Truyện
Trước Sau
[Nam x Nam] Tư Tình · Moncy · 5/8/2026 5:00:00 PM · 0 0

Chương 28: Ánh sáng của cuộc đời Sen

Văn Thành thấy lưỡi Bảo Long đỏ lựng, phồng rộp hết lên thì hoảng hốt, buông tay Sen ra, quay sang nâng mặt Bảo Long xem xét:

Bình luận đoạn
Văn Thành thấy lưỡi Bảo Long đỏ lựng, phồng rộp hết lên thì hoảng hốt, buông tay Sen ra, quay sang nâng mặt Bảo Long xem xét:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Chết rồi, lưỡi muốn chín luôn rồi, trà còn nóng sao anh không để nguội một chút hẵng uống.

Bình luận đoạn
- Chết rồi, lưỡi muốn chín luôn rồi, trà còn nóng sao anh không để nguội một chút hẵng uống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long liếc mắt sang Sen như để khoe chiến tích:

Bình luận đoạn
Bảo Long liếc mắt sang Sen như để khoe chiến tích:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Trời lạnh quá, anh muốn uống nóng cho ấm bụng.

Bình luận đoạn
- Trời lạnh quá, anh muốn uống nóng cho ấm bụng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành ngước mặt lên thì thấy Bảo Long vẫn đang nhìn Sen, cậu nén lại tiếng thở dài nói với Sen:

Bình luận đoạn
Văn Thành ngước mặt lên thì thấy Bảo Long vẫn đang nhìn Sen, cậu nén lại tiếng thở dài nói với Sen:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Sen đi lấy cho tui cái hũ mật ong hồm bữa đi.

Bình luận đoạn
- Sen đi lấy cho tui cái hũ mật ong hồm bữa đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sen nghe Văn Thành sai chuyện liền đi ngay, cậu nói với Bảo Long:

Bình luận đoạn
Sen nghe Văn Thành sai chuyện liền đi ngay, cậu nói với Bảo Long:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Mật ong giúp bớt đau, dịu chỗ phỏng trên lưỡi, anh ngậm chút xíu là đỡ liền.

Bình luận đoạn
- Mật ong giúp bớt đau, dịu chỗ phỏng trên lưỡi, anh ngậm chút xíu là đỡ liền.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sen đem cái hũ mật ong tới, Văn Thành đưa cho Bảo Long: 

Bình luận đoạn
Sen đem cái hũ mật ong tới, Văn Thành đưa cho Bảo Long: 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Anh ngậm mật ong đi!

Bình luận đoạn
- Anh ngậm mật ong đi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long vậy mà không chịu tự thân vẫn động, hắn bợ lấy cái má nói:

Bình luận đoạn
Bảo Long vậy mà không chịu tự thân vẫn động, hắn bợ lấy cái má nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Anh có thấy chỗ phỏng đâu, cậu bôi lên cho anh đi.

Bình luận đoạn
- Anh có thấy chỗ phỏng đâu, cậu bôi lên cho anh đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành tự nhiên có chút mắc cười, cậu có ảo giác là Bảo Long đang nhõng nhẽo với cậu. Văn Thành lấy muỗng gỗ phủ lên lưỡi Bảo Long một lớp mật ong, chiếc lưỡi đỏ ướt át, mật ong bóng loáng, cậu tự nhiên thấy Bảo Long trở nên hấp dẫn hơn bao giờ hết, mặt cậu nóng lên hừng hực nhanh chóng quay sang chỗ khác.

Bình luận đoạn
Văn Thành tự nhiên có chút mắc cười, cậu có ảo giác là Bảo Long đang nhõng nhẽo với cậu. Văn Thành lấy muỗng gỗ phủ lên lưỡi Bảo Long một lớp mật ong, chiếc lưỡi đỏ ướt át, mật ong bóng loáng, cậu tự nhiên thấy Bảo Long trở nên hấp dẫn hơn bao giờ hết, mặt cậu nóng lên hừng hực nhanh chóng quay sang chỗ khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long vui vẻ ngậm mật ong của Văn Thành bôi cho, mật ong sinh ra ở đất phương nam vừa ngọt, vừa thơm, chắc những con ong phía nam thấy thương lắm. Bảo Long bị mật ong làm cho mụ mị đầu óc, hay vì đã lâu rồi hắn không nhận được sự quan tâm từ Văn Thành, hắn nhìn cái gì cũng trở lãng mạn.

Bình luận đoạn
Bảo Long vui vẻ ngậm mật ong của Văn Thành bôi cho, mật ong sinh ra ở đất phương nam vừa ngọt, vừa thơm, chắc những con ong phía nam thấy thương lắm. Bảo Long bị mật ong làm cho mụ mị đầu óc, hay vì đã lâu rồi hắn không nhận được sự quan tâm từ Văn Thành, hắn nhìn cái gì cũng trở lãng mạn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy mà vừa quay qua, Bảo Long vẫn thấy Sen đứng ở đó nhìn hắn, Bảo Long liền trở nên bực bội, cô ả này chắc chắn có tình ý với Văn Thành, muốn giành sự chú ý của Văn Thành.

Bình luận đoạn
Vậy mà vừa quay qua, Bảo Long vẫn thấy Sen đứng ở đó nhìn hắn, Bảo Long liền trở nên bực bội, cô ả này chắc chắn có tình ý với Văn Thành, muốn giành sự chú ý của Văn Thành.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long nhìn xuống mâm cơm, bao nhiêu món không chọn, hắn lại gấp trúng một miếng thịt gà còn dính cọng lông nhỏ trên đó:

Bình luận đoạn
Bảo Long nhìn xuống mâm cơm, bao nhiêu món không chọn, hắn lại gấp trúng một miếng thịt gà còn dính cọng lông nhỏ trên đó:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thành à, cơm chiều nay ai nấu vậy?

Bình luận đoạn
- Thành à, cơm chiều nay ai nấu vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành nhiệt tình trả lời:

Bình luận đoạn
Văn Thành nhiệt tình trả lời:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Dạ, là Sen nấu đó.

Bình luận đoạn
- Dạ, là Sen nấu đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long đưa miếng thịt gà có lông cho Văn Thành coi:

Bình luận đoạn
Bảo Long đưa miếng thịt gà có lông cho Văn Thành coi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cơm bữa nay không ngon, bữa sau cậu nấu cho anh ăn được không?

Bình luận đoạn
- Cơm bữa nay không ngon, bữa sau cậu nấu cho anh ăn được không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành không biết nên vui hay buồn, Bảo Long vẫn còn nhớ cơm cậu nấu nhưng Sen đứng ngay đây đã bị chê cơm nước không chỉnh chu, cậu nhìn Bảo Long chưa biết phải nói gì, nên quay sang nói với Sen:

Bình luận đoạn
Văn Thành không biết nên vui hay buồn, Bảo Long vẫn còn nhớ cơm cậu nấu nhưng Sen đứng ngay đây đã bị chê cơm nước không chỉnh chu, cậu nhìn Bảo Long chưa biết phải nói gì, nên quay sang nói với Sen:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Sen đi nghỉ trước đi, khi nào tui cần sẽ gọi Sen.

Bình luận đoạn
- Sen đi nghỉ trước đi, khi nào tui cần sẽ gọi Sen.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sen cúi chào rồi rời đi, Văn Thành khi này mới nói với Bảo Long:

Bình luận đoạn
Sen cúi chào rồi rời đi, Văn Thành khi này mới nói với Bảo Long:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Bệ hạ.....

Bình luận đoạn
- Bệ hạ.....

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long trố mắt thật to để nhắc nhở xưng hô của Văn Thành, cậu liền sửa lại theo ý hắn:

Bình luận đoạn
Bảo Long trố mắt thật to để nhắc nhở xưng hô của Văn Thành, cậu liền sửa lại theo ý hắn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nếu....anh muốn ăn những món của tui nấu thì anh có thể yêu cầu bất cứ lúc nào nhưng...Sen còn nhỏ, anh có không hài lòng gì thì nói cho tui nghe là được, tui sẽ dạy dỗ Sen lại.

Bình luận đoạn
- Nếu....anh muốn ăn những món của tui nấu thì anh có thể yêu cầu bất cứ lúc nào nhưng...Sen còn nhỏ, anh có không hài lòng gì thì nói cho tui nghe là được, tui sẽ dạy dỗ Sen lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long thả miếng gà xuống dĩa:

Bình luận đoạn
Bảo Long thả miếng gà xuống dĩa:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cậu có vẻ thích cô Sen đó quá ha! Nam nữ thụ thụ bất thân lại nắm tay nắm chân coi bộ thân thiết lắm! Nhỏ hơn cậu có hai tuổi, vừa vặn thành một đôi.

Bình luận đoạn
- Cậu có vẻ thích cô Sen đó quá ha! Nam nữ thụ thụ bất thân lại nắm tay nắm chân coi bộ thân thiết lắm! Nhỏ hơn cậu có hai tuổi, vừa vặn thành một đôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Không phải như anh nghĩ đâu, tui coi Sen như em gái vì hoàn cảnh tội nghiệp, mà...sao anh biết Sen nhỏ hơn tui hai tuổi?

Bình luận đoạn
- Không phải như anh nghĩ đâu, tui coi Sen như em gái vì hoàn cảnh tội nghiệp, mà...sao anh biết Sen nhỏ hơn tui hai tuổi?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long tự nhiên chột dạ nhưng vẫn vô cùng bình tĩnh nói với Văn Thành:

Bình luận đoạn
Bảo Long tự nhiên chột dạ nhưng vẫn vô cùng bình tĩnh nói với Văn Thành:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cậu lúc nãy nói với anh là Sen 15 tuổi mà.

Bình luận đoạn
- Cậu lúc nãy nói với anh là Sen 15 tuổi mà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành gãi đầu nhớ lại xem mình có nói hay không, vậy mà cậu không thể nhớ nổi, Bảo Long ngồi cạnh gấp miếng gà đặt vào chén Văn Thành hối thúc cậu ăn cơm xong sớm để còn nghỉ, hôm nay Bảo Long đi đường xa đã mệt lắm rồi.

Bình luận đoạn
Văn Thành gãi đầu nhớ lại xem mình có nói hay không, vậy mà cậu không thể nhớ nổi, Bảo Long ngồi cạnh gấp miếng gà đặt vào chén Văn Thành hối thúc cậu ăn cơm xong sớm để còn nghỉ, hôm nay Bảo Long đi đường xa đã mệt lắm rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long hú hồn, xém chút nữa là lộ chuyện gài tay chân bên cạnh Văn Thành, xem ra cậu đã trưởng thành hơn trước rồi, đầu óc nhạy thật, hỏi đúng trọng tâm làm hắn toát mồ hôi.

Bình luận đoạn
Bảo Long hú hồn, xém chút nữa là lộ chuyện gài tay chân bên cạnh Văn Thành, xem ra cậu đã trưởng thành hơn trước rồi, đầu óc nhạy thật, hỏi đúng trọng tâm làm hắn toát mồ hôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cơm nước xong xuôi hai người về phòng nghỉ, Văn Thành thấy hai rương lớn chất đầy tấu chương nhìn mà hoảng:

Bình luận đoạn
Cơm nước xong xuôi hai người về phòng nghỉ, Văn Thành thấy hai rương lớn chất đầy tấu chương nhìn mà hoảng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Số tấu chương này anh đã dồn lại mấy ngày vậy?"

Bình luận đoạn
- Số tấu chương này anh đã dồn lại mấy ngày vậy?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long thản nhiên:

Bình luận đoạn
Bảo Long thản nhiên:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Hai rương là một ngày đó. Thật ra có thể ít hơn nhưng anh không muốn nội các lọc quá nhiều tấu sớ, khoảng thời gian này rất quan trọng nên không thể bỏ qua bất kỳ ý kiến hay báo cáo nào cả.

Bình luận đoạn
- Hai rương là một ngày đó. Thật ra có thể ít hơn nhưng anh không muốn nội các lọc quá nhiều tấu sớ, khoảng thời gian này rất quan trọng nên không thể bỏ qua bất kỳ ý kiến hay báo cáo nào cả.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành thở dài:

Bình luận đoạn
Văn Thành thở dài:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nếu tấu chương nhiều như vậy sao anh còn phải đến Gia Định, anh ở kinh thành thì tui cũng đến đó thôi mà.

Bình luận đoạn
- Nếu tấu chương nhiều như vậy sao anh còn phải đến Gia Định, anh ở kinh thành thì tui cũng đến đó thôi mà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long che dấu sự hỗn loạn trong lòng:

Bình luận đoạn
Bảo Long che dấu sự hỗn loạn trong lòng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Anh cảm thấy ở trong bốn bức tường quá bí bách nên coi như ngao du giải khuây, tiện thể đến xem cậu làm quan phụ mẫu tốt như thế nào thôi.

Bình luận đoạn
- Anh cảm thấy ở trong bốn bức tường quá bí bách nên coi như ngao du giải khuây, tiện thể đến xem cậu làm quan phụ mẫu tốt như thế nào thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành cười một cách miễn cưỡng, Bảo Long thì ra không tin tưởng cậu như vậy:

Bình luận đoạn
Văn Thành cười một cách miễn cưỡng, Bảo Long thì ra không tin tưởng cậu như vậy:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ngày nay đi đường cũng mệt rồi, anh nghỉ sớm cho khoẻ, số tấu chương này ngày mai hẵng giải quyết.

Bình luận đoạn
- Ngày nay đi đường cũng mệt rồi, anh nghỉ sớm cho khoẻ, số tấu chương này ngày mai hẵng giải quyết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đương nhiên tấu chương phải để ngày mai giải quyết rồi, bây giờ Bảo Long phải leo lên giường hưởng thụ cái sự ấm áp của người hắn đã nhung nhớ bấy lâu chứ.

Bình luận đoạn
Đương nhiên tấu chương phải để ngày mai giải quyết rồi, bây giờ Bảo Long phải leo lên giường hưởng thụ cái sự ấm áp của người hắn đã nhung nhớ bấy lâu chứ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long phải khen là Văn Thành tốt hơn bất cứ loại trà định thần nào, xuyên suốt thời gian Bảo Long đến Gia Định hầu như đều ở trong phòng Văn Thành đọc tấu chương, phê tấu sớ.

Bình luận đoạn
Bảo Long phải khen là Văn Thành tốt hơn bất cứ loại trà định thần nào, xuyên suốt thời gian Bảo Long đến Gia Định hầu như đều ở trong phòng Văn Thành đọc tấu chương, phê tấu sớ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ở cạnh Văn Thành là một loại cảm giác an toàn khó tả khiến hắn có thể đạt mức tập trung chưa từng có, bao nhiêu việc như phê chuẩn ngân sách tu sửa đê ở hạ nguồn Hồng Hà, xin thêm lương thảo cho binh sĩ ở biên cương, xin cấp thêm kinh phí để xây dựng thành trì hình sao, người Bồ Đào Nha xin được nhập cảng giao thương với Đại An,...

Bình luận đoạn
Ở cạnh Văn Thành là một loại cảm giác an toàn khó tả khiến hắn có thể đạt mức tập trung chưa từng có, bao nhiêu việc như phê chuẩn ngân sách tu sửa đê ở hạ nguồn Hồng Hà, xin thêm lương thảo cho binh sĩ ở biên cương, xin cấp thêm kinh phí để xây dựng thành trì hình sao, người Bồ Đào Nha xin được nhập cảng giao thương với Đại An,...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Biết bao nhiêu chuyện đều giải quyết một cách trôi chảy, hắn cũng có thể hỏi ý kiến và biết thêm góc nhìn của Văn Thành trong nhiều việc đại sự.

Bình luận đoạn
Biết bao nhiêu chuyện đều giải quyết một cách trôi chảy, hắn cũng có thể hỏi ý kiến và biết thêm góc nhìn của Văn Thành trong nhiều việc đại sự.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Về cô bé Sen kia đương nhiên không được bước nửa chân vào phòng của Văn Thành, là quy định từ trước khi Bảo Long đến chứ không phải mới đây, Sen luôn tò mò hai người đó làm gì trong phòng suốt ngày, chỉ đến giờ cơm Sen mới có thể đến gần phòng mời hai người ra sảnh ăn cơm.

Bình luận đoạn
Về cô bé Sen kia đương nhiên không được bước nửa chân vào phòng của Văn Thành, là quy định từ trước khi Bảo Long đến chứ không phải mới đây, Sen luôn tò mò hai người đó làm gì trong phòng suốt ngày, chỉ đến giờ cơm Sen mới có thể đến gần phòng mời hai người ra sảnh ăn cơm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sen thật sự rất ghét người bạn của ông tổng đốc, Sen nhìn là biết Bảo Long có vấn đề, hắn giống như là rất thích Văn Thành, thích đây không phải là thích kiểu quý mến như bạn bè, Sen có thể đoán được Bảo Long yêu thích Văn Thành cũng giống như tình cảm Sen dành cho Văn Thành vậy.

Bình luận đoạn
Sen thật sự rất ghét người bạn của ông tổng đốc, Sen nhìn là biết Bảo Long có vấn đề, hắn giống như là rất thích Văn Thành, thích đây không phải là thích kiểu quý mến như bạn bè, Sen có thể đoán được Bảo Long yêu thích Văn Thành cũng giống như tình cảm Sen dành cho Văn Thành vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cuộc đời của Sen là một chuỗi ngày tăm tối cho đến khi Sen gặp được Văn Thành, Sen đã quen với việc bị người cha ruột đánh đập vì giận dữ mỗi khi thua bạc nhưng ở với Văn Thành dù một vết xước nhỏ của Sen nếu Văn Thành biết được đều quan tâm, lo lắng.

Bình luận đoạn
Cuộc đời của Sen là một chuỗi ngày tăm tối cho đến khi Sen gặp được Văn Thành, Sen đã quen với việc bị người cha ruột đánh đập vì giận dữ mỗi khi thua bạc nhưng ở với Văn Thành dù một vết xước nhỏ của Sen nếu Văn Thành biết được đều quan tâm, lo lắng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sen đã quen cái cảnh mọi người xung quanh trơ mắt đứng nhìn Sen bị hành hạ mà chưa bao giờ dám đứng ra bênh vực Sen nhưng lần đầu tiên gặp Văn Thành, cậu đã đánh bọn người xấu kia để bảo vệ Sen.

Bình luận đoạn
Sen đã quen cái cảnh mọi người xung quanh trơ mắt đứng nhìn Sen bị hành hạ mà chưa bao giờ dám đứng ra bênh vực Sen nhưng lần đầu tiên gặp Văn Thành, cậu đã đánh bọn người xấu kia để bảo vệ Sen.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người thân duy nhất của Sen trên cõi đời này là cha Sen lại bán Sen cho kĩ phường lấy về vài đồng bạc lẻ vậy mà người không quen biết như Văn Thành đã bỏ ra một số tiền rất lớn để mua Sen về cho Sen chỗ ở, cho Sen công việc, chỉ dạy Sen đủ điều.

Bình luận đoạn
Người thân duy nhất của Sen trên cõi đời này là cha Sen lại bán Sen cho kĩ phường lấy về vài đồng bạc lẻ vậy mà người không quen biết như Văn Thành đã bỏ ra một số tiền rất lớn để mua Sen về cho Sen chỗ ở, cho Sen công việc, chỉ dạy Sen đủ điều.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành chính là ánh sáng đẹp nhất của cuộc đời Sen.

Bình luận đoạn
Văn Thành chính là ánh sáng đẹp nhất của cuộc đời Sen.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ấy vậy mà từ ngày Bảo Long đến phủ, Văn Thành đã không còn thời gian cho Sen nữa rồi. Tay Sen bị chảy máu cũng không để ý tới, Bảo Long luôn kéo hết tất cả sự chú ý của Văn Thành lên người hắn, Sen phải làm sao để có được sự chú ý của Văn Thành, có được tình yêu của Văn Thành đây.

Bình luận đoạn
Ấy vậy mà từ ngày Bảo Long đến phủ, Văn Thành đã không còn thời gian cho Sen nữa rồi. Tay Sen bị chảy máu cũng không để ý tới, Bảo Long luôn kéo hết tất cả sự chú ý của Văn Thành lên người hắn, Sen phải làm sao để có được sự chú ý của Văn Thành, có được tình yêu của Văn Thành đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ê nhỏ, hết chuyện mần rồi ngồi đó chi mậy? - Tiếng bà Chín gọi làm Sen giật mình.

Bình luận đoạn
- Ê nhỏ, hết chuyện mần rồi ngồi đó chi mậy? - Tiếng bà Chín gọi làm Sen giật mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Dạ, Chín hả? con xong hết chuyện rồi, chờ mấy anh lính chẻ lát tre xong con đan thêm mấy cái thúng nữa.

Bình luận đoạn
- Dạ, Chín hả? con xong hết chuyện rồi, chờ mấy anh lính chẻ lát tre xong con đan thêm mấy cái thúng nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Giờ mầy quởn ha! Đi theo tao đi chơi nè mầy.

Bình luận đoạn
- Giờ mầy quởn ha! Đi theo tao đi chơi nè mầy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đi đâu vậy Chín?

Bình luận đoạn
- Đi đâu vậy Chín?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tao đi xin bùa.

Bình luận đoạn
- Tao đi xin bùa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sen ngạc nhiên:

Bình luận đoạn
Sen ngạc nhiên:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Chín xin bùa mần chi?

Bình luận đoạn
- Chín xin bùa mần chi?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà chín bực mình

Bình luận đoạn
Bà chín bực mình

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Chuyện người lớn mầy hỏi mần chi?

Bình luận đoạn
- Chuyện người lớn mầy hỏi mần chi?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sen bị nạt nên mặt bí xị, bà Chín tự nhiên thấy có lỗi nên xuống nước năn nỉ:

Bình luận đoạn
Sen bị nạt nên mặt bí xị, bà Chín tự nhiên thấy có lỗi nên xuống nước năn nỉ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thôi tao...., tại chuyện này nói ra kì lắm mầy ơi, tao cũng không muốn nói.

Bình luận đoạn
- Thôi tao...., tại chuyện này nói ra kì lắm mầy ơi, tao cũng không muốn nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà Chín ngưng một lát, suy nghĩ thôi nói luôn:

Bình luận đoạn
Bà Chín ngưng một lát, suy nghĩ thôi nói luôn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tao kể mầy nghe mầy hổng có đi đồn tầm bậy tầm bạ nghe hông?

Bình luận đoạn
- Tao kể mầy nghe mầy hổng có đi đồn tầm bậy tầm bạ nghe hông?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sen hí ha, hí hửng gật đầu, bà chín nói:

Bình luận đoạn
Sen hí ha, hí hửng gật đầu, bà chín nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tao xin bùa để cầu con, chẳng dấu gì mầy, vợ chồng tao cũng hơn bốn mươi rồi mà hổng có nổi đứa con, vợ chồng tao cũng thuốc bắc, thuốc nam đủ hết, lạy thần, lạy phật biết bao lâu mà hông có là hông có, giờ nghe có ông thầy tên tư Nguyệt mới về làng bên giỏi lắm, có con nhỏ kia cũng tình cảnh như tao, tới tìm ổng, ổng cho cái phép là về có bầu liền, tao đi thử coi sao? Mầy đi với tao hông?"

Bình luận đoạn
- Tao xin bùa để cầu con, chẳng dấu gì mầy, vợ chồng tao cũng hơn bốn mươi rồi mà hổng có nổi đứa con, vợ chồng tao cũng thuốc bắc, thuốc nam đủ hết, lạy thần, lạy phật biết bao lâu mà hông có là hông có, giờ nghe có ông thầy tên tư Nguyệt mới về làng bên giỏi lắm, có con nhỏ kia cũng tình cảnh như tao, tới tìm ổng, ổng cho cái phép là về có bầu liền, tao đi thử coi sao? Mầy đi với tao hông?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Bộ muốn xin cái gì cũng đặng hết hả Chín?

Bình luận đoạn
- Bộ muốn xin cái gì cũng đặng hết hả Chín?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ừa, mầy muốn xin cái gì?

Bình luận đoạn
- Ừa, mầy muốn xin cái gì?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Con thích ông kia mà ông kia hổng thích con, con xin cho ổng thương con được hông Chín?

Bình luận đoạn
- Con thích ông kia mà ông kia hổng thích con, con xin cho ổng thương con được hông Chín?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tổ cha mầy, mới bây lớn mà si tình thằng nào rồi, cái đó thì chắc mầy hỏi ổng bùa yêu thử coi, nhưng mà nghe đồn ổng khó lắm, hông phải ai ổng cũng giúp đâu, tao đi vậy thôi chớ hông biết có duyên được ổng giúp hông nữa.

Bình luận đoạn
- Tổ cha mầy, mới bây lớn mà si tình thằng nào rồi, cái đó thì chắc mầy hỏi ổng bùa yêu thử coi, nhưng mà nghe đồn ổng khó lắm, hông phải ai ổng cũng giúp đâu, tao đi vậy thôi chớ hông biết có duyên được ổng giúp hông nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đi, vậy đi liền đi Chín.

Bình luận đoạn
- Đi, vậy đi liền đi Chín.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thầy tư Nguyệt sống trên chiếc ghe nhỏ trôi đi rầy đây mai đó, thầy dừng chân đến đâu thì cứu giúp cho người dân sống ở đó, nhưng phải có duyên thầy mới giúp, có người quanh quẩn gần nhà thầy biết bao nhiêu lâu mà vẫn chưa thấy thầy hỏi han gì tới. Sen vậy mà thuộc dạng hên ghê lắm, thầy vừa thấy mặt Sen thì liền ào tới nhắm coi chỉ tay, coi nước da, chất tóc liền hỏi Sen là có muốn thầy giúp gì không làm dân chúng xung quanh ganh tỵ hết sức.

Bình luận đoạn
Thầy tư Nguyệt sống trên chiếc ghe nhỏ trôi đi rầy đây mai đó, thầy dừng chân đến đâu thì cứu giúp cho người dân sống ở đó, nhưng phải có duyên thầy mới giúp, có người quanh quẩn gần nhà thầy biết bao nhiêu lâu mà vẫn chưa thấy thầy hỏi han gì tới. Sen vậy mà thuộc dạng hên ghê lắm, thầy vừa thấy mặt Sen thì liền ào tới nhắm coi chỉ tay, coi nước da, chất tóc liền hỏi Sen là có muốn thầy giúp gì không làm dân chúng xung quanh ganh tỵ hết sức.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà Chín thấy Sen ra khỏi lán ghe của ông thầy cầm một gói nhỏ màu vàng trên tay, bà mừng chạy lại hỏi:

Bình luận đoạn
Bà Chín thấy Sen ra khỏi lán ghe của ông thầy cầm một gói nhỏ màu vàng trên tay, bà mừng chạy lại hỏi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cái này là bùa ổng cho mầy hả?

Bình luận đoạn
- Cái này là bùa ổng cho mầy hả?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sen e thẹn gật đầu, bà Chín đập lên vai Sen vừa mừng vừa ganh tị nói:

Bình luận đoạn
Sen e thẹn gật đầu, bà Chín đập lên vai Sen vừa mừng vừa ganh tị nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trời ơi, cái con nhỏ này tốt số hết sức, mầy có duyên lắm ổng mới giúp mầy đó.

Bình luận đoạn
Trời ơi, cái con nhỏ này tốt số hết sức, mầy có duyên lắm ổng mới giúp mầy đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ổng lấy tiền hông mầy?

Bình luận đoạn
- Ổng lấy tiền hông mầy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sen lắc đầu, bà Chín mừng trong bụng, đúng gặp được thầy cao tay rồi vậy mà hai người chờ ở đó đến gần chiều thấy thầy không có động tĩnh gì nữa nên thất vọng ra về đặng lo cơm chiều trong phủ.

Bình luận đoạn
Sen lắc đầu, bà Chín mừng trong bụng, đúng gặp được thầy cao tay rồi vậy mà hai người chờ ở đó đến gần chiều thấy thầy không có động tĩnh gì nữa nên thất vọng ra về đặng lo cơm chiều trong phủ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sáng hôm sau, Sen vừa đi tưới rau ở ngoài vườn xong định bụng lên nhà trước quét sân thì thấy Văn Thành đang chăm chú làm gì đó. Sen mừng hết lớn, hiếm khi thấy Văn Thành ngồi một mình từ khi Bảo Long đến đây nên Sen chạy đến bên cạnh Văn Thành bắt chuyện:

Bình luận đoạn
Sáng hôm sau, Sen vừa đi tưới rau ở ngoài vườn xong định bụng lên nhà trước quét sân thì thấy Văn Thành đang chăm chú làm gì đó. Sen mừng hết lớn, hiếm khi thấy Văn Thành ngồi một mình từ khi Bảo Long đến đây nên Sen chạy đến bên cạnh Văn Thành bắt chuyện:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ông tổng đốc, mới sáng sớm thôi mà ông bận rộn gì vậy?

Bình luận đoạn
- Ông tổng đốc, mới sáng sớm thôi mà ông bận rộn gì vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành nhìn Sen cười:

Bình luận đoạn
Văn Thành nhìn Sen cười:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tui làm lồng đèn cho...ờ...anh ba, sắp đến Trung Thu rồi.

Bình luận đoạn
- Tui làm lồng đèn cho...ờ...anh ba, sắp đến Trung Thu rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặt Sen xị xuống thấy rõ:

Bình luận đoạn
Mặt Sen xị xuống thấy rõ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ông tổng đốc tốt với cậu ba kia ghê đó.

Bình luận đoạn
- Ông tổng đốc tốt với cậu ba kia ghê đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành chột dạ:

Bình luận đoạn
Văn Thành chột dạ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Với ai tui cũng tốt vậy mà.

Bình luận đoạn
- Với ai tui cũng tốt vậy mà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ông tổng đốc, Trung Thu ông đi chơi với Sen được hông?

Bình luận đoạn
- Ông tổng đốc, Trung Thu ông đi chơi với Sen được hông?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành vậy mà từ chối thẳng không thương tiếc:

Bình luận đoạn
Văn Thành vậy mà từ chối thẳng không thương tiếc:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đêm Trung Thu tui hứa với anh ba là dẫn anh ba đi tham quan trong thành rồi.

Bình luận đoạn
- Đêm Trung Thu tui hứa với anh ba là dẫn anh ba đi tham quan trong thành rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Vậy ông tổng đốc đưa cậu ba đi chơi xong rồi về đi với Sen cũng được.

Bình luận đoạn
- Vậy ông tổng đốc đưa cậu ba đi chơi xong rồi về đi với Sen cũng được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành đang do dự không biết phải trả lời làm sao. Khi này Sen mới trưng ra một mặt đáng thương:

Bình luận đoạn
Văn Thành đang do dự không biết phải trả lời làm sao. Khi này Sen mới trưng ra một mặt đáng thương:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ông tổng đốc hổng biết đâu, Sen hồi nhỏ giờ chưa được đi chơi Trung Thu lần nào hết, bữa nào cũng như bữa nấy, Sen phải mần từ sáng đến tối muộn, tiền Sen đi bán được cha đều lấy hết để....

Bình luận đoạn
- Ông tổng đốc hổng biết đâu, Sen hồi nhỏ giờ chưa được đi chơi Trung Thu lần nào hết, bữa nào cũng như bữa nấy, Sen phải mần từ sáng đến tối muộn, tiền Sen đi bán được cha đều lấy hết để....

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành nghe thì chạnh lòng liền cắt ngang lời than thở của Sen:

Bình luận đoạn
Văn Thành nghe thì chạnh lòng liền cắt ngang lời than thở của Sen:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Được rồi, được rồi, đêm Trung Thu tui đi chơi với Sen, nhưng sẽ trễ lắm đó, tui hông đi sớm được đâu."

Bình luận đoạn
- Được rồi, được rồi, đêm Trung Thu tui đi chơi với Sen, nhưng sẽ trễ lắm đó, tui hông đi sớm được đâu."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sen mừng rỡ, cười như mặt trời ban trưa. Văn Thành đang làm lồng đèn nghĩ một chút liền nói:

Bình luận đoạn
Sen mừng rỡ, cười như mặt trời ban trưa. Văn Thành đang làm lồng đèn nghĩ một chút liền nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Để tui làm cho Sen thêm một cái lồng đèn luôn!

Bình luận đoạn
- Để tui làm cho Sen thêm một cái lồng đèn luôn!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sen gật đầu liên hồi như không kiềm được sự vui thích rồi bắt đầu ngồi giúp Văn Thành làm lồng đèn Trung Thu. Trong chốc lát đã hoàn thành được ba cái khung lồng đèn, giờ chỉ cần dán giấy đỏ lên nữa là xong, Văn Thành ngó xuống đất thấy tre còn dư nhiều, nhìn Sen một lát lại cặm cụi gọt gọt, chuốt chuốt trong tích tắc hình dáng cây trâm cài đơn giản đã xuất hiện, sau khi cậu khắc thêm chữ Sen(莲)lên cây trâm rồi Văn Thành mới tặng nó cho Sen.

Bình luận đoạn
Sen gật đầu liên hồi như không kiềm được sự vui thích rồi bắt đầu ngồi giúp Văn Thành làm lồng đèn Trung Thu. Trong chốc lát đã hoàn thành được ba cái khung lồng đèn, giờ chỉ cần dán giấy đỏ lên nữa là xong, Văn Thành ngó xuống đất thấy tre còn dư nhiều, nhìn Sen một lát lại cặm cụi gọt gọt, chuốt chuốt trong tích tắc hình dáng cây trâm cài đơn giản đã xuất hiện, sau khi cậu khắc thêm chữ Sen(莲)lên cây trâm rồi Văn Thành mới tặng nó cho Sen.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sen nhận lấy nó, sờ miết lên nét chữ của Văn Thành, Sen cười tủm tỉm rồi tưởng tượng đủ điều, lòng thầm nghĩ hông lẽ bùa của thầy tư Nguyệt chưa xài mà đã linh vậy rồi sao, hay hôm nay Sen đã sử dụng hết may mắn của cuộc đời mình rồi. Sen hạnh phúc ôm cây trâm vào lòng thầm xem nó như là tín vật định tình của Văn Thành dành riêng cho Sen, Văn Thành thật sự là ánh sáng chói lọi nhất đời này của Sen, Sen sẽ không bao giờ ngừng đuổi theo ánh sáng này được nữa rồi.

Bình luận đoạn
Sen nhận lấy nó, sờ miết lên nét chữ của Văn Thành, Sen cười tủm tỉm rồi tưởng tượng đủ điều, lòng thầm nghĩ hông lẽ bùa của thầy tư Nguyệt chưa xài mà đã linh vậy rồi sao, hay hôm nay Sen đã sử dụng hết may mắn của cuộc đời mình rồi. Sen hạnh phúc ôm cây trâm vào lòng thầm xem nó như là tín vật định tình của Văn Thành dành riêng cho Sen, Văn Thành thật sự là ánh sáng chói lọi nhất đời này của Sen, Sen sẽ không bao giờ ngừng đuổi theo ánh sáng này được nữa rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!