Chương 3: Bệnh lạ
Giữa khoảng không tối đen như mực, tiếng côn trùng rỉ rả quyện vào tiếng gió lùa qua vách đá, tạo nên những âm thanh u tịch, rợn người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngôi nhà gỗ hiện lên lọt thỏm giữa rừng hoang, bên trong, ánh đèn dầu leo lét chập chờn, hắt những bóng người to tướng, vẹo vọ lên vách gỗ. Bảo Long ngồi đó, tay vân vê vạt áo vải bố thô nhám, xung quanh hắn, những ông lớn từng một thời thét ra lửa, mửa ra khói giờ đây cũng lặng lẽ trong bộ đồ nông phu cũ rách, gương mặt ai nấy đều phờ phạc sau gần hai canh giờ bàn tính chuyện khôi phục cơ đồ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mùi ngải cứu hăng hắc từ giỏ thuốc của Lâm Sanh sực lên, chợt làm Bảo Long nhớ đến cái dáng vẻ kín kẽ, giấu biệt gói thuốc ra sau lưng của Văn Thành hồi chiều. Hắn khẽ ngước mắt lên, phá vỡ bầu không khí ảm đạm:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thầy Sanh, mấy thang thuốc hồi trưa... phần có dấu mực đen đó, là thầy bốc cho Văn Thành hả? Cậu ta cũng có bệnh trong người sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lâm Sanh sững sờ, muốn nói mà cái lưỡi cứ líu lại. Ông đã hứa với Văn Thành là giữ kín miệng, nhưng ngặt nỗi trước mặt là Điện hạ đang gặng hỏi, nếu không khai ra thì mang cái tội khi quân, dối gạt bề trên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thưa Điện hạ, thần...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long cúi đầu nhấp một ngụm nước ấm quý giá. Cái nếp lầu vàng điện ngọc khi xưa giờ đã gác lại, giữa chốn rừng thiêng nước độc này, chỉ cần ăn cho chắc bụng, uống cho đỡ khát là đã đặng lắm rồi. Hắn thong thả hỏi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Có gì làm thầy khó nói sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lâm Sanh bối rối, vuốt chòm râu bạc:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thưa Điện hạ, chuyện là... Văn Thành nói... thân thể cậu ấy không giống như đấng mày râu thông thường...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long giật mình. Cái kẻ mà hắn hằng nghĩ là mười phân vẹn mười, chẳng lẽ giờ đây lại có chỗ khiếm khuyết? Hắn đặt chén nước đất nung mẻ vành xuống, ánh mắt đăm chiêu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Hửm? Khác ở chỗ nào?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lâm Sanh khó xử hết sức, hạ thấp giọng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thưa Điện hạ, là chỗ hạ bộ... không có một chút lông mao gì cả!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long thất kinh trong lòng, hít một hơi sâu làm khí lạnh tràn vào phổi suýt thì ho sặc sụa. Số là sáng nay lúc dưới sông, tay hắn đã vô tình sượt trúng cái chỗ không có lông tóc kia nên hắn mới giật mình mà gắt gỏng với Văn Thành như vậy, bất quá tay hắn sượt qua nhanh chóng, ngoài mềm mại và mát lạnh ra thì cũng không để ý chỗ đó có lông hay không, hắn trấn tĩnh lại:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Chỗ đó không có lông mao thì là mắc chứng bệnh gì?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thưa Điện hạ, ấy là thận khí suy kém, có thể gây khó khăn cho việc phòng the sau này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long bấy giờ mới vỡ lẽ, thế gian này mấy ai được vẹn toàn. Hắn cảm thấy lạ lẫm vô cùng với cái chứng bệnh này:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Chứng này có trị được không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lâm Sanh hệ hắng một tiếng, ánh mắt đảo một vòng mang đầy tính toán:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thưa Điện hạ, thần đã bắt mạch kỹ, thấy thận khí của cậu ta vốn dĩ rất sung mãn, không một chút khiếm khuyết. Ngặt nỗi, cậu ta lại cứ khăng khăng mình mang bệnh lạ, cái tâm đã loạn thì thân thể cũng tự khắc suy theo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông ngừng lại một nhịp, mắt nháy lên một tia tinh quái, hạ thấp giọng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Bởi vậy, thần vừa kê cho cậu ta mấy thang thuốc khơi ngòi. Thứ này không phải để trị bệnh, mà là để đánh thức cái phần dương đang ngủ vùi trong huyết quản. Một khi ngọn lửa bốc cao, tự khắc cậu ta sẽ thấy mình mạnh mẽ đến nhường nào. Lúc đó, mọi sự nghi hoặc bấy lâu sẽ theo khói mây mà tan biến hết, chẳng cần thần phải tốn lấy một lời giải thích.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe đến đó, Bảo Long khẽ nâng chén nước lên, nhưng hắn không uống ngay mà xoay nhẹ vành chén mẻ trong lòng bàn tay. Đôi mắt hắn nheo lại, ánh lên một tia sáng thấu suốt, rồi nhìn sang Lâm Sanh với vẻ mặt đầy ý vị. Cái nhìn ấy như muốn nói rằng Bảo Long đã thầm hiểu được loại thuốc khơi ngòi mà thầy Sanh kê cho Văn Thành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long đặt chén nước xuống, tiếng gốm nung chạm vào mặt bàn nghe khô khốc, mới nhân nha hỏi tiếp:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Vậy sao cậu ta biết mình khác người?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lâm Sanh thả lỏng đôi vai, hạ thấp giọng kể tiếp:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thưa điện hạ, Văn Thành nói cậu ta lúc trước tắm sông cùng những trai tráng trong làng, hay giỡn hớt những chuyện này nên biết một chút, cậu ta biết mình bệnh lạ, không giống ai nên luôn lảng tránh những chuyện dính dáng đến chỗ đó, không nói cho ai biết, cũng không dám hỏi ai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ừm! - Bảo Long khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn ra khoảng không tối đen ngoài kia. Bảo Long thầm nghĩ, cái chỗ trơn nhẵn như vậy... chắc mướt rượt không khác gì...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bỗng tiếng của Thiếu úy Vương Bác thình lình vang lên, kéo hắn rời khỏi những suy tưởng quái gở. Bảo Long giật mình, sực nhớ ra mình vẫn đang ngồi giữa vòng quân thần, đương lúc bàn tính việc đại sự. Mà giọng của Lâm Sanh thầm thì về cái mẹo khơi ngòi kia dường như lọt chẳng sót chữ nào vào tai những người có mặt, khiến Thái phó đang giải mật thư, Đô đốc đang lau kiếm trở nên mờ nhạt vì lén dỏng tai nghe Ngự y nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thưa Điện hạ, mấy ngày qua thần lân la trong chợ, chiêu về đặng hơn năm mươi kẻ sĩ. Bọn họ oán hận cái đám phản loạn này thấu xương, chỉ mong phò tá Ngài về lại ngai vàng cho dân tình bớt khổ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long nghe tới đó thì khựng lại, hắn thở hắt ra một hơi, đôi mắt nhìn đăm đăm vào ngọn đèn dầu đang lụn bấc:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Qua sáu huyện rồi mà người chiêu mộ được tính ra vẫn còn quá ít. Coi bộ lòng người vẫn còn dè dặt với ta quá.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thái phó Tiêu Lang lòng trĩu nặng nhưng vẫn cố trấn an Bảo Long, ông chậm rãi lên tiếng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Điện hạ đừng quá lo. Thần xin góp sức mọn, thảo một bài hịch, sai người tuồn cho mấy trạm trưởng đang núp bóng ở các huyện đó để tăng thêm sĩ khí, củng cố lòng tin trong dân chúng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long gật đầu, vẻ mặt có chút giãn ra:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Vậy trăm sự nhờ thầy lo liệu giúp ta.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Lý Quốc Đông, việc ta giao cho ông với Bùi Kiệm đã đến đâu rồi. - Bảo Long nhìn sang Đô đốc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thưa điện hạ, Bùi gia lấy danh nghĩa đóng tàu buôn để che dấu việc đóng tàu chiến, hoạt động đóng tàu diễn ra ngày đêm hiện tại đã được 15 tàu lớn đi biển và gần 200 thuyền nhỏ cho các khúc sông hẹp. Binh khí rèn xong theo lời của điện hạ ngụy trang trong quan quách chứa tử thi chuyển đến các huyện, xã có trạm trưởng đang chờ lệnh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiêu Lang chợt nhớ ra một chuyện:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thưa điện hạ, thần đã nhờ người điều tra được vị tổng đốc phía Nam, Lê Văn Toại khi xưa, sau khi từ quan đã về ở ẩn tại huyện Tiên Hà này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Vậy thì hay quá, cần phải dốc sức tìm được tổng đốc, uy danh khi xưa của ông ấy có thể gọi về một lượng lớn danh sĩ dưới trướng. - Bảo Long phấn chấn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngẫm một chút, Bảo Long lại trầm ngâm thở dài:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Nếu khi xưa thê tử duy nhất của ông ta không mất do sinh người con trai đầu thì có lẽ ngài ấy sẽ không đau lòng sinh bệnh đến từ quan ở ẩn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thái phó Tiêu Lang, Thái y Lâm Sanh, Thiếu úy Vương Bác và Đô đốc Lý Quốc Đông không hẹn mà bốn người cùng nhìn nhau, các ngài cứ đánh ánh mắt qua lại, không biết bao nhiêu lần với ý đùn đẩy ông này nói đi; thôi để ông kia nói...khi vô tình cùng đảo mắt về phía thái tử Bảo Long thì mới thấy thái tử điện hạ cao quý kia đang nhìn thăm dò bốn ông già cộng lại hơn hai trăm tuổi này đang làm cái trò gì như con nít.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Các ông có gì muốn nói sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ba ông còn lại đồng loạt nhìn vào Tiêu Lang, dù sao ông ta cũng từng là thầy dạy vỡ lòng của điện hạ, ít nhiều gì lời nói của Thái phó cũng có cân lượng hơn ba ông còn lại. Tiêu Lang nhắm mắt, hít sâu một hơi mà tâu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thưa điện hạ, thần biết...điện hạ vẫn còn đau lòng vì sự hi sinh của thái tử phi trong lúc gươm đao loạn lạc, nhưng thần mong điện hạ sớm tìm được người kề cận để chia sẻ ưu phiền cùng ngài, chí ít có thể lưu lại huyết mạch hoàng tộc, tránh đêm dài lắm mộng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long đập tay lên chiếc bàn gỗ một tiếng bốp, lòng ngực phập phồng không biết là do tức giận hay nghẹn ngào làm bốn ông già sợ muốn thăng thiên. Thị vệ xung quanh đang canh gác cũng lén hé mắt vào khe nhà xem chuyện gì ghê gớm. Qua hồi mất bình tĩnh, Bảo Long đáp lại các quan bằng ngôn từ nhẹ nhàng, chậm rãi, từ tốn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ta biết các ông lo lắng, ta cũng không muốn bị dồn vào bước đường cùng như thế này, chắc các ông vẫn chưa quên thê tử nội quyến của các ông vì sự an toàn mà chia năm sẻ bảy lẩn trốn khắp nơi chờ qua cơn loạn lạc. Hiện tại ta không chắc ta có thể bảo vệ tốt cho bản thân hay không thì làm sao có thể tìm thêm một người chịu khổ. Ta hứa với các ông ngày ta an toàn trở về Bình An thành, ta sẽ lập tức lưu ý lời của các ông. Còn bây giờ ta chỉ muốn chuyên tâm vào chuyện chính sự. Cũng khuya rồi, các ông nghỉ sớm đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói rồi Bảo Long lên giường, nhắm mắt, bốn ông quan cùng nhìn nhau song ánh mắt u buồn, bất lực không thể nói nên lời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng gọi í ới của người đàn bà ngoài tứ tuần làm vang dậy cả xóm nhỏ buổi xế chiều:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ông hai à, có nhà hông? Ông hai Toại có nhà hôn...?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông hai Toại đang ngồi trên cái vạc tre đặt trước nhà, mắt nhắm dựa vào vách lấy hơi thở đều, nhớ cái lần ông bệnh nặng nhất là khi ông 31 tuổi, mẹ của Văn Thành mất lúc cậu vừa chào đời, ông gục ngã nhiều ngày đêm bên mộ người tri kỷ, mỗi khi thấy đầy tớ ẵm Văn Thành dỗ dành thì tâm ông lại chịu không nổi mà khóc, dần kiệt sức và bệnh li bì, ông còn vì khóc quá nhiều mà xíu chút nữa mù luôn đôi mắt. Sau một năm ông sống như một cái xác không hồn, ông cảm thấy mình không còn đủ khả năng để giữ chức tổng đốc nữa nên ông từ quan về quê ngoại ẩn cư sống đời nông phu áo vải, dồn hết tâm sức dạy dỗ Văn Thành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dạo gần đây, quốc gia có nhiều biến động, ông vì lo nghĩ chuyện nước nhà mà làm gì cũng không yên, đất nước lầm than vì một ông vua hung bạo, mải hứng thú chuyện chinh phạt mở rộng bờ cõi mà không chú tâm việc an dân. Ba ngày, năm bữa quân lính đi tuần chủ yếu gom lương thực, đồ giá trị khác nào quân ăn cướp. Ông nghĩ mình cần phải làm gì đó rồi, nghĩ đến đổ bệnh khi nào không hay, bệnh vặt vãnh vậy mà cũng hành ông mê man hai ngày, nhờ có thuốc...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bà Tám Cò ngồi nhích qua tấm vạc kêu lên:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ông Hai Toại, chời đất cơi, ông ngồi đây vậy mà tui kiu ông dới dới ông hổng nghe...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông Toại xởi lởi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Bà Tám, bà ghé tui chơi hen, bà uống miếng nước mưa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bà Tám Cò tự nhiên mà quen thuộc cầm lấy chén nước mưa để sẵn trên vạc tre uống ực, vỗ đét lên tay ông Toại nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Chèn ơi, ông khoẻ chưa, bịnh gì mà bịnh dữ dị? Nhìn mặt xanh dờn á chèn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Tui cảm nóng trong mình thôi chị, chắc già rồi mới bị nặng hơn đám trẻ, thằng Hai sắc thuốc cho tui uống hồi sớm mơi, tui mới dậy nổi á chứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ờ, ông khoẻ là tui mừng, thằng Sáu con tui nó đi đồng, lộng được mấy con cá lóc bự tổ mẹ, tui đem qua cho ông hai con đây, ăn hông có hết, mà thằng Hai ông đi đồng rồi hả?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Dạ, nó lo cơm nước cho tui xong là nó thăm đồng rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bà tám Cò vỗ tay cái chát, bắt nhịp nói tiếp:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Chèn ơi, thấy thương hết sức, tui nói ông nghe, thằng Hai nhà ông cũng lớn rồi đúng hông? Ông coi được mối nào nói tui để tui lo cho, có người trông coi bếp núc, nhà cửa, tui lấy công gẻ mạt hà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông Toại hiểu ý, song muốn từ chối khéo:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Bà nói tui hông biết sao, tui hồi xưa cũng hông tính chuyện lập thất sớm vậy. Thôi thì thư thư cho nó lớn chút cũng hông muộn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bà tám lại không đồng tình, rướn người lên cãi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Chời ơi, ông nhìn nó coi có chỗ nào hông lớn, đờn ông trai tráng sức dài, dai rộng, chưng cẳng cùi cụi dị chèn, ông so mấy thằng đực rựa trong xóm, tính hết cả cái làng luôn đi, thằng nào qua được nó, hông ốm tong teo, thì mặt mũi lù đù....
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông nghe bà Tám luyên thuyên một hồi bất đắc dĩ đành nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Vậy thôi, bà nói vậy để nó dìa tui hỏi coi nó ưng ai chưa, như mà có thì tui cho bà hay, tui cũng đâu ép nó được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bà Tám mừng húm, móc trong túi áo ra xấp giấy ghi đầy chữ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Nè, ông coi tui chuẩn bị hết đây nè, này là tên tuổi năm sinh bát tự mấy đám tui nghía được, coi thằng Hai mà nó chịu mối nào ông báo tui liền nghen.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bà Tám vui vẻ hớn hở ra về:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Dị thôi, tui dìa á nghen, nhớ hỏi nó nghen.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Dạ, bà dìa!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chờ bà tám vung vẩy đi khuất bóng thì ông Toại ở đây thở dài, ông ngồi dậy cầm xấp giấy vô nhà định kẹp vào một cuốn sách nào đó, thì ông vô tình thấy tờ giấy in hằng nét chữ sắc sảo nằm dưới thanh gỗ chặn, trên đó ghi một bài thơ bằng chữ Nôm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chưa bao lâu thoắt đã rạng đông
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vừa đến buổi cày bừa, bua việc
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trước cổ đã mang hai cái niệt
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau đuôi thêm kéo một cái cày
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Miệng đã dàm, mũi lại dòng dây
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trên lưng ruồi đậu, dưới chân đỉa cắn
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trâu mệt đà thở dài, thở vắn
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người còn hầm hét, mắng ngược, xuôi
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Liệu vừa đứng bóng mới thôi
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đói hoà mệt bước khôn dời bước chân."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từng chữ, từng chữ một như những nhát roi quất vào tâm can, làm lồng ngực ông thắt lại, ngột ngạt đến khó thở. Nét chữ nết người, gọn gàng, ngay thẳng và uy nghiêm này không phải là nét chữ của Văn Thành. là ai đã để lại bài thơ này ở đây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bao nhiêu câu hỏi không lời giải đáp ập đến làm ông choáng váng. Cái bàn gỗ bỗng chao đảo, ông phải bấu chặt lấy mép bàn, cả người run rẩy như sắp ngã khuỵu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vừa vặn lúc đó, Văn Thành về đến đầu ngõ. Thân trần lấm lem bùn đất, tay xách bó ngó sen còn tươi rói. Cậu vừa bắt kịp được khắc bóng cha mình đang chới với giống như sắp té, tựa ngọn đèn dầu cạn dầu trước gió, Văn Thành thất kinh hồn vía. Cậu quăng phịch bó ngó sen lên nắp lu, nước văng tung tóe, rồi ba chân bốn cẳng lao tới. Cậu đưa đôi bàn tay còn sót chút bùn, vững chắc đỡ lấy bờ vai gầy guộc run rẩy của cha mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị