Truyện
Trước

Tháng mười

CHƯƠNG NĂM: THÁNG MƯỜI - GIÓ HEO MAY VÀ NHỮNG LỐI RẼ

Bình luận đoạn
CHƯƠNG NĂM: THÁNG MƯỜI - GIÓ HEO MAY VÀ NHỮNG LỐI RẼ

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phần 1: Mùa thu đầu tiên

Bình luận đoạn
Phần 1: Mùa thu đầu tiên

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tháng Mười về, mang theo những cơn gió heo may se sắt và bầu trời cao xanh ngắt. Khu tập thể cũ khoác lên mình tấm áo mới với những tán bàng vàng úa, những chậu cúc tần trước hiên nhà bắt đầu trổ nụ.

Bình luận đoạn
Tháng Mười về, mang theo những cơn gió heo may se sắt và bầu trời cao xanh ngắt. Khu tập thể cũ khoác lên mình tấm áo mới với những tán bàng vàng úa, những chậu cúc tần trước hiên nhà bắt đầu trổ nụ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạ ngồi dưới gốc bàng, nhặt những chiếc lá vàng xếp thành hình trái tim. Bên cạnh em, bảy chậu cây sống đời đã lớn, xanh mướt, mỗi chậu đều có một cái tên riêng được viết trên mảnh giấy nhỏ dán ở thành chậu: "Anh Hè", "Mẹ", "Bà Hòa", "Chị Thu", "Cô Hương", "Bé Mây", và một chậu để trống - chậu dành cho người ba chưa từng gặp.

Bình luận đoạn
Hạ ngồi dưới gốc bàng, nhặt những chiếc lá vàng xếp thành hình trái tim. Bên cạnh em, bảy chậu cây sống đời đã lớn, xanh mướt, mỗi chậu đều có một cái tên riêng được viết trên mảnh giấy nhỏ dán ở thành chậu: "Anh Hè", "Mẹ", "Bà Hòa", "Chị Thu", "Cô Hương", "Bé Mây", và một chậu để trống - chậu dành cho người ba chưa từng gặp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Em vẫn giữ chậu đấy à?" Anh Hè bước đến, ngồi xuống bên cạnh.

Bình luận đoạn
"Em vẫn giữ chậu đấy à?" Anh Hè bước đến, ngồi xuống bên cạnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạ gật đầu: "Dạ. Dù ba không ở đây, nhưng em vẫn muốn có một chỗ cho ông ấy. Để nhớ rằng, ông ấy đã từng tồn tại trong cuộc đời em."

Bình luận đoạn
Hạ gật đầu: "Dạ. Dù ba không ở đây, nhưng em vẫn muốn có một chỗ cho ông ấy. Để nhớ rằng, ông ấy đã từng tồn tại trong cuộc đời em."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh Hè nhìn em, ánh mắt dịu dàng: "Em lớn thật rồi."

Bình luận đoạn
Anh Hè nhìn em, ánh mắt dịu dàng: "Em lớn thật rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạ mỉm cười, nhưng trong lòng thoáng chút bâng khuâng. Lớn lên - điều đó có nghĩa là phải đối diện với nhiều điều, có cả niềm vui và nỗi buồn.

Bình luận đoạn
Hạ mỉm cười, nhưng trong lòng thoáng chút bâng khuâng. Lớn lên - điều đó có nghĩa là phải đối diện với nhiều điều, có cả niềm vui và nỗi buồn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phần 2: Áp lực thi cử

Bình luận đoạn
Phần 2: Áp lực thi cử

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tháng Mười cũng là tháng anh Hè bước vào giai đoạn nước rút ôn thi. Mỗi ngày, cậu thức dậy từ năm giờ sáng, học đến tối mịt mới về. Gương mặt lúc nào cũng đầy căng thẳng, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.

Bình luận đoạn
Tháng Mười cũng là tháng anh Hè bước vào giai đoạn nước rút ôn thi. Mỗi ngày, cậu thức dậy từ năm giờ sáng, học đến tối mịt mới về. Gương mặt lúc nào cũng đầy căng thẳng, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạ thấy thương anh lắm. Em bắt đầu nấu cháo, nấu chè, mang lên tận phòng cho anh. Ban đầu anh Hè ngại, nhưng rồi quen dần.

Bình luận đoạn
Hạ thấy thương anh lắm. Em bắt đầu nấu cháo, nấu chè, mang lên tận phòng cho anh. Ban đầu anh Hè ngại, nhưng rồi quen dần.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một hôm, Hạ mang lên một tô cháo đậu xanh nóng hổi. Anh Hè đang cắm cúi làm bài, thấy em thì thở dài:

Bình luận đoạn
Một hôm, Hạ mang lên một tô cháo đậu xanh nóng hổi. Anh Hè đang cắm cúi làm bài, thấy em thì thở dài:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Anh không có thời gian ăn đâu. Mai thi thử rồi."

Bình luận đoạn
"Anh không có thời gian ăn đâu. Mai thi thử rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không ăn thì ốm mất. Anh ốm rồi thì thi làm sao được?" Hạ đặt tô cháo xuống bàn, nhìn đống sách vở ngổn ngang. "Anh học đi, em ngồi đây một lát rồi về."

Bình luận đoạn
"Không ăn thì ốm mất. Anh ốm rồi thì thi làm sao được?" Hạ đặt tô cháo xuống bàn, nhìn đống sách vở ngổn ngang. "Anh học đi, em ngồi đây một lát rồi về."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh Hè nhìn em, rồi nhìn tô cháo. Cậu mỉm cười, cầm thìa lên ăn.

Bình luận đoạn
Anh Hè nhìn em, rồi nhìn tô cháo. Cậu mỉm cười, cầm thìa lên ăn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngon không ạ?" Hạ hỏi.

Bình luận đoạn
"Ngon không ạ?" Hạ hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ừ, ngon lắm. Ai dạy em nấu thế?"

Bình luận đoạn
"Ừ, ngon lắm. Ai dạy em nấu thế?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Mẹ dạy ạ. Mẹ bảo, con gái phải biết nấu ăn để sau này chăm sóc gia đình."

Bình luận đoạn
"Mẹ dạy ạ. Mẹ bảo, con gái phải biết nấu ăn để sau này chăm sóc gia đình."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh Hè nhìn em, ánh mắt có gì đó lạ lắm. Rồi cậu nói khẽ: "Sau này ai lấy được em, người đó sướng lắm."

Bình luận đoạn
Anh Hè nhìn em, ánh mắt có gì đó lạ lắm. Rồi cậu nói khẽ: "Sau này ai lấy được em, người đó sướng lắm."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạ đỏ mặt, cúi gằm mặt xuống. Tim em đập thình thịch trong lồng ngực.

Bình luận đoạn
Hạ đỏ mặt, cúi gằm mặt xuống. Tim em đập thình thịch trong lồng ngực.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phần 3: Tin vui từ bà Hòa

Bình luận đoạn
Phần 3: Tin vui từ bà Hòa

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một buổi chiều cuối tuần, bà Hòa sang nhà Hạ chơi, mặt tươi rói chưa từng thấy.

Bình luận đoạn
Một buổi chiều cuối tuần, bà Hòa sang nhà Hạ chơi, mặt tươi rói chưa từng thấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bà có tin vui!" Bà ôm lấy Hạ và mẹ Hạ. "Ông Khôi... ổng ngỏ lời cưới bà!"

Bình luận đoạn
"Bà có tin vui!" Bà ôm lấy Hạ và mẹ Hạ. "Ông Khôi... ổng ngỏ lời cưới bà!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mẹ Hạ sững người, rồi reo lên: "Thật ạ? Hay quá! Cháu mừng cho bà quá!"

Bình luận đoạn
Mẹ Hạ sững người, rồi reo lên: "Thật ạ? Hay quá! Cháu mừng cho bà quá!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạ cũng mừng, nhưng em thấy hơi bối rối. Bà Hòa bao nhiêu tuổi rồi nhỉ? Cưới xin ở tuổi này liệu có phù hợp không?

Bình luận đoạn
Hạ cũng mừng, nhưng em thấy hơi bối rối. Bà Hòa bao nhiêu tuổi rồi nhỉ? Cưới xin ở tuổi này liệu có phù hợp không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng nhìn vẻ mặt hạnh phúc của bà, em hiểu rằng tình yêu không phân biệt tuổi tác. Bà đã chờ đợi ba mươi năm, giờ mới có cơ hội được ở bên người mình yêu. Sao lại không thể?

Bình luận đoạn
Nhưng nhìn vẻ mặt hạnh phúc của bà, em hiểu rằng tình yêu không phân biệt tuổi tác. Bà đã chờ đợi ba mươi năm, giờ mới có cơ hội được ở bên người mình yêu. Sao lại không thể?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bao giờ bà cưới ạ?" Hạ hỏi.

Bình luận đoạn
"Bao giờ bà cưới ạ?" Hạ hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tháng Mười một này. Giản dị thôi, chỉ mời mấy nhà trong khu tập thể." Bà Hòa cười hiền. "Bà muốn cháu là phù dâu, được không?"

Bình luận đoạn
"Tháng Mười một này. Giản dị thôi, chỉ mời mấy nhà trong khu tập thể." Bà Hòa cười hiền. "Bà muốn cháu là phù dâu, được không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạ gật đầu lia lịa: "Dạ được ạ! Nhưng... phù dâu là làm gì ạ?"

Bình luận đoạn
Hạ gật đầu lia lịa: "Dạ được ạ! Nhưng... phù dâu là làm gì ạ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả nhà cùng cười. Tiếng cười vang ra ngoài hiên, hòa vào gió heo may, mang đi thật xa.

Bình luận đoạn
Cả nhà cùng cười. Tiếng cười vang ra ngoài hiên, hòa vào gió heo may, mang đi thật xa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phần 4: Bí mật của chị Thu

Bình luận đoạn
Phần 4: Bí mật của chị Thu

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ ngày ông Khôi xuất hiện, chị Thu có vẻ trầm tư hơn. Chị vẫn chăm chỉ làm việc ở tiệm vẽ, vẫn phụ giúp mẹ việc nhà, nhưng thỉnh thoảng Hạ thấy chị ngồi một mình, nhìn xa xăm.

Bình luận đoạn
Từ ngày ông Khôi xuất hiện, chị Thu có vẻ trầm tư hơn. Chị vẫn chăm chỉ làm việc ở tiệm vẽ, vẫn phụ giúp mẹ việc nhà, nhưng thỉnh thoảng Hạ thấy chị ngồi một mình, nhìn xa xăm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một hôm, Hạ sang nhà bà Hòa chơi, thấy chị Thu đang lục tung đống đồ cũ trong nhà kho. Mặt chị đỏ hoe, tay cầm một xấp ảnh.

Bình luận đoạn
Một hôm, Hạ sang nhà bà Hòa chơi, thấy chị Thu đang lục tung đống đồ cũ trong nhà kho. Mặt chị đỏ hoe, tay cầm một xấp ảnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chị tìm gì thế?"

Bình luận đoạn
"Chị tìm gì thế?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thu giật mình, vội giấu xấp ảnh ra sau lưng: "Không... không có gì."

Bình luận đoạn
Thu giật mình, vội giấu xấp ảnh ra sau lưng: "Không... không có gì."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng Hạ đã kịp nhìn thấy. Đó là ảnh chị Thu và một người con trai - chính là người trong bức thư không đề hồi tháng Tám.

Bình luận đoạn
Nhưng Hạ đã kịp nhìn thấy. Đó là ảnh chị Thu và một người con trai - chính là người trong bức thư không đề hồi tháng Tám.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chị... chị vẫn nhớ anh ấy à?"

Bình luận đoạn
"Chị... chị vẫn nhớ anh ấy à?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thu im lặng hồi lâu, rồi bật khóc. Hạ ngồi xuống bên cạnh, ôm lấy chị.

Bình luận đoạn
Thu im lặng hồi lâu, rồi bật khóc. Hạ ngồi xuống bên cạnh, ôm lấy chị.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chị xin lỗi, chị làm em sợ rồi." Thu nấc lên. "Chỉ là... hôm nay là sinh nhật anh ấy. Tự nhiên chị nhớ quá."

Bình luận đoạn
"Chị xin lỗi, chị làm em sợ rồi." Thu nấc lên. "Chỉ là... hôm nay là sinh nhật anh ấy. Tự nhiên chị nhớ quá."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chị có muốn tìm anh ấy không?"

Bình luận đoạn
"Chị có muốn tìm anh ấy không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thu lắc đầu: "Không. Anh ấy nói rồi, sẽ không xuất hiện nữa. Chị phải tôn trọng điều đó."

Bình luận đoạn
Thu lắc đầu: "Không. Anh ấy nói rồi, sẽ không xuất hiện nữa. Chị phải tôn trọng điều đó."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng mắt chị vẫn nhìn xấp ảnh đầy lưu luyến. Hạ hiểu, có những ký ức dù muốn quên cũng không thể. Như vết thương, dù lành rồi vẫn để lại sẹo.

Bình luận đoạn
Nhưng mắt chị vẫn nhìn xấp ảnh đầy lưu luyến. Hạ hiểu, có những ký ức dù muốn quên cũng không thể. Như vết thương, dù lành rồi vẫn để lại sẹo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phần 5: Cô Hương và những bài giảng

Bình luận đoạn
Phần 5: Cô Hương và những bài giảng

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô Hương bắt đầu quen với cuộc sống mới ở khu tập thể. Mỗi sáng, cô dạy Mây học bài trước khi đến trường. Mỗi tối, cô soạn giáo án bên cửa sổ, ánh đèn vàng hắt ra ngoài phố nhỏ.

Bình luận đoạn
Cô Hương bắt đầu quen với cuộc sống mới ở khu tập thể. Mỗi sáng, cô dạy Mây học bài trước khi đến trường. Mỗi tối, cô soạn giáo án bên cửa sổ, ánh đèn vàng hắt ra ngoài phố nhỏ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một hôm, Hạ sang nhờ cô giảng bài văn. Cô Hương vui vẻ nhận lời.

Bình luận đoạn
Một hôm, Hạ sang nhờ cô giảng bài văn. Cô Hương vui vẻ nhận lời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cháu viết bài này về đề tài gì?" Cô hỏi.

Bình luận đoạn
"Cháu viết bài này về đề tài gì?" Cô hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Về người mẹ ạ. Nhưng cháu không biết viết thế nào cho hay."

Bình luận đoạn
"Về người mẹ ạ. Nhưng cháu không biết viết thế nào cho hay."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô Hương đọc bài của Hạ, rồi nói: "Cháu viết rất chân thật. Nhưng cháu cần thêm cảm xúc. Hãy nhắm mắt lại, nghĩ về mẹ cháu. Mẹ cháu làm gì cho cháu mỗi ngày? Mẹ cháu cười thế nào? Mẹ cháu buồn ra sao?"

Bình luận đoạn
Cô Hương đọc bài của Hạ, rồi nói: "Cháu viết rất chân thật. Nhưng cháu cần thêm cảm xúc. Hãy nhắm mắt lại, nghĩ về mẹ cháu. Mẹ cháu làm gì cho cháu mỗi ngày? Mẹ cháu cười thế nào? Mẹ cháu buồn ra sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạ nhắm mắt. Hình ảnh mẹ hiện ra: mẹ thức khuya dậy sớm, mẹ xách những túi đồ nặng trĩu, mẹ ôm em những lúc em ốm, mẹ lau nước mắt cho em khi em khóc vì nhớ ba.

Bình luận đoạn
Hạ nhắm mắt. Hình ảnh mẹ hiện ra: mẹ thức khuya dậy sớm, mẹ xách những túi đồ nặng trĩu, mẹ ôm em những lúc em ốm, mẹ lau nước mắt cho em khi em khóc vì nhớ ba.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nước mắt Hạ trào ra. Em cầm bút viết, viết liên tục, viết như chưa bao giờ được viết.

Bình luận đoạn
Nước mắt Hạ trào ra. Em cầm bút viết, viết liên tục, viết như chưa bao giờ được viết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi xong bài, cô Hương đọc, mắt cũng đỏ hoe: "Bài văn hay lắm cháu ạ. Hay vì nó thật. Vì nó xuất phát từ trái tim."

Bình luận đoạn
Khi xong bài, cô Hương đọc, mắt cũng đỏ hoe: "Bài văn hay lắm cháu ạ. Hay vì nó thật. Vì nó xuất phát từ trái tim."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạ nhìn cô, chợt hỏi: "Cô ơi, cô có nhớ chồng cũ của cô không?"

Bình luận đoạn
Hạ nhìn cô, chợt hỏi: "Cô ơi, cô có nhớ chồng cũ của cô không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô Hương im lặng một lát, rồi nhẹ nhàng nói: "Có. Nhưng không phải nhớ để đau, mà nhớ để học. Học cách tha thứ, học cách mạnh mẽ, học cách yêu thương đúng cách hơn."

Bình luận đoạn
Cô Hương im lặng một lát, rồi nhẹ nhàng nói: "Có. Nhưng không phải nhớ để đau, mà nhớ để học. Học cách tha thứ, học cách mạnh mẽ, học cách yêu thương đúng cách hơn."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạ ngẫm nghĩ. Thì ra, người lớn cũng có những nỗi đau. Nhưng họ học cách sống chung với nó, và biến nó thành sức mạnh.

Bình luận đoạn
Hạ ngẫm nghĩ. Thì ra, người lớn cũng có những nỗi đau. Nhưng họ học cách sống chung với nó, và biến nó thành sức mạnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phần 6: Những cơn gió lạ

Bình luận đoạn
Phần 6: Những cơn gió lạ

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giữa tháng Mười, một cơn gió lạ thổi qua khu tập thể, mang theo tin dữ: ông Khôi bị ốm nặng, phải nhập viện.

Bình luận đoạn
Giữa tháng Mười, một cơn gió lạ thổi qua khu tập thể, mang theo tin dữ: ông Khôi bị ốm nặng, phải nhập viện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà Hòa mặt tái mét, tay run run thu xếp đồ đạc vào viện chăm ông. Chị Thu đi cùng, để lại căn nhà vắng vẻ.

Bình luận đoạn
Bà Hòa mặt tái mét, tay run run thu xếp đồ đạc vào viện chăm ông. Chị Thu đi cùng, để lại căn nhà vắng vẻ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạ sang giúp bà dọn dẹp, nấu ít cháo mang vào viện. Em thấy bà Hòa ngồi bên giường bệnh, tay nắm tay ông Khôi, mắt đỏ hoe nhưng miệng vẫn cười động viên.

Bình luận đoạn
Hạ sang giúp bà dọn dẹp, nấu ít cháo mang vào viện. Em thấy bà Hòa ngồi bên giường bệnh, tay nắm tay ông Khôi, mắt đỏ hoe nhưng miệng vẫn cười động viên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bác sẽ khỏi thôi, bà đừng lo." Hạ nói.

Bình luận đoạn
"Bác sẽ khỏi thôi, bà đừng lo." Hạ nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà Hòa gật đầu, nhưng mắt vẫn không rời ông Khôi. Ông nằm đó, mặt hốc hác, thở yếu ớt.

Bình luận đoạn
Bà Hòa gật đầu, nhưng mắt vẫn không rời ông Khôi. Ông nằm đó, mặt hốc hác, thở yếu ớt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trên đường về, Hạ gặp anh Hè trực ở viện (anh Hè tình nguyện trực đêm để giúp đỡ bệnh nhân). Anh kéo em ra hành lang:

Bình luận đoạn
Trên đường về, Hạ gặp anh Hè trực ở viện (anh Hè tình nguyện trực đêm để giúp đỡ bệnh nhân). Anh kéo em ra hành lang:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bác Khôi nặng lắm. Bác sĩ bảo phải mổ, nhưng tuổi cao, rủi ro lớn."

Bình luận đoạn
"Bác Khôi nặng lắm. Bác sĩ bảo phải mổ, nhưng tuổi cao, rủi ro lớn."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạ lo lắng: "Thế bà Hòa làm sao?"

Bình luận đoạn
Hạ lo lắng: "Thế bà Hòa làm sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bà ấy bảo, dù thế nào cũng ở bên bác. Đã chờ nhau ba mươi năm, giờ không thể xa nhau được nữa."

Bình luận đoạn
"Bà ấy bảo, dù thế nào cũng ở bên bác. Đã chờ nhau ba mươi năm, giờ không thể xa nhau được nữa."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạ im lặng. Em chợt hiểu, tình yêu đích thực là thế - không phải chỉ là những rung động đầu đời, mà còn là sự đồng hành, sự hy sinh, là ở bên nhau dù bất cứ chuyện gì xảy ra.

Bình luận đoạn
Hạ im lặng. Em chợt hiểu, tình yêu đích thực là thế - không phải chỉ là những rung động đầu đời, mà còn là sự đồng hành, sự hy sinh, là ở bên nhau dù bất cứ chuyện gì xảy ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phần 7: Cuộc gọi từ quá khứ

Bình luận đoạn
Phần 7: Cuộc gọi từ quá khứ

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tối hôm ấy, khi Hạ đang ngồi học bài, điện thoại nhà em reo. Mẹ Hạ nghe máy, mặt thoáng ngạc nhiên.

Bình luận đoạn
Tối hôm ấy, khi Hạ đang ngồi học bài, điện thoại nhà em reo. Mẹ Hạ nghe máy, mặt thoáng ngạc nhiên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Alo? Dạ, tôi nghe... Ừ, tôi là Hà đây."

Bình luận đoạn
"Alo? Dạ, tôi nghe... Ừ, tôi là Hà đây."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạ nhìn mẹ, thấy mặt mẹ thay đổi liên tục: từ ngạc nhiên sang xúc động, rồi lại có chút bối rối.

Bình luận đoạn
Hạ nhìn mẹ, thấy mặt mẹ thay đổi liên tục: từ ngạc nhiên sang xúc động, rồi lại có chút bối rối.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi mẹ dập máy, Hạ hỏi: "Ai đấy ạ?"

Bình luận đoạn
Khi mẹ dập máy, Hạ hỏi: "Ai đấy ạ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mẹ Hạ ngồi xuống ghế, thở dài: "Ba con. Ổng gọi từ Mỹ về."

Bình luận đoạn
Mẹ Hạ ngồi xuống ghế, thở dài: "Ba con. Ổng gọi từ Mỹ về."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạ sững người: "Ba... ba nói gì ạ?"

Bình luận đoạn
Hạ sững người: "Ba... ba nói gì ạ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ổng nói ổng sắp về Việt Nam. Muốn gặp con. Chỉ một lần thôi."

Bình luận đoạn
"Ổng nói ổng sắp về Việt Nam. Muốn gặp con. Chỉ một lần thôi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạ im lặng hồi lâu. Trái tim em đập loạn nhịp, không biết là vui hay buồn, mong chờ hay lo sợ.

Bình luận đoạn
Hạ im lặng hồi lâu. Trái tim em đập loạn nhịp, không biết là vui hay buồn, mong chờ hay lo sợ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Con có muốn gặp không?" Mẹ Hạ hỏi, giọng nhẹ nhàng.

Bình luận đoạn
"Con có muốn gặp không?" Mẹ Hạ hỏi, giọng nhẹ nhàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạ nhớ đến chậu cây sống đời để trống trước hiên nhà. Nhớ đến những bức ảnh cũ trong chiếc hộp. Nhớ đến những đêm nằm mơ thấy một người đàn ông xa lạ, âu yếm gọi mình là "con gái".

Bình luận đoạn
Hạ nhớ đến chậu cây sống đời để trống trước hiên nhà. Nhớ đến những bức ảnh cũ trong chiếc hộp. Nhớ đến những đêm nằm mơ thấy một người đàn ông xa lạ, âu yếm gọi mình là "con gái".

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Con... con không biết ạ." Hạ nói thật.

Bình luận đoạn
"Con... con không biết ạ." Hạ nói thật.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mẹ Hạ ôm con vào lòng: "Không sao. Mẹ sẽ ở bên con. Dù con quyết định thế nào, mẹ vẫn ủng hộ con."

Bình luận đoạn
Mẹ Hạ ôm con vào lòng: "Không sao. Mẹ sẽ ở bên con. Dù con quyết định thế nào, mẹ vẫn ủng hộ con."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phần 8: Đêm trăng tháng Mười

Bình luận đoạn
Phần 8: Đêm trăng tháng Mười

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đêm rằm tháng Mười, trăng sáng vằng vặc. Hạ ra ngồi dưới gốc bàng, ngắm nhìn những tán lá thưa dần vì đã rụng gần hết.

Bình luận đoạn
Đêm rằm tháng Mười, trăng sáng vằng vặc. Hạ ra ngồi dưới gốc bàng, ngắm nhìn những tán lá thưa dần vì đã rụng gần hết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh Hè xuống ngồi cạnh em. Cậu vừa thi thử xong, mặt mệt mỏi nhưng vẫn cười.

Bình luận đoạn
Anh Hè xuống ngồi cạnh em. Cậu vừa thi thử xong, mặt mệt mỏi nhưng vẫn cười.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Sao em không ngủ?"

Bình luận đoạn
"Sao em không ngủ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Em nhớ anh. Với lại, em đang nghĩ về chuyện ba em sắp về."

Bình luận đoạn
"Em nhớ anh. Với lại, em đang nghĩ về chuyện ba em sắp về."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh Hè nắm tay Hạ, bàn tay ấm áp và vững chãi: "Em lo lắng lắm hả?"

Bình luận đoạn
Anh Hè nắm tay Hạ, bàn tay ấm áp và vững chãi: "Em lo lắng lắm hả?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ừ. Em không biết phải làm thế nào. Phải nói gì. Phải cư xử ra sao."

Bình luận đoạn
"Ừ. Em không biết phải làm thế nào. Phải nói gì. Phải cư xử ra sao."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Em chỉ cần là em thôi." Anh Hè nhìn em, mắt dịu dàng. "Là Hạ mà anh yêu quý. Là cô bé hay ngồi đếm lá, hay tưới cây, hay nấu cháo cho anh. Là cô bé có đôi má hây hây và nụ cười làm bao người ấm lòng."

Bình luận đoạn
"Em chỉ cần là em thôi." Anh Hè nhìn em, mắt dịu dàng. "Là Hạ mà anh yêu quý. Là cô bé hay ngồi đếm lá, hay tưới cây, hay nấu cháo cho anh. Là cô bé có đôi má hây hây và nụ cười làm bao người ấm lòng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạ nhìn anh, nước mắt lăn dài. Nhưng lần này, em khóc vì hạnh phúc.

Bình luận đoạn
Hạ nhìn anh, nước mắt lăn dài. Nhưng lần này, em khóc vì hạnh phúc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Anh Hè ơi, em yêu anh lắm."

Bình luận đoạn
"Anh Hè ơi, em yêu anh lắm."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Anh cũng yêu em."

Bình luận đoạn
"Anh cũng yêu em."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trăng rằm soi sáng khu tập thể nhỏ, soi sáng hai đứa trẻ ngồi dưới gốc bàng, tay trong tay, lòng đầy ắp những yêu thương và lo lắng cho ngày mai.

Bình luận đoạn
Trăng rằm soi sáng khu tập thể nhỏ, soi sáng hai đứa trẻ ngồi dưới gốc bàng, tay trong tay, lòng đầy ắp những yêu thương và lo lắng cho ngày mai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phần 9: Tin vui và tin buồn

Bình luận đoạn
Phần 9: Tin vui và tin buồn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai ngày sau, cả khu tập thể nhận được hai tin: một vui, một buồn.

Bình luận đoạn
Hai ngày sau, cả khu tập thể nhận được hai tin: một vui, một buồn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tin vui: ca mổ của ông Khôi thành công tốt đẹp. Ông đã qua cơn nguy kịch và đang hồi phục. Bà Hòa khóc, nhưng lần này là khóc vì mừng.

Bình luận đoạn
Tin vui: ca mổ của ông Khôi thành công tốt đẹp. Ông đã qua cơn nguy kịch và đang hồi phục. Bà Hòa khóc, nhưng lần này là khóc vì mừng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tin buồn: anh Hè trượt kỳ thi thử đại học. Điểm số không đủ để vào trường Kiến trúc như anh mong ước.

Bình luận đoạn
Tin buồn: anh Hè trượt kỳ thi thử đại học. Điểm số không đủ để vào trường Kiến trúc như anh mong ước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạ chạy lên phòng anh ngay khi biết tin. Anh Hè ngồi thừ người ra, mặt buồn thiu.

Bình luận đoạn
Hạ chạy lên phòng anh ngay khi biết tin. Anh Hè ngồi thừ người ra, mặt buồn thiu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Anh ơi..."

Bình luận đoạn
"Anh ơi..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Anh không sao." Anh Hè nói, nhưng giọng nghẹn lại. "Chỉ là anh thấy mình kém cỏi quá. Học hành bao lâu, cuối cùng vẫn thất bại."

Bình luận đoạn
"Anh không sao." Anh Hè nói, nhưng giọng nghẹn lại. "Chỉ là anh thấy mình kém cỏi quá. Học hành bao lâu, cuối cùng vẫn thất bại."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạ ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng nói: "Anh nhớ cây sống đời không ạ? Nó có thể mọc lại từ những nhánh cây gãy. Thất bại cũng chỉ như một nhánh cây gãy thôi. Mình có thể bắt đầu lại."

Bình luận đoạn
Hạ ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng nói: "Anh nhớ cây sống đời không ạ? Nó có thể mọc lại từ những nhánh cây gãy. Thất bại cũng chỉ như một nhánh cây gãy thôi. Mình có thể bắt đầu lại."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh Hè nhìn em, mắt đỏ hoe: "Em nói đúng. Anh không thể bỏ cuộc được."

Bình luận đoạn
Anh Hè nhìn em, mắt đỏ hoe: "Em nói đúng. Anh không thể bỏ cuộc được."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đúng rồi ạ. Còn hai tháng nữa mới thi thật. Mình còn cơ hội mà."

Bình luận đoạn
"Đúng rồi ạ. Còn hai tháng nữa mới thi thật. Mình còn cơ hội mà."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh Hè ôm lấy Hạ - lần đầu tiên anh ôm em như thế. Hạ run lên, nhưng trong lòng thấy ấm áp lạ thường.

Bình luận đoạn
Anh Hè ôm lấy Hạ - lần đầu tiên anh ôm em như thế. Hạ run lên, nhưng trong lòng thấy ấm áp lạ thường.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cảm ơn em."

Bình luận đoạn
"Cảm ơn em."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạ mỉm cười. Ngoài kia, gió heo may vẫn thổi, lá bàng vẫn rơi, nhưng trong lòng em, mùa xuân đang nảy mầm.

Bình luận đoạn
Hạ mỉm cười. Ngoài kia, gió heo may vẫn thổi, lá bàng vẫn rơi, nhưng trong lòng em, mùa xuân đang nảy mầm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!