Chương 4: Hy vọng
Sau ngày hôm đó, Kha Cẩn Yên trở nên rất kỳ lạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu ấy không còn quan tâm tôi bằng cách thường thấy nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không còn ánh mắt đọng lại trên vai tôi khi tôi quay đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không còn những câu hỏi tưởng như vô nghĩa nhưng đủ để tôi sống sót một ngày nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mọi thứ giữa chúng tôi trở nên im lặng và chính cái im lặng đó vang lên dữ dội hơn bất kỳ lời nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi vẫn giữ khoảng cách. Tôi nghĩ đó là điều đúng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giữ mình trong một ranh giới an toàn. Không ai đau thêm. Không ai hy vọng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng Kha Cẩn Yên thì không.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu ấy bắt đầu tiến lại gần. Chậm rãi, cẩn trọng, nhưng cũng không hề giấu giếm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không bằng lời, mà bằng tất cả những chi tiết nhỏ đến mức tôi ghét bản thân vì đã để ý.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những lần ánh mắt cậu dừng lại nơi cổ tay tôi, lâu hơn mức bình thường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái cách cậu nín thở mỗi khi tôi bước ngang qua.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một sự khẩn thiết không nói ra, nhưng khiến tim tôi co rút lại như bị siết dây thừng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rồi một ngày, cậu nói: "Cậu biết không, tớ lo lắm."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một câu ngắn ngủi, đơn giản đến mức tôi muốn bật cười vào mặt mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lo lắng? Vì tôi ư?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một kẻ như tôi? Một vết xước không ai buồn băng bó?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi từng nghĩ mình là người duy nhất bị mắc kẹt trong cái hố sâu này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là kẻ điên rồ duy nhất ôm lấy ngọn lửa tình cảm mà không dám kêu đau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi từng tin chỉ có mình tôi… đủ khờ khạo để yêu một người quá xa tầm với.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rồi tôi tự hỏi: Liệu cậu ấy cũng thích tôi?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ý nghĩ đó bật lên như một phản xạ và ngay lập tức, tôi tự tát mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không phải vì xấu hổ. Mà vì sợ hãi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi siết chặt tay, để móng tay găm thật sâu vào lòng bàn tay như một cách tự trừng phạt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi cần máu. Tôi cần một dấu hiệu rõ ràng rằng mình còn tỉnh táo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi rốt cuộc đang tự cao cái gì vậy chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi là ai trong mắt họ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một cái bóng mờ nhòe. Một khoảng lặng không ai cần lấp đầy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giá như tôi chưa từng phát hiện ra thứ tình cảm này…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giá như nó vẫn chỉ là một khối u âm ỉ trong lòng thì tốt biết bao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi đã có thể tiếp tục sống như chưa từng hiểu nó là gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếp tục mỉm cười. Tiếp tục trốn tránh. Tiếp tục không đau đến thế này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng giờ đây, khi tôi đã biết rõ tên của nó, hình dạng của nó. Tình yêu này không còn vô hại nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nó là một con thú. Và nó bắt đầu gặm nhấm tôi từng đêm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi yêu cậu ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Yêu đến mức tôi muốn đốt cháy cả thế giới, chỉ để giữ lại một ánh mắt cậu từng dành cho tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Yêu đến mức tôi ghen với cả cơn gió, ánh mặt trời, tiếng cười của ai đó khiến cậu vui mà không cần tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Yêu đến mức tôi sợ rằng chỉ cần chạm tay vào cậu, tôi sẽ để lại một vết nhơ không bao giờ xoá được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tình yêu của tôi không đẹp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nó méo mó. Nó ẩm ướt như thứ nấm mốc ăn sâu vào tim.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nó bị bẻ cong bởi mặc cảm, thối rữa bởi sự sợ hãi rằng mình không đủ, chưa từng đủ và sẽ chẳng bao giờ đủ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nên... nếu một ngày, cậu thật sự yêu tôi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thì sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu có chịu nổi một người như tôi không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một người sẽ yêu cậu đến mức giết chết chính mình chỉ để khiến cậu ở lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một người sẽ biến tình yêu thành dây xích, và trói cả hai chúng ta trong nó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị