[Tiễn Nga - 戬娥] Nhất Nhãn Vạn Niên, Nhất Thành Bất Biến

Truyện
Trước Sau

Dương Tiễn mơ một giấc mơ, và lần đầu tiên trong mộng, anh không mơ về những người đã ra đi, không còn là cảnh đầy máu tanh của cô trên bàn tay, cũng chẳng nhìn thấy sự tang thương hay mất mát từ gia đình mình. Trong giấc mộng ấy, anh đang đứng giữa một cánh đồng đầy những bụi hoa mẫu đơn trắng hồng, hoa nhài trắng muốt và còn rất nhiều những cây hoa quế vàng tươi xung quanh đang khoe sắc nở rộ giữa khoảng không bao la, giữa vòm trời trải dài màu xanh dương dịu nhẹ của trời và nâu đậm ấm áp của đất.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn mơ một giấc mơ, và lần đầu tiên trong mộng, anh không mơ về những người đã ra đi, không còn là cảnh đầy máu tanh của cô trên bàn tay, cũng chẳng nhìn thấy sự tang thương hay mất mát từ gia đình mình. Trong giấc mộng ấy, anh đang đứng giữa một cánh đồng đầy những bụi hoa mẫu đơn trắng hồng, hoa nhài trắng muốt và còn rất nhiều những cây hoa quế vàng tươi xung quanh đang khoe sắc nở rộ giữa khoảng không bao la, giữa vòm trời trải dài màu xanh dương dịu nhẹ của trời và nâu đậm ấm áp của đất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong khoảng không bao la rộng lớn ấy, muôn trùng phương hướng là hằng hà những bông mẫu đơn, hoa nhài và quế rung nhẹ trong gió, một vài bông còn tô điểm những sắc màu thanh nhã lên trên một mảnh đất, trên nền trời, mây từng cụm trắng nho nhỏ lãng đãng thả mình trôi theo luồng gió nhẹ.

Bình luận đoạn
Trong khoảng không bao la rộng lớn ấy, muôn trùng phương hướng là hằng hà những bông mẫu đơn, hoa nhài và quế rung nhẹ trong gió, một vài bông còn tô điểm những sắc màu thanh nhã lên trên một mảnh đất, trên nền trời, mây từng cụm trắng nho nhỏ lãng đãng thả mình trôi theo luồng gió nhẹ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong không gian còn thoang thoảng hỗn hợp mùi hương nhè nhẹ của những loài hoa anh đã thấy và cả loài anh thậm chí còn chẳng tìm ra, nhưng mà chung quy lại, với anh, chúng chẳng gây khó chịu chút nào. Dương Tiễn nhắm mắt đứng chôn chân, chẳng muốn bước lên hay lùi xuống, giữa cái nơi chốn kỳ lạ rộng mở đến vắng lặng không một bóng người này, khác hẳn với tất cả giấc mơ anh đã từng mơ, nhưng anh lại chẳng cảm thấy cô đơn, có chăng cũng chỉ có cảm giác an toàn và thoải mái.

Bình luận đoạn
Trong không gian còn thoang thoảng hỗn hợp mùi hương nhè nhẹ của những loài hoa anh đã thấy và cả loài anh thậm chí còn chẳng tìm ra, nhưng mà chung quy lại, với anh, chúng chẳng gây khó chịu chút nào. Dương Tiễn nhắm mắt đứng chôn chân, chẳng muốn bước lên hay lùi xuống, giữa cái nơi chốn kỳ lạ rộng mở đến vắng lặng không một bóng người này, khác hẳn với tất cả giấc mơ anh đã từng mơ, nhưng anh lại chẳng cảm thấy cô đơn, có chăng cũng chỉ có cảm giác an toàn và thoải mái.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mãi cho đến bên tai nghe vọng lại tiếng chuông phát ra tiếng kêu như hai viên pha lê va chạm vào nhau, như tiếng mưa nhẹ nhàng tí tách trên mái hiên, Dương Tiễn mới mở mắt quay đầu nhìn xung quanh. Đáp lại vẫn chỉ là hình ảnh của cánh đồng mẫu đơn, của hoa nhài và cả hoa quế bạt ngàn.

Bình luận đoạn
Mãi cho đến bên tai nghe vọng lại tiếng chuông phát ra tiếng kêu như hai viên pha lê va chạm vào nhau, như tiếng mưa nhẹ nhàng tí tách trên mái hiên, Dương Tiễn mới mở mắt quay đầu nhìn xung quanh. Đáp lại vẫn chỉ là hình ảnh của cánh đồng mẫu đơn, của hoa nhài và cả hoa quế bạt ngàn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngoài cảm giác an tâm mà giấc mộng nửa thực nửa hư ảo này mang lại, Dương Tiễn còn cảm nhận được ai đó đang ôm anh vào lòng, đầu anh như được gối lên một vật gì đó cực kì êm ái, lẫn trong hương quế thoang thoảng kia, anh có thể chạm đầu lưỡi vào vị của những trái đào chín mọng. Cứ như nơi này chính là nhà – chốn anh thuộc về.

Bình luận đoạn
Ngoài cảm giác an tâm mà giấc mộng nửa thực nửa hư ảo này mang lại, Dương Tiễn còn cảm nhận được ai đó đang ôm anh vào lòng, đầu anh như được gối lên một vật gì đó cực kì êm ái, lẫn trong hương quế thoang thoảng kia, anh có thể chạm đầu lưỡi vào vị của những trái đào chín mọng. Cứ như nơi này chính là nhà – chốn anh thuộc về.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một lần nữa Dương Tiễn nhắm mắt, gió hiu hiu man mác nhớ thương thổi qua tóc tựa như bàn tay ai đó luồn nhẹ vào từng sợi một, âu yếm vỗ về ru một giấc nghỉ trưa hè. Chợt một ai đó gọi tên anh văng vẳng bên tai, ban đầu nó tựa như tiếng chuông gió, rồi bỗng hóa thành tiếng của những cành lá xào xạc mỗi khi gió tràn qua ngọn, một ai đó đang tha thiết gọi tên anh.

Bình luận đoạn
Một lần nữa Dương Tiễn nhắm mắt, gió hiu hiu man mác nhớ thương thổi qua tóc tựa như bàn tay ai đó luồn nhẹ vào từng sợi một, âu yếm vỗ về ru một giấc nghỉ trưa hè. Chợt một ai đó gọi tên anh văng vẳng bên tai, ban đầu nó tựa như tiếng chuông gió, rồi bỗng hóa thành tiếng của những cành lá xào xạc mỗi khi gió tràn qua ngọn, một ai đó đang tha thiết gọi tên anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang." Thân quen và tràn ngập nhớ nhung biết bao, tựa như người ấy đã chẳng gặp anh sau ngàn năm chia cách. Cái âm thanh ấy lập đi lập lại, cho đến khi anh nghe ra được âm giọng thuộc về người nào.

Bình luận đoạn
"Nhị Lang." Thân quen và tràn ngập nhớ nhung biết bao, tựa như người ấy đã chẳng gặp anh sau ngàn năm chia cách. Cái âm thanh ấy lập đi lập lại, cho đến khi anh nghe ra được âm giọng thuộc về người nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là Hằng Nga.

Bình luận đoạn
Là Hằng Nga.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giật mình, Dương Tiễn mở mắt.

Bình luận đoạn
Giật mình, Dương Tiễn mở mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thứ đầu tiên anh nhìn thấy chính là trần nhà mang màu sắc nâu trầm ấm của Phủ Khai Phong.

Bình luận đoạn
Thứ đầu tiên anh nhìn thấy chính là trần nhà mang màu sắc nâu trầm ấm của Phủ Khai Phong.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phải mất một hai giây, Dương Tiễn mới bắt đầu tìm lại được ý thức. Ngay khi ấy, tâm trí anh lập tức tìm lại mọi thứ trong mộng như một bản năng của người cai quản Thiên Điều, tự hỏi vì sao bản thân lại mơ một giấc mơ khó giải thích như thế, nó hoạt động cực nhanh như chong chóng xoay vòng, xoay cho tới khi chạm vào giọng nói của Hằng Nga.

Bình luận đoạn
Phải mất một hai giây, Dương Tiễn mới bắt đầu tìm lại được ý thức. Ngay khi ấy, tâm trí anh lập tức tìm lại mọi thứ trong mộng như một bản năng của người cai quản Thiên Điều, tự hỏi vì sao bản thân lại mơ một giấc mơ khó giải thích như thế, nó hoạt động cực nhanh như chong chóng xoay vòng, xoay cho tới khi chạm vào giọng nói của Hằng Nga.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh liền nhớ lại mọi thứ xảy ra vào đêm trước. Chẳng sớm chẳng muộn, kết quả trả về từ tâm trí khiến trái tim nơi ngực trái anh nhảy lên vui mừng. Bởi vì Hằng Nga đã chính thức nhận lời ngỏ ý kết duyên với anh! Cô bây giờ đã là phu nhân tương lai của Dương Tiễn, không còn chỉ với thân phận đơn thuần như là người yêu của nhau nữa.

Bình luận đoạn
Anh liền nhớ lại mọi thứ xảy ra vào đêm trước. Chẳng sớm chẳng muộn, kết quả trả về từ tâm trí khiến trái tim nơi ngực trái anh nhảy lên vui mừng. Bởi vì Hằng Nga đã chính thức nhận lời ngỏ ý kết duyên với anh! Cô bây giờ đã là phu nhân tương lai của Dương Tiễn, không còn chỉ với thân phận đơn thuần như là người yêu của nhau nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một kết quả mà anh đã chờ đợi quá lâu mới có thể đạt được.

Bình luận đoạn
Một kết quả mà anh đã chờ đợi quá lâu mới có thể đạt được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không còn là một giấc mơ viễn vông mà anh đã vô số lần nằm mộng nữa.

Bình luận đoạn
Không còn là một giấc mơ viễn vông mà anh đã vô số lần nằm mộng nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang?"

Bình luận đoạn
"Nhị Lang?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn lập tức đưa mặt qua bên người còn lại, đón anh chính là nét mặt đầy thắc mắc vì thái độ lạ lẫm của chính mình.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn lập tức đưa mặt qua bên người còn lại, đón anh chính là nét mặt đầy thắc mắc vì thái độ lạ lẫm của chính mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nhìn cô thật sâu, sau đó nở nụ cười dịu dàng, nhẹ nhàng hôn lên môi cô một nụ hôn chào buổi sáng.

Bình luận đoạn
Anh nhìn cô thật sâu, sau đó nở nụ cười dịu dàng, nhẹ nhàng hôn lên môi cô một nụ hôn chào buổi sáng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hành động khác thường này của anh càng làm Hằng Nga đầu đầy chấm hỏi.

Bình luận đoạn
Hành động khác thường này của anh càng làm Hằng Nga đầu đầy chấm hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chàng đã mơ thấy điều gì vui à?" Cô ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng đã kết ra một câu tựa như là hỏi nhưng thực chất thì sự khẳng định trong đấy đã chiếm hơn phân nửa.

Bình luận đoạn
"Chàng đã mơ thấy điều gì vui à?" Cô ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng đã kết ra một câu tựa như là hỏi nhưng thực chất thì sự khẳng định trong đấy đã chiếm hơn phân nửa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ừm" Dương Tiễn gật đầu xác nhận, đôi mắt cong cong một nét cười mãn nguyện vì đang nhớ đến cõi mộng hạnh phúc ấy, bản thân còn cảm giác được một sự ngọt ngào khó tả đang dần tràn ra và lấp đầy mọi khoảng trống trong trái tim anh.

Bình luận đoạn
"Ừm" Dương Tiễn gật đầu xác nhận, đôi mắt cong cong một nét cười mãn nguyện vì đang nhớ đến cõi mộng hạnh phúc ấy, bản thân còn cảm giác được một sự ngọt ngào khó tả đang dần tràn ra và lấp đầy mọi khoảng trống trong trái tim anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cũng không hẳn là điều gì đặc biệt nhưng có thể nói đây là lần đầu ta mơ thấy kiểu giấc mơ thế này..." Anh tiếp tục.

Bình luận đoạn
"Cũng không hẳn là điều gì đặc biệt nhưng có thể nói đây là lần đầu ta mơ thấy kiểu giấc mơ thế này..." Anh tiếp tục.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nó thế nào?" Cô tò mò hỏi, lờ mờ nhận ra hình như chính mình cũng có đồng dạng với giấc mộng mà anh nói.

Bình luận đoạn
"Nó thế nào?" Cô tò mò hỏi, lờ mờ nhận ra hình như chính mình cũng có đồng dạng với giấc mộng mà anh nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nàng tin được không nếu ta nói ta không mơ thấy nàng nhưng vẫn cảm nhận được nàng trong đấy?"

Bình luận đoạn
"Nàng tin được không nếu ta nói ta không mơ thấy nàng nhưng vẫn cảm nhận được nàng trong đấy?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cảm nhận? Chàng nói rõ ràng cho ta đi." Hằng Nga đã ngẩng hẳn đầu dậy, thân hình mảnh khảnh nhoài người về phía anh.

Bình luận đoạn
"Cảm nhận? Chàng nói rõ ràng cho ta đi." Hằng Nga đã ngẩng hẳn đầu dậy, thân hình mảnh khảnh nhoài người về phía anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn thấy hơi ngạc nhiên khi cô trông có vẻ háo hức mong chờ như thế, tuy thắc mắc nhưng anh vẫn trả lời cô.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn thấy hơi ngạc nhiên khi cô trông có vẻ háo hức mong chờ như thế, tuy thắc mắc nhưng anh vẫn trả lời cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hương thanh khiết của nhài và ấm áp của quế, vị ngọt thanh của đào, những bông hoa mẫu đơn, tiếng chuông gió." Dương Tiễn đáp ngắn gọn nhưng trọng tâm, câu trả lời của anh làm người bên cạnh mở to mắt nhìn anh đầy vẻ ngạc nhiên. Để rồi không để anh chờ quá lâu, sự kinh ngạc ấy dần lắng xuống, ánh mắt cô dịu lại. Nụ cười tựa có tựa không chan chứa trong sự dịu dàng và thấu hiểu.

Bình luận đoạn
"Hương thanh khiết của nhài và ấm áp của quế, vị ngọt thanh của đào, những bông hoa mẫu đơn, tiếng chuông gió." Dương Tiễn đáp ngắn gọn nhưng trọng tâm, câu trả lời của anh làm người bên cạnh mở to mắt nhìn anh đầy vẻ ngạc nhiên. Để rồi không để anh chờ quá lâu, sự kinh ngạc ấy dần lắng xuống, ánh mắt cô dịu lại. Nụ cười tựa có tựa không chan chứa trong sự dịu dàng và thấu hiểu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vị đậm đà của tách trà chiều, hương ấm nồng của gỗ trầm hương, mùi của vải lụa dưới nắng ấm, và cả âm thanh của dòng suối chảy róc rách giữa rừng sâu." Khi nói những lời ấy, ánh mắt trong veo như mặt nước mùa thu của cô chưa bao giờ rời mắt anh.

Bình luận đoạn
"Vị đậm đà của tách trà chiều, hương ấm nồng của gỗ trầm hương, mùi của vải lụa dưới nắng ấm, và cả âm thanh của dòng suối chảy róc rách giữa rừng sâu." Khi nói những lời ấy, ánh mắt trong veo như mặt nước mùa thu của cô chưa bao giờ rời mắt anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chúng cho ta cảm giác như ta đang ở nhà mình vậy. Nơi... mà cần ta, và là chốn ta thuộc về." Chẳng hiểu sao, giọng nói của Hằng Nga nhỏ dần, thì thầm tựa như cô đang nói một bí mật riêng tư nào đó.

Bình luận đoạn
"Chúng cho ta cảm giác như ta đang ở nhà mình vậy. Nơi... mà cần ta, và là chốn ta thuộc về." Chẳng hiểu sao, giọng nói của Hằng Nga nhỏ dần, thì thầm tựa như cô đang nói một bí mật riêng tư nào đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn ngơ ngẩn nhìn người thương bộc bạch suy nghĩ trong lòng.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn ngơ ngẩn nhìn người thương bộc bạch suy nghĩ trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa mới tỉnh dậy mà cô đã khiến trái tim anh loạn nhịp hết lần này tới lần khác rồi...

Bình luận đoạn
Vừa mới tỉnh dậy mà cô đã khiến trái tim anh loạn nhịp hết lần này tới lần khác rồi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh đưa tay vuốt ve gò má mịn màng của cô, lên tiếng đáp lại, giọng điệu phải nói là nhẹ nhàng hệt như trong giấc mơ của Hằng Nga.

Bình luận đoạn
Anh đưa tay vuốt ve gò má mịn màng của cô, lên tiếng đáp lại, giọng điệu phải nói là nhẹ nhàng hệt như trong giấc mơ của Hằng Nga.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Từ khi ta mất gia đình đến nay, ta chưa bao giờ tìm lại được cảm giác "nhà" là như thế nào, ra sao. Mãi cho đến khi bái Ngọc Đỉnh Chân Nhân làm sư phụ, ta nghĩ mình đã hiểu "nhà" nghĩa là gì khi ở chung với người và Hao Thiên Khuyển tại ngọn núi Ngọc Tuyền Sơn đó. Ấy thế mà sau khi ta thất bại trong việc cứu mẹ, quay về nơi ấy trong một lần thăm sư phụ, mọi thứ ở đó thật... ngột ngạt và bức bối."

Bình luận đoạn
"Từ khi ta mất gia đình đến nay, ta chưa bao giờ tìm lại được cảm giác "nhà" là như thế nào, ra sao. Mãi cho đến khi bái Ngọc Đỉnh Chân Nhân làm sư phụ, ta nghĩ mình đã hiểu "nhà" nghĩa là gì khi ở chung với người và Hao Thiên Khuyển tại ngọn núi Ngọc Tuyền Sơn đó. Ấy thế mà sau khi ta thất bại trong việc cứu mẹ, quay về nơi ấy trong một lần thăm sư phụ, mọi thứ ở đó thật... ngột ngạt và bức bối."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đến cả khi ở lại Quán Giang Khẩu, ta đã không thể giữ lại Dương Thiền, chỉ có thể giương mắt nhìn muội ấy rời xa ta đến Hoa Sơn chỉ vì hạnh phúc của mình... Nàng biết không? Cảm giác hoang vắng và lẻ loi lúc đó, ta không muốn nếm trải lần nữa... Dẫu cho có ly hôn với Thốn Tâm, căn nhà trở lại dáng vẻ bình yên của nó nhưng sẽ là dối lòng và gượng gạo khi nói rằng nơi chốn đó là "Nhà" của mình."

Bình luận đoạn
"Đến cả khi ở lại Quán Giang Khẩu, ta đã không thể giữ lại Dương Thiền, chỉ có thể giương mắt nhìn muội ấy rời xa ta đến Hoa Sơn chỉ vì hạnh phúc của mình... Nàng biết không? Cảm giác hoang vắng và lẻ loi lúc đó, ta không muốn nếm trải lần nữa... Dẫu cho có ly hôn với Thốn Tâm, căn nhà trở lại dáng vẻ bình yên của nó nhưng sẽ là dối lòng và gượng gạo khi nói rằng nơi chốn đó là "Nhà" của mình."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Gia đình luôn bên cạnh nhau.

Bình luận đoạn
Gia đình luôn bên cạnh nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga cắn môi, trong lòng vô cùng áy náy. Nếu khi đó cô chịu nhìn rõ hơn về tình cảm của anh, biết rõ hơn về tính tình nóng như lửa đó của Tam Công Chúa, cô nhất định không kêu anh phải chịu trách nhiệm với Thốn Tâm, mà sẽ tìm lời khuyên nhủ khác để nói với anh...

Bình luận đoạn
Hằng Nga cắn môi, trong lòng vô cùng áy náy. Nếu khi đó cô chịu nhìn rõ hơn về tình cảm của anh, biết rõ hơn về tính tình nóng như lửa đó của Tam Công Chúa, cô nhất định không kêu anh phải chịu trách nhiệm với Thốn Tâm, mà sẽ tìm lời khuyên nhủ khác để nói với anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cũng như cô đối với Hậu Nghệ.

Bình luận đoạn
Cũng như cô đối với Hậu Nghệ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không thể chỉ vì bản thân mang ơn người khác mà lại đem cả tấm lòng và tình cảm đã trao cho người khác của mình hứa hẹn với người ta.

Bình luận đoạn
Không thể chỉ vì bản thân mang ơn người khác mà lại đem cả tấm lòng và tình cảm đã trao cho người khác của mình hứa hẹn với người ta.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó chính là sự sỉ nhục và là cách làm tổn thương hai người trong cuộc nhanh nhất và đầy đớn đau nhất.

Bình luận đoạn
Đó chính là sự sỉ nhục và là cách làm tổn thương hai người trong cuộc nhanh nhất và đầy đớn đau nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu cô chịu nghĩ đến cảm xúc của anh hơn, toàn bộ mọi chuyện đau lòng như anh kể đã không xảy ra. Ngàn năm đau khổ trong hôn nhân cũng sẽ không phát sinh. Hai huynh muội bọn họ đã không phải bị chia cắt như vậy...

Bình luận đoạn
Nếu cô chịu nghĩ đến cảm xúc của anh hơn, toàn bộ mọi chuyện đau lòng như anh kể đã không xảy ra. Ngàn năm đau khổ trong hôn nhân cũng sẽ không phát sinh. Hai huynh muội bọn họ đã không phải bị chia cắt như vậy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn biết bây giờ trong đầu cô tràn ngập hối hận cũng như áy náy nhưng anh vẫn không dừng lại.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn biết bây giờ trong đầu cô tràn ngập hối hận cũng như áy náy nhưng anh vẫn không dừng lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thực tế, tuy gọi là nhà, nhưng nó chưa bao giờ thật sự là chốn ta muốn về và ở lại, bởi nó luôn thiếu vắng một thứ vừa xa tận chân trời, lại vừa gần trong gang tấc."

Bình luận đoạn
"Thực tế, tuy gọi là nhà, nhưng nó chưa bao giờ thật sự là chốn ta muốn về và ở lại, bởi nó luôn thiếu vắng một thứ vừa xa tận chân trời, lại vừa gần trong gang tấc."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nói đến đây, rồi dừng lại, quay người sang bên, đưa mắt nhìn Hằng Nga, mắt chạm mắt, lần này cả tâm trí và trái tim đều đồng thuận mà cùng nhau trả lời "Đúng vậy, Hằng Nga, trong giấc mơ của hai ta, ta và nàng đã tìm được nhà của mình."

Bình luận đoạn
Anh nói đến đây, rồi dừng lại, quay người sang bên, đưa mắt nhìn Hằng Nga, mắt chạm mắt, lần này cả tâm trí và trái tim đều đồng thuận mà cùng nhau trả lời "Đúng vậy, Hằng Nga, trong giấc mơ của hai ta, ta và nàng đã tìm được nhà của mình."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chuyện tốt trong thiên hạ thường đến trễ hơn là sớm, tuy là muộn màng nhưng chẳng phải chúng ta đã ở bên nhau rồi sao?" Anh như nhìn thấu cô mà nói, đáp lại là nụ cười e ấp phảng phất chút ngại ngùng đáng yêu, xinh đẹp như ánh trăng sáng, tựa như một đóa hoa nở rộ khiến mọi thứ xung quanh trở nên lu mờ.

Bình luận đoạn
"Chuyện tốt trong thiên hạ thường đến trễ hơn là sớm, tuy là muộn màng nhưng chẳng phải chúng ta đã ở bên nhau rồi sao?" Anh như nhìn thấu cô mà nói, đáp lại là nụ cười e ấp phảng phất chút ngại ngùng đáng yêu, xinh đẹp như ánh trăng sáng, tựa như một đóa hoa nở rộ khiến mọi thứ xung quanh trở nên lu mờ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn mỉm cười thỏa mãn, đột nhiên như nhìn thấy gì đó, anh ngồi dậy, có chút sửng sốt nhìn thứ đồ vật đang lơ lửng trước mặt.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn mỉm cười thỏa mãn, đột nhiên như nhìn thấy gì đó, anh ngồi dậy, có chút sửng sốt nhìn thứ đồ vật đang lơ lửng trước mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là một chiếc hộp được chạm khắc tinh xảo...

Bình luận đoạn
Là một chiếc hộp được chạm khắc tinh xảo...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng vấn đề là anh cứ cảm giác như mình đã từng thấy nó ở đâu rồi.

Bình luận đoạn
Nhưng vấn đề là anh cứ cảm giác như mình đã từng thấy nó ở đâu rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga cũng hơi giật mình vì hành động bất ngờ của anh, cô cũng dựng người dậy, dõi theo hướng anh nhìn và đôi mắt quả hạnh cô mở to.

Bình luận đoạn
Hằng Nga cũng hơi giật mình vì hành động bất ngờ của anh, cô cũng dựng người dậy, dõi theo hướng anh nhìn và đôi mắt quả hạnh cô mở to.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô vừa nắm lấy vạt áo anh vừa nói với giọng vui mừng: "Nhị Lang, là nó! Dao Cơ công chúa đã đưa nó cho ta và muốn ta giao lại cái hộp gỗ này cho chàng và Thiền Nhi!"

Bình luận đoạn
Cô vừa nắm lấy vạt áo anh vừa nói với giọng vui mừng: "Nhị Lang, là nó! Dao Cơ công chúa đã đưa nó cho ta và muốn ta giao lại cái hộp gỗ này cho chàng và Thiền Nhi!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tới đúng thời khắc thì nó sẽ xuất hiện.

Bình luận đoạn
Tới đúng thời khắc thì nó sẽ xuất hiện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nghe cô nói, và như nhớ ra điều gì, một cách thận trọng, anh giơ tay cầm lấy thứ đồ gỗ ấy. Trước sự chứng kiến của hai người, anh lấy từ trong hộp ra một vật được bọc kỹ trong tơ lụa trắng. Dương Tiễn đặt vật đó vào lòng bàn tay trái, nhẹ nhàng mở lớp tơ lụa ra, là một chiếc vòng tay phỉ thúy xanh lục!

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nghe cô nói, và như nhớ ra điều gì, một cách thận trọng, anh giơ tay cầm lấy thứ đồ gỗ ấy. Trước sự chứng kiến của hai người, anh lấy từ trong hộp ra một vật được bọc kỹ trong tơ lụa trắng. Dương Tiễn đặt vật đó vào lòng bàn tay trái, nhẹ nhàng mở lớp tơ lụa ra, là một chiếc vòng tay phỉ thúy xanh lục!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào nó, bao nhiêu ký ức xa xưa tràn về, trong lòng như có gì đó nghẹn ngào ở cổ họng. Màu xanh lục của phỉ thúy như màu của lá non mơn mởn vào mùa xuân, mang lại cảm giác tươi mới và tràn đầy sức sống. Và khi để nó dưới ánh nắng chan hòa của buổi sáng thì có thể thấy từng tia sáng chiếu xuyên qua ngọc giống như sương mai đọng trên lá. Dương Tiễn chạm vào chiếc vòng, cảm nhận được bề mặt bóng mịn như gương, ngoài ra còn cả cảm giác mát lạnh và mượt mà khiến anh cứ sờ mãi không thôi.

Bình luận đoạn
Anh ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào nó, bao nhiêu ký ức xa xưa tràn về, trong lòng như có gì đó nghẹn ngào ở cổ họng. Màu xanh lục của phỉ thúy như màu của lá non mơn mởn vào mùa xuân, mang lại cảm giác tươi mới và tràn đầy sức sống. Và khi để nó dưới ánh nắng chan hòa của buổi sáng thì có thể thấy từng tia sáng chiếu xuyên qua ngọc giống như sương mai đọng trên lá. Dương Tiễn chạm vào chiếc vòng, cảm nhận được bề mặt bóng mịn như gương, ngoài ra còn cả cảm giác mát lạnh và mượt mà khiến anh cứ sờ mãi không thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"... Hằng Nga, không biết ta đã kể với nàng chưa, nhưng đây là trước khi Dương Gia bị diệt trừ, mẫu thân đã nói với ta về chiếc vòng này, nói rằng khi ta lớn lên và thành thân, bà sẽ đưa nó cho ta để tự tay ta trao cho thê tử mình yêu nhất, chỉ là sau này xảy ra nhiều biến cố, ta cứ nghĩ nó đã lạc mất rồi, lại không ngờ..." Anh ngưng lại một chút, sau đó ổn định lại tâm tình rồi nói tiếp.

Bình luận đoạn
"... Hằng Nga, không biết ta đã kể với nàng chưa, nhưng đây là trước khi Dương Gia bị diệt trừ, mẫu thân đã nói với ta về chiếc vòng này, nói rằng khi ta lớn lên và thành thân, bà sẽ đưa nó cho ta để tự tay ta trao cho thê tử mình yêu nhất, chỉ là sau này xảy ra nhiều biến cố, ta cứ nghĩ nó đã lạc mất rồi, lại không ngờ..." Anh ngưng lại một chút, sau đó ổn định lại tâm tình rồi nói tiếp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, ta hy vọng từ nay về sau, nàng sẽ là chủ nhân của chiếc vòng này. Nàng có nguyện ý không?" Giọng Dương Tiễn mềm mại và chân thành, bên trong còn ẩn chứa một chút run rẩy.

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, ta hy vọng từ nay về sau, nàng sẽ là chủ nhân của chiếc vòng này. Nàng có nguyện ý không?" Giọng Dương Tiễn mềm mại và chân thành, bên trong còn ẩn chứa một chút run rẩy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mẫu thân...

Bình luận đoạn
Mẫu thân...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hóa ra, từ lúc bắt đầu, ngay cả khi con không dám thừa nhận, mẫu thân đã nhận ra tấm lòng của con đã thuộc về nàng ấy rồi phải không?

Bình luận đoạn
Hóa ra, từ lúc bắt đầu, ngay cả khi con không dám thừa nhận, mẫu thân đã nhận ra tấm lòng của con đã thuộc về nàng ấy rồi phải không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đúng là chỉ có người sinh ra mình mới là người hiểu mình nhất.

Bình luận đoạn
Đúng là chỉ có người sinh ra mình mới là người hiểu mình nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga ngẩn người nhìn chiếc vòng ngọc, đã hiểu vì sao Dao Cơ lại tỏ vẻ bí ẩn như vậy. Để rồi khi bắt gặp anh nhìn bản thân với ánh mắt đầy mong đợi, cô đột nhiên tỉnh táo lại, khuôn mặt trắng nõn lập tức đỏ bừng, chỉ biết cúi đầu nhanh xuống để che đi sự xấu hổ của mình.

Bình luận đoạn
Hằng Nga ngẩn người nhìn chiếc vòng ngọc, đã hiểu vì sao Dao Cơ lại tỏ vẻ bí ẩn như vậy. Để rồi khi bắt gặp anh nhìn bản thân với ánh mắt đầy mong đợi, cô đột nhiên tỉnh táo lại, khuôn mặt trắng nõn lập tức đỏ bừng, chỉ biết cúi đầu nhanh xuống để che đi sự xấu hổ của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn ngây ngốc cười, nhẹ nhàng nắm tay phải của Hằng Nga, nghiêm túc và thành kính đeo chiếc vòng lên cổ tay trắng mịn như sương tuyết của người thương, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay thon dài ấy, ngọt ngào nhìn vào đôi mắt cô, người cũng đang nhìn anh cười với đôi mắt cong cong hình trăng khuyết.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn ngây ngốc cười, nhẹ nhàng nắm tay phải của Hằng Nga, nghiêm túc và thành kính đeo chiếc vòng lên cổ tay trắng mịn như sương tuyết của người thương, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay thon dài ấy, ngọt ngào nhìn vào đôi mắt cô, người cũng đang nhìn anh cười với đôi mắt cong cong hình trăng khuyết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta đã đồng ý cùng chàng kết phu thê, sao có thể không nguyện ý?" Hằng Nga thỏ thẻ đáp, dịu dàng nhìn anh với ánh mắt chan chứa yêu thương và tình cảm dạt dào trong đôi mắt to tròn ấy càng khiến người kia không thể nào cưỡng lại.

Bình luận đoạn
"Ta đã đồng ý cùng chàng kết phu thê, sao có thể không nguyện ý?" Hằng Nga thỏ thẻ đáp, dịu dàng nhìn anh với ánh mắt chan chứa yêu thương và tình cảm dạt dào trong đôi mắt to tròn ấy càng khiến người kia không thể nào cưỡng lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đây chẳng phải là điều Dương Tiễn luôn hằng ao ước đó sao? Có được sự ủng hộ và chấp thuận từ người thân đối với người mình yêu nhất...

Bình luận đoạn
Đây chẳng phải là điều Dương Tiễn luôn hằng ao ước đó sao? Có được sự ủng hộ và chấp thuận từ người thân đối với người mình yêu nhất...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nở nụ cười hạnh phúc, thật sâu trong tâm cảm thấy không còn thứ gì trên đời có thể làm mình vui vẻ như bây giờ. Dương Tiễn chẳng còn quan tâm điều gì khác nữa, bởi cuối cùng, anh đã ôm được vầng trăng trong tay, rốt cuộc cũng đã tìm được lối về nhà của mình. Vòng tay ôm lấy eo cô, kéo sát lại gần mình, ngắm nhìn cô trong một khoảng cách càng gần và gần cho tới khi anh có thể ngửi được cái hương hoa nhài và quế trong giấc mơ khiến anh mê đắm kia.

Bình luận đoạn
Anh nở nụ cười hạnh phúc, thật sâu trong tâm cảm thấy không còn thứ gì trên đời có thể làm mình vui vẻ như bây giờ. Dương Tiễn chẳng còn quan tâm điều gì khác nữa, bởi cuối cùng, anh đã ôm được vầng trăng trong tay, rốt cuộc cũng đã tìm được lối về nhà của mình. Vòng tay ôm lấy eo cô, kéo sát lại gần mình, ngắm nhìn cô trong một khoảng cách càng gần và gần cho tới khi anh có thể ngửi được cái hương hoa nhài và quế trong giấc mơ khiến anh mê đắm kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhẹ nhàng và dịu dàng, Dương Tiễn đưa tay ôm cô vào lòng mình, tựa đầu lên đôi vai nhỏ bé ấy, hít vào hương vị của nhà. Người con gái anh yêu sâu đậm ấy cũng nép mình vào ngực anh, hai tay nhẹ nhàng ôm lấy anh.

Bình luận đoạn
Nhẹ nhàng và dịu dàng, Dương Tiễn đưa tay ôm cô vào lòng mình, tựa đầu lên đôi vai nhỏ bé ấy, hít vào hương vị của nhà. Người con gái anh yêu sâu đậm ấy cũng nép mình vào ngực anh, hai tay nhẹ nhàng ôm lấy anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mọi thứ ổn rồi, Dương Tiễn cuối cùng cũng đã tìm được đường về nhà.

Bình luận đoạn
Mọi thứ ổn rồi, Dương Tiễn cuối cùng cũng đã tìm được đường về nhà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai người sau đó vẫn ở lại Phủ Khai Phong, nhưng lại như hình với bóng, gần như không rời xa nhau dù chỉ một bước.

Bình luận đoạn
Hai người sau đó vẫn ở lại Phủ Khai Phong, nhưng lại như hình với bóng, gần như không rời xa nhau dù chỉ một bước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cặp đôi khắng khít và luôn mặn nồng với nhau ở mọi nơi, dường như để đền bù lại khoảng thời gian phải xa nhau trước đó mà không hề có chút ngại ngần nào.

Bình luận đoạn
Cặp đôi khắng khít và luôn mặn nồng với nhau ở mọi nơi, dường như để đền bù lại khoảng thời gian phải xa nhau trước đó mà không hề có chút ngại ngần nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cũng từ từ lấy lại sắc vóc thường ngày của mình dưới sự săn sóc ân cần của Hằng Nga, và họ cũng tới chào hỏi Bao đại nhân cùng những người khác.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cũng từ từ lấy lại sắc vóc thường ngày của mình dưới sự săn sóc ân cần của Hằng Nga, và họ cũng tới chào hỏi Bao đại nhân cùng những người khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thấy mọi người đã hồi phục sức khỏe và trông còn sung sức hơn khiến cô cũng bớt lo lắng phần nào.

Bình luận đoạn
Thấy mọi người đã hồi phục sức khỏe và trông còn sung sức hơn khiến cô cũng bớt lo lắng phần nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng trong quãng thời gian này lại không thấy Triển hộ vệ đâu.

Bình luận đoạn
Nhưng trong quãng thời gian này lại không thấy Triển hộ vệ đâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lẽ là hắn ta đang tránh mặt cô cũng không chừng...

Bình luận đoạn
Có lẽ là hắn ta đang tránh mặt cô cũng không chừng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga thở dài trong lòng, thôi thì như thế cũng được.

Bình luận đoạn
Hằng Nga thở dài trong lòng, thôi thì như thế cũng được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu không tiếp xúc với nhau nữa chắc sẽ dần phai mờ thôi.

Bình luận đoạn
Nếu không tiếp xúc với nhau nữa chắc sẽ dần phai mờ thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tình cảm quả thật khó nói... nhưng cô tin thời gian sẽ sớm làm phai nhạt tất cả...

Bình luận đoạn
Tình cảm quả thật khó nói... nhưng cô tin thời gian sẽ sớm làm phai nhạt tất cả...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phải không?

Bình luận đoạn
Phải không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga nhớ lần cuối cô tin vào việc đó là hơn ngàn năm trước và cuối cùng thì kết quả lại không phải như cô mong đợi.

Bình luận đoạn
Hằng Nga nhớ lần cuối cô tin vào việc đó là hơn ngàn năm trước và cuối cùng thì kết quả lại không phải như cô mong đợi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là... thân là người phàm, đương nhiên ham muốn yêu và được yêu sẽ nhiều hơn thần tiên, vậy thì... có khả năng Triển hộ vệ sẽ đem lòng yêu người con gái khác thì sao?

Bình luận đoạn
Chỉ là... thân là người phàm, đương nhiên ham muốn yêu và được yêu sẽ nhiều hơn thần tiên, vậy thì... có khả năng Triển hộ vệ sẽ đem lòng yêu người con gái khác thì sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không phải là không thể.

Bình luận đoạn
Không phải là không thể.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng Hằng Nga vẫn là quá xem thường tình cảm của Triển Chiêu dành cho mình.

Bình luận đoạn
Nhưng Hằng Nga vẫn là quá xem thường tình cảm của Triển Chiêu dành cho mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thời gian thật ra chẳng chữa lành vết thương nào hết. Thời gian chỉ giúp chúng ta nhận ra rằng có một vài nỗi đau không đáng để mang theo bên mình lâu như thế, nhưng lại có thể chỉ rõ ra rằng vẫn luôn có những trường hợp mà nỗi đau tưởng chừng thống khổ đó lại đem đến cho ta niềm hạnh phúc cùng ngọt ngào dù điều đó đồng nghĩa với việc ta sẽ phải sống trong sự mâu thuẫn, giằng xé như vậy cả một đời....

Bình luận đoạn
Thời gian thật ra chẳng chữa lành vết thương nào hết. Thời gian chỉ giúp chúng ta nhận ra rằng có một vài nỗi đau không đáng để mang theo bên mình lâu như thế, nhưng lại có thể chỉ rõ ra rằng vẫn luôn có những trường hợp mà nỗi đau tưởng chừng thống khổ đó lại đem đến cho ta niềm hạnh phúc cùng ngọt ngào dù điều đó đồng nghĩa với việc ta sẽ phải sống trong sự mâu thuẫn, giằng xé như vậy cả một đời....

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chung quy thì thời gian không khiến ta quên đi cơn đau mà chỉ giúp ta quen dần với chúng.

Bình luận đoạn
Chung quy thì thời gian không khiến ta quên đi cơn đau mà chỉ giúp ta quen dần với chúng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Kệ hắn đi, chúng ta sẽ rất nhanh rời khỏi đây thôi, nàng không cần phải lo lắng cho hắn ta." Dương Tiễn biết cô đang sầu não việc gì nên mở lời an ủi, đồng thời cũng rót cho cô và bản thân một chén trà.

Bình luận đoạn
"Kệ hắn đi, chúng ta sẽ rất nhanh rời khỏi đây thôi, nàng không cần phải lo lắng cho hắn ta." Dương Tiễn biết cô đang sầu não việc gì nên mở lời an ủi, đồng thời cũng rót cho cô và bản thân một chén trà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau khi bình thản nhấp một ngụm, cảm nhận cái hơi nóng cùng hương vị đắng của trà hoa quế ở đầu lưỡi chuyển dần xuống cổ họng và đọng lại vị ngọt nhè nhẹ tại đấy, anh giương mắt nhìn về phía bên ngoài qua khung cửa sổ, vừa cảm thán mới đây thời gian đã trôi qua thêm một tuần, vừa mở lời hỏi chuyện người con gái đối diện.

Bình luận đoạn
Sau khi bình thản nhấp một ngụm, cảm nhận cái hơi nóng cùng hương vị đắng của trà hoa quế ở đầu lưỡi chuyển dần xuống cổ họng và đọng lại vị ngọt nhè nhẹ tại đấy, anh giương mắt nhìn về phía bên ngoài qua khung cửa sổ, vừa cảm thán mới đây thời gian đã trôi qua thêm một tuần, vừa mở lời hỏi chuyện người con gái đối diện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhưng mà... chỗ nguyên liệu làm bánh đó, nàng đã tìm ra chưa?"

Bình luận đoạn
"Nhưng mà... chỗ nguyên liệu làm bánh đó, nàng đã tìm ra chưa?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đã chuẩn bị hết rồi, giờ chỉ còn bước nấu là xong rồi."

Bình luận đoạn
"Đã chuẩn bị hết rồi, giờ chỉ còn bước nấu là xong rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn gật đầu, bàn tay dang ra nắm lấy vài lọn tóc nhỏ của cô đùa nghịch theo thói quen "Vậy nàng có từng nghĩ đến sẽ thuyết phục hắn từ bỏ đoạn tình cảm này thế nào chưa?"

Bình luận đoạn
Dương Tiễn gật đầu, bàn tay dang ra nắm lấy vài lọn tóc nhỏ của cô đùa nghịch theo thói quen "Vậy nàng có từng nghĩ đến sẽ thuyết phục hắn từ bỏ đoạn tình cảm này thế nào chưa?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga ngẩn người, không nghĩ anh lại chủ động gợi hỏi về Triển Chiêu như thế, vả lại còn là thái độ không chút để tâm này.

Bình luận đoạn
Hằng Nga ngẩn người, không nghĩ anh lại chủ động gợi hỏi về Triển Chiêu như thế, vả lại còn là thái độ không chút để tâm này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giống như kiểu anh chỉ đang hỏi về thời tiết hôm nay ra sao ấy?

Bình luận đoạn
Giống như kiểu anh chỉ đang hỏi về thời tiết hôm nay ra sao ấy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô im lặng, sau đó mới trả lời người trước mặt "Ta cũng không chắc, nhưng nếu cần thiết, ta sẽ dùng tới cách đó."

Bình luận đoạn
Cô im lặng, sau đó mới trả lời người trước mặt "Ta cũng không chắc, nhưng nếu cần thiết, ta sẽ dùng tới cách đó."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn lúc này đã dời sự chú ý của mình tới cô, ánh mắt xoáy sâu như muốn nhìn thấu người trước mặt nhưng rồi cũng không nói gì thêm.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn lúc này đã dời sự chú ý của mình tới cô, ánh mắt xoáy sâu như muốn nhìn thấu người trước mặt nhưng rồi cũng không nói gì thêm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tuy vẫn chưa hiểu về biện pháp của cô là gì nhưng nghe giọng điệu lưỡng lự đó của cô thì anh đoán hẳn nó cũng chả phải phương pháp hay ho gì cho lắm...

Bình luận đoạn
Tuy vẫn chưa hiểu về biện pháp của cô là gì nhưng nghe giọng điệu lưỡng lự đó của cô thì anh đoán hẳn nó cũng chả phải phương pháp hay ho gì cho lắm...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chần chừ một lúc, anh ngập ngừng lên tiếng "Nàng... nếu nàng không nỡ, chi bằng để ta..."

Bình luận đoạn
Chần chừ một lúc, anh ngập ngừng lên tiếng "Nàng... nếu nàng không nỡ, chi bằng để ta..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, ta sẽ xử lý ổn thỏa việc này."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, ta sẽ xử lý ổn thỏa việc này."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô biết anh muốn nói gì nhưng Hằng Nga hy vọng chuyện lần này anh sẽ để mình tự giải quyết lấy, dẫu cho cách thức sẽ có phần quá đáng với Triển Chiêu.

Bình luận đoạn
Cô biết anh muốn nói gì nhưng Hằng Nga hy vọng chuyện lần này anh sẽ để mình tự giải quyết lấy, dẫu cho cách thức sẽ có phần quá đáng với Triển Chiêu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng đó cũng là cách tốt nhất cho hắn, nếu hắn vẫn kiên quyết theo ý mình, cô chỉ đành...

Bình luận đoạn
Nhưng đó cũng là cách tốt nhất cho hắn, nếu hắn vẫn kiên quyết theo ý mình, cô chỉ đành...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga buông ra tiếng thở dài trong lòng, không khỏi nghĩ, lẽ ra, cô và hắn ta không nên gặp nhau tại trước cửa Khai Phong Phủ lúc ấy.

Bình luận đoạn
Hằng Nga buông ra tiếng thở dài trong lòng, không khỏi nghĩ, lẽ ra, cô và hắn ta không nên gặp nhau tại trước cửa Khai Phong Phủ lúc ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mọi chuyện từ khi bắt đầu đã là một sai lầm...

Bình luận đoạn
Mọi chuyện từ khi bắt đầu đã là một sai lầm...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Được." Anh chỉ cười đáp lại câu trả lời đó của cô.

Bình luận đoạn
"Được." Anh chỉ cười đáp lại câu trả lời đó của cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bản thân người con gái của anh vốn luôn độc lập và chính kiến, chắc chắn sẽ không muốn ai nhúng tay quá nhiều vào chuyện của mình mà chỉ muốn tự thân giải quyết lấy.

Bình luận đoạn
Bản thân người con gái của anh vốn luôn độc lập và chính kiến, chắc chắn sẽ không muốn ai nhúng tay quá nhiều vào chuyện của mình mà chỉ muốn tự thân giải quyết lấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cho nên anh cũng chỉ đành ngồi chờ xem cô sẽ dàn xếp "đóa hoa đào" này của cô thế nào.

Bình luận đoạn
Cho nên anh cũng chỉ đành ngồi chờ xem cô sẽ dàn xếp "đóa hoa đào" này của cô thế nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không khí giữa hai người ấm áp và hạnh phúc đến mức dù chỉ là người ngoài cuộc cũng có thể thấy được vô số tình cảm dạt dào, tha thiết đó trong từng ánh mắt mà người nọ trao cho đối phương.

Bình luận đoạn
Không khí giữa hai người ấm áp và hạnh phúc đến mức dù chỉ là người ngoài cuộc cũng có thể thấy được vô số tình cảm dạt dào, tha thiết đó trong từng ánh mắt mà người nọ trao cho đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không có một chút gì gọi là kẽ hở để cho người khác chen vào.

Bình luận đoạn
Không có một chút gì gọi là kẽ hở để cho người khác chen vào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bao đại nhân ngồi trong thư phòng đọc sách nhưng cũng lo lắng cho người thuộc hạ của mình.

Bình luận đoạn
Bao đại nhân ngồi trong thư phòng đọc sách nhưng cũng lo lắng cho người thuộc hạ của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga đã vài lần đề cập tới Triển hộ vệ và muốn hỏi thăm tin tức của người đó. Tất nhiên ông biết Triển hộ vệ ở đâu, nhưng ông lại có suy nghĩ không nên cho tiên tử biết, để tránh cho thuộc hạ của ông mỗi lần gặp mặt lại càng thêm vấn vương, đã không thể thành đôi thì tốt nhất là nên tránh tiếp xúc sẽ tốt hơn nhiều.

Bình luận đoạn
Hằng Nga đã vài lần đề cập tới Triển hộ vệ và muốn hỏi thăm tin tức của người đó. Tất nhiên ông biết Triển hộ vệ ở đâu, nhưng ông lại có suy nghĩ không nên cho tiên tử biết, để tránh cho thuộc hạ của ông mỗi lần gặp mặt lại càng thêm vấn vương, đã không thể thành đôi thì tốt nhất là nên tránh tiếp xúc sẽ tốt hơn nhiều.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bao Chửng trong lòng cũng tiếc nuối cho mối tình của Triển Chiêu vô cùng. Nhưng ông không thể làm gì khác.

Bình luận đoạn
Bao Chửng trong lòng cũng tiếc nuối cho mối tình của Triển Chiêu vô cùng. Nhưng ông không thể làm gì khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ban đầu nhìn thấy Dương Tiễn và Hằng Nga bên nhau, ông đã thầm ngưỡng mộ và khen ngợi hết lòng rằng hai người đó thật đẹp đôi, là một cặp trời sinh thực thụ.

Bình luận đoạn
Ban đầu nhìn thấy Dương Tiễn và Hằng Nga bên nhau, ông đã thầm ngưỡng mộ và khen ngợi hết lòng rằng hai người đó thật đẹp đôi, là một cặp trời sinh thực thụ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Huống chi là bây giờ, từ sau khi tiên tử bình phục, không những tình cảm hai người càng thêm sâu đậm, ông còn phát hiện chiếc vòng phỉ thủy lục trên cổ tay của tiên tử. Nó lấp lánh ánh xanh dưới ánh nắng chan hòa, làm tôn lên cái sắc trắng tinh khôi như tuyết ở bàn tay cô. Và điều mà ông chú ý nhất là nét mặt trân trọng, trìu mến của Hằng Nga khi ông vờ hỏi vật này có phải của người cạnh bên hay không...

Bình luận đoạn
Huống chi là bây giờ, từ sau khi tiên tử bình phục, không những tình cảm hai người càng thêm sâu đậm, ông còn phát hiện chiếc vòng phỉ thủy lục trên cổ tay của tiên tử. Nó lấp lánh ánh xanh dưới ánh nắng chan hòa, làm tôn lên cái sắc trắng tinh khôi như tuyết ở bàn tay cô. Và điều mà ông chú ý nhất là nét mặt trân trọng, trìu mến của Hằng Nga khi ông vờ hỏi vật này có phải của người cạnh bên hay không...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và lúc nhận được ánh mắt thẹn thùng của cô và khóe miệng nhếch lên đầy vẻ hãnh diện trên mặt anh, ông đã hoàn toàn hiểu rõ, đây chính là ngầm nói, người hiện tại đã là phu nhân tương lai của Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
Và lúc nhận được ánh mắt thẹn thùng của cô và khóe miệng nhếch lên đầy vẻ hãnh diện trên mặt anh, ông đã hoàn toàn hiểu rõ, đây chính là ngầm nói, người hiện tại đã là phu nhân tương lai của Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Haiz... Đáng tiếc cho thuộc hạ của ông, yêu ai không yêu lại đi yêu Hằng Nga.

Bình luận đoạn
Haiz... Đáng tiếc cho thuộc hạ của ông, yêu ai không yêu lại đi yêu Hằng Nga.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mà giờ đây, người ấy lại còn là thê tử sắp cưới của Chân Quân.

Bình luận đoạn
Mà giờ đây, người ấy lại còn là thê tử sắp cưới của Chân Quân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đúng là nghiệt duyên mà.

Bình luận đoạn
Đúng là nghiệt duyên mà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông nhìn Công Tôn Sách kế bên mà cùng lắc đầu chán nản.

Bình luận đoạn
Ông nhìn Công Tôn Sách kế bên mà cùng lắc đầu chán nản.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn mơ một giấc mơ, và lần đầu tiên trong mộng, anh không mơ về những người đã ra đi, không còn là cảnh đầy máu tanh của cô trên bàn tay, cũng chẳng nhìn thấy sự tang thương hay mất mát từ gia đình mình. Trong giấc mộng ấy, anh đang đứng giữa một cánh đồng đầy những bụi hoa mẫu đơn trắng hồng, hoa nhài trắng muốt và còn rất nhiều những cây hoa quế vàng tươi xung quanh đang khoe sắc nở rộ giữa khoảng không bao la, giữa vòm trời trải dài màu xanh dương dịu nhẹ của trời và nâu đậm ấm áp của đất.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn mơ một giấc mơ, và lần đầu tiên trong mộng, anh không mơ về những người đã ra đi, không còn là cảnh đầy máu tanh của cô trên bàn tay, cũng chẳng nhìn thấy sự tang thương hay mất mát từ gia đình mình. Trong giấc mộng ấy, anh đang đứng giữa một cánh đồng đầy những bụi hoa mẫu đơn trắng hồng, hoa nhài trắng muốt và còn rất nhiều những cây hoa quế vàng tươi xung quanh đang khoe sắc nở rộ giữa khoảng không bao la, giữa vòm trời trải dài màu xanh dương dịu nhẹ của trời và nâu đậm ấm áp của đất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong khoảng không bao la rộng lớn ấy, muôn trùng phương hướng là hằng hà những bông mẫu đơn, hoa nhài và quế rung nhẹ trong gió, một vài bông còn tô điểm những sắc màu thanh nhã lên trên một mảnh đất, trên nền trời, mây từng cụm trắng nho nhỏ lãng đãng thả mình trôi theo luồng gió nhẹ.

Bình luận đoạn
Trong khoảng không bao la rộng lớn ấy, muôn trùng phương hướng là hằng hà những bông mẫu đơn, hoa nhài và quế rung nhẹ trong gió, một vài bông còn tô điểm những sắc màu thanh nhã lên trên một mảnh đất, trên nền trời, mây từng cụm trắng nho nhỏ lãng đãng thả mình trôi theo luồng gió nhẹ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong không gian còn thoang thoảng hỗn hợp mùi hương nhè nhẹ của những loài hoa anh đã thấy và cả loài anh thậm chí còn chẳng tìm ra, nhưng mà chung quy lại, với anh, chúng chẳng gây khó chịu chút nào. Dương Tiễn nhắm mắt đứng chôn chân, chẳng muốn bước lên hay lùi xuống, giữa cái nơi chốn kỳ lạ rộng mở đến vắng lặng không một bóng người này, khác hẳn với tất cả giấc mơ anh đã từng mơ, nhưng anh lại chẳng cảm thấy cô đơn, có chăng cũng chỉ có cảm giác an toàn và thoải mái.

Bình luận đoạn
Trong không gian còn thoang thoảng hỗn hợp mùi hương nhè nhẹ của những loài hoa anh đã thấy và cả loài anh thậm chí còn chẳng tìm ra, nhưng mà chung quy lại, với anh, chúng chẳng gây khó chịu chút nào. Dương Tiễn nhắm mắt đứng chôn chân, chẳng muốn bước lên hay lùi xuống, giữa cái nơi chốn kỳ lạ rộng mở đến vắng lặng không một bóng người này, khác hẳn với tất cả giấc mơ anh đã từng mơ, nhưng anh lại chẳng cảm thấy cô đơn, có chăng cũng chỉ có cảm giác an toàn và thoải mái.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mãi cho đến bên tai nghe vọng lại tiếng chuông phát ra tiếng kêu như hai viên pha lê va chạm vào nhau, như tiếng mưa nhẹ nhàng tí tách trên mái hiên, Dương Tiễn mới mở mắt quay đầu nhìn xung quanh. Đáp lại vẫn chỉ là hình ảnh của cánh đồng mẫu đơn, của hoa nhài và cả hoa quế bạt ngàn.

Bình luận đoạn
Mãi cho đến bên tai nghe vọng lại tiếng chuông phát ra tiếng kêu như hai viên pha lê va chạm vào nhau, như tiếng mưa nhẹ nhàng tí tách trên mái hiên, Dương Tiễn mới mở mắt quay đầu nhìn xung quanh. Đáp lại vẫn chỉ là hình ảnh của cánh đồng mẫu đơn, của hoa nhài và cả hoa quế bạt ngàn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngoài cảm giác an tâm mà giấc mộng nửa thực nửa hư ảo này mang lại, Dương Tiễn còn cảm nhận được ai đó đang ôm anh vào lòng, đầu anh như được gối lên một vật gì đó cực kì êm ái, lẫn trong hương quế thoang thoảng kia, anh có thể chạm đầu lưỡi vào vị của những trái đào chín mọng. Cứ như nơi này chính là nhà – chốn anh thuộc về.

Bình luận đoạn
Ngoài cảm giác an tâm mà giấc mộng nửa thực nửa hư ảo này mang lại, Dương Tiễn còn cảm nhận được ai đó đang ôm anh vào lòng, đầu anh như được gối lên một vật gì đó cực kì êm ái, lẫn trong hương quế thoang thoảng kia, anh có thể chạm đầu lưỡi vào vị của những trái đào chín mọng. Cứ như nơi này chính là nhà – chốn anh thuộc về.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một lần nữa Dương Tiễn nhắm mắt, gió hiu hiu man mác nhớ thương thổi qua tóc tựa như bàn tay ai đó luồn nhẹ vào từng sợi một, âu yếm vỗ về ru một giấc nghỉ trưa hè. Chợt một ai đó gọi tên anh văng vẳng bên tai, ban đầu nó tựa như tiếng chuông gió, rồi bỗng hóa thành tiếng của những cành lá xào xạc mỗi khi gió tràn qua ngọn, một ai đó đang tha thiết gọi tên anh.

Bình luận đoạn
Một lần nữa Dương Tiễn nhắm mắt, gió hiu hiu man mác nhớ thương thổi qua tóc tựa như bàn tay ai đó luồn nhẹ vào từng sợi một, âu yếm vỗ về ru một giấc nghỉ trưa hè. Chợt một ai đó gọi tên anh văng vẳng bên tai, ban đầu nó tựa như tiếng chuông gió, rồi bỗng hóa thành tiếng của những cành lá xào xạc mỗi khi gió tràn qua ngọn, một ai đó đang tha thiết gọi tên anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang." Thân quen và tràn ngập nhớ nhung biết bao, tựa như người ấy đã chẳng gặp anh sau ngàn năm chia cách. Cái âm thanh ấy lập đi lập lại, cho đến khi anh nghe ra được âm giọng thuộc về người nào.

Bình luận đoạn
"Nhị Lang." Thân quen và tràn ngập nhớ nhung biết bao, tựa như người ấy đã chẳng gặp anh sau ngàn năm chia cách. Cái âm thanh ấy lập đi lập lại, cho đến khi anh nghe ra được âm giọng thuộc về người nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là Hằng Nga.

Bình luận đoạn
Là Hằng Nga.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giật mình, Dương Tiễn mở mắt.

Bình luận đoạn
Giật mình, Dương Tiễn mở mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thứ đầu tiên anh nhìn thấy chính là trần nhà mang màu sắc nâu trầm ấm của Phủ Khai Phong.

Bình luận đoạn
Thứ đầu tiên anh nhìn thấy chính là trần nhà mang màu sắc nâu trầm ấm của Phủ Khai Phong.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phải mất một hai giây, Dương Tiễn mới bắt đầu tìm lại được ý thức. Ngay khi ấy, tâm trí anh lập tức tìm lại mọi thứ trong mộng như một bản năng của người cai quản Thiên Điều, tự hỏi vì sao bản thân lại mơ một giấc mơ khó giải thích như thế, nó hoạt động cực nhanh như chong chóng xoay vòng, xoay cho tới khi chạm vào giọng nói của Hằng Nga.

Bình luận đoạn
Phải mất một hai giây, Dương Tiễn mới bắt đầu tìm lại được ý thức. Ngay khi ấy, tâm trí anh lập tức tìm lại mọi thứ trong mộng như một bản năng của người cai quản Thiên Điều, tự hỏi vì sao bản thân lại mơ một giấc mơ khó giải thích như thế, nó hoạt động cực nhanh như chong chóng xoay vòng, xoay cho tới khi chạm vào giọng nói của Hằng Nga.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh liền nhớ lại mọi thứ xảy ra vào đêm trước. Chẳng sớm chẳng muộn, kết quả trả về từ tâm trí khiến trái tim nơi ngực trái anh nhảy lên vui mừng. Bởi vì Hằng Nga đã chính thức nhận lời ngỏ ý kết duyên với anh! Cô bây giờ đã là phu nhân tương lai của Dương Tiễn, không còn chỉ với thân phận đơn thuần như là người yêu của nhau nữa.

Bình luận đoạn
Anh liền nhớ lại mọi thứ xảy ra vào đêm trước. Chẳng sớm chẳng muộn, kết quả trả về từ tâm trí khiến trái tim nơi ngực trái anh nhảy lên vui mừng. Bởi vì Hằng Nga đã chính thức nhận lời ngỏ ý kết duyên với anh! Cô bây giờ đã là phu nhân tương lai của Dương Tiễn, không còn chỉ với thân phận đơn thuần như là người yêu của nhau nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một kết quả mà anh đã chờ đợi quá lâu mới có thể đạt được.

Bình luận đoạn
Một kết quả mà anh đã chờ đợi quá lâu mới có thể đạt được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không còn là một giấc mơ viễn vông mà anh đã vô số lần nằm mộng nữa.

Bình luận đoạn
Không còn là một giấc mơ viễn vông mà anh đã vô số lần nằm mộng nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang?"

Bình luận đoạn
"Nhị Lang?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn lập tức đưa mặt qua bên người còn lại, đón anh chính là nét mặt đầy thắc mắc vì thái độ lạ lẫm của chính mình.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn lập tức đưa mặt qua bên người còn lại, đón anh chính là nét mặt đầy thắc mắc vì thái độ lạ lẫm của chính mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nhìn cô thật sâu, sau đó nở nụ cười dịu dàng, nhẹ nhàng hôn lên môi cô một nụ hôn chào buổi sáng.

Bình luận đoạn
Anh nhìn cô thật sâu, sau đó nở nụ cười dịu dàng, nhẹ nhàng hôn lên môi cô một nụ hôn chào buổi sáng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hành động khác thường này của anh càng làm Hằng Nga đầu đầy chấm hỏi.

Bình luận đoạn
Hành động khác thường này của anh càng làm Hằng Nga đầu đầy chấm hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chàng đã mơ thấy điều gì vui à?" Cô ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng đã kết ra một câu tựa như là hỏi nhưng thực chất thì sự khẳng định trong đấy đã chiếm hơn phân nửa.

Bình luận đoạn
"Chàng đã mơ thấy điều gì vui à?" Cô ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng đã kết ra một câu tựa như là hỏi nhưng thực chất thì sự khẳng định trong đấy đã chiếm hơn phân nửa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ừm" Dương Tiễn gật đầu xác nhận, đôi mắt cong cong một nét cười mãn nguyện vì đang nhớ đến cõi mộng hạnh phúc ấy, bản thân còn cảm giác được một sự ngọt ngào khó tả đang dần tràn ra và lấp đầy mọi khoảng trống trong trái tim anh.

Bình luận đoạn
"Ừm" Dương Tiễn gật đầu xác nhận, đôi mắt cong cong một nét cười mãn nguyện vì đang nhớ đến cõi mộng hạnh phúc ấy, bản thân còn cảm giác được một sự ngọt ngào khó tả đang dần tràn ra và lấp đầy mọi khoảng trống trong trái tim anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cũng không hẳn là điều gì đặc biệt nhưng có thể nói đây là lần đầu ta mơ thấy kiểu giấc mơ thế này..." Anh tiếp tục.

Bình luận đoạn
"Cũng không hẳn là điều gì đặc biệt nhưng có thể nói đây là lần đầu ta mơ thấy kiểu giấc mơ thế này..." Anh tiếp tục.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nó thế nào?" Cô tò mò hỏi, lờ mờ nhận ra hình như chính mình cũng có đồng dạng với giấc mộng mà anh nói.

Bình luận đoạn
"Nó thế nào?" Cô tò mò hỏi, lờ mờ nhận ra hình như chính mình cũng có đồng dạng với giấc mộng mà anh nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nàng tin được không nếu ta nói ta không mơ thấy nàng nhưng vẫn cảm nhận được nàng trong đấy?"

Bình luận đoạn
"Nàng tin được không nếu ta nói ta không mơ thấy nàng nhưng vẫn cảm nhận được nàng trong đấy?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cảm nhận? Chàng nói rõ ràng cho ta đi." Hằng Nga đã ngẩng hẳn đầu dậy, thân hình mảnh khảnh nhoài người về phía anh.

Bình luận đoạn
"Cảm nhận? Chàng nói rõ ràng cho ta đi." Hằng Nga đã ngẩng hẳn đầu dậy, thân hình mảnh khảnh nhoài người về phía anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn thấy hơi ngạc nhiên khi cô trông có vẻ háo hức mong chờ như thế, tuy thắc mắc nhưng anh vẫn trả lời cô.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn thấy hơi ngạc nhiên khi cô trông có vẻ háo hức mong chờ như thế, tuy thắc mắc nhưng anh vẫn trả lời cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hương thanh khiết của nhài và ấm áp của quế, vị ngọt thanh của đào, những bông hoa mẫu đơn, tiếng chuông gió." Dương Tiễn đáp ngắn gọn nhưng trọng tâm, câu trả lời của anh làm người bên cạnh mở to mắt nhìn anh đầy vẻ ngạc nhiên. Để rồi không để anh chờ quá lâu, sự kinh ngạc ấy dần lắng xuống, ánh mắt cô dịu lại. Nụ cười tựa có tựa không chan chứa trong sự dịu dàng và thấu hiểu.

Bình luận đoạn
"Hương thanh khiết của nhài và ấm áp của quế, vị ngọt thanh của đào, những bông hoa mẫu đơn, tiếng chuông gió." Dương Tiễn đáp ngắn gọn nhưng trọng tâm, câu trả lời của anh làm người bên cạnh mở to mắt nhìn anh đầy vẻ ngạc nhiên. Để rồi không để anh chờ quá lâu, sự kinh ngạc ấy dần lắng xuống, ánh mắt cô dịu lại. Nụ cười tựa có tựa không chan chứa trong sự dịu dàng và thấu hiểu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vị đậm đà của tách trà chiều, hương ấm nồng của gỗ trầm hương, mùi của vải lụa dưới nắng ấm, và cả âm thanh của dòng suối chảy róc rách giữa rừng sâu." Khi nói những lời ấy, ánh mắt trong veo như mặt nước mùa thu của cô chưa bao giờ rời mắt anh.

Bình luận đoạn
"Vị đậm đà của tách trà chiều, hương ấm nồng của gỗ trầm hương, mùi của vải lụa dưới nắng ấm, và cả âm thanh của dòng suối chảy róc rách giữa rừng sâu." Khi nói những lời ấy, ánh mắt trong veo như mặt nước mùa thu của cô chưa bao giờ rời mắt anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chúng cho ta cảm giác như ta đang ở nhà mình vậy. Nơi... mà cần ta, và là chốn ta thuộc về." Chẳng hiểu sao, giọng nói của Hằng Nga nhỏ dần, thì thầm tựa như cô đang nói một bí mật riêng tư nào đó.

Bình luận đoạn
"Chúng cho ta cảm giác như ta đang ở nhà mình vậy. Nơi... mà cần ta, và là chốn ta thuộc về." Chẳng hiểu sao, giọng nói của Hằng Nga nhỏ dần, thì thầm tựa như cô đang nói một bí mật riêng tư nào đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn ngơ ngẩn nhìn người thương bộc bạch suy nghĩ trong lòng.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn ngơ ngẩn nhìn người thương bộc bạch suy nghĩ trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa mới tỉnh dậy mà cô đã khiến trái tim anh loạn nhịp hết lần này tới lần khác rồi...

Bình luận đoạn
Vừa mới tỉnh dậy mà cô đã khiến trái tim anh loạn nhịp hết lần này tới lần khác rồi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh đưa tay vuốt ve gò má mịn màng của cô, lên tiếng đáp lại, giọng điệu phải nói là nhẹ nhàng hệt như trong giấc mơ của Hằng Nga.

Bình luận đoạn
Anh đưa tay vuốt ve gò má mịn màng của cô, lên tiếng đáp lại, giọng điệu phải nói là nhẹ nhàng hệt như trong giấc mơ của Hằng Nga.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Từ khi ta mất gia đình đến nay, ta chưa bao giờ tìm lại được cảm giác "nhà" là như thế nào, ra sao. Mãi cho đến khi bái Ngọc Đỉnh Chân Nhân làm sư phụ, ta nghĩ mình đã hiểu "nhà" nghĩa là gì khi ở chung với người và Hao Thiên Khuyển tại ngọn núi Ngọc Tuyền Sơn đó. Ấy thế mà sau khi ta thất bại trong việc cứu mẹ, quay về nơi ấy trong một lần thăm sư phụ, mọi thứ ở đó thật... ngột ngạt và bức bối."

Bình luận đoạn
"Từ khi ta mất gia đình đến nay, ta chưa bao giờ tìm lại được cảm giác "nhà" là như thế nào, ra sao. Mãi cho đến khi bái Ngọc Đỉnh Chân Nhân làm sư phụ, ta nghĩ mình đã hiểu "nhà" nghĩa là gì khi ở chung với người và Hao Thiên Khuyển tại ngọn núi Ngọc Tuyền Sơn đó. Ấy thế mà sau khi ta thất bại trong việc cứu mẹ, quay về nơi ấy trong một lần thăm sư phụ, mọi thứ ở đó thật... ngột ngạt và bức bối."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đến cả khi ở lại Quán Giang Khẩu, ta đã không thể giữ lại Dương Thiền, chỉ có thể giương mắt nhìn muội ấy rời xa ta đến Hoa Sơn chỉ vì hạnh phúc của mình... Nàng biết không? Cảm giác hoang vắng và lẻ loi lúc đó, ta không muốn nếm trải lần nữa... Dẫu cho có ly hôn với Thốn Tâm, căn nhà trở lại dáng vẻ bình yên của nó nhưng sẽ là dối lòng và gượng gạo khi nói rằng nơi chốn đó là "Nhà" của mình."

Bình luận đoạn
"Đến cả khi ở lại Quán Giang Khẩu, ta đã không thể giữ lại Dương Thiền, chỉ có thể giương mắt nhìn muội ấy rời xa ta đến Hoa Sơn chỉ vì hạnh phúc của mình... Nàng biết không? Cảm giác hoang vắng và lẻ loi lúc đó, ta không muốn nếm trải lần nữa... Dẫu cho có ly hôn với Thốn Tâm, căn nhà trở lại dáng vẻ bình yên của nó nhưng sẽ là dối lòng và gượng gạo khi nói rằng nơi chốn đó là "Nhà" của mình."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Gia đình luôn bên cạnh nhau.

Bình luận đoạn
Gia đình luôn bên cạnh nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga cắn môi, trong lòng vô cùng áy náy. Nếu khi đó cô chịu nhìn rõ hơn về tình cảm của anh, biết rõ hơn về tính tình nóng như lửa đó của Tam Công Chúa, cô nhất định không kêu anh phải chịu trách nhiệm với Thốn Tâm, mà sẽ tìm lời khuyên nhủ khác để nói với anh...

Bình luận đoạn
Hằng Nga cắn môi, trong lòng vô cùng áy náy. Nếu khi đó cô chịu nhìn rõ hơn về tình cảm của anh, biết rõ hơn về tính tình nóng như lửa đó của Tam Công Chúa, cô nhất định không kêu anh phải chịu trách nhiệm với Thốn Tâm, mà sẽ tìm lời khuyên nhủ khác để nói với anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cũng như cô đối với Hậu Nghệ.

Bình luận đoạn
Cũng như cô đối với Hậu Nghệ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không thể chỉ vì bản thân mang ơn người khác mà lại đem cả tấm lòng và tình cảm đã trao cho người khác của mình hứa hẹn với người ta.

Bình luận đoạn
Không thể chỉ vì bản thân mang ơn người khác mà lại đem cả tấm lòng và tình cảm đã trao cho người khác của mình hứa hẹn với người ta.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó chính là sự sỉ nhục và là cách làm tổn thương hai người trong cuộc nhanh nhất và đầy đớn đau nhất.

Bình luận đoạn
Đó chính là sự sỉ nhục và là cách làm tổn thương hai người trong cuộc nhanh nhất và đầy đớn đau nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu cô chịu nghĩ đến cảm xúc của anh hơn, toàn bộ mọi chuyện đau lòng như anh kể đã không xảy ra. Ngàn năm đau khổ trong hôn nhân cũng sẽ không phát sinh. Hai huynh muội bọn họ đã không phải bị chia cắt như vậy...

Bình luận đoạn
Nếu cô chịu nghĩ đến cảm xúc của anh hơn, toàn bộ mọi chuyện đau lòng như anh kể đã không xảy ra. Ngàn năm đau khổ trong hôn nhân cũng sẽ không phát sinh. Hai huynh muội bọn họ đã không phải bị chia cắt như vậy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn biết bây giờ trong đầu cô tràn ngập hối hận cũng như áy náy nhưng anh vẫn không dừng lại.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn biết bây giờ trong đầu cô tràn ngập hối hận cũng như áy náy nhưng anh vẫn không dừng lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thực tế, tuy gọi là nhà, nhưng nó chưa bao giờ thật sự là chốn ta muốn về và ở lại, bởi nó luôn thiếu vắng một thứ vừa xa tận chân trời, lại vừa gần trong gang tấc."

Bình luận đoạn
"Thực tế, tuy gọi là nhà, nhưng nó chưa bao giờ thật sự là chốn ta muốn về và ở lại, bởi nó luôn thiếu vắng một thứ vừa xa tận chân trời, lại vừa gần trong gang tấc."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nói đến đây, rồi dừng lại, quay người sang bên, đưa mắt nhìn Hằng Nga, mắt chạm mắt, lần này cả tâm trí và trái tim đều đồng thuận mà cùng nhau trả lời "Đúng vậy, Hằng Nga, trong giấc mơ của hai ta, ta và nàng đã tìm được nhà của mình."

Bình luận đoạn
Anh nói đến đây, rồi dừng lại, quay người sang bên, đưa mắt nhìn Hằng Nga, mắt chạm mắt, lần này cả tâm trí và trái tim đều đồng thuận mà cùng nhau trả lời "Đúng vậy, Hằng Nga, trong giấc mơ của hai ta, ta và nàng đã tìm được nhà của mình."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chuyện tốt trong thiên hạ thường đến trễ hơn là sớm, tuy là muộn màng nhưng chẳng phải chúng ta đã ở bên nhau rồi sao?" Anh như nhìn thấu cô mà nói, đáp lại là nụ cười e ấp phảng phất chút ngại ngùng đáng yêu, xinh đẹp như ánh trăng sáng, tựa như một đóa hoa nở rộ khiến mọi thứ xung quanh trở nên lu mờ.

Bình luận đoạn
"Chuyện tốt trong thiên hạ thường đến trễ hơn là sớm, tuy là muộn màng nhưng chẳng phải chúng ta đã ở bên nhau rồi sao?" Anh như nhìn thấu cô mà nói, đáp lại là nụ cười e ấp phảng phất chút ngại ngùng đáng yêu, xinh đẹp như ánh trăng sáng, tựa như một đóa hoa nở rộ khiến mọi thứ xung quanh trở nên lu mờ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn mỉm cười thỏa mãn, đột nhiên như nhìn thấy gì đó, anh ngồi dậy, có chút sửng sốt nhìn thứ đồ vật đang lơ lửng trước mặt.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn mỉm cười thỏa mãn, đột nhiên như nhìn thấy gì đó, anh ngồi dậy, có chút sửng sốt nhìn thứ đồ vật đang lơ lửng trước mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là một chiếc hộp được chạm khắc tinh xảo...

Bình luận đoạn
Là một chiếc hộp được chạm khắc tinh xảo...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng vấn đề là anh cứ cảm giác như mình đã từng thấy nó ở đâu rồi.

Bình luận đoạn
Nhưng vấn đề là anh cứ cảm giác như mình đã từng thấy nó ở đâu rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga cũng hơi giật mình vì hành động bất ngờ của anh, cô cũng dựng người dậy, dõi theo hướng anh nhìn và đôi mắt quả hạnh cô mở to.

Bình luận đoạn
Hằng Nga cũng hơi giật mình vì hành động bất ngờ của anh, cô cũng dựng người dậy, dõi theo hướng anh nhìn và đôi mắt quả hạnh cô mở to.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô vừa nắm lấy vạt áo anh vừa nói với giọng vui mừng: "Nhị Lang, là nó! Dao Cơ công chúa đã đưa nó cho ta và muốn ta giao lại cái hộp gỗ này cho chàng và Thiền Nhi!"

Bình luận đoạn
Cô vừa nắm lấy vạt áo anh vừa nói với giọng vui mừng: "Nhị Lang, là nó! Dao Cơ công chúa đã đưa nó cho ta và muốn ta giao lại cái hộp gỗ này cho chàng và Thiền Nhi!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tới đúng thời khắc thì nó sẽ xuất hiện.

Bình luận đoạn
Tới đúng thời khắc thì nó sẽ xuất hiện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nghe cô nói, và như nhớ ra điều gì, một cách thận trọng, anh giơ tay cầm lấy thứ đồ gỗ ấy. Trước sự chứng kiến của hai người, anh lấy từ trong hộp ra một vật được bọc kỹ trong tơ lụa trắng. Dương Tiễn đặt vật đó vào lòng bàn tay trái, nhẹ nhàng mở lớp tơ lụa ra, là một chiếc vòng tay phỉ thúy xanh lục!

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nghe cô nói, và như nhớ ra điều gì, một cách thận trọng, anh giơ tay cầm lấy thứ đồ gỗ ấy. Trước sự chứng kiến của hai người, anh lấy từ trong hộp ra một vật được bọc kỹ trong tơ lụa trắng. Dương Tiễn đặt vật đó vào lòng bàn tay trái, nhẹ nhàng mở lớp tơ lụa ra, là một chiếc vòng tay phỉ thúy xanh lục!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào nó, bao nhiêu ký ức xa xưa tràn về, trong lòng như có gì đó nghẹn ngào ở cổ họng. Màu xanh lục của phỉ thúy như màu của lá non mơn mởn vào mùa xuân, mang lại cảm giác tươi mới và tràn đầy sức sống. Và khi để nó dưới ánh nắng chan hòa của buổi sáng thì có thể thấy từng tia sáng chiếu xuyên qua ngọc giống như sương mai đọng trên lá. Dương Tiễn chạm vào chiếc vòng, cảm nhận được bề mặt bóng mịn như gương, ngoài ra còn cả cảm giác mát lạnh và mượt mà khiến anh cứ sờ mãi không thôi.

Bình luận đoạn
Anh ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào nó, bao nhiêu ký ức xa xưa tràn về, trong lòng như có gì đó nghẹn ngào ở cổ họng. Màu xanh lục của phỉ thúy như màu của lá non mơn mởn vào mùa xuân, mang lại cảm giác tươi mới và tràn đầy sức sống. Và khi để nó dưới ánh nắng chan hòa của buổi sáng thì có thể thấy từng tia sáng chiếu xuyên qua ngọc giống như sương mai đọng trên lá. Dương Tiễn chạm vào chiếc vòng, cảm nhận được bề mặt bóng mịn như gương, ngoài ra còn cả cảm giác mát lạnh và mượt mà khiến anh cứ sờ mãi không thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"... Hằng Nga, không biết ta đã kể với nàng chưa, nhưng đây là trước khi Dương Gia bị diệt trừ, mẫu thân đã nói với ta về chiếc vòng này, nói rằng khi ta lớn lên và thành thân, bà sẽ đưa nó cho ta để tự tay ta trao cho thê tử mình yêu nhất, chỉ là sau này xảy ra nhiều biến cố, ta cứ nghĩ nó đã lạc mất rồi, lại không ngờ..." Anh ngưng lại một chút, sau đó ổn định lại tâm tình rồi nói tiếp.

Bình luận đoạn
"... Hằng Nga, không biết ta đã kể với nàng chưa, nhưng đây là trước khi Dương Gia bị diệt trừ, mẫu thân đã nói với ta về chiếc vòng này, nói rằng khi ta lớn lên và thành thân, bà sẽ đưa nó cho ta để tự tay ta trao cho thê tử mình yêu nhất, chỉ là sau này xảy ra nhiều biến cố, ta cứ nghĩ nó đã lạc mất rồi, lại không ngờ..." Anh ngưng lại một chút, sau đó ổn định lại tâm tình rồi nói tiếp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, ta hy vọng từ nay về sau, nàng sẽ là chủ nhân của chiếc vòng này. Nàng có nguyện ý không?" Giọng Dương Tiễn mềm mại và chân thành, bên trong còn ẩn chứa một chút run rẩy.

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, ta hy vọng từ nay về sau, nàng sẽ là chủ nhân của chiếc vòng này. Nàng có nguyện ý không?" Giọng Dương Tiễn mềm mại và chân thành, bên trong còn ẩn chứa một chút run rẩy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mẫu thân...

Bình luận đoạn
Mẫu thân...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hóa ra, từ lúc bắt đầu, ngay cả khi con không dám thừa nhận, mẫu thân đã nhận ra tấm lòng của con đã thuộc về nàng ấy rồi phải không?

Bình luận đoạn
Hóa ra, từ lúc bắt đầu, ngay cả khi con không dám thừa nhận, mẫu thân đã nhận ra tấm lòng của con đã thuộc về nàng ấy rồi phải không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đúng là chỉ có người sinh ra mình mới là người hiểu mình nhất.

Bình luận đoạn
Đúng là chỉ có người sinh ra mình mới là người hiểu mình nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga ngẩn người nhìn chiếc vòng ngọc, đã hiểu vì sao Dao Cơ lại tỏ vẻ bí ẩn như vậy. Để rồi khi bắt gặp anh nhìn bản thân với ánh mắt đầy mong đợi, cô đột nhiên tỉnh táo lại, khuôn mặt trắng nõn lập tức đỏ bừng, chỉ biết cúi đầu nhanh xuống để che đi sự xấu hổ của mình.

Bình luận đoạn
Hằng Nga ngẩn người nhìn chiếc vòng ngọc, đã hiểu vì sao Dao Cơ lại tỏ vẻ bí ẩn như vậy. Để rồi khi bắt gặp anh nhìn bản thân với ánh mắt đầy mong đợi, cô đột nhiên tỉnh táo lại, khuôn mặt trắng nõn lập tức đỏ bừng, chỉ biết cúi đầu nhanh xuống để che đi sự xấu hổ của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn ngây ngốc cười, nhẹ nhàng nắm tay phải của Hằng Nga, nghiêm túc và thành kính đeo chiếc vòng lên cổ tay trắng mịn như sương tuyết của người thương, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay thon dài ấy, ngọt ngào nhìn vào đôi mắt cô, người cũng đang nhìn anh cười với đôi mắt cong cong hình trăng khuyết.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn ngây ngốc cười, nhẹ nhàng nắm tay phải của Hằng Nga, nghiêm túc và thành kính đeo chiếc vòng lên cổ tay trắng mịn như sương tuyết của người thương, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay thon dài ấy, ngọt ngào nhìn vào đôi mắt cô, người cũng đang nhìn anh cười với đôi mắt cong cong hình trăng khuyết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta đã đồng ý cùng chàng kết phu thê, sao có thể không nguyện ý?" Hằng Nga thỏ thẻ đáp, dịu dàng nhìn anh với ánh mắt chan chứa yêu thương và tình cảm dạt dào trong đôi mắt to tròn ấy càng khiến người kia không thể nào cưỡng lại.

Bình luận đoạn
"Ta đã đồng ý cùng chàng kết phu thê, sao có thể không nguyện ý?" Hằng Nga thỏ thẻ đáp, dịu dàng nhìn anh với ánh mắt chan chứa yêu thương và tình cảm dạt dào trong đôi mắt to tròn ấy càng khiến người kia không thể nào cưỡng lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đây chẳng phải là điều Dương Tiễn luôn hằng ao ước đó sao? Có được sự ủng hộ và chấp thuận từ người thân đối với người mình yêu nhất...

Bình luận đoạn
Đây chẳng phải là điều Dương Tiễn luôn hằng ao ước đó sao? Có được sự ủng hộ và chấp thuận từ người thân đối với người mình yêu nhất...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nở nụ cười hạnh phúc, thật sâu trong tâm cảm thấy không còn thứ gì trên đời có thể làm mình vui vẻ như bây giờ. Dương Tiễn chẳng còn quan tâm điều gì khác nữa, bởi cuối cùng, anh đã ôm được vầng trăng trong tay, rốt cuộc cũng đã tìm được lối về nhà của mình. Vòng tay ôm lấy eo cô, kéo sát lại gần mình, ngắm nhìn cô trong một khoảng cách càng gần và gần cho tới khi anh có thể ngửi được cái hương hoa nhài và quế trong giấc mơ khiến anh mê đắm kia.

Bình luận đoạn
Anh nở nụ cười hạnh phúc, thật sâu trong tâm cảm thấy không còn thứ gì trên đời có thể làm mình vui vẻ như bây giờ. Dương Tiễn chẳng còn quan tâm điều gì khác nữa, bởi cuối cùng, anh đã ôm được vầng trăng trong tay, rốt cuộc cũng đã tìm được lối về nhà của mình. Vòng tay ôm lấy eo cô, kéo sát lại gần mình, ngắm nhìn cô trong một khoảng cách càng gần và gần cho tới khi anh có thể ngửi được cái hương hoa nhài và quế trong giấc mơ khiến anh mê đắm kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhẹ nhàng và dịu dàng, Dương Tiễn đưa tay ôm cô vào lòng mình, tựa đầu lên đôi vai nhỏ bé ấy, hít vào hương vị của nhà. Người con gái anh yêu sâu đậm ấy cũng nép mình vào ngực anh, hai tay nhẹ nhàng ôm lấy anh.

Bình luận đoạn
Nhẹ nhàng và dịu dàng, Dương Tiễn đưa tay ôm cô vào lòng mình, tựa đầu lên đôi vai nhỏ bé ấy, hít vào hương vị của nhà. Người con gái anh yêu sâu đậm ấy cũng nép mình vào ngực anh, hai tay nhẹ nhàng ôm lấy anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mọi thứ ổn rồi, Dương Tiễn cuối cùng cũng đã tìm được đường về nhà.

Bình luận đoạn
Mọi thứ ổn rồi, Dương Tiễn cuối cùng cũng đã tìm được đường về nhà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai người sau đó vẫn ở lại Phủ Khai Phong, nhưng lại như hình với bóng, gần như không rời xa nhau dù chỉ một bước.

Bình luận đoạn
Hai người sau đó vẫn ở lại Phủ Khai Phong, nhưng lại như hình với bóng, gần như không rời xa nhau dù chỉ một bước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cặp đôi khắng khít và luôn mặn nồng với nhau ở mọi nơi, dường như để đền bù lại khoảng thời gian phải xa nhau trước đó mà không hề có chút ngại ngần nào.

Bình luận đoạn
Cặp đôi khắng khít và luôn mặn nồng với nhau ở mọi nơi, dường như để đền bù lại khoảng thời gian phải xa nhau trước đó mà không hề có chút ngại ngần nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cũng từ từ lấy lại sắc vóc thường ngày của mình dưới sự săn sóc ân cần của Hằng Nga, và họ cũng tới chào hỏi Bao đại nhân cùng những người khác.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cũng từ từ lấy lại sắc vóc thường ngày của mình dưới sự săn sóc ân cần của Hằng Nga, và họ cũng tới chào hỏi Bao đại nhân cùng những người khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thấy mọi người đã hồi phục sức khỏe và trông còn sung sức hơn khiến cô cũng bớt lo lắng phần nào.

Bình luận đoạn
Thấy mọi người đã hồi phục sức khỏe và trông còn sung sức hơn khiến cô cũng bớt lo lắng phần nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng trong quãng thời gian này lại không thấy Triển hộ vệ đâu.

Bình luận đoạn
Nhưng trong quãng thời gian này lại không thấy Triển hộ vệ đâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lẽ là hắn ta đang tránh mặt cô cũng không chừng...

Bình luận đoạn
Có lẽ là hắn ta đang tránh mặt cô cũng không chừng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga thở dài trong lòng, thôi thì như thế cũng được.

Bình luận đoạn
Hằng Nga thở dài trong lòng, thôi thì như thế cũng được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu không tiếp xúc với nhau nữa chắc sẽ dần phai mờ thôi.

Bình luận đoạn
Nếu không tiếp xúc với nhau nữa chắc sẽ dần phai mờ thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tình cảm quả thật khó nói... nhưng cô tin thời gian sẽ sớm làm phai nhạt tất cả...

Bình luận đoạn
Tình cảm quả thật khó nói... nhưng cô tin thời gian sẽ sớm làm phai nhạt tất cả...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phải không?

Bình luận đoạn
Phải không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga nhớ lần cuối cô tin vào việc đó là hơn ngàn năm trước và cuối cùng thì kết quả lại không phải như cô mong đợi.

Bình luận đoạn
Hằng Nga nhớ lần cuối cô tin vào việc đó là hơn ngàn năm trước và cuối cùng thì kết quả lại không phải như cô mong đợi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là... thân là người phàm, đương nhiên ham muốn yêu và được yêu sẽ nhiều hơn thần tiên, vậy thì... có khả năng Triển hộ vệ sẽ đem lòng yêu người con gái khác thì sao?

Bình luận đoạn
Chỉ là... thân là người phàm, đương nhiên ham muốn yêu và được yêu sẽ nhiều hơn thần tiên, vậy thì... có khả năng Triển hộ vệ sẽ đem lòng yêu người con gái khác thì sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không phải là không thể.

Bình luận đoạn
Không phải là không thể.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng Hằng Nga vẫn là quá xem thường tình cảm của Triển Chiêu dành cho mình.

Bình luận đoạn
Nhưng Hằng Nga vẫn là quá xem thường tình cảm của Triển Chiêu dành cho mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thời gian thật ra chẳng chữa lành vết thương nào hết. Thời gian chỉ giúp chúng ta nhận ra rằng có một vài nỗi đau không đáng để mang theo bên mình lâu như thế, nhưng lại có thể chỉ rõ ra rằng vẫn luôn có những trường hợp mà nỗi đau tưởng chừng thống khổ đó lại đem đến cho ta niềm hạnh phúc cùng ngọt ngào dù điều đó đồng nghĩa với việc ta sẽ phải sống trong sự mâu thuẫn, giằng xé như vậy cả một đời....

Bình luận đoạn
Thời gian thật ra chẳng chữa lành vết thương nào hết. Thời gian chỉ giúp chúng ta nhận ra rằng có một vài nỗi đau không đáng để mang theo bên mình lâu như thế, nhưng lại có thể chỉ rõ ra rằng vẫn luôn có những trường hợp mà nỗi đau tưởng chừng thống khổ đó lại đem đến cho ta niềm hạnh phúc cùng ngọt ngào dù điều đó đồng nghĩa với việc ta sẽ phải sống trong sự mâu thuẫn, giằng xé như vậy cả một đời....

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chung quy thì thời gian không khiến ta quên đi cơn đau mà chỉ giúp ta quen dần với chúng.

Bình luận đoạn
Chung quy thì thời gian không khiến ta quên đi cơn đau mà chỉ giúp ta quen dần với chúng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Kệ hắn đi, chúng ta sẽ rất nhanh rời khỏi đây thôi, nàng không cần phải lo lắng cho hắn ta." Dương Tiễn biết cô đang sầu não việc gì nên mở lời an ủi, đồng thời cũng rót cho cô và bản thân một chén trà.

Bình luận đoạn
"Kệ hắn đi, chúng ta sẽ rất nhanh rời khỏi đây thôi, nàng không cần phải lo lắng cho hắn ta." Dương Tiễn biết cô đang sầu não việc gì nên mở lời an ủi, đồng thời cũng rót cho cô và bản thân một chén trà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau khi bình thản nhấp một ngụm, cảm nhận cái hơi nóng cùng hương vị đắng của trà hoa quế ở đầu lưỡi chuyển dần xuống cổ họng và đọng lại vị ngọt nhè nhẹ tại đấy, anh giương mắt nhìn về phía bên ngoài qua khung cửa sổ, vừa cảm thán mới đây thời gian đã trôi qua thêm một tuần, vừa mở lời hỏi chuyện người con gái đối diện.

Bình luận đoạn
Sau khi bình thản nhấp một ngụm, cảm nhận cái hơi nóng cùng hương vị đắng của trà hoa quế ở đầu lưỡi chuyển dần xuống cổ họng và đọng lại vị ngọt nhè nhẹ tại đấy, anh giương mắt nhìn về phía bên ngoài qua khung cửa sổ, vừa cảm thán mới đây thời gian đã trôi qua thêm một tuần, vừa mở lời hỏi chuyện người con gái đối diện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhưng mà... chỗ nguyên liệu làm bánh đó, nàng đã tìm ra chưa?"

Bình luận đoạn
"Nhưng mà... chỗ nguyên liệu làm bánh đó, nàng đã tìm ra chưa?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đã chuẩn bị hết rồi, giờ chỉ còn bước nấu là xong rồi."

Bình luận đoạn
"Đã chuẩn bị hết rồi, giờ chỉ còn bước nấu là xong rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn gật đầu, bàn tay dang ra nắm lấy vài lọn tóc nhỏ của cô đùa nghịch theo thói quen "Vậy nàng có từng nghĩ đến sẽ thuyết phục hắn từ bỏ đoạn tình cảm này thế nào chưa?"

Bình luận đoạn
Dương Tiễn gật đầu, bàn tay dang ra nắm lấy vài lọn tóc nhỏ của cô đùa nghịch theo thói quen "Vậy nàng có từng nghĩ đến sẽ thuyết phục hắn từ bỏ đoạn tình cảm này thế nào chưa?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga ngẩn người, không nghĩ anh lại chủ động gợi hỏi về Triển Chiêu như thế, vả lại còn là thái độ không chút để tâm này.

Bình luận đoạn
Hằng Nga ngẩn người, không nghĩ anh lại chủ động gợi hỏi về Triển Chiêu như thế, vả lại còn là thái độ không chút để tâm này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giống như kiểu anh chỉ đang hỏi về thời tiết hôm nay ra sao ấy?

Bình luận đoạn
Giống như kiểu anh chỉ đang hỏi về thời tiết hôm nay ra sao ấy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô im lặng, sau đó mới trả lời người trước mặt "Ta cũng không chắc, nhưng nếu cần thiết, ta sẽ dùng tới cách đó."

Bình luận đoạn
Cô im lặng, sau đó mới trả lời người trước mặt "Ta cũng không chắc, nhưng nếu cần thiết, ta sẽ dùng tới cách đó."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn lúc này đã dời sự chú ý của mình tới cô, ánh mắt xoáy sâu như muốn nhìn thấu người trước mặt nhưng rồi cũng không nói gì thêm.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn lúc này đã dời sự chú ý của mình tới cô, ánh mắt xoáy sâu như muốn nhìn thấu người trước mặt nhưng rồi cũng không nói gì thêm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tuy vẫn chưa hiểu về biện pháp của cô là gì nhưng nghe giọng điệu lưỡng lự đó của cô thì anh đoán hẳn nó cũng chả phải phương pháp hay ho gì cho lắm...

Bình luận đoạn
Tuy vẫn chưa hiểu về biện pháp của cô là gì nhưng nghe giọng điệu lưỡng lự đó của cô thì anh đoán hẳn nó cũng chả phải phương pháp hay ho gì cho lắm...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chần chừ một lúc, anh ngập ngừng lên tiếng "Nàng... nếu nàng không nỡ, chi bằng để ta..."

Bình luận đoạn
Chần chừ một lúc, anh ngập ngừng lên tiếng "Nàng... nếu nàng không nỡ, chi bằng để ta..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, ta sẽ xử lý ổn thỏa việc này."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, ta sẽ xử lý ổn thỏa việc này."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô biết anh muốn nói gì nhưng Hằng Nga hy vọng chuyện lần này anh sẽ để mình tự giải quyết lấy, dẫu cho cách thức sẽ có phần quá đáng với Triển Chiêu.

Bình luận đoạn
Cô biết anh muốn nói gì nhưng Hằng Nga hy vọng chuyện lần này anh sẽ để mình tự giải quyết lấy, dẫu cho cách thức sẽ có phần quá đáng với Triển Chiêu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng đó cũng là cách tốt nhất cho hắn, nếu hắn vẫn kiên quyết theo ý mình, cô chỉ đành...

Bình luận đoạn
Nhưng đó cũng là cách tốt nhất cho hắn, nếu hắn vẫn kiên quyết theo ý mình, cô chỉ đành...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga buông ra tiếng thở dài trong lòng, không khỏi nghĩ, lẽ ra, cô và hắn ta không nên gặp nhau tại trước cửa Khai Phong Phủ lúc ấy.

Bình luận đoạn
Hằng Nga buông ra tiếng thở dài trong lòng, không khỏi nghĩ, lẽ ra, cô và hắn ta không nên gặp nhau tại trước cửa Khai Phong Phủ lúc ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mọi chuyện từ khi bắt đầu đã là một sai lầm...

Bình luận đoạn
Mọi chuyện từ khi bắt đầu đã là một sai lầm...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Được." Anh chỉ cười đáp lại câu trả lời đó của cô.

Bình luận đoạn
"Được." Anh chỉ cười đáp lại câu trả lời đó của cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bản thân người con gái của anh vốn luôn độc lập và chính kiến, chắc chắn sẽ không muốn ai nhúng tay quá nhiều vào chuyện của mình mà chỉ muốn tự thân giải quyết lấy.

Bình luận đoạn
Bản thân người con gái của anh vốn luôn độc lập và chính kiến, chắc chắn sẽ không muốn ai nhúng tay quá nhiều vào chuyện của mình mà chỉ muốn tự thân giải quyết lấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cho nên anh cũng chỉ đành ngồi chờ xem cô sẽ dàn xếp "đóa hoa đào" này của cô thế nào.

Bình luận đoạn
Cho nên anh cũng chỉ đành ngồi chờ xem cô sẽ dàn xếp "đóa hoa đào" này của cô thế nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không khí giữa hai người ấm áp và hạnh phúc đến mức dù chỉ là người ngoài cuộc cũng có thể thấy được vô số tình cảm dạt dào, tha thiết đó trong từng ánh mắt mà người nọ trao cho đối phương.

Bình luận đoạn
Không khí giữa hai người ấm áp và hạnh phúc đến mức dù chỉ là người ngoài cuộc cũng có thể thấy được vô số tình cảm dạt dào, tha thiết đó trong từng ánh mắt mà người nọ trao cho đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không có một chút gì gọi là kẽ hở để cho người khác chen vào.

Bình luận đoạn
Không có một chút gì gọi là kẽ hở để cho người khác chen vào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bao đại nhân ngồi trong thư phòng đọc sách nhưng cũng lo lắng cho người thuộc hạ của mình.

Bình luận đoạn
Bao đại nhân ngồi trong thư phòng đọc sách nhưng cũng lo lắng cho người thuộc hạ của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga đã vài lần đề cập tới Triển hộ vệ và muốn hỏi thăm tin tức của người đó. Tất nhiên ông biết Triển hộ vệ ở đâu, nhưng ông lại có suy nghĩ không nên cho tiên tử biết, để tránh cho thuộc hạ của ông mỗi lần gặp mặt lại càng thêm vấn vương, đã không thể thành đôi thì tốt nhất là nên tránh tiếp xúc sẽ tốt hơn nhiều.

Bình luận đoạn
Hằng Nga đã vài lần đề cập tới Triển hộ vệ và muốn hỏi thăm tin tức của người đó. Tất nhiên ông biết Triển hộ vệ ở đâu, nhưng ông lại có suy nghĩ không nên cho tiên tử biết, để tránh cho thuộc hạ của ông mỗi lần gặp mặt lại càng thêm vấn vương, đã không thể thành đôi thì tốt nhất là nên tránh tiếp xúc sẽ tốt hơn nhiều.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bao Chửng trong lòng cũng tiếc nuối cho mối tình của Triển Chiêu vô cùng. Nhưng ông không thể làm gì khác.

Bình luận đoạn
Bao Chửng trong lòng cũng tiếc nuối cho mối tình của Triển Chiêu vô cùng. Nhưng ông không thể làm gì khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ban đầu nhìn thấy Dương Tiễn và Hằng Nga bên nhau, ông đã thầm ngưỡng mộ và khen ngợi hết lòng rằng hai người đó thật đẹp đôi, là một cặp trời sinh thực thụ.

Bình luận đoạn
Ban đầu nhìn thấy Dương Tiễn và Hằng Nga bên nhau, ông đã thầm ngưỡng mộ và khen ngợi hết lòng rằng hai người đó thật đẹp đôi, là một cặp trời sinh thực thụ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Huống chi là bây giờ, từ sau khi tiên tử bình phục, không những tình cảm hai người càng thêm sâu đậm, ông còn phát hiện chiếc vòng phỉ thủy lục trên cổ tay của tiên tử. Nó lấp lánh ánh xanh dưới ánh nắng chan hòa, làm tôn lên cái sắc trắng tinh khôi như tuyết ở bàn tay cô. Và điều mà ông chú ý nhất là nét mặt trân trọng, trìu mến của Hằng Nga khi ông vờ hỏi vật này có phải của người cạnh bên hay không...

Bình luận đoạn
Huống chi là bây giờ, từ sau khi tiên tử bình phục, không những tình cảm hai người càng thêm sâu đậm, ông còn phát hiện chiếc vòng phỉ thủy lục trên cổ tay của tiên tử. Nó lấp lánh ánh xanh dưới ánh nắng chan hòa, làm tôn lên cái sắc trắng tinh khôi như tuyết ở bàn tay cô. Và điều mà ông chú ý nhất là nét mặt trân trọng, trìu mến của Hằng Nga khi ông vờ hỏi vật này có phải của người cạnh bên hay không...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và lúc nhận được ánh mắt thẹn thùng của cô và khóe miệng nhếch lên đầy vẻ hãnh diện trên mặt anh, ông đã hoàn toàn hiểu rõ, đây chính là ngầm nói, người hiện tại đã là phu nhân tương lai của Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
Và lúc nhận được ánh mắt thẹn thùng của cô và khóe miệng nhếch lên đầy vẻ hãnh diện trên mặt anh, ông đã hoàn toàn hiểu rõ, đây chính là ngầm nói, người hiện tại đã là phu nhân tương lai của Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Haiz... Đáng tiếc cho thuộc hạ của ông, yêu ai không yêu lại đi yêu Hằng Nga.

Bình luận đoạn
Haiz... Đáng tiếc cho thuộc hạ của ông, yêu ai không yêu lại đi yêu Hằng Nga.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mà giờ đây, người ấy lại còn là thê tử sắp cưới của Chân Quân.

Bình luận đoạn
Mà giờ đây, người ấy lại còn là thê tử sắp cưới của Chân Quân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đúng là nghiệt duyên mà.

Bình luận đoạn
Đúng là nghiệt duyên mà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông nhìn Công Tôn Sách kế bên mà cùng lắc đầu chán nản.

Bình luận đoạn
Ông nhìn Công Tôn Sách kế bên mà cùng lắc đầu chán nản.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!