CHƯƠNG 63
Đã quyết tâm đến như vậy, nhưng vừa mới giơ lên, một cỗ cảm giác không nỡ khiến hắn khựng lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Câu nói của lão bá lại vang vẳng bên tai hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Quên hay không quên đều không phải do chiếc trâm này quyết định, mà là do trái tim đại nhân."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự thật tựa như viên đá thô kệch lạnh lẽo đập vỡ tấm kính ảo mộng do hắn dựng nên, chúng nứt ra thành từng mảnh sắc nhọn, chém vào tâm trí như con dao bén, để lại những vết sẹo không thể chữa lành trước khi rơi xuống đất và vỡ thành trăm mảnh vương vãi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Như bị chấn kinh bởi cái hiện thực phũ phàng ấy, Triển Chiêu hạ tay xuống, lùi dần về phía sau, ngay khi lưng chạm vào mảnh tường lạnh lẽo, hắn tựa mình mà ngồi sụp xuống nền đá lạnh ấy. Dường như không dám tin bản thân sẽ bỏ cuộc nhanh như thế...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Để rồi sau đó, hắn nhẹ nhàng lấy ra thứ trang sức bên trong, lẳng lặng nhìn về phía đầu của cây trâm bạc. Đóa Tuyết Liên nở rộ đang tỏa sáng rực rỡ dưới ánh nắng ban mai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn ngơ ngác, ánh mắt hệt như đang nhìn một người con gái thông qua nó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga sẽ sớm rời khỏi nơi này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nơi cô thuộc về không phải ở nhân gian mà là trên cung trăng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không phải bên hắn, mà người sẽ đồng hành cùng cô chính là Dương Tiễn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngươi cả đời lấy tình nghĩa làm gốc, là người thuộc về người trong thiên hạ, thuộc về những người dân chịu áp bức..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nếu ngươi cứ cố chấp không buông, làm sao có thể toàn tâm toàn ý mà dốc hết lòng giúp đỡ ông ấy giải án oan cho các nạn nhân của nhân gian đây?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển hộ vệ, ngươi còn trẻ, ngươi thực sự không hiểu mặt trái của chấp niệm đáng sợ đến mức nào..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn làm sao không hiểu ẩn ý ngầm của cô, nhưng vẫn muốn hỏi cho ra lẽ, lại nhận được câu nói "Hãy buông tay đi." của cô
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga muốn hắn hãy dứt tình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trở về làm một Triển Chiêu tự do tự tại, lòng mang thiên hạ, đừng để chuyện nhi nữ thường tình làm ảnh hưởng đến bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ha...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn hiểu chứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn biết rõ hơn ai hết. Nhưng nghe chính miệng cô nói ra thì cảm giác thật sự rất đau lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu gục đầu, để nước mắt tuôn rơi một cách âm thầm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu như đó là điều cô muốn, vậy thì hắn sẽ làm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu hắn không thể ở bên cô, vậy cứ để hắn sẽ sống vì lý tưởng của bản thân mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và cũng vì đó là mong ước của cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Lão bà bà, bột này bán bao nhiêu vậy?" Thanh âm trong trẻo từ ngoài vang vào gần sát nơi hắn ngồi khiến Triển Chiêu giật nảy mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Âm giọng này không thể quen thuộc hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là tiên tử!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn bật dậy, quẹt đi hàng nước mắt, nép sát mình vào tường, nhìn thấy cô mỉm cười mà đưa vài viên bạc nhỏ cho bà lão.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô mua đồ để làm gì? Hắn nhớ không lầm thì trong Phủ vẫn còn nguyên liệu và thức ăn mà?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Với lại, cô vừa mới tỉnh lại, tại sao không nghỉ ngơi đầy đủ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn nhìn cô mua nhiều đồ, hai tay đều cầm xách đủ thứ đồ, mồ hôi lấm tấm trên vầng trán trắng mịn chọc người thương tiếc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu muốn bước ra để phụ giúp nhưng nghĩ tới những lời khi nãy khiến hắn có hơi chần chừ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ý cô đã rõ là hai người nên hạn chế gặp nhau, để tránh hắn càng thêm lún sâu vào tình cảm này...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu giờ bước ra, phải chăng sẽ khiến không khí hai người càng khó xử?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn chỉ còn nước âm thầm đi phía sau cô về lại Khai Phong Phủ, thấy cô có chút chật vật, mồ hôi trên trán dần nhiều hơn, hắn không thể nhịn được mà tiến tới, cầm lấy từng giỏ đồ trong tay cô một cách tự nhiên khiến Hằng Nga bất ngờ đến mức để hắn cầm hết đống nguyên liệu mà cô đã mua mà không kịp lấy lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển hộ vệ?! Ngươi sao lại ở đây?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"..." Hắn không nói lời nào mà sải bước càng nhanh hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn không thể nói là bản thân đã đi theo cô suốt chặng đường được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta không sao đâu. Ngươi để đồ đó cho ta xách."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử trong người chưa khỏe, vừa mới bình phục. Vẫn là nên để Triển mỗ cầm giúp người." Hắn né tránh bàn tay vươn ra giành lấy giỏ đồ của cô, hiên ngang đi những bước dài hơn để cô không thể theo kịp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn nhếch mép, biết cô sẽ không tùy ý mà dùng pháp thuật để lấy đồ trong tay hắn trước mặt nhiều người như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Này, ngươi nghe ta nói gì không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tại hạ vẫn đang nghe."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngươi sao lại xuất hiện ở đây?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nếu tại hạ nói chỉ là trùng hợp, tiên tử có tin không?" Hắn dừng lại, nhìn qua cô mà hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga cũng ngừng lại, tuy không đáp nhưng ánh mắt không tin của cô đã nói lên tất cả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nếu tiên tử đã không tin, thì Triển mỗ có nói gì cũng vô dụng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong lại đi tiếp, không để tâm đến nét mặt chưng hửng và khó hiểu của cô đằng sau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vừa mới không gặp chưa được hai canh giờ, tại sao hành động và lời nói lại khác nhau như vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là cái gì đã khiến Triển Chiêu hành sự không giống hắn mọi ngày như thế?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đã xảy ra chuyện gì mà cô không biết?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga khó hiểu vô cùng, vì vậy cũng dừng lại suy nghĩ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thái độ này của Triển Chiêu...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lý do nào khiến cô cảm thấy hắn như đang giận dỗi vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng cô nương, cô còn đứng đó làm gì?" Hắn đi một hồi không thấy cô đi lên, dừng lại mà ngoái đầu ra sau, thấy cô vẫn đứng tần ngần nhìn mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn không kiềm được mà nghĩ: Thật dễ thương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga nghe lời hắn nhắc, hồi thần lại, nhanh chân đuổi theo bước đi của người đằng trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Cám ơn ngươi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu buồn bực, nhưng chỉ có thể càu nhàu trong lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lại cảm ơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại sao cô cứ phải tỏ ra khách sáo như thế? Mối quan hệ giữa hai người không lẽ còn kém hơn bạn bè?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy hắn khẽ cau mày, tưởng hắn nghĩ tới việc ban nãy, Hằng Nga chầm chậm lên tiếng
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta tin ngươi, vì vậy ngươi hãy nói thật đi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn vẫn giữ nguyên câu trả lời của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là từng cờ gặp mà thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn không nói dối cô. Đó là sự thật.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là hắn không nói vì sao lại gặp được cô thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga bất đắc dĩ gật đầu, không hỏi gì thêm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vậy... Tiên tử tính làm món gì?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bầu không khí giữa hai người quá mức trầm tĩnh nên hắn buộc lòng phải lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quan sát thấy xung quanh ít người nên hắn mới đổi lại cách xưng hô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta tính làm món bánh "Sen ý mật cao" (莲香蜜糕) cho Nhị Lang, nhưng nghĩ thấy vẫn chưa đủ nên mua thêm vài nguyên liệu để nấu thêm món khác, phòng trường hợp chàng ấy còn đói."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi mắt mùa thu của cô trở nên sáng ngời khi nhắc đến Dương Tiễn, sự lấp lánh trong đó còn vượt xa cả những vì tinh tú trên bầu trời đêm mà hắn hay ngắm nhìn. Nụ cười trên môi tươi sáng và diễm lệ một cách chói mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Điều đó khiến hắn càng thêm đau lòng. Cảm giác chua chát, đắng nghẹn ở trong lồng ngực khiến hắn dùng hết sức bình sinh mà dằn xuống, bề ngoài vẫn tỏ vẻ bình tĩnh mà lắng nghe cô nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thế à? Chân Quân thật là có diễm phúc khi được tiên tử quan tâm như vậy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn không biết rằng trong lời nói của mình có bao nhiêu là ghen tỵ và ao ước. Lời thốt ra khiến Triển Chiêu có phần hối hận, nhưng cũng thử liếc mắt nhìn xem phản ứng cô thế nào, thì thấy Hằng Nga vì còn đang đắm chìm vào suy nghĩ của mình nên cũng không để ý sự khác thường trong cách nói của bản thân. Khóe môi giương lên thành nụ cười buồn, sau đó bên tai nghe được tiếng cô cười nhẹ mà đáp:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chàng ấy đáng lý phải được quan tâm lo lắng vậy từ lâu rồi. Nào có phải để đến bây giờ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói đến đây, vẻ mặt tươi vui của cô dần trở nên ảm đạm và buồn bã.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu quả thực không hiểu được tâm lý của nữ nhân. Mới nãy còn cười nói, nay lại mang nét sầu bi, trong lòng đoán rằng mình đã lỡ lời, khiến cô không vui, càng rối rắm không biết nên xử lý tình huống này như thế nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử, Triển mỗ không cố ý..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không sao, chỉ là ta vô tình nhớ lại chuyện cũ thôi. Không liên quan tới ngươi, ngươi không cần thấy có lỗi hay áy náy." Cô lắc đầu, quyết định dời chủ đề qua chuyện khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đúng rồi, một lát ta làm bánh xong, nhờ ngươi đi đưa bánh cho Bao đại nhân và Công Tôn tiên sinh cùng mọi người trong Phủ nếm thử tay nghề của ta." Cô hứng khởi nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu cười gật đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu đó là món cô làm thì đương nhiên là ngon rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử, người rất hay làm bánh ngọt sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Lúc trước thì không, nhưng Dương Tiễn và Thiền Nhi lại thích món bánh ta làm, đặc biệt là bánh hoa quế và trung thu..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Người nghĩ là mình làm món nào ngon hơn?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chắc là... bánh Trung thu? Dù gì ta đã làm đi làm lại món đó không biết bao nhiêu lần rồi..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga mắt thấy sắp tới nơi, bước đi cũng nhanh hơn, nhưng so với người kia thì tốc độ của cô chẳng hề gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu kế bên thấy cô gia tăng cước bộ, vừa muốn bật cười vừa có chút tiếc nuối vì đoạn đường đi ngắn hơn bản thân tưởng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử, lúc trước người nói sẽ báo đáp tại hạ..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần này thì Hằng Nga đã dừng bước mà quay qua nhìn hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Người... có thể làm bánh trung thu được không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hả?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô nhìn chăm chăm vào hắn. Cảm thấy có chút không tin được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phàm nhân khi nghe nói đến được tiên nhân ban điều ước, ắt hẳn sẽ ham muốn những thứ như tiền tài và chức danh hay tuổi thọ, còn không sẽ là mối lương duyên tốt đẹp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tuy cô nghĩ rằng Triển Chiêu sẽ không đưa ra những lời đề nghị kiểu đó nhưng mà...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có phải quá đơn giản rồi không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hơn nữa, cũng chỉ mới cách đây chưa đầy hai canh giờ!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không được sao?" Triển Chiêu lo lắng nhìn biểu hiện của cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không phải, nhưng mà... chỉ vậy thôi?" Cô không chắc chắn hỏi lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu mím môi, không dám nhìn vào cô, sợ cô sẽ nhìn ra được ý muốn khác của hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này hắn muốn nói rằng hắn còn một thứ muốn tặng cô, hy vọng cô sẽ cài lên tóc cho hắn xem, chỉ một lần thôi cũng được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bàn tay siết chặt lấy giỏ đồ, trái tim hắn khao khát điều đó nhưng lý trí lại khuyên hắn không nên hành động như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không cô sẽ còn tránh xa hắn thêm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Để rồi dưới ánh nắng dần chói chang của mặt trời, không biết có phải vì lo lắng, trời nóng hay vì đồ nặng mà từng giọt mồ hôi to nhỏ dần hình thành và nhễ nhại trên trán hắn, chúng theo hai bên sườn mặt mà chảy xuống, khiến phần trên của áo và vai đã ươn ướt rơi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một thứ gì đó mềm mại bỗng chạm nhẹ vào mặt khiến Triển Chiêu theo phản xạ nhìn lên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn mới biết cô đã đến gần mình tự bao giờ. Ánh mắt trong veo chăm chú thấm nhẹ mồ hôi làm cho hắn sững người, tim đập nhanh mạnh đến mức muốn thoát ra khỏi lồng ngực, một luồng hơi nóng từ dưới chân xộc thẳng lên đầu khiến cho toàn bộ mặt hắn đều đỏ bừng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lạ thay với một người đã sống trong giang hồ như Triển Chiêu, mọi chuyển động đều sẽ nhanh bắt được trong mắt hắn, nhưng việc Hằng Nga đứng ở một khoảng cách gần với hắn từ lúc nào Triển Chiêu cũng chẳng hay. Sâu tận trong lòng, hắn thấy được bản thân mỉm cười hạnh phúc, bởi tiềm thức của hắn biết cô sẽ không bao giờ làm tổn thương hắn, là người mà hắn có thể tin cậy được, giống như Dương Tiễn, hắn đã xem cô là một người không thể thiếu trong cuộc đời này của mình, là chốn an toàn, là nơi có thể dựa dẫm, là... một cái gì đó tương tự như là nhà?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đầu óc hắn nổ tung với cái ý nghĩ xem cô như mái ấm đó. Nhưng dẫu Triển Chiêu có phản bác nó mức nào thì không thể phủ nhận cảm giác an lòng này rất giống với lúc hắn ở trong ngôi nhà với cha mẹ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và rõ là ta không cần phải đề phòng khi ở trong chính nhà của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thật sự kỳ lạ khi chỉ trong vòng chưa đầy một tháng quen biết nhưng hắn lại có cảm giác yên tâm như vậy khi ở bên Hằng Nga.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Biết làm đây? Có thể đây chính là tình kiếp khó khăn nhất mà hắn phải buộc phải đối mặt?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đừng hiểu lầm, ngươi ra nhiều mồ hôi là vì xách đồ giùm ta, điều ta làm chẳng qua..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tại hạ hiểu, Tiên tử không cần phải giải thích."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lẽ việc được tiếp xúc gần gũi với cô đã là một đặc ân mà ông trời ban cho hắn rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu hắn còn tham lam muốn nhiều hơn, chỉ sợ sẽ mất đi tất cả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hệt như lúc đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử, yêu cầu của ta chỉ có vậy thôi. Không còn điều gì khác." Ánh nhìn hắn đã trở nên ôn hòa đi nhiều.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga bất đắc dĩ đưa mắt nhìn người nọ một cái, sau đó hạ tay xuống, đặt chiếc khăn của mình vào lòng bàn tay của người trước mặt, nhìn thoáng qua hắn và tiếp tục đi về phía trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Được, ta hứa với ngươi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô thấy Triển Chiêu đầy kỳ vọng chân thành, cũng không muốn hắn thất vọng lần nữa, liền đồng ý.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn ở phía sau cô, liếc xuống khăn trong tay, không nói lời nào liền gấp lại, cẩn trọng đặt trong ngực, sau đó mới bước thật nhanh để bắt kịp cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai người nhanh chóng quay về Phủ Khai Phong.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga tự tay vào bếp nấu ăn, ngoài hai người cô thân thiết nhất trong Phủ là Hoàn Ý và Như Thúy, cô đã cho tất cả mọi người khác rời đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu đi gặp Bao đại nhân và thuật lại những gì mà cô đã nói, sau đó khi không còn chuyện gì khác, hắn cùng bốn người Vương - Mã - Trương - Triệu tập luyện võ thuật cùng nhau, đến khi chán thì ngồi lại hàn huyên mọi thứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho đến khi nhắc về chuyện lúc nhỏ, dường như Triển Chiêu cũng không quá muốn tiết lộ điều gì về quá khứ, còn bọn họ vốn đã quen biết nhau lâu hơn hắn, thành ra có rất nhiều chuyện để nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và có lẽ vì còn mang tâm trạng khác nên Triển Chiêu cũng ít khi chen vào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không biết cô ấy thế nào rồi?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu Tiên tử đã tỉnh lại, vậy chắc sẽ rời đi nhanh thôi phải không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn... sẽ chẳng còn được nhìn thấy cô nữa?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghĩ đến đây, tâm tình hắn trở nên tụt dốc không phanh, sự phấn khích ban đầu khi cô hứa làm bánh cho hắn đã thay bằng cảm xúc chán chường và ảo não.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì vậy, hắn tranh thủ mọi người không để ý đã lẻn vào bếp mà ngắm người thương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thời gian là vàng bạc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không thể nhân lúc rảnh rỗi mà nhìn cô, sợ rằng sau này sẽ không còn cơ hội nào khác nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga với khuôn mặt nhỏ nhắn bị hơi nóng bốc lên từ chảo dầu, mồ hôi li ti lại lấm tấm trên trán. Hoàn Ý bên cạnh nhìn thấy mà xót xa, vừa giúp cô một tay, vừa cầm quạt quạt gió cho cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một số bột mịn khẽ dính trên má khi cô lau mồ hôi, nhưng cô không buồn để ý tới, chỉ miệt mài chăm chú vào thao tác trộn, nhào và cán bột dưới tay. Nghĩ đến việc anh sẽ thưởng thức món bánh mình làm mà trong suốt quá trình luôn có một nụ cười nhẹ trên môi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu đứng ở cửa nhìn hồi lâu. Ánh mắt hắn lúc này có thể nói là dịu dàng vô cùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tuy gọi là phòng bếp, nhưng theo như Triển Chiêu quan sát, có thể nói chỗ này không rộng lớn như trong hoàng cung, nhưng cũng không quá chật chội hay tối tăm, ẩm ướt. Nơi đây tràn ngập không khí thoáng đãng, chìm trong sắc nâu ấm áp và và giản dị của gỗ. Ấy vậy mà nhìn thấy cô loay hoay làm việc của mình, cái hình ảnh mà hắn biết rằng sẽ không còn được thấy trong tương lai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người con gái đã luôn tồn tại trong câu chuyện thần thoại muôn thuở của bao đứa trẻ con mỗi khi mùa trung thu tới.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trở thành bao mộng ước tươi đẹp của mọi chàng trai trẻ khi nói đến hình mẫu mà mình hướng tới.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người đã nghiễm nhiên xuất hiện và chiếm trọn tâm trí và trái tim hắn chỉ qua một cái nhìn đầu tiên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ai có thể ngờ người hắn mang cả tâm can ra thương nhớ lại là một tiên nữ trên trời chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà không đúng, đáng lẽ từ đầu, hắn phải nghi ngờ thân phận giả của cô. Làm sao có thể có người còn đẹp hơn cả hoa, đằm thắm và trong sáng đến mức bất cứ ai nhìn vào cũng đều sẽ bị thu hút.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mái tóc buông dài đến tận eo, thân hình mảnh mai, vòng eo thon thả, bàn tay thanh thoát, toàn thân toát lên vẻ đẹp thoát tục tựa tiên nữ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi lông mày thanh thoát như nét vẽ, khuôn mặt mộc mạc không cần tô son điểm phấn nhưng vẫn tỏa sáng vẻ đẹp tuyệt trần.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thần thái điềm tĩnh hiếm có, thậm chí còn phảng phất nét lạnh nhạt, tựa như đã nhìn thấu tất cả mọi hỉ nộ ái ố của lòng người, như một tiên nữ không vướng bụi trần, vừa huyền ảo vừa lộng lẫy như ánh pháo hoa rực rỡ trong đêm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vũ điệu mê hoặc lòng người, sự dũng cảm và lòng nhân ái không chê trách người khác...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đã có rất nhiều gợi ý hướng hắn tới một đáp án mà sâu trong lòng từ lâu có lẽ đã đoán ra được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là bản thân hắn chấp nhất không muốn thừa nhận mà thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngoài sự thất vọng với chính mình khi không dám đối mặt với sự thật đó, để rồi mầm giống yêu thương ấy cứ bén rễ càng sâu trong trái tim hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến khi muốn chặt bỏ nó đi thì nó đã mạnh mẽ mà vươn mình ra khỏi mặt đất, trưởng thành một cách đáng ngạc nhiên và hắn còn lờ mờ nhìn thấy những trái đào hồng nhạt đó đã sắp sửa chín mọng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quá muộn để buông bỏ. Quá muộn để quay đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu cười, thế nhưng nụ cười lại không chạm đến đáy mắt. Hắn tự biết thân phận mình, không dám trèo cao, cũng muốn chôn giấu tình cảm kiêng kỵ này trong chiếc hộp kín, khóa chặt, ném thật mạnh chiếc hộp vào lòng đại dương sâu không đáy, nấu chảy chìa khóa rồi đổ vào lòng sa mạc bất tận.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Để chối bỏ phần cảm xúc mãnh liệt cho một ai đó khó hơn là ta tưởng, nhất là khi ta luôn ở bên người ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dẫu không phải như hình với bóng, nhưng sẽ luôn thấy người kia trong tầm mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mùi thơm đậm đà, ngọt lịm của nhân bánh dần dày đặc khiến Triển Chiêu dứt khỏi những suy nghĩ hỗn loạn, đưa ánh mắt lần nữa đặt lên con người đang bận rộn kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái nhìn mà hắn đã tự nhủ không biết bao nhiêu lần rằng đây sẽ là lần cuối cùng về người con gái mà trái tim hắn đã chọn và yêu thương tha thiết, lần cuối được nhìn thấy mái tóc đen nhánh tựa bầu trời đêm của một tương lai mỗi khi hắn thức giấc, được thấy dáng người nhỏ nhắn của một ngày mai khi Triển Chiêu có thể vòng tay ôm vào lòng, nhớ đến hương hoa quế ấm nồng của cô trong bếp của ảo mộng, về khoảng thời gian chìm trong sự tĩnh lặng yên bình của một giấc mơ không thành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần cuối cùng nhìn thấy một mùa đông tuyệt đẹp trước khi xuân về.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng cớ sao mỗi lần hạ quyết tâm lại quá đỗi khó khăn như vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngắm nhìn một hồi lâu, hắn thấy cô chia bột thành từng viên nhỏ, sau đó ấn dẹt từng viên bột, đặt hỗn hợp đặc quánh nhân đậu xanh, hạt sen cùng một ít đường chiên qua lớp dầu vào giữa rồi đóng kín và vo tròn lại. Song dường như nghĩ ra gì đó, cô bắt đầu nắn chỉnh thành hình con thỏ nhỏ, trông cực kỳ dễ thương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn Hằng Nga hăng say như thế khiến lòng hắn càng thêm mềm nhũn, cảm giác cô lúc này không còn mang dáng vẻ của một tiên nữ hạ phàm nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ đơn thuần là một cô nương đang háo hức với công việc nhỏ nhặt trên tay vì người yêu thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đã quyết tâm đến như vậy, nhưng vừa mới giơ lên, một cỗ cảm giác không nỡ khiến hắn khựng lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Câu nói của lão bá lại vang vẳng bên tai hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Quên hay không quên đều không phải do chiếc trâm này quyết định, mà là do trái tim đại nhân."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự thật tựa như viên đá thô kệch lạnh lẽo đập vỡ tấm kính ảo mộng do hắn dựng nên, chúng nứt ra thành từng mảnh sắc nhọn, chém vào tâm trí như con dao bén, để lại những vết sẹo không thể chữa lành trước khi rơi xuống đất và vỡ thành trăm mảnh vương vãi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Như bị chấn kinh bởi cái hiện thực phũ phàng ấy, Triển Chiêu hạ tay xuống, lùi dần về phía sau, ngay khi lưng chạm vào mảnh tường lạnh lẽo, hắn tựa mình mà ngồi sụp xuống nền đá lạnh ấy. Dường như không dám tin bản thân sẽ bỏ cuộc nhanh như thế...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Để rồi sau đó, hắn nhẹ nhàng lấy ra thứ trang sức bên trong, lẳng lặng nhìn về phía đầu của cây trâm bạc. Đóa Tuyết Liên nở rộ đang tỏa sáng rực rỡ dưới ánh nắng ban mai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn ngơ ngác, ánh mắt hệt như đang nhìn một người con gái thông qua nó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga sẽ sớm rời khỏi nơi này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nơi cô thuộc về không phải ở nhân gian mà là trên cung trăng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không phải bên hắn, mà người sẽ đồng hành cùng cô chính là Dương Tiễn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngươi cả đời lấy tình nghĩa làm gốc, là người thuộc về người trong thiên hạ, thuộc về những người dân chịu áp bức..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nếu ngươi cứ cố chấp không buông, làm sao có thể toàn tâm toàn ý mà dốc hết lòng giúp đỡ ông ấy giải án oan cho các nạn nhân của nhân gian đây?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển hộ vệ, ngươi còn trẻ, ngươi thực sự không hiểu mặt trái của chấp niệm đáng sợ đến mức nào..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn làm sao không hiểu ẩn ý ngầm của cô, nhưng vẫn muốn hỏi cho ra lẽ, lại nhận được câu nói "Hãy buông tay đi." của cô
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga muốn hắn hãy dứt tình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trở về làm một Triển Chiêu tự do tự tại, lòng mang thiên hạ, đừng để chuyện nhi nữ thường tình làm ảnh hưởng đến bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ha...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn hiểu chứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn biết rõ hơn ai hết. Nhưng nghe chính miệng cô nói ra thì cảm giác thật sự rất đau lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu gục đầu, để nước mắt tuôn rơi một cách âm thầm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu như đó là điều cô muốn, vậy thì hắn sẽ làm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu hắn không thể ở bên cô, vậy cứ để hắn sẽ sống vì lý tưởng của bản thân mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và cũng vì đó là mong ước của cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Lão bà bà, bột này bán bao nhiêu vậy?" Thanh âm trong trẻo từ ngoài vang vào gần sát nơi hắn ngồi khiến Triển Chiêu giật nảy mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Âm giọng này không thể quen thuộc hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là tiên tử!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn bật dậy, quẹt đi hàng nước mắt, nép sát mình vào tường, nhìn thấy cô mỉm cười mà đưa vài viên bạc nhỏ cho bà lão.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô mua đồ để làm gì? Hắn nhớ không lầm thì trong Phủ vẫn còn nguyên liệu và thức ăn mà?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Với lại, cô vừa mới tỉnh lại, tại sao không nghỉ ngơi đầy đủ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn nhìn cô mua nhiều đồ, hai tay đều cầm xách đủ thứ đồ, mồ hôi lấm tấm trên vầng trán trắng mịn chọc người thương tiếc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu muốn bước ra để phụ giúp nhưng nghĩ tới những lời khi nãy khiến hắn có hơi chần chừ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ý cô đã rõ là hai người nên hạn chế gặp nhau, để tránh hắn càng thêm lún sâu vào tình cảm này...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu giờ bước ra, phải chăng sẽ khiến không khí hai người càng khó xử?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn chỉ còn nước âm thầm đi phía sau cô về lại Khai Phong Phủ, thấy cô có chút chật vật, mồ hôi trên trán dần nhiều hơn, hắn không thể nhịn được mà tiến tới, cầm lấy từng giỏ đồ trong tay cô một cách tự nhiên khiến Hằng Nga bất ngờ đến mức để hắn cầm hết đống nguyên liệu mà cô đã mua mà không kịp lấy lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển hộ vệ?! Ngươi sao lại ở đây?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"..." Hắn không nói lời nào mà sải bước càng nhanh hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn không thể nói là bản thân đã đi theo cô suốt chặng đường được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta không sao đâu. Ngươi để đồ đó cho ta xách."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử trong người chưa khỏe, vừa mới bình phục. Vẫn là nên để Triển mỗ cầm giúp người." Hắn né tránh bàn tay vươn ra giành lấy giỏ đồ của cô, hiên ngang đi những bước dài hơn để cô không thể theo kịp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn nhếch mép, biết cô sẽ không tùy ý mà dùng pháp thuật để lấy đồ trong tay hắn trước mặt nhiều người như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Này, ngươi nghe ta nói gì không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tại hạ vẫn đang nghe."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngươi sao lại xuất hiện ở đây?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nếu tại hạ nói chỉ là trùng hợp, tiên tử có tin không?" Hắn dừng lại, nhìn qua cô mà hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga cũng ngừng lại, tuy không đáp nhưng ánh mắt không tin của cô đã nói lên tất cả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nếu tiên tử đã không tin, thì Triển mỗ có nói gì cũng vô dụng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong lại đi tiếp, không để tâm đến nét mặt chưng hửng và khó hiểu của cô đằng sau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vừa mới không gặp chưa được hai canh giờ, tại sao hành động và lời nói lại khác nhau như vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là cái gì đã khiến Triển Chiêu hành sự không giống hắn mọi ngày như thế?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đã xảy ra chuyện gì mà cô không biết?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga khó hiểu vô cùng, vì vậy cũng dừng lại suy nghĩ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thái độ này của Triển Chiêu...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lý do nào khiến cô cảm thấy hắn như đang giận dỗi vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng cô nương, cô còn đứng đó làm gì?" Hắn đi một hồi không thấy cô đi lên, dừng lại mà ngoái đầu ra sau, thấy cô vẫn đứng tần ngần nhìn mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn không kiềm được mà nghĩ: Thật dễ thương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga nghe lời hắn nhắc, hồi thần lại, nhanh chân đuổi theo bước đi của người đằng trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Cám ơn ngươi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu buồn bực, nhưng chỉ có thể càu nhàu trong lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lại cảm ơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại sao cô cứ phải tỏ ra khách sáo như thế? Mối quan hệ giữa hai người không lẽ còn kém hơn bạn bè?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy hắn khẽ cau mày, tưởng hắn nghĩ tới việc ban nãy, Hằng Nga chầm chậm lên tiếng
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta tin ngươi, vì vậy ngươi hãy nói thật đi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn vẫn giữ nguyên câu trả lời của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là từng cờ gặp mà thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn không nói dối cô. Đó là sự thật.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là hắn không nói vì sao lại gặp được cô thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga bất đắc dĩ gật đầu, không hỏi gì thêm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vậy... Tiên tử tính làm món gì?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bầu không khí giữa hai người quá mức trầm tĩnh nên hắn buộc lòng phải lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quan sát thấy xung quanh ít người nên hắn mới đổi lại cách xưng hô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta tính làm món bánh "Sen ý mật cao" (莲香蜜糕) cho Nhị Lang, nhưng nghĩ thấy vẫn chưa đủ nên mua thêm vài nguyên liệu để nấu thêm món khác, phòng trường hợp chàng ấy còn đói."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi mắt mùa thu của cô trở nên sáng ngời khi nhắc đến Dương Tiễn, sự lấp lánh trong đó còn vượt xa cả những vì tinh tú trên bầu trời đêm mà hắn hay ngắm nhìn. Nụ cười trên môi tươi sáng và diễm lệ một cách chói mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Điều đó khiến hắn càng thêm đau lòng. Cảm giác chua chát, đắng nghẹn ở trong lồng ngực khiến hắn dùng hết sức bình sinh mà dằn xuống, bề ngoài vẫn tỏ vẻ bình tĩnh mà lắng nghe cô nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thế à? Chân Quân thật là có diễm phúc khi được tiên tử quan tâm như vậy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn không biết rằng trong lời nói của mình có bao nhiêu là ghen tỵ và ao ước. Lời thốt ra khiến Triển Chiêu có phần hối hận, nhưng cũng thử liếc mắt nhìn xem phản ứng cô thế nào, thì thấy Hằng Nga vì còn đang đắm chìm vào suy nghĩ của mình nên cũng không để ý sự khác thường trong cách nói của bản thân. Khóe môi giương lên thành nụ cười buồn, sau đó bên tai nghe được tiếng cô cười nhẹ mà đáp:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chàng ấy đáng lý phải được quan tâm lo lắng vậy từ lâu rồi. Nào có phải để đến bây giờ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói đến đây, vẻ mặt tươi vui của cô dần trở nên ảm đạm và buồn bã.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu quả thực không hiểu được tâm lý của nữ nhân. Mới nãy còn cười nói, nay lại mang nét sầu bi, trong lòng đoán rằng mình đã lỡ lời, khiến cô không vui, càng rối rắm không biết nên xử lý tình huống này như thế nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử, Triển mỗ không cố ý..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không sao, chỉ là ta vô tình nhớ lại chuyện cũ thôi. Không liên quan tới ngươi, ngươi không cần thấy có lỗi hay áy náy." Cô lắc đầu, quyết định dời chủ đề qua chuyện khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đúng rồi, một lát ta làm bánh xong, nhờ ngươi đi đưa bánh cho Bao đại nhân và Công Tôn tiên sinh cùng mọi người trong Phủ nếm thử tay nghề của ta." Cô hứng khởi nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu cười gật đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu đó là món cô làm thì đương nhiên là ngon rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử, người rất hay làm bánh ngọt sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Lúc trước thì không, nhưng Dương Tiễn và Thiền Nhi lại thích món bánh ta làm, đặc biệt là bánh hoa quế và trung thu..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Người nghĩ là mình làm món nào ngon hơn?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chắc là... bánh Trung thu? Dù gì ta đã làm đi làm lại món đó không biết bao nhiêu lần rồi..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga mắt thấy sắp tới nơi, bước đi cũng nhanh hơn, nhưng so với người kia thì tốc độ của cô chẳng hề gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu kế bên thấy cô gia tăng cước bộ, vừa muốn bật cười vừa có chút tiếc nuối vì đoạn đường đi ngắn hơn bản thân tưởng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử, lúc trước người nói sẽ báo đáp tại hạ..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần này thì Hằng Nga đã dừng bước mà quay qua nhìn hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Người... có thể làm bánh trung thu được không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hả?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô nhìn chăm chăm vào hắn. Cảm thấy có chút không tin được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phàm nhân khi nghe nói đến được tiên nhân ban điều ước, ắt hẳn sẽ ham muốn những thứ như tiền tài và chức danh hay tuổi thọ, còn không sẽ là mối lương duyên tốt đẹp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tuy cô nghĩ rằng Triển Chiêu sẽ không đưa ra những lời đề nghị kiểu đó nhưng mà...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có phải quá đơn giản rồi không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hơn nữa, cũng chỉ mới cách đây chưa đầy hai canh giờ!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không được sao?" Triển Chiêu lo lắng nhìn biểu hiện của cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không phải, nhưng mà... chỉ vậy thôi?" Cô không chắc chắn hỏi lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu mím môi, không dám nhìn vào cô, sợ cô sẽ nhìn ra được ý muốn khác của hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này hắn muốn nói rằng hắn còn một thứ muốn tặng cô, hy vọng cô sẽ cài lên tóc cho hắn xem, chỉ một lần thôi cũng được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bàn tay siết chặt lấy giỏ đồ, trái tim hắn khao khát điều đó nhưng lý trí lại khuyên hắn không nên hành động như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không cô sẽ còn tránh xa hắn thêm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Để rồi dưới ánh nắng dần chói chang của mặt trời, không biết có phải vì lo lắng, trời nóng hay vì đồ nặng mà từng giọt mồ hôi to nhỏ dần hình thành và nhễ nhại trên trán hắn, chúng theo hai bên sườn mặt mà chảy xuống, khiến phần trên của áo và vai đã ươn ướt rơi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một thứ gì đó mềm mại bỗng chạm nhẹ vào mặt khiến Triển Chiêu theo phản xạ nhìn lên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn mới biết cô đã đến gần mình tự bao giờ. Ánh mắt trong veo chăm chú thấm nhẹ mồ hôi làm cho hắn sững người, tim đập nhanh mạnh đến mức muốn thoát ra khỏi lồng ngực, một luồng hơi nóng từ dưới chân xộc thẳng lên đầu khiến cho toàn bộ mặt hắn đều đỏ bừng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lạ thay với một người đã sống trong giang hồ như Triển Chiêu, mọi chuyển động đều sẽ nhanh bắt được trong mắt hắn, nhưng việc Hằng Nga đứng ở một khoảng cách gần với hắn từ lúc nào Triển Chiêu cũng chẳng hay. Sâu tận trong lòng, hắn thấy được bản thân mỉm cười hạnh phúc, bởi tiềm thức của hắn biết cô sẽ không bao giờ làm tổn thương hắn, là người mà hắn có thể tin cậy được, giống như Dương Tiễn, hắn đã xem cô là một người không thể thiếu trong cuộc đời này của mình, là chốn an toàn, là nơi có thể dựa dẫm, là... một cái gì đó tương tự như là nhà?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đầu óc hắn nổ tung với cái ý nghĩ xem cô như mái ấm đó. Nhưng dẫu Triển Chiêu có phản bác nó mức nào thì không thể phủ nhận cảm giác an lòng này rất giống với lúc hắn ở trong ngôi nhà với cha mẹ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và rõ là ta không cần phải đề phòng khi ở trong chính nhà của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thật sự kỳ lạ khi chỉ trong vòng chưa đầy một tháng quen biết nhưng hắn lại có cảm giác yên tâm như vậy khi ở bên Hằng Nga.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Biết làm đây? Có thể đây chính là tình kiếp khó khăn nhất mà hắn phải buộc phải đối mặt?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đừng hiểu lầm, ngươi ra nhiều mồ hôi là vì xách đồ giùm ta, điều ta làm chẳng qua..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tại hạ hiểu, Tiên tử không cần phải giải thích."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lẽ việc được tiếp xúc gần gũi với cô đã là một đặc ân mà ông trời ban cho hắn rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu hắn còn tham lam muốn nhiều hơn, chỉ sợ sẽ mất đi tất cả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hệt như lúc đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử, yêu cầu của ta chỉ có vậy thôi. Không còn điều gì khác." Ánh nhìn hắn đã trở nên ôn hòa đi nhiều.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga bất đắc dĩ đưa mắt nhìn người nọ một cái, sau đó hạ tay xuống, đặt chiếc khăn của mình vào lòng bàn tay của người trước mặt, nhìn thoáng qua hắn và tiếp tục đi về phía trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Được, ta hứa với ngươi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô thấy Triển Chiêu đầy kỳ vọng chân thành, cũng không muốn hắn thất vọng lần nữa, liền đồng ý.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn ở phía sau cô, liếc xuống khăn trong tay, không nói lời nào liền gấp lại, cẩn trọng đặt trong ngực, sau đó mới bước thật nhanh để bắt kịp cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai người nhanh chóng quay về Phủ Khai Phong.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga tự tay vào bếp nấu ăn, ngoài hai người cô thân thiết nhất trong Phủ là Hoàn Ý và Như Thúy, cô đã cho tất cả mọi người khác rời đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu đi gặp Bao đại nhân và thuật lại những gì mà cô đã nói, sau đó khi không còn chuyện gì khác, hắn cùng bốn người Vương - Mã - Trương - Triệu tập luyện võ thuật cùng nhau, đến khi chán thì ngồi lại hàn huyên mọi thứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho đến khi nhắc về chuyện lúc nhỏ, dường như Triển Chiêu cũng không quá muốn tiết lộ điều gì về quá khứ, còn bọn họ vốn đã quen biết nhau lâu hơn hắn, thành ra có rất nhiều chuyện để nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và có lẽ vì còn mang tâm trạng khác nên Triển Chiêu cũng ít khi chen vào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không biết cô ấy thế nào rồi?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu Tiên tử đã tỉnh lại, vậy chắc sẽ rời đi nhanh thôi phải không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn... sẽ chẳng còn được nhìn thấy cô nữa?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghĩ đến đây, tâm tình hắn trở nên tụt dốc không phanh, sự phấn khích ban đầu khi cô hứa làm bánh cho hắn đã thay bằng cảm xúc chán chường và ảo não.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì vậy, hắn tranh thủ mọi người không để ý đã lẻn vào bếp mà ngắm người thương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thời gian là vàng bạc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không thể nhân lúc rảnh rỗi mà nhìn cô, sợ rằng sau này sẽ không còn cơ hội nào khác nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga với khuôn mặt nhỏ nhắn bị hơi nóng bốc lên từ chảo dầu, mồ hôi li ti lại lấm tấm trên trán. Hoàn Ý bên cạnh nhìn thấy mà xót xa, vừa giúp cô một tay, vừa cầm quạt quạt gió cho cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một số bột mịn khẽ dính trên má khi cô lau mồ hôi, nhưng cô không buồn để ý tới, chỉ miệt mài chăm chú vào thao tác trộn, nhào và cán bột dưới tay. Nghĩ đến việc anh sẽ thưởng thức món bánh mình làm mà trong suốt quá trình luôn có một nụ cười nhẹ trên môi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu đứng ở cửa nhìn hồi lâu. Ánh mắt hắn lúc này có thể nói là dịu dàng vô cùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tuy gọi là phòng bếp, nhưng theo như Triển Chiêu quan sát, có thể nói chỗ này không rộng lớn như trong hoàng cung, nhưng cũng không quá chật chội hay tối tăm, ẩm ướt. Nơi đây tràn ngập không khí thoáng đãng, chìm trong sắc nâu ấm áp và và giản dị của gỗ. Ấy vậy mà nhìn thấy cô loay hoay làm việc của mình, cái hình ảnh mà hắn biết rằng sẽ không còn được thấy trong tương lai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người con gái đã luôn tồn tại trong câu chuyện thần thoại muôn thuở của bao đứa trẻ con mỗi khi mùa trung thu tới.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trở thành bao mộng ước tươi đẹp của mọi chàng trai trẻ khi nói đến hình mẫu mà mình hướng tới.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người đã nghiễm nhiên xuất hiện và chiếm trọn tâm trí và trái tim hắn chỉ qua một cái nhìn đầu tiên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ai có thể ngờ người hắn mang cả tâm can ra thương nhớ lại là một tiên nữ trên trời chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà không đúng, đáng lẽ từ đầu, hắn phải nghi ngờ thân phận giả của cô. Làm sao có thể có người còn đẹp hơn cả hoa, đằm thắm và trong sáng đến mức bất cứ ai nhìn vào cũng đều sẽ bị thu hút.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mái tóc buông dài đến tận eo, thân hình mảnh mai, vòng eo thon thả, bàn tay thanh thoát, toàn thân toát lên vẻ đẹp thoát tục tựa tiên nữ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi lông mày thanh thoát như nét vẽ, khuôn mặt mộc mạc không cần tô son điểm phấn nhưng vẫn tỏa sáng vẻ đẹp tuyệt trần.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thần thái điềm tĩnh hiếm có, thậm chí còn phảng phất nét lạnh nhạt, tựa như đã nhìn thấu tất cả mọi hỉ nộ ái ố của lòng người, như một tiên nữ không vướng bụi trần, vừa huyền ảo vừa lộng lẫy như ánh pháo hoa rực rỡ trong đêm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vũ điệu mê hoặc lòng người, sự dũng cảm và lòng nhân ái không chê trách người khác...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đã có rất nhiều gợi ý hướng hắn tới một đáp án mà sâu trong lòng từ lâu có lẽ đã đoán ra được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là bản thân hắn chấp nhất không muốn thừa nhận mà thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngoài sự thất vọng với chính mình khi không dám đối mặt với sự thật đó, để rồi mầm giống yêu thương ấy cứ bén rễ càng sâu trong trái tim hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến khi muốn chặt bỏ nó đi thì nó đã mạnh mẽ mà vươn mình ra khỏi mặt đất, trưởng thành một cách đáng ngạc nhiên và hắn còn lờ mờ nhìn thấy những trái đào hồng nhạt đó đã sắp sửa chín mọng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quá muộn để buông bỏ. Quá muộn để quay đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu cười, thế nhưng nụ cười lại không chạm đến đáy mắt. Hắn tự biết thân phận mình, không dám trèo cao, cũng muốn chôn giấu tình cảm kiêng kỵ này trong chiếc hộp kín, khóa chặt, ném thật mạnh chiếc hộp vào lòng đại dương sâu không đáy, nấu chảy chìa khóa rồi đổ vào lòng sa mạc bất tận.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Để chối bỏ phần cảm xúc mãnh liệt cho một ai đó khó hơn là ta tưởng, nhất là khi ta luôn ở bên người ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dẫu không phải như hình với bóng, nhưng sẽ luôn thấy người kia trong tầm mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mùi thơm đậm đà, ngọt lịm của nhân bánh dần dày đặc khiến Triển Chiêu dứt khỏi những suy nghĩ hỗn loạn, đưa ánh mắt lần nữa đặt lên con người đang bận rộn kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái nhìn mà hắn đã tự nhủ không biết bao nhiêu lần rằng đây sẽ là lần cuối cùng về người con gái mà trái tim hắn đã chọn và yêu thương tha thiết, lần cuối được nhìn thấy mái tóc đen nhánh tựa bầu trời đêm của một tương lai mỗi khi hắn thức giấc, được thấy dáng người nhỏ nhắn của một ngày mai khi Triển Chiêu có thể vòng tay ôm vào lòng, nhớ đến hương hoa quế ấm nồng của cô trong bếp của ảo mộng, về khoảng thời gian chìm trong sự tĩnh lặng yên bình của một giấc mơ không thành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần cuối cùng nhìn thấy một mùa đông tuyệt đẹp trước khi xuân về.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng cớ sao mỗi lần hạ quyết tâm lại quá đỗi khó khăn như vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngắm nhìn một hồi lâu, hắn thấy cô chia bột thành từng viên nhỏ, sau đó ấn dẹt từng viên bột, đặt hỗn hợp đặc quánh nhân đậu xanh, hạt sen cùng một ít đường chiên qua lớp dầu vào giữa rồi đóng kín và vo tròn lại. Song dường như nghĩ ra gì đó, cô bắt đầu nắn chỉnh thành hình con thỏ nhỏ, trông cực kỳ dễ thương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn Hằng Nga hăng say như thế khiến lòng hắn càng thêm mềm nhũn, cảm giác cô lúc này không còn mang dáng vẻ của một tiên nữ hạ phàm nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ đơn thuần là một cô nương đang háo hức với công việc nhỏ nhặt trên tay vì người yêu thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị