Truyện
Trước Sau
[Nam x Nam] Tư Tình · Moncy · 5/7/2026 5:00:00 PM · 0 0

Chương 5: Nhà vạt

Trời chiều dần sụp tối, cái sự âm u, sương lạnh lại càng bủa vây dày đặc hơn khi Văn Thành và Bảo Long bươn bả lủi vào bìa rừng. Đây vốn là chốn quen chân của Thành, từ nhỏ cậu đã lăn lóc khắp mọi ngóc ngách chỗ này, nói quá một chút thì chỉ cần nhắm mắt sờ gốc cây thôi, cậu cũng có thể dư sức tìm được đường về nhà.

Bình luận đoạn
Trời chiều dần sụp tối, cái sự âm u, sương lạnh lại càng bủa vây dày đặc hơn khi Văn Thành và Bảo Long bươn bả lủi vào bìa rừng. Đây vốn là chốn quen chân của Thành, từ nhỏ cậu đã lăn lóc khắp mọi ngóc ngách chỗ này, nói quá một chút thì chỉ cần nhắm mắt sờ gốc cây thôi, cậu cũng có thể dư sức tìm được đường về nhà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long thấy Thành cứ cắm đầu chạy một mạch trong rừng chập chờn tối, hắn ngoái đầu lại nhìn, ánh đèn dầu cuối làng đã mất hút tự hồi nào:

Bình luận đoạn
Bảo Long thấy Thành cứ cắm đầu chạy một mạch trong rừng chập chờn tối, hắn ngoái đầu lại nhìn, ánh đèn dầu cuối làng đã mất hút tự hồi nào:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thành, chúng ta đi đâu đây?

Bình luận đoạn
- Thành, chúng ta đi đâu đây?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành vừa chạy, vừa nhìn dáo dác xung quanh:

Bình luận đoạn
Văn Thành vừa chạy, vừa nhìn dáo dác xung quanh:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Con đưa Ngài tới nhà vạt của dân sơn tràng, chỗ đó đầy đủ đèn đuốc để ở qua đêm, chứ tối đi lâu trong rừng hổng nên, vùng này Ông Ba Mươi hay săn đêm, Ngài nắm tay con nha, theo sát đừng để lạc đó.

Bình luận đoạn
- Con đưa Ngài tới nhà vạt của dân sơn tràng, chỗ đó đầy đủ đèn đuốc để ở qua đêm, chứ tối đi lâu trong rừng hổng nên, vùng này Ông Ba Mươi hay săn đêm, Ngài nắm tay con nha, theo sát đừng để lạc đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thành vẫn không giảm tốc độ, tay trái cậu liên tục gạt những nhành gai mây xòe ra như những móng vuốt nhọn ẩn trong bóng tối.

Bình luận đoạn
Thành vẫn không giảm tốc độ, tay trái cậu liên tục gạt những nhành gai mây xòe ra như những móng vuốt nhọn ẩn trong bóng tối.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bàn tay Thành thô ráp, ấm nóng, nắm lấy tay Bảo Long kéo đi băng băng giữa rừng. Chạy liên tục qua hai khắc thì hai người đến căn nhà được dựng bằng gỗ sao chắc chắn, vách dày cui, đóng khít khao, sàn cao quá đầu người để tránh Ông Ba Mươi. Trong nhà, đèn dầu luôn cháy sáng, đây chỉ đơn giản là một quy ước chung của người đi rừng không bao giờ để đèn trong nhà bị tắt ngúm, ánh đèn này sẽ cứu những ai lạc trong rừng ban đêm, trong nhà vạt còn có cả một cái khạp đựng dầu đèn, dân sơn tràng đi rừng thường mang dầu theo đổ vào khạp để tích trữ.

Bình luận đoạn
Bàn tay Thành thô ráp, ấm nóng, nắm lấy tay Bảo Long kéo đi băng băng giữa rừng. Chạy liên tục qua hai khắc thì hai người đến căn nhà được dựng bằng gỗ sao chắc chắn, vách dày cui, đóng khít khao, sàn cao quá đầu người để tránh Ông Ba Mươi. Trong nhà, đèn dầu luôn cháy sáng, đây chỉ đơn giản là một quy ước chung của người đi rừng không bao giờ để đèn trong nhà bị tắt ngúm, ánh đèn này sẽ cứu những ai lạc trong rừng ban đêm, trong nhà vạt còn có cả một cái khạp đựng dầu đèn, dân sơn tràng đi rừng thường mang dầu theo đổ vào khạp để tích trữ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến nhà vạt thì Bảo Long với Văn Thành đã mệt lã, ngã quỵ trên sàn, ấy vậy mà tay hai người vẫn còn siết chặt lấy nhau chẳng rời. Sau một hồi thở dốc thiếu hơi, Văn Thành tính nhổm dậy dọn một chỗ sạch sẽ cho Điện hạ ngả lưng, cậu quên phắt chuyện tay còn đang bị nắm cứng, Thành vừa rướn người về phía trước thì bị lực kéo té chỏng gọng về phía sau.

Bình luận đoạn
Đến nhà vạt thì Bảo Long với Văn Thành đã mệt lã, ngã quỵ trên sàn, ấy vậy mà tay hai người vẫn còn siết chặt lấy nhau chẳng rời. Sau một hồi thở dốc thiếu hơi, Văn Thành tính nhổm dậy dọn một chỗ sạch sẽ cho Điện hạ ngả lưng, cậu quên phắt chuyện tay còn đang bị nắm cứng, Thành vừa rướn người về phía trước thì bị lực kéo té chỏng gọng về phía sau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long chỉ kịp dời đôi tay đang siết chặt kia vòng ra rau đỡ ót Văn Thành không cho đập xuống sàn.

Bình luận đoạn
Bảo Long chỉ kịp dời đôi tay đang siết chặt kia vòng ra rau đỡ ót Văn Thành không cho đập xuống sàn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Song thành ra cái dáng Văn Thành mình trần nằm ngửa trên sàn, thở dốc vì hoảng sợ, tay cậu vẫn còn dính lấy tay hắn, bị bẻ ngược ra sau đầu như đang bị bắt trói. Bảo Long ngồi quỳ phía trên, mặt đối mặt, hơi thở nóng ấm phả vào nhau nóng hổi. Trong cái tĩnh mịch của rừng đêm, bốn mắt nhìn nhau mở to trân trối, cái nóng từ da thịt như truyền sang bàn tay đối phương, Văn Thành cứng đờ người, mặt đỏ rần vì xấu hổ.

Bình luận đoạn
Song thành ra cái dáng Văn Thành mình trần nằm ngửa trên sàn, thở dốc vì hoảng sợ, tay cậu vẫn còn dính lấy tay hắn, bị bẻ ngược ra sau đầu như đang bị bắt trói. Bảo Long ngồi quỳ phía trên, mặt đối mặt, hơi thở nóng ấm phả vào nhau nóng hổi. Trong cái tĩnh mịch của rừng đêm, bốn mắt nhìn nhau mở to trân trối, cái nóng từ da thịt như truyền sang bàn tay đối phương, Văn Thành cứng đờ người, mặt đỏ rần vì xấu hổ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành bình tâm qua cơn hoảng sợ xong tự nhiên lại mắc cỡ quá thể quá linh, còn vì sao mà cậu mắc cỡ thì chính cậu cũng chẳng rõ, chắc là lớn đầu rồi mà đi đứng không nên thân cho té bật ngửa trước mặt thái tử Điện hạ, cũng có thể là vì tay hai người đến lúc này vẫn đang siết chặt, hay là vì khuôn mặt vằn vện lớp ngụy trang của Điện hạ đang lo lắng nhìn cậu.

Bình luận đoạn
Văn Thành bình tâm qua cơn hoảng sợ xong tự nhiên lại mắc cỡ quá thể quá linh, còn vì sao mà cậu mắc cỡ thì chính cậu cũng chẳng rõ, chắc là lớn đầu rồi mà đi đứng không nên thân cho té bật ngửa trước mặt thái tử Điện hạ, cũng có thể là vì tay hai người đến lúc này vẫn đang siết chặt, hay là vì khuôn mặt vằn vện lớp ngụy trang của Điện hạ đang lo lắng nhìn cậu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt Bảo Long hết đặt vào mắt Văn Thành thật lâu rồi vô tình lướt xuống lồng ngực nở nang rám nắng đang phập phồng lên xuống theo nhịp thở, màu đỏ trên mặt Thành đã lan như cháy nhà xuống tận cổ, vội vàng buông tay Bảo Long ra mà bật lên như cóc nhảy.

Bình luận đoạn
Ánh mắt Bảo Long hết đặt vào mắt Văn Thành thật lâu rồi vô tình lướt xuống lồng ngực nở nang rám nắng đang phập phồng lên xuống theo nhịp thở, màu đỏ trên mặt Thành đã lan như cháy nhà xuống tận cổ, vội vàng buông tay Bảo Long ra mà bật lên như cóc nhảy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long đứng dậy theo, nét lo lắng còn ẩn trên khuôn mặt uy nghiêm kia: 

Bình luận đoạn
Bảo Long đứng dậy theo, nét lo lắng còn ẩn trên khuôn mặt uy nghiêm kia: 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thành, cậu có sao không?

Bình luận đoạn
- Thành, cậu có sao không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành nghe thấy Bảo Long đang hỏi han muốn làm lơ cũng không được, đành quay người lại hướng Điện hạ, gục đầu sát ngực:

Bình luận đoạn
Văn Thành nghe thấy Bảo Long đang hỏi han muốn làm lơ cũng không được, đành quay người lại hướng Điện hạ, gục đầu sát ngực:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thưa điện hạ, con hổng có sao, để con dọn liền một chỗ cho Ngài ngả lưng.

Bình luận đoạn
- Thưa điện hạ, con hổng có sao, để con dọn liền một chỗ cho Ngài ngả lưng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành tránh đi ánh mắt của Bảo Long, tay chân quíu quàng dọn ra một chỗ ngủ có thể xem là sạch nhất trong đây. Bảo Long biết cậu có gì đó là lạ nhưng chẳng biết lạ ở đâu, cũng không biết hỏi như thế nào nên chỉ còn cách đứng lặng yên mà âm thầm quan sát.

Bình luận đoạn
Văn Thành tránh đi ánh mắt của Bảo Long, tay chân quíu quàng dọn ra một chỗ ngủ có thể xem là sạch nhất trong đây. Bảo Long biết cậu có gì đó là lạ nhưng chẳng biết lạ ở đâu, cũng không biết hỏi như thế nào nên chỉ còn cách đứng lặng yên mà âm thầm quan sát.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một lát sau hai chỗ nghỉ ngơi đã được Văn Thành sắp xếp xong xuôi. Chỗ ngủ của Văn Thành cách chỗ của Bảo Long hết chiều rộng ngôi nhà, Văn Thành thì đã nằm xuống, lấy tay làm gối, quay lưng về phía Điện hạ như để trốn chạy cái không khí ngột ngạt ban nãy.

Bình luận đoạn
Một lát sau hai chỗ nghỉ ngơi đã được Văn Thành sắp xếp xong xuôi. Chỗ ngủ của Văn Thành cách chỗ của Bảo Long hết chiều rộng ngôi nhà, Văn Thành thì đã nằm xuống, lấy tay làm gối, quay lưng về phía Điện hạ như để trốn chạy cái không khí ngột ngạt ban nãy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long bên này cũng không sao chợp mắt được, hắn ngồi tựa lưng vào vách gỗ sao, đôi mắt đăm đắm nhìn ngọn đèn dầu, tâm trí đã bay về phía chuyện bình dân trị quốc.

Bình luận đoạn
Bảo Long bên này cũng không sao chợp mắt được, hắn ngồi tựa lưng vào vách gỗ sao, đôi mắt đăm đắm nhìn ngọn đèn dầu, tâm trí đã bay về phía chuyện bình dân trị quốc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Với tình hình dân chúng đang oán than, bất mãn như lúc này, việc thu phục nhân tâm để giành lại giang sơn xem chừng đã chín muồi. Theo mật báo, kẻ đang thống lĩnh đám quân phản loạn kia tên là Hồ Tử Cách, vốn là con rể của vị tù trưởng khét tiếng vùng núi Bạch Mã. Các bộ lạc miền thượng vốn tôn thờ vị tù trưởng này như thần thánh. Tên Tử Cách đã cậy vào uy thế của cha vợ và thế lực nhà ngoại để tập hợp binh lính, thu gom voi chiến, vũ khí cùng lương thực thực thảo chất cao như núi...

Bình luận đoạn
Với tình hình dân chúng đang oán than, bất mãn như lúc này, việc thu phục nhân tâm để giành lại giang sơn xem chừng đã chín muồi. Theo mật báo, kẻ đang thống lĩnh đám quân phản loạn kia tên là Hồ Tử Cách, vốn là con rể của vị tù trưởng khét tiếng vùng núi Bạch Mã. Các bộ lạc miền thượng vốn tôn thờ vị tù trưởng này như thần thánh. Tên Tử Cách đã cậy vào uy thế của cha vợ và thế lực nhà ngoại để tập hợp binh lính, thu gom voi chiến, vũ khí cùng lương thực thực thảo chất cao như núi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếng bụng sôi lên rột rột làm Bảo Long không thể suy nghĩ được thêm gì nữa, hắn tự nhiên cảm nhận được cơn đói, lúc nãy vẫn chưa ăn được bao nhiêu thì đã chạy thục mạng một quãng đường dài, hắn nhìn qua Văn Thành bắt đầu than vãn:

Bình luận đoạn
Tiếng bụng sôi lên rột rột làm Bảo Long không thể suy nghĩ được thêm gì nữa, hắn tự nhiên cảm nhận được cơn đói, lúc nãy vẫn chưa ăn được bao nhiêu thì đã chạy thục mạng một quãng đường dài, hắn nhìn qua Văn Thành bắt đầu than vãn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thành, anh còn đói, muốn ăn đồ cậu nấu.

Bình luận đoạn
- Thành, anh còn đói, muốn ăn đồ cậu nấu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành nghe xong mà lồng ngực đánh thót một cái. Lên tiếng đáp nhưng vẫn nhất định không quay mặt ra khỏi vách:

Bình luận đoạn
Văn Thành nghe xong mà lồng ngực đánh thót một cái. Lên tiếng đáp nhưng vẫn nhất định không quay mặt ra khỏi vách:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thưa Điện hạ, chỗ này hông có trữ đồ ăn gì đâu, Ngài ráng chịu khó đến sớm mai nghen.

Bình luận đoạn
- Thưa Điện hạ, chỗ này hông có trữ đồ ăn gì đâu, Ngài ráng chịu khó đến sớm mai nghen.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cứ một tiếng xưng con, hai tiếng thưa Điện hạ, Bảo Long nghe mà hậm hực, khó chịu vô cùng. Hắn quyết định phải chỉnh cái kiểu xưng hô này ngay lập tức:

Bình luận đoạn
Cứ một tiếng xưng con, hai tiếng thưa Điện hạ, Bảo Long nghe mà hậm hực, khó chịu vô cùng. Hắn quyết định phải chỉnh cái kiểu xưng hô này ngay lập tức:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cậu cứ gọi anh như hồi qua đi, được không? đừng xưng hô giống vậy anh không thích, xưng tui với anh nghe thuận tai hơn.

Bình luận đoạn
- Cậu cứ gọi anh như hồi qua đi, được không? đừng xưng hô giống vậy anh không thích, xưng tui với anh nghe thuận tai hơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành nghe điều Điện hạ yêu cầu làm cậu bối rối hết sức:

Bình luận đoạn
Văn Thành nghe điều Điện hạ yêu cầu làm cậu bối rối hết sức:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thưa Điện hạ, cha...cha của con mà nghe được sẽ la rầy con chết đó.

Bình luận đoạn
- Thưa Điện hạ, cha...cha của con mà nghe được sẽ la rầy con chết đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long có lý lẽ của hắn:

Bình luận đoạn
Bảo Long có lý lẽ của hắn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Vậy bây giờ cậu tính cứ gọi Điện hạ để làm lộ tung tích anh cho đám lính sai biết rồi cho nó tới bắt anh, phải hông?

Bình luận đoạn
- Vậy bây giờ cậu tính cứ gọi Điện hạ để làm lộ tung tích anh cho đám lính sai biết rồi cho nó tới bắt anh, phải hông?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành nghe tới thì hoảng vía, lo sợ bật ngồi dậy, ánh mắt thành khẩn nhìn Bảo Long:

Bình luận đoạn
Văn Thành nghe tới thì hoảng vía, lo sợ bật ngồi dậy, ánh mắt thành khẩn nhìn Bảo Long:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Dạ, con...con hông dám, con đâu có ý đó đâu.

Bình luận đoạn
- Dạ, con...con hông dám, con đâu có ý đó đâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Vậy thì gọi lại đi.

Bình luận đoạn
- Vậy thì gọi lại đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành hít một hơi, giọng rung rung nói:

Bình luận đoạn
Văn Thành hít một hơi, giọng rung rung nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tui...tui biết rồi.

Bình luận đoạn
- Tui...tui biết rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ừm! Phải như vậy chứ.

Bình luận đoạn
- Ừm! Phải như vậy chứ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long mím môi che lại ý cười, trong lòng đắc ý vô cùng vì có người ngoan ngoãn nghe lời mình. Hắn ung dung đặt lưng xuống sàn, thong thả đánh một giấc.

Bình luận đoạn
Bảo Long mím môi che lại ý cười, trong lòng đắc ý vô cùng vì có người ngoan ngoãn nghe lời mình. Hắn ung dung đặt lưng xuống sàn, thong thả đánh một giấc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nửa đêm, đang ngủ say thì nghe tiếng sàn nhà kẽo kẹt làm Bảo Long giật mình. Trong bóng tối lờ mờ, hắn thấy một bóng người đang rón rén mở cửa bước ra ngoài. Bảo Long tỉnh hẳn sực, bụng bảo dạ, Văn Thành giờ này lén la, lén lút bỏ đi đâu? Đừng nói là đi báo lính bắt hắn đó.

Bình luận đoạn
Nửa đêm, đang ngủ say thì nghe tiếng sàn nhà kẽo kẹt làm Bảo Long giật mình. Trong bóng tối lờ mờ, hắn thấy một bóng người đang rón rén mở cửa bước ra ngoài. Bảo Long tỉnh hẳn sực, bụng bảo dạ, Văn Thành giờ này lén la, lén lút bỏ đi đâu? Đừng nói là đi báo lính bắt hắn đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long lẳng lặng ngồi dậy, bí mật bám theo cái bóng dáng đang đi thoăn thoắt kia. Văn Thành bước nhanh ra phía sau nhà vạt, đi chừng nửa trượng thì tới một con suối nhỏ. Cậu dừng lại, thoát nhanh chiếc quần duy nhất trên người vắt đại lên cành cây, rồi ùm một cái lao xuống nước.

Bình luận đoạn
Bảo Long lẳng lặng ngồi dậy, bí mật bám theo cái bóng dáng đang đi thoăn thoắt kia. Văn Thành bước nhanh ra phía sau nhà vạt, đi chừng nửa trượng thì tới một con suối nhỏ. Cậu dừng lại, thoát nhanh chiếc quần duy nhất trên người vắt đại lên cành cây, rồi ùm một cái lao xuống nước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long không hiểu nổi, đêm hôm nước lạnh vậy còn đi tắm. Trong rừng giờ này khó thấy bầu trời sao, nhưng ánh trăng thì rất sáng, ở giữa suối đó không có cây chắn, đủ để thấy Văn Thành đang ngâm nửa mình trong suối, bộ dạng cậu lúng túng, loay hoay như không biết làm sao. Bảo Long càng khó hiểu.

Bình luận đoạn
Bảo Long không hiểu nổi, đêm hôm nước lạnh vậy còn đi tắm. Trong rừng giờ này khó thấy bầu trời sao, nhưng ánh trăng thì rất sáng, ở giữa suối đó không có cây chắn, đủ để thấy Văn Thành đang ngâm nửa mình trong suối, bộ dạng cậu lúng túng, loay hoay như không biết làm sao. Bảo Long càng khó hiểu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếng gầm lớn ầm ầm từ xa vang đến đáng sợ, tiếng cây cỏ lao xao, sột soạt xung quanh. Văn Thành nghe được tim hắn đập thình thịch, tức tốc chạy trối chết từ dưới suối lên không quên giật lấy chiếc quần trên cây rồi hướng về nhà vạt, chạy qua một thân cây lớn, ánh đèn dầu từ nhà vạt hắt lên làm cậu bắt gặp thân ảnh của Bảo Long đang như mất hồn đứng ở đó, không nghĩ nhiều cậu túm luôn cánh tay của Điện hạ hét lên theo phản xạ:

Bình luận đoạn
Tiếng gầm lớn ầm ầm từ xa vang đến đáng sợ, tiếng cây cỏ lao xao, sột soạt xung quanh. Văn Thành nghe được tim hắn đập thình thịch, tức tốc chạy trối chết từ dưới suối lên không quên giật lấy chiếc quần trên cây rồi hướng về nhà vạt, chạy qua một thân cây lớn, ánh đèn dầu từ nhà vạt hắt lên làm cậu bắt gặp thân ảnh của Bảo Long đang như mất hồn đứng ở đó, không nghĩ nhiều cậu túm luôn cánh tay của Điện hạ hét lên theo phản xạ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ông ba mươi tới kìa!

Bình luận đoạn
- Ông ba mươi tới kìa!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai người tông cửa chạy vào nhà vạt, nhanh lẹ chắn cửa lại cho chắc chắn. Văn Thành thở hắt ra, xả hơi cho màn giành giật sự sống vừa rồi, chẳng cần thấy bóng dáng Ông Ba Mươi hay chưa, tiếng gầm lớn như vậy chắc chắn nó đang ở rất gần, biết đâu chính cậu là con mồi cho nó, tay không tấc sắt lại càng nguy hiểm, rủi mà đối mặt thì chỉ có nước làm mồi cho ổng thôi.. 

Bình luận đoạn
Hai người tông cửa chạy vào nhà vạt, nhanh lẹ chắn cửa lại cho chắc chắn. Văn Thành thở hắt ra, xả hơi cho màn giành giật sự sống vừa rồi, chẳng cần thấy bóng dáng Ông Ba Mươi hay chưa, tiếng gầm lớn như vậy chắc chắn nó đang ở rất gần, biết đâu chính cậu là con mồi cho nó, tay không tấc sắt lại càng nguy hiểm, rủi mà đối mặt thì chỉ có nước làm mồi cho ổng thôi.. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hoàn hồn một chút, Thành chợt khựng lại, đôi mắt nghi hoặc nhìn sang người bên cạnh, ủa mà... Thái tử Điện hạ nửa đêm hổng ngủ, lang thang ra ngoài đó mần chi vậy ta?

Bình luận đoạn
Hoàn hồn một chút, Thành chợt khựng lại, đôi mắt nghi hoặc nhìn sang người bên cạnh, ủa mà... Thái tử Điện hạ nửa đêm hổng ngủ, lang thang ra ngoài đó mần chi vậy ta?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành xoay người qua định thăm dò một chút thì bắt gặp ánh mắt kì lạ của Bảo Long đang nhìn cậu, rồi ánh mắt đó lướt nhẹ xuống phần thân dưới của cậu. Văn Thành theo quán tính nhìn xuống dưới, cậu không kiểm soát được mà hít một ngụm khí lạnh, mặt nóng lên châm chích rần rần, mắt đảo nhanh tìm lại chiếc quần duy nhất của mình, mặc nó với tốc độ còn nhanh hơn lúc chạy trốn ông cọp. Xong cậu liền phóng đến góc nhà, ngồi quay vô góc ôm mặt lại.

Bình luận đoạn
Văn Thành xoay người qua định thăm dò một chút thì bắt gặp ánh mắt kì lạ của Bảo Long đang nhìn cậu, rồi ánh mắt đó lướt nhẹ xuống phần thân dưới của cậu. Văn Thành theo quán tính nhìn xuống dưới, cậu không kiểm soát được mà hít một ngụm khí lạnh, mặt nóng lên châm chích rần rần, mắt đảo nhanh tìm lại chiếc quần duy nhất của mình, mặc nó với tốc độ còn nhanh hơn lúc chạy trốn ông cọp. Xong cậu liền phóng đến góc nhà, ngồi quay vô góc ôm mặt lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long hắng giọng một cái, tiếng cười khẩy tan vào khoảng không. Hắn nhìn cái bóng dáng đang co rụm lại trong góc nhà như một con mèo đang cố giấu đi cái đuôi bị dẫm trúng. Càng thấy Thành sợ, Bảo Long lại càng thấy... khoái. Cái cảm giác muốn bắt nạt thằng nhỏ này cho nó ức tới khóc lên tự nhiên dâng cao hơn bao giờ hết. Hắn thong thả nhích người lại gần một chút, giọng nói mang theo âm hưởng trầm thấp nhưng đầy vẻ trêu chọc:

Bình luận đoạn
Bảo Long hắng giọng một cái, tiếng cười khẩy tan vào khoảng không. Hắn nhìn cái bóng dáng đang co rụm lại trong góc nhà như một con mèo đang cố giấu đi cái đuôi bị dẫm trúng. Càng thấy Thành sợ, Bảo Long lại càng thấy... khoái. Cái cảm giác muốn bắt nạt thằng nhỏ này cho nó ức tới khóc lên tự nhiên dâng cao hơn bao giờ hết. Hắn thong thả nhích người lại gần một chút, giọng nói mang theo âm hưởng trầm thấp nhưng đầy vẻ trêu chọc:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nè Thành... Hồi nãy ở ngoài suối đó...

Bình luận đoạn
- Nè Thành... Hồi nãy ở ngoài suối đó...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn cố tình ngưng lại một nhịp, để cái sự im lặng làm cho trái tim Thành phải nhảy lên tới cổ họng.

Bình luận đoạn
Hắn cố tình ngưng lại một nhịp, để cái sự im lặng làm cho trái tim Thành phải nhảy lên tới cổ họng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành sợ Bảo Long sẽ hiểu lầm gì nữa nên cậu quýnh quáng giành lời giải thích:

Bình luận đoạn
Văn Thành sợ Bảo Long sẽ hiểu lầm gì nữa nên cậu quýnh quáng giành lời giải thích:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thưa điện hạ, tại con đang mang bịnh trong mình, con có nhờ thầy Sanh kê thuốc cho con, thầy Sanh dặn con uống dô có biểu hiện gì thì thưa với thầy để thầy gia giảm lại. Đâu có dè... uống xong rồi lại phát thêm bịnh lạ, người nóng như lửa, bứt rứt không chịu đặng nên con mới đi tắm suối, là tại thuốc chứ con hông có ý khinh nhờn Ngài đâu.

Bình luận đoạn
- Thưa điện hạ, tại con đang mang bịnh trong mình, con có nhờ thầy Sanh kê thuốc cho con, thầy Sanh dặn con uống dô có biểu hiện gì thì thưa với thầy để thầy gia giảm lại. Đâu có dè... uống xong rồi lại phát thêm bịnh lạ, người nóng như lửa, bứt rứt không chịu đặng nên con mới đi tắm suối, là tại thuốc chứ con hông có ý khinh nhờn Ngài đâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long nghe tới đó thì cười tới mức rung cả lồng ngực, nhưng vẫn ráng ngậm chặt miệng để không phát ra tiếng. Hắn nghĩ thầm trong bụng, thà là cậu đừng có giải thích, cậu giải thích xong thì ai cũng biết cậu mắc thêm một vấn đề nữa, chắc chắn cũng thuộc hàng trinh tiết liệt nam chứ sao mà đến mấy vấn đề này cũng không hiểu.

Bình luận đoạn
Bảo Long nghe tới đó thì cười tới mức rung cả lồng ngực, nhưng vẫn ráng ngậm chặt miệng để không phát ra tiếng. Hắn nghĩ thầm trong bụng, thà là cậu đừng có giải thích, cậu giải thích xong thì ai cũng biết cậu mắc thêm một vấn đề nữa, chắc chắn cũng thuộc hàng trinh tiết liệt nam chứ sao mà đến mấy vấn đề này cũng không hiểu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Theo Bảo Long nhìn Thành, thầy Sanh kê đơn thuốc cường dương, bổ thận cho Thành để thằng nhỏ nó tự tỏ tường là người nó khoẻ mạnh, hổng ngờ khí thế hừng hừng như vậy nó lại tưởng mắc chứng nan y, kế của thầy kì này lỗ cả chì lẫn chài rồi, ai mà ngờ thằng nhỏ chưa trải sự đời, khờ thấy thương.

Bình luận đoạn
Theo Bảo Long nhìn Thành, thầy Sanh kê đơn thuốc cường dương, bổ thận cho Thành để thằng nhỏ nó tự tỏ tường là người nó khoẻ mạnh, hổng ngờ khí thế hừng hừng như vậy nó lại tưởng mắc chứng nan y, kế của thầy kì này lỗ cả chì lẫn chài rồi, ai mà ngờ thằng nhỏ chưa trải sự đời, khờ thấy thương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long khi không lại muốn chọc Văn Thành cho tới:

Bình luận đoạn
Bảo Long khi không lại muốn chọc Văn Thành cho tới:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cậu đừng lo lắng, anh có phạt cậu đâu, trước hết đừng xem anh là Thái tử, cứ xưng anh với tui là được.

Bình luận đoạn
- Cậu đừng lo lắng, anh có phạt cậu đâu, trước hết đừng xem anh là Thái tử, cứ xưng anh với tui là được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành im lặng, Bảo Long cố làm ra vẻ mặt nghiêm trọng, nói tiếp:

Bình luận đoạn
Văn Thành im lặng, Bảo Long cố làm ra vẻ mặt nghiêm trọng, nói tiếp:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ừm... triệu chứng của cậu, anh đã từng thấy thầy Sanh kia chữa trị rồi. Cái này là do cơ địa cậu không hạp với thuốc, nên thuốc nó tích tụ lại thành độc bên trong. Bởi vậy mới thấy sưng nóng, bứt rứt khó chịu... Để lâu là chất độc nó chạy vô tim đó. Giờ chỉ có cách là giúp cậu đào thải nó ra bằng đường bài tiết ngay lập tức mới mong thoát nạn.

Bình luận đoạn
- Ừm... triệu chứng của cậu, anh đã từng thấy thầy Sanh kia chữa trị rồi. Cái này là do cơ địa cậu không hạp với thuốc, nên thuốc nó tích tụ lại thành độc bên trong. Bởi vậy mới thấy sưng nóng, bứt rứt khó chịu... Để lâu là chất độc nó chạy vô tim đó. Giờ chỉ có cách là giúp cậu đào thải nó ra bằng đường bài tiết ngay lập tức mới mong thoát nạn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành nghe mình bị trúng độc, chất độc chạy vào tim liền hoảng hốt, vậy là cậu sẽ chết hả? Cậu không muốn chết, cậu còn muốn gặp cha, Văn Thành bật dậy, nói với Bảo Long một cách ngượng nghịu nhưng gấp gáp:

Bình luận đoạn
Văn Thành nghe mình bị trúng độc, chất độc chạy vào tim liền hoảng hốt, vậy là cậu sẽ chết hả? Cậu không muốn chết, cậu còn muốn gặp cha, Văn Thành bật dậy, nói với Bảo Long một cách ngượng nghịu nhưng gấp gáp:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tui...tui bị trúng độc hả? Sao tự nhiên trúng độc, tui có mần gì đâu?

Bình luận đoạn
- Tui...tui bị trúng độc hả? Sao tự nhiên trúng độc, tui có mần gì đâu?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long trong bụng cười đến lộn ruột lộn gan, nhưng mặt ngoài vẫn tỉnh bơ như không có chuyện gì. Hắn bắt Văn Thành nằm xuống sàn, rồi bằng cái giọng ra lệnh không thể chối từ, hắn yêu cầu cậu cởi quần ra để hắn 'kiểm tra' xem độc tính nặng đến độ nào.

Bình luận đoạn
Bảo Long trong bụng cười đến lộn ruột lộn gan, nhưng mặt ngoài vẫn tỉnh bơ như không có chuyện gì. Hắn bắt Văn Thành nằm xuống sàn, rồi bằng cái giọng ra lệnh không thể chối từ, hắn yêu cầu cậu cởi quần ra để hắn 'kiểm tra' xem độc tính nặng đến độ nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành bây giờ chỉ còn biết nghe lời rắp rắp như con kiến nghe lệnh chúa. Dưới ánh đèn dầu vàng vọt, cậu ngượng ngùng để lộ ra cái 'vật báu' đang sừng sững, oanh oanh liệt liệt của mình. Bảo Long nheo mắt dò xét, ánh mắt hắn lướt qua cái chỗ kia mà thầm cảm thán trong lòng. Đúng là trụi lủi, không có lấy một cọng lông mao. Trông nó vừa lạ lẫm, vừa có nét gì đó đáng yêu, hồng hào như của trẻ con chứ không hề thâm đen, xấu xí.

Bình luận đoạn
Văn Thành bây giờ chỉ còn biết nghe lời rắp rắp như con kiến nghe lệnh chúa. Dưới ánh đèn dầu vàng vọt, cậu ngượng ngùng để lộ ra cái 'vật báu' đang sừng sững, oanh oanh liệt liệt của mình. Bảo Long nheo mắt dò xét, ánh mắt hắn lướt qua cái chỗ kia mà thầm cảm thán trong lòng. Đúng là trụi lủi, không có lấy một cọng lông mao. Trông nó vừa lạ lẫm, vừa có nét gì đó đáng yêu, hồng hào như của trẻ con chứ không hề thâm đen, xấu xí.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhìn lên mặt Văn Thành đánh giá một chút, cậu này sống lăn lóc trong làng đó vậy mà không có nổi một cô nào muốn chọc ghẹo sao? mặt mũi cũng làm người ta lưu luyến mà. Mà sao dễ bị lừa quá đi, chưa cưới vợ mới không được dạy về chuyện phòng the nhưng không lẽ đàn ông sáng sớm hay cương cậu ta cũng không biết? Tin là trúng độc thiệt luôn hả? Hay bình thường tưởng cương là bệnh luôn.

Bình luận đoạn
Nhìn lên mặt Văn Thành đánh giá một chút, cậu này sống lăn lóc trong làng đó vậy mà không có nổi một cô nào muốn chọc ghẹo sao? mặt mũi cũng làm người ta lưu luyến mà. Mà sao dễ bị lừa quá đi, chưa cưới vợ mới không được dạy về chuyện phòng the nhưng không lẽ đàn ông sáng sớm hay cương cậu ta cũng không biết? Tin là trúng độc thiệt luôn hả? Hay bình thường tưởng cương là bệnh luôn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long khẽ day nhẹ thái dương, nén một tiếng thở dài cho cái sự ngây ngô đến cùng cực của người đối diện.

Bình luận đoạn
Bảo Long khẽ day nhẹ thái dương, nén một tiếng thở dài cho cái sự ngây ngô đến cùng cực của người đối diện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành thấy điện hạ vỗ trán trong lòng lo lắng không thôi, hông lẽ mình bịnh nặng dữ hả?

Bình luận đoạn
Văn Thành thấy điện hạ vỗ trán trong lòng lo lắng không thôi, hông lẽ mình bịnh nặng dữ hả?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long nhìn cậu không rời mắt làm tim cậu đập thình thình như trống bổi, rồi lại vô thức ngại ngùng lấy tay che phần bên dưới lại. Bảo Long vỗ chát lên tay ý bắt cậu bỏ tay ra không cần che.

Bình luận đoạn
Bảo Long nhìn cậu không rời mắt làm tim cậu đập thình thình như trống bổi, rồi lại vô thức ngại ngùng lấy tay che phần bên dưới lại. Bảo Long vỗ chát lên tay ý bắt cậu bỏ tay ra không cần che.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Anh đang đánh giá lượng độc. - Bảo Long tằng hắng che dấu ý đồ xấu xa.

Bình luận đoạn
- Anh đang đánh giá lượng độc. - Bảo Long tằng hắng che dấu ý đồ xấu xa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn cảm thấy mình thật là có tố chất lưu manh, chuyện vậy mà cũng nghĩ ra được.

Bình luận đoạn
Hắn cảm thấy mình thật là có tố chất lưu manh, chuyện vậy mà cũng nghĩ ra được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nội tâm của Văn Thành nhộn nhạo không thôi, trong người cậu hiện tại vô cùng khó chịu, khi nãy nóng quá nên muốn ngâm nước để hạ nhiệt, bây giờ thì nghe ngứa ngáy, rất muốn gãi mà Bảo Long lại không cho, nhưng giả mà có cho cậu gãi thì cậu cũng không biết gãi đâu cho đặng nên cứ vô thức vặn vẹo, co dũi. Văn Thành uất ức muốn khóc, sao cậu lại khổ sở như vậy, còn có ảo giác là điện hạ đang ăn hiếp cậu.

Bình luận đoạn
Nội tâm của Văn Thành nhộn nhạo không thôi, trong người cậu hiện tại vô cùng khó chịu, khi nãy nóng quá nên muốn ngâm nước để hạ nhiệt, bây giờ thì nghe ngứa ngáy, rất muốn gãi mà Bảo Long lại không cho, nhưng giả mà có cho cậu gãi thì cậu cũng không biết gãi đâu cho đặng nên cứ vô thức vặn vẹo, co dũi. Văn Thành uất ức muốn khóc, sao cậu lại khổ sở như vậy, còn có ảo giác là điện hạ đang ăn hiếp cậu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
📚

Có thể bạn sẽ thích

💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!