Chương 4: Lộ diện
Ông Toại được Văn Thành đỡ ngồi lên ghế, tựa lưng vào vách nhà, tay ông run run bưng chén nước. Nhấp một ngụm, ông đặt nhẹ chén xuống, mắt dán chặt vào tờ giấy mong manh trên bàn:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Hai, con nói cho cha biết, bài thơ chữ Nôm này là ai để đây?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành khựng lại. Cậu nhìn tờ giấy, rồi nhìn sang góc bàn, là cái chỗ mà người cậu vừa cứu hôm qua ngồi ở đó. Văn Thành thấp giọng đáp:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thưa cha, chắc là của anh Ba...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ba nào? - Ông Toại rướn người lên phía trước, trông chờ danh tánh người lạ kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Dạ thưa cha, anh Ba là người mà con kể với cha hồi qua đó... - Nói tới đây, Thành nghiêng người dòm chừng ra cửa rồi mới quay dô nói giọng thì thào: "ảnh bị lính sai toan bắt, nên nhảy xuống sông, con cứu ảnh trốn khỏi đám lính, xong rồi ảnh mời người nhà làm thầy thuốc đến coi bịnh cho cha đó, tại cha lúc tỉnh lúc mê nên ảnh hông chào hỏi cha được."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông Toại đưa tay ôm lấy lồng ngực, nhỏ giọng: "Mà danh tánh người ta ra sao con biết hông?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành nhỏ giọng: "Dạ, ảnh xưng là Nguyễn Hoàng Bảo Lân, 17 tuổi, người ở Bình An thành."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Gian nhà bỗng trở nên im lìm đến mức có thể nghe rõ được âm thanh con mọt nghiến gỗ trong vách.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi mắt vốn đục mờ vì bệnh tật quấn thân mấy ngày trời của ông Toại bỗng rực lên một tia lạ lùng, rồi tắt ngấm. Ông miết chặt lấy mép bàn. Ông không nhìn con trai, mà nhìn trân trân vào khoảng không phía trang thờ 'Cửu Huyền Thất Tổ', hơi thở vốn dồn dập bỗng trở nên nặng nề, đứt quãng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành thấy cha trở nên bộn bề tâm sự như vậy làm cậu vừa tò mò vừa hồi hộp, chỉ dám chờ cha bình tâm lại để hỏi rõ sự tình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông Toại biểu Thành ngồi xuống, khom người sát lại, sát đến mức trán hai cha con gần như chạm vào nhau, giọng ông run rẩy: "Con biết hoàng tộc Tiền triều ở Bình An thành họ gì hông?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ý cha là.... - Cậu sững người. Bây giờ đến lượt Văn Thành kinh hãi, hai mắt trắng dã.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông ngưng lại để nén một cơn ho đang chực trào lên, mặt tím tái: "Bộ con không để ý, người tên Bảo Lân đó, khai là họ Nguyễn Hoàng sao? Người con cứu được là người hoàng tộc, mà còn hông phải chỉ là một hoàng tộc đơn giản như vậy. Con đọc hiểu được bài thơ Nôm này đúng hông?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành liếc nhìn bài thơ rồi gật đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng gió mang hơi nóng ẩm, bật ra từ nóc họng, ông chậm rãi nói: "Bài thơ này là của thái sư Trần Sinh Khôn, là người được chỉ định giảng dạy riêng cho Tiên hoàng và Thái tử Bảo Long, 20 năm trước trong một lần Tiên hoàng Minh Trị di hành, Thái sư theo hầu cận về xứ này, nhìn đồng ruộng đang được đám trâu cày xới thì tức cảnh làm thơ, Tiên hoàng khen lấy khen để, cha may mắn được chứng kiến tại lúc chính tay Thái sư viết bài thơ này bằng chữ Nôm."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông ngưng một lát ôm lòng ngực, lấy hơi rồi nói tiếp: "Con phải tỏ là chữ Hán thì hễ ai biết chữ đều đọc đặng, nhưng chữ Nôm này sẽ được tạo thành do thói quen và sự sáng tạo trong quá trình học chữ Hán, vậy nên cùng một tiếng, ở người này có cách viết khác, người kia có cách viết riêng, cha học hỏi cách xếp văn tự chữ Nôm của Thái sư lúc đó nên sau này cha lấy nó để dạy cho con, vậy thành ra con có thể dễ dàng đọc hiểu nó."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông cầm tờ giấy viết bài thơ chữ Nôm nhẹ nhàng vuốt lấy: "Từ những gì con kể thì cha có thể đoán người tên Bảo Lân được con cứu thực ra là Thái tử Nguyễn Hoàng Bảo Long."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành chết trân. Da gà da vịt nổi rần lên, hơi lạnh chạy dọc sống lưng vì những điều cậu chưa từng nghe cha kể. Cậu dáo dác dòm ra phía cửa liếp, giọng trầm thấp, run run: "Cha... sao cha nói nghe rành rọt chuyện trên kinh..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng ực khô khan phát ra theo nhịp nhấp nhô từ trái cổ của Thành, đôi mắt cậu nhìn cha đầy vẻ lạ lẫm:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Cha... cha còn chuyện chi giấu con nữa hông cha?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành nắm chặt tờ giấy trong tay, mồ hôi rịn ra làm thấm ướt, rã nát một góc giấy. Trong đầu cậu chợt hiện lên hình ảnh lửa cháy ở nhà thằng Sáng, rồi đến cảnh cha mình bị lôi đi tra khảo. Nỗi sợ làm hai chân cậu nhũn ra, chẳng còn chút sức lực, cậu hỏi thêm một câu như hụt hơi: "Tại sao... tại sao vậy cha, tại sao Ngài lại xưng danh tánh lộ liễu như vậy với con? Bộ hông sợ sao cha?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không khí trong nhà lúc này vừa đặc, vừa nặng như thể đang bóp nghẹt hơi thở, đè bẹp lên tâm trí của hai cha con. Thành vừa dứt câu hỏi thì đột nhiên, một tiếng sột soạt vang lên từ phía sau cánh cửa liếp thô sơ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành rụng rời tay chân, mặt mày xanh mét, đôi mắt trợn trừng nhìn về phía cái bóng đen vừa đổ dài trên nền đất. Tim cậu như ngừng đập, thầm nghĩ, chết rồi, chết thiệt rồi!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một thân hình cao lớn bước vào, không có roi da, cũng chẳng có gậy gộc. Bảo Long đứng đó, bùn đất bám đầy ống quần rách xơ rơ mướp, mặt mũi bặm trợn, lông mày xếch ngược, nếu không phải đôi mắt hắn sáng quắc một cách kỳ lạ thì vừa nhìn cậu đã nghĩ mình gặp trúng phường lục lâm thảo khấu rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh mắt hắn hướng thẳng về phía chái bếp. Hắn hít một hơi thật sâu như tìm kiếm mùi hương quen thuộc, Bảo Long quay qua chỗ hai cha con, tay không ngừng xoa, miết vào nhau, môi mím nhẹ, cúi nhẹ chào ông Toại:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thiệt ngại quá, nhưng mà tại cái mùi cá lòng tong kho tiêu của cậu nhà đây... nó cứ quẩn quanh đầu mũi ta không dứt ra được. Nên... - Bảo Long ngập ngừng, không biết bày tỏ sao cho đặng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành ngớ người, nỗi sợ kia bỗng chốc bị cảm giác bất ngờ chen ngang. Cậu nheo mắt, bật ra giọng gió: "Thái tử?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long liền giật khựng người như bị ai đâm một nhát sau lưng. Gương mặt vằn vện của hắn biến sắc, đôi mắt sáng quắc lúc nãy giờ nhìn dáo dác. Nhanh như cắt, hắn sải bước tới khép chặt cánh cửa liếp, rồi gài then cẩn thận.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Xong xuôi, hắn xoay người lại, trước mắt hắn, hai cha con Văn Thành đang phủ phục dưới chân mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi bức màn bí mật về thân phận cựu thần của ông Toại được trút bỏ, không khí trong căn nhà không còn vẻ sợ sệt ban đầu mà thay bằng sự trầm mặc, gấp gáp của một cuộc nghị bàn đại sự.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành đứng bên cạnh, tai lùng bùng vì những danh xưng Tổng đốc, binh đao, kế sách... những thứ vốn chỉ có trong những tuồng hát bội nay lại hiện hữu ngay giữa gian nhà dột nát này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vốn dĩ Bảo Long đang chiêu mộ kẻ sĩ đứng về phía hắn, linh cảm quân vương cho hắn biết Văn Thành chắc chắn là người vô cùng đáng tin, vì lẽ đó mà hắn khơi gợi đủ điều để cậu chú ý, vậy mà không biết Văn Thành hồn vía lên mây làm sao mà không nhận ra ý đồ của hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khoé miệng Bảo Long không ngừng cong lên, tay hắn run run thể hiện sự vui mừng khôn xiết nhưng vẫn luôn chú ý giữ giọng nhỏ lại, chỉ để bên ngoài nhà nghe như tiếng gió xì xào: "Nghe tiếng ông đã lâu, không ngờ ta lại tìm gặp được ông bằng nhân duyên lạ lùng đến vậy, hẳn các quan khác mừng lắm, đây là ý trời. Ý trời muốn giúp Đại An chúng ta phục quốc."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông Toại một mực cung kính cúi đầu: "Thưa điện hạ, thần hông dám, thần nguyện theo người phò tá cho đến ngày người giành lại ngai vàng, lên núi đao xuống biển lửa cũng không từ nan."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe lời đảm bảo từ ông Toại, Bảo Long cảm thấy sự nghiệp mình đã thành công hơn phân nửa nên thở phào nhẹ nhõm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông Toại chợt nhìn ngôi nhà tứ bề vách đất, chỉ có mỗi cái ghế nằm chỏng chơ cạnh án thư sơ sài, may ra được cái vạc tre coi như cũng có chỗ ngồi: "Thưa điện hạ, nơi ở đơn sơ của thần sợ hông tiếp người chu đáo..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long gấp gáp, phẩy phẩy hai tay: "Ông đừng lo chuyện đó, ta lưu lạc giờ đã đến đường cùng rồi, rừng, biển, hang động, núi đá còn chỗ nào mà ta chưa ở qua, có chỗ ngồi là tốt lắm rồi. Có khi bị truy đến ba ngày chỉ có thể nhai vỏ cây, ăn nấm dại...".
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn thở dài.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông Toại nghĩ đến thời cuộc hiện tại nên thôi, quay sang nói với con trai chuẩn bị cơm nước đàng hoàng, xong hai người lại bắt đầu bàn luận chuyện chính sự.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành đứng gục mặt bần thần, tự hỏi chỉ trong khoảnh khắc cậu đã tiếp nhận bao nhiêu chuyện không thể tin nổi, cậu cứu được Thái tử Tiền triều đã đành, cha cậu cũng là quan Triều đình làm đến chức Tổng đốc mà cậu không hề biết, chức Tổng đốc lận đó, là chức quan cai quản tới hai, ba tỉnh thành, cha cậu ngoài việc có thể ăn nói như một nông phu chân đất, vừa gặp được thái tử liền ra dáng một Tổng đốc, cách ăn nói nghe không còn giống như khi cha nói với những người dân quê quanh đây nữa mà giống như người kinh thành vậy. Văn Thành tự trầm trồ như phát hiện ra vùng đất mới, thật thần kỳ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành đưa mắt len lén nhìn cha thăm dò, hôm nay trông cha tự nhiên có khí thế hơn hẳn, rồi quay sang lén nhìn thái tử điện hạ, vậy mà bị điện hạ bắt gặp song Bảo Long còn nhướng đôi mày tinh nghịch với cậu, cậu giật mình lướt một nước ra sau bếp lo nấu cơm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hôm nay Văn Thành sẽ làm món canh chua trái bần nấu với ngó sen, hai con cá lóc không biết ai đem đến cho cha để trong cái chậu trước nhà: một con đem nướng lá sen, con còn lại phần đầu nấu với canh chua, phần thân đem kho mặn có thể để dành bữa sau ăn. Bữa cơm chiều này Văn Thành đặc biệt để tâm vào mà nấu, lòng thấy phấn khích không thôi, vì thái tử điện hạ khen cậu nấu ăn ngon, còn đặc biệt nhớ cơm cậu nấu mà đến nhà. À, dù có là cái tên áo vải Bảo Lân hay là thái tử điện hạ Bảo Long đi nữa thì Văn Thành đều vui giống nhau thôi, có ai mà không vui khi được khen đâu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành loay hoay trong bếp sẵn sắc luôn phần thuốc mà Lâm Sanh kê cho cậu. Cơm chiều phải nấu hơn nửa canh giờ, chén thuốc cũng đã sắc xong rồi, cậu uống luôn mặc nó nóng hôi hổi, mặc cho mùi thuốc nồng xộc thẳng lên mũi, đừng hỏi vì sao cậu phải khổ như vậy, cha cậu mà thấy chén thuốc cậu uống thì còn khó giải thích hơn nữa, cách tốt nhất là dọn sạch tàn cuộc càng sớm càng tốt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trước giờ Văn Thành luôn tò mò cơ thể của mình, có thể cậu biết cậu có bệnh nhưng không biết phải hỏi ai, mà thầy thuốc trong làng này ai thầy cũng quen biết, chuyện chữa trị lỡ bị lan truyền thì cậu không biết nhìn người ra sao nữa. Cậu tự ti về chuyện này tới nỗi chỉ cần nghe phong thanh ai đó nói đùa hay giỡn chuyện có liên quan thôi là cậu tự động quay đầu bỏ chạy liền. May mắn gặp được Lâm Sanh là người từ vùng khác tới, có vẻ cũng không ở đây lâu, tiện thể hỏi bệnh một chút xem như là một mũi tên trúng hai con chim.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long nhìn vậy mà thật sự rất thích cơm Văn Thành nấu, mâm cơm trên vạc tre đã được dọn lên đầy đủ, mắt Bảo Long đã muốn sáng hơn sao đêm, soi vào từng món trên mâm cơm lòng cảm thán không uổng công bất chấp nguy hiểm mà rời khỏi nhà gỗ. Văn Thành nhìn biểu cảm của Bảo Long, cậu có ảo giác trong tâm đang bung nở một vườn hoa đầy màu sắc, vui thích vô cùng. Nhìn Bảo Long hứng thú với mấy món ăn đến cả ông Toại cũng có thể thấy được, ông nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Hình như là cơm ở đây rất hợp khẩu vị với cậu ba.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thật sự rất ngon. - Bảo Long gật đầu đồng ý.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông Toại thấy Bảo Long thích như vậy cũng vui không kém:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Haha...vậy thì sau này cậu ba phải cưới một cô gái ở đây để ngày nào cũng có người lo cơm nước cho cậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng cười của ông Toại và Bảo Long dần lạc đi ngoài tai Văn Thành. Mặt cậu chùng xuống thấy rõ, cậu chẳng nghe được cha và Bảo Long nói gì nữa. Văn Thành cảm thấy cậu đang là một người đặc biệt, nấu ăn ngon đến nỗi cả Thái tử cũng vì cơm ngon mà đến nhà. Bỗng chốc tan biến. Một nỗi hụt hẫng len lỏi xâm chiếm lấy tâm trí cậu. Ừ thì, con gái miệt này ai chẳng biết nấu canh chua trái bần, ai chẳng biết kho cá lòng tong. Điện hạ chỉ cần gật đầu một cái, mấy cô xếp hàng dài thượt sẵn lòng dâng cơm dâng nước tận miệng, đâu chỉ riêng gì...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thành!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Dạ con nghe! - Vai cậu giật lên, tiếng gọi của ông Toại làm Văn Thành hồn vía lên mây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cha đang hỏi con đó!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Dạ, con... - Văn Thành ú ớ, đầu óc trống rỗng, cậu có nghe được cha hỏi gì đâu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông Toại từ tốn lập lại câu hỏi lần thứ hai:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cha hỏi là con có để ý cô nào trong làng chưa? Chiều này bà tám qua nhà hỏi cha là con ưng cô nào để cổ mần mai cho con, cổ còn để lại một xấp dày tên mấy cô gái trong làng kìa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành mở to mắt chột dạ, nuốt nước miếng, cậu nhìn sang Bảo Long, hắn nãy giờ vẫn nhìn cậu ý cười còn treo trên miệng, Văn Thành lại không hiểu có gì mà cười.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Dạ thưa cha....
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành cúi đầu xuống đất chưa biết nên trả lời cha thế nào, ấp a ấp úng lần mãi không ra được một chữ thì âm thanh ồn ào rộ lên nghe thê lương, gần đâu đây có tiếng hét, tiếng khóc, tiếng giáo mác, gậy gộc leng keng lộp cộp va chạm vào nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành đánh giá nhanh tình hình nói nhỏ: "Cha ơi, tụi nó đi tuần..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông Toại cảm giác lo sợ đến da đầu tê dại liền giao việc cho Văn Thành mau chóng dẫn Bảo Long ra khỏi nhà, tìm chỗ an toàn tránh bị truy bắt. Văn Thành nửa muốn đi, nửa không muốn, đám lính sai đó có bao giờ nói đạo lý, cha cậu bị bệnh mới ngồi dậy được, không sức chống cự, như mà chúng có đánh cha hay xô cha ngã thì biết làm sao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long hiểu rõ được điều Văn Thành lo lắng, hắn từ chối sự giúp đỡ của Văn Thành nhưng ông Toại vẫn cương quyết bắt buộc Văn Thành hỗ trợ an toàn cho Bảo Long. Trời cũng gần tối Văn Thành tính ra quen thuộc vùng này, có cậu dẫn đường ông Toại sẽ an tâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không còn thời gian nghĩ ngợi thêm, ông Toại xua tay gấp gáp đuổi hai người đi, Văn Thành đành kéo tay Bảo Long chạy ra cửa sau, len qua lũy tre, lần theo đường ruộng để chạy vào rừng. Cha của Văn Thành ở lại cất nhanh đôi chén đũa và giả bộ như đang ăn cơm một mình, bình tĩnh đợi đám lính kia đến. Ông thừa biết rằng đám lính chỉ gây rối khi thấy những món đáng giá hoặc là những chuyện có liên quan đến thái tử tiền triều, ông không có gì thì cũng không đáng để tụi nó để mắt đến.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị