Chương 22: Hoàng đế Minh Đức
Rằm tháng Giêng, hai con tàu lớn uy nghi rẽ sóng mang theo Thái tử Bảo Long bình an trở về cố quốc, gió biển lồng lộng thổi bạt màn sương sớm khiến rồng lớn uốn lượn trên lá cờ nhuộm sắc vàng chói của triều Nguyễn như sống dậy. Dưới chân thủ ngự cảng An Nam, thành Gia Định, tổng đốc Lê Văn Toại cùng quân lính hò reo, mừng rỡ nghênh đón vị chân mệnh thiên tử trở về sau gần hai năm loạn lạc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vừa về đến, Bảo Long đã lao ngay vào việc sắp xếp lại trật tự trên cả nước. Bùi Kiệm chuẩn bị sổ sách, báo cáo thu chi số vàng mà Bảo Long nhờ y cất giữ và hoàn trả lại phần còn dư.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chọn ngày lành, tháng tốt để công bố việc lên ngôi, làm lễ tế trời và ngày làm lễ tế các vong hồn người dân, tướng sĩ tử nạn trong trận nội loạn vừa qua.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thăng chức cho Văn Thành từ Chưởng doanh lên làm Tổng đốc phía nam để trấn giữ đất Gia Định và toàn bộ vùng Nam Cửu Long.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lê Văn Toại làm Tổng đốc vùng Lâm Hải, thái phó Tiêu Lang làm Tổng đốc vùng Mũi Cò, thiếu úy Vương Bác làm Tổng đốc Đồ Sơn, tạm thời cho Bùi Kiệm về trấn giữ Tiên Sa để Ngự y Lâm Sanh trở lại kinh thành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Riêng Bùi Kiệm phải chờ Bảo Long tìm được nhân tài thân tín sẽ điều đến thay cho y.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tổng đốc là người có quyền hành sinh sát tối cao của cả một vùng đất rộng lớn, bình thường họ không cần thiết triều nếu không có chuyện cấp bách, chuyên giải quyết mọi rắc rối từ các huyện xong xuôi mới viết tấu thư để gửi về kinh đô báo cáo tình hình và kết quả cho Bảo Long, vì lý do đó mà Bảo Long muốn tận dụng những tâm phúc ít ỏi của mình vào các vị trí Tổng đốc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tổng đốc Lê Văn Toại phụ trách hộ tống Bảo Long từ thành Gia Định trở về kinh đô Bình An và sau đó cho Lê Văn Toại thẳng tiến đến Lâm Hải nhận chức.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong số những sĩ phu chiêu mộ được khi Bảo Long còn đang trốn chạy, quân Bạch Mã - những quân lính từng theo Hồ Tử Cách truy sát Bảo Long, hắn đều trọng dụng như nhau, tuyển chọn nhân tài, văn sĩ qua một lượt rồi sắp xếp vào các chức tri huyện, tuần phủ,...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngày 16 tháng 3 âm lịch, Bảo Long chính thức lên ngôi khi vừa tròn 18 tuổi, lấy niên hiệu là Minh Đức, đóng đô ở Bình An thành, làm lễ tế trời long trọng với sự chứng kiến của bá quan văn võ. Bảo Long ban chiếu chỉ thông cáo cả nước, Bùi Kiệm khi này như lời hứa được làm sứ giả nhận nhiệm vụ sang Xiêm gửi vật phẩm cùng báo tin rằng, nước Đại An đã có Tân hoàng Minh Đức.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngày 27 tháng 3 âm lịch, Hoàng đế Minh Đức ban chiếu chỉ trên cả nước hưởng ứng ba ngày cuối của tiết Thanh Minh để tưởng nhớ những người đã chết trong trận nội loạn vừa qua. Tại kinh đô, lễ tế vong linh tử nạn đã được hoàng đế Minh Đức chủ trì trang nghiêm, mặc niệm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Để tái thiết đất nước, Bảo Long huy động hàng triệu nhân công từ khắp cả nước về xây dựng lại kinh đô, ban đầu chỉ đắp lại những phần sụp đổ bằng đất, sau đó mới xây lại bằng gạch. Quan lại được tuyển chọn qua giáo dục, khoa cử.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Về chính sách nông nghiệp, Bảo Long khuyến khích cho khai hoang mở đất, người dân khai hoang được đến đâu thì đất họ nhiều đến đấy, lập đồn điền, miễn giảm thuế cho dân vùng bị thiên tai, cấm giết thịt trâu bò hay bỏ ruộng hoang với mục đích để phục hồi sản xuất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Về thương nghiệp, Bảo Long sau khi gửi sứ giả đến các nước lân cận báo tin triều đại nhà Nguyễn đã huy hoàng trở lại, mời các thương nhân đến để giao thương hàng hoá, thiết lập thủy quân canh gác cửa biển nhằm hỗ trợ các tàu thuyền của thương buôn tránh bị cướp biển quấy phá.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rút kinh nghiệm từ những thiếu sót của Tiên hoàng Minh Trị, Bảo Long khi này chú trọng vào cả quân sự để tránh những nguy cơ khó lường từ ngoại bang xâm lược hay tặc tử nổi loạn. Bảo Long cho các học giả sang xứ Tây Dương học tập kĩ thuật quân sự tiên tiến của họ cùng những gì hay ho xứ người về áp dụng cho đất nước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngoài kĩ thuật chế tạo vũ khí, huấn luyện pháo binh, đặc biệt còn một công trình kiến trúc quân sự của người Pháp mà Bảo Long cực kì tâm đắc và muốn xây dựng đó là thành trì hình sao, là một trong những công trình phòng thủ hoàn mỹ nhất mà hắn từng biết đến.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thoắt cái đã gần bốn tháng, kể từ ngày đầu tiên Bảo Long trở về vương vị. Mặc cho sự hồi sinh của một đất nước đã từng nghĩ là sẽ lụi tàn, Bảo Long chưa từng thấy vui mừng vì điều đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có một nỗi đau còn sâu hơn cả gánh nặng giang sơn. Hắn ao ước có tài lực dư dả để triệu người đi dọc con sông cạnh hoàng lăng mà tìm về di cốt của từng người thân, để nỗi ám ảnh về những mảnh hài cốt trôi sông dạt biển không còn quặn thắt mỗi khi màn đêm buông xuống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một buổi chiều u ám, khi sương núi bắt đầu kéo về phủ kín Bình An thành, một tin báo khẩn khiến Bảo Long phải rời mắt khỏi chồng tấu chương ngay tức khắc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một người đàn ông tiều tụy, quần áo rách bươm vì gió sương rừng núi, đã được dẫn vào điện. Hắn quỳ sụp, run rẩy dâng lên một chiếc hộp gỗ thô ráp, bên trong là một hộp sọ cháy xém:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Tâu... tâu Bệ hạ - Giọng người đàn ông khản đặc, mắt ngấn lệ - Kẻ hèn này... này lẩn trốn trong rừng sâu... tránh binh đao loạn lạc... cho đến khi nghe tin Bệ hạ trở về... Con... nhanh chóng đi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt ráo hoảnh vì đã khóc cạn nước mắt:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Đây chính là... long thể của Tiên vương. Con đã tìm thấy Người... bị lửa thiêu cháy ở biên thùy... nhưng vẫn còn giữ được chút... chút gì đó của Người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long bước đến gần chiếc hộp gỗ đó. Hắn không nói một lời. Ánh mắt hắn găm chặt vào hộp sọ cháy xém trong hộp. Một bàn tay thô lớn, lạnh ngắt, từ từ đưa ra, chạm vào mảnh xương còn ám mùi khói và cái chết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn nhấc hộp sọ lên, nhẹ như nâng một viên minh châu đã mất, nhưng đôi vai rắn chắc lại run lên bần bật. Cả điện Thái Bình im phăng phắc, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa như tiếng than khóc của người quá cố.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chính buổi chiều hôm đó, Bảo Long đích thân đến hoàng lăng cũ. Những bức tường đá thanh đổ nát đã được đắp lại tạm bợ bằng đất, không còn vẻ uy nghi của một nơi an nghỉ đế vương. Nơi đây từng là thánh địa, giờ chỉ còn là một nấm mồ tạm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn hạ lệnh cho tất cả quân lính, thái giám và cung nữ lùi xa hàng chục trượng. Giữa mênh mông đất trời, chỉ còn Bảo Long và chiếc hộp sọ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn quỳ xuống trước nấm mồ đất, đào một hố nhỏ. Nơi đó, hắn đặt hộp sọ xuống, rồi dùng một lưỡi dao ngắn sắc lạnh rạch một đường trên cổ tay mình. Máu tươi đỏ thẫm nhỏ từng giọt xuống hộp sọ cháy xém.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từng giọt máu quân vương thấm dần vào xương cốt, như một nghi lễ nhận huyết thống linh thiêng. Đôi mắt Bảo Long nhắm nghiền, môi khẽ mấp máy những lời nguyện cầu thâm trầm. Hắn cảm nhận một thứ gì đó rần rật chảy trong huyết quản, một mối liên kết vô hình nhưng mãnh liệt với Tiên vương đã khuất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi đôi mắt hắn mở ra, không còn là sự đau xót hay tiếc thương. Thay vào đó là hai hàng nước mắt chảy dài, nhưng không phải nước mắt bi lụy, mà là nước mắt của sự căm hờn đã hóa băng đá.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái hồn cốt rệu rã của Tiên hoàng Minh Trị như đã nhập vào hắn, truyền cho hắn nỗi uất hận thấu trời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chính khoảnh khắc hộp sọ từ từ ngấm từng giọt máu ấy vào trong, khi hai hàng nước mắt vừa chạm gò má, Bảo Long đã ra lệnh. Giọng hắn không còn là tiếng nói của một vị vua trẻ vừa lên ngôi, mà là âm thanh gầm thét của một con thú bị thương nặng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Lập đội Oán Binh! Truy sát chín đời gia tộc họ Hồ! Đào mộ bốn đời nhà chúng, đem di cốt phơi giữa đồng hoang!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mỗi chữ hắn thốt ra như một nhát búa giáng xuống, đóng đinh số phận của cả một dòng họ. Sương chiều càng lúc càng đặc quánh, nuốt chửng cả một đế vương đang trỗi dậy từ nỗi đau để hóa thành cuồng nộ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long bước ra khỏi hoàng lăng, đội cận vệ vẫn đang đứng chờ hắn từ xa. Hắn không lặp lại lời vừa rồi, mà chỉ cần nhìn vào mắt tên chỉ huy và lặp lại bằng một giọng lạnh lùng, tĩnh lặng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Lập đội Oán Binh. Làm như lời ta vừa truyền.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mặc dù Bảo Long không chắc Hồ Tử Cách khi đó rơi xuống biển đã làm mồi cho cá hay trôi dạt về đâu. Bảo Long ra lệnh cho quân lính và dân chúng thấy bất kì thi thể hoặc người sống nào dạt vào bờ ở biển phía nam và tây nam thì tuyệt không được chôn cất hay cứu giúp đều phải giao nộp cho tuần phủ quản lý, phơi thây giữa đồng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dưới ánh trăng mờ đục, nghĩa trang của dòng họ Hồ ở một vùng quê nghèo vang lên những tiếng cạch... cạch... chát... khô khốc và vội vã. Không phải tiếng tụng kinh cầu siêu, mà là tiếng búa đục vào đá lạnh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một người đàn ông trung niên, tay run cầm cập, mồ hôi vã ra như tắm dù trời về đêm lạnh ngắt. Ông ta quỳ sụp dưới chân tấm bia đá xanh, một tay cầm đục, một tay cầm búa, điên cuồng nện vào chữ "Hồ" (胡) đang chễm chệ trên đầu bia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những mảnh đá vụn văng vào mặt, vào mắt, nhưng ông ta không dám chớp. Chữ "Hồ" tôn nghiêm bao đời, giờ đây qua làn nước mắt và bụi đá, chỉ còn là một vết sẹo nham nhở, nát vụn. Ông ta đang cố xóa đi dấu vết của tổ tiên, chỉ để cứu lấy mạng sống cho bầy con nhỏ đang run rẩy ở nhà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong những ngôi nhà đóng kín cửa, đèn dầu thắp leo lét. Người ta không dám gọi tên nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một ông già cầm cuốn ghi chép gia phả đã ngã vàng, bàn tay nhăn nheo run rẩy cầm bút lông thấm mực đậm, bôi đen chữ "Hồ" trên bìa để biến nó thành chữ "Hà" (何) một cách gượng ép.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mực chưa kịp khô, ông đã vội vàng ép cuốn sổ vào ngực, miệng lầm bầm: "Từ nay các con mang họ Hà... tổ tiên có quở trách thì một mình ông già này chịu, nghe chưa..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại thành Gia Định, Văn Thành từ trên nhìn xuống. Một toán dân tị nạn chừng chục người, già trẻ lớn bé, mặt mũi lấm lem bùn đất và vệt máu đã khô, đang cuồng loạn đập cửa thành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phía sau họ, bụi cuốn mù trời, thấp thoáng những chiếc bóng áo đen cưỡi ngựa, tay lăm lăm xích sắt và mã tấu. Đó là Oán Binh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong đám dân đó, có một gã đàn ông gào khóc, tay giơ cao một tờ giấy khai thân rách nát:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Trời ơi... Tui là Hồ Văn Đực, gốc gác ở xứ này từ đời tám hoánh rồi, nhà tui có liên can gì tới đám họ Hồ trên núi đâu! Tha cho con tui đi! Tui xin mấy ông mà!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng tiếng đáp lại chỉ là tiếng cười lạnh lẽo và tiếng xích sắt quăng tới. Với Oán Binh, cái họ "Hồ" chính là bản án tử hình, không cần phân bua máu mủ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành lao xuống, một mình một ngựa vọt ra khỏi cổng thành đang hé mở. Thanh kiếm trên tay cậu tuốt khỏi vỏ, ánh thép lóe lên dưới nắng chiều Gia Định.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành thúc ngựa chặn giữa đám dân và toán Oán Binh, binh lính trong thành đang xây đắp tường thành, thấy có biến thì ùng ùng mang theo gậy gộc, giáo mác dàn trận phía sau Văn Thành tạo nên áp lực không nhỏ cho đám Oán Binh:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ta là Tổng đốc Gia Định, được Hoàng thượng ban cho quyền tiền trãm hậu tấu. Sau vạch kiếm này là đất của dân Gia Định, đứa nào bước qua, thủ cấp đứa đó nằm lại!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Oán Binh đương nhiên đã nghe qua danh Tổng đốc Gia Định uy chấn một vùng như thế nào, chưa kể khi xưa còn cùng hoàng đế vào sinh ra tử, đám dân này có chạy cũng không thoát, nhưng đụng vào Tổng đốc thì rõ khó mà giữ được cái mạng. Chúng toan rút lui về dâng tấu lên hoàng thượng rồi tính.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi đẩy lùi được toán Oán Binh, Thành nhìn đám dân đang quỳ lạy dưới chân mình, đứa trẻ họ Hồ vừa nãy suýt mất mạng đang run rẩy ôm lấy chân cậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành nhìn về hướng Kinh đô, đôi mắt cậu chỉ toàn là sự bàng hoàng tột độ. Cậu nhận ra người ngồi trên ngai vàng kia dường như nay đã hóa thành một kẻ xa lạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành không kịp chuẩn bị hành lý, chỉ mang theo một túi tiền lương vừa nhận được ở quý này, dặn thuộc cấp:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Đóng chặt cổng thành, nội bất xuất ngoại bất nhập. Ai họ Hồ vào đây, ta bảo bọc. Có chuyện gì, ta chịu tội với trời!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói đoạn, cậu quất ngựa, bóng ngựa đen lao đi như một mũi tên xé toạc khoảng không, hướng thẳng về Bình An thành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại kinh đô, các quan làm việc ở trung ương như các bộ, viện thường nhập triều mỗi buổi sáng để lo công vụ cho đến tối muộn mới trở về phủ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long sẽ cho thiết đại triều yết kiến mỗi tháng hai lần, vào ngày 1 và ngày 15 âm lịch ở điện Thái Bình để nghe tấu chương và giải quyết các việc quan trọng của triều đình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngoài ra, vào các ngày khác, nếu có việc cần tấu sớ thì các quan vẫn có thể vào triều gặp vua. Còn các vị Tổng đốc mặc dù quyền cao, chức trọng nhưng chỉ làm việc với triều đình trung ương từ xa qua các tấu chương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nay gặp chuyện hệ trọng liên quan đến tính mạng những người vô tội, Văn Thành thiết nghĩ thời gian chuyển tấu chương qua các trạm dịch càng kéo dài thì càng có thêm nhiều linh hồn oan ức.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho đến bây giờ Văn Thành vẫn không tin được là Bảo Long đã ra một quyết định tàn nhẫn như vậy, cậu hiểu mối thâm thù huyết hải mà Bảo Long đã phải trải qua, nhưng Bảo Long khác với tên Hồ Tử Cách đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu vẫn còn nhớ Bảo Long là người bao dung, tốt bụng như thế nào, Bảo Long không sợ nguy hiểm một mình muốn cứu bé gái khỏi hung hàm cá sấu, chính Bảo Long đã ra lệnh trong trận dẹp loạn Mã tặc không được làm tổn thương dân làng, không được giết hại đám Mã tặc nếu bọn chúng không gây nguy hiểm, còn cho phép Văn Thành cứu đám Mã tặc rớt xuống biển mặc dù trước đó chính đám tặc tử đó hô hào giết Bảo Long, chẳng những vậy khi lên ngôi Bảo Long còn trọng dụng các tướng sĩ phe Mã tặc không hề câu nệ quá khứ bất hảo của chúng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long có muốn đào hết mộ tổ chín đời nhà Hồ Tử Cách thì Văn Thành ở đây cũng không dám can thiệp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng người còn sống thì khác, tội ai làm, người đó gánh cớ sao lại liên lụy đến những con người yếu đuối không có sức chống cự, Bảo Long làm như vậy chẳng khác nào tái hiện lại hình ảnh Hồ Tử Cách tán tận lương tâm trong quá khứ hay sao, hình ảnh mà chính Bảo Long đã từng căm ghét nhất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị