Tháng chín
CHƯƠNG BỐN: THÁNG CHÍN - NHỮNG LỐI VỀ VÀ NHỮNG NGÃ RẼ
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phần 1: Người đàn ông từ quá khứ
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người đàn ông tên Khôi ở lại nhà bà Hòa suốt ba ngày.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ba ngày, cánh cửa nhà bà hầu như không mở. Chị Thu sang ở tạm nhà Hạ, mặt lúc nào cũng đầy lo âu. Hạ thấy chị thấp thỏm nhìn sang nhà mẹ, nhưng không dám qua.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chị không vào thăm bà à?" Hạ hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thu lắc đầu: "Chuyện của mẹ, để mẹ tự giải quyết. Đây là câu chuyện ba mươi năm rồi, chị không nên xen vào."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ nhìn sang nhà bà Hòa, thấy thỉnh thoảng bóng hai người thoáng qua cửa sổ. Có lúc họ ngồi rất lâu bên nhau, có lúc lại nghe tiếng nói chuyện rì rầm. Hạ tò mò, nhưng em hiểu, có những điều chỉ thuộc về người lớn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngày thứ tư, cánh cửa mở ra. Ông Khôi bước xuống cầu thang, tay vẫn xách chiếc túi cũ. Đi sau ông là bà Hòa, mắt đỏ hoe nhưng miệng cười - một nụ cười mà Hạ chưa từng thấy trên khuôn mặt bà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Cháu Hạ ơi." Bà Hòa gọi. "Lại đây chào bác đi con."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ chạy lại. Ông Khôi nhìn em, mắt hiền từ: "Cháu là bé Hạ? Bác nghe bà kể về cháu nhiều lắm. Cháu là người đã giúp Thu về với mẹ nó phải không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ gật đầu, ngại ngùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông Khôi cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt em: "Cảm ơn cháu. Nhờ cháu, bà ấy đã có con gái bên cạnh. Cũng nhờ cháu, bác mới có cơ hội gặp lại người xưa."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ không hiểu hết, nhưng em thấy trong mắt ông Khôi có một nỗi buồn xa xăm và một niềm vui khó tả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông Khôi ra đi, hẹn sẽ quay lại. Bà Hòa đứng ở cửa nhìn theo, rất lâu, rất lâu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phần 2: Mây và cây bút chì màu
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bé Mây bắt đầu đi học. Trường tiểu học gần khu tập thể, mỗi sáng cô Hương dắt con đi qua gốc cây bàng, chiều lại đón về.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một hôm, Hạ thấy Mây ngồi thụt thò ở bậc thềm, tay cầm một hộp bút chì màu cũ, mặt buồn thiu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Sao thế em?" Hạ hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Cô giáo bảo tô màu, nhưng bút của em hết mấy màu rồi. Mẹ chưa có tiền mua cho em."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ nhìn hộp bút - chỉ còn vài cây ngắn cũn, màu đã trầy trụa. Em chạy vào nhà, lấy hộp bút chì màu mới tinh mà anh Hè tặng hồi đầu hè, đưa cho Mây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chị tặng em."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mây mắt sáng lên, nhưng rồi lại rụt tay về: "Nhưng mẹ em bảo không được nhận quà người khác."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thì chị có phải người khác đâu. Chị là chị của em mà."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mây ôm lấy hộp bút, cười tươi như hoa. Từ hôm ấy, chiều nào Mây cũng sang nhà Hạ vẽ. Hạ dạy em tô màu, dạy em vẽ những bông hoa, những con bướm, những ngôi nhà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lần Mây vẽ một bức tranh: hai người phụ nữ và một bé gái đang ngồi dưới gốc cây to. Mây chỉ vào tranh: "Đây là mẹ em, đây là chị Hạ, đây là em. Còn đây là cây bàng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ nhìn bức vẽ nguệch ngoạc mà thấy lòng ấm áp lạ thường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phần 3: Những lá thư không hồi âm
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh Hè bắt đầu bận rộn với những ngày ôn thi căng thẳng. Mỗi sáng đi học sớm, tối mịt mới về. Hạ ít khi gặp anh, chỉ thỉnh thoảng thấy bóng anh thoáng qua trên ban công tầng hai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em viết thư cho anh - những lá thư nhỏ, kể về cây sống đời, về Mây, về chị Thu, về bà Hòa và ông Khôi. Em bỏ thư vào khe cửa nhà anh mỗi sáng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh Hè không trả lời bằng thư, nhưng mỗi tối, trước khi đi ngủ, Hạ lại thấy đèn phòng anh sáng. Em tưởng tượng anh đang học bài, và em cũng lấy sách ra học - học để thi vào cấp ba, học để không thua kém anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một hôm, Hạ nhận được một phong bì dán kín, để ở gốc bàng. Bên trong là một bức vẽ anh Hè vẽ: hình một cô bé đang ngồi học dưới ánh đèn, bên cạnh là chậu cây sống đời. Góc bức vẽ có dòng chữ nhỏ: "Em học bài nhé. Anh cũng đang học. Cùng cố gắng!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ cười, cất bức vẽ vào cặp, bên cạnh bức vẽ đầu tiên anh tặng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phần 4: Bí mật của mẹ
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một buổi tối cuối tháng Chín, mẹ Hạ đi chợ về muộn hơn thường lệ. Hạ thấy mẹ ngồi thừ người ra, mặt tái nhợt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mẹ ơi, mẹ sao thế?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẹ Hạ lắc đầu: "Không sao. Mẹ chỉ hơi mệt."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng Hạ thấy trong tay mẹ có một phong bì. Và em nhận ra nét chữ trên đó - chính là nét chữ trong những lá thư cũ ở chiếc hộp dưới gầm giường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mẹ ơi, ai gửi thư cho mẹ vậy?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẹ Hạ im lặng hồi lâu, rồi nói: "Ba con. Ba con gửi thư về."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tim Hạ đập mạnh. Em ngồi xuống bên mẹ, run run hỏi: "Ba... ba đâu ạ? Ba nói gì?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẹ Hạ mở phong bì, lấy ra một lá thư mỏng. Bà đọc, mắt đẫm lệ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hà yêu quý,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh biết đã rất lâu rồi, hai mươi năm rồi anh mới viết cho em. Anh không biết em còn ở địa chỉ cũ không, nhưng anh vẫn gửi thư về đây, như một cách gửi niềm hy vọng cuối cùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngày ấy anh đi, mang theo bao ước mơ trẻ dại. Anh muốn làm giàu, muốn có tiền để cưới em, muốn cho em cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng rồi mọi chuyện không như ý. Anh thất bại, anh trắng tay, anh không dám về.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bây giờ anh đã già, đã ổn định. Anh chỉ muốn biết em thế nào. Em có khỏe không? Em có hạnh phúc không? Và... em có con không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu có thể, anh muốn gặp em một lần. Chỉ một lần thôi, để nói lời xin lỗi sau hai mươi năm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ký tên: Tuấn - người đã hứa sẽ trở về."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ im lặng nghe mẹ đọc. Nước mắt em cũng chảy dài.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mẹ ơi, mẹ có gặp ba không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẹ Hạ nhìn con, mắt đỏ hoe: "Con muốn gặp ba không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ không biết trả lời thế nào. Em chưa bao giờ nghĩ về việc gặp ba. Trong tâm trí em, ba chỉ là một bóng hình mờ nhạt trong những bức ảnh cũ. Một người đàn ông xa lạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng trong sâu thẳm, em vẫn muốn biết. Muốn biết ba là người thế nào. Tại sao ba lại đi. Và ba có yêu em không.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Con... con không biết ạ." Hạ nói thật.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẹ Hạ ôm con vào lòng: "Thôi, để mẹ nghĩ đã. Mẹ sẽ cho con biết khi mẹ sẵn sàng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phần 5: Những ngã rẽ
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cuối tuần, anh Hè ghé xuống nhà Hạ. Lâu rồi hai đứa mới có thời gian ngồi với nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Anh nghe nói ba em vừa gửi thư về?" Anh Hè hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ gật đầu: "Dạ. Mẹ em bảo ông ấy muốn gặp lại."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Em muốn gặp không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ im lặng hồi lâu: "Em không biết. Tự nhiên em thấy sợ. Sợ gặp rồi không biết nói gì. Sợ ông ấy không như em tưởng tượng. Sợ... sợ mẹ buồn."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh Hè nắm tay Hạ - lần đầu tiên anh làm điều đó. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Em biết không, anh cũng từng như em. Hồi nhỏ, anh cũng không biết ba mình là ai. Ba anh đi làm xa từ khi anh chưa sinh ra, mãi đến năm anh lên năm mới về."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ ngước nhìn anh: "Thật ạ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ừ. Lúc đầu anh cũng sợ, cũng không dám lại gần. Nhưng rồi anh nhận ra, ba anh cũng sợ, cũng không biết làm thế nào để làm quen với đứa con trai của mình. Rồi thời gian qua, mọi thứ đều ổn."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Anh may mắn quá."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh Hè cười nhẹ: "Ừ, anh may mắn. Nhưng em cũng sẽ ổn thôi. Dù em có quyết định thế nào, anh vẫn ở đây."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ nhìn anh, lòng bỗng nhẹ nhõm hơn. Có ai đó bên cạnh, sẵn sàng lắng nghe và ở lại - điều đó quý giá biết bao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phần 6: Bức thư từ quá khứ
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một tuần sau, khi Hạ đi học về, em thấy mẹ ngồi ở bàn với một xấp giấy cũ. Đó là những lá thư trong chiếc hộp dưới gầm giường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẹ Hạ nhìn con: "Lại đây, mẹ kể con nghe chuyện ngày xưa."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ ngồi xuống bên mẹ, lắng nghe.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngày ấy, mẹ Hạ tên Hà, là cô gái mười chín tuổi, làm công nhân trong một nhà máy dệt. Ba Hạ tên Tuấn, là kỹ sư trẻ mới ra trường, được phân công về nhà máy để sửa chữa máy móc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Họ gặp nhau, yêu nhau. Yêu say đắm, yêu như chưa từng yêu ai. Hai năm sau, họ định cưới. Nhưng ba Hạ nhận được một cơ hội đi nước ngoài học tập, với điều kiện phải đi ngay, phải tập trung học, không được lấy vợ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hứa với anh, chờ anh nhé." Ba Hạ nói thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ừ, em chờ." Mẹ Hạ hứa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những năm đầu, thư từ qua lại đều đặn. Rồi dần dần, thư thưa thớt. Rồi mất hẳn. Mẹ Hạ viết thư, không hồi âm. Mẹ gọi điện, không liên lạc được. Mẹ chờ, chờ mãi, cho đến khi biết mình có thai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Bà ngoại khuyên mẹ bỏ con." Mẹ Hạ nói, mắt nhìn xa xăm. "Nhưng mẹ không bỏ. Mẹ sinh con ra, nuôi con lớn. Mẹ tin một ngày nào đó ba con sẽ về."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ khóc. Em ôm chầm lấy mẹ: "Mẹ ơi, con thương mẹ quá."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Giờ ông ấy về, muốn gặp lại. Mẹ không biết nên gặp hay không." Mẹ Hạ nhìn con: "Con nói đi, mẹ nên làm gì?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ im lặng suy nghĩ. Em nhớ đến bà Hòa và ông Khôi - hai người sau ba mươi năm mới gặp lại. Em nhớ đến chị Thu và người yêu cũ - họ chọn không gặp lại. Em nhớ đến lời anh Hè: "Dù em quyết định thế nào, anh vẫn ở đây."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mẹ ơi, hay mẹ gặp ba đi." Hạ nói. "Gặp để biết câu chuyện của ông ấy. Gặp để không phải ân hận sau này. Và con cũng muốn gặp ba. Nhưng nếu mẹ chưa sẵn sàng, mẹ cứ gặp trước đi ạ."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẹ Hạ nhìn con, mắt đỏ hoe: "Con gái của mẹ lớn thật rồi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phần 7: Cây sống đời và những nhánh mới
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một tháng sau cơn bão, những nhánh cây sống đời Hạ cắm xuống đất đã bén rễ và bắt đầu lớn lên. Bảy chậu cây nhỏ xinh xắn, xanh mướt, xếp thành hàng trước hiên nhà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ đặt tên cho từng chậu: Một chậu tặng anh Hè, một chậu tặng mẹ, một chậu tặng bà Hòa, một chậu tặng chị Thu, một chậu tặng cô Hương, một chậu tặng bé Mây. Và một chậu em để dành - cho người ba mà em sắp gặp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mỗi người một chậu." Hạ nói với anh Hè khi anh xuống chơi. "Để ai cũng có một cây sống đời. Để nhớ rằng, dù thế nào, chúng ta vẫn có thể sống và lớn lên."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh Hè nhìn những chậu cây, rồi nhìn Hạ: "Em lớn thật rồi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ mỉm cười. Em biết mình vẫn còn nhỏ, vẫn còn nhiều điều phải học. Nhưng ít nhất, em đã học được cách yêu thương, cách chờ đợi, và cách tha thứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phần 8: Cuộc gặp gỡ cuối tháng
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cuối tháng Chín, mẹ Hạ quyết định gặp ba Hạ. Họ hẹn nhau ở một quán cà phê nhỏ gần nhà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ không đi cùng. Mẹ bảo để mẹ gặp trước, rồi sau đó nếu ổn, mẹ sẽ sắp xếp cho con gặp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Buổi chiều hôm ấy, Hạ ngồi dưới gốc bàng, ôm chậu cây sống đời dành cho ba. Em lo lắng, hồi hộp, không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh Hè ngồi bên cạnh, không nói gì, chỉ im lặng ở đó. Có anh bên cạnh, Hạ thấy yên tâm hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai tiếng sau, mẹ Hạ về. Mặt bà không vui cũng không buồn, chỉ có một vẻ bình thản lạ thường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mẹ ơi, sao rồi ạ?" Hạ chạy lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẹ Hạ ngồi xuống ghế, thở dài: "Ba con... ông ấy đã có gia đình mới. Một người vợ và hai đứa con bên Mỹ."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ sững người. Cả anh Hè cũng im lặng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mẹ... mẹ có buồn không ạ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẹ Hạ lắc đầu: "Không. Lâu rồi mẹ không còn tình cảm với ông ấy nữa. Mẹ chỉ buồn cho con. Vì con sẽ không có ba như con hằng mong ước."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ ôm lấy mẹ: "Con có mẹ là đủ rồi. Và con có anh Hè, có bà Hòa, có chị Thu, có cô Hương, có bé Mây. Con có cả khu tập thể này. Con không cần ai khác nữa."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẹ Hạ ôm con, nước mắt lăn dài. Nhưng lần này, là nước mắt của niềm hạnh phúc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phần 9: Một ngày cuối thu
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngày cuối cùng của tháng Chín, trời bắt đầu se lạnh. Những chiếc lá bàng vàng úa rụng đầy sân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ ngồi dưới gốc cây, nhìn những chiếc lá rơi. Chậu cây sống đời bên cạnh vẫn xanh tươi, như bất chấp thời tiết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh Hè đến ngồi cạnh em. Cậu vừa thi thử xong, mặt có vẻ mệt mỏi nhưng vẫn cười.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hết tháng Chín rồi. Sắp vào thu đấy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ gật đầu: "Mùa thu đẹp quá anh nhỉ? Lá vàng, trời xanh, gió mát."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ừ. Nhưng anh vẫn thích mùa hè hơn."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Sao ạ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh Hè nhìn em, mắt cười: "Vì mùa hè có em. Vì em là Hạ mà."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ đỏ mặt, cúi xuống nhìn chậu cây. Em nghĩ về những tháng ngày qua, về những biến cố, những niềm vui, những nỗi buồn. Tất cả như những mảnh ghép, ghép lại thành bức tranh cuộc sống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bức tranh ấy chưa hoàn chỉnh, nhưng đã có nhiều màu sắc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong lòng em, cây sống đời vẫn vươn lên, mạnh mẽ và kiên cường. Như em, như mẹ em, như tất cả mọi người trong khu tập thể nhỏ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Họ đều là những cây sống đời - chỉ cần một mảnh đất nhỏ, một chút yêu thương, là có thể sống và tỏa xanh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị