Truyện
Trước Sau
[Nam x Nam] Tư Tình · Moncy · 5/8/2026 5:00:00 PM · 0 0

Chương 23: Tên ăn mày là quan Tổng đốc

Năm Minh Đức thứ nhất.

Bình luận đoạn
Năm Minh Đức thứ nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thời tiết đầu tháng năm ở phương nam thất thường như lòng người khó đoán, sáng vừa mưa trắng trời, trưa hửng nắng cháy da, chiều lại nổi cơn giông lốc.

Bình luận đoạn
Thời tiết đầu tháng năm ở phương nam thất thường như lòng người khó đoán, sáng vừa mưa trắng trời, trưa hửng nắng cháy da, chiều lại nổi cơn giông lốc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu trong chuyến đi nghỉ ngơi, ăn uống hợp lý thì đường từ Gia Định đến Bình An có thể mất 26 ngày mới đến nơi.

Bình luận đoạn
Nếu trong chuyến đi nghỉ ngơi, ăn uống hợp lý thì đường từ Gia Định đến Bình An có thể mất 26 ngày mới đến nơi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy mà Văn Thành đã cưỡi ngựa liên tục không ngừng nghỉ theo trục chính của đường lộ, qua một ngày đến trạm dịch lại đổi một con ngựa khác tiếp tục di chuyển, mỗi ngày ngủ một canh giờ ven đường, ăn lương, uống nước trên lưng ngựa, dưới cái thời tiết khắc nghiệt đó Văn Thành đã đến kinh đô trong 10 ngày.

Bình luận đoạn
Vậy mà Văn Thành đã cưỡi ngựa liên tục không ngừng nghỉ theo trục chính của đường lộ, qua một ngày đến trạm dịch lại đổi một con ngựa khác tiếp tục di chuyển, mỗi ngày ngủ một canh giờ ven đường, ăn lương, uống nước trên lưng ngựa, dưới cái thời tiết khắc nghiệt đó Văn Thành đã đến kinh đô trong 10 ngày.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đám lính gác trước cổng hoàng thành phía đông thấy bộ dạng tên ăn mày lem luốt, bẩn thỉu, đầu tóc rối bù như tổ quạ vậy mà cứ nghênh ngang muốn vào cổng, bọn nó không hỏi nhiều, chỉ làm đúng nhiệm vụ ngăn lại xô ra.

Bình luận đoạn
Đám lính gác trước cổng hoàng thành phía đông thấy bộ dạng tên ăn mày lem luốt, bẩn thỉu, đầu tóc rối bù như tổ quạ vậy mà cứ nghênh ngang muốn vào cổng, bọn nó không hỏi nhiều, chỉ làm đúng nhiệm vụ ngăn lại xô ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành là ai chứ? Một con cá sấu bự gấp hai lần cái người đang ngồi trên điện kia cậu còn có thể lôi đi sền sệt thì mấy người này là gì? Nhưng Văn Thành không chống đối, cậu lùi lại nói với đám lính:

Bình luận đoạn
Văn Thành là ai chứ? Một con cá sấu bự gấp hai lần cái người đang ngồi trên điện kia cậu còn có thể lôi đi sền sệt thì mấy người này là gì? Nhưng Văn Thành không chống đối, cậu lùi lại nói với đám lính:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tui tên Văn Thành là tổng đốc phía nam có chuyện cấp bách cần gặp hoàng thượng.

Bình luận đoạn
- Tui tên Văn Thành là tổng đốc phía nam có chuyện cấp bách cần gặp hoàng thượng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thằng lính cầm giáo xỉa xỉa vào ngực Văn Thành, nghe cậu giới thiệu là tổng đốc thì có chút khựng lại, nó sợ nếu không phải tổng đốc thật mà nó để người không lai lịch vào cung thì nó sẽ bị hoàng thượng chém đứt cổ, mà lỡ là tổng đốc thật, nó lại không cho vào, nó cũng bị chém đứt cổ:

Bình luận đoạn
Thằng lính cầm giáo xỉa xỉa vào ngực Văn Thành, nghe cậu giới thiệu là tổng đốc thì có chút khựng lại, nó sợ nếu không phải tổng đốc thật mà nó để người không lai lịch vào cung thì nó sẽ bị hoàng thượng chém đứt cổ, mà lỡ là tổng đốc thật, nó lại không cho vào, nó cũng bị chém đứt cổ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Làm răng tôi biết ông là tổng đốc, có cái chi chứng minh là tổng đốc mô?

Bình luận đoạn
- Làm răng tôi biết ông là tổng đốc, có cái chi chứng minh là tổng đốc mô?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành khi này mới chưng hửng, cậu coi hát bội thấy người ta có lệnh bài thông hành gì đó, cậu không có gì cả. Đất nước vừa lập lại chỉ hơn bốn tháng cậu đã nhận chức tổng đốc, ngoại trừ lương bổng với tiền dưỡng liêm được nhận theo quý thì vẫn chưa có áo mão, cân đai, ấn tín:

Bình luận đoạn
Văn Thành khi này mới chưng hửng, cậu coi hát bội thấy người ta có lệnh bài thông hành gì đó, cậu không có gì cả. Đất nước vừa lập lại chỉ hơn bốn tháng cậu đã nhận chức tổng đốc, ngoại trừ lương bổng với tiền dưỡng liêm được nhận theo quý thì vẫn chưa có áo mão, cân đai, ấn tín:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tui không có gì để chứng minh, nhưng ông báo lại với hoàng thượng đi, hoàng thượng biết tui đó.

Bình luận đoạn
- Tui không có gì để chứng minh, nhưng ông báo lại với hoàng thượng đi, hoàng thượng biết tui đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Rồi rọt ông chờ hoàng thượng ra đón ông dô hầy?

Bình luận đoạn
- Rồi rọt ông chờ hoàng thượng ra đón ông dô hầy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành cứng miệng: "Tui..."

Bình luận đoạn
Văn Thành cứng miệng: "Tui..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Quan tổng đốc rứa răng đi có một mình, lính hầu, tùy tùng ông mô?"

Bình luận đoạn
- Quan tổng đốc rứa răng đi có một mình, lính hầu, tùy tùng ông mô?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành rõ ràng tình ngay lý gian.

Bình luận đoạn
Văn Thành rõ ràng tình ngay lý gian.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ở thời tiên hoàng Minh Trị, quốc khố thật sự rất dồi dào, các quan tầm cỡ tổng đốc đi đường nhìn là biết ngay, không cần có người phải hỏi 'ngươi là ai?' mới giơ ra lệnh bài ra xác nhận thân phận như trong kịch hát, thật dư thừa.

Bình luận đoạn
Ở thời tiên hoàng Minh Trị, quốc khố thật sự rất dồi dào, các quan tầm cỡ tổng đốc đi đường nhìn là biết ngay, không cần có người phải hỏi 'ngươi là ai?' mới giơ ra lệnh bài ra xác nhận thân phận như trong kịch hát, thật dư thừa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Áo mão may riêng, cân đai phân phẩm rõ ràng, ấn tín trên tay, đi đường gần thì có bốn lính theo khiên kiệu ghế, đi xa chút thì tám lính khiên kiệu võng có lọng che đầu, đi xa như đến kinh thành này thì là cỗ xe hai ngựa, tỳ nữ bốn người, lính hầu cả trăm, nhìn muốn bao nhiêu khí thế là có bấy nhiêu, thử hỏi còn kẻ hèn nào dám mở miệng hỏi ngươi là ai không?

Bình luận đoạn
Áo mão may riêng, cân đai phân phẩm rõ ràng, ấn tín trên tay, đi đường gần thì có bốn lính theo khiên kiệu ghế, đi xa chút thì tám lính khiên kiệu võng có lọng che đầu, đi xa như đến kinh thành này thì là cỗ xe hai ngựa, tỳ nữ bốn người, lính hầu cả trăm, nhìn muốn bao nhiêu khí thế là có bấy nhiêu, thử hỏi còn kẻ hèn nào dám mở miệng hỏi ngươi là ai không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói vậy thật ra có chút thiệt thòi cho các quan thời kì tái thiết đất nước, Bảo Long thật sự đã chi mạnh tay vào các công vụ quan trọng như cấp tiền cho các học giả sang Tây Dương du học, mời thư sinh, thầy đồ đến từng làng xã của các huyện trên cả nước dạy học miễn phí cho những ai muốn học, sửa sang lại thành trì, gia tăng sản xuất nông nghiệp và thủ công nghiệp, chế tạo vũ khí, huấn luyện pháo binh,...

Bình luận đoạn
Nói vậy thật ra có chút thiệt thòi cho các quan thời kì tái thiết đất nước, Bảo Long thật sự đã chi mạnh tay vào các công vụ quan trọng như cấp tiền cho các học giả sang Tây Dương du học, mời thư sinh, thầy đồ đến từng làng xã của các huyện trên cả nước dạy học miễn phí cho những ai muốn học, sửa sang lại thành trì, gia tăng sản xuất nông nghiệp và thủ công nghiệp, chế tạo vũ khí, huấn luyện pháo binh,...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Để rồi những thứ không quá quan trọng, Bảo Long sẽ cắt bớt chi tiêu lại như áo mão hay ấn tín vẫn đang được làm nhưng quá ít nhân công nên công việc mãi không trôi. Đến cả tỳ nữ, thái giám trong cung cũng ít đến buồn tẻ, quanh quẩn chỉ có 20 người.

Bình luận đoạn
Để rồi những thứ không quá quan trọng, Bảo Long sẽ cắt bớt chi tiêu lại như áo mão hay ấn tín vẫn đang được làm nhưng quá ít nhân công nên công việc mãi không trôi. Đến cả tỳ nữ, thái giám trong cung cũng ít đến buồn tẻ, quanh quẩn chỉ có 20 người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy thành ra so với thời của tiên hoàng, những vị tổng đốc đầu tiên của thời Minh Đức khắc khổ đến nỗi bị lính gác cổng nhầm thành ăn mày mà đuổi đi cũng không có nổi một vật gì để chứng minh được thân phận, đúng là chuyện dở khóc, dở cười.

Bình luận đoạn
Vậy thành ra so với thời của tiên hoàng, những vị tổng đốc đầu tiên của thời Minh Đức khắc khổ đến nỗi bị lính gác cổng nhầm thành ăn mày mà đuổi đi cũng không có nổi một vật gì để chứng minh được thân phận, đúng là chuyện dở khóc, dở cười.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình thường Văn Thành cũng đâu đến nỗi bết bát như vậy, chỉ tại gấp rút đến kinh thành, dầm mưa dãi nắng, ăn gió nằm sương có mười ngày mà thân dạng thê lương đến cùng cực.

Bình luận đoạn
Bình thường Văn Thành cũng đâu đến nỗi bết bát như vậy, chỉ tại gấp rút đến kinh thành, dầm mưa dãi nắng, ăn gió nằm sương có mười ngày mà thân dạng thê lương đến cùng cực.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành khi này trở nên thiếu kiên nhẫn, chuyện chết người chứ có phải giỡn chơi mà còn đứng đây kì kèo với đám lính, không cho cậu vào thì cậu xông vào.

Bình luận đoạn
Văn Thành khi này trở nên thiếu kiên nhẫn, chuyện chết người chứ có phải giỡn chơi mà còn đứng đây kì kèo với đám lính, không cho cậu vào thì cậu xông vào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ai biết cái tội lớn nhất của Văn Thành là gì không? Chính là lương thiện, chẳng bao giờ nỡ ra tay với người của mình, nhưng các người tốt nhất là treo cái bảng tên cho Văn Thành biết là các người theo phe cậu ta, vì khi cậu đánh kẻ địch chỉ có chết tươi thôi, cơ hội lặc lìa sống thoi thóp cũng không có, Văn Thành có nói đánh chết một lần ngọt lịm cũng là một loại lương thiện.

Bình luận đoạn
Ai biết cái tội lớn nhất của Văn Thành là gì không? Chính là lương thiện, chẳng bao giờ nỡ ra tay với người của mình, nhưng các người tốt nhất là treo cái bảng tên cho Văn Thành biết là các người theo phe cậu ta, vì khi cậu đánh kẻ địch chỉ có chết tươi thôi, cơ hội lặc lìa sống thoi thóp cũng không có, Văn Thành có nói đánh chết một lần ngọt lịm cũng là một loại lương thiện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy là thành ra trước cổng thành phía đông, một màn đánh nhau trông hết sức bất bình, mấy tên lính cứ cầm giáo mác xông lên xiên thẳng tay, Văn Thành trên người không có vũ khí đánh lui chúng nhưng cố gắng không làm chúng bị thương, Văn Thành tiến được 10 bước thì bị chúng đánh cho lui 3 bước, giáo mác lâu lâu lại xăm thêm một lỗ trên người Văn Thành. Dân chúng trong thành đứng từ xa chỉ chỉ, trỏ trỏ đầy hiếu kì.

Bình luận đoạn
Vậy là thành ra trước cổng thành phía đông, một màn đánh nhau trông hết sức bất bình, mấy tên lính cứ cầm giáo mác xông lên xiên thẳng tay, Văn Thành trên người không có vũ khí đánh lui chúng nhưng cố gắng không làm chúng bị thương, Văn Thành tiến được 10 bước thì bị chúng đánh cho lui 3 bước, giáo mác lâu lâu lại xăm thêm một lỗ trên người Văn Thành. Dân chúng trong thành đứng từ xa chỉ chỉ, trỏ trỏ đầy hiếu kì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lính gác trước cổng đông cung khoảng 20 người, có hơi ít so với quy mô của hoàng cung được xây dựng từ thời các tiên hoàng, vì toàn bộ quân lính đang được tập trung ở rìa ngoài thành Bình An cùng nhân công xây thành đắp lũy, đào hào, gia cố lại 10 cổng đường bộ và 2 cửa đường thủy của thành. Nỗi ám ảnh về quân nổi loạn vẫn luôn thường trực trong đầu của Bảo Long nên từ khi trở về, hắn đã cho quân lính và nhân công chăm chỉ sửa sang thành trì.

Bình luận đoạn
Lính gác trước cổng đông cung khoảng 20 người, có hơi ít so với quy mô của hoàng cung được xây dựng từ thời các tiên hoàng, vì toàn bộ quân lính đang được tập trung ở rìa ngoài thành Bình An cùng nhân công xây thành đắp lũy, đào hào, gia cố lại 10 cổng đường bộ và 2 cửa đường thủy của thành. Nỗi ám ảnh về quân nổi loạn vẫn luôn thường trực trong đầu của Bảo Long nên từ khi trở về, hắn đã cho quân lính và nhân công chăm chỉ sửa sang thành trì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đánh được gần nửa khắc thì từ trong cổng phía đông xuất hiện một người đàn ông khoảng 30 tuổi, dáng người khắc khổ, đen nhẻm nhưng điệu bộ nhẹ nhàng, giọng the thé hét lên:

Bình luận đoạn
Đánh được gần nửa khắc thì từ trong cổng phía đông xuất hiện một người đàn ông khoảng 30 tuổi, dáng người khắc khổ, đen nhẻm nhưng điệu bộ nhẹ nhàng, giọng the thé hét lên:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Chúng mày làm cái gì đấy?

Bình luận đoạn
- Chúng mày làm cái gì đấy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đám lính ngừng tấn công, mũi giáo vẫn chĩa về Văn Thành, một thằng lính nói:

Bình luận đoạn
Đám lính ngừng tấn công, mũi giáo vẫn chĩa về Văn Thành, một thằng lính nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- "Thưa ông nội trung, tên ni nói hắn là tổng đốc phía nam tên Văn Thành xin gặp hoàng thượng, con khôn cho vô, hắn xông vô nở.

Bình luận đoạn
- "Thưa ông nội trung, tên ni nói hắn là tổng đốc phía nam tên Văn Thành xin gặp hoàng thượng, con khôn cho vô, hắn xông vô nở.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Sao chúng mày không chờ ông bẩm cho hoàng thượng?

Bình luận đoạn
- Sao chúng mày không chờ ông bẩm cho hoàng thượng?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đám lính bị quở trách liền sợ:

Bình luận đoạn
Đám lính bị quở trách liền sợ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thưa ông nội trung, con từ chiều đã khôn thấy ông mô, nên loạn ra rứa.

Bình luận đoạn
- Thưa ông nội trung, con từ chiều đã khôn thấy ông mô, nên loạn ra rứa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Chúng mày chờ đấy, ông vào bẩm rồi tính.

Bình luận đoạn
- Chúng mày chờ đấy, ông vào bẩm rồi tính.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quan nội trung liếc mắt nhìn tên ăn mày đang đứng giữa đám lính, quan sát mặt mũi để có gì tả cho Bảo Long nghe xong quay người chậm rãi đi vào trong.

Bình luận đoạn
Quan nội trung liếc mắt nhìn tên ăn mày đang đứng giữa đám lính, quan sát mặt mũi để có gì tả cho Bảo Long nghe xong quay người chậm rãi đi vào trong.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hình ảnh đối nghịch lại chỉ trong lát sau, quan nội trung gấp gáp xách áo quần cao lên tận gối, hối hả chạy trở ra, quỳ xuống hướng Văn Thành chào: 

Bình luận đoạn
Hình ảnh đối nghịch lại chỉ trong lát sau, quan nội trung gấp gáp xách áo quần cao lên tận gối, hối hả chạy trở ra, quỳ xuống hướng Văn Thành chào: 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Quan nội trung Liêu Văn Dầu đón tiếp ông tổng đốc chậm trễ, xin ông tổng đốc khoan dung trách nhẹ tội.

Bình luận đoạn
- Quan nội trung Liêu Văn Dầu đón tiếp ông tổng đốc chậm trễ, xin ông tổng đốc khoan dung trách nhẹ tội.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đám lính đứng cạnh, tim đập chân rung liền quăng bỏ giáo mác quỳ xuống dập đầu: 

Bình luận đoạn
Đám lính đứng cạnh, tim đập chân rung liền quăng bỏ giáo mác quỳ xuống dập đầu: 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Xin ông tha mạng, xin ông.

Bình luận đoạn
- Xin ông tha mạng, xin ông.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành thấy tội nghiệp, khom người đỡ chúng đứng lên:

Bình luận đoạn
Văn Thành thấy tội nghiệp, khom người đỡ chúng đứng lên:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Mấy ông làm đúng nhiệm vụ mà, tui hông trách, đứng dậy đi, sau này cứ y vậy mà làm.

Bình luận đoạn
- Mấy ông làm đúng nhiệm vụ mà, tui hông trách, đứng dậy đi, sau này cứ y vậy mà làm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành vội vã hướng qua quan nội trung nói:

Bình luận đoạn
Văn Thành vội vã hướng qua quan nội trung nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tui có chuyện gấp, ông dẫn tui gặp hoàng thượng liền được hông?

Bình luận đoạn
- Tui có chuyện gấp, ông dẫn tui gặp hoàng thượng liền được hông?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quan nội trung khom người gấp rút dẫn đường. Văn Thành đi để lại đám lính vô cùng cảm kích và lo lắng, đổ thừa nhau hồi nãy đứa nào ác ôn xăm mấy cái lỗ lên người ông tổng đốc, ơn ông độ lượng không xiên chết cái đám cóc nhái này đã may phước lắm rồi.

Bình luận đoạn
Quan nội trung khom người gấp rút dẫn đường. Văn Thành đi để lại đám lính vô cùng cảm kích và lo lắng, đổ thừa nhau hồi nãy đứa nào ác ôn xăm mấy cái lỗ lên người ông tổng đốc, ơn ông độ lượng không xiên chết cái đám cóc nhái này đã may phước lắm rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ cổng phía đông, Văn Dầu dẫn Thành qua sảnh của phủ nội vụ, đi thẳng vào cửa điện Cần Chánh, rẽ hướng tay phải đến lầu Ngự Tiền Văn Phòng đây là nơi Bảo Long ở phê duyệt tấu chương từ khi mặt trời ló dạng cho đến tận khuya.

Bình luận đoạn
Từ cổng phía đông, Văn Dầu dẫn Thành qua sảnh của phủ nội vụ, đi thẳng vào cửa điện Cần Chánh, rẽ hướng tay phải đến lầu Ngự Tiền Văn Phòng đây là nơi Bảo Long ở phê duyệt tấu chương từ khi mặt trời ló dạng cho đến tận khuya.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long nghe tin Văn Thành đích thân đến, bụng dạ vừa mừng vừa lo, hắn lo sợ không biết Văn Thành đến vì chuyện gì hệ trọng, Bảo Long đang chuẩn bị tinh thần để nghe việc long trời lở đất gì đó.

Bình luận đoạn
Bảo Long nghe tin Văn Thành đích thân đến, bụng dạ vừa mừng vừa lo, hắn lo sợ không biết Văn Thành đến vì chuyện gì hệ trọng, Bảo Long đang chuẩn bị tinh thần để nghe việc long trời lở đất gì đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long cũng mừng vì hắn lại được gặp người mà hắn chưa bao giờ thôi nhung nhớ, chỉ cần không phê tấu chương trong khoảnh khắc, đầu óc rảnh rỗi thì những kí ức cùng Văn Thành lênh đênh trên sông nước lại ùa về, mơ ước tháng ngày được làm một đôi tri kỉ ngao du khắp cùng trời cuối đất.

Bình luận đoạn
Bảo Long cũng mừng vì hắn lại được gặp người mà hắn chưa bao giờ thôi nhung nhớ, chỉ cần không phê tấu chương trong khoảnh khắc, đầu óc rảnh rỗi thì những kí ức cùng Văn Thành lênh đênh trên sông nước lại ùa về, mơ ước tháng ngày được làm một đôi tri kỉ ngao du khắp cùng trời cuối đất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bậc đế vương muốn tâm sự cũng không biết tỏ cùng ai, đến biểu cảm trên khuôn mặt bây giờ cũng phải trưng ra một dạng gặp biến bất động để che dấu cảm xúc bên trong, hắn tự cười chính mình từ khắc nào đã trở nên trưởng thành đến vậy.

Bình luận đoạn
Bậc đế vương muốn tâm sự cũng không biết tỏ cùng ai, đến biểu cảm trên khuôn mặt bây giờ cũng phải trưng ra một dạng gặp biến bất động để che dấu cảm xúc bên trong, hắn tự cười chính mình từ khắc nào đã trở nên trưởng thành đến vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặt trời đã mất dạng tự bao giờ, hoàng cung khắp nơi đều tối tăm mặc dù phía xa xa trên hành lang vẫn thấy được bóng chiếc lồng đèn sáng lập loè đung đưa trong gió, Văn Thành nhìn cảnh liền cảm thấy thật cô đơn, tịch mịch, ở nơi hoàng cung rộng lớn này chính là nhà của Bảo Long, vậy mà giờ đây chỉ còn một mình Bảo Long trở về nhà, những người thân khác trong gia đình không còn ai sống sót, có lẽ Bảo Long cũng đang cảm thấy cô đơn như chiếc đèn lồng kia. Văn Thành có chút chùng bước cho mục đích chuyến đi này, cậu càng thêm thương cảm cho Bảo Long, hiểu tâm trạng khi Bảo Long ra quyết định trả thù tàn sát nhà họ Hồ như vậy.

Bình luận đoạn
Mặt trời đã mất dạng tự bao giờ, hoàng cung khắp nơi đều tối tăm mặc dù phía xa xa trên hành lang vẫn thấy được bóng chiếc lồng đèn sáng lập loè đung đưa trong gió, Văn Thành nhìn cảnh liền cảm thấy thật cô đơn, tịch mịch, ở nơi hoàng cung rộng lớn này chính là nhà của Bảo Long, vậy mà giờ đây chỉ còn một mình Bảo Long trở về nhà, những người thân khác trong gia đình không còn ai sống sót, có lẽ Bảo Long cũng đang cảm thấy cô đơn như chiếc đèn lồng kia. Văn Thành có chút chùng bước cho mục đích chuyến đi này, cậu càng thêm thương cảm cho Bảo Long, hiểu tâm trạng khi Bảo Long ra quyết định trả thù tàn sát nhà họ Hồ như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bước vào lầu Ngự Tiền, trong phòng này chỉ có ánh đèn bên bàn tấu chương là nhiều và sáng nhất, khuôn mặt khôi ngô và uy nghiêm của Bảo Long càng hiện lên sắc nét làm Văn Thành có chút bối rối trước dung nhan của bậc đế vương.

Bình luận đoạn
Bước vào lầu Ngự Tiền, trong phòng này chỉ có ánh đèn bên bàn tấu chương là nhiều và sáng nhất, khuôn mặt khôi ngô và uy nghiêm của Bảo Long càng hiện lên sắc nét làm Văn Thành có chút bối rối trước dung nhan của bậc đế vương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành quỳ dập đầu, nghiêm chào đúng lễ:

Bình luận đoạn
Văn Thành quỳ dập đầu, nghiêm chào đúng lễ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thần là Lê Văn Thành,quan tổng đốc phía nam xin thỉnh an bệ hạ.

Bình luận đoạn
- Thần là Lê Văn Thành,quan tổng đốc phía nam xin thỉnh an bệ hạ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long thấy Văn Thành vào yết kiến với bộ dạng nhếch nhác, bẩn thỉu thì trong lòng nhói lên, có chuyện gì xảy ra mà đến nông nỗi này:

Bình luận đoạn
Bảo Long thấy Văn Thành vào yết kiến với bộ dạng nhếch nhác, bẩn thỉu thì trong lòng nhói lên, có chuyện gì xảy ra mà đến nông nỗi này:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thành, chẳng phải khi phong quan anh đã ban cho cậu đặc ân là nhập triều bất bái, tiền trảm hậu tấu sao? Cậu...lên đây ngồi cạnh anh đi, có gì hẵn từ từ nói.

Bình luận đoạn
- Thành, chẳng phải khi phong quan anh đã ban cho cậu đặc ân là nhập triều bất bái, tiền trảm hậu tấu sao? Cậu...lên đây ngồi cạnh anh đi, có gì hẵn từ từ nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành quỳ bên dưới nghe được liền cảm thấy sống mũi cay cay, Bảo Long chưa từng thay đổi cách xưng hô với cậu:

Bình luận đoạn
Văn Thành quỳ bên dưới nghe được liền cảm thấy sống mũi cay cay, Bảo Long chưa từng thay đổi cách xưng hô với cậu:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Bệ hạ, thần xin ngài cho thần được quỳ để thưa chuyện, rồi sau đó tùy ý ngài định đoạt.

Bình luận đoạn
- Bệ hạ, thần xin ngài cho thần được quỳ để thưa chuyện, rồi sau đó tùy ý ngài định đoạt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đại não của Bảo Long bắt đầu trở nên căng thẳng, hắn sắp phải nghe chuyện gì khủng khiếp lắm hay sao? Tùy ý định đoạt tương tự như 'sống chết tùy ngài quyết'.

Bình luận đoạn
Đại não của Bảo Long bắt đầu trở nên căng thẳng, hắn sắp phải nghe chuyện gì khủng khiếp lắm hay sao? Tùy ý định đoạt tương tự như 'sống chết tùy ngài quyết'.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bao nhiêu viễn cảnh tồi tệ lại luân phiên xuất hiện, mớ cảm xúc hỗn độn này làm Bảo Long phải nắm chặt lòng bàn tay để trấn định tinh thần, Văn Thành giờ đây đã trở thành điểm yếu duy nhất của hắn, chỉ một câu nói không đầu không đuôi mà có thể khiến hắn như ngồi trong đống lửa như vậy.

Bình luận đoạn
Bao nhiêu viễn cảnh tồi tệ lại luân phiên xuất hiện, mớ cảm xúc hỗn độn này làm Bảo Long phải nắm chặt lòng bàn tay để trấn định tinh thần, Văn Thành giờ đây đã trở thành điểm yếu duy nhất của hắn, chỉ một câu nói không đầu không đuôi mà có thể khiến hắn như ngồi trong đống lửa như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!