CHƯƠNG 65
Quay về với thực tại, sau một màn sướt mướt đẫm lệ, hai người cuối cùng đã bình phục lại trạng thái ban đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga đứng dậy, tránh khỏi ánh mắt rực lửa của người kia, tiến tới mở cửa sổ ra, để cho từng đợt gió thổi hiu hiu mát lạnh của đầu thu tràn vào, khiến không khí trong phòng cũng vì thế mà thoáng đãng và trong lành hơn, cũng phần nào làm tan đi cái ngột ngạt, ưu sầu của hai người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chẳng cần nhìn thời gian, Dương Tiễn cũng biết bây giờ trời đã chuẩn bị chuyển màu, nắng đã đậm dần nhưng lại chẳng tỏa nhiệt nữa. Nhìn bóng lưng đang xoay về phía anh, theo đầu gió đưa hương thơm trên người cô thoang thoảng tới chỗ bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn chợt nhận ra cả bốn tháng rồi, ngoại trừ cái ôm ban nãy, không tính những lần ôm cô vào lòng khi cô còn hôn mê, cái cảm giác an bình mà hương quế của Hằng Nga mang lại đang nhạt dần quanh mình. Thế là chẳng cần biết có làm phiền cô hay không, Dương Tiễn đã bước tới đằng sau, ôm lấy vòng eo thon gọn mà siết chặt lại, lồng ngực anh áp sát lưng cô, tự nhiên như bao nhiêu lần trước đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh vùi mặt vào cổ cô, nhắm mắt cảm nhận sự mềm mại của những lọn tóc con lướt qua má anh. Dương Tiễn hít một hơi thật sâu, cuối cùng thì lồng ngực đã tràn ngập đủ cái mùi thơm mà anh hằng yêu khiến đôi môi mỏng anh nhếch lên đầy hài lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Qua một hồi lâu, cô để mặc anh ôm lấy mình, còn bản thân thì lặng nhìn cảnh vật bên ngoài. Dương Tiễn chẳng để tâm người thương nhìn gì, những gì bản thân quan tâm chỉ là cái hơi ấm mang đậm mùi thơm mà anh đang ôm vào lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang, chàng không thấy đói sao?" Hằng Nga dịu dàng hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đói." Anh ngoan ngoãn thừa nhận.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vậy sao còn không mau buông ta ra? Đồ ăn đã nguội hết rồi kìa." Cô đưa tay ra sau sờ tóc anh, dở khóc dở cười với cái tính khí trẻ con này của anh. Sao trước đây cô lại không nhận ra anh có sở thích bám người như thế nhỉ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chỉ một lát thôi. Cho ta ôm nàng một chút thôi." Anh càng dụi đầu vào cổ cô, lười biếng nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu như Tam Thánh Mẫu có ở đây, muội ấy chắc hẳn đã cười ra nước mắt rồi, cô nghĩ thầm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chàng ôm ta nãy giờ là quá một chút rồi đó." Hằng Nga bật cười, hoặc là anh nghe nhầm, vì thanh âm của cô ấy vẫn đang lẫn trong tiếng gió của hàng ngàn âm thanh dịu dàng nhất trên thế gian, lướt qua tiếng của sóng biển, tiếng chuyển động của vô số loài hoa theo gió tung mình trên không trung.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng rồi sau đó Hằng Nga im lặng. Cô chẳng nói gì, cứ đứng yên trong lòng anh, tay ôm lấy hai cánh tay anh. Thế nên, hai người bọn họ cứ thể mà đứng chơi vơi giữa căn phòng này, bên cạnh cửa sổ, dưới ánh nắng chiều ấm áp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn không biết anh đã ôm Hằng Nga bao lâu, chỉ tới khi thấy cô nhúc nhích một tí, tưởng rằng cái một lát ấy đã kết thúc, anh không cam tâm mà càng siết chặt vòng tay mình, Dương Tiễn thoáng tưởng rằng nếu anh mạnh tay thêm một chút nữa thôi, cô sẽ mãi mãi là của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chân ta mỏi rồi." tựa như đọc được tâm trí người đằng sau, cô nhẹ giọng, thì thầm
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Buông ta ra để chúng ta ngồi xuống đã."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rồi ta hứa sẽ để cho chàng ôm tiếp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cũng kỳ lạ là dù không nhìn mặt Hằng Nga, Dương Tiễn vẫn có thể hiểu được những câu nói bị bỏ ngỏ phía sau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn từ từ buông tay, để cô quay người lại. Anh nhìn vào đôi mắt mang màu vũ trụ khi về đêm ấy, tràn ngập một nét cười, lấy ánh sáng ẩn chứa trong đó làm tâm điểm bình lặng khi mà xung quanh nó là sự hỗn độn của vạn vật.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bàn tay trắng ngần khẽ chạm nhẹ mặt anh, mang theo luồng sáng mát lạnh chỉ tồn tại trong chốc lát rồi biến mất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khuôn mặt Dương Tiễn đã không còn râu ria lởm chởm như trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh cười nhẹ, đưa tay nắm lấy bàn tay đó, cảm nhận tay Hằng Nga mềm mại không xương, những ngón tay mảnh và dài khiến nữ nhân nào nhìn thấy cũng phải ghen tỵ. Một lần nữa Dương Tiễn lại dời tầm nhìn lên trên đầu, dưới cửa sổ cổ kính, một dòng mây nhỏ nhạt màu vắt ngang qua thái dương, ánh sáng nhàn nhạt rơi xuống chỗ hai người. Và Dương Tiễn kéo cô về hướng ngược lại, anh ngồi trước, cô theo sau. Đầu anh tựa lên vai cô, tay Hằng Nga vòng qua ôm cổ anh, còn tay anh thì vòng qua kéo người thương sát vào mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lại qua một lúc nữa, đến khi bụng ai kia không chịu được mà reo lên khiến cô thở dài mà cất tiếng trước: "Chàng ôm ta chưa đã à? Bụng chàng đã kêu rồi đấy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chất giọng khàn khàn của anh khiến cô có phần ngứa ngáy, "Nàng đút cho ta ăn một miếng, ta sẽ buông nàng ra."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chàng ở bên Thiền Nhi lâu quá nên hóa trẻ con rồi sao?" Hằng Nga vờ than thở, song cũng bỏ cuộc trước tính bướng bỉnh của anh, chỉ đành để mặc người kia bám lấy mình, còn bản thân thì gắp lấy một miếng bánh, vỗ nhẹ má anh "Nè, ăn đi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn ngẩng đầu, trên mặt lại hiện lên nụ cười mê hoặc chết người như thường ngày, há miệng ăn miếng bánh Hằng Nga đưa cho.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hmm... Dùng lá sen bọc để giữ nguyên hương vị vốn có của món bánh, đồng thời hòa quyện thêm hương thơm thanh mát của lá sen, lại còn hút bớt dầu mỡ trong thức ăn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngọt mà không ngấy, béo mà không ngán.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngon không?" Cô hỏi lại lần nữa, không phải cô không tin Triển Chiêu nhưng chính tai nghe lời nhận định từ anh vẫn là điều làm cô mong mỏi và thích thú hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngon, Hằng Nga làm gì cũng đều ngon." Dương Tiễn thành thật đáp và nó khiến cô phì cười vì sự dễ thương của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn anh ăn một cách ngon miệng, mọi biểu cảm trên mặt vì thế mà thả lỏng. Cô thở phào, thật may vì cô đã niệm lên thức ăn chú giữ ấm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Chàng còn chưa chịu buông ta sao?" Cô buồn cười nói, tuy mắt vẫn nhìn về bàn đồ ăn phía trước nhưng khóe mắt có thể thấy thân hình anh chợt đông cứng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Để rồi với sự lưỡng lự lộ rõ trên mặt, Dương Tiễn miễn cưỡng thả cô ra và ngồi thẳng lại, dẫu vậy đôi mắt phượng dài ấy vẫn hướng về bản thân, đầy vẻ mong chờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga trong lòng cam chịu, không thể nào từ chối cái ánh mắt đáng thương khiến cô hết lòng yêu thương đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì thế mà bất cứ ai đi ngang qua cũng sẽ thấy một khung cảnh bình yên và đôi phần trẻ con thế này. Người con gái ấy thỉnh thoảng sẽ đút chiếc bánh ngọt cho người còn lại mặc kệ việc anh đã là một người trưởng thành mấy ngàn tuổi. Và nhất là trên gương mặt của vị thiếu nữ ấy, đặc biệt là ánh mắt đen thẫm kia, đẹp tựa như dải ngân hà vũ trụ bao la, không chút nào là phiền hà hay khó chịu mà chỉ toàn là sự dịu dàng và kiên nhẫn với chàng thanh niên kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chàng ăn tạm những món này đi, nếu thấy còn đói..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không cần, nhiêu đây là được rồi. Nàng mới tỉnh lại, vẫn nên chú ý sức khỏe mình thì hơn."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga thoáng ngẩn người, song cũng cười dịu dàng. Đôi mắt to tròn dõi theo anh thưởng thức từng món ăn mà hài lòng, nụ cười còn vương trên khóe môi, ánh mắt hướng về người kia một cách trìu mến.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bọn họ im lặng ăn, cho đến khi gần hết thì Dương Tiễn mới chợt nhận ra một chuyện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Phải rồi, nàng dậy từ khi nào? Tại sao ta lại không hay biết? Hơn nữa, nàng đã gặp Bao Chửng và mọi người chưa?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga gật đầu, tiếp tục gắp bánh ngọt còn lại vào chén anh. "Chàng ngủ say, ta không muốn đánh thức chàng, với lại, ta đã gặp bọn họ rồi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thế... Nàng đã gặp tên kia chưa?" Dương Tiễn hỏi thẳng, không kiềm được mà nhíu mày khi nhắc đến người nọ, cái cảm giác ngon miệng bỗng chốc nhạt nhẽo đi rất nhiều.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta gặp rồi, cũng hứa sẽ làm bánh trung thu cho Triển hộ vệ, coi như là đền đáp việc hắn đã vì ta mà gánh lấy sự hành hạ không đáng có... "
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói chưa hết câu, nhưng cả hai người đều ngầm hiểu sự giày vò đó là từ ai mà ra. Dù vậy, cô vẫn nghe được tiếng hừ lạnh từ vị trí bên cạnh, chỉ có thể đảo mắt bất lực với tính hay ghen từ người đàn ông này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vậy sao?" Giọng anh trầm thấp, ánh mắt thoáng tối lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga híp mắt nhìn biểu cảm trên mặt, có chút muốn cười nhưng lại không dám vì sợ anh sẽ giận dỗi hơn. Rõ ràng vừa nãy còn quấn lấy cô không buông, vậy mà chỉ một câu nhắc đến Triển Chiêu đã đủ để làm anh mất hứng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô nhẹ nhàng đặt tay lên tay anh, vỗ nhẹ vài cái như trấn an. "Đừng giận mà."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn liếc cô một cái, không đáp lời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy thế, bàn tay nhỏ bé của cô nâng lên vuốt nhẹ qua hàng chân mày đang nhíu chặt kia. "Chàng là Nhị Lang Thần cơ mà, sao lại để tâm đến chuyện nhỏ nhặt như thế?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn hừ nhẹ một tiếng, giọng mang theo chút hờn dỗi, bực bội. "Không nhỏ."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này, Hằng Nga không còn nhịn được nữa liền che miệng mà bật cười ra tiếng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Nàng làm vậy không sai, dù sao thì với người như hắn, tốt nhất là không nên dính dáng ân tình...." Anh thở hắt ra, bên tai vẫn còn tiếng cười khúc khích của người thương, những cảm xúc phức tạp cũng tạm lắng xuống, có chút miễn cưỡng khi nói ra lời đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trên thực tế, Dương Tiễn luôn có một lòng chiếm hữu rất lớn với Hằng Nga. Thế nên ngay giây sau lại cảm thấy bất mãn vì nghĩ đến việc cô sẽ đích thân làm bánh cho hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ mới hình dung ra cảnh tượng đó thôi mà trong lòng Dương Tiễn đã cảm giác như uống cả một hũ giấm chua lớn!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì vẫn tốt hơn là nợ ơn huệ từ hắn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giằng co trong tâm trí khiến anh cuối cùng rút ra một kết luận: Đúng là không nên để cô tiếp xúc với hắn ta ngay từ đầu mà!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ý cười trên môi càng nồng đậm trước khuôn mặt đã dần trở nên u ám, cô vươn tay nhéo má anh, nét mặt như hoa nở buổi sớm:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chàng ghen tỵ phải không? Triển hộ vệ chỉ là người phàm, sao lại có năng lực làm Chân Quân của ta phải ghen tức đến mức ngửi đâu cũng thấy mùi giấm nồng thế này."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô thả tay, nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt ánh lên vẻ nghịch ngợm, rồi nhẹ nhàng trêu đùa:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang, chàng càng lúc trở nên nhỏ nhen rồi đấy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn bị dáng vẻ dễ thương vờ như than vãn đó của cô chọc cười, cơn đố kỵ trong lòng cũng theo đó mà dần biến mất. Anh vừa vuốt ve tóc rồi má cô, vừa đáp lại với vẻ thâm tình nhưng cũng đầy bá đạo:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Cũng đâu phải nàng mới biết ta gần đây. Thế nào? Ta như vậy còn không phải vì sợ nàng quá thu hút ong bướm sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thanh âm của anh chợt trầm xuống, câu từ nói ra như một mệnh lệnh ích kỷ nhưng kiên quyết, nếu lắng nghe kỹ hơn còn nghe được sự nài nỉ trong đó, giọng điệu này rõ ràng không cho cô có cơ hội khước từ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga, sự dịu dàng của nàng chỉ có thể thuộc về ta. Đôi mắt trong veo của nàng chỉ được nhìn thấy ta. Nàng không được mềm mỏng hay để lộ nét ngọt ngào của mình trước mặt bất kỳ người đàn ông nào khác. Tất cả những điều ấy đều phải là của riêng một mình ta!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh mắt nóng bỏng của anh chạm vào hồ nước mùa thu long lanh của cô. Thấy Hằng Nga rũ mắt, cũng không đưa ra ý kiến nào, cảm giác bồn chồn bất an lạ thường bỗng trỗi dậy trong anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không lẽ anh đã quá đáng rồi à? Có thể nào anh đã đi quá xa không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng tại sao cô không chịu hiểu? Tại sao cô lại không nhận ra bản thân có bao nhiêu là sức hút khó cưỡng đối với người khác?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga không phát giác người trước mặt đã lâm vào trạng thái lo lắng khôn nguôi, cô chỉ đơn giản rũ mắt mà suy nghĩ một chút, cân nhắc lợi hại của việc này, sau đó nhìn đôi mày nhíu chặt và ánh mắt sốt ruột của Dương Tiễn, dịu dàng mỉm cười rồi vùi đầu vào vai anh. "Nhị Lang, nếu đó là điều chàng không thích, vậy ta sẽ không làm."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh không ngờ cô lại chấp thuận nhanh thế, cứ tưởng sẽ phải thuyết phục, lựa lời để dỗ dành cô bằng lòng với anh...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn cúi đầu, đôi môi dịu dàng phủ lên trán cô. Tình yêu mãnh liệt tràn ngập, lặng lẽ chảy qua nụ hôn sâu lắng ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga, ta xin lỗi." Anh lẩm bẩm sau khi rời khỏi cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô giật mình ngước lên, thấy anh nhìn mình với nỗi buồn sâu thẳm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Từ khi nàng tỉnh dậy, ta đã muốn nói điều này rồi. Ta không nên để cơn giận át đi lý trí mà mắng nàng. Suy cho cùng, là lỗi của ta khi đã không nhận ra ý định của nàng sớm hơn, nếu không thì toàn bộ sự tình này đã không xảy ra với hai ta. Là lỗi của ta khi đã đến quá muộn, là lỗi của ta khi bỏ nàng ở đó một mình với lão đầu đó. Hằng Nga, nàng đừng bao giờ tha thứ cho ta, nàng..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga không thể chịu được nữa sự áy náy cùng hối hận sâu sắc đến đau lòng đó của anh nữa, cô quàng cả hai cánh tay quanh cổ anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta đã nói rõ rồi Nhị Lang, lần này là lỗi của ta, không phải do chàng. Sao chàng cứ thích tự đổ hết mọi lỗi lầm lên mình thế? Ta đã hứa với chàng rồi đúng không? Sẽ không để bản thân rơi vào nguy hiểm nữa, sẽ luôn để ý tới cảm xúc của chàng khi đưa ra quyết định... Vậy nên, chàng hãy tự tha thứ cho bản thân mình đi, vì ta chẳng hề oán chàng mà phải tha thứ cho chàng cả."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Với cả, nếu nói đến xin lỗi, Hằng Nga mới là người có lỗi với chàng nhiều nhất... Võ công chàng dạy ta... Đã nói sẽ trở thành thanh kiếm sắc bén nhất của chàng, nhưng cuối cùng lại lâm vào thảm cảnh nguy khốn đó. Vào thời khắc sắp chết, ta rất hối hận, lẽ ra ta không nên ỷ lại vào sự bảo vệ của chàng mà lười biếng, dẫn tới..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói đến đây, tim cô như thắt lại, cổ họng cô nghẹn lại như muốn khóc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dẫn tới chính mình gặp nạn mà anh - người cô yêu thương nhất suýt nữa đã rơi vào tình cảnh nhập ma đạo đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Xin lỗi..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn ngồi nghe những lời thủ thỉ của cô mà xót xa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô nói anh không nên áy náy về việc này. Nhưng chính cô lại day dứt điều đó thay anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai người... thật sự quá giống nhau...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bằng một động tác dứt khoát, anh ôm cô thật chặt vào lòng mình, tay vuốt ve mái tóc mềm mại ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Để sự ưu sầu của hai người hòa quyện vào nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hy vọng rằng nó sẽ sớm trôi đi như những ngọn gió thu đang thổi ngoài kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn không ngờ chỉ với một chuyến đi kiểm tra đơn giản lại làm dấy lên nhiều nỗi đau như vậy, anh đã quá chủ quan, thực sự chỉ muốn đưa cô đi ngay và luôn khỏi nơi chết tiệt này...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng cô cũng chỉ mới tỉnh lại, đã vậy còn chưa báo đáp cho tên kia... Dương Tiễn nghiến răng, thôi thì vài ba hôm nữa rồi đi cũng không muộn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh thở dài, lòng thầm nghĩ chắc hẳn Tam muội và Hao Thiên Khuyển ở nhà sẽ lo lắng lắm đây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dẫu sao thì bọn anh cũng đã đi được gần nửa năm, vượt xa khỏi dự định lúc ban đầu. Họ có thể nào không lo cho được?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đúng rồi Nhị Lang, để ta bắt mạch chàng đã. Vừa nãy chàng còn chảy máu..." Hằng Nga rời khỏi vòng tay anh, cô cầm lấy cổ tay anh mà xem.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn để yên cho cô làm, thấy hàng lông mày đẹp như tranh vẽ khẽ cau lại, anh đã mở lời trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chỉ vì lúc đó quá tức giận nên khí huyết sôi trào rồi nghịch lên... Được rồi, ta không giấu nàng, chân khí của ta đúng là có phần hao hụt, nhưng nếu tịnh dưỡng sẽ sớm hồi phục hoàn toàn thôi. Đừng lo nữa." Anh nhẹ nhàng chạm vào chân mày thanh tú của cô rồi xoa xoa cho giãn ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giống như cách cô hay làm trước đây mỗi khi anh cau có hay nhăn mày.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy Hằng Nga vẫn mím môi buồn bực, anh quyết định chuyển đề tài.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhưng ta thật sự không ngờ Hậu Nghệ lại có bản lĩnh lớn đến thế. Có thể khiến cho nàng mất đi ký ức và suýt nữa đã thành công dẫn nàng đi. Nếu không nhờ có mẹ, e rằng ta và nàng cũng khó lòng mà gặp nhau."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mặt cô lộ rõ vẻ ngạc nhiên, cô nhìn vẻ tức giận của anh, cũng không biết nên nói gì cho phải.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì sự thật đúng là như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
May rằng bà ấy đã kịp thời kéo cô lại bằng cách hóa thành "Dương Tiễn", từ đó gợi lên tâm niệm của Hằng Nga về anh, khiến cô hồi phục lại toàn bộ ký ức.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chàng đừng giận Nghệ ca ca, có lẽ huynh ấy có nỗi khổ riêng, chỉ là không muốn nói ra thôi. Ta tin ca ca sẽ không bao giờ hại ta."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vậy sao?" Nuốt xong chén trà cô đưa, giọng điệu anh càng thêm phần chế giễu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tuy là cô đã tạm không để ý đến sức khỏe anh nữa, nhưng nhắc tới việc này, liền dấy lên trong anh sự ngờ vực.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Lý do hắn xóa trí nhớ nàng, lại còn muốn dẫn nàng đi như thế, nghĩ thế nào cũng giống như hắn không muốn nàng gặp lại ta, điểm này nàng không thấy kỳ lạ sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nếu hắn đã có khả năng tiếp cận được nàng, sao phải bày ra nhiều trò như vậy làm gì? Việc Hậu Nghệ thuyết phục nàng theo hắn, xét thấy tình cảm hắn dành cho nàng, ta có thể loại trừ việc hắn muốn hại nàng. Với cả, hắn chỉ là một linh hồn, đã chết hàng vạn năm về trước, tới hiện tại cũng không quen biết ai."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta cũng gạt bỏ chuyện hắn sẽ nhờ các thuật sĩ khác vì ta nghi ngờ hắn đã ở bên nàng trong một quãng thời gian rất dài, còn khi nào thì ta không dám nắm chắc, nhưng nó khá hợp lý khi giải thích được sự xuất hiện đột ngột của hắn ngay lúc nàng chết đi. Cho nên nơi mà hắn muốn dẫn nàng tới, khả năng cao là Âm tào Địa phủ, ngoài ra, ta không đoán được còn nơi chốn nào mà hắn có thể lui tới không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn cặn kẽ suy luận, trầm ngâm, cố đoán ý đồ thực sự của Hậu Nghệ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đầu óc anh vận hành nhanh chưa từng thấy, từ câu chuyện của cô mà đã hình thành vô số câu hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vẫn quá còn nhiều thông tin chưa được giải thích, như:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hậu Nghệ vì sao vẫn có thể tồn tại qua hàng trăm năm trong trạng thái linh hồn như vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Theo lẽ thường, hoặc là đi đầu thai chuyển kiếp, hoặc là trở thành cô hồn dã quỷ mất đi nhân tính quay lại làm hại loài người...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nào có chuyện tự do thoải mái, thản nhiên như không ở thế gian như vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắc Bạch Vô Thường thế mà lại không bắt hắn ta đi đầu thai?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là không biết hắn đã chết? Hay là không tìm được hắn?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu đúng như những gì anh lập luận.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu thật sự Hậu Nghệ đã luôn bên cạnh cô suốt thời gian qua, vì cớ gì có thể dễ dàng qua mắt được Thiên Đình?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nguyên nhân nào có thể làm cho một linh hồn nhỏ bé và tầm thường đi qua được Nam Thiên Môn, không chịu bất cứ tổn hại nào mà điềm nhiên tiến sâu vào cung điện cô?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và điều anh thắc mắc nhất là, bản thân anh luôn quan sát cô từ xa, có lý nào Thiên Nhãn trên trán anh lại không cảm nhận được một chút gì?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rốt cuộc là thần thánh phương nào? Ai đã giúp cho Hậu Nghệ sau khi chết có thể tùy ý ở bên cô mà không một ai, kể cả Ngọc Đế hay Vương Mẫu có thể phát hiện ra?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và nếu như vậy, chắc chắn hắn đã trả một cái giá nào đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi trên đời không có bữa ăn nào là miễn phí. Thứ gì cũng có cái giá của nó, nhất là khi liên quan đến sự tồn tại lâu dài với thời gian thì cái giá phải trả sẽ là rất đắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giả sử Hậu Nghệ vẫn luôn bên Hằng Nga, vì sao lại không lộ diện, để cô ấy thấy mình, để hai người có thể trùng phùng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh không nghi ngờ việc hắn yêu cô. Nhưng nếu đã yêu, không phải là phản ứng đầu tiên của một người bình thường là sẽ ôm lấy người mình thương sao, đặc biệt đối với trường hợp vô duyên vô cớ bị chia cách như Hậu Nghệ, lẽ ra hành động của hắn khi gặp lại cô phải mãnh liệt hơn thay vì chỉ chấp nhận âm thầm ở bên chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn đã luôn không để cô nhìn thấy hay cảm ứng được bản thân...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy mà, vì muốn cô không gặp hay nhớ đến anh, ở lần gặp mặt này lại lộ ra chân thân, để rồi khi không thể làm cô lung lay ý định, hắn thế nhưng nói ra những lời như đừng tìm kiếm hắn trong tương lai, và cuối cùng tan biến trong nụ cười như thế...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô có lẽ không biết, nhưng việc tan thành mây khói này chính là sẽ vĩnh viễn không thể đầu thai được nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Điều gì đã khiến Hậu Nghệ đánh đổi hàng vạn kiếp luân hồi của mình?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu là vì cô, vậy lý do nào hắn lại không nói ra sự thật cho cô?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và anh muốn hỏi hắn rằng: Có đáng giá không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang" Giọng Hằng Nga nhẹ nhàng vang lên, lại một lần nữa đưa anh dứt ra khỏi hàng ngàn câu hỏi đang chỉ trực nhảy ra chờ anh trả lời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mọi chuyện không phải vẫn tốt đó sao? Không phải ta đã trở về bên chàng rồi sao?" Cô chủ động dâng đôi môi ngọt ngào đó lên môi anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và rồi trong nụ hôn thoáng qua ấy, cùng với vị ngọt thơm còn đọng trên môi, Dương Tiễn chẳng màng tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi trí óc anh nêu ra. Chỉ cần con tim thỏa mãn, có lẽ tâm trí cũng chẳng quan trọng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ thế thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một câu nói đơn giản nhưng đã đủ để khiến trái tim anh đang treo lơ lửng trở nên thư giãn. Vì nàng đã ở bên ta, tự khắc những câu hỏi quẩn quanh đó cũng trở nên nhẹ dần rồi tan đi trong lòng anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ thế thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Điều quan trọng nhất với anh là cô vẫn còn sống và hai người lại một lần nữa trùng phùng với nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và khi đã hạnh phúc như thế, liệu sự thật, đáp án của mọi vấn đề có còn cần thiết không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đúng vậy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh siết chặt bàn tay mềm mại của cô, trong lòng như được nếm mật ngọt mà trở nên thỏa mãn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chỉ cần nàng còn sống." thì việc tìm ra chân tướng đã không còn là điều anh cần bận tâm nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi lúc, sự thật chẳng còn quan trọng nếu ta hạnh phúc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn dáng vẻ nhẹ nhàng trước mặt, anh dần hiểu ra nguyên nhân khiến Hậu Nghệ chấp nhận từ bỏ cơ hội được tái sinh lần nữa, chọn cách thầm lặng ở bên cô đến vĩnh hằng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Còn không phải vì một chữ "tình" sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có khi... nếu đặt bản thân anh vào hoàn cảnh của Hậu Nghệ, Dương Tiễn cũng sẽ lựa chọn y như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không chút oán tiếc, không hối hận.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tất cả đều là đáng giá.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta nghĩ bản thân nợ hắn ta một lời cảm ơn..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga chớp mắt đầy tò mò, thái độ của anh thay đổi nhanh đến mức cô cũng không thể theo kịp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nếu không nhờ có hắn, làm sao ta biết được thì ra nàng vốn đã yêu ta sâu sắc như vậy, đến mức dù chết cũng muốn là cái chết ở ngay bên cạnh ta." Anh không nói cái suy đoán của mình cho cô hay, vì có lẽ chính bản thân Hậu Nghệ cũng phần nào không muốn để cô biết, vậy thì tại sao anh lại phải làm điều dư thừa đó?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Biết được mình lại bị trêu chọc, cô chỉ biết xấu hổ mà ngoảnh sang chỗ khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong lòng đã muốn kiếm cái lỗ để chui xuống, hối hận ngàn lần vì đã thành thật kể cho anh mọi thứ!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bây giờ thì hay rồi, lại càng có chuyện để anh chọc ghẹo cô hơn!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn sau một hồi trút bỏ tâm sự cùng đè nén trong lòng đã trở nên thoải mái hơn nhiều.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và anh cũng dần nhận ra những điểm mà cô nói trong câu chuyện của cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh càng cười ngọt ngào hơn khi nhớ tới câu trả lời của cô khi mẹ anh hỏi có yêu bản thân không.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô nói rằng cô yêu anh còn hơn cả mạng sống mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga nói anh chính là niềm hạnh phúc và là sự dịu dàng duy nhất trong đời cô ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô còn gọi mẹ anh là...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tới đây, tim anh hẫng đi một nhịp, tròng mắt anh mở to, muộn màng nhận ra đây là điều mình cần phải để tâm nhất!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nàng gọi mẹ ta là gì?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dao Cơ công chúa"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Biết cô cố tình không hiểu ý mình, anh cũng không muốn vạch trần mà càng hỏi dồn dập, trái tim như đang hân hoan mỗi lần trông thấy dáng vẻ ngượng ngùng đó của cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nàng gọi bà ấy là mẹ, nàng có biết ý nghĩa của từ đó là gì không? Nàng... đồng ý sao?" Anh nhìn cô với vẻ mong đợi và hồi hộp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nó chả phải quá rõ ràng như việc mặt trời mọc đằng Tây sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại sao cứ phải bắt cô xác nhận lại mới chịu để cô yên chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Gương mặt trong sáng của cô giờ đây như được phết lên một lớp phấn hồng quyến rũ, ánh mắt lấp lánh chỉ lướt qua anh trong thoáng chốc trước khi nhẹ nhàng rũ xuống. Khóe miệng khẽ giương lên thành một nụ cười e ấp, phảng phất chút ngại ngùng đầy đáng yêu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ừm." Cô nhỏ nhẹ đáp, nhưng mắt vẫn không rời khỏi sàn nhà dưới chân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn ngơ ngác nhìn mỹ nhân đang thẹn thùng đối diện, cảm thấy bản thân như lạc vào trong một giấc mơ khác, không dám tin vào mọi việc tốt đẹp đang diễn ra trước mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nàng... Nàng có biết mình đang nói gì không? Nàng... có muốn suy nghĩ lại không?" Dường như anh lại quay về cái thời còn là thiếu niên trẻ tuổi cả người tự ti đó, ngay cả khi cô đã nói vậy, nhưng bằng cách "thần kỳ" nào đó, anh luôn tự thích "hành hạ" bản thân trong những suy nghĩ không mấy tích cực.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga ngẩng đầu lên, cười khổ khi anh lại không tin vào mình, thay vào đó lại còn hỏi cô muốn suy xét lại không.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có ai đời lại như chàng ấy không chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đã con gái người ta nói ra câu đó rồi, thẳng thắn như vậy, còn muốn cô phải chủ động đến mức nào nữa đây?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bên phía còn lại, người đàn ông vẫn luôn "lập mưu" để rước cô về dường như quá bất ngờ để nói được từ gì ngoài những con chữ vừa rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mọi chuyện đến quá đột ngột!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thú thật, sau khi biết rõ tình cảm của cô như vậy, Dương Tiễn đã an lòng hơn, không còn quan tâm việc anh sẽ phải chờ Hằng Nga bao lâu để cô gật đầu nhận lời gả cho anh nữa. Nhưng anh biết chắc rằng, sẽ có một ngày nào đó, anh sẽ thức giấc đón ngày mới bằng đôi mắt ngập tràn hình bóng của người anh yêu, rồi anh sẽ cùng cô ăn trưa, chiều về đón anh ở cửa sẽ là gương mặt dịu dàng của người vợ mà anh cả buổi nhớ thương, và sẽ ôm trọn ái ân với người anh yêu say đắm mỗi khi đêm về.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạnh phúc đơn giản chỉ như thế là đủ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn chẳng hơi sức đâu mà bận tâm đến những lời dị nghị từ bên ngoài nữa. Vì xét cho cùng, đã đến lúc anh nên sống một cuộc đời cho chính mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi Hằng Nga nói ra câu ấy, mọi thứ dường như càng trở nên bất ngờ, thậm chí khiến bản thân Dương Tiễn - người vốn luôn lên kế hoạch cho mọi thứ, có thể xoay vòng cả Tam Giới trong lòng bàn tay như một quân cờ lại chẳng biết trở tay thế nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Môi anh cứ mấp máy không ngừng, muốn mở miệng nhưng câu từ cứ dính chặt vào nhau mà nghẹn lại ở cổ họng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong đầu anh lại xuất hiện vô số câu hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Liệu rằng bây giờ có phải thời gian thích hợp để nói về điều này không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga là thật lòng muốn lấy anh hay đây chỉ là cảm xúc nhất thời của cô?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chuyện tốt như vậy thật sự xảy đến với anh sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quay về với thực tại, sau một màn sướt mướt đẫm lệ, hai người cuối cùng đã bình phục lại trạng thái ban đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga đứng dậy, tránh khỏi ánh mắt rực lửa của người kia, tiến tới mở cửa sổ ra, để cho từng đợt gió thổi hiu hiu mát lạnh của đầu thu tràn vào, khiến không khí trong phòng cũng vì thế mà thoáng đãng và trong lành hơn, cũng phần nào làm tan đi cái ngột ngạt, ưu sầu của hai người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chẳng cần nhìn thời gian, Dương Tiễn cũng biết bây giờ trời đã chuẩn bị chuyển màu, nắng đã đậm dần nhưng lại chẳng tỏa nhiệt nữa. Nhìn bóng lưng đang xoay về phía anh, theo đầu gió đưa hương thơm trên người cô thoang thoảng tới chỗ bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn chợt nhận ra cả bốn tháng rồi, ngoại trừ cái ôm ban nãy, không tính những lần ôm cô vào lòng khi cô còn hôn mê, cái cảm giác an bình mà hương quế của Hằng Nga mang lại đang nhạt dần quanh mình. Thế là chẳng cần biết có làm phiền cô hay không, Dương Tiễn đã bước tới đằng sau, ôm lấy vòng eo thon gọn mà siết chặt lại, lồng ngực anh áp sát lưng cô, tự nhiên như bao nhiêu lần trước đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh vùi mặt vào cổ cô, nhắm mắt cảm nhận sự mềm mại của những lọn tóc con lướt qua má anh. Dương Tiễn hít một hơi thật sâu, cuối cùng thì lồng ngực đã tràn ngập đủ cái mùi thơm mà anh hằng yêu khiến đôi môi mỏng anh nhếch lên đầy hài lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Qua một hồi lâu, cô để mặc anh ôm lấy mình, còn bản thân thì lặng nhìn cảnh vật bên ngoài. Dương Tiễn chẳng để tâm người thương nhìn gì, những gì bản thân quan tâm chỉ là cái hơi ấm mang đậm mùi thơm mà anh đang ôm vào lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang, chàng không thấy đói sao?" Hằng Nga dịu dàng hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đói." Anh ngoan ngoãn thừa nhận.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vậy sao còn không mau buông ta ra? Đồ ăn đã nguội hết rồi kìa." Cô đưa tay ra sau sờ tóc anh, dở khóc dở cười với cái tính khí trẻ con này của anh. Sao trước đây cô lại không nhận ra anh có sở thích bám người như thế nhỉ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chỉ một lát thôi. Cho ta ôm nàng một chút thôi." Anh càng dụi đầu vào cổ cô, lười biếng nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu như Tam Thánh Mẫu có ở đây, muội ấy chắc hẳn đã cười ra nước mắt rồi, cô nghĩ thầm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chàng ôm ta nãy giờ là quá một chút rồi đó." Hằng Nga bật cười, hoặc là anh nghe nhầm, vì thanh âm của cô ấy vẫn đang lẫn trong tiếng gió của hàng ngàn âm thanh dịu dàng nhất trên thế gian, lướt qua tiếng của sóng biển, tiếng chuyển động của vô số loài hoa theo gió tung mình trên không trung.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng rồi sau đó Hằng Nga im lặng. Cô chẳng nói gì, cứ đứng yên trong lòng anh, tay ôm lấy hai cánh tay anh. Thế nên, hai người bọn họ cứ thể mà đứng chơi vơi giữa căn phòng này, bên cạnh cửa sổ, dưới ánh nắng chiều ấm áp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn không biết anh đã ôm Hằng Nga bao lâu, chỉ tới khi thấy cô nhúc nhích một tí, tưởng rằng cái một lát ấy đã kết thúc, anh không cam tâm mà càng siết chặt vòng tay mình, Dương Tiễn thoáng tưởng rằng nếu anh mạnh tay thêm một chút nữa thôi, cô sẽ mãi mãi là của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chân ta mỏi rồi." tựa như đọc được tâm trí người đằng sau, cô nhẹ giọng, thì thầm
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Buông ta ra để chúng ta ngồi xuống đã."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rồi ta hứa sẽ để cho chàng ôm tiếp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cũng kỳ lạ là dù không nhìn mặt Hằng Nga, Dương Tiễn vẫn có thể hiểu được những câu nói bị bỏ ngỏ phía sau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn từ từ buông tay, để cô quay người lại. Anh nhìn vào đôi mắt mang màu vũ trụ khi về đêm ấy, tràn ngập một nét cười, lấy ánh sáng ẩn chứa trong đó làm tâm điểm bình lặng khi mà xung quanh nó là sự hỗn độn của vạn vật.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bàn tay trắng ngần khẽ chạm nhẹ mặt anh, mang theo luồng sáng mát lạnh chỉ tồn tại trong chốc lát rồi biến mất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khuôn mặt Dương Tiễn đã không còn râu ria lởm chởm như trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh cười nhẹ, đưa tay nắm lấy bàn tay đó, cảm nhận tay Hằng Nga mềm mại không xương, những ngón tay mảnh và dài khiến nữ nhân nào nhìn thấy cũng phải ghen tỵ. Một lần nữa Dương Tiễn lại dời tầm nhìn lên trên đầu, dưới cửa sổ cổ kính, một dòng mây nhỏ nhạt màu vắt ngang qua thái dương, ánh sáng nhàn nhạt rơi xuống chỗ hai người. Và Dương Tiễn kéo cô về hướng ngược lại, anh ngồi trước, cô theo sau. Đầu anh tựa lên vai cô, tay Hằng Nga vòng qua ôm cổ anh, còn tay anh thì vòng qua kéo người thương sát vào mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lại qua một lúc nữa, đến khi bụng ai kia không chịu được mà reo lên khiến cô thở dài mà cất tiếng trước: "Chàng ôm ta chưa đã à? Bụng chàng đã kêu rồi đấy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chất giọng khàn khàn của anh khiến cô có phần ngứa ngáy, "Nàng đút cho ta ăn một miếng, ta sẽ buông nàng ra."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chàng ở bên Thiền Nhi lâu quá nên hóa trẻ con rồi sao?" Hằng Nga vờ than thở, song cũng bỏ cuộc trước tính bướng bỉnh của anh, chỉ đành để mặc người kia bám lấy mình, còn bản thân thì gắp lấy một miếng bánh, vỗ nhẹ má anh "Nè, ăn đi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn ngẩng đầu, trên mặt lại hiện lên nụ cười mê hoặc chết người như thường ngày, há miệng ăn miếng bánh Hằng Nga đưa cho.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hmm... Dùng lá sen bọc để giữ nguyên hương vị vốn có của món bánh, đồng thời hòa quyện thêm hương thơm thanh mát của lá sen, lại còn hút bớt dầu mỡ trong thức ăn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngọt mà không ngấy, béo mà không ngán.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngon không?" Cô hỏi lại lần nữa, không phải cô không tin Triển Chiêu nhưng chính tai nghe lời nhận định từ anh vẫn là điều làm cô mong mỏi và thích thú hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngon, Hằng Nga làm gì cũng đều ngon." Dương Tiễn thành thật đáp và nó khiến cô phì cười vì sự dễ thương của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn anh ăn một cách ngon miệng, mọi biểu cảm trên mặt vì thế mà thả lỏng. Cô thở phào, thật may vì cô đã niệm lên thức ăn chú giữ ấm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Chàng còn chưa chịu buông ta sao?" Cô buồn cười nói, tuy mắt vẫn nhìn về bàn đồ ăn phía trước nhưng khóe mắt có thể thấy thân hình anh chợt đông cứng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Để rồi với sự lưỡng lự lộ rõ trên mặt, Dương Tiễn miễn cưỡng thả cô ra và ngồi thẳng lại, dẫu vậy đôi mắt phượng dài ấy vẫn hướng về bản thân, đầy vẻ mong chờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga trong lòng cam chịu, không thể nào từ chối cái ánh mắt đáng thương khiến cô hết lòng yêu thương đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì thế mà bất cứ ai đi ngang qua cũng sẽ thấy một khung cảnh bình yên và đôi phần trẻ con thế này. Người con gái ấy thỉnh thoảng sẽ đút chiếc bánh ngọt cho người còn lại mặc kệ việc anh đã là một người trưởng thành mấy ngàn tuổi. Và nhất là trên gương mặt của vị thiếu nữ ấy, đặc biệt là ánh mắt đen thẫm kia, đẹp tựa như dải ngân hà vũ trụ bao la, không chút nào là phiền hà hay khó chịu mà chỉ toàn là sự dịu dàng và kiên nhẫn với chàng thanh niên kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chàng ăn tạm những món này đi, nếu thấy còn đói..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không cần, nhiêu đây là được rồi. Nàng mới tỉnh lại, vẫn nên chú ý sức khỏe mình thì hơn."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga thoáng ngẩn người, song cũng cười dịu dàng. Đôi mắt to tròn dõi theo anh thưởng thức từng món ăn mà hài lòng, nụ cười còn vương trên khóe môi, ánh mắt hướng về người kia một cách trìu mến.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bọn họ im lặng ăn, cho đến khi gần hết thì Dương Tiễn mới chợt nhận ra một chuyện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Phải rồi, nàng dậy từ khi nào? Tại sao ta lại không hay biết? Hơn nữa, nàng đã gặp Bao Chửng và mọi người chưa?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga gật đầu, tiếp tục gắp bánh ngọt còn lại vào chén anh. "Chàng ngủ say, ta không muốn đánh thức chàng, với lại, ta đã gặp bọn họ rồi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thế... Nàng đã gặp tên kia chưa?" Dương Tiễn hỏi thẳng, không kiềm được mà nhíu mày khi nhắc đến người nọ, cái cảm giác ngon miệng bỗng chốc nhạt nhẽo đi rất nhiều.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta gặp rồi, cũng hứa sẽ làm bánh trung thu cho Triển hộ vệ, coi như là đền đáp việc hắn đã vì ta mà gánh lấy sự hành hạ không đáng có... "
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói chưa hết câu, nhưng cả hai người đều ngầm hiểu sự giày vò đó là từ ai mà ra. Dù vậy, cô vẫn nghe được tiếng hừ lạnh từ vị trí bên cạnh, chỉ có thể đảo mắt bất lực với tính hay ghen từ người đàn ông này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vậy sao?" Giọng anh trầm thấp, ánh mắt thoáng tối lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga híp mắt nhìn biểu cảm trên mặt, có chút muốn cười nhưng lại không dám vì sợ anh sẽ giận dỗi hơn. Rõ ràng vừa nãy còn quấn lấy cô không buông, vậy mà chỉ một câu nhắc đến Triển Chiêu đã đủ để làm anh mất hứng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô nhẹ nhàng đặt tay lên tay anh, vỗ nhẹ vài cái như trấn an. "Đừng giận mà."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn liếc cô một cái, không đáp lời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy thế, bàn tay nhỏ bé của cô nâng lên vuốt nhẹ qua hàng chân mày đang nhíu chặt kia. "Chàng là Nhị Lang Thần cơ mà, sao lại để tâm đến chuyện nhỏ nhặt như thế?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn hừ nhẹ một tiếng, giọng mang theo chút hờn dỗi, bực bội. "Không nhỏ."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này, Hằng Nga không còn nhịn được nữa liền che miệng mà bật cười ra tiếng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Nàng làm vậy không sai, dù sao thì với người như hắn, tốt nhất là không nên dính dáng ân tình...." Anh thở hắt ra, bên tai vẫn còn tiếng cười khúc khích của người thương, những cảm xúc phức tạp cũng tạm lắng xuống, có chút miễn cưỡng khi nói ra lời đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trên thực tế, Dương Tiễn luôn có một lòng chiếm hữu rất lớn với Hằng Nga. Thế nên ngay giây sau lại cảm thấy bất mãn vì nghĩ đến việc cô sẽ đích thân làm bánh cho hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ mới hình dung ra cảnh tượng đó thôi mà trong lòng Dương Tiễn đã cảm giác như uống cả một hũ giấm chua lớn!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì vẫn tốt hơn là nợ ơn huệ từ hắn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giằng co trong tâm trí khiến anh cuối cùng rút ra một kết luận: Đúng là không nên để cô tiếp xúc với hắn ta ngay từ đầu mà!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ý cười trên môi càng nồng đậm trước khuôn mặt đã dần trở nên u ám, cô vươn tay nhéo má anh, nét mặt như hoa nở buổi sớm:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chàng ghen tỵ phải không? Triển hộ vệ chỉ là người phàm, sao lại có năng lực làm Chân Quân của ta phải ghen tức đến mức ngửi đâu cũng thấy mùi giấm nồng thế này."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô thả tay, nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt ánh lên vẻ nghịch ngợm, rồi nhẹ nhàng trêu đùa:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang, chàng càng lúc trở nên nhỏ nhen rồi đấy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn bị dáng vẻ dễ thương vờ như than vãn đó của cô chọc cười, cơn đố kỵ trong lòng cũng theo đó mà dần biến mất. Anh vừa vuốt ve tóc rồi má cô, vừa đáp lại với vẻ thâm tình nhưng cũng đầy bá đạo:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Cũng đâu phải nàng mới biết ta gần đây. Thế nào? Ta như vậy còn không phải vì sợ nàng quá thu hút ong bướm sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thanh âm của anh chợt trầm xuống, câu từ nói ra như một mệnh lệnh ích kỷ nhưng kiên quyết, nếu lắng nghe kỹ hơn còn nghe được sự nài nỉ trong đó, giọng điệu này rõ ràng không cho cô có cơ hội khước từ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga, sự dịu dàng của nàng chỉ có thể thuộc về ta. Đôi mắt trong veo của nàng chỉ được nhìn thấy ta. Nàng không được mềm mỏng hay để lộ nét ngọt ngào của mình trước mặt bất kỳ người đàn ông nào khác. Tất cả những điều ấy đều phải là của riêng một mình ta!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh mắt nóng bỏng của anh chạm vào hồ nước mùa thu long lanh của cô. Thấy Hằng Nga rũ mắt, cũng không đưa ra ý kiến nào, cảm giác bồn chồn bất an lạ thường bỗng trỗi dậy trong anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không lẽ anh đã quá đáng rồi à? Có thể nào anh đã đi quá xa không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng tại sao cô không chịu hiểu? Tại sao cô lại không nhận ra bản thân có bao nhiêu là sức hút khó cưỡng đối với người khác?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga không phát giác người trước mặt đã lâm vào trạng thái lo lắng khôn nguôi, cô chỉ đơn giản rũ mắt mà suy nghĩ một chút, cân nhắc lợi hại của việc này, sau đó nhìn đôi mày nhíu chặt và ánh mắt sốt ruột của Dương Tiễn, dịu dàng mỉm cười rồi vùi đầu vào vai anh. "Nhị Lang, nếu đó là điều chàng không thích, vậy ta sẽ không làm."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh không ngờ cô lại chấp thuận nhanh thế, cứ tưởng sẽ phải thuyết phục, lựa lời để dỗ dành cô bằng lòng với anh...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn cúi đầu, đôi môi dịu dàng phủ lên trán cô. Tình yêu mãnh liệt tràn ngập, lặng lẽ chảy qua nụ hôn sâu lắng ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga, ta xin lỗi." Anh lẩm bẩm sau khi rời khỏi cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô giật mình ngước lên, thấy anh nhìn mình với nỗi buồn sâu thẳm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Từ khi nàng tỉnh dậy, ta đã muốn nói điều này rồi. Ta không nên để cơn giận át đi lý trí mà mắng nàng. Suy cho cùng, là lỗi của ta khi đã không nhận ra ý định của nàng sớm hơn, nếu không thì toàn bộ sự tình này đã không xảy ra với hai ta. Là lỗi của ta khi đã đến quá muộn, là lỗi của ta khi bỏ nàng ở đó một mình với lão đầu đó. Hằng Nga, nàng đừng bao giờ tha thứ cho ta, nàng..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga không thể chịu được nữa sự áy náy cùng hối hận sâu sắc đến đau lòng đó của anh nữa, cô quàng cả hai cánh tay quanh cổ anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta đã nói rõ rồi Nhị Lang, lần này là lỗi của ta, không phải do chàng. Sao chàng cứ thích tự đổ hết mọi lỗi lầm lên mình thế? Ta đã hứa với chàng rồi đúng không? Sẽ không để bản thân rơi vào nguy hiểm nữa, sẽ luôn để ý tới cảm xúc của chàng khi đưa ra quyết định... Vậy nên, chàng hãy tự tha thứ cho bản thân mình đi, vì ta chẳng hề oán chàng mà phải tha thứ cho chàng cả."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Với cả, nếu nói đến xin lỗi, Hằng Nga mới là người có lỗi với chàng nhiều nhất... Võ công chàng dạy ta... Đã nói sẽ trở thành thanh kiếm sắc bén nhất của chàng, nhưng cuối cùng lại lâm vào thảm cảnh nguy khốn đó. Vào thời khắc sắp chết, ta rất hối hận, lẽ ra ta không nên ỷ lại vào sự bảo vệ của chàng mà lười biếng, dẫn tới..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói đến đây, tim cô như thắt lại, cổ họng cô nghẹn lại như muốn khóc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dẫn tới chính mình gặp nạn mà anh - người cô yêu thương nhất suýt nữa đã rơi vào tình cảnh nhập ma đạo đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Xin lỗi..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn ngồi nghe những lời thủ thỉ của cô mà xót xa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô nói anh không nên áy náy về việc này. Nhưng chính cô lại day dứt điều đó thay anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai người... thật sự quá giống nhau...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bằng một động tác dứt khoát, anh ôm cô thật chặt vào lòng mình, tay vuốt ve mái tóc mềm mại ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Để sự ưu sầu của hai người hòa quyện vào nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hy vọng rằng nó sẽ sớm trôi đi như những ngọn gió thu đang thổi ngoài kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn không ngờ chỉ với một chuyến đi kiểm tra đơn giản lại làm dấy lên nhiều nỗi đau như vậy, anh đã quá chủ quan, thực sự chỉ muốn đưa cô đi ngay và luôn khỏi nơi chết tiệt này...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng cô cũng chỉ mới tỉnh lại, đã vậy còn chưa báo đáp cho tên kia... Dương Tiễn nghiến răng, thôi thì vài ba hôm nữa rồi đi cũng không muộn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh thở dài, lòng thầm nghĩ chắc hẳn Tam muội và Hao Thiên Khuyển ở nhà sẽ lo lắng lắm đây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dẫu sao thì bọn anh cũng đã đi được gần nửa năm, vượt xa khỏi dự định lúc ban đầu. Họ có thể nào không lo cho được?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đúng rồi Nhị Lang, để ta bắt mạch chàng đã. Vừa nãy chàng còn chảy máu..." Hằng Nga rời khỏi vòng tay anh, cô cầm lấy cổ tay anh mà xem.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn để yên cho cô làm, thấy hàng lông mày đẹp như tranh vẽ khẽ cau lại, anh đã mở lời trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chỉ vì lúc đó quá tức giận nên khí huyết sôi trào rồi nghịch lên... Được rồi, ta không giấu nàng, chân khí của ta đúng là có phần hao hụt, nhưng nếu tịnh dưỡng sẽ sớm hồi phục hoàn toàn thôi. Đừng lo nữa." Anh nhẹ nhàng chạm vào chân mày thanh tú của cô rồi xoa xoa cho giãn ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giống như cách cô hay làm trước đây mỗi khi anh cau có hay nhăn mày.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy Hằng Nga vẫn mím môi buồn bực, anh quyết định chuyển đề tài.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhưng ta thật sự không ngờ Hậu Nghệ lại có bản lĩnh lớn đến thế. Có thể khiến cho nàng mất đi ký ức và suýt nữa đã thành công dẫn nàng đi. Nếu không nhờ có mẹ, e rằng ta và nàng cũng khó lòng mà gặp nhau."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mặt cô lộ rõ vẻ ngạc nhiên, cô nhìn vẻ tức giận của anh, cũng không biết nên nói gì cho phải.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì sự thật đúng là như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
May rằng bà ấy đã kịp thời kéo cô lại bằng cách hóa thành "Dương Tiễn", từ đó gợi lên tâm niệm của Hằng Nga về anh, khiến cô hồi phục lại toàn bộ ký ức.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chàng đừng giận Nghệ ca ca, có lẽ huynh ấy có nỗi khổ riêng, chỉ là không muốn nói ra thôi. Ta tin ca ca sẽ không bao giờ hại ta."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vậy sao?" Nuốt xong chén trà cô đưa, giọng điệu anh càng thêm phần chế giễu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tuy là cô đã tạm không để ý đến sức khỏe anh nữa, nhưng nhắc tới việc này, liền dấy lên trong anh sự ngờ vực.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Lý do hắn xóa trí nhớ nàng, lại còn muốn dẫn nàng đi như thế, nghĩ thế nào cũng giống như hắn không muốn nàng gặp lại ta, điểm này nàng không thấy kỳ lạ sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nếu hắn đã có khả năng tiếp cận được nàng, sao phải bày ra nhiều trò như vậy làm gì? Việc Hậu Nghệ thuyết phục nàng theo hắn, xét thấy tình cảm hắn dành cho nàng, ta có thể loại trừ việc hắn muốn hại nàng. Với cả, hắn chỉ là một linh hồn, đã chết hàng vạn năm về trước, tới hiện tại cũng không quen biết ai."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta cũng gạt bỏ chuyện hắn sẽ nhờ các thuật sĩ khác vì ta nghi ngờ hắn đã ở bên nàng trong một quãng thời gian rất dài, còn khi nào thì ta không dám nắm chắc, nhưng nó khá hợp lý khi giải thích được sự xuất hiện đột ngột của hắn ngay lúc nàng chết đi. Cho nên nơi mà hắn muốn dẫn nàng tới, khả năng cao là Âm tào Địa phủ, ngoài ra, ta không đoán được còn nơi chốn nào mà hắn có thể lui tới không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn cặn kẽ suy luận, trầm ngâm, cố đoán ý đồ thực sự của Hậu Nghệ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đầu óc anh vận hành nhanh chưa từng thấy, từ câu chuyện của cô mà đã hình thành vô số câu hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vẫn quá còn nhiều thông tin chưa được giải thích, như:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hậu Nghệ vì sao vẫn có thể tồn tại qua hàng trăm năm trong trạng thái linh hồn như vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Theo lẽ thường, hoặc là đi đầu thai chuyển kiếp, hoặc là trở thành cô hồn dã quỷ mất đi nhân tính quay lại làm hại loài người...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nào có chuyện tự do thoải mái, thản nhiên như không ở thế gian như vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắc Bạch Vô Thường thế mà lại không bắt hắn ta đi đầu thai?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là không biết hắn đã chết? Hay là không tìm được hắn?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu đúng như những gì anh lập luận.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu thật sự Hậu Nghệ đã luôn bên cạnh cô suốt thời gian qua, vì cớ gì có thể dễ dàng qua mắt được Thiên Đình?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nguyên nhân nào có thể làm cho một linh hồn nhỏ bé và tầm thường đi qua được Nam Thiên Môn, không chịu bất cứ tổn hại nào mà điềm nhiên tiến sâu vào cung điện cô?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và điều anh thắc mắc nhất là, bản thân anh luôn quan sát cô từ xa, có lý nào Thiên Nhãn trên trán anh lại không cảm nhận được một chút gì?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rốt cuộc là thần thánh phương nào? Ai đã giúp cho Hậu Nghệ sau khi chết có thể tùy ý ở bên cô mà không một ai, kể cả Ngọc Đế hay Vương Mẫu có thể phát hiện ra?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và nếu như vậy, chắc chắn hắn đã trả một cái giá nào đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi trên đời không có bữa ăn nào là miễn phí. Thứ gì cũng có cái giá của nó, nhất là khi liên quan đến sự tồn tại lâu dài với thời gian thì cái giá phải trả sẽ là rất đắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giả sử Hậu Nghệ vẫn luôn bên Hằng Nga, vì sao lại không lộ diện, để cô ấy thấy mình, để hai người có thể trùng phùng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh không nghi ngờ việc hắn yêu cô. Nhưng nếu đã yêu, không phải là phản ứng đầu tiên của một người bình thường là sẽ ôm lấy người mình thương sao, đặc biệt đối với trường hợp vô duyên vô cớ bị chia cách như Hậu Nghệ, lẽ ra hành động của hắn khi gặp lại cô phải mãnh liệt hơn thay vì chỉ chấp nhận âm thầm ở bên chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn đã luôn không để cô nhìn thấy hay cảm ứng được bản thân...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy mà, vì muốn cô không gặp hay nhớ đến anh, ở lần gặp mặt này lại lộ ra chân thân, để rồi khi không thể làm cô lung lay ý định, hắn thế nhưng nói ra những lời như đừng tìm kiếm hắn trong tương lai, và cuối cùng tan biến trong nụ cười như thế...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô có lẽ không biết, nhưng việc tan thành mây khói này chính là sẽ vĩnh viễn không thể đầu thai được nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Điều gì đã khiến Hậu Nghệ đánh đổi hàng vạn kiếp luân hồi của mình?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu là vì cô, vậy lý do nào hắn lại không nói ra sự thật cho cô?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và anh muốn hỏi hắn rằng: Có đáng giá không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang" Giọng Hằng Nga nhẹ nhàng vang lên, lại một lần nữa đưa anh dứt ra khỏi hàng ngàn câu hỏi đang chỉ trực nhảy ra chờ anh trả lời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mọi chuyện không phải vẫn tốt đó sao? Không phải ta đã trở về bên chàng rồi sao?" Cô chủ động dâng đôi môi ngọt ngào đó lên môi anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và rồi trong nụ hôn thoáng qua ấy, cùng với vị ngọt thơm còn đọng trên môi, Dương Tiễn chẳng màng tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi trí óc anh nêu ra. Chỉ cần con tim thỏa mãn, có lẽ tâm trí cũng chẳng quan trọng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ thế thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một câu nói đơn giản nhưng đã đủ để khiến trái tim anh đang treo lơ lửng trở nên thư giãn. Vì nàng đã ở bên ta, tự khắc những câu hỏi quẩn quanh đó cũng trở nên nhẹ dần rồi tan đi trong lòng anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ thế thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Điều quan trọng nhất với anh là cô vẫn còn sống và hai người lại một lần nữa trùng phùng với nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và khi đã hạnh phúc như thế, liệu sự thật, đáp án của mọi vấn đề có còn cần thiết không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đúng vậy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh siết chặt bàn tay mềm mại của cô, trong lòng như được nếm mật ngọt mà trở nên thỏa mãn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chỉ cần nàng còn sống." thì việc tìm ra chân tướng đã không còn là điều anh cần bận tâm nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi lúc, sự thật chẳng còn quan trọng nếu ta hạnh phúc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn dáng vẻ nhẹ nhàng trước mặt, anh dần hiểu ra nguyên nhân khiến Hậu Nghệ chấp nhận từ bỏ cơ hội được tái sinh lần nữa, chọn cách thầm lặng ở bên cô đến vĩnh hằng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Còn không phải vì một chữ "tình" sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có khi... nếu đặt bản thân anh vào hoàn cảnh của Hậu Nghệ, Dương Tiễn cũng sẽ lựa chọn y như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không chút oán tiếc, không hối hận.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tất cả đều là đáng giá.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta nghĩ bản thân nợ hắn ta một lời cảm ơn..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga chớp mắt đầy tò mò, thái độ của anh thay đổi nhanh đến mức cô cũng không thể theo kịp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nếu không nhờ có hắn, làm sao ta biết được thì ra nàng vốn đã yêu ta sâu sắc như vậy, đến mức dù chết cũng muốn là cái chết ở ngay bên cạnh ta." Anh không nói cái suy đoán của mình cho cô hay, vì có lẽ chính bản thân Hậu Nghệ cũng phần nào không muốn để cô biết, vậy thì tại sao anh lại phải làm điều dư thừa đó?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Biết được mình lại bị trêu chọc, cô chỉ biết xấu hổ mà ngoảnh sang chỗ khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong lòng đã muốn kiếm cái lỗ để chui xuống, hối hận ngàn lần vì đã thành thật kể cho anh mọi thứ!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bây giờ thì hay rồi, lại càng có chuyện để anh chọc ghẹo cô hơn!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn sau một hồi trút bỏ tâm sự cùng đè nén trong lòng đã trở nên thoải mái hơn nhiều.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và anh cũng dần nhận ra những điểm mà cô nói trong câu chuyện của cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh càng cười ngọt ngào hơn khi nhớ tới câu trả lời của cô khi mẹ anh hỏi có yêu bản thân không.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô nói rằng cô yêu anh còn hơn cả mạng sống mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga nói anh chính là niềm hạnh phúc và là sự dịu dàng duy nhất trong đời cô ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô còn gọi mẹ anh là...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tới đây, tim anh hẫng đi một nhịp, tròng mắt anh mở to, muộn màng nhận ra đây là điều mình cần phải để tâm nhất!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nàng gọi mẹ ta là gì?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dao Cơ công chúa"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Biết cô cố tình không hiểu ý mình, anh cũng không muốn vạch trần mà càng hỏi dồn dập, trái tim như đang hân hoan mỗi lần trông thấy dáng vẻ ngượng ngùng đó của cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nàng gọi bà ấy là mẹ, nàng có biết ý nghĩa của từ đó là gì không? Nàng... đồng ý sao?" Anh nhìn cô với vẻ mong đợi và hồi hộp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nó chả phải quá rõ ràng như việc mặt trời mọc đằng Tây sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại sao cứ phải bắt cô xác nhận lại mới chịu để cô yên chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Gương mặt trong sáng của cô giờ đây như được phết lên một lớp phấn hồng quyến rũ, ánh mắt lấp lánh chỉ lướt qua anh trong thoáng chốc trước khi nhẹ nhàng rũ xuống. Khóe miệng khẽ giương lên thành một nụ cười e ấp, phảng phất chút ngại ngùng đầy đáng yêu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ừm." Cô nhỏ nhẹ đáp, nhưng mắt vẫn không rời khỏi sàn nhà dưới chân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn ngơ ngác nhìn mỹ nhân đang thẹn thùng đối diện, cảm thấy bản thân như lạc vào trong một giấc mơ khác, không dám tin vào mọi việc tốt đẹp đang diễn ra trước mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nàng... Nàng có biết mình đang nói gì không? Nàng... có muốn suy nghĩ lại không?" Dường như anh lại quay về cái thời còn là thiếu niên trẻ tuổi cả người tự ti đó, ngay cả khi cô đã nói vậy, nhưng bằng cách "thần kỳ" nào đó, anh luôn tự thích "hành hạ" bản thân trong những suy nghĩ không mấy tích cực.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga ngẩng đầu lên, cười khổ khi anh lại không tin vào mình, thay vào đó lại còn hỏi cô muốn suy xét lại không.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có ai đời lại như chàng ấy không chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đã con gái người ta nói ra câu đó rồi, thẳng thắn như vậy, còn muốn cô phải chủ động đến mức nào nữa đây?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bên phía còn lại, người đàn ông vẫn luôn "lập mưu" để rước cô về dường như quá bất ngờ để nói được từ gì ngoài những con chữ vừa rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mọi chuyện đến quá đột ngột!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thú thật, sau khi biết rõ tình cảm của cô như vậy, Dương Tiễn đã an lòng hơn, không còn quan tâm việc anh sẽ phải chờ Hằng Nga bao lâu để cô gật đầu nhận lời gả cho anh nữa. Nhưng anh biết chắc rằng, sẽ có một ngày nào đó, anh sẽ thức giấc đón ngày mới bằng đôi mắt ngập tràn hình bóng của người anh yêu, rồi anh sẽ cùng cô ăn trưa, chiều về đón anh ở cửa sẽ là gương mặt dịu dàng của người vợ mà anh cả buổi nhớ thương, và sẽ ôm trọn ái ân với người anh yêu say đắm mỗi khi đêm về.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạnh phúc đơn giản chỉ như thế là đủ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn chẳng hơi sức đâu mà bận tâm đến những lời dị nghị từ bên ngoài nữa. Vì xét cho cùng, đã đến lúc anh nên sống một cuộc đời cho chính mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi Hằng Nga nói ra câu ấy, mọi thứ dường như càng trở nên bất ngờ, thậm chí khiến bản thân Dương Tiễn - người vốn luôn lên kế hoạch cho mọi thứ, có thể xoay vòng cả Tam Giới trong lòng bàn tay như một quân cờ lại chẳng biết trở tay thế nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Môi anh cứ mấp máy không ngừng, muốn mở miệng nhưng câu từ cứ dính chặt vào nhau mà nghẹn lại ở cổ họng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong đầu anh lại xuất hiện vô số câu hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Liệu rằng bây giờ có phải thời gian thích hợp để nói về điều này không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga là thật lòng muốn lấy anh hay đây chỉ là cảm xúc nhất thời của cô?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chuyện tốt như vậy thật sự xảy đến với anh sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị