Tháng tám
CHƯƠNG BA: THÁNG TÁM - NHỮNG LỐI RẼ VÀ NHỮNG NGÃ VỀ
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phần 1: Ngày anh trở về
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh Hè về vào một chiều cuối tháng Tám, khi những cơn mưa rào bắt đầu thưa dần và nắng vàng trải nhẹ trên những tán lá.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ đang ngồi dưới gốc bàng, vẽ lại chậu cây sống đời đã lớn thêm bao nhiêu là nhánh mới. Bỗng có tiếng động từ cầu thang. Em ngước lên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh Hè đứng đó. Da ngăm hơn sau một tháng ở quê, tay xách chiếc ba lô cũ, trên môi vẫn nụ cười dịu dàng ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Anh về rồi đây."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ đứng bật dậy, suýt làm đổ cả lọ màu. Em định chạy đến, rồi lại ngập ngừng, chỉ đứng đó, mặt đỏ bừng, tay bấu vào vạt áo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh Hè bước đến gần, đặt ba lô xuống ghế đá. Cậu nhìn chậu cây sống đời, rồi nhìn Hạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Em chăm tốt quá. Nó lớn nhanh thật."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ cúi xuống, tay vuốt nhẹ một chiếc lá, thì thầm: "Em cũng lớn lên ạ."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh Hè cười, rồi lấy từ trong ba lô ra một tập giấy. "Quà cho em đây. Anh vẽ ở quê đấy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ mở ra. Những bức vẽ cánh đồng lúa chín, dòng sông xanh, con đò nhỏ, và cả những bức chân dung một cô bé tưởng tượng đang ngồi dưới gốc cây - cô bé ấy có đôi má hây hây, có nụ cười ngượng ngùng, có ánh mắt long lanh nhìn về phía xa xăm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đẹp quá anh ơi!" Hạ reo lên, rồi vội bụm miệng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vẽ em đấy." Anh Hè nói khẽ. "Lúc ở quê, anh cứ nhớ đến em. Nhớ cái cách em ngồi đếm lá, nhớ cái cách em nói 'yêu anh là thế nhé'."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ im lặng. Tim em đập mạnh đến nỗi em nghĩ anh Hè có thể nghe thấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Anh... anh có nhớ em không?" Cuối cùng Hạ cũng dám hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh Hè nhìn thẳng vào mắt em, ánh mắt nghiêm túc chưa từng thấy: "Có. Nhớ nhiều lắm."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đó là tất cả những gì Hạ cần nghe. Em mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như nắng tháng Tám.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phần 2: Những người mới
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khu tập thể những ngày cuối hè bỗng trở nên đông vui hơn. Không chỉ có chị Thu về ở với bà Hòa, mà còn có thêm một gia đình mới chuyển đến căn hộ tầng ba - vốn bỏ trống từ lâu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đó là một người phụ nữ trạc tuổi mẹ Hạ, với cô con gái nhỏ chừng bảy, tám tuổi. Họ chuyển đến vào một buổi sáng sớm, lặng lẽ đến nỗi chiều hôm ấy Hạ mới biết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chào cháu, cô là Hương, còn đây là bé Mây." Người phụ nữ mở cửa khi Hạ đi ngang qua, tò mò nhìn vào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ lễ phép chào. Bé Mây trốn sau lưng mẹ, chỉ thò ra khuôn mặt bầu bĩnh với đôi mắt to tròn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Cháu tên Hạ ạ. Cháu ở tầng một. Có gì cần giúp, cô cứ gọi cháu."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô Hương cười, nụ cười có chút mệt mỏi: "Cảm ơn cháu. Mẹ cháu có nhà không? Cô muốn sang chào hỏi mọi người."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ dẫn cô Hương sang nhà mình. Mẹ Hạ đang nấu cơm, thấy khách thì vui vẻ tiếp chuyện. Qua câu chuyện, Hạ biết cô Hương là giáo viên văn, vừa xin chuyển về dạy ở trường gần đó. Cô ly hôn chồng, một mình nuôi con gái nhỏ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Cuộc sống có những lúc phải chọn lựa đau lòng." Cô Hương nói, mắt nhìn ra xa. "Nhưng em chọn con gái, chọn một khởi đầu mới."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ nhìn cô Hương, rồi nhìn bé Mây đang ngơ ngác trong lòng mẹ. Em chợt nghĩ về mẹ mình - mẹ cũng một mình nuôi em bao nhiêu năm nay. Chưa bao giờ Hạ thấy mẹ than vãn. Chưa bao giờ Hạ hỏi mẹ có mệt không.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tối hôm ấy, khi mẹ đi chợ về, Hạ đã chạy ra xách đồ giúp mẹ. Rồi em pha cho mẹ ly nước, ngồi xuống bên cạnh khi mẹ ăn cơm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mẹ ơi, mẹ có mệt không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẹ Hạ ngạc nhiên nhìn con: "Sao tự nhiên hỏi thế?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Con chỉ muốn biết thôi ạ."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẹ Hạ xoa đầu con: "Có mệt. Nhưng nhìn con lớn lên từng ngày, mẹ vui. Thế là đủ."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ ôm lấy mẹ. Lần đầu tiên sau rất lâu, em thấy lòng mình ấm áp lạ thường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phần 3: Bí mật trong nhà cũ
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một hôm, khi đang giúp chị Thu dọn dẹp nhà kho của bà Hòa, Hạ tìm thấy một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, phủ đầy bụi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chị Thu ơi, cái gì đây ạ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thu đến gần, mở chiếc hộp ra. Bên trong là những bức ảnh cũ, những lá thư tay đã ố vàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mẹ chị hồi trẻ đây." Thu chỉ vào một cô gái trong ảnh. Cô gái ấy đẹp lắm, tóc dài, môi cười, mắt sáng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ nhìn những bức ảnh khác. Có một người đàn ông trẻ xuất hiện trong nhiều bức - họ đứng cạnh nhau, tay trong tay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đây là... ba chị à?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thu lắc đầu, giọng thoáng buồn: "Không. Ba chị mất sớm, chị chưa kịp biết mặt. Đây là... người yêu cũ của mẹ. Trước khi mẹ lấy ba chị."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ ngỡ ngàng. Bà Hòa - người phụ nữ hiền lành, tần tảo, sống một mình bao năm - cũng có một quá khứ như thế sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chuyện là thế này..." Thu kể.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngày xưa, bà Hòa yêu một người họa sĩ tên Khôi. Họ yêu nhau say đắm, nhưng gia đình ngăn cấm vì anh Khôi nghèo, không có tương lai. Bà Hòa đau khổ, cuối cùng lấy người khác - là ba của Thu. Anh Khôi đi xa, không bao giờ quay lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mẹ chưa bao giờ kể." Thu nói. "Chị chỉ tình cờ tìm thấy những bức thư này sau khi ba mất."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ nhìn những lá thư, nét chữ nắn nót từng dòng. Có một lá viết: "Em ơi, dù chúng ta không đến được với nhau, anh vẫn luôn yêu em. Hãy sống hạnh phúc nhé. Anh sẽ nhớ em suốt đời."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bỗng nhiên, Hạ nghĩ đến chị Thu và người yêu cũ. Nghĩ đến anh Hè và em. Liệu tình yêu nào cũng có thể kết thúc bằng một nỗi nhớ suốt đời như thế không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em cất chiếc hộp cẩn thận, không dám hỏi thêm gì nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phần 4: Mây và những câu hỏi
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bé Mây bắt đầu làm quen với khu tập thể. Mỗi chiều, khi mẹ đi dạy chưa về, bé thường ra ngồi ở bậc thềm, nhìn lũ chim sẻ nhặt thóc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ thấy vậy, bèn rủ Mây sang chơi cùng. Em dạy Mây vẽ, kể chuyện cho Mây nghe, chỉ cho Mây những chồi non trên cây bàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một hôm, Mây hỏi: "Chị Hạ ơi, có phải mẹ chị cũng một mình như mẹ em không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ gật đầu: "Ừ. Mẹ chị cũng một mình nuôi chị."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thế ba chị đâu ạ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ im lặng. Em cũng không biết. Chưa bao giờ mẹ kể về ba. Chưa bao giờ Hạ dám hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chị cũng không biết." Hạ thành thật.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mây nhìn chị, mắt ngây thơ: "Hay ba chị cũng như ba em, đi xa rồi không về?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ không trả lời được. Em chỉ ôm lấy Mây, cảm thấy hai chị em thật giống nhau - đều lớn lên trong vòng tay mẹ, đều không biết mặt cha.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tối đó, Hạ hỏi mẹ: "Mẹ ơi, ba con đâu rồi ạ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẹ Hạ sững người. Bà nhìn con gái, mắt đỏ hoe. Một lúc lâu sau, bà mới nói: "Ba con... đi xa lắm. Khi nào con lớn hơn, mẹ sẽ kể."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ không hỏi thêm. Nhưng em biết, có một câu chuyện dài đang chờ em phía trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phần 5: Những cơn gió đầu mùa
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tháng Tám trôi qua với những ngày nắng nhạt dần. Anh Hè bắt đầu vào năm học mới - lớp mười hai, năm cuối cấp, áp lực thi cử bắt đầu hiện rõ trên khuôn mặt cậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng chiều nào, nếu có thời gian, anh vẫn xuống gốc bàng ngồi với Hạ. Có khi vẽ, có khi đọc sách, có khi chỉ ngồi im lặng bên nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một hôm, anh Hè nói: "Anh định thi Đại học Kiến trúc. Anh muốn trở thành kiến trúc sư."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ nhìn anh, mắt sáng lên: "Anh vẽ đẹp thế, nhất định sẽ đỗ ạ."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thế còn em? Em thích làm gì sau này?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ suy nghĩ. Em chưa bao giờ nghĩ xa như thế. Nhưng bỗng nhiên, em nhớ đến những bức vẽ của anh, nhớ đến những bài học vẽ của chị Thu, nhớ đến niềm vui khi cầm cọ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Em muốn vẽ. Muốn vẽ thật đẹp. Có thể sau này em sẽ làm họa sĩ."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh Hè cười: "Thế thì hay quá. Sau này anh thiết kế nhà, em trang trí nhà cho. Cùng làm việc với nhau."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ đỏ mặt. "Cùng làm việc" - hai tiếng ấy nghe sao mà ấm áp, mà xa xôi, mà đẹp đẽ quá.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phần 6: Cơn bão đầu lòng
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cuối tháng Tám, một cơn bão lớn đổ bộ vào miền Bắc. Khu tập thể cũ rung chuyển trong mưa gió. Cây bàng nghiêng ngả, nhiều cành bị gãy. Những chậu cây trước hiên nhà đổ hết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ lo lắng chạy ra thu dọn, bất chấp mưa tạt ướt hết người. Chậu cây sống đời - món quà anh Hè tặng - bị gió quật ngã, đất vung vãi khắp nơi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đừng!" Hạ kêu lên, chạy lại nhặt những nhánh cây gãy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh Hè từ trên nhà chạy xuống, tay cầm ô. "Em điên à! Vào nhà ngay!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng Hạ không chịu. Em cố gắng nhặt từng nhánh cây, từng chiếc lá, nước mắt hòa lẫn nước mưa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Anh Hè ơi, cây chết mất! Cây chết mất!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh Hè kéo Hạ vào hiên, cởi áo khoác trùm lên người em. Cậu nhìn những nhánh cây gãy, rồi nhìn Hạ đang run lên vì lạnh và khóc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đừng khóc." Anh Hè nói nhẹ. "Em quên rồi sao? Cây sống đời mà. Chỉ cần một nhánh nhỏ cắm xuống đất là có thể sống lại."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ sực nhớ. Đúng rồi! Em vội vàng nhặt những nhánh cây còn tươi, chạy vào nhà, cắm chúng vào những chậu đất khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Suốt đêm hôm ấy, mưa vẫn không ngớt. Hạ thức trắng, ngồi bên những chậu cây mới, thì thầm: "Cố lên nhé. Các cậu sẽ sống. Như mình, như anh Hè, như tất cả chúng mình."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phần 7: Những mảnh ghép quá khứ
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau cơn bão, khu tập thể bắt đầu dọn dẹp. Cô Hương và bé Mây giúp mọi người quét lá, nhặt cành cây gãy. Bà Hòa nấu cháo, mang sang cho từng nhà. Chị Thu vẽ lại những cảnh sau bão, như một cách lưu giữ kỷ niệm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một hôm, khi đang dọn dẹp nhà kho của gia đình mình, Hạ tìm thấy một chiếc hộp giống như chiếc hộp nhà bà Hòa. Em mở ra, tim đập thình thịch.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bên trong là những bức ảnh cũ. Mẹ Hạ hồi trẻ, xinh đẹp lạ thường. Và một người đàn ông - chắc là ba em.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ run run cầm những bức ảnh lên xem. Có bức chụp hai người đứng trước cửa nhà này, cười rất tươi. Có bức chụp họ trong một quán cà phê nào đó. Và có một lá thư, viết tay, nét chữ cứng cáp:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Em yêu, anh phải đi. Không phải vì anh không yêu em, mà vì anh có những việc phải làm. Hãy chờ anh. Anh sẽ trở về. Nhất định sẽ trở về. Và chúng ta sẽ cưới nhau."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chữ ký: "Tuấn - người yêu của em."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ cất chiếc hộp lại chỗ cũ. Em không hỏi mẹ. Em biết, có những câu chuyện chỉ có thể kể khi người ta sẵn sàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng từ hôm ấy, mỗi lần nhìn mẹ, Hạ lại thấy thương mẹ hơn. Mẹ cũng đã từng yêu, từng chờ, từng hy vọng. Và mẹ vẫn ở đây, vẫn mạnh mẽ, vẫn nuôi em khôn lớn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phần 8: Lời hứa tháng Tám
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngày cuối cùng của tháng Tám, anh Hè rủ Hạ ra gốc bàng. Trời đã bớt nắng, những cơn gió heo may đầu mùa bắt đầu se se lạnh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tháng Chín rồi. Sắp vào thu." Anh Hè nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ nhìn những chiếc lá bàng bắt đầu ngả màu. Cây bàng sắp thay lá. Rồi sẽ trụi trơ, rồi sẽ đâm chồi, rồi lại xanh tươi. Vòng tuần hoàn của thiên nhiên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Anh sắp thi rồi. Chắc bận lắm."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ừ. Nhưng anh vẫn sẽ xuống đây mỗi khi có thời gian."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ mỉm cười. Em lấy từ trong túi ra một món quà nhỏ - một bức vẽ em tự tay vẽ, đóng khung cẩn thận.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tặng anh. Em vẽ đấy ạ."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh Hè mở ra. Bức vẽ vẽ hai người ngồi dưới gốc bàng, phía trên là bầu trời đầy sao. Và ở góc tranh, dòng chữ nắn nót: "Yêu anh là thế nhé - Tình Hè."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh Hè nhìn bức vẽ hồi lâu, rồi ngước lên nhìn Hạ. Ánh mắt cậu dịu dàng đến lạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Anh sẽ giữ nó mãi mãi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai đứa ngồi bên nhau, nhìn những tán lá xao động trong gió chiều. Hạ biết rằng, phía trước còn nhiều thử thách - anh Hè thi cử, em vào lớp mười, những lo toan của cuộc sống đang chờ. Nhưng lúc này đây, mọi thứ đều hoàn hảo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong lòng em, cây sống đời vẫn vươn lên, mạnh mẽ và xanh tươi. Như tình yêu của em dành cho anh. Như những lời hứa chưa kịp nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phần 9: Người lạ cuối con hẻm
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chiều hôm ấy, khi Hạ đang ngồi vẽ dưới gốc bàng, một người đàn ông lạ mặt bước vào con hẻm nhỏ dẫn vào khu tập thể. Ông ta trạc năm mươi, tóc muối tiêu, mặc chiếc áo sơ mi cũ, tay xách một túi xách nhỏ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông dừng lại trước cửa nhà bà Hòa, nhìn lên ban công tầng hai. Rồi ông nhìn sang nhà Hạ, nhìn gốc bàng, nhìn Hạ đang ngồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Cháu... cháu có biết nhà bà Hòa ở đâu không?" Ông hỏi, giọng khàn đục.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ chỉ lên tầng hai: "Dạ, bà ở căn hộ số 4 ạ. Để cháu dẫn bác lên."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người đàn ông lắc đầu: "Không cần. Bác tự lên được."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ nhìn theo ông ta bước lên cầu thang, từng bước chậm rãi, có phần nặng nhọc. Em thấy lòng mình có linh cảm lạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tối hôm ấy, chị Thu sang nhà Hạ, mặt đỏ hoe: "Em Hạ ơi, có người lạ đến thăm mẹ chị. Họ nói chuyện với nhau suốt từ chiều đến giờ. Mẹ chị khóc nhiều lắm."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ai vậy chị?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Người ấy tên Khôi. Anh Khôi ngày xưa của mẹ chị."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ sững người. Người họa sĩ Khôi trong những bức ảnh cũ, người đã viết những lá thư yêu thương năm nào, cuối cùng cũng đã tìm về.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị