Truyện
Trước Sau
[Nam x Nam] Tư Tình · Moncy · 5/8/2026 5:00:00 PM · 0 0

Chương 24: Mối thù diệt tộc

Bảo Long hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng phồng rồi xẹp xuống, như thể đang dồn hết dũng khí để đối mặt với một cơn bão sắp ập đến. Đôi mắt hắn nhìn thẳng vào người đối diện, giọng nói trầm xuống, chắc nịch nhưng vẫn có chút nghẹn lại:

Bình luận đoạn
Bảo Long hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng phồng rồi xẹp xuống, như thể đang dồn hết dũng khí để đối mặt với một cơn bão sắp ập đến. Đôi mắt hắn nhìn thẳng vào người đối diện, giọng nói trầm xuống, chắc nịch nhưng vẫn có chút nghẹn lại:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Có chuyện gì? cậu nói đi!

Bình luận đoạn
- Có chuyện gì? cậu nói đi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành với dáng vẻ cung kính nhưng chất chứa đầy nỗi niềm:

Bình luận đoạn
Văn Thành với dáng vẻ cung kính nhưng chất chứa đầy nỗi niềm:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Muôn tâu bệ hạ, thần khẩn xin bệ hạ hãy... ...hãy tha mạng cho những người vô tội nhà họ Hồ.

Bình luận đoạn
- Muôn tâu bệ hạ, thần khẩn xin bệ hạ hãy... ...hãy tha mạng cho những người vô tội nhà họ Hồ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả căn phòng dường như ngưng động, ngọn đèn khẽ lung lay theo gió, Bảo Long dường như quên cả việc hít thở, chậm rãi hỏi từng từ:

Bình luận đoạn
Cả căn phòng dường như ngưng động, ngọn đèn khẽ lung lay theo gió, Bảo Long dường như quên cả việc hít thở, chậm rãi hỏi từng từ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thành, cậu có thấy anh đáng thương không?

Bình luận đoạn
- Thành, cậu có thấy anh đáng thương không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành chỉ gồng mình im lặng và cúi đầu.

Bình luận đoạn
Văn Thành chỉ gồng mình im lặng và cúi đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long kìm chế nỗi xúc động, gằng lên từng chữ:

Bình luận đoạn
Bảo Long kìm chế nỗi xúc động, gằng lên từng chữ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Sao cậu không trả lời? Những người vô tội nhà họ Hồ? Vậy dòng tộc họ Nguyễn mang tội đáng chết sao? Cậu nhìn đi, trên đời này...

Bình luận đoạn
- Sao cậu không trả lời? Những người vô tội nhà họ Hồ? Vậy dòng tộc họ Nguyễn mang tội đáng chết sao? Cậu nhìn đi, trên đời này...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long như không tin vào những gì mình sắp nói:

Bình luận đoạn
Bảo Long như không tin vào những gì mình sắp nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Trên đời này...anh không còn một người thân nào nữa rồi, đến cả di cốt của tổ tiên cũng không còn, tha cho họ? Hồ Tử Cách có từng nghĩ sẽ tha cho người nhà anh sao? cậu không thấy anh đáng thương sao?

Bình luận đoạn
- Trên đời này...anh không còn một người thân nào nữa rồi, đến cả di cốt của tổ tiên cũng không còn, tha cho họ? Hồ Tử Cách có từng nghĩ sẽ tha cho người nhà anh sao? cậu không thấy anh đáng thương sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành giữ nguyên tư thế quỳ, ý chí vẫn kiên định mặc cho giọng đang rung lên vì cậu đồng cảm với nỗi đau của Bảo Long hơn bất kỳ ai hết:

Bình luận đoạn
Văn Thành giữ nguyên tư thế quỳ, ý chí vẫn kiên định mặc cho giọng đang rung lên vì cậu đồng cảm với nỗi đau của Bảo Long hơn bất kỳ ai hết:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tâu bệ hạ, mối hận thù giữa hoàng tộc họ Nguyễn và Hồ Tử Cách thần chưa từng quên, Hồ Tử Cách có chết thêm ngàn lần nữa cũng không hết tội... nhưng thần xin bệ hạ suy xét kỹ. Việc tàn sát giết hại cả những người vô can yếu đuối, không có sức chống cự chỉ gieo rắc thêm oán hận, khiến lòng dân ly tán...

Bình luận đoạn
- Tâu bệ hạ, mối hận thù giữa hoàng tộc họ Nguyễn và Hồ Tử Cách thần chưa từng quên, Hồ Tử Cách có chết thêm ngàn lần nữa cũng không hết tội... nhưng thần xin bệ hạ suy xét kỹ. Việc tàn sát giết hại cả những người vô can yếu đuối, không có sức chống cự chỉ gieo rắc thêm oán hận, khiến lòng dân ly tán...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tại sao? Tại sao người mà hắn nghĩ sẽ luôn luôn ủng hộ hắn lại không thấu hiểu cho hắn, không đồng cảm với hắn? Đứng ra bảo vệ gia tộc họ Hồ?

Bình luận đoạn
Tại sao? Tại sao người mà hắn nghĩ sẽ luôn luôn ủng hộ hắn lại không thấu hiểu cho hắn, không đồng cảm với hắn? Đứng ra bảo vệ gia tộc họ Hồ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mỗi khi nhớ đến cảnh đám loạn tặc Hồ Tử Cách xông vào cung tàn sát bừa bãi thì cơn giận này không bao giờ hạ xuống được. Bản thân hắn mang trong mình dòng máu hoàng tộc, là người kế vị tương lai nên tướng lĩnh, binh sĩ luôn lấy hết sức, tập trung lực lượng để bảo vệ an toàn cho hắn, còn người nhà hắn, mẹ của hắn, em gái của hắn, thê tử của hắn, các vương gia họ Nguyễn,... không còn binh lính để bảo vệ thì không phải là không có sức chống cự hay sao?

Bình luận đoạn
Mỗi khi nhớ đến cảnh đám loạn tặc Hồ Tử Cách xông vào cung tàn sát bừa bãi thì cơn giận này không bao giờ hạ xuống được. Bản thân hắn mang trong mình dòng máu hoàng tộc, là người kế vị tương lai nên tướng lĩnh, binh sĩ luôn lấy hết sức, tập trung lực lượng để bảo vệ an toàn cho hắn, còn người nhà hắn, mẹ của hắn, em gái của hắn, thê tử của hắn, các vương gia họ Nguyễn,... không còn binh lính để bảo vệ thì không phải là không có sức chống cự hay sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long mắt đỏ ngầu, tay siết chặt nắm không thể kiểm soát được nữa mà quơ lấy một cái bình hoa sứ trên bàn, ném thẳng vào người Văn Thành: 

Bình luận đoạn
Bảo Long mắt đỏ ngầu, tay siết chặt nắm không thể kiểm soát được nữa mà quơ lấy một cái bình hoa sứ trên bàn, ném thẳng vào người Văn Thành: 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Câm miệng! Một kẻ ngoại tộc như ngươi lại dám can dự vào chuyện nhà trẫm! Ngươi quên ai đã ban cho ngươi địa vị như hôm nay sao?! Hay ngươi cũng có tư tình gì với lũ phản tặc đó?!

Bình luận đoạn
- Câm miệng! Một kẻ ngoại tộc như ngươi lại dám can dự vào chuyện nhà trẫm! Ngươi quên ai đã ban cho ngươi địa vị như hôm nay sao?! Hay ngươi cũng có tư tình gì với lũ phản tặc đó?!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình hoa vỡ tan tành khi va vào vai trái của Văn Thành, nơi những vết thương của mũi giáo hồi chiều, từ nãy giờ vẫn còn đang rỉ máu. Máu thấm ướt một mảng lớn trên áo, cậu run rẩy, nhưng vẫn không lùi bước, không kêu than.

Bình luận đoạn
Bình hoa vỡ tan tành khi va vào vai trái của Văn Thành, nơi những vết thương của mũi giáo hồi chiều, từ nãy giờ vẫn còn đang rỉ máu. Máu thấm ướt một mảng lớn trên áo, cậu run rẩy, nhưng vẫn không lùi bước, không kêu than.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành có cảm giác mắt đang dần mờ đi, cơ thể dần trở trên vô lực, mất thăng bằng, có lẽ cậu đã tiêu hao một lượng máu lớn nên làm cho người bị suy nhược, cậu phải cắn chặt răng để cố tỉnh táo lại.

Bình luận đoạn
Văn Thành có cảm giác mắt đang dần mờ đi, cơ thể dần trở trên vô lực, mất thăng bằng, có lẽ cậu đã tiêu hao một lượng máu lớn nên làm cho người bị suy nhược, cậu phải cắn chặt răng để cố tỉnh táo lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giọng Văn Thành lần này vẫn run rẩy vừa vì cơn đau của vết thương dằn xé, vừa vì đau lòng thay cho nỗi uất hận của bậc đế vương:

Bình luận đoạn
Giọng Văn Thành lần này vẫn run rẩy vừa vì cơn đau của vết thương dằn xé, vừa vì đau lòng thay cho nỗi uất hận của bậc đế vương:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thần... thần không dám! Thần chỉ một lòng vì Đại An, luôn vì bệ hạ mà suy nghĩ!

Bình luận đoạn
- Thần... thần không dám! Thần chỉ một lòng vì Đại An, luôn vì bệ hạ mà suy nghĩ!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chắc bệ hạ vẫn còn nhớ người dân đã vô cùng ủng hộ ngài sau một năm tên tặc tử họ Hồ đó tham quyền. Họ chán ghét Hồ Tử Cách vì sự tàn bạo của hắn, lạm sát người vô can nên dân chúng thèm khát lật đổ để mong cầu một vị minh quân khác lên thay.

Bình luận đoạn
Chắc bệ hạ vẫn còn nhớ người dân đã vô cùng ủng hộ ngài sau một năm tên tặc tử họ Hồ đó tham quyền. Họ chán ghét Hồ Tử Cách vì sự tàn bạo của hắn, lạm sát người vô can nên dân chúng thèm khát lật đổ để mong cầu một vị minh quân khác lên thay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Xin bệ hạ vì giang sơn xã tắc mà xét lại, lòng dân đang vô cùng hoảng loạn, ngài chọn niên hiệu Minh Đức chẳng phải vì để dân chúng an lòng ngài sẽ lấy ánh sáng đức độ, nhân từ để trị dân hay sao?...

Bình luận đoạn
Xin bệ hạ vì giang sơn xã tắc mà xét lại, lòng dân đang vô cùng hoảng loạn, ngài chọn niên hiệu Minh Đức chẳng phải vì để dân chúng an lòng ngài sẽ lấy ánh sáng đức độ, nhân từ để trị dân hay sao?...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cơn hận thù dâng lên của Bảo Long đã bị dập tắt từ lúc tiếng bình hoa vỡ tan tành mà nhận ra Văn Thành không hề tránh né, cậu đang gồng người để hứng chịu sự phẫn nộ của hắn.

Bình luận đoạn
Cơn hận thù dâng lên của Bảo Long đã bị dập tắt từ lúc tiếng bình hoa vỡ tan tành mà nhận ra Văn Thành không hề tránh né, cậu đang gồng người để hứng chịu sự phẫn nộ của hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long thở dốc, chân khó chống đỡ được sự hoang mang mà lùi lại vài bước, nhìn Văn Thành đã ngã ra trên nền điện lạnh lẽo. 

Bình luận đoạn
Bảo Long thở dốc, chân khó chống đỡ được sự hoang mang mà lùi lại vài bước, nhìn Văn Thành đã ngã ra trên nền điện lạnh lẽo. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn chạy lao đến bên cạnh Văn Thành đỡ cậu tựa vào lòng, mùi tanh máu xộc lên mũi Bảo Long, tay hắn đang cảm nhận được sự ẩm ướt trên người Văn Thành, khi giơ tay lên nương theo ánh sáng từ ngọn đèn, khi này hắn mới biết là cậu đang đổ máu, đổ rất nhiều máu, Bảo Long nghe lồng ngực mình đang rung lên vì sợ hãi, hắn hét lên:

Bình luận đoạn
Hắn chạy lao đến bên cạnh Văn Thành đỡ cậu tựa vào lòng, mùi tanh máu xộc lên mũi Bảo Long, tay hắn đang cảm nhận được sự ẩm ướt trên người Văn Thành, khi giơ tay lên nương theo ánh sáng từ ngọn đèn, khi này hắn mới biết là cậu đang đổ máu, đổ rất nhiều máu, Bảo Long nghe lồng ngực mình đang rung lên vì sợ hãi, hắn hét lên:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Văn Cải...Văn Cải...Văn Cải...mau gọi thầy Sanh, gọi ngự y đi, gọi thầy Sanh vào ngay lập tức...!

Bình luận đoạn
- Văn Cải...Văn Cải...Văn Cải...mau gọi thầy Sanh, gọi ngự y đi, gọi thầy Sanh vào ngay lập tức...!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tổng quản thái giám từ nãy đến giờ vẫn đứng ở dãy hành lang bên kia, nghe hoàng thượng gọi liền chạy bạt mạng đến nhận lệnh rồi chạy tốc hành đi.

Bình luận đoạn
Tổng quản thái giám từ nãy đến giờ vẫn đứng ở dãy hành lang bên kia, nghe hoàng thượng gọi liền chạy bạt mạng đến nhận lệnh rồi chạy tốc hành đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành vậy mà đến phút ngã xuống vẫn cố gắng nói vài lời còn chưa nói hết:

Bình luận đoạn
Văn Thành vậy mà đến phút ngã xuống vẫn cố gắng nói vài lời còn chưa nói hết:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thần thà chết chứ không để bệ hạ vì phút nóng giận mà gây nên sai lầm lớn, để ngàn đời sau vẫn còn bị oán thán!

Bình luận đoạn
- Thần thà chết chứ không để bệ hạ vì phút nóng giận mà gây nên sai lầm lớn, để ngàn đời sau vẫn còn bị oán thán!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai mắt của Bảo Long khi này vẫn còn đỏ vì giận nhưng phần nhiều hơn là đang cố nén lại nước mắt muốn rơi, Bảo Long giờ đã là vua một nước, không thể đụng chuyện lại khóc như hồi nghe tin cả gia tộc bị diệt vong hay khi ở huyện Tây Hà trơ mắt nhìn Văn Thành bị đánh đến rách da, chảy máu.

Bình luận đoạn
Hai mắt của Bảo Long khi này vẫn còn đỏ vì giận nhưng phần nhiều hơn là đang cố nén lại nước mắt muốn rơi, Bảo Long giờ đã là vua một nước, không thể đụng chuyện lại khóc như hồi nghe tin cả gia tộc bị diệt vong hay khi ở huyện Tây Hà trơ mắt nhìn Văn Thành bị đánh đến rách da, chảy máu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vết máu đang lan dần trên vai áo cậu, Giọng Bảo Long đã trở nên dịu dàng hơn: "Cậu lo cho cơ thể của mình trước, cố chịu đựng một chút chờ thầy Sanh qua."

Bình luận đoạn
Vết máu đang lan dần trên vai áo cậu, Giọng Bảo Long đã trở nên dịu dàng hơn: "Cậu lo cho cơ thể của mình trước, cố chịu đựng một chút chờ thầy Sanh qua."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành đã lịm đi từ bao giờ.

Bình luận đoạn
Văn Thành đã lịm đi từ bao giờ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long ôm Thành lên trên chiếc giường mà hắn thường nghỉ trưa trong Ngự Tiền Văn Phòng. Gọi cung nữ vào đem theo khăn, nước ấm và quần áo của Bảo Long đến, là bộ đồ mà Văn Thành đã mua cho hắn ở huyện Tây Hà, hắn vẫn còn giữ để mặc hằng ngày dẫu cho trên áo không ít dấu vết lấm lem khó làm sạch, mỗi một vết dơ trên áo chính là một kỉ niệm khó quên.

Bình luận đoạn
Bảo Long ôm Thành lên trên chiếc giường mà hắn thường nghỉ trưa trong Ngự Tiền Văn Phòng. Gọi cung nữ vào đem theo khăn, nước ấm và quần áo của Bảo Long đến, là bộ đồ mà Văn Thành đã mua cho hắn ở huyện Tây Hà, hắn vẫn còn giữ để mặc hằng ngày dẫu cho trên áo không ít dấu vết lấm lem khó làm sạch, mỗi một vết dơ trên áo chính là một kỉ niệm khó quên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thái giám, cung nữ đã từng trầm trồ vì lần đầu họ thấy một vị hoàng đế ăn mặc như thường dân, ngồi trên ghế phê duyệt tấu chương, có những lúc bần thần lo nghĩ về giang sơn xã tắc.

Bình luận đoạn
Thái giám, cung nữ đã từng trầm trồ vì lần đầu họ thấy một vị hoàng đế ăn mặc như thường dân, ngồi trên ghế phê duyệt tấu chương, có những lúc bần thần lo nghĩ về giang sơn xã tắc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng họ có biết đâu những khi bần thần đó là lúc hoàng đế của họ đang tương tư về vị Tổng đốc ở phía nam kia, đang gặm nhấm những kí ức tươi đẹp khi ở cùng Văn Thành, không ngờ làm hoàng đế lại cô đơn đến vậy, lại khó khăn đến vậy, người thân không còn, đến cả tình yêu duy nhất cũng không dám với tới.

Bình luận đoạn
Nhưng họ có biết đâu những khi bần thần đó là lúc hoàng đế của họ đang tương tư về vị Tổng đốc ở phía nam kia, đang gặm nhấm những kí ức tươi đẹp khi ở cùng Văn Thành, không ngờ làm hoàng đế lại cô đơn đến vậy, lại khó khăn đến vậy, người thân không còn, đến cả tình yêu duy nhất cũng không dám với tới.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cung nữ đã đem những thứ Bảo Long cần đến, hắn lại quen tay toan xắn tay áo lên để giúp Văn Thành thay quần áo, lau vết thương song thấy cung nữ đang nhìn hắn ngạc nhiên thì hắn ngừng lại, bước ra ngoài nhường lại nhiệm vụ cho các cô.

Bình luận đoạn
Cung nữ đã đem những thứ Bảo Long cần đến, hắn lại quen tay toan xắn tay áo lên để giúp Văn Thành thay quần áo, lau vết thương song thấy cung nữ đang nhìn hắn ngạc nhiên thì hắn ngừng lại, bước ra ngoài nhường lại nhiệm vụ cho các cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Khoan đã!

Bình luận đoạn
- Khoan đã!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Các cung nữ dừng tay để nghe lệnh, Bảo Long không biết nghĩ nghĩ gì đó lại nói:

Bình luận đoạn
Các cung nữ dừng tay để nghe lệnh, Bảo Long không biết nghĩ nghĩ gì đó lại nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tổng đốc Văn Thành...cao to lại nặng, các ngươi để cho Văn Tiền, Văn Dư, Văn Thọ vào giúp Thành đi!

Bình luận đoạn
- Tổng đốc Văn Thành...cao to lại nặng, các ngươi để cho Văn Tiền, Văn Dư, Văn Thọ vào giúp Thành đi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cung nữ vâng lệnh lui ra gọi ba tên thái giám kia vào làm nhiệm vụ, ba tên này vừa thấy Văn Thành thì liếc mắt nhìn nhau đánh giá, hoàng thượng đúng là bậc đế vương hiếm thấy, người này nhìn bẩn thỉu, hôi hám như vậy mà cũng không câu nệ để hắn lên gác nằm, ngày mai phải thay toàn bộ đệm lót mới được.

Bình luận đoạn
Cung nữ vâng lệnh lui ra gọi ba tên thái giám kia vào làm nhiệm vụ, ba tên này vừa thấy Văn Thành thì liếc mắt nhìn nhau đánh giá, hoàng thượng đúng là bậc đế vương hiếm thấy, người này nhìn bẩn thỉu, hôi hám như vậy mà cũng không câu nệ để hắn lên gác nằm, ngày mai phải thay toàn bộ đệm lót mới được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi ba tên thái giám đang loay hoay sửa soạn, Lâm Sanh đã gấp rút chạy vào, định hành lễ thì Bảo Long đỡ Lâm Sanh lên:

Bình luận đoạn
Khi ba tên thái giám đang loay hoay sửa soạn, Lâm Sanh đã gấp rút chạy vào, định hành lễ thì Bảo Long đỡ Lâm Sanh lên:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Khanh khám cho Văn Thành trước đã, cậu ta bất tỉnh rồi.

Bình luận đoạn
- Khanh khám cho Văn Thành trước đã, cậu ta bất tỉnh rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lâm Sanh vừa thấy bộ dạng Văn Thành mà giật mình thốt lên:

Bình luận đoạn
Lâm Sanh vừa thấy bộ dạng Văn Thành mà giật mình thốt lên:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Sao ra nông nỗi này!!

Bình luận đoạn
- Sao ra nông nỗi này!!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông ta bắt mạch thì thấy mạch Nhược yếu chìm, không có lực còn mạch Tế mỏng như sợi chỉ, khó bắt, biểu hiện khí huyết suy yếu và không nuôi dưỡng được cơ thể.

Bình luận đoạn
Ông ta bắt mạch thì thấy mạch Nhược yếu chìm, không có lực còn mạch Tế mỏng như sợi chỉ, khó bắt, biểu hiện khí huyết suy yếu và không nuôi dưỡng được cơ thể.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lâm Sanh quan sát vết thương trên cơ thể, máu có chảy nhiều nhưng không nhiều đến mức nguy hiểm tính mạng.

Bình luận đoạn
Lâm Sanh quan sát vết thương trên cơ thể, máu có chảy nhiều nhưng không nhiều đến mức nguy hiểm tính mạng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long nóng lòng hỏi thăm:

Bình luận đoạn
Bảo Long nóng lòng hỏi thăm:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Văn Thành sao rồi?

Bình luận đoạn
- Văn Thành sao rồi?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tâu bệ hạ, tổng đốc có khả năng là do nhiều ngày lao lực, ăn không ngon, ngủ không yên, cơ thể hoạt động liên tục làm tổng đốc bị suy nhược khí, chẳng qua do khoẻ hơn người nên không cảm nhận được cơ thể mệt mỏi, thiếu năng lượng.

Bình luận đoạn
- Tâu bệ hạ, tổng đốc có khả năng là do nhiều ngày lao lực, ăn không ngon, ngủ không yên, cơ thể hoạt động liên tục làm tổng đốc bị suy nhược khí, chẳng qua do khoẻ hơn người nên không cảm nhận được cơ thể mệt mỏi, thiếu năng lượng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long xiết chặt nắm tay chờ Lâm Sanh nói tiếp:

Bình luận đoạn
Bảo Long xiết chặt nắm tay chờ Lâm Sanh nói tiếp:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nhưng bây giờ tổng đốc lại bị thương và mất máu khá nhiều thành ra thêm chứng suy nhược huyết gây chóng mặt, da môi tái nhợt, hai điều trên cộng lại nên tổng đốc không chống đỡ nổi mà ngất đi.

Bình luận đoạn
- Nhưng bây giờ tổng đốc lại bị thương và mất máu khá nhiều thành ra thêm chứng suy nhược huyết gây chóng mặt, da môi tái nhợt, hai điều trên cộng lại nên tổng đốc không chống đỡ nổi mà ngất đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long tự trách: "Là tại trẫm, tức giận nên ném bình hoa vào người Văn Thành làm cậu ta bị thương."

Bình luận đoạn
Bảo Long tự trách: "Là tại trẫm, tức giận nên ném bình hoa vào người Văn Thành làm cậu ta bị thương."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lâm Sanh bất ngờ, ông ta thưa:

Bình luận đoạn
Lâm Sanh bất ngờ, ông ta thưa:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tâu bệ hạ, chỗ vết thương bệ hạ...chỗ vết thương do bình hoa gây ra thần có thấy, nhưng trên người tổng đốc không phải chỉ có một vết thương.

Bình luận đoạn
- Tâu bệ hạ, chỗ vết thương bệ hạ...chỗ vết thương do bình hoa gây ra thần có thấy, nhưng trên người tổng đốc không phải chỉ có một vết thương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long liền tiến nhanh đến nương vào ngọn đèn xem xét, khi thấy được trên người Văn Thành phải có nhiều nhất sáu vết thương to nhỏ khác nhau thì tay Bảo Long trở nên run rẩy, hắn đau lòng, bàn tay do dự muốn chạm đến những vết thương đang rỉ máu kia. Những vết cắt đỏ ứa máu hiện rõ trên da thịt, trái tim hắn như thắt lại.

Bình luận đoạn
Bảo Long liền tiến nhanh đến nương vào ngọn đèn xem xét, khi thấy được trên người Văn Thành phải có nhiều nhất sáu vết thương to nhỏ khác nhau thì tay Bảo Long trở nên run rẩy, hắn đau lòng, bàn tay do dự muốn chạm đến những vết thương đang rỉ máu kia. Những vết cắt đỏ ứa máu hiện rõ trên da thịt, trái tim hắn như thắt lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long rất muốn biết những vết thương này vì sao mà có, hắn sẽ bắt đám người khốn nạn đó chịu lại những đau đớn mà Văn Thành đã phải chịu. Song Bảo Long cảm thấy bản thân hắn có tư cách gì để hỏi, chẳng phải từ ngày quen biết Văn Thành, cậu ta đã vì bảo vệ hắn mà bị thương không biết bao nhiêu lần sao? Ngay cả hiện tại, trên người cậu cũng vừa có một vết thương cho chính tay hắn gây ra.

Bình luận đoạn
Bảo Long rất muốn biết những vết thương này vì sao mà có, hắn sẽ bắt đám người khốn nạn đó chịu lại những đau đớn mà Văn Thành đã phải chịu. Song Bảo Long cảm thấy bản thân hắn có tư cách gì để hỏi, chẳng phải từ ngày quen biết Văn Thành, cậu ta đã vì bảo vệ hắn mà bị thương không biết bao nhiêu lần sao? Ngay cả hiện tại, trên người cậu cũng vừa có một vết thương cho chính tay hắn gây ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long cười khổ trong lòng, tại sao vậy? Vì một đám người không quen biết mà phải hành hạ bản thân ra nông nỗi này sao? vì người thân của Hồ Tử Cách mà không màn nguy hiểm chống đối với hắn, bộ Văn Thành không nghĩ đến một vị quan tổng đốc nhỏ bé lại cả gan can thiệp vào chuyện tư thù của hoàng đế có thể mất mạng sao? Văn Thành thật sự cậu ta xem mình có mấy cái mạng mà lúc nào cũng thích đứng ra bảo vệ người khác? Cậu lo nghĩ cho hắn ư? Cậu ta là muốn bảo vệ ai? Muốn bảo vệ đám người đó? Hay là muốn bảo vệ hắn, bảo vệ hắn khỏi một hồi mưa tanh gió máu, bảo vệ hắn khỏi sự oán thán của người đời sau, bảo vệ hắn khỏi sự tàn bạo ẩn sâu trong con người hắn.

Bình luận đoạn
Bảo Long cười khổ trong lòng, tại sao vậy? Vì một đám người không quen biết mà phải hành hạ bản thân ra nông nỗi này sao? vì người thân của Hồ Tử Cách mà không màn nguy hiểm chống đối với hắn, bộ Văn Thành không nghĩ đến một vị quan tổng đốc nhỏ bé lại cả gan can thiệp vào chuyện tư thù của hoàng đế có thể mất mạng sao? Văn Thành thật sự cậu ta xem mình có mấy cái mạng mà lúc nào cũng thích đứng ra bảo vệ người khác? Cậu lo nghĩ cho hắn ư? Cậu ta là muốn bảo vệ ai? Muốn bảo vệ đám người đó? Hay là muốn bảo vệ hắn, bảo vệ hắn khỏi một hồi mưa tanh gió máu, bảo vệ hắn khỏi sự oán thán của người đời sau, bảo vệ hắn khỏi sự tàn bạo ẩn sâu trong con người hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long phẩy tay áo quay lưng bước đi, lệnh cho đám thái giám chăm sóc Văn Thành thật tốt, nhờ Lâm Sanh băng bó vết thương cho cậu ta và mau kê đơn, sắc thuốc.

Bình luận đoạn
Bảo Long phẩy tay áo quay lưng bước đi, lệnh cho đám thái giám chăm sóc Văn Thành thật tốt, nhờ Lâm Sanh băng bó vết thương cho cậu ta và mau kê đơn, sắc thuốc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!