Chương 13: Trôi đạt đến Xiêm La
Tàu đã lênh đênh trên biển năm ngày nhưng đám Mã tặc kia không có ý định quay đầu, cuộc rượt đuổi vẫn tiếp tục, khi chúng áp sát được gần tới thì một cơn mưa tên nhắm vào tàu của Văn Thành mà bay đến, may mắn do đang trên biển nên gió làm lệch phần nào hướng bay của mũi tên, nhóm Văn Thành trả đũa lại bằng cách bắn hàng loạt phát súng vào cánh buồm đang căng ra của đám Mã tặc, những phát súng đã làm cháy thủng lỗ chỗ trên cánh buồm, tốc độ của con tàu liền giảm lại, giúp tàu phe Văn Thành có cơ hội chạy nhanh hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Theo Văn Thành quan sát bằng ống kính nhìn xa, cái mà Bùi Kiệm gọi nó là 'ống kính ma thuật', cậu thấy trên tàu bọn chúng có vẻ đã uể oải, không biết vì chúng đói hay mệt mỏi mà khí thế đã giảm đi nhiều lần. Bùi Kiệm đứng gần mạn tàu, chắp tay sau lưng, nhìn trời nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Có lẽ sắp đến vịnh Xiêm La rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành ngạc nhiên hỏi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Sao ông biết?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ta đoán thôi, dựa vào hướng đi, ta đã đi hàng chục lần rồi và bầu trời trong xanh quen thuộc như thế này đây, thời tiết ở Xiêm La đầu năm rất đẹp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bùi Kiệm nói rất chắc chắn xem ra đã rành rọt khu vực này như nhà y rồi, vậy mà không hiểu sao từ lúc Bùi Kiệm nói câu đó đến hơn một canh giờ sau gió bắt đầu nổi lên, con tàu chao đảo do cơn sóng lớn, đám người làm việc trên tàu của Bùi Kiệm dẫn theo hiểu rõ tình hình nhất nên hét lên:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thu buồm!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tàu phía Bùi Kiệm thu buồm được hơn một nửa thì từ đâu nghe một tiếng đổ ầm kinh hoàng, cả đám sợ hãi nhìn con tàu phe họ, may mắn là không phải. Trong hai chiếc tàu phe địch có một chiếc trục trặc không thu buồm được, gió và sóng quá mạnh làm con tàu chao đảo mãnh liệt, phút chốc cơn sóng lớn xô ngã luôn con tàu, cột buồm đem sức nặng ngàn cân đè lên mạn tàu còn lại của chúng, trong hai chiếc kề nhau thì một chiếc dần chìm, chiếc còn lại có nguy cơ sắp chìm. Đám lính kêu gào, rớt xuống biển lóc nhóc con người cả một vùng nước sóng dữ dập dìu. Văn Thành gấp gáp hỏi một thủy thủ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Trên tàu ông có lưới không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông ta đưa ra một đống lưới bện từ dây thừng, Văn Thành yêu cầu mọi người quăng hết lưới xuống biển, đám lính kia nháo nhào bị sóng dập tới, đánh lui, thấy được tấm lưới như với được cọng rơm cứu mạng, họ cố gắng tiếp cận tấm lưới mà leo lên. Tiếng gào thét giận dữ vang lên, nhìn qua thì thấy tên Hồ Tử Cách, mặt mày nhăn nhó, nghiến răng nghiến lợi, tức giận đá vào mạn tàu, những cột sóng lớn cao gần hai trượng không ngừng tạt vào khoang rồi tàu hắn dần chìm theo chiếc tàu kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ở bên đây, những quân lính từng hô hào giết họ lại nương theo được lưới đánh cá leo lên tàu của họ. Cả thảy gần 500 người sống sót, họ sợ hãi, vui mừng, khóc lóc la liệt trên tàu vì vừa thoát ra khỏi cửa tử. Đương nhiên việc quăng lưới cứu người này Văn Thành không hề hỏi ý kiến của Bảo Long, sau khi mọi chuyện đã rồi thì cậu mới quay sang Bảo Long quỳ xuống nhận tội:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thưa điện hạ, chuyện này thần tự làm theo ý mình, xin điện hạ quở phạt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long thâm trầm nhìn Văn Thành, hắn không hề tức giận, đám lính đó có cứu hay không cũng được nhưng bây giờ Văn Thành đòi hắn phạt cậu, Bảo Long làm sao nỡ, Văn Thành có đứt tay thì cũng do Bảo Long băng bó mà, nghĩ một chút hắn nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cứu người là chuyện tốt nên làm, huống gì ở đây cũng là con dân Đại An, ở nhà có phụ mẫu, thê tử, về chuyện cậu không hỏi ý anh, anh sẽ phạt....nhưng để sau này, còn bây giờ cậu đứng lên đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thần tạ ơn điện hạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành vừa đứng lên, bỗng đám lính ướt như chuột mắc mưa kia bò gần đến quỳ rạp xuống đất, tay chân run rẩy, nháo nhào hết lên:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Chúng thần cảm ơn thái tử điện hạ bao dung không vì thù riêng mà cứu mạng. Chúng thần nguyện làm trâu ngựa để đền đáp ơn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long không nhận công lao mà phẩy tay nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ý tưởng cứu các ngươi là của Chưởng doanh Văn Thành này, nên tạ ơn cậu ấy đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đám lính đồng loạt quay đầu hướng về Văn Thành, cúi xuống cảm tạ ơn cứu mạng, cậu ngại ngùng phẩy tay đỡ người đứng dậy. Sóng vẫn lớn vỗ ầm ầm vào mạn tàu, gió vẫn rít gào phút chốc kéo mây che đen kịch tới. Thủy thủ của Bùi Kiệm chạy ra hét lớn:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Các người đông xuống phụ tui lái tàu về hướng bắc cập bến nhanh, tháng này ở phía nam vịnh biển động mạnh lắm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành quay qua hỏi Bùi Kiệm:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Sao hồi nãy ông nói vịnh Xiêm La thời tiết đầu năm đẹp lắm?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bùi Kiệm cười gượng gạo nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ta chỉ là thương nhân, hiểu biết không nhiều bằng dân biển, nhưng ta đảm bảo với ngươi thời tiết đầu xuân ở Xiêm La rất đẹp. Ờ...chắc tại tàu mình lạc xa xuống nam vịnh đó chứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành hết nói nổi. Cơn mưa lớn nhanh chóng trút xuống như thác, con tàu vẫn chao đảo mãnh liệt trước những cơn sóng. Bảo Long đang đứng vịn vào cột buồm lớn để quan sát xung quanh. Hắn thấy Văn Thành và Bùi Kiệm đứng ở phía bên kia nói chuyện to nhỏ gì đó, tự nhiên Bảo Long thấy giận hết sức, Văn Thành từ bữa giờ vẫn chưa nói chuyện với hắn lại bình thường như vậy đâu, tức quên luôn là đang trong hoàn cảnh nào, thả tay khỏi cột buồm, chân chậm đùng đùng đi về bên đó. Không cần nói nhiều, chỉ một tiếng la thất thanh của Bảo Long, hắn trượt dài theo độ nghiêng con tàu, Văn Thành phát giác nhanh chóng phóng lên chụp ôm lấy Bảo Long hai người lăn một vòng đến khi đầu đập mạnh vào mạn tàu thì Văn Thành ngất đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành tỉnh dậy thấy cậu đang nằm trên sát vách mạn tàu, xung quanh vẫn một màn mây đen bão tố, gió biển hú lên từng hồi, sóng dập dữ dội, cậu không thấy trên tàu có ai cả, sự hoảng sợ và bất an không ngừng dâng lên, con tàu chao đảo, nước biển liên tục tạt vào mặt cậu sau những cơn sóng lớn, cậu hét lớn:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Bảo Long, anh đang ở đâu, mọi người đâu rồi?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu gọi xong lại giật mình vì cậu vừa kêu thẳng tên húy Bảo Long, chết rồi, cũng may không ai nghe thấy. Bảo Long trong khoang tàu nghe được tiếng Văn Thành thì chạy ra, hắn thấy Văn Thành đã tỉnh nên vui mừng vẫy tay nhắc cậu vào trong tránh bão, Văn Thành mím môi định bước đến thì ánh sáng từ đâu loá lên trong tích tắc, một tia sét đánh thẳng vào cột buồm phựt cháy, cây cột lớn bị tách làm đôi đổ thẳng xuống chỗ Bảo Long đang đứng, Văn Thành không kịp làm gì, chỉ biết tim cậu thịch một tiếng như rớt ra ngoài, cậu gào lên:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Bảo Long!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành bật dậy hét:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Bảo Long!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tim đập loạn xạ, mồ hôi túa ra như tắm, Văn Thành lại thấy mình đang ở trong căn phòng có lối trang trí kì lạ. Chưa kịp định hình thì tay cậu bị lay lay, Văn Thành nhìn qua thì giật mình hét toáng lên. Bảo Long ngoài cửa vội vàng bước vào lo lắng hỏi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thành, cậu tỉnh rồi, anh nghe cậu kêu tên anh, sao cậu sợ hãi vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành nói lắp bắp mà quên luôn phận bề tôi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- T....tui....tui... thấy có cô gái đen...đen... không mặc áo...lộ...lộ. Đây là đâu?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long có chút phiền lòng, hắn nhíu mày nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Chúng ta đã an toàn đến Vương quốc Xiêm, chỗ này là nhà của bạn Bùi Kiệm, cậu bị đụng đầu bất tỉnh, ngủ hai ngày rồi. Còn...cô gái đó là người làm trong nhà này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành ngơ ngác:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Người làm? Làm việc gì mà không mặc áo?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long có ấn tượng xấu với ngực phụ nữ, chủ yếu vì hắn biết Văn Thành rất chú ý đến ngực, hắn nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ở Xiêm này, các cô gái nghèo chỉ quấn một tấm vải quanh eo, chỉ có các tiểu thư nhà quan lại hoặc giàu có mới quấn thêm vải lụa làm áo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành trố mắt ngạc nhiên:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ồ, thì ra là vậy, lạ ghê ha.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long nhắc nhở:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Nè, anh nói cho cậu biết, đây là văn hoá của người ta, cậu đừng có mà nhìn trân trân là thất lễ lắm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành đỏ mặt:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Tui biết mà. À thưa điện hạ, thần đã biết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long nhìn mặt Văn Thành, thăm dò hỏi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Hồi nãy nghe cậu gọi tên anh là Bảo Long.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành khi này mới xanh mặt, cậu nhảy xuống vạc giường quỳ xin:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thưa điện dạ, thần nào dám.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long nghiêm mặt:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Vậy thì nói rõ, vì sao gọi như vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành lấp bấp kể lại giấc mơ của cậu, lý do vì trong mơ cậu sợ Bảo Long gặp nguy hiểm nên mới hét lên mà không suy nghĩ. Bảo Long hớn hở trong bụng nhưng mặt vẫn nghiêm nghị:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ừm, vậy là cậu vì lo cho anh, sợ anh chết hả?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành gấp gáp nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thưa điện hạ, ngài còn phải lo cho con dân Đại An, ngài đừng nói xui vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long vọt miệng nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Vậy cậu có lo cho anh không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long ho hai tiếng vội vàng đổi chủ đề:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cậu còn nhớ trên tàu cậu đã xin nhận phạt không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thưa điện hạ, thần vẫn nhớ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Nhớ là được, anh phạt cậu sau này không có người ngoài thì cứ xưng hô như bình thường, nếu được thì gọi Bảo Long cũng không sao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành hốt hoảng thưa:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Điện hạ, thần phước mỏng nào dám gọi tên ngài.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long thầm nói cậu trúng kế rồi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ý cậu là kháng lệnh không muốn nhận phạt hả? Anh biết cậu phước mỏng mỗi lần gọi tên anh sẽ sợ hãi, bất an, tổn phước. Đây là hình phạt cho cậu đó, có chịu nhận phạt không thì nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thưa điện hạ, thần nhận phạt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành thầm khóc trong bụng, Bảo Long như vậy mà độc ác thâm sâu, cậu không thể kháng lệnh nên đành chấp nhận hình phạt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi hỏi một vài câu thì Bảo Long nói cho cậu biết một chút tình hình, lúc tàu cập bến đã bị rướn lên bãi cát, hai ngày nay số quân lính họ mang theo vẫn đang tìm cách đẩy hai con tàu lớn nhích ra biển từng chút, dự là ba ngày nữa mới có thể xong. Bảo Long cũng đã cho một chiếc tàu khác mang thư báo bình an về cho thái phó và các quan, nếu mọi chuyện xong xuôi nhờ các quan phân bổ lực lượng dọn dẹp, sửa sang lại thành trì, nếu sóng yên biển lặn, Bảo Long sẽ về sớm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành ngó quanh không thấy ai, cậu mới nói lí nhí: "Bảo Long, vậy ba ngày ở đây chúng ta phải làm gì?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn đã nghe được rồi nhưng lại giả là không nghe, gằn giọng hỏi lại. Văn Thành đành nói lớn hơn một xíu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Bảo Long à, ba ngày ở đây thì chúng ta làm gì?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long đột nhiên có những ý nghĩ không trong sáng song phẩy nó đi, hắn vẫn làm mặt lạnh mà nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Anh dẫn cậu khám phá xứ Xiêm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành vâng dạ nhưng trong lòng cậu đang nghĩ có chuyện gì mà sao gần đây Bảo Long nói chuyện hay hằn hộc với cậu, cậu biết Bảo Long là vua một nước, phải vững vàng, cứng cỏi thì mới có thể an dân trị quốc, lo con dân Đại An, chỉ là khi không nhiều lúc cậu thấy tủi thân thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị