Truyện
Trước Sau
[Nam x Nam] Tư Tình · Moncy · 5/8/2026 5:00:00 PM · 0 0

Chương 26: Ghen

Từ sau buổi xử án hôm đó, dân chúng trong và ngoài thành Gia Định biết đến danh tiếng Văn Thành nhiều hơn, đa phần họ đều hoảng sợ vì việc chú ba Tể tạt cả thùng phân vào người ông tổng đốc, tội chết treo cổ vậy mà chẳng hề hấn gì, ông tổng đốc nhân từ sợ chú ba chết thì đứa con nhỏ của chú ba sẽ mồ côi nên chỉ phạt cưới một cô gái thất tiết, mà cô gái thất tiết kia đáng lẽ không ai thèm cưới giờ lại được ban cho một tấm chồng. Quả là một công đôi chuyện.

Bình luận đoạn
Từ sau buổi xử án hôm đó, dân chúng trong và ngoài thành Gia Định biết đến danh tiếng Văn Thành nhiều hơn, đa phần họ đều hoảng sợ vì việc chú ba Tể tạt cả thùng phân vào người ông tổng đốc, tội chết treo cổ vậy mà chẳng hề hấn gì, ông tổng đốc nhân từ sợ chú ba chết thì đứa con nhỏ của chú ba sẽ mồ côi nên chỉ phạt cưới một cô gái thất tiết, mà cô gái thất tiết kia đáng lẽ không ai thèm cưới giờ lại được ban cho một tấm chồng. Quả là một công đôi chuyện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thêm một tin tức được lan truyền trong dân chúng là vụ án đức vua muốn tàn sát nhà họ Hồ để trả thù cho hoàng tộc họ Nguyễn, ông tổng đốc vì thương dân như con nên không ngại nguy hiểm kháng chỉ, mở cổng thành cưu mang người họ Hồ.

Bình luận đoạn
Thêm một tin tức được lan truyền trong dân chúng là vụ án đức vua muốn tàn sát nhà họ Hồ để trả thù cho hoàng tộc họ Nguyễn, ông tổng đốc vì thương dân như con nên không ngại nguy hiểm kháng chỉ, mở cổng thành cưu mang người họ Hồ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một mình cưỡi ngựa đến kinh thành dâng tấu xin vua tha mạng cho những người họ Hồ, ông Tổng đốc thuyết phục sao đó mà đức vua đã đồng ý và hạ chiếu khẩn trong đêm. Người họ Hồ vô cùng đội ơn ông tổng đốc, biết phương nam là nơi đất lành nên về đây định cư, ông tổng đốc cho họ đi khai hoang xuống vùng tây nam để sinh sống.

Bình luận đoạn
Một mình cưỡi ngựa đến kinh thành dâng tấu xin vua tha mạng cho những người họ Hồ, ông Tổng đốc thuyết phục sao đó mà đức vua đã đồng ý và hạ chiếu khẩn trong đêm. Người họ Hồ vô cùng đội ơn ông tổng đốc, biết phương nam là nơi đất lành nên về đây định cư, ông tổng đốc cho họ đi khai hoang xuống vùng tây nam để sinh sống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chẳng những vậy, không biết là ai đã đồn ông tổng đốc xài mưu mẹo gì đó mà một mình ông tổng đốc đốt chết 10.000 quân Bạch Mã tại huyện Đại Hà cứu vua thoát khỏi vòng vây quân địch, giờ dấu tích vết cháy vẫn còn ở đó, đêm đêm người dân xung quanh đều nghe tiếng khóc gào của đám quân kia la hét trong lửa đỏ.

Bình luận đoạn
Chẳng những vậy, không biết là ai đã đồn ông tổng đốc xài mưu mẹo gì đó mà một mình ông tổng đốc đốt chết 10.000 quân Bạch Mã tại huyện Đại Hà cứu vua thoát khỏi vòng vây quân địch, giờ dấu tích vết cháy vẫn còn ở đó, đêm đêm người dân xung quanh đều nghe tiếng khóc gào của đám quân kia la hét trong lửa đỏ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Họ còn đồn ông Tổng đốc một mình chiến đấu với ông Thiện bự gấp năm người thường cứu vua thoát chết dưới hàm ông Thiện, lôi xác ông Thiện lên bờ xẻ thịt đãi dân làng.

Bình luận đoạn
Họ còn đồn ông Tổng đốc một mình chiến đấu với ông Thiện bự gấp năm người thường cứu vua thoát chết dưới hàm ông Thiện, lôi xác ông Thiện lên bờ xẻ thịt đãi dân làng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Toàn là câu chuyện khi rảnh rỗi của dân chúng ngồi lại tán dóc với nhau, mỗi người dặm mắm thêm muối một chút thành ra họ tả ông tổng đốc không khác gì thần tiên. Khen ngợi ông tổng đốc vừa mạnh vừa có chức quyền nhưng không vì vậy mà lạm dụng để ức hiếp dân làng.

Bình luận đoạn
Toàn là câu chuyện khi rảnh rỗi của dân chúng ngồi lại tán dóc với nhau, mỗi người dặm mắm thêm muối một chút thành ra họ tả ông tổng đốc không khác gì thần tiên. Khen ngợi ông tổng đốc vừa mạnh vừa có chức quyền nhưng không vì vậy mà lạm dụng để ức hiếp dân làng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mẫn Đạt bên cạnh Văn Thành đương nhiên cũng nghe được những sự tích này, Mẫn Đạt không dám hỏi, chỉ dám nghĩ trong đầu là ông tổng đốc khoẻ hơn hắn gấp trăm lần như vậy sao hoàng thượng lại sai Mẫn Đạt theo bảo vệ làm gì?

Bình luận đoạn
Mẫn Đạt bên cạnh Văn Thành đương nhiên cũng nghe được những sự tích này, Mẫn Đạt không dám hỏi, chỉ dám nghĩ trong đầu là ông tổng đốc khoẻ hơn hắn gấp trăm lần như vậy sao hoàng thượng lại sai Mẫn Đạt theo bảo vệ làm gì?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mẫn Đạt sao biết được, hoàng thượng sai người theo bảo vệ Văn Thành không phải là bảo vệ cậu khỏi sự nguy hiểm của kẻ địch, mà là bảo vệ cậu khỏi sự gian trá của phe ta, có những lúc Văn Thành không nhẫn tâm làm thì Mẫn Đạt sẽ làm thay cậu.

Bình luận đoạn
Mẫn Đạt sao biết được, hoàng thượng sai người theo bảo vệ Văn Thành không phải là bảo vệ cậu khỏi sự nguy hiểm của kẻ địch, mà là bảo vệ cậu khỏi sự gian trá của phe ta, có những lúc Văn Thành không nhẫn tâm làm thì Mẫn Đạt sẽ làm thay cậu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Còn về Trang Sĩ Văn, dạo này cô ta cứ tò tò theo Văn Thành như cái đuôi phiền phức, mang hết vật này đến vật khác tới phủ để tặng cho Văn Thành, cậu không nhận bất kỳ thứ gì cả chỉ ngoại trừ một bộ đồ.

Bình luận đoạn
Còn về Trang Sĩ Văn, dạo này cô ta cứ tò tò theo Văn Thành như cái đuôi phiền phức, mang hết vật này đến vật khác tới phủ để tặng cho Văn Thành, cậu không nhận bất kỳ thứ gì cả chỉ ngoại trừ một bộ đồ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chuyện là sau khi bị tạt phân vào người, bộ đồ cũ của Văn Thành thật sự không thể làm sạch được nữa, mùi hôi khủng khiếp vẫn còn bám dai dẳng, Văn Thành tiếc lắm nhưng đành phải bỏ đi.

Bình luận đoạn
Chuyện là sau khi bị tạt phân vào người, bộ đồ cũ của Văn Thành thật sự không thể làm sạch được nữa, mùi hôi khủng khiếp vẫn còn bám dai dẳng, Văn Thành tiếc lắm nhưng đành phải bỏ đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sĩ Văn hai tuần sau liền đem đến cho cậu một bộ đồ mới, Văn Thành ban đầu trả lại vì thân phận cậu không thích hợp nhận quà của một thương nhân, nhưng Sĩ Văn nói rằng bộ đồ này để cảm ơn Văn Thành đã giúp cô ta che chắn chất uế kia, biết đồ của Văn Thành không thể mặc được nữa nên xem như cô ta đền lại cho Văn Thành bộ khác, một lúc sau Văn Thành mới chịu nhận lấy.

Bình luận đoạn
Sĩ Văn hai tuần sau liền đem đến cho cậu một bộ đồ mới, Văn Thành ban đầu trả lại vì thân phận cậu không thích hợp nhận quà của một thương nhân, nhưng Sĩ Văn nói rằng bộ đồ này để cảm ơn Văn Thành đã giúp cô ta che chắn chất uế kia, biết đồ của Văn Thành không thể mặc được nữa nên xem như cô ta đền lại cho Văn Thành bộ khác, một lúc sau Văn Thành mới chịu nhận lấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sĩ Văn này mỗi khi có hai người, cô thường phàn nàn rằng tại sao vẫn gọi cô là "ông Văn", gọi ông này ông nọ nghe không hay xíu nào, nhưng Văn Thành đã quen gọi "ông" rồi, không sửa được và cũng không muốn sửa. Vậy là cô ta không hài lòng nhưng vẫn buộc phải chịu để Văn Thành xem như ông bạn.

Bình luận đoạn
Sĩ Văn này mỗi khi có hai người, cô thường phàn nàn rằng tại sao vẫn gọi cô là "ông Văn", gọi ông này ông nọ nghe không hay xíu nào, nhưng Văn Thành đã quen gọi "ông" rồi, không sửa được và cũng không muốn sửa. Vậy là cô ta không hài lòng nhưng vẫn buộc phải chịu để Văn Thành xem như ông bạn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành nhiều khi cảm thấy may mắn vì Sĩ Văn là thương nhân, cô ta sẽ không thể ở một chỗ được mà cứ cách tháng lại đi đến các cửa hàng ở Trung Hoa, Xiêm La, Chà Và để quản lý, kiểm tra, thường sau ba tháng sẽ về Gia Định một tháng vậy là Văn Thành có ba tháng đỡ lùng bùng lỗ tai.

Bình luận đoạn
Văn Thành nhiều khi cảm thấy may mắn vì Sĩ Văn là thương nhân, cô ta sẽ không thể ở một chỗ được mà cứ cách tháng lại đi đến các cửa hàng ở Trung Hoa, Xiêm La, Chà Và để quản lý, kiểm tra, thường sau ba tháng sẽ về Gia Định một tháng vậy là Văn Thành có ba tháng đỡ lùng bùng lỗ tai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngày 24 tháng 7, Văn Thành như lời hứa với Bảo Long sẽ ở bên cạnh hắn vào ngày Trung Thu, tính thời gian thì hôm nay cậu sẽ khởi hành lên đường để kịp gặp Bảo Long vào rằm tháng tám, tất cả đã chuẩn bị xong nhưng Mẫn Đạt cứ nấn ná không muốn đi, hết đau bụng, đói bụng, nóng sốt, đau đầu. Đến xế chiều Văn Thành sợ trễ nải thời gian nên quyết định leo lên ngựa đi một mình, Mẫn Đạt có muốn cản cũng không được nữa.

Bình luận đoạn
Ngày 24 tháng 7, Văn Thành như lời hứa với Bảo Long sẽ ở bên cạnh hắn vào ngày Trung Thu, tính thời gian thì hôm nay cậu sẽ khởi hành lên đường để kịp gặp Bảo Long vào rằm tháng tám, tất cả đã chuẩn bị xong nhưng Mẫn Đạt cứ nấn ná không muốn đi, hết đau bụng, đói bụng, nóng sốt, đau đầu. Đến xế chiều Văn Thành sợ trễ nải thời gian nên quyết định leo lên ngựa đi một mình, Mẫn Đạt có muốn cản cũng không được nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngựa của Văn Thành vừa ra khỏi cổng thành thì một cỗ xe bốn ngựa cùng khoảng mười người theo sau tiến đến chắn đường đi của cậu. Người trên xe ngựa bước xuống không ai khác chính là hoàng thượng.

Bình luận đoạn
Ngựa của Văn Thành vừa ra khỏi cổng thành thì một cỗ xe bốn ngựa cùng khoảng mười người theo sau tiến đến chắn đường đi của cậu. Người trên xe ngựa bước xuống không ai khác chính là hoàng thượng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành hoảng hốt, phóng xuống ngựa tính hành lễ thì bị Bảo Long ngăn lại: "Thành, gặp anh không cần hành lễ, cậu quên rồi sao?"

Bình luận đoạn
Văn Thành hoảng hốt, phóng xuống ngựa tính hành lễ thì bị Bảo Long ngăn lại: "Thành, gặp anh không cần hành lễ, cậu quên rồi sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành chợt nhớ ra nên chỉ cúi đầu: "Thưa bệ hạ, thần vì quá bất ngờ, thần đang định lên đường đến kinh thành để gặp bệ hạ, hông ngờ bệ hạ đã di hành đến đây."

Bình luận đoạn
Văn Thành chợt nhớ ra nên chỉ cúi đầu: "Thưa bệ hạ, thần vì quá bất ngờ, thần đang định lên đường đến kinh thành để gặp bệ hạ, hông ngờ bệ hạ đã di hành đến đây."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long chỉ nhìn Văn Thành, ánh mắt tràn ngập ý cười, hắn thật sự vì quá nhớ cậu, từ ngày gặp lại Văn Thành ở kinh đô, nỗi nhớ nhung đó ngày một dày thêm, hắn trở nên khó tập trung để đọc hết một quyển tấu chương.

Bình luận đoạn
Bảo Long chỉ nhìn Văn Thành, ánh mắt tràn ngập ý cười, hắn thật sự vì quá nhớ cậu, từ ngày gặp lại Văn Thành ở kinh đô, nỗi nhớ nhung đó ngày một dày thêm, hắn trở nên khó tập trung để đọc hết một quyển tấu chương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn đã nghĩ tới chuyện có nên dời đô về Gia Định, hay là phong cho cậu chức quan làm việc tại trung ương không? để hằng ngày muốn gặp thì ra cửa có thể gặp ngay. Cả hai chuyện, chuyện nào cũng khó trong tình cảnh hiện nay, việc dời đô cực kì tốn kém, còn tâm phúc tài giỏi để đảm nhiệm chức tổng đốc không còn ai, ít nhất phải năm năm nữa mới gặp được người thân tín, có tài để giao lại vùng đất phía nam đây. Hắn rất sợ có ngày vì tình yêu này, hắn sẽ trở thành hôn quân mất thôi.

Bình luận đoạn
Hắn đã nghĩ tới chuyện có nên dời đô về Gia Định, hay là phong cho cậu chức quan làm việc tại trung ương không? để hằng ngày muốn gặp thì ra cửa có thể gặp ngay. Cả hai chuyện, chuyện nào cũng khó trong tình cảnh hiện nay, việc dời đô cực kì tốn kém, còn tâm phúc tài giỏi để đảm nhiệm chức tổng đốc không còn ai, ít nhất phải năm năm nữa mới gặp được người thân tín, có tài để giao lại vùng đất phía nam đây. Hắn rất sợ có ngày vì tình yêu này, hắn sẽ trở thành hôn quân mất thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành quay về lại phủ sắp xếp chỗ ở cho đám cung nô, thị vệ và cái người đức cao vọng trọng kia nữa. 

Bình luận đoạn
Văn Thành quay về lại phủ sắp xếp chỗ ở cho đám cung nô, thị vệ và cái người đức cao vọng trọng kia nữa. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cậu đã chuẩn bị một phòng riêng cho Bảo Long rồi nhưng hắn không vừa lòng, hỏi phòng của cậu ở đâu? Chờ Văn Thành dẫn đến phòng riêng của cậu, Bảo Long chễm chệ bước vào ngồi trên vạc giường của cậu tự tin mà nói:

Bình luận đoạn
Cậu đã chuẩn bị một phòng riêng cho Bảo Long rồi nhưng hắn không vừa lòng, hỏi phòng của cậu ở đâu? Chờ Văn Thành dẫn đến phòng riêng của cậu, Bảo Long chễm chệ bước vào ngồi trên vạc giường của cậu tự tin mà nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ông tổng đốc biết lựa chỗ ngủ ghê, chỗ này đầu giường hướng Đông Nam được coi là tốt nhất, mang lại năng lượng tích cực, sức khỏe tốt, trí nhớ minh mẫn và tài lộc hanh hông. Bàn làm việc đặt ngay hướng tứ cát giúp tập trung giải quyết công việc, anh sẽ ngủ ở phòng này.

Bình luận đoạn
- Ông tổng đốc biết lựa chỗ ngủ ghê, chỗ này đầu giường hướng Đông Nam được coi là tốt nhất, mang lại năng lượng tích cực, sức khỏe tốt, trí nhớ minh mẫn và tài lộc hanh hông. Bàn làm việc đặt ngay hướng tứ cát giúp tập trung giải quyết công việc, anh sẽ ngủ ở phòng này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thưa bệ hạ, vậy bệ hạ cứ nghỉ ngơi ở đây.

Bình luận đoạn
- Thưa bệ hạ, vậy bệ hạ cứ nghỉ ngơi ở đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long thấy hắn định quay đi thì hỏi:

Bình luận đoạn
Bảo Long thấy hắn định quay đi thì hỏi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cậu không ở đây sao? Đây là phòng cậu mà.

Bình luận đoạn
- Cậu không ở đây sao? Đây là phòng cậu mà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thưa hệ hạ, thần sẽ sang phòng khác.

Bình luận đoạn
- Thưa hệ hạ, thần sẽ sang phòng khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long nghe vậy thì giật mình gọi Văn Thành lại, đại khái hắn phân trần Văn Thành đã hứa làm người thân của hắn, anh em một nhà ngủ chung một giường tâm sự với nhau dễ hơn, với thời tiết gần đây mưa nhiều, nhiệt độ về đêm có giảm một chút để tiết kiệm ngân khố quốc gia không phải mua than đốt lò sưởi thì ngủ cùng giường như vậy vừa ấm vừa đỡ tốn tiền.

Bình luận đoạn
Bảo Long nghe vậy thì giật mình gọi Văn Thành lại, đại khái hắn phân trần Văn Thành đã hứa làm người thân của hắn, anh em một nhà ngủ chung một giường tâm sự với nhau dễ hơn, với thời tiết gần đây mưa nhiều, nhiệt độ về đêm có giảm một chút để tiết kiệm ngân khố quốc gia không phải mua than đốt lò sưởi thì ngủ cùng giường như vậy vừa ấm vừa đỡ tốn tiền.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành cho dù có thấy hợp lý hay không thì lệnh của hoàng thượng đã muốn, có cãi cũng không được. Kết cục là hai người đàn ông lớn tướng, nằm chen chúc trên một chiếc giường nhỏ vậy mà vui.

Bình luận đoạn
Văn Thành cho dù có thấy hợp lý hay không thì lệnh của hoàng thượng đã muốn, có cãi cũng không được. Kết cục là hai người đàn ông lớn tướng, nằm chen chúc trên một chiếc giường nhỏ vậy mà vui.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long trước đó đã từng nghĩ hắn sẽ kiềm chế tình cảm của mình lại, không để thể hiện ra mặt cho Văn Thành thấy vì sợ cậu sẽ tránh xa hắn. Đó chỉ là suy nghĩ khi Văn Thành luôn nằm trong tầm mắt của Bảo Long, hắn có tránh xa Văn Thành bao nhiêu thì hắn vẫn có thể nhìn thấy cậu.

Bình luận đoạn
Bảo Long trước đó đã từng nghĩ hắn sẽ kiềm chế tình cảm của mình lại, không để thể hiện ra mặt cho Văn Thành thấy vì sợ cậu sẽ tránh xa hắn. Đó chỉ là suy nghĩ khi Văn Thành luôn nằm trong tầm mắt của Bảo Long, hắn có tránh xa Văn Thành bao nhiêu thì hắn vẫn có thể nhìn thấy cậu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng khi hai người ở hai nơi rất xa, Bảo Long mới nhận ra là có thể hắn không làm được như vậy, sự nhớ nhung làm hắn muốn phát điên, ngày gặp lại Văn Thành ở kinh đô là ngòi nổ cho những khao khát của hắn, khi đó hắn mới biết bản thân hắn tham lam như thế nào, hắn không biết có thể kiềm chế tình cảm cho đến ngày hắn có thể đường hoàng ở bên cạnh Văn Thành không.

Bình luận đoạn
Nhưng khi hai người ở hai nơi rất xa, Bảo Long mới nhận ra là có thể hắn không làm được như vậy, sự nhớ nhung làm hắn muốn phát điên, ngày gặp lại Văn Thành ở kinh đô là ngòi nổ cho những khao khát của hắn, khi đó hắn mới biết bản thân hắn tham lam như thế nào, hắn không biết có thể kiềm chế tình cảm cho đến ngày hắn có thể đường hoàng ở bên cạnh Văn Thành không.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mật thư thường xuyên cấp tốc báo về cho Bảo Long, nói Văn Thành rất được lòng dân chúng ở đây, người người nhà nhà đều khen ông tổng đốc tài giỏi, văn võ song toàn, có người còn mon men bắt chuyện hỏi ông tổng đốc khi nào lấy vợ, ông tổng đốc chỉ nói tạm thời ông muốn tập trung làm một ông quan tốt lo cho dân. Nhiều người còn đem con gái họ xin vào phủ để mong được hầu cận tổng đốc, ông tổng đốc đều từ chối, nói ngân sách không đủ để nuôi nhiều người hầu trong phủ.

Bình luận đoạn
Mật thư thường xuyên cấp tốc báo về cho Bảo Long, nói Văn Thành rất được lòng dân chúng ở đây, người người nhà nhà đều khen ông tổng đốc tài giỏi, văn võ song toàn, có người còn mon men bắt chuyện hỏi ông tổng đốc khi nào lấy vợ, ông tổng đốc chỉ nói tạm thời ông muốn tập trung làm một ông quan tốt lo cho dân. Nhiều người còn đem con gái họ xin vào phủ để mong được hầu cận tổng đốc, ông tổng đốc đều từ chối, nói ngân sách không đủ để nuôi nhiều người hầu trong phủ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy mà Văn Thành lại nhận một cô bé 15 tuổi, tên Sen, cô Sen này bị cha ruột gán nợ cho kĩ phường, cô bỏ chạy bị đám lâu la của kĩ phường rượt đuổi, gặp được Văn Thành cứu giúp, cậu đã chi hết hai tháng lương để chuộc cô về bất đắc dĩ cho cô làm việc trong phủ vì cô không còn nơi nương tựa.

Bình luận đoạn
Vậy mà Văn Thành lại nhận một cô bé 15 tuổi, tên Sen, cô Sen này bị cha ruột gán nợ cho kĩ phường, cô bỏ chạy bị đám lâu la của kĩ phường rượt đuổi, gặp được Văn Thành cứu giúp, cậu đã chi hết hai tháng lương để chuộc cô về bất đắc dĩ cho cô làm việc trong phủ vì cô không còn nơi nương tựa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thấy tình hình kinh tế trong phủ eo hẹp, Văn Thành có nuôi thêm gà, vịt, trồng thêm rau ở khoảng sân sau trong phủ để Sen chăm sóc rồi đi bán. Sen còn làm một vài món đồ từ tre nứa, đan lát để kiếm thêm chút tiền. Văn Thành lúc không giải quyết công vụ cũng đi bắt cá, đi săn thú về cho Sen ra chợ bán.

Bình luận đoạn
Thấy tình hình kinh tế trong phủ eo hẹp, Văn Thành có nuôi thêm gà, vịt, trồng thêm rau ở khoảng sân sau trong phủ để Sen chăm sóc rồi đi bán. Sen còn làm một vài món đồ từ tre nứa, đan lát để kiếm thêm chút tiền. Văn Thành lúc không giải quyết công vụ cũng đi bắt cá, đi săn thú về cho Sen ra chợ bán.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tất nhiên mọi chuyện đều được Mẫn Đạt báo cáo về cho Bảo Long, hắn ghen tị với cô Sen đó, hắn cũng muốn được Văn Thành nhặt về nuôi giống vậy, sống một cuộc sống đời thường. Hắn cũng ghen tị với cái tên thiếu gia Sĩ Văn kia suốt ngày líu lo bên cạnh Văn Thành, hắn không chịu nỗi nữa nên thân chinh đến đây kéo Văn Thành gần lại với hắn thêm một chút.

Bình luận đoạn
Tất nhiên mọi chuyện đều được Mẫn Đạt báo cáo về cho Bảo Long, hắn ghen tị với cô Sen đó, hắn cũng muốn được Văn Thành nhặt về nuôi giống vậy, sống một cuộc sống đời thường. Hắn cũng ghen tị với cái tên thiếu gia Sĩ Văn kia suốt ngày líu lo bên cạnh Văn Thành, hắn không chịu nỗi nữa nên thân chinh đến đây kéo Văn Thành gần lại với hắn thêm một chút.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bữa cơm chiều hôm nay được dọn lên hơi trễ vì những vị khách ghé thăm phủ đột xuất, Văn Thành dẫn Bảo Long đến bàn cơm thì các món đã dọn lên gần xong, người dọn cơm lên không ai khác chính là cô bé tên Sen kia.

Bình luận đoạn
Bữa cơm chiều hôm nay được dọn lên hơi trễ vì những vị khách ghé thăm phủ đột xuất, Văn Thành dẫn Bảo Long đến bàn cơm thì các món đã dọn lên gần xong, người dọn cơm lên không ai khác chính là cô bé tên Sen kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long ngồi xuống bàn vừa nhìn đã biết cô hầu này là ai, trong phủ tổng đốc chỉ có hai vợ chồng tuổi hơn tứ tuần giúp Văn Thành làm những việc lặt vặt gọi là ông chín, bà chín; lính lác không tính tới vì đa số thời gian họ đều nuôi heo, làm ruộng, đào kênh, đắp đê,...; Mẫn Đạt là cận vệ được Bảo Long tặng cho Văn Thành; vậy nên cô gái trẻ này chắc chắn là Sen.

Bình luận đoạn
Bảo Long ngồi xuống bàn vừa nhìn đã biết cô hầu này là ai, trong phủ tổng đốc chỉ có hai vợ chồng tuổi hơn tứ tuần giúp Văn Thành làm những việc lặt vặt gọi là ông chín, bà chín; lính lác không tính tới vì đa số thời gian họ đều nuôi heo, làm ruộng, đào kênh, đắp đê,...; Mẫn Đạt là cận vệ được Bảo Long tặng cho Văn Thành; vậy nên cô gái trẻ này chắc chắn là Sen.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long từ lúc ngồi xuống bàn đều nhìn Sen chăm chăm để đánh giá, người nhỏ thó, tóc bới cao trên đầu, mặc áo cánh ngắn màu xám tro đơn giản, quần ống rộng màu đen để tiện làm việc như bao cô gái khác ở nông thôn, mặt mũi cũng sáng láng lắm.

Bình luận đoạn
Bảo Long từ lúc ngồi xuống bàn đều nhìn Sen chăm chăm để đánh giá, người nhỏ thó, tóc bới cao trên đầu, mặc áo cánh ngắn màu xám tro đơn giản, quần ống rộng màu đen để tiện làm việc như bao cô gái khác ở nông thôn, mặt mũi cũng sáng láng lắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành từ đầu đã bắt gặp Bảo Long đang không ngừng nhìn Sen chăm chăm, ánh mắt của Văn Thành hiện lên một tia sầu khó tả, tay cậu siết chặt vạt áo bên dưới miếng khăn trải bàn kia.

Bình luận đoạn
Văn Thành từ đầu đã bắt gặp Bảo Long đang không ngừng nhìn Sen chăm chăm, ánh mắt của Văn Thành hiện lên một tia sầu khó tả, tay cậu siết chặt vạt áo bên dưới miếng khăn trải bàn kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành niềm nở hướng về cô gái giới thiệu Bảo Long:

Bình luận đoạn
Văn Thành niềm nở hướng về cô gái giới thiệu Bảo Long:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Sen à, khoan đi để tui giới thiệu một chút, đây là...

Bình luận đoạn
- Sen à, khoan đi để tui giới thiệu một chút, đây là...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chưa nói xong thì Bảo Long đã cướp lời ôm lấy vai Văn Thành mà tự giới thiệu bản thân:

Bình luận đoạn
Chưa nói xong thì Bảo Long đã cướp lời ôm lấy vai Văn Thành mà tự giới thiệu bản thân:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ta là bạn tốt của Văn Thành, còn là anh em kết nghĩa thân thiết, cô gọi ta là cậu ba được rồi.

Bình luận đoạn
- Ta là bạn tốt của Văn Thành, còn là anh em kết nghĩa thân thiết, cô gọi ta là cậu ba được rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sen cúi đầu chào Bảo Long, nhìn thấy Bảo Long đang dang tay ôm lấy Văn Thành, bàn tay còn vuốt nhẹ trên cánh tay cậu, miệng kề sát tai Văn Thành nói gì đó, Sen tinh ý phát hiện có điều bất thường từ người bạn này của ông tổng đốc. Sen đã thấy qua ánh mắt này rồi, nó chứa đầy dục vọng, đầy sự chiếm hữu.

Bình luận đoạn
Sen cúi đầu chào Bảo Long, nhìn thấy Bảo Long đang dang tay ôm lấy Văn Thành, bàn tay còn vuốt nhẹ trên cánh tay cậu, miệng kề sát tai Văn Thành nói gì đó, Sen tinh ý phát hiện có điều bất thường từ người bạn này của ông tổng đốc. Sen đã thấy qua ánh mắt này rồi, nó chứa đầy dục vọng, đầy sự chiếm hữu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành sau khi nghe Bảo Long nói gì đó, cậu lại mím môi thay đổi xưng hô với Bảo Long:

Bình luận đoạn
Văn Thành sau khi nghe Bảo Long nói gì đó, cậu lại mím môi thay đổi xưng hô với Bảo Long:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- À...anh ba... Cô này tên Sen, mới đến đây để coi sóc công việc trong phủ.

Bình luận đoạn
- À...anh ba... Cô này tên Sen, mới đến đây để coi sóc công việc trong phủ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long gật đầu chào Sen, Sen cầm lấy bình trà trên bàn rót mời Bảo Long và Văn Thành uống. Khi Sen rót cho Văn Thành, không biết vô tình hay cố ý mà Sen để bàn tay trầy xước, tươm máu lộ lên, Văn Thành thấy được thì ngạc nhiên nắm lấy tay Sen hỏi han:

Bình luận đoạn
Bảo Long gật đầu chào Sen, Sen cầm lấy bình trà trên bàn rót mời Bảo Long và Văn Thành uống. Khi Sen rót cho Văn Thành, không biết vô tình hay cố ý mà Sen để bàn tay trầy xước, tươm máu lộ lên, Văn Thành thấy được thì ngạc nhiên nắm lấy tay Sen hỏi han:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Sen lại bị thương nữa hả?

Bình luận đoạn
- Sen lại bị thương nữa hả?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sen e thẹn nhưng không rút tay về: 

Bình luận đoạn
Sen e thẹn nhưng không rút tay về: 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Dạ, sáng nay Sen chẻ lát tre để đan rổ nên bị xước sơ, ông tổng đốc đừng lo cho Sen.

Bình luận đoạn
- Dạ, sáng nay Sen chẻ lát tre để đan rổ nên bị xước sơ, ông tổng đốc đừng lo cho Sen.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành nhíu mày:

Bình luận đoạn
Văn Thành nhíu mày:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Sao Sen lại chẻ lát tre, chẳng phải tui đã cho lính làm hết rồi sao? Sen chỉ đan rổ thôi mà...

Bình luận đoạn
- Sao Sen lại chẻ lát tre, chẳng phải tui đã cho lính làm hết rồi sao? Sen chỉ đan rổ thôi mà...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sen ngập ngừng:

Bình luận đoạn
Sen ngập ngừng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- À, mấy anh lính có chẻ một mớ lát tre mà Sen đan hết rồi nên Sen tự chẻ mớ khác.

Bình luận đoạn
- À, mấy anh lính có chẻ một mớ lát tre mà Sen đan hết rồi nên Sen tự chẻ mớ khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Sau này Sen làm hết lát thì Sen cứ nghỉ ngơi, tui phân việc đâu đó rõ ràng rồi, biết ai làm được việc gì tui mới phân...

Bình luận đoạn
- Sau này Sen làm hết lát thì Sen cứ nghỉ ngơi, tui phân việc đâu đó rõ ràng rồi, biết ai làm được việc gì tui mới phân...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếng tách trà vỡ choang làm phá tan cuộc nói chuyện của hai người. Văn Thành quay qua thì thấy Bảo Long đang phẩy phẩy tay quạt lấy môi miệng của hắn:

Bình luận đoạn
Tiếng tách trà vỡ choang làm phá tan cuộc nói chuyện của hai người. Văn Thành quay qua thì thấy Bảo Long đang phẩy phẩy tay quạt lấy môi miệng của hắn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thành ơi, trà nóng quá!

Bình luận đoạn
- Thành ơi, trà nóng quá!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!