[Tiễn Nga - 戬娥] Nhất Nhãn Vạn Niên, Nhất Thành Bất Biến

Truyện
Trước Sau

Tiếp đó, cô làm nóng dầu ăn trong chảo, thả từng viên bánh vào chiên ngập dầu với mức lửa vừa phải. Chiên đến khi bánh có màu vàng nhẹ thì vớt ra để ráo.

Bình luận đoạn
Tiếp đó, cô làm nóng dầu ăn trong chảo, thả từng viên bánh vào chiên ngập dầu với mức lửa vừa phải. Chiên đến khi bánh có màu vàng nhẹ thì vớt ra để ráo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga quay qua lấy thứ cô đã tỉ mỉ lựa chọn. Những cánh hoa sen vừa chớm nở, tươi mới và không bị dập nát.

Bình luận đoạn
Hằng Nga quay qua lấy thứ cô đã tỉ mỉ lựa chọn. Những cánh hoa sen vừa chớm nở, tươi mới và không bị dập nát.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau khi rửa qua một nước, cô dùng đũa gắp từng chiếc bánh đã chiên vào giữa cánh sen hồng nhuận. Từng ngón tay thon dài trắng muốt nhẹ nhàng gấp lại, giống như bản thân từng viên bánh đó đang được ôm trọn trong vòng tay của hoa.

Bình luận đoạn
Sau khi rửa qua một nước, cô dùng đũa gắp từng chiếc bánh đã chiên vào giữa cánh sen hồng nhuận. Từng ngón tay thon dài trắng muốt nhẹ nhàng gấp lại, giống như bản thân từng viên bánh đó đang được ôm trọn trong vòng tay của hoa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu biết chiếc bánh này.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu biết chiếc bánh này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn đã từng ăn qua nhưng lại không nhớ rõ là ăn khi nào. Điều ấn tượng nhất là hương vị của nó phải nói là cực kỳ ngọt!

Bình luận đoạn
Hắn đã từng ăn qua nhưng lại không nhớ rõ là ăn khi nào. Điều ấn tượng nhất là hương vị của nó phải nói là cực kỳ ngọt!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến mức hắn không thể nếm nổi miếng thứ ba mà phải đưa Trương Long ăn phụ. Từ đó trở đi, mỗi lần nghe nói tới tên của loại bánh ấy, hắn đều sẽ viện cớ lảng sang chỗ khác.

Bình luận đoạn
Đến mức hắn không thể nếm nổi miếng thứ ba mà phải đưa Trương Long ăn phụ. Từ đó trở đi, mỗi lần nghe nói tới tên của loại bánh ấy, hắn đều sẽ viện cớ lảng sang chỗ khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu không phải vì muốn ở bên cô lâu hơn...

Bình luận đoạn
Nếu không phải vì muốn ở bên cô lâu hơn...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu nuốt nước bọt, ký ức thuở ấy quay về làm da gà hắn nổi hết cả lên, chính mình gượng ép dằn xuống cơn khó chịu ở bụng, buồn nôn ở vùng họng, và cả cảm giác muốn bỏ chạy khỏi đây trước khi cô kêu mình nếm thử món đó.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu nuốt nước bọt, ký ức thuở ấy quay về làm da gà hắn nổi hết cả lên, chính mình gượng ép dằn xuống cơn khó chịu ở bụng, buồn nôn ở vùng họng, và cả cảm giác muốn bỏ chạy khỏi đây trước khi cô kêu mình nếm thử món đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn quả thật không muốn trải nghiệm cái vị ngọt gắt đó thêm lần nữa...

Bình luận đoạn
Hắn quả thật không muốn trải nghiệm cái vị ngọt gắt đó thêm lần nữa...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu nhìn cô cẩn thận đặt từng chiếc bánh đã được bọc kín đó vào xửng hấp và nở nụ cười hài lòng, mãn nguyện.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu nhìn cô cẩn thận đặt từng chiếc bánh đã được bọc kín đó vào xửng hấp và nở nụ cười hài lòng, mãn nguyện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn thầm nghĩ.

Bình luận đoạn
Hắn thầm nghĩ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không hiểu sao, nhưng quả nhiên, chỉ cần cô ấy ở đâu, nơi đấy bỗng trở thành thuần khiết với những sắc màu thanh mát. Hằng Nga ngồi trên ghế gần đó, bên chiếc bàn gỗ màu nâu nhạt, nắng từ cửa sổ phủ đều lên sắc đen huyền bí, thi thoảng một vài ngọn gió nhỏ lùa qua cửa, khiến cái màu đen ấy bay phấp phới, phần thừa dây cột tóc tím của cô cũng theo sự chuyển động ấy mà khẽ lay động.

Bình luận đoạn
Không hiểu sao, nhưng quả nhiên, chỉ cần cô ấy ở đâu, nơi đấy bỗng trở thành thuần khiết với những sắc màu thanh mát. Hằng Nga ngồi trên ghế gần đó, bên chiếc bàn gỗ màu nâu nhạt, nắng từ cửa sổ phủ đều lên sắc đen huyền bí, thi thoảng một vài ngọn gió nhỏ lùa qua cửa, khiến cái màu đen ấy bay phấp phới, phần thừa dây cột tóc tím của cô cũng theo sự chuyển động ấy mà khẽ lay động.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngoài tiếng gió khi có khi không kia, còn là tiếng cô thì thầm điều gì đó vào tai hai người thị nữ kia để rồi bật ra tiếng cười trong trẻo hòa trộn vào trong khoảng không và vang đến bên tai hắn.

Bình luận đoạn
Ngoài tiếng gió khi có khi không kia, còn là tiếng cô thì thầm điều gì đó vào tai hai người thị nữ kia để rồi bật ra tiếng cười trong trẻo hòa trộn vào trong khoảng không và vang đến bên tai hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một khung cảnh đẹp tựa tranh ai đó họa nên đấy làm nổi lên nơi đáy lòng Triển Chiêu một cảm xúc vừa thân thuộc nhưng lại vừa đau đớn khôn nguôi, một cảm xúc mà hắn gọi nó bằng chữ "ái" nhưng cũng là một cảm xúc của chữ "ai" đầy bi thương. Cứ thế, hắn quên cả thời gian mà tựa lưng vào cửa nhìn ngắm khung cảnh vừa thương vừa sầu ấy.

Bình luận đoạn
Một khung cảnh đẹp tựa tranh ai đó họa nên đấy làm nổi lên nơi đáy lòng Triển Chiêu một cảm xúc vừa thân thuộc nhưng lại vừa đau đớn khôn nguôi, một cảm xúc mà hắn gọi nó bằng chữ "ái" nhưng cũng là một cảm xúc của chữ "ai" đầy bi thương. Cứ thế, hắn quên cả thời gian mà tựa lưng vào cửa nhìn ngắm khung cảnh vừa thương vừa sầu ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vẻ đẹp thấm đậm mùi vị khói lửa nhân gian ấy dễ dàng làm say lòng người, nhưng điều khiến hắn say đắm nhất chính là nụ cười trên môi xuất phát từ trái tim.

Bình luận đoạn
Vẻ đẹp thấm đậm mùi vị khói lửa nhân gian ấy dễ dàng làm say lòng người, nhưng điều khiến hắn say đắm nhất chính là nụ cười trên môi xuất phát từ trái tim.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn nhớ lần đó Hằng Nga cũng đứng trong bếp mà nấu ăn cho cả mọi người, biểu cảm cũng chuyên chú y vậy nhưng khác là cô ít nở một nụ cười chân thật như thế, nếu có cũng là vì lịch sự hoặc thi thoảng vì vài trò đùa của mọi người mới thấy cô thoáng cười nhẹ mà thôi.

Bình luận đoạn
Hắn nhớ lần đó Hằng Nga cũng đứng trong bếp mà nấu ăn cho cả mọi người, biểu cảm cũng chuyên chú y vậy nhưng khác là cô ít nở một nụ cười chân thật như thế, nếu có cũng là vì lịch sự hoặc thi thoảng vì vài trò đùa của mọi người mới thấy cô thoáng cười nhẹ mà thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hiện giờ, cô vì Dương Tiễn mà không quản sức khỏe, tay áo đều xoắn cả lên, lộ ra cánh tay như hoa sen trắng muốt, bận rộn không ngừng trong bếp, nhưng nét mặt và đôi lông mày lá liễu đều trở nên hứng khởi và vui mừng, trong mắt tràn ngập ánh cười ấm áp, khiến lòng hắn ngổn ngang trăm mối.

Bình luận đoạn
Hiện giờ, cô vì Dương Tiễn mà không quản sức khỏe, tay áo đều xoắn cả lên, lộ ra cánh tay như hoa sen trắng muốt, bận rộn không ngừng trong bếp, nhưng nét mặt và đôi lông mày lá liễu đều trở nên hứng khởi và vui mừng, trong mắt tràn ngập ánh cười ấm áp, khiến lòng hắn ngổn ngang trăm mối.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phải chi người mà cô để tâm săn sóc là bản thân thì hắn sẽ hạnh phúc biết bao?

Bình luận đoạn
Phải chi người mà cô để tâm săn sóc là bản thân thì hắn sẽ hạnh phúc biết bao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu điều đó xảy ra, phải chăng tình cảm dịu dàng đó của Hằng Nga sẽ mãi chỉ dành riêng cho mình hắn không?

Bình luận đoạn
Nếu điều đó xảy ra, phải chăng tình cảm dịu dàng đó của Hằng Nga sẽ mãi chỉ dành riêng cho mình hắn không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn lắc đầu, không biết đã lần thứ bao nhiêu xua đi mấy ý nghĩ kỳ quặc đó.

Bình luận đoạn
Hắn lắc đầu, không biết đã lần thứ bao nhiêu xua đi mấy ý nghĩ kỳ quặc đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu bước lên vài bước, cầm lấy quạt từ người hầu. Sự xuất hiện bất ngờ của bản thân làm cả hai người đôi phần ngạc nhiên. Hắn xua tay ra hiệu bọn họ đừng lên tiếng, hai người nhìn nhau mỉm cười, lập tức hiểu ý mà lặng lẽ lùi về sau rồi khuất dần. Triển Chiêu thay vị trí của Hoàn Ý, đứng giúp cô quạt gió.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu bước lên vài bước, cầm lấy quạt từ người hầu. Sự xuất hiện bất ngờ của bản thân làm cả hai người đôi phần ngạc nhiên. Hắn xua tay ra hiệu bọn họ đừng lên tiếng, hai người nhìn nhau mỉm cười, lập tức hiểu ý mà lặng lẽ lùi về sau rồi khuất dần. Triển Chiêu thay vị trí của Hoàn Ý, đứng giúp cô quạt gió.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lúc đó, bánh trong lồng hấp dường như đã chín, mùi thơm thanh dịu của hương sen và đậu xanh tràn ngập khắp nơi. Hằng Nga đứng dậy, cảm thấy bánh đã chín nên không quay đầu lại mà chỉ chìa tay ra muốn Hoàn Ý đưa đĩa. Triển Chiêu cười thầm trong lòng, thuận tay đưa cho người kia và khi cô nhận được đĩa, định sẽ mở nắp lồng hấp ra lấy bánh.

Bình luận đoạn
Trong lúc đó, bánh trong lồng hấp dường như đã chín, mùi thơm thanh dịu của hương sen và đậu xanh tràn ngập khắp nơi. Hằng Nga đứng dậy, cảm thấy bánh đã chín nên không quay đầu lại mà chỉ chìa tay ra muốn Hoàn Ý đưa đĩa. Triển Chiêu cười thầm trong lòng, thuận tay đưa cho người kia và khi cô nhận được đĩa, định sẽ mở nắp lồng hấp ra lấy bánh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thì một bàn tay to lớn đã dang ra mở nắp trước mắt cô, hơi nước trắng xóa phả ra và bao quanh hai người. Hằng Nga theo phản xạ nhìn bàn tay khác hẳn với những ngón tay mảnh khảnh của thiếu nữ liền xoay đầu lại, gương mặt điển trai của Triển Chiêu ngay tức khắc phóng to trước mặt.

Bình luận đoạn
Thì một bàn tay to lớn đã dang ra mở nắp trước mắt cô, hơi nước trắng xóa phả ra và bao quanh hai người. Hằng Nga theo phản xạ nhìn bàn tay khác hẳn với những ngón tay mảnh khảnh của thiếu nữ liền xoay đầu lại, gương mặt điển trai của Triển Chiêu ngay tức khắc phóng to trước mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai ánh mắt đột nhiên hướng vào nhau, nét thâm tình tràn ngập trong đó khiến cô giật nảy người. Chính sự xuất hiện đột ngột của hắn đã làm trái tim cô hẫng đi một nhịp mà hoảng hốt lùi nhanh lại, và có vẻ vì quá hấp tấp nên cô đã giẫm phải váy mình mà ngã ra sau.

Bình luận đoạn
Hai ánh mắt đột nhiên hướng vào nhau, nét thâm tình tràn ngập trong đó khiến cô giật nảy người. Chính sự xuất hiện đột ngột của hắn đã làm trái tim cô hẫng đi một nhịp mà hoảng hốt lùi nhanh lại, và có vẻ vì quá hấp tấp nên cô đã giẫm phải váy mình mà ngã ra sau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cẩn thận!"

Bình luận đoạn
"Cẩn thận!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu phản ứng nhanh như cắt, trong chớp mắt đã vòng tay ôm lấy eo để giúp cô đứng vững.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu phản ứng nhanh như cắt, trong chớp mắt đã vòng tay ôm lấy eo để giúp cô đứng vững.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tiên tử không sao chứ?"

Bình luận đoạn
"Tiên tử không sao chứ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt mang màu trời đêm kia, và chợt nhận ra bấy lâu nay bản thân vẫn chưa dám quan sát Hằng Nga thật kỹ. Hầu như Triển Chiêu chỉ dám ngước nhìn từ đằng xa hoặc khi cô không để ý. Nhưng bây giờ, ở khoảng cách gần đến mức này, khi mà mùi thơm mang đậm hương quế của cô thoáng qua trên mặt bản thân, hắn mới biết được trong đôi mắt ngoài sắc đen huyền bí kia còn có cả nét kinh ngạc không sao giấu được.

Bình luận đoạn
Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt mang màu trời đêm kia, và chợt nhận ra bấy lâu nay bản thân vẫn chưa dám quan sát Hằng Nga thật kỹ. Hầu như Triển Chiêu chỉ dám ngước nhìn từ đằng xa hoặc khi cô không để ý. Nhưng bây giờ, ở khoảng cách gần đến mức này, khi mà mùi thơm mang đậm hương quế của cô thoáng qua trên mặt bản thân, hắn mới biết được trong đôi mắt ngoài sắc đen huyền bí kia còn có cả nét kinh ngạc không sao giấu được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lông mi Hằng Nga không quá dày mà cũng chẳng quá mỏng, chúng cong vòng tựa như những những dải lụa tung mình trong gió, đôi gò má luôn ửng lên một chút màu đào hồng mặc cho toàn bộ làn da của người trong vòng tay luôn trắng ngần như ngày đông tuyết rơi. Và khi Triển Chiêu không kìm được mà dời ánh mắt xuống môi cô. Đôi môi mà chính mình có thể nhìn rõ từng đường vân trên ấy - một màu đỏ lấp đầy mắt hắn như những quả dâu dại ven rừng...

Bình luận đoạn
Lông mi Hằng Nga không quá dày mà cũng chẳng quá mỏng, chúng cong vòng tựa như những những dải lụa tung mình trong gió, đôi gò má luôn ửng lên một chút màu đào hồng mặc cho toàn bộ làn da của người trong vòng tay luôn trắng ngần như ngày đông tuyết rơi. Và khi Triển Chiêu không kìm được mà dời ánh mắt xuống môi cô. Đôi môi mà chính mình có thể nhìn rõ từng đường vân trên ấy - một màu đỏ lấp đầy mắt hắn như những quả dâu dại ven rừng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngọt ngào và hấp dẫn biết chừng nào.

Bình luận đoạn
Ngọt ngào và hấp dẫn biết chừng nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cổ họng hắn bỗng trở nên khô khốc lạ thường...

Bình luận đoạn
Cổ họng hắn bỗng trở nên khô khốc lạ thường...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga có thể thấy được sự lo lắng và quan tâm trong đôi mắt đầy sao của người đối diện. Đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được sự giống nhau một cách thần kỳ giữa hai người. Dường như, cô chưa từng nghĩ rằng một ngày nào đó hắn lại có thể nhìn mình với ánh mắt sâu lắng giống ai kia đến vậy.

Bình luận đoạn
Hằng Nga có thể thấy được sự lo lắng và quan tâm trong đôi mắt đầy sao của người đối diện. Đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được sự giống nhau một cách thần kỳ giữa hai người. Dường như, cô chưa từng nghĩ rằng một ngày nào đó hắn lại có thể nhìn mình với ánh mắt sâu lắng giống ai kia đến vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Kèm theo cả sự say mê vô tận không kiềm nén đó...

Bình luận đoạn
Kèm theo cả sự say mê vô tận không kiềm nén đó...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong chốc lát, hình ảnh Dương Tiễn và Triển Chiêu bỗng trùng lấp lên nhau khiến cô trong một thoáng không thể phân định rõ thực hư là thế nào.

Bình luận đoạn
Trong chốc lát, hình ảnh Dương Tiễn và Triển Chiêu bỗng trùng lấp lên nhau khiến cô trong một thoáng không thể phân định rõ thực hư là thế nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai người nếu không phải vì xuất thân khác biệt, thân phận đặc thù, hẳn cô đã nghĩ đây là một người anh em khác của anh...

Bình luận đoạn
Hai người nếu không phải vì xuất thân khác biệt, thân phận đặc thù, hẳn cô đã nghĩ đây là một người anh em khác của anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Điều này khiến Hằng Nga cảm thấy vừa khó tin, vừa bối rối.

Bình luận đoạn
Điều này khiến Hằng Nga cảm thấy vừa khó tin, vừa bối rối.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cảm ơn" Cô nói, nhanh chóng tránh thoát khỏi vòng tay hắn, cố nở một nụ cười nhẹ để che giấu sự xấu hổ. Khuôn mặt xinh đẹp đã thoáng ửng hồng, không biết là do hơi nước khi nãy hay là do nguyên nhân khác. Dẫu vậy thì cô lúc này đã đứng cách xa hắn một khoảng.

Bình luận đoạn
"Cảm ơn" Cô nói, nhanh chóng tránh thoát khỏi vòng tay hắn, cố nở một nụ cười nhẹ để che giấu sự xấu hổ. Khuôn mặt xinh đẹp đã thoáng ửng hồng, không biết là do hơi nước khi nãy hay là do nguyên nhân khác. Dẫu vậy thì cô lúc này đã đứng cách xa hắn một khoảng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không quá xa để hai người cảm thấy ngượng ngùng vì tình thế có chút xấu hổ ban nãy, nhưng cũng không quá gần để hắn có thêm sự si tâm vọng tưởng nào khác.

Bình luận đoạn
Không quá xa để hai người cảm thấy ngượng ngùng vì tình thế có chút xấu hổ ban nãy, nhưng cũng không quá gần để hắn có thêm sự si tâm vọng tưởng nào khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu hắng giọng, nhìn người trong lòng giữ khoảng cách với mình cũng không buồn. Bởi sự mềm mại mà hắn vừa cảm nhận trong bàn tay vẫn còn khiến hắn thấy choáng váng. Tựa như tim mình như được bao bọc bởi ánh trăng nhẹ nhàng nhưng cũng rực rỡ không kém.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu hắng giọng, nhìn người trong lòng giữ khoảng cách với mình cũng không buồn. Bởi sự mềm mại mà hắn vừa cảm nhận trong bàn tay vẫn còn khiến hắn thấy choáng váng. Tựa như tim mình như được bao bọc bởi ánh trăng nhẹ nhàng nhưng cũng rực rỡ không kém.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chính giây phút ấy, tim hắn như ngừng đập.

Bình luận đoạn
Chính giây phút ấy, tim hắn như ngừng đập.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chính ngay lúc tầm mắt chạm nhau với sự gần gũi ấy, hắn đã biết thế nào là mãi mãi.

Bình luận đoạn
Chính ngay lúc tầm mắt chạm nhau với sự gần gũi ấy, hắn đã biết thế nào là mãi mãi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù chỉ là một cái ôm nhẹ nhưng cô vẫn có chút e dè, không dám nhìn hắn thẳng thắn như trước.

Bình luận đoạn
Dù chỉ là một cái ôm nhẹ nhưng cô vẫn có chút e dè, không dám nhìn hắn thẳng thắn như trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga không ngờ có ngày cô lại giẫm ngay gấu váy mình mà khiến bản thân mất thăng bằng, suýt chút nữa đã té ra sau.

Bình luận đoạn
Hằng Nga không ngờ có ngày cô lại giẫm ngay gấu váy mình mà khiến bản thân mất thăng bằng, suýt chút nữa đã té ra sau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật sự vô cùng mất mặt!

Bình luận đoạn
Thật sự vô cùng mất mặt!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô uể oải nghĩ.

Bình luận đoạn
Cô uể oải nghĩ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tiên tử, người đổ mồ hôi nhiều quá."

Bình luận đoạn
"Tiên tử, người đổ mồ hôi nhiều quá."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô không đáp lời mà chỉ dùng tay áo lau vội trên mặt mình.

Bình luận đoạn
Cô không đáp lời mà chỉ dùng tay áo lau vội trên mặt mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tiên tử không sợ nóng tay sao?" Thấy Hằng Nga còn nghiêng mặt muốn tránh, nhưng Triển Chiêu vẫn không chịu buông tha.

Bình luận đoạn
"Tiên tử không sợ nóng tay sao?" Thấy Hằng Nga còn nghiêng mặt muốn tránh, nhưng Triển Chiêu vẫn không chịu buông tha.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta không sao... Chỉ là tay ngươi?"

Bình luận đoạn
"Ta không sao... Chỉ là tay ngươi?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tay tại hạ bị nóng cũng không sao, quan trọng đừng để tay Tiên tử bị bỏng là được."

Bình luận đoạn
"Tay tại hạ bị nóng cũng không sao, quan trọng đừng để tay Tiên tử bị bỏng là được."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa dứt lời, hắn mới biết mình đã lỡ lời vì sắc mặt của người trong lòng ngày càng lạnh dần, đoán rằng có lẽ cô nghĩ hắn đang trêu chọc chính mình liền đánh mắt xung quanh, sau đó vô tình nhìn về phía nồi hấp khi nãy.

Bình luận đoạn
Vừa dứt lời, hắn mới biết mình đã lỡ lời vì sắc mặt của người trong lòng ngày càng lạnh dần, đoán rằng có lẽ cô nghĩ hắn đang trêu chọc chính mình liền đánh mắt xung quanh, sau đó vô tình nhìn về phía nồi hấp khi nãy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một lớp hồng tươi hiện hữu rõ ràng trong đáy mắt hắn.

Bình luận đoạn
Một lớp hồng tươi hiện hữu rõ ràng trong đáy mắt hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tại sao Tiên tử lại dùng hoa sen để bọc lấy mấy cái bánh này?"

Bình luận đoạn
"Tại sao Tiên tử lại dùng hoa sen để bọc lấy mấy cái bánh này?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga nghe câu hỏi liền sực tỉnh, cô bước nhanh tới chỗ bếp, thấy hơi nước trong lồng hấp dần tan hết, không chút hấp tấp, cô lấy ra từng cái một đặt lên đĩa, vừa làm vừa đáp, dường như không còn nhớ tới sự tình ban nãy.

Bình luận đoạn
Hằng Nga nghe câu hỏi liền sực tỉnh, cô bước nhanh tới chỗ bếp, thấy hơi nước trong lồng hấp dần tan hết, không chút hấp tấp, cô lấy ra từng cái một đặt lên đĩa, vừa làm vừa đáp, dường như không còn nhớ tới sự tình ban nãy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tuy bánh này có phần ngọt quá mức nhưng ta đã bỏ thêm hạt sen vào trong hỗn hợp nhân đậu xanh, không những bổ dưỡng mà còn có tác dụng dưỡng tâm an thần, rất tốt cho sức khỏe Nhị Lang và mọi người, chàng ấy hiện tại đã gầy đi rồi, còn cả ngươi nữa đấy Triển hộ vệ, nhìn ngươi cũng không khá khẩm gì đâu."

Bình luận đoạn
"Tuy bánh này có phần ngọt quá mức nhưng ta đã bỏ thêm hạt sen vào trong hỗn hợp nhân đậu xanh, không những bổ dưỡng mà còn có tác dụng dưỡng tâm an thần, rất tốt cho sức khỏe Nhị Lang và mọi người, chàng ấy hiện tại đã gầy đi rồi, còn cả ngươi nữa đấy Triển hộ vệ, nhìn ngươi cũng không khá khẩm gì đâu."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Và cũng vì ta biết khẩu vị của chàng và ngươi đều không thích đồ quá ngọt nên ta đã nghĩ tới việc dùng cánh hoa sen bọc lại, để không chỉ giảm độ béo ngậy của nhân mà còn hút phần dầu mỡ từ vỏ bánh bên ngoài. Chưa hết, hương thơm thanh thoát khi bóc từng lớp sen ra sẽ lan tỏa, chiếc bánh trở nên mềm mịn, thanh nhẹ hơn so với lúc mới chiên rất nhiều."

Bình luận đoạn
"Và cũng vì ta biết khẩu vị của chàng và ngươi đều không thích đồ quá ngọt nên ta đã nghĩ tới việc dùng cánh hoa sen bọc lại, để không chỉ giảm độ béo ngậy của nhân mà còn hút phần dầu mỡ từ vỏ bánh bên ngoài. Chưa hết, hương thơm thanh thoát khi bóc từng lớp sen ra sẽ lan tỏa, chiếc bánh trở nên mềm mịn, thanh nhẹ hơn so với lúc mới chiên rất nhiều."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc này cô đã pha xong bình trà hoa lài và đặt chúng lên trên khay cùng với đĩa bánh.

Bình luận đoạn
Lúc này cô đã pha xong bình trà hoa lài và đặt chúng lên trên khay cùng với đĩa bánh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thấy Triển Chiêu không nói gì, Hằng Nga cũng không mảy may quan tâm. Sau khi cắm cúi làm hết những gì cần làm, căn dặn người bên cạnh đem cho Bao đại nhân và những người khác cùng ăn.

Bình luận đoạn
Thấy Triển Chiêu không nói gì, Hằng Nga cũng không mảy may quan tâm. Sau khi cắm cúi làm hết những gì cần làm, căn dặn người bên cạnh đem cho Bao đại nhân và những người khác cùng ăn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu vẫn im lặng và chỉ đơn giản gật đầu coi như đáp lại cô.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu vẫn im lặng và chỉ đơn giản gật đầu coi như đáp lại cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga chớp mắt, không rõ hắn lại nghĩ tới chuyện gì, nhưng không bận tâm quá lâu. Cô quay người, tính cầm lên khay thức ăn đã được cô dùng phép thuật giữ cho nóng để đem qua phòng.

Bình luận đoạn
Hằng Nga chớp mắt, không rõ hắn lại nghĩ tới chuyện gì, nhưng không bận tâm quá lâu. Cô quay người, tính cầm lên khay thức ăn đã được cô dùng phép thuật giữ cho nóng để đem qua phòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặt trời đã đứng bóng, hẳn chàng ấy sẽ sớm tỉnh dậy thôi.

Bình luận đoạn
Mặt trời đã đứng bóng, hẳn chàng ấy sẽ sớm tỉnh dậy thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu cô không nhanh trở về, Nhị Lang sẽ lo lắng lắm.

Bình luận đoạn
Nếu cô không nhanh trở về, Nhị Lang sẽ lo lắng lắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ấy vậy mà chưa kịp chạm vào nó đã bị một cánh tay rắn rỏi bắt lấy cổ tay khiến cô ngạc nhiên nhìn qua.

Bình luận đoạn
Ấy vậy mà chưa kịp chạm vào nó đã bị một cánh tay rắn rỏi bắt lấy cổ tay khiến cô ngạc nhiên nhìn qua.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Triển hộ vệ, ngươi lại muốn thế nào?" Vì lực nắm không mạnh nên Hằng Nga dễ dàng vùng tay ra, không khỏi bất lực hỏi.

Bình luận đoạn
"Triển hộ vệ, ngươi lại muốn thế nào?" Vì lực nắm không mạnh nên Hằng Nga dễ dàng vùng tay ra, không khỏi bất lực hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu ngẩng đầu, trên mặt hiện lên nụ cười mê hoặc chết người.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu ngẩng đầu, trên mặt hiện lên nụ cười mê hoặc chết người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tại hạ muốn ăn bánh của tiên tử làm."

Bình luận đoạn
"Tại hạ muốn ăn bánh của tiên tử làm."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô câm nín lia mắt nhìn dĩa bánh đang tỏa khói nghi ngút trước mặt.

Bình luận đoạn
Cô câm nín lia mắt nhìn dĩa bánh đang tỏa khói nghi ngút trước mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ý gì đây?

Bình luận đoạn
Ý gì đây?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga hoài nghi có khi nào hắn lại bị đoạt xác lần nữa không?

Bình luận đoạn
Hằng Nga hoài nghi có khi nào hắn lại bị đoạt xác lần nữa không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu không thì tại sao lại đưa ra yêu cầu mà đáng lẽ ra hắn có thể tự mình làm như thế?

Bình luận đoạn
Nếu không thì tại sao lại đưa ra yêu cầu mà đáng lẽ ra hắn có thể tự mình làm như thế?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nó không phải là..."

Bình luận đoạn
"Nó không phải là..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bánh trung thu... người vẫn chưa làm nó cho Triển mỗ."

Bình luận đoạn
"Bánh trung thu... người vẫn chưa làm nó cho Triển mỗ."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hóa ra là vậy.

Bình luận đoạn
Hóa ra là vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hiện tại, ta chưa đủ thành phần để làm, nhưng trước khi rời khỏi đây, ta sẽ làm chúng cho ngươi." Cô mỉm cười.

Bình luận đoạn
"Hiện tại, ta chưa đủ thành phần để làm, nhưng trước khi rời khỏi đây, ta sẽ làm chúng cho ngươi." Cô mỉm cười.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa nói vừa tự hỏi không biết có thể tìm những nguyên liệu đó vào ngày thường không?

Bình luận đoạn
Vừa nói vừa tự hỏi không biết có thể tìm những nguyên liệu đó vào ngày thường không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu nhìn nụ cười hiền lành của giai nhân mà cảm thấy mình sắp bị cô làm cho mất tỉnh táo.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu nhìn nụ cười hiền lành của giai nhân mà cảm thấy mình sắp bị cô làm cho mất tỉnh táo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người ta thường nói con người khi bị tình cảm làm cho ảnh hưởng thì sẽ dễ lâm vào trạng thái điên dại.

Bình luận đoạn
Người ta thường nói con người khi bị tình cảm làm cho ảnh hưởng thì sẽ dễ lâm vào trạng thái điên dại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngay khi nghe Hằng Nga nói rằng bản thân đã ốm đi và cần bồi bổ thêm, cả việc cô biết bản thân không phải người chuộng cái ngọt, có gì đó trong hắn như muốn bùng nổ.

Bình luận đoạn
Ngay khi nghe Hằng Nga nói rằng bản thân đã ốm đi và cần bồi bổ thêm, cả việc cô biết bản thân không phải người chuộng cái ngọt, có gì đó trong hắn như muốn bùng nổ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và sâu trong trái tim đang trở nên loạn nhịp, hắn đã mơ, mơ một giấc mơ hão huyền rằng tình cảm của cô dành cho hắn có chút sâu đậm. Rằng có lẽ, chỉ là có lẽ thôi, rằng Hằng Nga cũng có chút thương hắn, như hắn đem cả tim mình trao cho cô không chút nghĩ suy.

Bình luận đoạn
Và sâu trong trái tim đang trở nên loạn nhịp, hắn đã mơ, mơ một giấc mơ hão huyền rằng tình cảm của cô dành cho hắn có chút sâu đậm. Rằng có lẽ, chỉ là có lẽ thôi, rằng Hằng Nga cũng có chút thương hắn, như hắn đem cả tim mình trao cho cô không chút nghĩ suy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn biết nghe như vậy thì thật không bình thường chút nào, nhưng hắn không dừng lại được.

Bình luận đoạn
Hắn biết nghe như vậy thì thật không bình thường chút nào, nhưng hắn không dừng lại được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đây, ngươi ăn tạm bánh này đi." Hằng Nga có chút áy náy vì hiểu lầm, nên đã tận mình đặt một cái vào bàn tay hắn, sau đó đã buông ra ngay.

Bình luận đoạn
"Đây, ngươi ăn tạm bánh này đi." Hằng Nga có chút áy náy vì hiểu lầm, nên đã tận mình đặt một cái vào bàn tay hắn, sau đó đã buông ra ngay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu chưa bao giờ tiếc nuối điều gì như lúc này. Cái cảm giác luyến tiếc đâu đó trong lòng bỗng nhiên tỉnh giấc, hơi ấm từ bàn tay ấy dần dần lan tỏa vào không gian yên tĩnh, biến mất tựa như làn hơi của tách trà chiều, tuy đã tàn nhưng hương và dư vị vẫn còn quanh quẩn nơi đây.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu chưa bao giờ tiếc nuối điều gì như lúc này. Cái cảm giác luyến tiếc đâu đó trong lòng bỗng nhiên tỉnh giấc, hơi ấm từ bàn tay ấy dần dần lan tỏa vào không gian yên tĩnh, biến mất tựa như làn hơi của tách trà chiều, tuy đã tàn nhưng hương và dư vị vẫn còn quanh quẩn nơi đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Mau dùng thử đi." Ánh mắt đầy mong chờ muốn biết hắn sẽ phản ứng ra sao.

Bình luận đoạn
"Mau dùng thử đi." Ánh mắt đầy mong chờ muốn biết hắn sẽ phản ứng ra sao.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu bình tĩnh lại, song cũng rơi vào tình thế khó xử, thú thật hắn đã quá ngán ngẩm cái độ ngọt ngấy của nó.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu bình tĩnh lại, song cũng rơi vào tình thế khó xử, thú thật hắn đã quá ngán ngẩm cái độ ngọt ngấy của nó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là sự háo hức trong con ngươi ấy...

Bình luận đoạn
Chỉ là sự háo hức trong con ngươi ấy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, nhưng cũng cầm cái bánh mập mạp ú ú kia lên gần mũi, mùi hương nhàn nhạt của bánh và sen hòa lẫn với nhau làm cho cơn buồn nôn của hắn dịu đi khá nhiều. Hắn nhắm mắt, đưa lên miệng cắn một miếng nhỏ, ngạc nhiên khi cái độ ngọt mà hắn nghĩ sẽ ngọt lịm như đường kia lại không hề xảy ra.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, nhưng cũng cầm cái bánh mập mạp ú ú kia lên gần mũi, mùi hương nhàn nhạt của bánh và sen hòa lẫn với nhau làm cho cơn buồn nôn của hắn dịu đi khá nhiều. Hắn nhắm mắt, đưa lên miệng cắn một miếng nhỏ, ngạc nhiên khi cái độ ngọt mà hắn nghĩ sẽ ngọt lịm như đường kia lại không hề xảy ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Miếng thứ hai, thứ ba... chỉ một thoáng mà hắn đã ăn sạch.

Bình luận đoạn
Miếng thứ hai, thứ ba... chỉ một thoáng mà hắn đã ăn sạch.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thế nào? Có ngon không?" Dẫu cho tự tin vào tài nghệ nấu nướng của mình, nhưng món bánh lần này là cô tự mình nghĩ ra cách chế biến khác, vì thế mà có chút hồi hộp không biết hương vị của nó sẽ ra sao...

Bình luận đoạn
"Thế nào? Có ngon không?" Dẫu cho tự tin vào tài nghệ nấu nướng của mình, nhưng món bánh lần này là cô tự mình nghĩ ra cách chế biến khác, vì thế mà có chút hồi hộp không biết hương vị của nó sẽ ra sao...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu liếc mắt, cái vẻ mặt trông đợi câu trả lời của hắn làm cho bản thân có một cảm giác như đang trong giấc mộng.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu liếc mắt, cái vẻ mặt trông đợi câu trả lời của hắn làm cho bản thân có một cảm giác như đang trong giấc mộng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tựa như một người thê tử hỏi xem phu quân đồ ăn mình nấu có ngon không?

Bình luận đoạn
Tựa như một người thê tử hỏi xem phu quân đồ ăn mình nấu có ngon không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ừm, ngon lắm." Hắn gật đầu, trả lời ngắn gọn, sau đó thấy cô vẫn nhìn mình như thể vẫn chưa thỏa mãn với lời nhận xét của bản thân nên liền chậm rãi mở miệng và kèm theo một nụ cười nhẹ nơi khóe môi.

Bình luận đoạn
"Ừm, ngon lắm." Hắn gật đầu, trả lời ngắn gọn, sau đó thấy cô vẫn nhìn mình như thể vẫn chưa thỏa mãn với lời nhận xét của bản thân nên liền chậm rãi mở miệng và kèm theo một nụ cười nhẹ nơi khóe môi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vỏ bánh vàng ươm, giòn rụm, còn phần nhân thì mềm mịn nhưng không hề bở. Vị ngọt của bánh không gắt đến mức khiến người ta phải rùng mình, trái lại, có thể do có hạt sen nghiền nhuyễn trong ấy mà tạo nên vị ngọt bùi bùi, cảm giác thanh tao và nhẹ nhàng khiến người thưởng thức chỉ cần nếm qua một lần liền không nhịn được mà muốn ăn thêm một lần nữa."

Bình luận đoạn
"Vỏ bánh vàng ươm, giòn rụm, còn phần nhân thì mềm mịn nhưng không hề bở. Vị ngọt của bánh không gắt đến mức khiến người ta phải rùng mình, trái lại, có thể do có hạt sen nghiền nhuyễn trong ấy mà tạo nên vị ngọt bùi bùi, cảm giác thanh tao và nhẹ nhàng khiến người thưởng thức chỉ cần nếm qua một lần liền không nhịn được mà muốn ăn thêm một lần nữa."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Có thể nói là hương vị khó quên..."

Bình luận đoạn
"Có thể nói là hương vị khó quên..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói đến đây, hắn ngừng lại, trong lòng không rõ mình đưa ý kiến như vậy đã hợp ý cô chưa thì khi ánh mắt Triển Chiêu khẽ chạm mặt Hằng Nga, mọi thứ tưởng chừng như bí mật như được bật mí.

Bình luận đoạn
Nói đến đây, hắn ngừng lại, trong lòng không rõ mình đưa ý kiến như vậy đã hợp ý cô chưa thì khi ánh mắt Triển Chiêu khẽ chạm mặt Hằng Nga, mọi thứ tưởng chừng như bí mật như được bật mí.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu rất hiếm khi thấy cô cười như thế này trước mặt bản thân, hắn đã từng nghe giọng cô cười trước đây, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy Hằng Nga cười với nụ cười này. Dẫu đã là ban trưa nhưng ánh nắng lại không hề gay gắt, cho nên khi đối diện với nguồn sáng ấy, từng giọt nắng thu ngọt lịm như màu đào chín vương lên mái tóc đen tuyền khiến chúng như những tấm lụa quý đang tỏa sáng lấp lánh, tuy rằng nụ cười ấy chẳng phát ra thành tiếng, nhưng với đôi mắt khẽ cong, đôi môi mím lại nhẹ nhàng và khóe miệng khẽ nâng lên một chút, Triển Chiêu liền nhận ra, chỉ cần nhìn vào đôi mắt đen to tròn của Hằng Nga, ta sẽ biết khi nào cô ấy thật sự cười.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu rất hiếm khi thấy cô cười như thế này trước mặt bản thân, hắn đã từng nghe giọng cô cười trước đây, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy Hằng Nga cười với nụ cười này. Dẫu đã là ban trưa nhưng ánh nắng lại không hề gay gắt, cho nên khi đối diện với nguồn sáng ấy, từng giọt nắng thu ngọt lịm như màu đào chín vương lên mái tóc đen tuyền khiến chúng như những tấm lụa quý đang tỏa sáng lấp lánh, tuy rằng nụ cười ấy chẳng phát ra thành tiếng, nhưng với đôi mắt khẽ cong, đôi môi mím lại nhẹ nhàng và khóe miệng khẽ nâng lên một chút, Triển Chiêu liền nhận ra, chỉ cần nhìn vào đôi mắt đen to tròn của Hằng Nga, ta sẽ biết khi nào cô ấy thật sự cười.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Để rồi giây sau, Triển Chiêu hoàn toàn không hay biết cô đã rời đi tự lúc nào, chỉ mê man nhìn đống bánh trên bàn, nhớ đến cô đã dồn biết bao tâm sức để làm chúng, nhớ đến nụ cười kín đáo và ánh nhìn tràn ngập niềm vui, tư vị trong lòng càng không thể tả nỗi.

Bình luận đoạn
Để rồi giây sau, Triển Chiêu hoàn toàn không hay biết cô đã rời đi tự lúc nào, chỉ mê man nhìn đống bánh trên bàn, nhớ đến cô đã dồn biết bao tâm sức để làm chúng, nhớ đến nụ cười kín đáo và ánh nhìn tràn ngập niềm vui, tư vị trong lòng càng không thể tả nỗi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngon, thật sự rất ngon, lẽ ra nên ăn thêm vài cái.

Bình luận đoạn
Ngon, thật sự rất ngon, lẽ ra nên ăn thêm vài cái.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng vừa nghĩ tới cô, hắn lại không muốn ăn nữa?

Bình luận đoạn
Nhưng vừa nghĩ tới cô, hắn lại không muốn ăn nữa?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có thể bởi lần này, cái thứ nhân mà Triển Chiêu nếm được không phải chỉ có mỗi đậu xanh, hạt sen và cả đường trong đó.

Bình luận đoạn
Có thể bởi lần này, cái thứ nhân mà Triển Chiêu nếm được không phải chỉ có mỗi đậu xanh, hạt sen và cả đường trong đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chính "thứ ấy" đã làm cho chúng ngọt đến nỗi dù đã nuốt trôi cái bánh, cái vị ấy vẫn nồng đậm quanh họng, đọng trên lưỡi và lưu lại trong khoang miệng.

Bình luận đoạn
Chính "thứ ấy" đã làm cho chúng ngọt đến nỗi dù đã nuốt trôi cái bánh, cái vị ấy vẫn nồng đậm quanh họng, đọng trên lưỡi và lưu lại trong khoang miệng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quá ngọt.

Bình luận đoạn
Quá ngọt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và hắn mơ hồ còn nếm được cả vị đắng nghét mà khi nãy hắn đã không nhận ra.

Bình luận đoạn
Và hắn mơ hồ còn nếm được cả vị đắng nghét mà khi nãy hắn đã không nhận ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rốt cuộc thì hắn đã hiểu gặp đúng người, sai thời điểm là điều tiếc nuối đến thế nào?

Bình luận đoạn
Rốt cuộc thì hắn đã hiểu gặp đúng người, sai thời điểm là điều tiếc nuối đến thế nào?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Biết trước là sẽ chẳng đến đâu, cũng biết là sẽ rất đau, rất mệt mỏi. Vậy mà cứ cố chấp để thương, cố chấp để rẽ ngang chỉ để đi chung một đoạn đường, để rồi nhìn người ấy bên nhau với một ai đó không phải là mình, để rồi tự ôm lấy mọi khổ sở, đau đớn vào người nhưng lại vẫn không thể buông bỏ...

Bình luận đoạn
Biết trước là sẽ chẳng đến đâu, cũng biết là sẽ rất đau, rất mệt mỏi. Vậy mà cứ cố chấp để thương, cố chấp để rẽ ngang chỉ để đi chung một đoạn đường, để rồi nhìn người ấy bên nhau với một ai đó không phải là mình, để rồi tự ôm lấy mọi khổ sở, đau đớn vào người nhưng lại vẫn không thể buông bỏ...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ khi nào bản thân Triển Chiêu lại trở thành một kẻ đa sầu đa cảm thế này?

Bình luận đoạn
Từ khi nào bản thân Triển Chiêu lại trở thành một kẻ đa sầu đa cảm thế này?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga... Tại sao ta lại không tài nào từ bỏ được nàng?

Bình luận đoạn
Hằng Nga... Tại sao ta lại không tài nào từ bỏ được nàng?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chiếc trâm cài tóc trong ngực bỗng trở nên nóng bỏng hơn bao giờ hết.

Bình luận đoạn
Chiếc trâm cài tóc trong ngực bỗng trở nên nóng bỏng hơn bao giờ hết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga cứ thế mà bước ra khỏi cửa, không quay đầu, không ngần ngại. Để lại hắn một mình trong gian bếp, lặng thầm cắn nuốt nỗi đau đớn tra tấn nơi ngực trái.

Bình luận đoạn
Hằng Nga cứ thế mà bước ra khỏi cửa, không quay đầu, không ngần ngại. Để lại hắn một mình trong gian bếp, lặng thầm cắn nuốt nỗi đau đớn tra tấn nơi ngực trái.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếp đó, cô làm nóng dầu ăn trong chảo, thả từng viên bánh vào chiên ngập dầu với mức lửa vừa phải. Chiên đến khi bánh có màu vàng nhẹ thì vớt ra để ráo.

Bình luận đoạn
Tiếp đó, cô làm nóng dầu ăn trong chảo, thả từng viên bánh vào chiên ngập dầu với mức lửa vừa phải. Chiên đến khi bánh có màu vàng nhẹ thì vớt ra để ráo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga quay qua lấy thứ cô đã tỉ mỉ lựa chọn. Những cánh hoa sen vừa chớm nở, tươi mới và không bị dập nát.

Bình luận đoạn
Hằng Nga quay qua lấy thứ cô đã tỉ mỉ lựa chọn. Những cánh hoa sen vừa chớm nở, tươi mới và không bị dập nát.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau khi rửa qua một nước, cô dùng đũa gắp từng chiếc bánh đã chiên vào giữa cánh sen hồng nhuận. Từng ngón tay thon dài trắng muốt nhẹ nhàng gấp lại, giống như bản thân từng viên bánh đó đang được ôm trọn trong vòng tay của hoa.

Bình luận đoạn
Sau khi rửa qua một nước, cô dùng đũa gắp từng chiếc bánh đã chiên vào giữa cánh sen hồng nhuận. Từng ngón tay thon dài trắng muốt nhẹ nhàng gấp lại, giống như bản thân từng viên bánh đó đang được ôm trọn trong vòng tay của hoa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu biết chiếc bánh này.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu biết chiếc bánh này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn đã từng ăn qua nhưng lại không nhớ rõ là ăn khi nào. Điều ấn tượng nhất là hương vị của nó phải nói là cực kỳ ngọt!

Bình luận đoạn
Hắn đã từng ăn qua nhưng lại không nhớ rõ là ăn khi nào. Điều ấn tượng nhất là hương vị của nó phải nói là cực kỳ ngọt!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến mức hắn không thể nếm nổi miếng thứ ba mà phải đưa Trương Long ăn phụ. Từ đó trở đi, mỗi lần nghe nói tới tên của loại bánh ấy, hắn đều sẽ viện cớ lảng sang chỗ khác.

Bình luận đoạn
Đến mức hắn không thể nếm nổi miếng thứ ba mà phải đưa Trương Long ăn phụ. Từ đó trở đi, mỗi lần nghe nói tới tên của loại bánh ấy, hắn đều sẽ viện cớ lảng sang chỗ khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu không phải vì muốn ở bên cô lâu hơn...

Bình luận đoạn
Nếu không phải vì muốn ở bên cô lâu hơn...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu nuốt nước bọt, ký ức thuở ấy quay về làm da gà hắn nổi hết cả lên, chính mình gượng ép dằn xuống cơn khó chịu ở bụng, buồn nôn ở vùng họng, và cả cảm giác muốn bỏ chạy khỏi đây trước khi cô kêu mình nếm thử món đó.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu nuốt nước bọt, ký ức thuở ấy quay về làm da gà hắn nổi hết cả lên, chính mình gượng ép dằn xuống cơn khó chịu ở bụng, buồn nôn ở vùng họng, và cả cảm giác muốn bỏ chạy khỏi đây trước khi cô kêu mình nếm thử món đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn quả thật không muốn trải nghiệm cái vị ngọt gắt đó thêm lần nữa...

Bình luận đoạn
Hắn quả thật không muốn trải nghiệm cái vị ngọt gắt đó thêm lần nữa...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu nhìn cô cẩn thận đặt từng chiếc bánh đã được bọc kín đó vào xửng hấp và nở nụ cười hài lòng, mãn nguyện.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu nhìn cô cẩn thận đặt từng chiếc bánh đã được bọc kín đó vào xửng hấp và nở nụ cười hài lòng, mãn nguyện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn thầm nghĩ.

Bình luận đoạn
Hắn thầm nghĩ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không hiểu sao, nhưng quả nhiên, chỉ cần cô ấy ở đâu, nơi đấy bỗng trở thành thuần khiết với những sắc màu thanh mát. Hằng Nga ngồi trên ghế gần đó, bên chiếc bàn gỗ màu nâu nhạt, nắng từ cửa sổ phủ đều lên sắc đen huyền bí, thi thoảng một vài ngọn gió nhỏ lùa qua cửa, khiến cái màu đen ấy bay phấp phới, phần thừa dây cột tóc tím của cô cũng theo sự chuyển động ấy mà khẽ lay động.

Bình luận đoạn
Không hiểu sao, nhưng quả nhiên, chỉ cần cô ấy ở đâu, nơi đấy bỗng trở thành thuần khiết với những sắc màu thanh mát. Hằng Nga ngồi trên ghế gần đó, bên chiếc bàn gỗ màu nâu nhạt, nắng từ cửa sổ phủ đều lên sắc đen huyền bí, thi thoảng một vài ngọn gió nhỏ lùa qua cửa, khiến cái màu đen ấy bay phấp phới, phần thừa dây cột tóc tím của cô cũng theo sự chuyển động ấy mà khẽ lay động.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngoài tiếng gió khi có khi không kia, còn là tiếng cô thì thầm điều gì đó vào tai hai người thị nữ kia để rồi bật ra tiếng cười trong trẻo hòa trộn vào trong khoảng không và vang đến bên tai hắn.

Bình luận đoạn
Ngoài tiếng gió khi có khi không kia, còn là tiếng cô thì thầm điều gì đó vào tai hai người thị nữ kia để rồi bật ra tiếng cười trong trẻo hòa trộn vào trong khoảng không và vang đến bên tai hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một khung cảnh đẹp tựa tranh ai đó họa nên đấy làm nổi lên nơi đáy lòng Triển Chiêu một cảm xúc vừa thân thuộc nhưng lại vừa đau đớn khôn nguôi, một cảm xúc mà hắn gọi nó bằng chữ "ái" nhưng cũng là một cảm xúc của chữ "ai" đầy bi thương. Cứ thế, hắn quên cả thời gian mà tựa lưng vào cửa nhìn ngắm khung cảnh vừa thương vừa sầu ấy.

Bình luận đoạn
Một khung cảnh đẹp tựa tranh ai đó họa nên đấy làm nổi lên nơi đáy lòng Triển Chiêu một cảm xúc vừa thân thuộc nhưng lại vừa đau đớn khôn nguôi, một cảm xúc mà hắn gọi nó bằng chữ "ái" nhưng cũng là một cảm xúc của chữ "ai" đầy bi thương. Cứ thế, hắn quên cả thời gian mà tựa lưng vào cửa nhìn ngắm khung cảnh vừa thương vừa sầu ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vẻ đẹp thấm đậm mùi vị khói lửa nhân gian ấy dễ dàng làm say lòng người, nhưng điều khiến hắn say đắm nhất chính là nụ cười trên môi xuất phát từ trái tim.

Bình luận đoạn
Vẻ đẹp thấm đậm mùi vị khói lửa nhân gian ấy dễ dàng làm say lòng người, nhưng điều khiến hắn say đắm nhất chính là nụ cười trên môi xuất phát từ trái tim.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn nhớ lần đó Hằng Nga cũng đứng trong bếp mà nấu ăn cho cả mọi người, biểu cảm cũng chuyên chú y vậy nhưng khác là cô ít nở một nụ cười chân thật như thế, nếu có cũng là vì lịch sự hoặc thi thoảng vì vài trò đùa của mọi người mới thấy cô thoáng cười nhẹ mà thôi.

Bình luận đoạn
Hắn nhớ lần đó Hằng Nga cũng đứng trong bếp mà nấu ăn cho cả mọi người, biểu cảm cũng chuyên chú y vậy nhưng khác là cô ít nở một nụ cười chân thật như thế, nếu có cũng là vì lịch sự hoặc thi thoảng vì vài trò đùa của mọi người mới thấy cô thoáng cười nhẹ mà thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hiện giờ, cô vì Dương Tiễn mà không quản sức khỏe, tay áo đều xoắn cả lên, lộ ra cánh tay như hoa sen trắng muốt, bận rộn không ngừng trong bếp, nhưng nét mặt và đôi lông mày lá liễu đều trở nên hứng khởi và vui mừng, trong mắt tràn ngập ánh cười ấm áp, khiến lòng hắn ngổn ngang trăm mối.

Bình luận đoạn
Hiện giờ, cô vì Dương Tiễn mà không quản sức khỏe, tay áo đều xoắn cả lên, lộ ra cánh tay như hoa sen trắng muốt, bận rộn không ngừng trong bếp, nhưng nét mặt và đôi lông mày lá liễu đều trở nên hứng khởi và vui mừng, trong mắt tràn ngập ánh cười ấm áp, khiến lòng hắn ngổn ngang trăm mối.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phải chi người mà cô để tâm săn sóc là bản thân thì hắn sẽ hạnh phúc biết bao?

Bình luận đoạn
Phải chi người mà cô để tâm săn sóc là bản thân thì hắn sẽ hạnh phúc biết bao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu điều đó xảy ra, phải chăng tình cảm dịu dàng đó của Hằng Nga sẽ mãi chỉ dành riêng cho mình hắn không?

Bình luận đoạn
Nếu điều đó xảy ra, phải chăng tình cảm dịu dàng đó của Hằng Nga sẽ mãi chỉ dành riêng cho mình hắn không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn lắc đầu, không biết đã lần thứ bao nhiêu xua đi mấy ý nghĩ kỳ quặc đó.

Bình luận đoạn
Hắn lắc đầu, không biết đã lần thứ bao nhiêu xua đi mấy ý nghĩ kỳ quặc đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu bước lên vài bước, cầm lấy quạt từ người hầu. Sự xuất hiện bất ngờ của bản thân làm cả hai người đôi phần ngạc nhiên. Hắn xua tay ra hiệu bọn họ đừng lên tiếng, hai người nhìn nhau mỉm cười, lập tức hiểu ý mà lặng lẽ lùi về sau rồi khuất dần. Triển Chiêu thay vị trí của Hoàn Ý, đứng giúp cô quạt gió.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu bước lên vài bước, cầm lấy quạt từ người hầu. Sự xuất hiện bất ngờ của bản thân làm cả hai người đôi phần ngạc nhiên. Hắn xua tay ra hiệu bọn họ đừng lên tiếng, hai người nhìn nhau mỉm cười, lập tức hiểu ý mà lặng lẽ lùi về sau rồi khuất dần. Triển Chiêu thay vị trí của Hoàn Ý, đứng giúp cô quạt gió.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lúc đó, bánh trong lồng hấp dường như đã chín, mùi thơm thanh dịu của hương sen và đậu xanh tràn ngập khắp nơi. Hằng Nga đứng dậy, cảm thấy bánh đã chín nên không quay đầu lại mà chỉ chìa tay ra muốn Hoàn Ý đưa đĩa. Triển Chiêu cười thầm trong lòng, thuận tay đưa cho người kia và khi cô nhận được đĩa, định sẽ mở nắp lồng hấp ra lấy bánh.

Bình luận đoạn
Trong lúc đó, bánh trong lồng hấp dường như đã chín, mùi thơm thanh dịu của hương sen và đậu xanh tràn ngập khắp nơi. Hằng Nga đứng dậy, cảm thấy bánh đã chín nên không quay đầu lại mà chỉ chìa tay ra muốn Hoàn Ý đưa đĩa. Triển Chiêu cười thầm trong lòng, thuận tay đưa cho người kia và khi cô nhận được đĩa, định sẽ mở nắp lồng hấp ra lấy bánh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thì một bàn tay to lớn đã dang ra mở nắp trước mắt cô, hơi nước trắng xóa phả ra và bao quanh hai người. Hằng Nga theo phản xạ nhìn bàn tay khác hẳn với những ngón tay mảnh khảnh của thiếu nữ liền xoay đầu lại, gương mặt điển trai của Triển Chiêu ngay tức khắc phóng to trước mặt.

Bình luận đoạn
Thì một bàn tay to lớn đã dang ra mở nắp trước mắt cô, hơi nước trắng xóa phả ra và bao quanh hai người. Hằng Nga theo phản xạ nhìn bàn tay khác hẳn với những ngón tay mảnh khảnh của thiếu nữ liền xoay đầu lại, gương mặt điển trai của Triển Chiêu ngay tức khắc phóng to trước mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai ánh mắt đột nhiên hướng vào nhau, nét thâm tình tràn ngập trong đó khiến cô giật nảy người. Chính sự xuất hiện đột ngột của hắn đã làm trái tim cô hẫng đi một nhịp mà hoảng hốt lùi nhanh lại, và có vẻ vì quá hấp tấp nên cô đã giẫm phải váy mình mà ngã ra sau.

Bình luận đoạn
Hai ánh mắt đột nhiên hướng vào nhau, nét thâm tình tràn ngập trong đó khiến cô giật nảy người. Chính sự xuất hiện đột ngột của hắn đã làm trái tim cô hẫng đi một nhịp mà hoảng hốt lùi nhanh lại, và có vẻ vì quá hấp tấp nên cô đã giẫm phải váy mình mà ngã ra sau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cẩn thận!"

Bình luận đoạn
"Cẩn thận!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu phản ứng nhanh như cắt, trong chớp mắt đã vòng tay ôm lấy eo để giúp cô đứng vững.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu phản ứng nhanh như cắt, trong chớp mắt đã vòng tay ôm lấy eo để giúp cô đứng vững.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tiên tử không sao chứ?"

Bình luận đoạn
"Tiên tử không sao chứ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt mang màu trời đêm kia, và chợt nhận ra bấy lâu nay bản thân vẫn chưa dám quan sát Hằng Nga thật kỹ. Hầu như Triển Chiêu chỉ dám ngước nhìn từ đằng xa hoặc khi cô không để ý. Nhưng bây giờ, ở khoảng cách gần đến mức này, khi mà mùi thơm mang đậm hương quế của cô thoáng qua trên mặt bản thân, hắn mới biết được trong đôi mắt ngoài sắc đen huyền bí kia còn có cả nét kinh ngạc không sao giấu được.

Bình luận đoạn
Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt mang màu trời đêm kia, và chợt nhận ra bấy lâu nay bản thân vẫn chưa dám quan sát Hằng Nga thật kỹ. Hầu như Triển Chiêu chỉ dám ngước nhìn từ đằng xa hoặc khi cô không để ý. Nhưng bây giờ, ở khoảng cách gần đến mức này, khi mà mùi thơm mang đậm hương quế của cô thoáng qua trên mặt bản thân, hắn mới biết được trong đôi mắt ngoài sắc đen huyền bí kia còn có cả nét kinh ngạc không sao giấu được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lông mi Hằng Nga không quá dày mà cũng chẳng quá mỏng, chúng cong vòng tựa như những những dải lụa tung mình trong gió, đôi gò má luôn ửng lên một chút màu đào hồng mặc cho toàn bộ làn da của người trong vòng tay luôn trắng ngần như ngày đông tuyết rơi. Và khi Triển Chiêu không kìm được mà dời ánh mắt xuống môi cô. Đôi môi mà chính mình có thể nhìn rõ từng đường vân trên ấy - một màu đỏ lấp đầy mắt hắn như những quả dâu dại ven rừng...

Bình luận đoạn
Lông mi Hằng Nga không quá dày mà cũng chẳng quá mỏng, chúng cong vòng tựa như những những dải lụa tung mình trong gió, đôi gò má luôn ửng lên một chút màu đào hồng mặc cho toàn bộ làn da của người trong vòng tay luôn trắng ngần như ngày đông tuyết rơi. Và khi Triển Chiêu không kìm được mà dời ánh mắt xuống môi cô. Đôi môi mà chính mình có thể nhìn rõ từng đường vân trên ấy - một màu đỏ lấp đầy mắt hắn như những quả dâu dại ven rừng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngọt ngào và hấp dẫn biết chừng nào.

Bình luận đoạn
Ngọt ngào và hấp dẫn biết chừng nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cổ họng hắn bỗng trở nên khô khốc lạ thường...

Bình luận đoạn
Cổ họng hắn bỗng trở nên khô khốc lạ thường...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga có thể thấy được sự lo lắng và quan tâm trong đôi mắt đầy sao của người đối diện. Đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được sự giống nhau một cách thần kỳ giữa hai người. Dường như, cô chưa từng nghĩ rằng một ngày nào đó hắn lại có thể nhìn mình với ánh mắt sâu lắng giống ai kia đến vậy.

Bình luận đoạn
Hằng Nga có thể thấy được sự lo lắng và quan tâm trong đôi mắt đầy sao của người đối diện. Đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được sự giống nhau một cách thần kỳ giữa hai người. Dường như, cô chưa từng nghĩ rằng một ngày nào đó hắn lại có thể nhìn mình với ánh mắt sâu lắng giống ai kia đến vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Kèm theo cả sự say mê vô tận không kiềm nén đó...

Bình luận đoạn
Kèm theo cả sự say mê vô tận không kiềm nén đó...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong chốc lát, hình ảnh Dương Tiễn và Triển Chiêu bỗng trùng lấp lên nhau khiến cô trong một thoáng không thể phân định rõ thực hư là thế nào.

Bình luận đoạn
Trong chốc lát, hình ảnh Dương Tiễn và Triển Chiêu bỗng trùng lấp lên nhau khiến cô trong một thoáng không thể phân định rõ thực hư là thế nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai người nếu không phải vì xuất thân khác biệt, thân phận đặc thù, hẳn cô đã nghĩ đây là một người anh em khác của anh...

Bình luận đoạn
Hai người nếu không phải vì xuất thân khác biệt, thân phận đặc thù, hẳn cô đã nghĩ đây là một người anh em khác của anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Điều này khiến Hằng Nga cảm thấy vừa khó tin, vừa bối rối.

Bình luận đoạn
Điều này khiến Hằng Nga cảm thấy vừa khó tin, vừa bối rối.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cảm ơn" Cô nói, nhanh chóng tránh thoát khỏi vòng tay hắn, cố nở một nụ cười nhẹ để che giấu sự xấu hổ. Khuôn mặt xinh đẹp đã thoáng ửng hồng, không biết là do hơi nước khi nãy hay là do nguyên nhân khác. Dẫu vậy thì cô lúc này đã đứng cách xa hắn một khoảng.

Bình luận đoạn
"Cảm ơn" Cô nói, nhanh chóng tránh thoát khỏi vòng tay hắn, cố nở một nụ cười nhẹ để che giấu sự xấu hổ. Khuôn mặt xinh đẹp đã thoáng ửng hồng, không biết là do hơi nước khi nãy hay là do nguyên nhân khác. Dẫu vậy thì cô lúc này đã đứng cách xa hắn một khoảng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không quá xa để hai người cảm thấy ngượng ngùng vì tình thế có chút xấu hổ ban nãy, nhưng cũng không quá gần để hắn có thêm sự si tâm vọng tưởng nào khác.

Bình luận đoạn
Không quá xa để hai người cảm thấy ngượng ngùng vì tình thế có chút xấu hổ ban nãy, nhưng cũng không quá gần để hắn có thêm sự si tâm vọng tưởng nào khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu hắng giọng, nhìn người trong lòng giữ khoảng cách với mình cũng không buồn. Bởi sự mềm mại mà hắn vừa cảm nhận trong bàn tay vẫn còn khiến hắn thấy choáng váng. Tựa như tim mình như được bao bọc bởi ánh trăng nhẹ nhàng nhưng cũng rực rỡ không kém.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu hắng giọng, nhìn người trong lòng giữ khoảng cách với mình cũng không buồn. Bởi sự mềm mại mà hắn vừa cảm nhận trong bàn tay vẫn còn khiến hắn thấy choáng váng. Tựa như tim mình như được bao bọc bởi ánh trăng nhẹ nhàng nhưng cũng rực rỡ không kém.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chính giây phút ấy, tim hắn như ngừng đập.

Bình luận đoạn
Chính giây phút ấy, tim hắn như ngừng đập.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chính ngay lúc tầm mắt chạm nhau với sự gần gũi ấy, hắn đã biết thế nào là mãi mãi.

Bình luận đoạn
Chính ngay lúc tầm mắt chạm nhau với sự gần gũi ấy, hắn đã biết thế nào là mãi mãi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù chỉ là một cái ôm nhẹ nhưng cô vẫn có chút e dè, không dám nhìn hắn thẳng thắn như trước.

Bình luận đoạn
Dù chỉ là một cái ôm nhẹ nhưng cô vẫn có chút e dè, không dám nhìn hắn thẳng thắn như trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga không ngờ có ngày cô lại giẫm ngay gấu váy mình mà khiến bản thân mất thăng bằng, suýt chút nữa đã té ra sau.

Bình luận đoạn
Hằng Nga không ngờ có ngày cô lại giẫm ngay gấu váy mình mà khiến bản thân mất thăng bằng, suýt chút nữa đã té ra sau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật sự vô cùng mất mặt!

Bình luận đoạn
Thật sự vô cùng mất mặt!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô uể oải nghĩ.

Bình luận đoạn
Cô uể oải nghĩ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tiên tử, người đổ mồ hôi nhiều quá."

Bình luận đoạn
"Tiên tử, người đổ mồ hôi nhiều quá."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô không đáp lời mà chỉ dùng tay áo lau vội trên mặt mình.

Bình luận đoạn
Cô không đáp lời mà chỉ dùng tay áo lau vội trên mặt mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tiên tử không sợ nóng tay sao?" Thấy Hằng Nga còn nghiêng mặt muốn tránh, nhưng Triển Chiêu vẫn không chịu buông tha.

Bình luận đoạn
"Tiên tử không sợ nóng tay sao?" Thấy Hằng Nga còn nghiêng mặt muốn tránh, nhưng Triển Chiêu vẫn không chịu buông tha.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta không sao... Chỉ là tay ngươi?"

Bình luận đoạn
"Ta không sao... Chỉ là tay ngươi?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tay tại hạ bị nóng cũng không sao, quan trọng đừng để tay Tiên tử bị bỏng là được."

Bình luận đoạn
"Tay tại hạ bị nóng cũng không sao, quan trọng đừng để tay Tiên tử bị bỏng là được."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa dứt lời, hắn mới biết mình đã lỡ lời vì sắc mặt của người trong lòng ngày càng lạnh dần, đoán rằng có lẽ cô nghĩ hắn đang trêu chọc chính mình liền đánh mắt xung quanh, sau đó vô tình nhìn về phía nồi hấp khi nãy.

Bình luận đoạn
Vừa dứt lời, hắn mới biết mình đã lỡ lời vì sắc mặt của người trong lòng ngày càng lạnh dần, đoán rằng có lẽ cô nghĩ hắn đang trêu chọc chính mình liền đánh mắt xung quanh, sau đó vô tình nhìn về phía nồi hấp khi nãy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một lớp hồng tươi hiện hữu rõ ràng trong đáy mắt hắn.

Bình luận đoạn
Một lớp hồng tươi hiện hữu rõ ràng trong đáy mắt hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tại sao Tiên tử lại dùng hoa sen để bọc lấy mấy cái bánh này?"

Bình luận đoạn
"Tại sao Tiên tử lại dùng hoa sen để bọc lấy mấy cái bánh này?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga nghe câu hỏi liền sực tỉnh, cô bước nhanh tới chỗ bếp, thấy hơi nước trong lồng hấp dần tan hết, không chút hấp tấp, cô lấy ra từng cái một đặt lên đĩa, vừa làm vừa đáp, dường như không còn nhớ tới sự tình ban nãy.

Bình luận đoạn
Hằng Nga nghe câu hỏi liền sực tỉnh, cô bước nhanh tới chỗ bếp, thấy hơi nước trong lồng hấp dần tan hết, không chút hấp tấp, cô lấy ra từng cái một đặt lên đĩa, vừa làm vừa đáp, dường như không còn nhớ tới sự tình ban nãy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tuy bánh này có phần ngọt quá mức nhưng ta đã bỏ thêm hạt sen vào trong hỗn hợp nhân đậu xanh, không những bổ dưỡng mà còn có tác dụng dưỡng tâm an thần, rất tốt cho sức khỏe Nhị Lang và mọi người, chàng ấy hiện tại đã gầy đi rồi, còn cả ngươi nữa đấy Triển hộ vệ, nhìn ngươi cũng không khá khẩm gì đâu."

Bình luận đoạn
"Tuy bánh này có phần ngọt quá mức nhưng ta đã bỏ thêm hạt sen vào trong hỗn hợp nhân đậu xanh, không những bổ dưỡng mà còn có tác dụng dưỡng tâm an thần, rất tốt cho sức khỏe Nhị Lang và mọi người, chàng ấy hiện tại đã gầy đi rồi, còn cả ngươi nữa đấy Triển hộ vệ, nhìn ngươi cũng không khá khẩm gì đâu."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Và cũng vì ta biết khẩu vị của chàng và ngươi đều không thích đồ quá ngọt nên ta đã nghĩ tới việc dùng cánh hoa sen bọc lại, để không chỉ giảm độ béo ngậy của nhân mà còn hút phần dầu mỡ từ vỏ bánh bên ngoài. Chưa hết, hương thơm thanh thoát khi bóc từng lớp sen ra sẽ lan tỏa, chiếc bánh trở nên mềm mịn, thanh nhẹ hơn so với lúc mới chiên rất nhiều."

Bình luận đoạn
"Và cũng vì ta biết khẩu vị của chàng và ngươi đều không thích đồ quá ngọt nên ta đã nghĩ tới việc dùng cánh hoa sen bọc lại, để không chỉ giảm độ béo ngậy của nhân mà còn hút phần dầu mỡ từ vỏ bánh bên ngoài. Chưa hết, hương thơm thanh thoát khi bóc từng lớp sen ra sẽ lan tỏa, chiếc bánh trở nên mềm mịn, thanh nhẹ hơn so với lúc mới chiên rất nhiều."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc này cô đã pha xong bình trà hoa lài và đặt chúng lên trên khay cùng với đĩa bánh.

Bình luận đoạn
Lúc này cô đã pha xong bình trà hoa lài và đặt chúng lên trên khay cùng với đĩa bánh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thấy Triển Chiêu không nói gì, Hằng Nga cũng không mảy may quan tâm. Sau khi cắm cúi làm hết những gì cần làm, căn dặn người bên cạnh đem cho Bao đại nhân và những người khác cùng ăn.

Bình luận đoạn
Thấy Triển Chiêu không nói gì, Hằng Nga cũng không mảy may quan tâm. Sau khi cắm cúi làm hết những gì cần làm, căn dặn người bên cạnh đem cho Bao đại nhân và những người khác cùng ăn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu vẫn im lặng và chỉ đơn giản gật đầu coi như đáp lại cô.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu vẫn im lặng và chỉ đơn giản gật đầu coi như đáp lại cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga chớp mắt, không rõ hắn lại nghĩ tới chuyện gì, nhưng không bận tâm quá lâu. Cô quay người, tính cầm lên khay thức ăn đã được cô dùng phép thuật giữ cho nóng để đem qua phòng.

Bình luận đoạn
Hằng Nga chớp mắt, không rõ hắn lại nghĩ tới chuyện gì, nhưng không bận tâm quá lâu. Cô quay người, tính cầm lên khay thức ăn đã được cô dùng phép thuật giữ cho nóng để đem qua phòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặt trời đã đứng bóng, hẳn chàng ấy sẽ sớm tỉnh dậy thôi.

Bình luận đoạn
Mặt trời đã đứng bóng, hẳn chàng ấy sẽ sớm tỉnh dậy thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu cô không nhanh trở về, Nhị Lang sẽ lo lắng lắm.

Bình luận đoạn
Nếu cô không nhanh trở về, Nhị Lang sẽ lo lắng lắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ấy vậy mà chưa kịp chạm vào nó đã bị một cánh tay rắn rỏi bắt lấy cổ tay khiến cô ngạc nhiên nhìn qua.

Bình luận đoạn
Ấy vậy mà chưa kịp chạm vào nó đã bị một cánh tay rắn rỏi bắt lấy cổ tay khiến cô ngạc nhiên nhìn qua.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Triển hộ vệ, ngươi lại muốn thế nào?" Vì lực nắm không mạnh nên Hằng Nga dễ dàng vùng tay ra, không khỏi bất lực hỏi.

Bình luận đoạn
"Triển hộ vệ, ngươi lại muốn thế nào?" Vì lực nắm không mạnh nên Hằng Nga dễ dàng vùng tay ra, không khỏi bất lực hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu ngẩng đầu, trên mặt hiện lên nụ cười mê hoặc chết người.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu ngẩng đầu, trên mặt hiện lên nụ cười mê hoặc chết người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tại hạ muốn ăn bánh của tiên tử làm."

Bình luận đoạn
"Tại hạ muốn ăn bánh của tiên tử làm."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô câm nín lia mắt nhìn dĩa bánh đang tỏa khói nghi ngút trước mặt.

Bình luận đoạn
Cô câm nín lia mắt nhìn dĩa bánh đang tỏa khói nghi ngút trước mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ý gì đây?

Bình luận đoạn
Ý gì đây?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga hoài nghi có khi nào hắn lại bị đoạt xác lần nữa không?

Bình luận đoạn
Hằng Nga hoài nghi có khi nào hắn lại bị đoạt xác lần nữa không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu không thì tại sao lại đưa ra yêu cầu mà đáng lẽ ra hắn có thể tự mình làm như thế?

Bình luận đoạn
Nếu không thì tại sao lại đưa ra yêu cầu mà đáng lẽ ra hắn có thể tự mình làm như thế?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nó không phải là..."

Bình luận đoạn
"Nó không phải là..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bánh trung thu... người vẫn chưa làm nó cho Triển mỗ."

Bình luận đoạn
"Bánh trung thu... người vẫn chưa làm nó cho Triển mỗ."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hóa ra là vậy.

Bình luận đoạn
Hóa ra là vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hiện tại, ta chưa đủ thành phần để làm, nhưng trước khi rời khỏi đây, ta sẽ làm chúng cho ngươi." Cô mỉm cười.

Bình luận đoạn
"Hiện tại, ta chưa đủ thành phần để làm, nhưng trước khi rời khỏi đây, ta sẽ làm chúng cho ngươi." Cô mỉm cười.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa nói vừa tự hỏi không biết có thể tìm những nguyên liệu đó vào ngày thường không?

Bình luận đoạn
Vừa nói vừa tự hỏi không biết có thể tìm những nguyên liệu đó vào ngày thường không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu nhìn nụ cười hiền lành của giai nhân mà cảm thấy mình sắp bị cô làm cho mất tỉnh táo.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu nhìn nụ cười hiền lành của giai nhân mà cảm thấy mình sắp bị cô làm cho mất tỉnh táo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người ta thường nói con người khi bị tình cảm làm cho ảnh hưởng thì sẽ dễ lâm vào trạng thái điên dại.

Bình luận đoạn
Người ta thường nói con người khi bị tình cảm làm cho ảnh hưởng thì sẽ dễ lâm vào trạng thái điên dại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngay khi nghe Hằng Nga nói rằng bản thân đã ốm đi và cần bồi bổ thêm, cả việc cô biết bản thân không phải người chuộng cái ngọt, có gì đó trong hắn như muốn bùng nổ.

Bình luận đoạn
Ngay khi nghe Hằng Nga nói rằng bản thân đã ốm đi và cần bồi bổ thêm, cả việc cô biết bản thân không phải người chuộng cái ngọt, có gì đó trong hắn như muốn bùng nổ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và sâu trong trái tim đang trở nên loạn nhịp, hắn đã mơ, mơ một giấc mơ hão huyền rằng tình cảm của cô dành cho hắn có chút sâu đậm. Rằng có lẽ, chỉ là có lẽ thôi, rằng Hằng Nga cũng có chút thương hắn, như hắn đem cả tim mình trao cho cô không chút nghĩ suy.

Bình luận đoạn
Và sâu trong trái tim đang trở nên loạn nhịp, hắn đã mơ, mơ một giấc mơ hão huyền rằng tình cảm của cô dành cho hắn có chút sâu đậm. Rằng có lẽ, chỉ là có lẽ thôi, rằng Hằng Nga cũng có chút thương hắn, như hắn đem cả tim mình trao cho cô không chút nghĩ suy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn biết nghe như vậy thì thật không bình thường chút nào, nhưng hắn không dừng lại được.

Bình luận đoạn
Hắn biết nghe như vậy thì thật không bình thường chút nào, nhưng hắn không dừng lại được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đây, ngươi ăn tạm bánh này đi." Hằng Nga có chút áy náy vì hiểu lầm, nên đã tận mình đặt một cái vào bàn tay hắn, sau đó đã buông ra ngay.

Bình luận đoạn
"Đây, ngươi ăn tạm bánh này đi." Hằng Nga có chút áy náy vì hiểu lầm, nên đã tận mình đặt một cái vào bàn tay hắn, sau đó đã buông ra ngay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu chưa bao giờ tiếc nuối điều gì như lúc này. Cái cảm giác luyến tiếc đâu đó trong lòng bỗng nhiên tỉnh giấc, hơi ấm từ bàn tay ấy dần dần lan tỏa vào không gian yên tĩnh, biến mất tựa như làn hơi của tách trà chiều, tuy đã tàn nhưng hương và dư vị vẫn còn quanh quẩn nơi đây.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu chưa bao giờ tiếc nuối điều gì như lúc này. Cái cảm giác luyến tiếc đâu đó trong lòng bỗng nhiên tỉnh giấc, hơi ấm từ bàn tay ấy dần dần lan tỏa vào không gian yên tĩnh, biến mất tựa như làn hơi của tách trà chiều, tuy đã tàn nhưng hương và dư vị vẫn còn quanh quẩn nơi đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Mau dùng thử đi." Ánh mắt đầy mong chờ muốn biết hắn sẽ phản ứng ra sao.

Bình luận đoạn
"Mau dùng thử đi." Ánh mắt đầy mong chờ muốn biết hắn sẽ phản ứng ra sao.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu bình tĩnh lại, song cũng rơi vào tình thế khó xử, thú thật hắn đã quá ngán ngẩm cái độ ngọt ngấy của nó.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu bình tĩnh lại, song cũng rơi vào tình thế khó xử, thú thật hắn đã quá ngán ngẩm cái độ ngọt ngấy của nó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là sự háo hức trong con ngươi ấy...

Bình luận đoạn
Chỉ là sự háo hức trong con ngươi ấy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, nhưng cũng cầm cái bánh mập mạp ú ú kia lên gần mũi, mùi hương nhàn nhạt của bánh và sen hòa lẫn với nhau làm cho cơn buồn nôn của hắn dịu đi khá nhiều. Hắn nhắm mắt, đưa lên miệng cắn một miếng nhỏ, ngạc nhiên khi cái độ ngọt mà hắn nghĩ sẽ ngọt lịm như đường kia lại không hề xảy ra.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, nhưng cũng cầm cái bánh mập mạp ú ú kia lên gần mũi, mùi hương nhàn nhạt của bánh và sen hòa lẫn với nhau làm cho cơn buồn nôn của hắn dịu đi khá nhiều. Hắn nhắm mắt, đưa lên miệng cắn một miếng nhỏ, ngạc nhiên khi cái độ ngọt mà hắn nghĩ sẽ ngọt lịm như đường kia lại không hề xảy ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Miếng thứ hai, thứ ba... chỉ một thoáng mà hắn đã ăn sạch.

Bình luận đoạn
Miếng thứ hai, thứ ba... chỉ một thoáng mà hắn đã ăn sạch.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thế nào? Có ngon không?" Dẫu cho tự tin vào tài nghệ nấu nướng của mình, nhưng món bánh lần này là cô tự mình nghĩ ra cách chế biến khác, vì thế mà có chút hồi hộp không biết hương vị của nó sẽ ra sao...

Bình luận đoạn
"Thế nào? Có ngon không?" Dẫu cho tự tin vào tài nghệ nấu nướng của mình, nhưng món bánh lần này là cô tự mình nghĩ ra cách chế biến khác, vì thế mà có chút hồi hộp không biết hương vị của nó sẽ ra sao...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu liếc mắt, cái vẻ mặt trông đợi câu trả lời của hắn làm cho bản thân có một cảm giác như đang trong giấc mộng.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu liếc mắt, cái vẻ mặt trông đợi câu trả lời của hắn làm cho bản thân có một cảm giác như đang trong giấc mộng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tựa như một người thê tử hỏi xem phu quân đồ ăn mình nấu có ngon không?

Bình luận đoạn
Tựa như một người thê tử hỏi xem phu quân đồ ăn mình nấu có ngon không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ừm, ngon lắm." Hắn gật đầu, trả lời ngắn gọn, sau đó thấy cô vẫn nhìn mình như thể vẫn chưa thỏa mãn với lời nhận xét của bản thân nên liền chậm rãi mở miệng và kèm theo một nụ cười nhẹ nơi khóe môi.

Bình luận đoạn
"Ừm, ngon lắm." Hắn gật đầu, trả lời ngắn gọn, sau đó thấy cô vẫn nhìn mình như thể vẫn chưa thỏa mãn với lời nhận xét của bản thân nên liền chậm rãi mở miệng và kèm theo một nụ cười nhẹ nơi khóe môi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vỏ bánh vàng ươm, giòn rụm, còn phần nhân thì mềm mịn nhưng không hề bở. Vị ngọt của bánh không gắt đến mức khiến người ta phải rùng mình, trái lại, có thể do có hạt sen nghiền nhuyễn trong ấy mà tạo nên vị ngọt bùi bùi, cảm giác thanh tao và nhẹ nhàng khiến người thưởng thức chỉ cần nếm qua một lần liền không nhịn được mà muốn ăn thêm một lần nữa."

Bình luận đoạn
"Vỏ bánh vàng ươm, giòn rụm, còn phần nhân thì mềm mịn nhưng không hề bở. Vị ngọt của bánh không gắt đến mức khiến người ta phải rùng mình, trái lại, có thể do có hạt sen nghiền nhuyễn trong ấy mà tạo nên vị ngọt bùi bùi, cảm giác thanh tao và nhẹ nhàng khiến người thưởng thức chỉ cần nếm qua một lần liền không nhịn được mà muốn ăn thêm một lần nữa."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Có thể nói là hương vị khó quên..."

Bình luận đoạn
"Có thể nói là hương vị khó quên..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói đến đây, hắn ngừng lại, trong lòng không rõ mình đưa ý kiến như vậy đã hợp ý cô chưa thì khi ánh mắt Triển Chiêu khẽ chạm mặt Hằng Nga, mọi thứ tưởng chừng như bí mật như được bật mí.

Bình luận đoạn
Nói đến đây, hắn ngừng lại, trong lòng không rõ mình đưa ý kiến như vậy đã hợp ý cô chưa thì khi ánh mắt Triển Chiêu khẽ chạm mặt Hằng Nga, mọi thứ tưởng chừng như bí mật như được bật mí.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu rất hiếm khi thấy cô cười như thế này trước mặt bản thân, hắn đã từng nghe giọng cô cười trước đây, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy Hằng Nga cười với nụ cười này. Dẫu đã là ban trưa nhưng ánh nắng lại không hề gay gắt, cho nên khi đối diện với nguồn sáng ấy, từng giọt nắng thu ngọt lịm như màu đào chín vương lên mái tóc đen tuyền khiến chúng như những tấm lụa quý đang tỏa sáng lấp lánh, tuy rằng nụ cười ấy chẳng phát ra thành tiếng, nhưng với đôi mắt khẽ cong, đôi môi mím lại nhẹ nhàng và khóe miệng khẽ nâng lên một chút, Triển Chiêu liền nhận ra, chỉ cần nhìn vào đôi mắt đen to tròn của Hằng Nga, ta sẽ biết khi nào cô ấy thật sự cười.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu rất hiếm khi thấy cô cười như thế này trước mặt bản thân, hắn đã từng nghe giọng cô cười trước đây, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy Hằng Nga cười với nụ cười này. Dẫu đã là ban trưa nhưng ánh nắng lại không hề gay gắt, cho nên khi đối diện với nguồn sáng ấy, từng giọt nắng thu ngọt lịm như màu đào chín vương lên mái tóc đen tuyền khiến chúng như những tấm lụa quý đang tỏa sáng lấp lánh, tuy rằng nụ cười ấy chẳng phát ra thành tiếng, nhưng với đôi mắt khẽ cong, đôi môi mím lại nhẹ nhàng và khóe miệng khẽ nâng lên một chút, Triển Chiêu liền nhận ra, chỉ cần nhìn vào đôi mắt đen to tròn của Hằng Nga, ta sẽ biết khi nào cô ấy thật sự cười.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Để rồi giây sau, Triển Chiêu hoàn toàn không hay biết cô đã rời đi tự lúc nào, chỉ mê man nhìn đống bánh trên bàn, nhớ đến cô đã dồn biết bao tâm sức để làm chúng, nhớ đến nụ cười kín đáo và ánh nhìn tràn ngập niềm vui, tư vị trong lòng càng không thể tả nỗi.

Bình luận đoạn
Để rồi giây sau, Triển Chiêu hoàn toàn không hay biết cô đã rời đi tự lúc nào, chỉ mê man nhìn đống bánh trên bàn, nhớ đến cô đã dồn biết bao tâm sức để làm chúng, nhớ đến nụ cười kín đáo và ánh nhìn tràn ngập niềm vui, tư vị trong lòng càng không thể tả nỗi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngon, thật sự rất ngon, lẽ ra nên ăn thêm vài cái.

Bình luận đoạn
Ngon, thật sự rất ngon, lẽ ra nên ăn thêm vài cái.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng vừa nghĩ tới cô, hắn lại không muốn ăn nữa?

Bình luận đoạn
Nhưng vừa nghĩ tới cô, hắn lại không muốn ăn nữa?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có thể bởi lần này, cái thứ nhân mà Triển Chiêu nếm được không phải chỉ có mỗi đậu xanh, hạt sen và cả đường trong đó.

Bình luận đoạn
Có thể bởi lần này, cái thứ nhân mà Triển Chiêu nếm được không phải chỉ có mỗi đậu xanh, hạt sen và cả đường trong đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chính "thứ ấy" đã làm cho chúng ngọt đến nỗi dù đã nuốt trôi cái bánh, cái vị ấy vẫn nồng đậm quanh họng, đọng trên lưỡi và lưu lại trong khoang miệng.

Bình luận đoạn
Chính "thứ ấy" đã làm cho chúng ngọt đến nỗi dù đã nuốt trôi cái bánh, cái vị ấy vẫn nồng đậm quanh họng, đọng trên lưỡi và lưu lại trong khoang miệng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quá ngọt.

Bình luận đoạn
Quá ngọt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và hắn mơ hồ còn nếm được cả vị đắng nghét mà khi nãy hắn đã không nhận ra.

Bình luận đoạn
Và hắn mơ hồ còn nếm được cả vị đắng nghét mà khi nãy hắn đã không nhận ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rốt cuộc thì hắn đã hiểu gặp đúng người, sai thời điểm là điều tiếc nuối đến thế nào?

Bình luận đoạn
Rốt cuộc thì hắn đã hiểu gặp đúng người, sai thời điểm là điều tiếc nuối đến thế nào?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Biết trước là sẽ chẳng đến đâu, cũng biết là sẽ rất đau, rất mệt mỏi. Vậy mà cứ cố chấp để thương, cố chấp để rẽ ngang chỉ để đi chung một đoạn đường, để rồi nhìn người ấy bên nhau với một ai đó không phải là mình, để rồi tự ôm lấy mọi khổ sở, đau đớn vào người nhưng lại vẫn không thể buông bỏ...

Bình luận đoạn
Biết trước là sẽ chẳng đến đâu, cũng biết là sẽ rất đau, rất mệt mỏi. Vậy mà cứ cố chấp để thương, cố chấp để rẽ ngang chỉ để đi chung một đoạn đường, để rồi nhìn người ấy bên nhau với một ai đó không phải là mình, để rồi tự ôm lấy mọi khổ sở, đau đớn vào người nhưng lại vẫn không thể buông bỏ...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ khi nào bản thân Triển Chiêu lại trở thành một kẻ đa sầu đa cảm thế này?

Bình luận đoạn
Từ khi nào bản thân Triển Chiêu lại trở thành một kẻ đa sầu đa cảm thế này?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga... Tại sao ta lại không tài nào từ bỏ được nàng?

Bình luận đoạn
Hằng Nga... Tại sao ta lại không tài nào từ bỏ được nàng?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chiếc trâm cài tóc trong ngực bỗng trở nên nóng bỏng hơn bao giờ hết.

Bình luận đoạn
Chiếc trâm cài tóc trong ngực bỗng trở nên nóng bỏng hơn bao giờ hết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga cứ thế mà bước ra khỏi cửa, không quay đầu, không ngần ngại. Để lại hắn một mình trong gian bếp, lặng thầm cắn nuốt nỗi đau đớn tra tấn nơi ngực trái.

Bình luận đoạn
Hằng Nga cứ thế mà bước ra khỏi cửa, không quay đầu, không ngần ngại. Để lại hắn một mình trong gian bếp, lặng thầm cắn nuốt nỗi đau đớn tra tấn nơi ngực trái.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!