Truyện
Trước Sau
[Nam x Nam] Tư Tình · Moncy · 5/8/2026 5:00:00 PM · 0 0

Chương 14: Vương tử xứ Xiêm La

* Lưu ý: tất cả thông tin về Vương quốc Xiêm trong truyện, tác giả đã tham khảo từ cuốn sách 'A new historical relation of the Kingdom of Siam' của La Loubère, Simon de được xuất bản năm 1693 sau chuyến đi đến Xiêm.

Bình luận đoạn
* Lưu ý: tất cả thông tin về Vương quốc Xiêm trong truyện, tác giả đã tham khảo từ cuốn sách 'A new historical relation of the Kingdom of Siam' của La Loubère, Simon de được xuất bản năm 1693 sau chuyến đi đến Xiêm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sách được lưu giữ tại thư viện đại học Chicago, Mỹ và do là sách cổ, chữ in mờ khó đọc, khó hiểu nên có một vài chỗ tác giả sẽ tự suy diễn theo trí tưởng tượng của mình.

Bình luận đoạn
Sách được lưu giữ tại thư viện đại học Chicago, Mỹ và do là sách cổ, chữ in mờ khó đọc, khó hiểu nên có một vài chỗ tác giả sẽ tự suy diễn theo trí tưởng tượng của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành tỉnh dậy khi đã gần trưa, Bảo Long dẫn cậu ra ngoài phòng, đây là một căn nhà làm bằng gỗ tinh xảo, phần nóc nhà rất cao, đặc trưng đồ vật trang trí trong nhà không nhọn nhọn thì là dát vàng, Văn Thành quả thật như được mở mang tầm mắt. Đương nhiên không thể tránh khỏi người hầu nữ trong nhà này quá nhiều, tóc của họ cạo hai bên và phía sau, chỉ chừa lại một chỏm tóc trên đỉnh rồi cột lại, trên người thì quấn một miếng vải ngang eo, để ngực trần loay hoay lo lau dọn, bưng bê làm Văn Thành không dám nhìn lung tung chỉ cắm đầu xuống đất mà đi.

Bình luận đoạn
Văn Thành tỉnh dậy khi đã gần trưa, Bảo Long dẫn cậu ra ngoài phòng, đây là một căn nhà làm bằng gỗ tinh xảo, phần nóc nhà rất cao, đặc trưng đồ vật trang trí trong nhà không nhọn nhọn thì là dát vàng, Văn Thành quả thật như được mở mang tầm mắt. Đương nhiên không thể tránh khỏi người hầu nữ trong nhà này quá nhiều, tóc của họ cạo hai bên và phía sau, chỉ chừa lại một chỏm tóc trên đỉnh rồi cột lại, trên người thì quấn một miếng vải ngang eo, để ngực trần loay hoay lo lau dọn, bưng bê làm Văn Thành không dám nhìn lung tung chỉ cắm đầu xuống đất mà đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành cúi đầu đi phía sau Bảo Long, nhìn cái chân hắn đi tới đâu thì Văn Thành theo tới đó, nên lúc Bảo Long dừng lại, Văn Thành bất ngờ bị cụng luôn cái đầu mình vào lưng Bảo Long. Bảo Long quay ra sau nhìn, chỉ nghe Văn Thành nói lí nhí: "Thưa điện hạ, thần hông dám nhìn xung quanh."

Bình luận đoạn
Văn Thành cúi đầu đi phía sau Bảo Long, nhìn cái chân hắn đi tới đâu thì Văn Thành theo tới đó, nên lúc Bảo Long dừng lại, Văn Thành bất ngờ bị cụng luôn cái đầu mình vào lưng Bảo Long. Bảo Long quay ra sau nhìn, chỉ nghe Văn Thành nói lí nhí: "Thưa điện hạ, thần hông dám nhìn xung quanh."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long ngó nghiêng thấy người hầu nữ thì hắn hiểu ngay, khẽ nhếch khoé miệng khen người hắn yêu thật là nghe lời. Bảo Long không trách chỉ nói: "Đầu cậu bị rách da chảy máu còn đang bó thuốc, đi đứng cho đàng hoàng."

Bình luận đoạn
Bảo Long ngó nghiêng thấy người hầu nữ thì hắn hiểu ngay, khẽ nhếch khoé miệng khen người hắn yêu thật là nghe lời. Bảo Long không trách chỉ nói: "Đầu cậu bị rách da chảy máu còn đang bó thuốc, đi đứng cho đàng hoàng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giọng Bùi Kiệm từ đâu vang lên:

Bình luận đoạn
Giọng Bùi Kiệm từ đâu vang lên:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thành, cậu tỉnh rồi hả lại đây ngồi đi.

Bình luận đoạn
- Thành, cậu tỉnh rồi hả lại đây ngồi đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành nhìn qua Bùi Kiệm đang ngồi trên ghế, bên cạnh là một người nam trẻ xứ Xiêm, cậu đoán người này này giàu lắm vì phụ nữ ở đây không mặc áo, nhưng cả quần lẫn áo của người này thì màu sắc sặc sỡ, áo trắng, quần đỏ, phần áo rộng thùng thình, cổ áo thòng sâu xuống ngực để lộ thân hình rắn rỏi, trên đầu đội một cái nón tháp nhọn dát vàng, đang nhâm nhi một tách trà sứ trắng dát vàng trên tay.

Bình luận đoạn
Văn Thành nhìn qua Bùi Kiệm đang ngồi trên ghế, bên cạnh là một người nam trẻ xứ Xiêm, cậu đoán người này này giàu lắm vì phụ nữ ở đây không mặc áo, nhưng cả quần lẫn áo của người này thì màu sắc sặc sỡ, áo trắng, quần đỏ, phần áo rộng thùng thình, cổ áo thòng sâu xuống ngực để lộ thân hình rắn rỏi, trên đầu đội một cái nón tháp nhọn dát vàng, đang nhâm nhi một tách trà sứ trắng dát vàng trên tay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bùi Kiệm thấy cậu đứng ngơ ngác nên kéo cậu lại bàn trà giới thiệu:

Bình luận đoạn
Bùi Kiệm thấy cậu đứng ngơ ngác nên kéo cậu lại bàn trà giới thiệu:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thành, người này là Vương tử thứ mười hai của Quốc vương Raman, gọi là Somdet Phra Pai, là bạn thân của ta đó.

Bình luận đoạn
- Thành, người này là Vương tử thứ mười hai của Quốc vương Raman, gọi là Somdet Phra Pai, là bạn thân của ta đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành nghe được thì hoảng hồn, thì ra là con vua vội quỳ xuống:

Bình luận đoạn
Văn Thành nghe được thì hoảng hồn, thì ra là con vua vội quỳ xuống:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thần là Văn Thành đến từ nước Đại An, kính bái Vương tử.

Bình luận đoạn
- Thần là Văn Thành đến từ nước Đại An, kính bái Vương tử.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chào xong cậu sực nhớ là Vương tử người Xiêm thì sao hiểu cậu nói cái gì. Song một giọng trầm thấp và ngọng nghịu nói:

Bình luận đoạn
Chào xong cậu sực nhớ là Vương tử người Xiêm thì sao hiểu cậu nói cái gì. Song một giọng trầm thấp và ngọng nghịu nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đứng lên đi, bạn của Kiệm cũng là bạn của ta, cậu lại ngồi.

Bình luận đoạn
- Đứng lên đi, bạn của Kiệm cũng là bạn của ta, cậu lại ngồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành ngạc nhiên muốn hỏi nhưng không biết hỏi ai, Bùi Kiệm cười nói:

Bình luận đoạn
Văn Thành ngạc nhiên muốn hỏi nhưng không biết hỏi ai, Bùi Kiệm cười nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ngạc nhiên phải hông? Pai từ lúc biết ta thì rất muốn học tiếng Đại An, là ta dạy cho Pai đó, nó chuyện dễ nghe không?

Bình luận đoạn
- Ngạc nhiên phải hông? Pai từ lúc biết ta thì rất muốn học tiếng Đại An, là ta dạy cho Pai đó, nó chuyện dễ nghe không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành quay sang hỏi nhỏ: "Ờ được, mà ông dạy thiệt hả? Vậy hai người chắc phải gặp nhau thường xuyên lắm, ông được dô hoàng cung của Xiêm chưa?"

Bình luận đoạn
Văn Thành quay sang hỏi nhỏ: "Ờ được, mà ông dạy thiệt hả? Vậy hai người chắc phải gặp nhau thường xuyên lắm, ông được dô hoàng cung của Xiêm chưa?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bùi Kiệm cười đắc ý: "Ta còn ngủ ở phòng của Pai nữa kìa, ra vào như nhà luôn."

Bình luận đoạn
Bùi Kiệm cười đắc ý: "Ta còn ngủ ở phòng của Pai nữa kìa, ra vào như nhà luôn."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành trầm trồ, hai người cứ to nhỏ lại không để ý đến hai cặp mắt khác khó chịu đang liếc nhìn. Có một người hầu cung kính bước đến quỳ xuống nói gì đó với Pai, xong Pai nói bằng tiếng Đại An:

Bình luận đoạn
Văn Thành trầm trồ, hai người cứ to nhỏ lại không để ý đến hai cặp mắt khác khó chịu đang liếc nhìn. Có một người hầu cung kính bước đến quỳ xuống nói gì đó với Pai, xong Pai nói bằng tiếng Đại An:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Chúng ta đi ăn trưa.

Bình luận đoạn
- Chúng ta đi ăn trưa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành quay qua nói nhỏ với Bùi Kiệm: "Người hầu ở xứ này chào kiểu lạ ghê, giống như là đang nằm dài ra đất vậy."

Bình luận đoạn
Văn Thành quay qua nói nhỏ với Bùi Kiệm: "Người hầu ở xứ này chào kiểu lạ ghê, giống như là đang nằm dài ra đất vậy."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bùi Kiệm xác nhận: "Ừm, Pai đã từng giải thích, họ nằm ra như vậy là vì thể hiện lòng trung thành, phục tùng tuyệt đối và người chào theo cách này cũng muốn tỏ ra là họ không có ý định phản nghịch hay có ý nguy hiểm cho người bề trên."

Bình luận đoạn
Bùi Kiệm xác nhận: "Ừm, Pai đã từng giải thích, họ nằm ra như vậy là vì thể hiện lòng trung thành, phục tùng tuyệt đối và người chào theo cách này cũng muốn tỏ ra là họ không có ý định phản nghịch hay có ý nguy hiểm cho người bề trên."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phong tục, văn hoá của người Xiêm làm Văn Thành cứ như đứa trẻ, cứ tò tò bám theo Bùi Kiệm hỏi hết cái này tới cái kia. Pai dẫn mấy người họ ra một mái đình bên ngoài, Hương thơm hoa cỏ làm tinh thần Văn Thành trở nên thư thái hơn, cậu không khỏi cảm thán sao nhà của người Xiêm lộng lẫy như vậy.

Bình luận đoạn
Phong tục, văn hoá của người Xiêm làm Văn Thành cứ như đứa trẻ, cứ tò tò bám theo Bùi Kiệm hỏi hết cái này tới cái kia. Pai dẫn mấy người họ ra một mái đình bên ngoài, Hương thơm hoa cỏ làm tinh thần Văn Thành trở nên thư thái hơn, cậu không khỏi cảm thán sao nhà của người Xiêm lộng lẫy như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bên dưới mái đình nóc nhọn bày ra hai cái bục đối diện nhau, bục cao hơn giữa ống quyển chân một chút, trên bục trải một tấm chiếu dệt từ cói, tấm chiếu này không khác chiếu ở Đại An là mấy, trên tấm chiếu lại có thêm một tấm vải dày. Các món ăn bắt mắt được bày xung quanh, chén dĩa đều được chế tác bằng vàng làm Văn Thành loá cả mắt. Cậu hỏi Bùi Kiệm: "Kiệm ơi, bộ người Xiêm có thói quen ăn cơm ngoài vườn hoa hả?"

Bình luận đoạn
Bên dưới mái đình nóc nhọn bày ra hai cái bục đối diện nhau, bục cao hơn giữa ống quyển chân một chút, trên bục trải một tấm chiếu dệt từ cói, tấm chiếu này không khác chiếu ở Đại An là mấy, trên tấm chiếu lại có thêm một tấm vải dày. Các món ăn bắt mắt được bày xung quanh, chén dĩa đều được chế tác bằng vàng làm Văn Thành loá cả mắt. Cậu hỏi Bùi Kiệm: "Kiệm ơi, bộ người Xiêm có thói quen ăn cơm ngoài vườn hoa hả?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bùi Kiệm nghe được cười ha ha: "Không đâu, hiếm khi trời mát mẻ, Pai muốn ăn ở ngoài thôi, ta nói với cậu là thời tiết ở Xiêm đầu năm rất đẹp mà."

Bình luận đoạn
Bùi Kiệm nghe được cười ha ha: "Không đâu, hiếm khi trời mát mẻ, Pai muốn ăn ở ngoài thôi, ta nói với cậu là thời tiết ở Xiêm đầu năm rất đẹp mà."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành không ngừng thắc mắc: "Chén dĩa đều bằng vàng như vậy, Vương tử hông sợ người hầu lén lấy đem bán hả?"

Bình luận đoạn
Văn Thành không ngừng thắc mắc: "Chén dĩa đều bằng vàng như vậy, Vương tử hông sợ người hầu lén lấy đem bán hả?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bùi Kiệm mở to mắt nhìn Văn Thành: "Cậu tưởng vàng ở đây một người hầu muốn bán là bán sao? Nhìn cách ăn mặc là biết thuộc tầng lớp nào rồi, chưa kể bếp nấu cho hoàng tộc thường được kiểm tra gắt gao lắm đó."

Bình luận đoạn
Bùi Kiệm mở to mắt nhìn Văn Thành: "Cậu tưởng vàng ở đây một người hầu muốn bán là bán sao? Nhìn cách ăn mặc là biết thuộc tầng lớp nào rồi, chưa kể bếp nấu cho hoàng tộc thường được kiểm tra gắt gao lắm đó."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành gật đầu liên tục tỏ ra đã hiểu.

Bình luận đoạn
Văn Thành gật đầu liên tục tỏ ra đã hiểu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành và Bùi Kiệm cứ dính lấy nhau liên tục xì xầm to nhỏ, có lúc cười ha ha làm Bảo Long và Pai không ngừng liếc mắt canh chừng, canh chừng gì sao? Ai biết được, giống như có hai gã đang khó chịu vì hai đứa kia cứ thân thiết bám lấy nhau mà không cho hai gã chen miệng vào.

Bình luận đoạn
Văn Thành và Bùi Kiệm cứ dính lấy nhau liên tục xì xầm to nhỏ, có lúc cười ha ha làm Bảo Long và Pai không ngừng liếc mắt canh chừng, canh chừng gì sao? Ai biết được, giống như có hai gã đang khó chịu vì hai đứa kia cứ thân thiết bám lấy nhau mà không cho hai gã chen miệng vào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành thấy trong đình có hai bục, mỗi bục có hai chỗ đối diện nhau, cậu chắc mẩm với thân phận của cậu thì ngồi ăn với Bùi Kiệm là hợp lý nhất, ấy vậy mà chưa kịp ngồi xuống thì Bảo Long túm lấy tay Văn Thành kéo qua chỗ hắn, Pai bên kia nhấn vai Bùi Kiệm xuống bục rồi lách qua ngồi đối diện Bùi Kiệm, làm Văn Thành với Bùi Kiệm ngơ ngác nhìn nhau, còn hai người gây ra sự việc thì vẫn tập trung vào mâm cơm.

Bình luận đoạn
Văn Thành thấy trong đình có hai bục, mỗi bục có hai chỗ đối diện nhau, cậu chắc mẩm với thân phận của cậu thì ngồi ăn với Bùi Kiệm là hợp lý nhất, ấy vậy mà chưa kịp ngồi xuống thì Bảo Long túm lấy tay Văn Thành kéo qua chỗ hắn, Pai bên kia nhấn vai Bùi Kiệm xuống bục rồi lách qua ngồi đối diện Bùi Kiệm, làm Văn Thành với Bùi Kiệm ngơ ngác nhìn nhau, còn hai người gây ra sự việc thì vẫn tập trung vào mâm cơm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bùi Kiệm ngồi đối diện Pai, coi như đã quá quen thuộc, Bùi Kiệm không ngừng líu lo kể đông, kể tây, Pai chỉ ăn rồi nhìn Bùi Kiệm, cười theo câu chuyện rồi còn chia cho Bùi Kiệm món mà y thích. Đừng hỏi sao Vương tử tiền muôn bạc vạn lại không sai người hầu đem thêm món đó lên cho Bùi Kiệm, mấy người không yêu mấy người không hiểu đâu, Pai làm như vậy chỉ vì muốn cho Bùi Kiệm thấy Pai tình ý dạt dào thôi, thế mà bao nhiêu năm nay Bùi Kiệm còn chưa nhận ra đấy.

Bình luận đoạn
Bùi Kiệm ngồi đối diện Pai, coi như đã quá quen thuộc, Bùi Kiệm không ngừng líu lo kể đông, kể tây, Pai chỉ ăn rồi nhìn Bùi Kiệm, cười theo câu chuyện rồi còn chia cho Bùi Kiệm món mà y thích. Đừng hỏi sao Vương tử tiền muôn bạc vạn lại không sai người hầu đem thêm món đó lên cho Bùi Kiệm, mấy người không yêu mấy người không hiểu đâu, Pai làm như vậy chỉ vì muốn cho Bùi Kiệm thấy Pai tình ý dạt dào thôi, thế mà bao nhiêu năm nay Bùi Kiệm còn chưa nhận ra đấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành hay tò mò đủ thứ, sang ngồi với Bảo Long lại thành ngậm miệng như hến, cậu nhìn xuống mâm cơm thịnh soạn, cứ nhìn qua nhìn lại, Bảo Long thấy thì biết Văn Thành muốn gì nên nói:

Bình luận đoạn
Văn Thành hay tò mò đủ thứ, sang ngồi với Bảo Long lại thành ngậm miệng như hến, cậu nhìn xuống mâm cơm thịnh soạn, cứ nhìn qua nhìn lại, Bảo Long thấy thì biết Văn Thành muốn gì nên nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Người Xiêm không ăn bằng đũa, họ lấy tay phải này để bốc thức ăn.

Bình luận đoạn
- Người Xiêm không ăn bằng đũa, họ lấy tay phải này để bốc thức ăn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành nhìn sang mâm của Pai với Bùi Kiệm, thì ra là bốc ăn bằng tay phải thật, lạ quá, Văn Thành nhìn xuống dĩa cơm mình rồi nói khẽ: "Dạ."

Bình luận đoạn
Văn Thành nhìn sang mâm của Pai với Bùi Kiệm, thì ra là bốc ăn bằng tay phải thật, lạ quá, Văn Thành nhìn xuống dĩa cơm mình rồi nói khẽ: "Dạ."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mắt cậu đảo sang trái rồi đánh sang phải, nhìn hai tay của cậu, cậu lại có thêm một câu hỏi mà có dám mở miệng đâu, còn Bảo Long vừa nhìn thì đã biết cậu muốn hỏi gì rồi nên rất chủ động giảng giải:

Bình luận đoạn
Mắt cậu đảo sang trái rồi đánh sang phải, nhìn hai tay của cậu, cậu lại có thêm một câu hỏi mà có dám mở miệng đâu, còn Bảo Long vừa nhìn thì đã biết cậu muốn hỏi gì rồi nên rất chủ động giảng giải:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Người Xiêm thường lấy tay phải để cầm nắm thức ăn, nên họ xem tay phải sạch sẽ và chỉ bốc thức ăn bằng tay phải, để thể hiện sự tôn trọng với thức ăn họ luôn làm những việc ô uế bằng tay trái.

Bình luận đoạn
- Người Xiêm thường lấy tay phải để cầm nắm thức ăn, nên họ xem tay phải sạch sẽ và chỉ bốc thức ăn bằng tay phải, để thể hiện sự tôn trọng với thức ăn họ luôn làm những việc ô uế bằng tay trái.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành lại nhìn hai bàn tay mình, song Bảo Long tự nhiên túm lấy tay phải cậu mà chụp lên đó một chiếc khăn lụa vàng thêu tay đã được làm ẩm. Văn Thành bỗng bị tê giật rụt tay lại, Bảo Long cũng hoảng hồn vì cảm giác bị giật sốc vừa rồi. Bảo Long bình tĩnh mà tiếp tục ăn phần trên dĩa như bình thường để che dấu sự hỗn loạn.

Bình luận đoạn
Văn Thành lại nhìn hai bàn tay mình, song Bảo Long tự nhiên túm lấy tay phải cậu mà chụp lên đó một chiếc khăn lụa vàng thêu tay đã được làm ẩm. Văn Thành bỗng bị tê giật rụt tay lại, Bảo Long cũng hoảng hồn vì cảm giác bị giật sốc vừa rồi. Bảo Long bình tĩnh mà tiếp tục ăn phần trên dĩa như bình thường để che dấu sự hỗn loạn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cầm khăn trên tay một lúc Văn Thành mới nói:

Bình luận đoạn
Cầm khăn trên tay một lúc Văn Thành mới nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tạ ơn điện hạ, thần sẽ làm sạch nó rồi trả lại cho điện hạ.

Bình luận đoạn
- Tạ ơn điện hạ, thần sẽ làm sạch nó rồi trả lại cho điện hạ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ừm.

Bình luận đoạn
- Ừm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành nghĩ không ra sao Bảo Long có thể làm như là đang đọc suy nghĩ của cậu vậy, hắn biết cậu thắc mắc gì mà giải đáp ngay lập tức. Thật đáng sợ.

Bình luận đoạn
Văn Thành nghĩ không ra sao Bảo Long có thể làm như là đang đọc suy nghĩ của cậu vậy, hắn biết cậu thắc mắc gì mà giải đáp ngay lập tức. Thật đáng sợ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ở Xiêm có khí hậu tương tự ở Đại An nên lương thực, thực phẩm ở đây không khác Đại An là mấy, chỉ là cách chế biến và khẩu vị có hơi khác, đồ ăn Xiêm khẩu vị đặc trưng là mặn và cay, màu sắc món ăn nhìn rất hấp dẫn, các gia vị trong món ăn thường là ớt, tỏi, gừng, riềng, nghệ, húng quế và me làm bùng dậy vị giác của Văn Thành khiến cậu phải trầm trồ: "Ngon quá, vị đặc biệt ghê."

Bình luận đoạn
Ở Xiêm có khí hậu tương tự ở Đại An nên lương thực, thực phẩm ở đây không khác Đại An là mấy, chỉ là cách chế biến và khẩu vị có hơi khác, đồ ăn Xiêm khẩu vị đặc trưng là mặn và cay, màu sắc món ăn nhìn rất hấp dẫn, các gia vị trong món ăn thường là ớt, tỏi, gừng, riềng, nghệ, húng quế và me làm bùng dậy vị giác của Văn Thành khiến cậu phải trầm trồ: "Ngon quá, vị đặc biệt ghê."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long đưa mắt nhìn Văn Thành, hắn nói nhỏ nhưng vừa đủ để hai người nghe: "Không ngon bằng cơm cậu nấu."

Bình luận đoạn
Bảo Long đưa mắt nhìn Văn Thành, hắn nói nhỏ nhưng vừa đủ để hai người nghe: "Không ngon bằng cơm cậu nấu."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không biết sao có chút ngại ngùng làm Văn Thành xém nghẹn cơm trắng ở cổ họng. Cậu nhìn chén nước chấm đầy màu sắc, thử một chút mới biết là nước mắm giống ở quê nhà nhưng vị ở Xiêm lại mặn và nồng hơn nhiều, rồi họ chế biến bằng cách nào mà nghe như có cả bốn vị chua, cay, mặn, ngọt trong cùng một chén nước chấm như vậy, cậu nhất quyết phải tìm học cho bằng được, nếu còn cơ hội cậu cũng muốn nấu cho Bảo Long thử một bữa cơm theo khẩu vị người Xiêm. Văn Thành trong miệng vẫn còn đang nhai miếng cá nướng chấm mắm tự nhiên nghĩ đến rồi bật cười, nhìn lên thấy Bảo Long đang chú ý cậu nên cậu cúi đầu tập trung ăn.

Bình luận đoạn
Không biết sao có chút ngại ngùng làm Văn Thành xém nghẹn cơm trắng ở cổ họng. Cậu nhìn chén nước chấm đầy màu sắc, thử một chút mới biết là nước mắm giống ở quê nhà nhưng vị ở Xiêm lại mặn và nồng hơn nhiều, rồi họ chế biến bằng cách nào mà nghe như có cả bốn vị chua, cay, mặn, ngọt trong cùng một chén nước chấm như vậy, cậu nhất quyết phải tìm học cho bằng được, nếu còn cơ hội cậu cũng muốn nấu cho Bảo Long thử một bữa cơm theo khẩu vị người Xiêm. Văn Thành trong miệng vẫn còn đang nhai miếng cá nướng chấm mắm tự nhiên nghĩ đến rồi bật cười, nhìn lên thấy Bảo Long đang chú ý cậu nên cậu cúi đầu tập trung ăn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cuối bữa, cậu cầm lấy bình gốm trên bàn rót qua ly Bảo Long, xong đến ly cậu, Bảo Long cầm lên không uống mà nhìn cậu trân trân, Văn Thành lại mắc cỡ nhìn sang chỗ khác nốc hết một ly, vị nồng xộc lên khoang mũi, cay xè làm hai mắt Văn Thành trợn trắng, Bảo Long lấy cái thau dưới bục đưa cho cậu nhả ra.

Bình luận đoạn
Cuối bữa, cậu cầm lấy bình gốm trên bàn rót qua ly Bảo Long, xong đến ly cậu, Bảo Long cầm lên không uống mà nhìn cậu trân trân, Văn Thành lại mắc cỡ nhìn sang chỗ khác nốc hết một ly, vị nồng xộc lên khoang mũi, cay xè làm hai mắt Văn Thành trợn trắng, Bảo Long lấy cái thau dưới bục đưa cho cậu nhả ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai mắt Văn Thành đỏ đỏ, rưng rưng. Bảo Long nói:

Bình luận đoạn
Hai mắt Văn Thành đỏ đỏ, rưng rưng. Bảo Long nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Chưa thấy ai rót rượu mà rót đầy cả một ly lớn như vậy.

Bình luận đoạn
- Chưa thấy ai rót rượu mà rót đầy cả một ly lớn như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không biết Bảo Long nghĩ gì đó rồi lại nói tiếp như muốn phô ra mặt đầy tri thức của bản thân:

Bình luận đoạn
Không biết Bảo Long nghĩ gì đó rồi lại nói tiếp như muốn phô ra mặt đầy tri thức của bản thân:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đây là rượu cọ được làm từ nhựa của cây cọ lên men. Vị tùy thuộc vào thời gian lên men, chua và nồng như loại này có nghĩa là được ủ rất lâu và qua bước chưng cất rồi.

Bình luận đoạn
- Đây là rượu cọ được làm từ nhựa của cây cọ lên men. Vị tùy thuộc vào thời gian lên men, chua và nồng như loại này có nghĩa là được ủ rất lâu và qua bước chưng cất rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành nghẹn giọng, nói nhỏ: "Sao điện hạ không nhắc thần?"

Bình luận đoạn
Văn Thành nghẹn giọng, nói nhỏ: "Sao điện hạ không nhắc thần?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long nhìn Văn Thành không kìm được mà hít sâu một hơi, chẳng là Văn Thành hai mắt đỏ đỏ, rưng rưng còn nói một câu như nũng nịu với hắn, Bảo Long khó lòng mà không nghĩ chuyện xấu xa trong đầu. Hắn nói:

Bình luận đoạn
Bảo Long nhìn Văn Thành không kìm được mà hít sâu một hơi, chẳng là Văn Thành hai mắt đỏ đỏ, rưng rưng còn nói một câu như nũng nịu với hắn, Bảo Long khó lòng mà không nghĩ chuyện xấu xa trong đầu. Hắn nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Anh biết cậu không uống được rượu, nhưng đây tính ra là món đặc trưng của Xiêm, ở Đại An không có, thấy cậu thích khẩu vị người Xiêm nên cho cậu thử để được trọn vẹn ẩm thực Xiêm.

Bình luận đoạn
- Anh biết cậu không uống được rượu, nhưng đây tính ra là món đặc trưng của Xiêm, ở Đại An không có, thấy cậu thích khẩu vị người Xiêm nên cho cậu thử để được trọn vẹn ẩm thực Xiêm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành bối rối không biết nói gì nên thôi. Bảo Long cười:

Bình luận đoạn
Văn Thành bối rối không biết nói gì nên thôi. Bảo Long cười:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Có muốn ra ngoài xem người làng Xiêm không?

Bình luận đoạn
- Có muốn ra ngoài xem người làng Xiêm không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thưa điện hạ, thần rất muốn.

Bình luận đoạn
- Thưa điện hạ, thần rất muốn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Vậy lát nữa anh dẫn cậu đi.

Bình luận đoạn
- Vậy lát nữa anh dẫn cậu đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành bối rối, từ chối Bảo Long:

Bình luận đoạn
Văn Thành bối rối, từ chối Bảo Long:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thưa điện hạ, thần không dám phiền điện hạ, thần đi chung với Kiệm là được rồi.

Bình luận đoạn
- Thưa điện hạ, thần không dám phiền điện hạ, thần đi chung với Kiệm là được rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cậu không dám làm phiền anh, lại muốn làm phiền người của Vương tử?

Bình luận đoạn
- Cậu không dám làm phiền anh, lại muốn làm phiền người của Vương tử?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đại não Văn Thành căng lên, ánh mắt nguy hiểm đề phòng. Bảo Long thầm bất lực cái tên này có bao nhiêu suy nghĩ đều hiện hết lên mặt vậy sao, muốn gõ dô cái đầu cậu ta hết sức: 

Bình luận đoạn
Đại não Văn Thành căng lên, ánh mắt nguy hiểm đề phòng. Bảo Long thầm bất lực cái tên này có bao nhiêu suy nghĩ đều hiện hết lên mặt vậy sao, muốn gõ dô cái đầu cậu ta hết sức: 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đừng có nghĩ tầm bậy, ý của anh không phải là Bùi Kiệm tạo phản, cấu kết quân Xiêm.

Bình luận đoạn
- Đừng có nghĩ tầm bậy, ý của anh không phải là Bùi Kiệm tạo phản, cấu kết quân Xiêm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long lấy tay quắc quắc Văn Thành ý muốn cậu lại gần cho hắn nói nhỏ, Văn Thành một bộ dạng hóng chuyện có chút dễ thương, hắn kê miệng sát tai Văn Thành và hạ giọng: "Pai có tình cảm đặc biệt với Bùi Kiệm, hắn rất ghét ai đi gần Bùi Kiệm."

Bình luận đoạn
Bảo Long lấy tay quắc quắc Văn Thành ý muốn cậu lại gần cho hắn nói nhỏ, Văn Thành một bộ dạng hóng chuyện có chút dễ thương, hắn kê miệng sát tai Văn Thành và hạ giọng: "Pai có tình cảm đặc biệt với Bùi Kiệm, hắn rất ghét ai đi gần Bùi Kiệm."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tai Văn Thành đỏ lên, cậu bật người ra sau, Bảo Long đây cười thầm vì phản ứng của cậu, bối rối và thất kinh hồn vía. Văn Thành đương nhiên sợ hãi vì chuyện cậu vừa nghe, nhưng chuyện làm cậu sợ hãi hơn cả là chỗ kia của cậu săn lại, cậu chắc chắn là giọng Bảo Long có vấn đề chứ sao mỗi lần như vậy thì chỗ dưới của cậu đều bị dày vò. Sợ bị phát hiện nên Văn Thành cố tỏ ra bình thường, Bảo Long nói tiếp:

Bình luận đoạn
Tai Văn Thành đỏ lên, cậu bật người ra sau, Bảo Long đây cười thầm vì phản ứng của cậu, bối rối và thất kinh hồn vía. Văn Thành đương nhiên sợ hãi vì chuyện cậu vừa nghe, nhưng chuyện làm cậu sợ hãi hơn cả là chỗ kia của cậu săn lại, cậu chắc chắn là giọng Bảo Long có vấn đề chứ sao mỗi lần như vậy thì chỗ dưới của cậu đều bị dày vò. Sợ bị phát hiện nên Văn Thành cố tỏ ra bình thường, Bảo Long nói tiếp:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cậu cũng biết rồi đó, vậy cách tốt nhất là chỉ đi được với anh thôi, tầm hiểu biết của anh cũng không thua kém Bùi Kiệm đâu, thắc mắc gì cứ hỏi.

Bình luận đoạn
- Cậu cũng biết rồi đó, vậy cách tốt nhất là chỉ đi được với anh thôi, tầm hiểu biết của anh cũng không thua kém Bùi Kiệm đâu, thắc mắc gì cứ hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành cúi đầu, nuốt nước miếng:

Bình luận đoạn
Văn Thành cúi đầu, nuốt nước miếng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Dạ, vậy thần xin làm phiền ngài.

Bình luận đoạn
- Dạ, vậy thần xin làm phiền ngài.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long mắt không chớp, miệng không căng nhưng bụng dạ đã nở hoa.

Bình luận đoạn
Bảo Long mắt không chớp, miệng không căng nhưng bụng dạ đã nở hoa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

* Chương này có tranh ảnh kí hoạ của các nhà thám hiểm người Pháp, nếu bạn muốn xem ảnh có thể ghé nhà W*ttp*d @moncydo tìm chương truyện cùng tên.

Bình luận đoạn
* Chương này có tranh ảnh kí hoạ của các nhà thám hiểm người Pháp, nếu bạn muốn xem ảnh có thể ghé nhà W*ttp*d @moncydo tìm chương truyện cùng tên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
📚

Có thể bạn sẽ thích

💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!