng rỡ như chính cái tên anh mang lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn cảm thấy hơi hoảng loạn. Chuyện này không thể trách anh được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh bỗng dưng muốn nói với cô về những dự định mà anh đã đề ra ngay khi anh tỉnh dậy từ sau sự kiện của đêm núi rừng Hoa Sơn đó. Rằng ngay sau khi anh ổn định được lại sức khỏe, việc đầu tiên anh làm, ngoại trừ sắp xếp lại Tân Thiên Điều, chính là tìm cách làm cho cô yêu mình. Trong đầu anh đã vạch sẵn một lịch trình theo từng bước một như thế. Dương Tiễn tính cả rồi, sau khi chiếm được trái tim giai nhân sẽ thuyết phục cô cùng ở lại nhân gian vân du tứ hải, tiện thể bồi đắp thêm cho tình cảm của hai người. Họ sẽ dành nhiều thời gian bên nhau, cùng tham gia vào các sinh hoạt hằng ngày như một người phàm trần.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu nhàm chán, anh có thể dẫn cô đi thưởng thức những món của quê hương anh - vùng đất Tứ Xuyên với đa dạng đồ ăn cay mà anh đoán cô sẽ có chút thích thú với nó, dù sao thì quanh năm sống cô quạnh trong Quảng Hàn Cung lạnh lẽo thì việc nếm một món cay đến xé họng chắc sẽ không đến nỗi nào đâu, anh đã nghĩ vậy đấy. Để rồi dần dần, Dương Tiễn tin rằng Hằng Nga sẽ nhận ra có một người đàn ông vẫn đang chờ đợi cái gật đầu tiếp theo của bản thân để anh có thể thuận lợi mà rước cô về Phủ của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn đã nhẩm tính rằng họ sẽ hò hẹn khoảng ba hay bốn năm gì đấy, rồi nếu anh cảm thấy mối quan hệ giữa hai người càng ngày càng gắn bó đến mức không thể xa rời, anh sẽ chọn một trang sức làm tín vật mà cụ thể là gì thì anh tạm thời chưa nghĩ ra, sẽ ngỏ lời kết duyên với cô trong một khung cảnh rộng lớn tràn đầy sắc hoa tươi đẹp, có lẽ là dưới vầng trăng tròn vằng vặc của đêm rằm tháng tám - cái ngày mà ở trong quá khứ, dẫu anh có bận rộn cách mấy cũng sẽ luôn nhớ đến và sẽ âm thầm "lười biếng" vào ngày ấy để uống rượu rồi một mình ngắm trăng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh đã nghĩ rất xa, rồi biết đâu họ sẽ có gia đình, những đứa trẻ chạy nhảy trong sân vườn trước và sau trong ánh mắt dõi theo của hai người, rồi cả một mái đình nho nhỏ để thưởng thức bình minh và hoàng hôn mỗi ngày...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Để rồi hiện tại, Dương Tiễn nhận ra, mọi kế hoạch được vẽ lên cặn kẽ ấy đều đã ở ngay trước mặt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhanh đến mức choáng ngợp và tâm trí anh thoáng đình trệ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đang miên man trong dòng suy nghĩ đến nỗi không biết từ bao giờ, Hằng Nga đã nắm lấy tay anh, dùng cả hai tay mềm mại của mình để xoa nắn chúng, cảm thấy một nỗi buồn man mác tràn vào trong tim. Đôi bàn tay to lớn này... nếu như không phải vì sự tình kinh hoàng ấy, có lẽ đã không phải thô ráp và đầy những vết sẹo ngang dọc trên da như thế. Đôi bàn tay ấy đã thay đổi để có thể chịu đựng mọi đớn đau, từng nốt chai lì nổi lên ở từng đốt ngón tay rắn chắc đó... Kì lạ làm sao, khí trời thì đang dần se lạnh nhưng nơi tay của người trước mặt này lại ấm nóng biết bao, cứ như bây giờ trong tay cô chẳng phải bàn thay thô ráp của Dương Tiễn, mà là một hòn than đỏ nho nhỏ vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tay cô vẫn không ngừng vân vê đôi bàn tay kia, để rồi đột nhiên cúi đầu, đặt môi mình lên trên bàn tay đầy vết chai sần ấy một nụ hôn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và dĩ nhiên, sự mềm mại và ấm áp ấy đã làm cho Dương Tiễn thoát ra khỏi dòng suy tưởng, nhìn cô đang đầy trân trọng mà hôn lên từng ngón tay anh với vẻ kinh ngạc ánh lên trong mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đau lắm phải không?" Giọng cô không nóng không lạnh, nhưng thế đấy, anh có thể nhìn ra trong màu trời đêm thăm thẳm ấy nỗi buồn một mảnh đọng nơi khóe mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn lắc đầu, thầm nghĩ đó chỉ là vết thương nhỏ, không đáng nói tới. Vốn là người giữ gìn trật tự cho Tam Giới, bị thương là chuyện thường tình, huống hồ, những ngày đầu nhậm chức, công việc bù đầu bù cổ, hết giải quyết đám yêu ma này lại tới đám khác, có mạnh có yếu, làm không hết việc, đến thời gian nghỉ ngơi, ngủ đủ giấc còn hiếm hoi thì làm sao còn thì giờ mà để tâm đến những thương tích này?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cùng lắm chỉ điều trị sơ qua rồi băng bó lại thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Riết rồi sau này, khi anh đã quen với cường độ công vụ, nhưng cũng theo thói quen mà chỉ xử lý qua loa với vết thương của mình...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng anh không nghĩ tới, ngàn vạn lần không dám mơ đến việc sẽ có ngày cô lại nâng niu bàn tay anh rồi còn đặt lên chúng một nụ hôn một cách yêu thương như vậy. Cảnh tượng mà đáng lý đó phải là anh thực hiện, sự buồn bã, thương tiếc mà cô thể hiện ra dù không rõ ràng nhưng đã khiến tâm trí và cả con tim anh đều thỏ thẻ nói "Đây rồi, ngày mai của anh đây rồi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lẽ đây chính là hoàn cảnh phù hợp với câu nói mà Dương Tiễn khi còn nhỏ luôn nghe mẫu nói với bản thân, rằng "Một ngày nào đó, con sẽ gặp một người, người sẽ khiến con quên đi nỗi đau quá khứ và mơ về một tương lai tốt đẹp. Đó sẽ là lúc con biết được người ấy chính là người con muốn ở bên suốt đời."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga" Anh khẽ khàng, thì thầm khiến hơi thở hắn nhẹ nhàng mơn trớn làn da trắng ngần của cô, như sợ rằng sẽ phá hỏng khoảnh khắc đẹp đẽ trước mắt. Đáp lại anh chỉ có sự yên lành từ ánh mắt chứa ngàn vì sao tinh tú trong đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đột nhiên, cái khung cảnh mà anh ngày đêm ao ước đang dần trở thành hiện thực: Cái khung cảnh rằng một ngày mai tỉnh giấc, bên anh sẽ là Hằng Nga. Trong cái giấc mơ ấy, anh sẽ nhẹ nhàng ôm người anh hằng yêu vào lòng, rồi hôn nhẹ lên mắt cô, lên trán, lên má, lên môi – những nụ hôn thay cho lời chào buổi sáng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga", Dương Tiễn mơ màng gọi cô một lần nữa. Cái tên mà anh có thể gọi hàng trăm, hàng ngàn lần mà không thấy chán.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái tên đã khắc sâu vào lòng anh từ rất lâu. Trước cả khi kịp nhận ra tình cảm thực sự của bản thân thì âm thanh tràn ngập thân thương ấy đã luôn hiện hữu trong trái tim.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Huh?", Cuối cùng cô cũng đáp lại nhưng anh để ý dường như có chút ý cười thấp thoáng trong mắt người con gái kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn, bình tĩnh nhất có thể, cũng chẳng muốn giấu giếm ý định của mình, anh dang tay, siết nhẹ vòng eo của cô, dịu dàng xóa đi cái khoảng cách giữa hai người để hơi ấm từ thân nhiệt cô một lần nữa xích lại vào bản thân. Anh nhắm mắt, rồi hít vào một hơi thật sâu. Sau bao nhiêu lần ôm người thương, ấy vậy mà hương thơm trên người cô không hề phai nhạt chút nào, vẫn mang cái hương thanh khiết của hoa quế, của những trái đào trong cái hương mát lạnh của sương mai buổi sớm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thực ra cũng phải mất cả hơn một phút để lấy hết can đảm, anh mới dám ngỏ lời với cô, rằng anh muốn thực hiện cái kế hoạch bản thân vạch ra năm nào, rằng từ nay trở đi, trong vòng tay anh, cô sẽ luôn được an toàn và mãi mãi là của một mình anh. "Nàngcóbằnglònggảchotakhông?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không ánh nến lung linh lãng mạn, không khung cảnh ngọt ngào với vô số loài hoa nở rộ xung quanh, không phải với một bó hoa rực rỡ trong tay, cũng không phải dưới vòm trời đêm huyền bí đầy vì sao, càng chả phải là kiểu người chàng quỳ nàng đứng trong các câu chuyện thần thoại mơ mộng, và cũng chả phải lời ngỏ ý nên thơ và tình ý dạt dào như những cặp đôi yêu nhau khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tất cả những gì anh có, chỉ là một căn phòng gỗ ấm áp với hoa văn họa tiết đơn giản, bên cửa sổ là nắng chiều đang dần buông mình chuyển sang màu đỏ nồng nàn của hoàng hôn mà không cần nhìn anh cũng đoán được đó hẳn là một mảnh trời đỏ rực với những áng mây vàng vắt ngang nền trời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng có lẽ vì hồi hộp mà câu hỏi anh vừa thốt ra có chút khó nghe khiến người đối diện chớp mắt, nghiêng đầu nhìn anh đầy dịu dàng, song sự thắc mắc ẩn chứa trong đó làm cho anh biết được bản thân đã quá căng thẳng, theo phản xạ tức thì mà lia mắt hẳn ra ngoài. Lúc này, Dương Tiễn mới nhìn rõ được cái nắng chiều cuối cùng cũng giành lấy chút thế trận mà luồn những tia màu vàng đậm qua hàng ngàn tầng mây xám xịt. Ấy mà đến khi những giọt vàng ươm đấy xuyên qua tán cây lại như được nhuộm một lớp trắng khác, biến cái màu đậm đà của ráng chiều thành một màu nhạt nhòa của mật ong pha loãng với nước...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lắng nghe tiếng chim trời gọi nhau, tiếng lá cây xào xạc tạo ra thứ âm thanh êm dịu của tự nhiên, cảm nhận những cơn gió sang thu mát mẻ chạm qua mặt nhiều hơn, và nhiều hơn nữa là những cảm xúc mãnh liệt đang ngày càng cuồn cuộn tựa sóng biển mà chảy tràn trong lòng anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chúng thôi thúc anh nhanh hành động đi và dường như đâu đó trong tim anh, và hẳn là cả lý trí bản thân đều lờ mờ nhận ra một sự thật.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rằng chỉ cần anh mở lời, cô sẽ đồng ý.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe thật vô lý và tự tin biết chừng nào, rõ là không có bất kỳ thứ gì khác khẳng định cho cái ý nghĩ chủ quan chắc chắn đó của mình, song Dương Tiễn, không biết lấy sự dũng cảm từ đâu mà lần này đã quay đầu nhìn thẳng vào cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi mắt Hằng Nga vẫn trong veo như ngày nào, vẫn kiên nhẫn mà chờ đợi anh lên tiếng, vẫn chan chứa vô vàn tình yêu ở cách nhìn mà cô trao cho anh, điều đó như tiếp thêm cho Dương Tiễn dũng khí để nói ra câu hỏi ấy lần nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần này, tay anh nắm lấy tay cô đặt lên ngực mình, ánh mắt kiên định và dịu dàng, anh từ tốn mở lời, thản nhiên như một sự thật đã luôn nằm chờ trong bao nhiêu cái gọi là rắc rối nhưng vẫn chưa một lần lãng quên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga, nàng có bằng lòng chấp nhận ta làm phu quân nàng không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến cuối cùng, tất cả những gì anh có, đều chỉ là trái tim mong mỏi yêu thương này dành cho cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh hỏi cô, chân thành mà hỏi cô, với tư cách không phải là Nhị Lang Hiển Thánh Chân Quân, càng không phải là người anh hùng của Tam Giới, cũng chả phải là vị Tư Pháp Thiên Thần oai nghiêm uy chấn thiên hạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà chỉ đơn giản là Dương Tiễn - một người ích kỷ với đầy rẫy vết sẹo chất chứa từ trong ra ngoài, với trái tim đã bị giằng xé hàng ngàn lần từ nỗi đau của quá khứ, người mà sẽ khiến cô phải nhọc lòng chăm sóc mỗi khi đêm xuống vì ác mộng của chính mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Liệu Hằng Nga có muốn một người không hoàn hảo như anh không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và rồi anh nhìn thấy trong con mắt đen long lanh ấy, ánh lên tia sáng rực rỡ, tựa như ngọn lửa le lói trong đêm giông. Giữa đất trời quay cuồng, trên sa mạc khô cằn, giữa rừng sâu thăm thẳm, dưới đại dương không lối, một ánh sáng dẫn đường, một điểm an toàn, nhẹ nhàng và thoáng qua của âm thanh thoát khỏi bờ môi mọng ấy, một câu trả lời mà anh đang đợi chờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là lạnh lùng cao ngạo cũng được, là người hẹp hòi luôn có tâm tư riêng cũng được, là người có vô số thương tích đau thương cũng được, thậm chí là trẻ con hay bày trò trêu chọc bản thân cũng không sao. Cô không quan tâm anh có thân phận gì, cũng không để tâm đến việc tính cách anh có điên cuồng chiếm hữu hay không, cô chỉ biết, người mà bản thân muốn gả, vốn dĩ luôn ở ngay trước mặt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong đôi mắt Hằng Nga, Dương Tiễn chưa bao giờ là Nhị Lang Thần hay bất cứ cái danh hiệu mỹ miều nào được gán lên người anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đối với cô, anh chỉ là Dương Tiễn - người cô đã cứu khi ở trên tầng mây đó, người đã dũng cảm một mình đi bổ núi cứu mẹ, phản kháng chống lại Thiên Đình, đưa Nhược Thủy lên trời, người đã lạc lối trong cái bẫy của Vương Mẫu để rồi hối hận vô cùng khi được giải thích rõ ràng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là người mà dù biết bản thân sẽ đi trên con đường không thể quay đầu, sẽ thịt nát xương tan, muôn đời bị nguyền rủa cũng vẫn lựa chọn đánh đổi sinh mệnh chỉ vì đổi lấy một Thiên Điều mới cho thiên hạ chúng sinh...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có tâm tư riêng thì đã sao? Mấy ai có thể bởi vì chút tư tâm này mà dám tình nguyện trả một cái giá rất đắt như thế?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế là trong cái ánh sáng chiều với nắng nhẹ ấy, Hằng Nga nhận ra anh đã thay đổi nhiều quá, vai anh chẳng biết rộng ra từ khi nào, đi đôi với quai hàm góc cạnh tràn ngập nam tính của một người đứng đầu chỉ sau Ngọc Đế. Dương Tiễn đã chẳng còn là cái người năm nào cô từng nhìn theo, khi ấy anh vẫn chỉ là một cậu trai đang trên đường trở thành một người đàn ông, còn bây giờ, ngồi chờ trước mặt cô đã là một người đàn ông trưởng thành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn gần mới biết đôi mắt phượng dài từng không thể kìm nén cảm xúc kia, nay không còn là nét nửa ngây thơ, nửa trưởng thành hôm nào dưới trăng nữa, nó đã sắc bén hơn, trở thành mắt của những con đại bàng nhìn quanh lãnh thổ, nhìn từ trên hàng ngàn áng mây trời xuống mặt đất của nó. Là ánh mắt của một người, mà khi ta nhìn vào, ta biết họ sẽ như tùng như bách để bản thân có thể nương tựa vào sau một ngày mệt mỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga nhớ lại đã dõi theo anh từ lâu, nhưng cũng không biết tại sao mắt Dương Tiễn bỗng nhiên không còn sáng trong như trước nữa, cái ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt đen hút hồn ấy mờ dần, và chỉ còn là nỗi tiếc nuối tràn ngập và hối hận. Chỉ khi nào anh nhìn cô hay những người thân yêu, cái ánh nhìn đượm buồn ấy mới vơi dần đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mặt anh không còn nét trẻ con của một người dù bị buộc phải lớn lên nhưng thực chất tâm trí vẫn còn non nớt mà nay đã trưởng thành hoàn toàn, một người đàn ông thật sự, một người từng nhìn thấy cái chết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không gì thúc đẩy sự trưởng thành ngoài chứng kiến một nỗi đau khủng khiếp như thế. Đôi mắt đen sẫm sâu hun hút không thấy đáy, lông mày rậm, cánh mũi dường như gọn lại, bờ môi luôn nghiêm nghị mím chặt và đặc biệt là khuôn hàm nam tính đã bộc lộ ra ngoài.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau lần tận mắt chứng kiến sự hy sinh của Dao Cơ công chúa, Dương Tiễn đã lột xác trẻ thơ để trở thành một người biết đương đầu với sóng gió và chịu trách nhiệm cho mọi hành động của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không những thể xác anh thay đổi mà cả con người anh cũng đổi thay theo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lạnh lùng, kiêu hãnh và ngày càng trầm tĩnh hơn, ít khi bộc lộ cảm xúc ra ngoài. Nhưng duy chỉ một thứ không đổi: Đó là sự lương thiện ở anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga vốn lo lắng không biết mình đã sẵn sàng để làm vợ anh chưa, cô sợ rằng mình vẫn chưa hiểu anh hết, sợ rằng bản thân sẽ không thể mang lại hạnh phúc mà anh khao khát, cô có nhiều nỗi sợ, đồng thời cũng cảm thấy bản thân không xứng đáng với anh vì những sai lầm trong quá khứ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Huống hồ, danh tiếng của cô không được tốt...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người đời đều cho rằng Hằng Nga là người phụ nữ ruồng bỏ phu quân chỉ vì lòng tham mong muốn được trường sinh bất tử.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Miệng lưỡi người đời luôn là thứ có thể giết chết tinh thần một người nhanh nhất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dẫu cho cô không quan tâm đến lời đồn đại đó thì cô cũng không muốn Dương Tiễn phải hứng chịu tai tiếng không đáng có ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga bứt rứt trong lòng, cô muốn hỏi anh đã chắc chắn chưa nhưng lại sợ bản thân sẽ phải đối mặt với đôi mắt mà mình yêu thương ấy phai dần sự mong đợi và trở nên ảm đạm một cách buồn bã.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một lúc sau, cuối cùng Hằng Nga cũng lấy hết dũng khí để nói rõ lòng mình, bởi cô không còn muốn phải che giấu bất cứ thứ gì với người trước mặt nữa:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta... ta sợ mình không làm tốt."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga yêu chàng, cũng muốn trở thành thê tử của chàng. Nhưng... ta càng sợ thế gian sẽ cười nhạo Nhị Lang, nhạo báng chàng cưới phải một người phụ nữ không đứng đắn về làm thê tử... Thực sự thì ta không để tâm người khác nói gì về mình nhưng Hằng Nga không nỡ và cũng không muốn thấy bọn họ nói như vậy với chàng... Ta..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thế nào là không đứng đắn?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô nuốt khan, chậm rãi nói "Đó là người bỏ rơi phu quân ở trần gian chỉ vì lòng ích kỷ tự tư tự lợi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh nghe vậy mà cười lạnh trong lòng. Đúng là một đám người rảnh rỗi thích đi đàm tiếu chuyện thị phi!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có vẻ như sau này, Dương Tiễn sẽ phải phái vài người thân cận đi quản giáo lại những con người quá mức dư thừa thời gian đó đây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh thầm tính toán, khi đã đưa ra hàng loạt giải pháp trong đầu, liền giương mắt nhìn người kia đang rũ mắt xuống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cõi lòng không khỏi thấy mềm mại và đau lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga thật sự đã thành thật hơn với anh và cũng đã vì bản thân mà suy nghĩ thấu đáo như vậy. Nhưng sao cô không nhận ra, nếu Dương Tiễn thật sự chú ý đến những vấn đề nhỏ nhặt đó, anh đã không dành hàng ngàn năm chỉ để yêu và dõi theo một mình cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng cười nhẹ của Dương Tiễn vang lên cắt ngang lời Hằng Nga. Anh trịnh trọng đặt lên vầng trán thanh cao của cô một nụ hôn dịu dàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hệt như lúc anh tỏ tình với cô dưới đêm trăng Hoa Sơn năm ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi rời ra, ánh mắt ôn nhu chỉ chuyên chú nhìn người thiếu nữ đang mở to mắt, ngây người vì phản ứng của chính mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngốc à, nàng nguyện ý gả cho Dương Tiễn, đó đã là phúc phần mà ta tu luyện mấy kiếp mới có được. Người khác nghĩ gì, ta không quan tâm. Phàm nhân chỉ biết bề nổi của câu chuyện nhưng lại không biết thực hư bên trong đó là gì. Ta biết, điều nàng làm thực chất là vì không muốn cho nhân gian thêm một kẻ gây hại khiến dân chúng lầm than. Và có lẽ, họ cho rằng là nàng quyến rũ ta nhưng lại không biết chính Dương Tiễn ta mới là kẻ trèo cao. Không một ai biết rằng nàng là ánh sáng đẹp đẽ nhất trong lòng ta, là viên minh châu rực rỡ nhất mà ta đã mong chờ suốt hàng nghìn, hàng vạn ngày đêm."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thiên Thu Vạn Đại, trong Tam Giới Lục ạo, Dương Tiễn chỉ cần một mình nàng. Suốt đời suốt kiếp, trong lòng ta cũng chỉ có duy nhất một mình Hằng Nga."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga lập tức đỏ hoe mắt, những giọt lệ trong suốt không kìm được mà rơi xuống. Cô cố nén tiếng nức nở "Nhưng... nhưng mà..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không có nhưng mà gì hết." Dương Tiễn vươn bàn tay còn lại lên, cẩn thận dùng các ngón tay lau đi những dòng lệ nơi khóe mắt cô. Vì không muốn người thương khóc nữa, anh buông ra vài câu nói nửa đùa nửa thật "Ta hứa với nàng, nếu Dương Tiễn nghe thấy ai dám nói xấu nương tử của ta, cây Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao trong tay tuyệt đối sẽ không tha cho hắn!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga đang rơi lệ, nghe đến đây, không nhịn được mà phì cười. Trong lòng quả thật đã không còn lo nghĩ nhiều nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đừng sợ."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga dừng động tác lau khô nước mắt của mình mà ngạc nhiên ngước mắt nhìn anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đừng sợ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rất lâu rồi, không còn một ai nói câu này với cô...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cảm giác lúc này thật lạ lẫm...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng cũng thật ấm áp biết bao...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Muôn ngàn nỗi trăn trở, băn khoăn vốn còn sót lại trong thâm tâm, nhưng rồi cô bỗng nhiên cảm nhận được sự vững vàng mà anh mang lại chỉ qua vài từ đơn giản, qua giọng nói trầm ấm, đôi bàn tay to lớn với những nốt chai lì, và đặc biệt là qua ánh nhìn thâm tình và kiên định đó của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bàn tay Dương Tiễn vẫn nắm tay cô, chúng to hơn tay cô rất nhiều, gần như có thể nắm lấy cả hai tay bản thân chỉ với một bàn tay. Với cô, đôi bàn tay có thể không che kín bầu trời, nhưng đủ để ôm lấy cô vào lòng một cách mạnh mẽ. Bờ vai anh không còn gầy gò mà đã trở nên vươn rộng, đủ để làm một điểm tựa cho người anh thương dựa vào mà an toàn ngủ sâu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô lại nhớ tới lời của Dao Cơ, những nút thắt, cảm xúc tiêu cực lo âu dần lắng xuống và nhẹ nhàng tiêu tan. Cuối cùng Hằng Nga cũng có thể nói câu này với chính bản thân mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sẽ không sao đâu, chuyện đâu sẽ vào đấy thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy Hằng Nga đã không khóc nhưng lại rơi vào trầm mặc hồi lâu, chỉ là anh lúc này lại không cảm thấy hoảng sợ hay bối rối mà ngược lại vẫn nhẫn nại mà chờ cô. Đôi mắt sáng đầy hy vọng và chứa đựng tình cảm dạt dào chăm chú nhìn cô, không muốn bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào trên gương mặt trắng ngần như tuyết kia và khi anh thấy nụ cười đang kéo dần trên khóe môi anh thương nhớ đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn biết rằng đáp án mà cô sắp nói ra sẽ là điều khiến anh hạnh phúc nhất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang, ta bằng lòng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bằng lòng làm Nhị phu nhân của Dương Gia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bằng lòng làm Nhị tẩu của Thiền Nhi, Cửu mẫu của Trầm Hương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và hơn tất thảy mọi thứ, Hằng Nga nguyện ý gả cho chàng, làm thê tử của chàng và muốn được mãi mãi ở bên cạnh chàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nói Hằng Nga đã làm ấm lên thế giới lạnh lẽo của anh, nhưng với Hằng Nga mà nói, thực ra là Dương Tiễn đã cho cô sự ấm áp, lấp đầy sự trống trải đã tồn tại trong lòng cô từ rất lâu rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Làm người hay thần tiên đều nên hướng về phía trước, đối với những chuyện đã qua, nếu quên được thì cứ quên, nếu bỏ qua được thì hãy bỏ qua. Đừng nên khăng khăng ôm lấy những hồi ức đau thương xưa cũ mà ngó lơ những người bên cạnh, nhất là người đã dành trọn tình cảm chân thành đối với mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khóe miệng cô nhếch lên, một nụ cười dịu dàng, ngọt ngào đến tan chảy cùng đôi mắt vì còn chút hơi nước vừa nãy mà trở nên long lanh, làm cho người đối diện không khỏi thẫn thờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù cho người ấy có không hoàn hảo như bề ngoài thể hiện ra, dù cho người ấy có mang đầy vết sẹo cũng như những tổn thương lòng không thể xóa bỏ, dù người ấy có bá đạo ngang ngược, kiêu căng hay ích kỷ, nhỏ nhen thế nào, dẫu cho người phu quân cô muốn lấy có không hoàn mỹ đến đâu thì Hằng Nga cũng đều muốn đem tình ý chân thật nhất của bản thân mà đối đãi, yêu thương người đó thật tốt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trọn đời trọn kiếp, mãi không chia lìa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chính anh là người đã sưởi ấm trái tim cô bằng thứ tình cảm nồng cháy và trái tim đầy những vết sẹo đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chính anh đã dạy cô thế nào là yêu và được yêu một người là thế nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là Nhị Lang đã cho cô thấy tình yêu của chàng chân thành ra sao. Dương Tiễn yêu chúng sinh thiên hạ, nhưng anh ấy trước hết chính là yêu cô đến mức cùng cực, vì cô mà tình nguyện trả giá hết thảy, chỉ mong cô có thể một lần nhìn về phía anh...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nếu một người tới cả tình yêu nhỏ cho bản thân cũng không có thì làm sao có thể sống sót trên cuộc đời này? Vậy chả khác nào như một cái xác vô hồn miễn cưỡng sống vật vờ giữa trời đất.."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô đã từng nói như vậy với Dương Tiễn hàng ngàn năm về trước...Anh ấy đã làm được, nhưng lại khác hẳn với ý định của cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn thực sự đem cả trái tim cùng linh hồn mình trao hết cho cô mà không cần hồi đáp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Với người đàn ông dành trọn mọi thứ cho mình như thế... kết quả, chính là đã dần dần thay thế được hình bóng của Hậu nghệ trong lòng cô..
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô yêu người đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga muốn trân trọng từng khoảnh khắc bên cạnh Nhị Lang.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô muốn đời đời kiếp kiếp có thể ở mãi bên anh ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô... còn muốn xây dựng một gia đình đầm ấm cùng với Dương Tiễn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghĩ đến đây, vành tai Hằng Nga đã đỏ lên, khuôn mặt vì ý nghĩ bạo dạn đó của mình mà ửng hồng cả lên. Dẫu vậy, cô vẫn cố gắng duy trì tầm mắt của mình với anh, muốn anh có thể hiểu được mọi lời cô muốn nói vì bản thân thực sự rất xấu hổ nếu phải nói thẳng hết ra những gì trong đầu cô nãy giờ!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và khi Hằng Nga thấy nụ cười lan dần trên mặt anh, ánh mắt nhanh chóng sáng bừng, cả khuôn mặt tràn ngập sự vui mừng khôn xiết của bao niềm mong muốn đã được thỏa mãn. Chúng tỏa sáng còn hơn cả những tinh tú cô hằng quan sát khi trời đêm, Hằng Nga cảm giác trong lòng như có một thứ gì đó mềm mại lấp đầy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái nụ cười mà cô muốn bảo vệ đến tận cùng đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quả nhiên, đúng như cô nghĩ, Dương Tiễn đẹp nhất khi anh cười.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một vẻ đẹp rạng rỡ như chính cái tên anh mang lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị