CHƯƠNG 76
Chiều mùa thu hôm nay cũng chẳng khác mấy so với những ngày trong tuần, có chăng không khí dường như nhẹ hẳn, một vài chiếc lá thu ven rừng được gió đưa vào trong khoảng sân và theo một cách mơ mộng và nhẹ nhàng nhất, chúng lãng đãng phủ mình dưới nền đất nứt nẻ những rễ cây. Nhưng nắng của lúc này dường như đậm hơn rất nhiều, màu sắc tự như một hũ mật ong ai đó vừa vô tình làm đổ ra giữa nền trời trong vắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga chợt nghĩ tới người con trai đã đem lòng yêu mình kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhớ đến ánh mắt đau đớn tuyệt vọng nhìn về phía bản thân của người đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong lòng thoáng chùn xuống, cảm thấy chính mình quả thật đã ra tay quá mức. Nhưng nếu cứ để như vậy, cô sợ rằng sẽ có thêm một Dương Tiễn thứ hai nữa xuất hiện trên thế gian này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô không muốn như vậy, không muốn người tốt như thế sẽ chỉ mãi vấn vương với một mình cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì thế, không còn cách nào khác nên cô đành phải dùng tới hạ sách đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giương mắt nhìn vào những búp sen trong chiếc hồ đá trước sân nhà đã bắt đầu bung nụ, trông rạng rỡ và đặc biệt hơn nhiều so với những cây hoa khác bên ngoài đang chuẩn bị cho mùa đông. Trong lòng vì thế cũng nhẹ nhàng hơn nhiều, không còn quá buồn bã như ban nãy nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga chìm đắm vào sự tĩnh lặng và không khí của thu sang, tự hỏi trong khu vườn phía sau của Quảng Hàn Cung, không biết liệu có loài cây cỏ nào có thể sống và vươn mình giống như bọn chúng không? Có thể sinh trưởng, nở hoa, rồi tàn lụi theo đúng quy luật của thời gian trên nhân thế?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hoặc cũng có thể tựa như hàng ngàn hoa cỏ được Bách Hoa tiên tử đích thân chăm sóc mà từ đó trở nên quanh năm xanh tươi và tràn ngập sức sống không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô cười tự giễu, có lẽ là không rồi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù sao thì nơi ở của cô quá lạnh lẽo và bức bách, ngoại trừ cây Hoa Quế ra, làm gì có loại cây nào có thể sống sót được cơ chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là mùa thu năm nay sao lại có vẻ lạnh hơn mấy năm trước nhỉ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đang suy nghĩ gì vậy?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một giọng nói trầm ấm vang lên từ đằng sau làm cô thoát ra khỏi dòng suy tưởng của bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga ngẩng đầu nhìn anh, muốn hỏi rằng giữa hai huynh muội bọn họ như thế nào thì chỉ thấy người trước mặt nở nụ cười dịu dàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tam muội không sao đâu, tuy tâm trạng có phần buồn bã nhưng chung quy muội ấy cũng đã thông suốt mọi việc rất nhanh."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vậy cây trâm kia..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhớ đến việc hai mắt nai to tròn của Tam Thánh Mẫu sáng rỡ lên khi nhận lấy cây trâm tinh xảo bằng vàng ròng đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn gật đầu, tiến tới ngồi cạnh cô, không nhanh không chậm trả lời
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Muội ấy rất thích nó, thậm chí còn ôm chặt nó trong lòng không chịu buông."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga nghe được vậy, lo lắng hỏi "Thiền Nhi thực sự sẽ không sao phải không? Dẫu gì thì đó cũng là di vật để lại của mẫu thân trước khi chết, chàng giao cho muội ấy là đúng nhưng nếu như giao quá sớm... hơn nữa còn là sau khi nghe được sự thật về mẫu thân, thiếp sợ rằng muội ấy..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh quan sát biểu cảm của người thương, ánh mắt phải nói là mềm mại đến không thể diễn tả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe được những lời quan tâm đó của Hằng Nga, Dương Tiễn cảm thấy không còn gì trên đời có thể khiến mình cảm thấy hạnh phúc hơn lúc này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thê tử sắp cưới của mình lo lắng cho đứa em gái - người thân duy nhất còn lại của bản thân trên đời này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đó quả thật là một khung cảnh hạnh phúc mà chính anh đã mơ về nó suốt bấy lâu nay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn vẫn giữ nguyên nét cười trên mặt, ngón tay giơ lên chạm nhẹ vào chính giữa hai hàng lông mày mảnh mai của cô "Nhìn nàng lo lắng như thế kia, người ta không biết còn tưởng Tam muội là muội muội ruột của nàng đấy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga nắm lấy bàn tay đang nghịch phá kia xuống, thật lòng nói "Thiếp và Thiền Nhi từ lâu đã là tỷ muội thân thiết, quan tâm săn sóc nhau cũng là chuyện thường tình. Huống hồ..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Như thế nào?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giương đôi mắt đẹp nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của người sắp trở thành phu quân của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này bên ngoài trời, nắng thu không bao giờ quá gắt và nóng, nên ánh sáng nhàn nhạt ấy hắt qua những chiếc lá xanh mơn mởn, tạo thành những viên bi tròn tròn sáng nho nhỏ trên mái tóc xoăn nâu của Dương Tiễn, một vài tia nắng thi thoảng còn rơi xuống mặt anh, khiến cho sắc đen trong con mắt phượng đào hoa càng nổi bật và tạo nên một cảm giác huyền diệu như thể cái Hằng Nga đang ngắm nhìn không phải con người mà là một bức chân dung tuyệt mỹ nhưng vẫn còn đang dang dở vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và đó cũng là nguyên nhân làm cho Hằng Nga ngừng nói bởi tâm trí cô đang bận rộn mà chiêm ngưỡng một tuyệt tác có một không hai này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bản thân Dương Tiễn không thể không thắc mắc, hoàn toàn mù tịt vì lý do khiến cô bỗng nhiên im lặng như vậy, và cũng không hiểu tại sao đối diện với mình lại là biểu cảm thất thần như thể bị mê hoặc đó của giai nhân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh thử quơ quơ chiếc quạt trong tay trước mắt cô nhưng Hằng Nga vẫn giữ nguyên tầm mắt mình mà không hề bị dao động dù chỉ một chút.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lạ thật.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đang ngẫm nghĩ, bỗng dưng có một ý tưởng vô tình lóe lên trong đầu khiến cho Dương Tiễn à lên một tiếng, và rồi trên khuôn mặt nam tính ấy dần xuất hiện một nụ cười nhẹ đầy thích thú.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy nên, dù đã ngồi kế bên người thương, nhưng sau khi đoán được hơn phân nửa lý do làm cho Hằng Nga cứ thừ người ra mà ngơ ngẩn nhìn mình, anh khẽ nghiêng người lại gần hơn với người kia, cho đến khi đã đạt được một khoảng cách rất gần đúng như ý muốn nhưng lại chẳng nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm vào cô với đôi mắt phượng mị hoặc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhìn lâu như vậy... không biết nàng đã thỏa mãn chưa?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thanh âm trầm lắng xen lẫn chút trêu chọc cộng với việc tiếp xúc gần gũi đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của nhau thế này đã khiến cho người nọ sực tỉnh khỏi cơn mê mờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga vội vàng cúi thấp đầu xuống, trông bộ dạng cô xấu hổ và bối rối như thể một đứa trẻ khi nó vừa phạm phải một sai lầm nghiêm trọng nào đó và bị bắt tận tay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng khi anh tưởng rằng cô sẽ đứng dậy mà bỏ đi vì xấu hổ thì Hằng Nga cùng sắc hồng phơn phớt được tô điểm trên đôi gò má thanh cao, với hàng lông mi dài khẽ rũ xuống in bóng che lấp đi sự bối rối và ngượng ngùng, cô vậy mà cất lời, thanh âm vì e thẹn mà ngày càng nhỏ dần mà anh nghĩ nếu không phải là thần tiên thì khó mà nghe được hết những gì cô nói
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Huống hồ... thiếp đã là thê tử sắp cưới của chàng. Những gì mà chàng yêu mến, những người thân thiết quan trọng đối với chàng, thiếp nhất định sẽ càng thương yêu và trân quý điều đó đến cùng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh ngẩn người, không nghĩ tới cô sẽ đưa ra đáp án khiến trái tim mình như được hàng ngàn sợi tơ lụa quý quấn quanh và ôm ấp như thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngọt ngào và ấm áp biết chừng nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không khí giữa hai người phút chốc trở nên nóng hơn bao giờ hết. Cả hai không ai nói với ai câu nào, người thì quá xấu hổ vì đã nói thẳng ra những gì mình suy nghĩ, người thì chỉ đơn giản là say sưa ngắm nghía khuôn mặt trắng nõn kia ngày càng đỏ bừng lên dưới ánh mắt như muốn thiêu đốt của ai đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến cuối cùng, vẫn là Hằng Nga da mặt mỏng, không thể chịu đựng được ánh nhìn khao khát rực lửa ấy nên đã lảng tránh sang chuyện khác, mà cụ thể hơn là quay về với vấn đề ban đầu
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thiền Nhi muội ấy..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chưa kịp để cô nói hết câu, anh đã bình thản đáp "Nàng yên tâm, dù sao thì Tam muội cũng đã sống hơn ngàn năm, chuyện gì nên nhìn thấu cũng đã hiểu rõ. Nàng đừng nhìn muội ấy thường ngày trẻ con tinh nghịch mà lầm tưởng tính cách muội ấy yếu đuối. Hằng Nga, so với ta, muội ấy còn mạnh mẽ hơn rất nhiều. Ta nghĩ nàng hẳn đã tường tận điều này hơn ta, phải không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đúng vậy, nếu không thì tại sao dù cho bị anh giam giữ dưới núi Hoa Sơn 18 năm cũng nhất quyết khăng khăng không chịu từ bỏ Trầm Hương và Lưu Ngạn Xương?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không thì vì sao muội ấy dám thẳng thừng ly hôn với tên đó trước mặt bao nhiêu phàm nhân, mặc kệ việc hình tượng hiền dịu và nhẹ nhàng của một Thánh Mẫu Hoa Sơn sẽ có thể bị sụp đổ và biến mất bất cứ lúc nào?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Thiền là người dám làm dám nhận, chưa từng đổ lỗi cho ai vì chuyện của mình, là người nếu sai thì chắc chắn sẽ không ngần ngại mà quay đầu sửa sai, là cô em gái mà anh vô cùng tự hào và yêu quý.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh đã từng nói, chỉ cần là thứ mà muội ấy muốn, dù cho có là lấy một người trần tục thì đã như thế nào? Ai dám bắt nạt và ức hiếp Tam muội, anh nhất quyết sẽ không bỏ qua cho bọn chúng!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy mà cuối cùng... cũng chính tay anh - người thân còn lại của Dương Thiền đã tự mình nhốt nàng dưới núi Hoa Sơn lạnh lẽo và cô tịch đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga tinh ý cảm nhận tâm tình đột ngột giảm sút của người bên cạnh, nghĩ ngợi một lát, song rất nhanh đã hiểu ra nguyên nhân khiến khuôn mặt anh càng lúc ảm đạm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu như khi nãy nét cười của anh mang đầy gió xuân ấm áp thì lúc này chúng lại thay bằng nét u buồn thoắt ẩn thoắt hiện, không chỉ qua cách bản thân cười mà còn cả trong đáy mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô thầm thở dài.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không biết chừng nào anh mới có thể dừng lại những ý nghĩ tự làm mình tổn thương này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang, nếu như Thiền Nhi là người mạnh mẽ, vậy thì đối với thiếp mà nói, chàng dũng cảm và ngoan cường hơn muội ấy rất nhiều."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Và điều đó chưa từng là lỗi của chàng." Hằng Nga nhấn mạnh, đôi mắt trong vắt nhìn thẳng về phía người kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vừa nói, cô vừa nắm lấy tay anh, ngón tay cái vuốt ve bàn tay với những nốt chai lì và rải rác những vết sẹo mờ trong những năm tháng chiến đấu với yêu ma. Thật kỳ lạ là cho đến hiện tại, Hằng Nga vẫn không sao giải thích được chuyện bàn tay Dương Tiễn vẫn luôn ấm áp như thế, tựa như người trước mặt là một ngọn lửa không ngừng đổ nhiệt vậy...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh cười, một nụ cười rất nhẹ, tựa như gió thoảng mây bay mà phải để ý rất kỹ mới có thể thấy được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đối với chuyện của mẫu thân, những gì cần nói cũng đã kể hết cho Dương Thiền nghe, và thật sự thì, khi anh nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má muội ấy, trái tim anh không khỏi cảm thấy nhói lên...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rõ ràng Dương Tiễn đã hứa với lòng sẽ trút bỏ mọi đớn đau và tuyệt vọng của mình qua cái lần khóc cho thỏa nỗi lòng kia, rõ ràng anh đã cảm nhận nhịp đập trong ngực trái của mình đã không còn trở nên khó chịu xen lẫn sự buồn tủi về những ký ức xưa cũ tối tăm đó nữa...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh đã tự dằn lòng mình rất nhiều, nhưng hóa ra, đó cũng chỉ là do anh tự lừa mình dối người mà thôi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng kỳ lạ thay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi Dương Tiễn từ căn phòng chồng chất đầy sự u uất và phiền muộn ấy bước chân ra ngoài, vốn dĩ trong mình đang mang tâm sự nặng nề và chua xót, vậy mà khi ánh mắt chạm phải bóng lưng đang yên lặng ngồi cạnh bên bàn trà, tà áo trắng tinh, thanh khiết như mây nhẹ tuyết ngần. Mái tóc đen thướt tha như suối đổ, mềm mại mà buông xõa xuống dịu dàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tim anh khẽ run lên một nhịp, và như bị trúng bùa, không nhanh không chậm mà từng bước tiến tới.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga tựa như một khối mỹ ngọc không tỳ vết, nhưng lại cũng không phải là ngọc bởi chúng thì luôn có thể vỡ vụn nếu như lỡ tay làm rớt hay va chạm quá mạnh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô mạnh mẽ và kiên cường theo cách của riêng mình. Nói thế nào nhỉ? Giống như việc khi một người đang bên bờ sụp đổ vì đau lòng và mất hết niềm tin vào cuộc sống, những người khác đều sẽ hết lời khuyên can và an ủi, sẽ thuyết phục bản thân rằng còn có vô vàn những thứ tốt đẹp khác, sẽ tìm ra vô số lý do để ngăn họ có những suy nghĩ tiêu cực và tự làm hại mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga lúc đầu cũng vậy, nhưng khi đã yêu nhau, anh mới cảm nhận được đằng sau lớp băng giá được dựng lên tầng tầng lớp lớp là một nguồn nhiệt ấm áp có thể sưởi ấm cho bất kỳ người nào đang lạc lối trong đêm tối.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ở bên cô, nỗi đau trong lòng, sự khoắc khoải và mất mát bỗng trở nên dịu lại như thể có một dòng nước mát lành rưới lên ngọn lửa đầy hận thù đang chực chờ bùng lên và nuốt chửng lấy bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn đã trở thành thần từ lâu, nhưng lại cảm thấy bản thân đã sớm nhập ma bởi vì trong tim và trong mắt anh chỉ có duy nhất một mình người đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không phải anh không yêu thương Tam muội, Trầm Hương, sư phụ và những người huynh đệ khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là luôn có một ranh giới nhất định giữa Hằng Nga và bọn họ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đối với Tam muội và Trầm Hương, Dương Tiễn muốn mình là người có thể cho muội ấy một chỗ dựa vững chắc và an tâm chứ không phải một người anh trai có những vết thương trong lòng và có thể suy sụp bất cứ lúc nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đối với sư phụ và huynh đệ của mình, anh hy vọng mình sẽ là người đàn ông có trách nhiệm và luôn điềm tĩnh xử trí trong mọi tình huống, dẫu cho chúng có khó khăn và nguy hiểm đến mức nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đối với ánh mắt người đời, họ sẽ chỉ thấy được dáng vẻ uy nghiêm và kiêu ngạo của anh, cách mà anh thản nhiên nhìn sự đời với con mắt vô tình và hững hờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng chỉ riêng với cô...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn đôi khi không thể hiểu nổi mình, rằng trong vô số hàng vạn con người, vì sao lại chỉ có thể là người đó mà không thể là ai khác?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô có thể dễ dàng điều khiển mọi cảm xúc của anh, dù là vui, giận, buồn, hay lo âu, sợ hãi... Chỉ cần đôi mắt như hồ thu ấy nhìn vào mình, Dương Tiễn đã cảm thấy không còn gì trên đời quan trọng hơn cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và khi cả hai đã là người yêu, nói chính xác hơn là danh phận của cô đã là thê tử sắp cưới của anh, Dương Tiễn biết rằng qua bao nhiêu những lựa chọn sai lầm và cực đoan mà anh quyết định, yêu cô là điều mà cả trái tim và lý trí anh đều đồng thuận là đúng đắn nhất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi thứ cô cho anh, không chỉ là tình cảm của bản thân, mà còn là niềm tin, là việc tự do là chính mình, là nơi có thể trút bỏ bầu tâm sự, là bến bờ bình yên mỗi khi Dương Tiễn cảm thấy chính mình muốn lung lay và chơi vơi giữa những cảm xúc hỗn độn thỉnh thoảng cứ quấy nhiễu trí óc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái tự do mà khó ai có thể cho anh một cách trọn vẹn như cô, là khi anh không cần phải gồng gánh cảm xúc hay mọi chuyện một mình, là khi anh có thể thoải mái giãi bày tâm can của mình mà không sợ cô sẽ chán nản hay rời bỏ mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là người anh yêu - và cũng là tri kỷ mà anh may mắn có được
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giữa sự vô thường của vũ trụ, có một người ở lại lặng thầm - ấy là tri kỷ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tri kỷ không nhiều, và càng không dễ tìm. Giữ được họ bên đời, chính là giữ một phần phúc báo mà nhân quả đã dành cho ta.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong cõi nhân sinh luôn không ngừng thay đổi này, tìm được một người như vậy chẳng khác nào gặp được một mối nhân duyên lớn - không phải ngẫu nhiên, mà là sự hội tụ của phúc duyên từ nhiều kiếp trước. Tri kỷ không đơn thuần là người ở bên cạnh ta lúc vui hay buồn, mà là người lắng nghe được tiếng vọng sâu thẳm từ bên trong tâm thức ta, là người hiểu được cả những điều chưa nói ra, đồng cảm với cả những nỗi niềm không tên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tri kỷ không cần lời hoa mỹ, nhưng trong lòng nhau vẫn giữ một sự lặng lẽ thấu hiểu. Có những tâm giao chỉ cần một ánh mắt, một cái gật đầu cũng đủ để an lòng, vì họ đến không phải để chiếm giữ, mà để soi sáng con đường ta đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tri kỷ là người giúp ta nhìn lại chính mình, để ta không lạc lối giữa bể khổ cuộc đời. Họ không đến để thay đổi ta, mà đến để đồng hành cùng ta sánh bước trên cuộc đời này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Với Dương Tiễn, Hằng Nga cũng chính là tri kỷ của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và chỉ cần người đó xuất hiện, sẽ luôn có thể khiến trái tim anh dịu lại giữa những bão tố cuộc đời, khiến tâm trí anh trở nên bình lặng như hồ thu trong một buổi chiều tỉnh thức.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hơn nữa, anh không cần phải gồng, phải đoán suy nghĩ, cũng không cần phải sống trong những cuộc chiến tranh lạnh kéo dài. Dương Tiễn chỉ cần một người lặng lẽ ngồi cạnh khi anh mệt, không cần hỏi nhiều nhưng lại có thể thấu hiểu bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chiều mùa thu hôm nay cũng chẳng khác mấy so với những ngày trong tuần, có chăng không khí dường như nhẹ hẳn, một vài chiếc lá thu ven rừng được gió đưa vào trong khoảng sân và theo một cách mơ mộng và nhẹ nhàng nhất, chúng lãng đãng phủ mình dưới nền đất nứt nẻ những rễ cây. Nhưng nắng của lúc này dường như đậm hơn rất nhiều, màu sắc tựa như một hũ mật ong ai đó vừa vô tình làm đổ ra giữa nền trời trong vắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga chợt nghĩ tới người con trai đã đem lòng yêu mình kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhớ đến ánh mắt đau đớn tuyệt vọng nhìn về phía bản thân của người đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong lòng thoáng chùn xuống, cảm thấy chính mình quả thật đã ra tay quá mức. Nhưng nếu cứ để như vậy, cô sợ rằng sẽ có thêm một Dương Tiễn thứ hai nữa xuất hiện trên thế gian này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô không muốn như vậy, không muốn người tốt như thế sẽ chỉ mãi vấn vương với một mình cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì thế, không còn cách nào khác nên cô đành phải dùng tới hạ sách đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giương mắt nhìn vào những búp sen trong chiếc hồ đá trước sân nhà đã bắt đầu bung nụ, trông rạng rỡ và đặc biệt hơn nhiều so với những cây hoa khác bên ngoài đang chuẩn bị cho mùa đông. Trong lòng vì thế cũng nhẹ nhàng hơn nhiều, không còn quá buồn bã như ban nãy nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga chìm đắm vào sự tĩnh lặng và không khí của thu sang, tự hỏi trong khu vườn phía sau của Quảng Hàn Cung, không biết liệu có loài cây cỏ nào có thể sống và vươn mình giống như bọn chúng không? Có thể sinh trưởng, nở hoa, rồi tàn lụi theo đúng quy luật của thời gian trên nhân thế?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hoặc cũng có thể tựa như hàng ngàn hoa cỏ được Bách Hoa tiên tử đích thân chăm sóc mà từ đó trở nên quanh năm xanh tươi và tràn ngập sức sống không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô cười tự giễu, có lẽ là không rồi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù sao thì nơi ở của cô quá lạnh lẽo và bức bách, ngoại trừ cây Hoa Quế ra, làm gì có loại cây nào có thể sống sót được cơ chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là mùa thu năm nay sao lại có vẻ lạnh hơn mấy năm trước nhỉ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đang suy nghĩ gì vậy?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một giọng nói trầm ấm vang lên từ đằng sau làm cô thoát ra khỏi dòng suy tưởng của bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga ngẩng đầu nhìn anh, muốn hỏi rằng giữa hai huynh muội bọn họ như thế nào thì chỉ thấy người trước mặt nở nụ cười dịu dàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tam muội không sao đâu, tuy tâm trạng có phần buồn bã nhưng chung quy muội ấy cũng đã thông suốt mọi việc rất nhanh."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vậy cây trâm kia..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhớ đến việc hai mắt nai to tròn của Tam Thánh Mẫu sáng rỡ lên khi nhận lấy cây trâm tinh xảo bằng vàng ròng đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn gật đầu, tiến tới ngồi cạnh cô, không nhanh không chậm trả lời
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Muội ấy rất thích nó, thậm chí còn ôm chặt nó trong lòng không chịu buông."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga nghe được vậy, lo lắng hỏi "Thiền Nhi thực sự sẽ không sao phải không? Dẫu gì thì đó cũng là di vật để lại của mẫu thân trước khi chết, chàng giao cho muội ấy là đúng nhưng nếu như giao quá sớm... hơn nữa còn là sau khi nghe được sự thật về mẫu thân, thiếp sợ rằng muội ấy..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh quan sát biểu cảm của người thương, ánh mắt phải nói là mềm mại đến không thể diễn tả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe được những lời quan tâm đó của Hằng Nga, Dương Tiễn cảm thấy không còn gì trên đời có thể khiến mình cảm thấy hạnh phúc hơn lúc này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thê tử sắp cưới của mình lo lắng cho đứa em gái - người thân duy nhất còn lại của bản thân trên đời này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đó quả thật là một khung cảnh hạnh phúc mà chính anh đã mơ về nó suốt bấy lâu nay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn vẫn giữ nguyên nét cười trên mặt, ngón tay giơ lên chạm nhẹ vào chính giữa hai hàng lông mày mảnh mai của cô "Nhìn nàng lo lắng như thế kia, người ta không biết còn tưởng Tam muội là muội muội ruột của nàng đấy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga nắm lấy bàn tay đang nghịch phá kia xuống, thật lòng nói "Thiếp và Thiền Nhi từ lâu đã là tỷ muội thân thiết, quan tâm săn sóc nhau cũng là chuyện thường tình. Huống hồ..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Như thế nào?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giương đôi mắt đẹp nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của người sắp trở thành phu quân của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này bên ngoài trời, nắng thu không bao giờ quá gắt và nóng, nên ánh sáng nhàn nhạt ấy hắt qua những chiếc lá xanh mơn mởn, tạo thành những viên bi tròn tròn sáng nho nhỏ trên mái tóc xoăn nâu của Dương Tiễn, một vài tia nắng thi thoảng còn rơi xuống mặt anh, khiến cho sắc đen trong con mắt phượng đào hoa càng nổi bật và tạo nên một cảm giác huyền diệu như thể cái Hằng Nga đang ngắm nhìn không phải con người mà là một bức chân dung tuyệt mỹ nhưng vẫn còn đang dang dở vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và đó cũng là nguyên nhân làm cho Hằng Nga ngừng nói bởi tâm trí cô đang bận rộn mà chiêm ngưỡng một tuyệt tác có một không hai này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bản thân Dương Tiễn không thể không thắc mắc, hoàn toàn mù tịt vì lý do khiến cô bỗng nhiên im lặng như vậy, và cũng không hiểu tại sao đối diện với mình lại là biểu cảm thất thần như thể bị mê hoặc đó của giai nhân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh thử quơ quơ chiếc quạt trong tay trước mắt cô nhưng Hằng Nga vẫn giữ nguyên tầm mắt mình mà không hề bị dao động dù chỉ một chút.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lạ thật.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đang ngẫm nghĩ, bỗng dưng có một ý tưởng vô tình lóe lên trong đầu khiến cho Dương Tiễn à lên một tiếng, và rồi trên khuôn mặt nam tính ấy dần xuất hiện một nụ cười nhẹ đầy thích thú.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy nên, dù đã ngồi kế bên người thương, nhưng sau khi đoán được hơn phân nửa lý do làm cho Hằng Nga cứ thừ người ra mà ngơ ngẩn nhìn mình, anh khẽ nghiêng người lại gần hơn với người kia, cho đến khi đã đạt được một khoảng cách rất gần đúng như ý muốn nhưng lại chẳng nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm vào cô với đôi mắt phượng mị hoặc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhìn lâu như vậy... không biết nàng đã thỏa mãn chưa?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thanh âm trầm lắng xen lẫn chút trêu chọc cộng với việc tiếp xúc gần gũi đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của nhau thế này đã khiến cho người nọ sực tỉnh khỏi cơn mê mờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga vội vàng cúi thấp đầu xuống, trông bộ dạng cô xấu hổ và bối rối như thể một đứa trẻ khi nó vừa phạm phải một sai lầm nghiêm trọng nào đó và bị bắt tận tay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng khi anh tưởng rằng cô sẽ đứng dậy mà bỏ đi vì xấu hổ thì Hằng Nga cùng sắc hồng phơn phớt được tô điểm trên đôi gò má thanh cao, với hàng lông mi dài khẽ rũ xuống in bóng che lấp đi sự bối rối và ngượng ngùng, cô vậy mà cất lời, thanh âm vì e thẹn mà ngày càng nhỏ dần mà anh nghĩ nếu không phải là thần tiên thì khó mà nghe được hết những gì cô nói
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Huống hồ... thiếp đã là thê tử sắp cưới của chàng. Những gì mà chàng yêu mến, những người thân thiết quan trọng đối với chàng, thiếp nhất định sẽ càng thương yêu và trân quý điều đó đến cùng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh ngẩn người, không nghĩ tới cô sẽ đưa ra đáp án khiến trái tim mình như được hàng ngàn sợi tơ lụa quý quấn quanh và ôm ấp như thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngọt ngào và ấm áp biết chừng nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không khí giữa hai người phút chốc trở nên nóng hơn bao giờ hết. Cả hai không ai nói với ai câu nào, người thì quá xấu hổ vì đã nói thẳng ra những gì mình suy nghĩ, người thì chỉ đơn giản là say sưa ngắm nghía khuôn mặt trắng nõn kia ngày càng đỏ bừng lên dưới ánh mắt như muốn thiêu đốt của ai đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến cuối cùng, vẫn là Hằng Nga da mặt mỏng, không thể chịu đựng được ánh nhìn khao khát rực lửa ấy nên đã lảng tránh sang chuyện khác, mà cụ thể hơn là quay về với vấn đề ban đầu
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thiền Nhi muội ấy..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chưa kịp để cô nói hết câu, anh đã bình thản đáp "Nàng yên tâm, dù sao thì Tam muội cũng đã sống hơn ngàn năm, chuyện gì nên nhìn thấu cũng đã hiểu rõ. Nàng đừng nhìn muội ấy thường ngày trẻ con tinh nghịch mà lầm tưởng tính cách muội ấy yếu đuối. Hằng Nga, so với ta, muội ấy còn mạnh mẽ hơn rất nhiều. Ta nghĩ nàng hẳn đã tường tận điều này hơn ta, phải không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đúng vậy, nếu không thì tại sao dù cho bị anh giam giữ dưới núi Hoa Sơn 18 năm cũng nhất quyết khăng khăng không chịu từ bỏ Trầm Hương và Lưu Ngạn Xương?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không thì vì sao muội ấy dám thẳng thừng ly hôn với tên đó trước mặt bao nhiêu phàm nhân, mặc kệ việc hình tượng hiền dịu và nhẹ nhàng của một Thánh Mẫu Hoa Sơn sẽ có thể bị sụp đổ và biến mất bất cứ lúc nào?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Thiền là người dám làm dám nhận, chưa từng đổ lỗi cho ai vì chuyện của mình, là người nếu sai thì chắc chắn sẽ không ngần ngại mà quay đầu sửa sai, là cô em gái mà anh vô cùng tự hào và yêu quý.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh đã từng nói, chỉ cần là thứ mà muội ấy muốn, dù cho có là lấy một người trần tục thì đã như thế nào? Ai dám bắt nạt và ức hiếp Tam muội, anh nhất quyết sẽ không bỏ qua cho bọn chúng!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy mà cuối cùng... cũng chính tay anh - người thân còn lại của Dương Thiền đã tự mình nhốt nàng dưới núi Hoa Sơn lạnh lẽo và cô tịch đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga tinh ý cảm nhận tâm tình đột ngột giảm sút của người bên cạnh, nghĩ ngợi một lát, song rất nhanh đã hiểu ra nguyên nhân khiến khuôn mặt anh càng lúc ảm đạm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu như khi nãy nét cười của anh mang đầy gió xuân ấm áp thì lúc này chúng lại thay bằng nét u buồn thoắt ẩn thoắt hiện, không chỉ qua cách bản thân cười mà còn cả trong đáy mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô thầm thở dài.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không biết chừng nào anh mới có thể dừng lại những ý nghĩ tự làm mình tổn thương này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang, nếu như Thiền Nhi là người mạnh mẽ, vậy thì đối với thiếp mà nói, chàng dũng cảm và ngoan cường hơn muội ấy rất nhiều."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Và điều đó chưa từng là lỗi của chàng." Hằng Nga nhấn mạnh, đôi mắt trong vắt nhìn thẳng về phía người kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vừa nói, cô vừa nắm lấy tay anh, ngón tay cái vuốt ve bàn tay với những nốt chai lì và rải rác những vết sẹo mờ trong những năm tháng chiến đấu với yêu ma. Thật kỳ lạ là cho đến hiện tại, Hằng Nga vẫn không sao giải thích được chuyện bàn tay Dương Tiễn vẫn luôn ấm áp như thế, tựa như người trước mặt là một ngọn lửa không ngừng đổ nhiệt vậy...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh cười, một nụ cười rất nhẹ, tựa như gió thoảng mây bay mà phải để ý rất kỹ mới có thể thấy được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đối với chuyện của mẫu thân, những gì cần nói cũng đã kể hết cho Dương Thiền nghe, và thật sự thì, khi anh nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má muội ấy, trái tim anh không khỏi cảm thấy nhói lên...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rõ ràng Dương Tiễn đã hứa với lòng sẽ trút bỏ mọi đớn đau và tuyệt vọng của mình qua cái lần khóc cho thỏa nỗi lòng kia, rõ ràng anh đã cảm nhận nhịp đập trong ngực trái của mình đã không còn trở nên khó chịu xen lẫn sự buồn tủi về những ký ức xưa cũ tối tăm đó nữa...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh đã tự dằn lòng mình rất nhiều, nhưng hóa ra, đó cũng chỉ là do anh tự lừa mình dối người mà thôi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng kỳ lạ thay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi Dương Tiễn từ căn phòng chồng chất đầy sự u uất và phiền muộn ấy bước chân ra ngoài, vốn dĩ trong mình đang mang tâm sự nặng nề và chua xót, vậy mà khi ánh mắt chạm phải bóng lưng đang yên lặng ngồi cạnh bên bàn trà, tà áo trắng tinh, thanh khiết như mây nhẹ tuyết ngần. Mái tóc đen thướt tha như suối đổ, mềm mại mà buông xõa xuống dịu dàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tim anh khẽ run lên một nhịp, và như bị trúng bùa, không nhanh không chậm mà từng bước tiến tới.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga tựa như một khối mỹ ngọc không tỳ vết, nhưng lại cũng không phải là ngọc bởi chúng thì luôn có thể vỡ vụn nếu như lỡ tay làm rớt hay va chạm quá mạnh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô mạnh mẽ và kiên cường theo cách của riêng mình. Nói thế nào nhỉ? Giống như việc khi một người đang bên bờ sụp đổ vì đau lòng và mất hết niềm tin vào cuộc sống, những người khác đều sẽ hết lời khuyên can và an ủi, sẽ thuyết phục bản thân rằng còn có vô vàn những thứ tốt đẹp khác, sẽ tìm ra vô số lý do để ngăn họ có những suy nghĩ tiêu cực và tự làm hại mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga lúc đầu cũng vậy, nhưng khi đã yêu nhau, anh mới cảm nhận được đằng sau lớp băng giá được dựng lên tầng tầng lớp lớp là một nguồn nhiệt ấm áp có thể sưởi ấm cho bất kỳ người nào đang lạc lối trong đêm tối.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ở bên cô, nỗi đau trong lòng, sự khoắc khoải và mất mát bỗng trở nên dịu lại như thể có một dòng nước mát lành rưới lên ngọn lửa đầy hận thù đang chực chờ bùng lên và nuốt chửng lấy bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn đã trở thành thần từ lâu, nhưng lại cảm thấy bản thân đã sớm nhập ma bởi vì trong tim và trong mắt anh chỉ có duy nhất một mình người đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không phải anh không yêu thương Tam muội, Trầm Hương, sư phụ và những người huynh đệ khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là luôn có một ranh giới nhất định giữa Hằng Nga và bọn họ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đối với Tam muội và Trầm Hương, Dương Tiễn muốn mình là người có thể cho muội ấy một chỗ dựa vững chắc và an tâm chứ không phải một người anh trai có những vết thương trong lòng và có thể suy sụp bất cứ lúc nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đối với sư phụ và huynh đệ của mình, anh hy vọng mình sẽ là người đàn ông có trách nhiệm và luôn điềm tĩnh xử trí trong mọi tình huống, dẫu cho chúng có khó khăn và nguy hiểm đến mức nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đối với ánh mắt người đời, họ sẽ chỉ thấy được dáng vẻ uy nghiêm và kiêu ngạo của anh, cách mà anh thản nhiên nhìn sự đời với con mắt vô tình và hững hờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng chỉ riêng với cô...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn đôi khi không thể hiểu nổi mình, rằng trong vô số hàng vạn con người, vì sao lại chỉ có thể là người đó mà không thể là ai khác?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô có thể dễ dàng điều khiển mọi cảm xúc của anh, dù là vui, giận, buồn, hay lo âu, sợ hãi... Chỉ cần đôi mắt như hồ thu ấy nhìn vào mình, Dương Tiễn đã cảm thấy không còn gì trên đời quan trọng hơn cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và khi cả hai đã là người yêu, nói chính xác hơn là danh phận của cô đã là thê tử sắp cưới của anh, Dương Tiễn biết rằng qua bao nhiêu những lựa chọn sai lầm và cực đoan mà anh quyết định, yêu cô là điều mà cả trái tim và lý trí anh đều đồng thuận là đúng đắn nhất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi thứ cô cho anh, không chỉ là tình cảm của bản thân, mà còn là niềm tin, là việc tự do là chính mình, là nơi có thể trút bỏ bầu tâm sự, là bến bờ bình yên mỗi khi Dương Tiễn cảm thấy chính mình muốn lung lay và chơi vơi giữa những cảm xúc hỗn độn thỉnh thoảng cứ quấy nhiễu trí óc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái tự do mà khó ai có thể cho anh một cách trọn vẹn như cô, là khi anh không cần phải gồng gánh cảm xúc hay mọi chuyện một mình, là khi anh có thể thoải mái giãi bày tâm can của mình mà không sợ cô sẽ chán nản hay rời bỏ mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là người anh yêu - và cũng là tri kỷ mà anh may mắn có được
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giữa sự vô thường của vũ trụ, có một người ở lại lặng thầm - ấy là tri kỷ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tri kỷ không nhiều, và càng không dễ tìm. Giữ được họ bên đời, chính là giữ một phần phúc báo mà nhân quả đã dành cho ta.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong cõi nhân sinh luôn không ngừng thay đổi này, tìm được một người như vậy chẳng khác nào gặp được một mối nhân duyên lớn - không phải ngẫu nhiên, mà là sự hội tụ của phúc duyên từ nhiều kiếp trước. Tri kỷ không đơn thuần là người ở bên cạnh ta lúc vui hay buồn, mà là người lắng nghe được tiếng vọng sâu thẳm từ bên trong tâm thức ta, là người hiểu được cả những điều chưa nói ra, đồng cảm với cả những nỗi niềm không tên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tri kỷ không cần lời hoa mỹ, nhưng trong lòng nhau vẫn giữ một sự lặng lẽ thấu hiểu. Có những tâm giao chỉ cần một ánh mắt, một cái gật đầu cũng đủ để an lòng, vì họ đến không phải để chiếm giữ, mà để soi sáng con đường ta đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tri kỷ là người giúp ta nhìn lại chính mình, để ta không lạc lối giữa bể khổ cuộc đời. Họ không đến để thay đổi ta, mà đến để đồng hành cùng ta sánh bước trên cuộc đời này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Với Dương Tiễn, Hằng Nga cũng chính là tri kỷ của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và chỉ cần người đó xuất hiện, sẽ luôn có thể khiến trái tim anh dịu lại giữa những bão tố cuộc đời, khiến tâm trí anh trở nên bình lặng như hồ thu trong một buổi chiều tỉnh thức.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hơn nữa, anh không cần phải gồng, phải đoán suy nghĩ, cũng không cần phải sống trong những cuộc chiến tranh lạnh kéo dài. Dương Tiễn chỉ cần một người lặng lẽ ngồi cạnh khi anh mệt, không cần hỏi nhiều nhưng lại có thể thấu hiểu bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chiều mùa thu hôm nay cũng chẳng khác mấy so với những ngày trong tuần, có chăng không khí dường như nhẹ hẳn, một vài chiếc lá thu ven rừng được gió đưa vào trong khoảng sân và theo một cách mơ mộng và nhẹ nhàng nhất, chúng lãng đãng phủ mình dưới nền đất nứt nẻ những rễ cây. Nhưng nắng của lúc này dường như đậm hơn rất nhiều, màu sắc tự như một hũ mật ong ai đó vừa vô tình làm đổ ra giữa nền trời trong vắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga chợt nghĩ tới người con trai đã đem lòng yêu mình kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhớ đến ánh mắt đau đớn tuyệt vọng nhìn về phía bản thân của người đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong lòng thoáng chùn xuống, cảm thấy chính mình quả thật đã ra tay quá mức. Nhưng nếu cứ để như vậy, cô sợ rằng sẽ có thêm một Dương Tiễn thứ hai nữa xuất hiện trên thế gian này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô không muốn như vậy, không muốn người tốt như thế sẽ chỉ mãi vấn vương với một mình cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì thế, không còn cách nào khác nên cô đành phải dùng tới hạ sách đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giương mắt nhìn vào những búp sen trong chiếc hồ đá trước sân nhà đã bắt đầu bung nụ, trông rạng rỡ và đặc biệt hơn nhiều so với những cây hoa khác bên ngoài đang chuẩn bị cho mùa đông. Trong lòng vì thế cũng nhẹ nhàng hơn nhiều, không còn quá buồn bã như ban nãy nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga chìm đắm vào sự tĩnh lặng và không khí của thu sang, tự hỏi trong khu vườn phía sau của Quảng Hàn Cung, không biết liệu có loài cây cỏ nào có thể sống và vươn mình giống như bọn chúng không? Có thể sinh trưởng, nở hoa, rồi tàn lụi theo đúng quy luật của thời gian trên nhân thế?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hoặc cũng có thể tựa như hàng ngàn hoa cỏ được Bách Hoa tiên tử đích thân chăm sóc mà từ đó trở nên quanh năm xanh tươi và tràn ngập sức sống không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô cười tự giễu, có lẽ là không rồi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù sao thì nơi ở của cô quá lạnh lẽo và bức bách, ngoại trừ cây Hoa Quế ra, làm gì có loại cây nào có thể sống sót được cơ chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là mùa thu năm nay sao lại có vẻ lạnh hơn mấy năm trước nhỉ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đang suy nghĩ gì vậy?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một giọng nói trầm ấm vang lên từ đằng sau làm cô thoát ra khỏi dòng suy tưởng của bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga ngẩng đầu nhìn anh, muốn hỏi rằng giữa hai huynh muội bọn họ như thế nào thì chỉ thấy người trước mặt nở nụ cười dịu dàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tam muội không sao đâu, tuy tâm trạng có phần buồn bã nhưng chung quy muội ấy cũng đã thông suốt mọi việc rất nhanh."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vậy cây trâm kia..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhớ đến việc hai mắt nai to tròn của Tam Thánh Mẫu sáng rỡ lên khi nhận lấy cây trâm tinh xảo bằng vàng ròng đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn gật đầu, tiến tới ngồi cạnh cô, không nhanh không chậm trả lời
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Muội ấy rất thích nó, thậm chí còn ôm chặt nó trong lòng không chịu buông."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga nghe được vậy, lo lắng hỏi "Thiền Nhi thực sự sẽ không sao phải không? Dẫu gì thì đó cũng là di vật để lại của mẫu thân trước khi chết, chàng giao cho muội ấy là đúng nhưng nếu như giao quá sớm... hơn nữa còn là sau khi nghe được sự thật về mẫu thân, thiếp sợ rằng muội ấy..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh quan sát biểu cảm của người thương, ánh mắt phải nói là mềm mại đến không thể diễn tả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe được những lời quan tâm đó của Hằng Nga, Dương Tiễn cảm thấy không còn gì trên đời có thể khiến mình cảm thấy hạnh phúc hơn lúc này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thê tử sắp cưới của mình lo lắng cho đứa em gái - người thân duy nhất còn lại của bản thân trên đời này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đó quả thật là một khung cảnh hạnh phúc mà chính anh đã mơ về nó suốt bấy lâu nay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn vẫn giữ nguyên nét cười trên mặt, ngón tay giơ lên chạm nhẹ vào chính giữa hai hàng lông mày mảnh mai của cô "Nhìn nàng lo lắng như thế kia, người ta không biết còn tưởng Tam muội là muội muội ruột của nàng đấy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga nắm lấy bàn tay đang nghịch phá kia xuống, thật lòng nói "Thiếp và Thiền Nhi từ lâu đã là tỷ muội thân thiết, quan tâm săn sóc nhau cũng là chuyện thường tình. Huống hồ..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Như thế nào?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giương đôi mắt đẹp nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của người sắp trở thành phu quân của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này bên ngoài trời, nắng thu không bao giờ quá gắt và nóng, nên ánh sáng nhàn nhạt ấy hắt qua những chiếc lá xanh mơn mởn, tạo thành những viên bi tròn tròn sáng nho nhỏ trên mái tóc xoăn nâu của Dương Tiễn, một vài tia nắng thi thoảng còn rơi xuống mặt anh, khiến cho sắc đen trong con mắt phượng đào hoa càng nổi bật và tạo nên một cảm giác huyền diệu như thể cái Hằng Nga đang ngắm nhìn không phải con người mà là một bức chân dung tuyệt mỹ nhưng vẫn còn đang dang dở vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và đó cũng là nguyên nhân làm cho Hằng Nga ngừng nói bởi tâm trí cô đang bận rộn mà chiêm ngưỡng một tuyệt tác có một không hai này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bản thân Dương Tiễn không thể không thắc mắc, hoàn toàn mù tịt vì lý do khiến cô bỗng nhiên im lặng như vậy, và cũng không hiểu tại sao đối diện với mình lại là biểu cảm thất thần như thể bị mê hoặc đó của giai nhân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh thử quơ quơ chiếc quạt trong tay trước mắt cô nhưng Hằng Nga vẫn giữ nguyên tầm mắt mình mà không hề bị dao động dù chỉ một chút.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lạ thật.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đang ngẫm nghĩ, bỗng dưng có một ý tưởng vô tình lóe lên trong đầu khiến cho Dương Tiễn à lên một tiếng, và rồi trên khuôn mặt nam tính ấy dần xuất hiện một nụ cười nhẹ đầy thích thú.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy nên, dù đã ngồi kế bên người thương, nhưng sau khi đoán được hơn phân nửa lý do làm cho Hằng Nga cứ thừ người ra mà ngơ ngẩn nhìn mình, anh khẽ nghiêng người lại gần hơn với người kia, cho đến khi đã đạt được một khoảng cách rất gần đúng như ý muốn nhưng lại chẳng nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm vào cô với đôi mắt phượng mị hoặc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhìn lâu như vậy... không biết nàng đã thỏa mãn chưa?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thanh âm trầm lắng xen lẫn chút trêu chọc cộng với việc tiếp xúc gần gũi đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của nhau thế này đã khiến cho người nọ sực tỉnh khỏi cơn mê mờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga vội vàng cúi thấp đầu xuống, trông bộ dạng cô xấu hổ và bối rối như thể một đứa trẻ khi nó vừa phạm phải một sai lầm nghiêm trọng nào đó và bị bắt tận tay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng khi anh tưởng rằng cô sẽ đứng dậy mà bỏ đi vì xấu hổ thì Hằng Nga cùng sắc hồng phơn phớt được tô điểm trên đôi gò má thanh cao, với hàng lông mi dài khẽ rũ xuống in bóng che lấp đi sự bối rối và ngượng ngùng, cô vậy mà cất lời, thanh âm vì e thẹn mà ngày càng nhỏ dần mà anh nghĩ nếu không phải là thần tiên thì khó mà nghe được hết những gì cô nói
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Huống hồ... thiếp đã là thê tử sắp cưới của chàng. Những gì mà chàng yêu mến, những người thân thiết quan trọng đối với chàng, thiếp nhất định sẽ càng thương yêu và trân quý điều đó đến cùng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh ngẩn người, không nghĩ tới cô sẽ đưa ra đáp án khiến trái tim mình như được hàng ngàn sợi tơ lụa quý quấn quanh và ôm ấp như thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngọt ngào và ấm áp biết chừng nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không khí giữa hai người phút chốc trở nên nóng hơn bao giờ hết. Cả hai không ai nói với ai câu nào, người thì quá xấu hổ vì đã nói thẳng ra những gì mình suy nghĩ, người thì chỉ đơn giản là say sưa ngắm nghía khuôn mặt trắng nõn kia ngày càng đỏ bừng lên dưới ánh mắt như muốn thiêu đốt của ai đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến cuối cùng, vẫn là Hằng Nga da mặt mỏng, không thể chịu đựng được ánh nhìn khao khát rực lửa ấy nên đã lảng tránh sang chuyện khác, mà cụ thể hơn là quay về với vấn đề ban đầu
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thiền Nhi muội ấy..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chưa kịp để cô nói hết câu, anh đã bình thản đáp "Nàng yên tâm, dù sao thì Tam muội cũng đã sống hơn ngàn năm, chuyện gì nên nhìn thấu cũng đã hiểu rõ. Nàng đừng nhìn muội ấy thường ngày trẻ con tinh nghịch mà lầm tưởng tính cách muội ấy yếu đuối. Hằng Nga, so với ta, muội ấy còn mạnh mẽ hơn rất nhiều. Ta nghĩ nàng hẳn đã tường tận điều này hơn ta, phải không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đúng vậy, nếu không thì tại sao dù cho bị anh giam giữ dưới núi Hoa Sơn 18 năm cũng nhất quyết khăng khăng không chịu từ bỏ Trầm Hương và Lưu Ngạn Xương?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không thì vì sao muội ấy dám thẳng thừng ly hôn với tên đó trước mặt bao nhiêu phàm nhân, mặc kệ việc hình tượng hiền dịu và nhẹ nhàng của một Thánh Mẫu Hoa Sơn sẽ có thể bị sụp đổ và biến mất bất cứ lúc nào?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Thiền là người dám làm dám nhận, chưa từng đổ lỗi cho ai vì chuyện của mình, là người nếu sai thì chắc chắn sẽ không ngần ngại mà quay đầu sửa sai, là cô em gái mà anh vô cùng tự hào và yêu quý.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh đã từng nói, chỉ cần là thứ mà muội ấy muốn, dù cho có là lấy một người trần tục thì đã như thế nào? Ai dám bắt nạt và ức hiếp Tam muội, anh nhất quyết sẽ không bỏ qua cho bọn chúng!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy mà cuối cùng... cũng chính tay anh - người thân còn lại của Dương Thiền đã tự mình nhốt nàng dưới núi Hoa Sơn lạnh lẽo và cô tịch đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga tinh ý cảm nhận tâm tình đột ngột giảm sút của người bên cạnh, nghĩ ngợi một lát, song rất nhanh đã hiểu ra nguyên nhân khiến khuôn mặt anh càng lúc ảm đạm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu như khi nãy nét cười của anh mang đầy gió xuân ấm áp thì lúc này chúng lại thay bằng nét u buồn thoắt ẩn thoắt hiện, không chỉ qua cách bản thân cười mà còn cả trong đáy mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô thầm thở dài.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không biết chừng nào anh mới có thể dừng lại những ý nghĩ tự làm mình tổn thương này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang, nếu như Thiền Nhi là người mạnh mẽ, vậy thì đối với thiếp mà nói, chàng dũng cảm và ngoan cường hơn muội ấy rất nhiều."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Và điều đó chưa từng là lỗi của chàng." Hằng Nga nhấn mạnh, đôi mắt trong vắt nhìn thẳng về phía người kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vừa nói, cô vừa nắm lấy tay anh, ngón tay cái vuốt ve bàn tay với những nốt chai lì và rải rác những vết sẹo mờ trong những năm tháng chiến đấu với yêu ma. Thật kỳ lạ là cho đến hiện tại, Hằng Nga vẫn không sao giải thích được chuyện bàn tay Dương Tiễn vẫn luôn ấm áp như thế, tựa như người trước mặt là một ngọn lửa không ngừng đổ nhiệt vậy...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh cười, một nụ cười rất nhẹ, tựa như gió thoảng mây bay mà phải để ý rất kỹ mới có thể thấy được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đối với chuyện của mẫu thân, những gì cần nói cũng đã kể hết cho Dương Thiền nghe, và thật sự thì, khi anh nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má muội ấy, trái tim anh không khỏi cảm thấy nhói lên...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rõ ràng Dương Tiễn đã hứa với lòng sẽ trút bỏ mọi đớn đau và tuyệt vọng của mình qua cái lần khóc cho thỏa nỗi lòng kia, rõ ràng anh đã cảm nhận nhịp đập trong ngực trái của mình đã không còn trở nên khó chịu xen lẫn sự buồn tủi về những ký ức xưa cũ tối tăm đó nữa...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh đã tự dằn lòng mình rất nhiều, nhưng hóa ra, đó cũng chỉ là do anh tự lừa mình dối người mà thôi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng kỳ lạ thay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi Dương Tiễn từ căn phòng chồng chất đầy sự u uất và phiền muộn ấy bước chân ra ngoài, vốn dĩ trong mình đang mang tâm sự nặng nề và chua xót, vậy mà khi ánh mắt chạm phải bóng lưng đang yên lặng ngồi cạnh bên bàn trà, tà áo trắng tinh, thanh khiết như mây nhẹ tuyết ngần. Mái tóc đen thướt tha như suối đổ, mềm mại mà buông xõa xuống dịu dàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tim anh khẽ run lên một nhịp, và như bị trúng bùa, không nhanh không chậm mà từng bước tiến tới.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga tựa như một khối mỹ ngọc không tỳ vết, nhưng lại cũng không phải là ngọc bởi chúng thì luôn có thể vỡ vụn nếu như lỡ tay làm rớt hay va chạm quá mạnh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô mạnh mẽ và kiên cường theo cách của riêng mình. Nói thế nào nhỉ? Giống như việc khi một người đang bên bờ sụp đổ vì đau lòng và mất hết niềm tin vào cuộc sống, những người khác đều sẽ hết lời khuyên can và an ủi, sẽ thuyết phục bản thân rằng còn có vô vàn những thứ tốt đẹp khác, sẽ tìm ra vô số lý do để ngăn họ có những suy nghĩ tiêu cực và tự làm hại mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga lúc đầu cũng vậy, nhưng khi đã yêu nhau, anh mới cảm nhận được đằng sau lớp băng giá được dựng lên tầng tầng lớp lớp là một nguồn nhiệt ấm áp có thể sưởi ấm cho bất kỳ người nào đang lạc lối trong đêm tối.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ở bên cô, nỗi đau trong lòng, sự khoắc khoải và mất mát bỗng trở nên dịu lại như thể có một dòng nước mát lành rưới lên ngọn lửa đầy hận thù đang chực chờ bùng lên và nuốt chửng lấy bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn đã trở thành thần từ lâu, nhưng lại cảm thấy bản thân đã sớm nhập ma bởi vì trong tim và trong mắt anh chỉ có duy nhất một mình người đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không phải anh không yêu thương Tam muội, Trầm Hương, sư phụ và những người huynh đệ khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là luôn có một ranh giới nhất định giữa Hằng Nga và bọn họ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đối với Tam muội và Trầm Hương, Dương Tiễn muốn mình là người có thể cho muội ấy một chỗ dựa vững chắc và an tâm chứ không phải một người anh trai có những vết thương trong lòng và có thể suy sụp bất cứ lúc nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đối với sư phụ và huynh đệ của mình, anh hy vọng mình sẽ là người đàn ông có trách nhiệm và luôn điềm tĩnh xử trí trong mọi tình huống, dẫu cho chúng có khó khăn và nguy hiểm đến mức nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đối với ánh mắt người đời, họ sẽ chỉ thấy được dáng vẻ uy nghiêm và kiêu ngạo của anh, cách mà anh thản nhiên nhìn sự đời với con mắt vô tình và hững hờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng chỉ riêng với cô...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn đôi khi không thể hiểu nổi mình, rằng trong vô số hàng vạn con người, vì sao lại chỉ có thể là người đó mà không thể là ai khác?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô có thể dễ dàng điều khiển mọi cảm xúc của anh, dù là vui, giận, buồn, hay lo âu, sợ hãi... Chỉ cần đôi mắt như hồ thu ấy nhìn vào mình, Dương Tiễn đã cảm thấy không còn gì trên đời quan trọng hơn cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và khi cả hai đã là người yêu, nói chính xác hơn là danh phận của cô đã là thê tử sắp cưới của anh, Dương Tiễn biết rằng qua bao nhiêu những lựa chọn sai lầm và cực đoan mà anh quyết định, yêu cô là điều mà cả trái tim và lý trí anh đều đồng thuận là đúng đắn nhất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi thứ cô cho anh, không chỉ là tình cảm của bản thân, mà còn là niềm tin, là việc tự do là chính mình, là nơi có thể trút bỏ bầu tâm sự, là bến bờ bình yên mỗi khi Dương Tiễn cảm thấy chính mình muốn lung lay và chơi vơi giữa những cảm xúc hỗn độn thỉnh thoảng cứ quấy nhiễu trí óc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái tự do mà khó ai có thể cho anh một cách trọn vẹn như cô, là khi anh không cần phải gồng gánh cảm xúc hay mọi chuyện một mình, là khi anh có thể thoải mái giãi bày tâm can của mình mà không sợ cô sẽ chán nản hay rời bỏ mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là người anh yêu - và cũng là tri kỷ mà anh may mắn có được
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giữa sự vô thường của vũ trụ, có một người ở lại lặng thầm - ấy là tri kỷ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tri kỷ không nhiều, và càng không dễ tìm. Giữ được họ bên đời, chính là giữ một phần phúc báo mà nhân quả đã dành cho ta.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong cõi nhân sinh luôn không ngừng thay đổi này, tìm được một người như vậy chẳng khác nào gặp được một mối nhân duyên lớn - không phải ngẫu nhiên, mà là sự hội tụ của phúc duyên từ nhiều kiếp trước. Tri kỷ không đơn thuần là người ở bên cạnh ta lúc vui hay buồn, mà là người lắng nghe được tiếng vọng sâu thẳm từ bên trong tâm thức ta, là người hiểu được cả những điều chưa nói ra, đồng cảm với cả những nỗi niềm không tên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tri kỷ không cần lời hoa mỹ, nhưng trong lòng nhau vẫn giữ một sự lặng lẽ thấu hiểu. Có những tâm giao chỉ cần một ánh mắt, một cái gật đầu cũng đủ để an lòng, vì họ đến không phải để chiếm giữ, mà để soi sáng con đường ta đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tri kỷ là người giúp ta nhìn lại chính mình, để ta không lạc lối giữa bể khổ cuộc đời. Họ không đến để thay đổi ta, mà đến để đồng hành cùng ta sánh bước trên cuộc đời này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Với Dương Tiễn, Hằng Nga cũng chính là tri kỷ của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và chỉ cần người đó xuất hiện, sẽ luôn có thể khiến trái tim anh dịu lại giữa những bão tố cuộc đời, khiến tâm trí anh trở nên bình lặng như hồ thu trong một buổi chiều tỉnh thức.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hơn nữa, anh không cần phải gồng, phải đoán suy nghĩ, cũng không cần phải sống trong những cuộc chiến tranh lạnh kéo dài. Dương Tiễn chỉ cần một người lặng lẽ ngồi cạnh khi anh mệt, không cần hỏi nhiều nhưng lại có thể thấu hiểu bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chiều mùa thu hôm nay cũng chẳng khác mấy so với những ngày trong tuần, có chăng không khí dường như nhẹ hẳn, một vài chiếc lá thu ven rừng được gió đưa vào trong khoảng sân và theo một cách mơ mộng và nhẹ nhàng nhất, chúng lãng đãng phủ mình dưới nền đất nứt nẻ những rễ cây. Nhưng nắng của lúc này dường như đậm hơn rất nhiều, màu sắc tựa như một hũ mật ong ai đó vừa vô tình làm đổ ra giữa nền trời trong vắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga chợt nghĩ tới người con trai đã đem lòng yêu mình kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhớ đến ánh mắt đau đớn tuyệt vọng nhìn về phía bản thân của người đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong lòng thoáng chùn xuống, cảm thấy chính mình quả thật đã ra tay quá mức. Nhưng nếu cứ để như vậy, cô sợ rằng sẽ có thêm một Dương Tiễn thứ hai nữa xuất hiện trên thế gian này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô không muốn như vậy, không muốn người tốt như thế sẽ chỉ mãi vấn vương với một mình cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì thế, không còn cách nào khác nên cô đành phải dùng tới hạ sách đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giương mắt nhìn vào những búp sen trong chiếc hồ đá trước sân nhà đã bắt đầu bung nụ, trông rạng rỡ và đặc biệt hơn nhiều so với những cây hoa khác bên ngoài đang chuẩn bị cho mùa đông. Trong lòng vì thế cũng nhẹ nhàng hơn nhiều, không còn quá buồn bã như ban nãy nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga chìm đắm vào sự tĩnh lặng và không khí của thu sang, tự hỏi trong khu vườn phía sau của Quảng Hàn Cung, không biết liệu có loài cây cỏ nào có thể sống và vươn mình giống như bọn chúng không? Có thể sinh trưởng, nở hoa, rồi tàn lụi theo đúng quy luật của thời gian trên nhân thế?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hoặc cũng có thể tựa như hàng ngàn hoa cỏ được Bách Hoa tiên tử đích thân chăm sóc mà từ đó trở nên quanh năm xanh tươi và tràn ngập sức sống không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô cười tự giễu, có lẽ là không rồi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù sao thì nơi ở của cô quá lạnh lẽo và bức bách, ngoại trừ cây Hoa Quế ra, làm gì có loại cây nào có thể sống sót được cơ chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là mùa thu năm nay sao lại có vẻ lạnh hơn mấy năm trước nhỉ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đang suy nghĩ gì vậy?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một giọng nói trầm ấm vang lên từ đằng sau làm cô thoát ra khỏi dòng suy tưởng của bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga ngẩng đầu nhìn anh, muốn hỏi rằng giữa hai huynh muội bọn họ như thế nào thì chỉ thấy người trước mặt nở nụ cười dịu dàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tam muội không sao đâu, tuy tâm trạng có phần buồn bã nhưng chung quy muội ấy cũng đã thông suốt mọi việc rất nhanh."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vậy cây trâm kia..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhớ đến việc hai mắt nai to tròn của Tam Thánh Mẫu sáng rỡ lên khi nhận lấy cây trâm tinh xảo bằng vàng ròng đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn gật đầu, tiến tới ngồi cạnh cô, không nhanh không chậm trả lời
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Muội ấy rất thích nó, thậm chí còn ôm chặt nó trong lòng không chịu buông."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga nghe được vậy, lo lắng hỏi "Thiền Nhi thực sự sẽ không sao phải không? Dẫu gì thì đó cũng là di vật để lại của mẫu thân trước khi chết, chàng giao cho muội ấy là đúng nhưng nếu như giao quá sớm... hơn nữa còn là sau khi nghe được sự thật về mẫu thân, thiếp sợ rằng muội ấy..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh quan sát biểu cảm của người thương, ánh mắt phải nói là mềm mại đến không thể diễn tả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe được những lời quan tâm đó của Hằng Nga, Dương Tiễn cảm thấy không còn gì trên đời có thể khiến mình cảm thấy hạnh phúc hơn lúc này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thê tử sắp cưới của mình lo lắng cho đứa em gái - người thân duy nhất còn lại của bản thân trên đời này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đó quả thật là một khung cảnh hạnh phúc mà chính anh đã mơ về nó suốt bấy lâu nay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn vẫn giữ nguyên nét cười trên mặt, ngón tay giơ lên chạm nhẹ vào chính giữa hai hàng lông mày mảnh mai của cô "Nhìn nàng lo lắng như thế kia, người ta không biết còn tưởng Tam muội là muội muội ruột của nàng đấy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga nắm lấy bàn tay đang nghịch phá kia xuống, thật lòng nói "Thiếp và Thiền Nhi từ lâu đã là tỷ muội thân thiết, quan tâm săn sóc nhau cũng là chuyện thường tình. Huống hồ..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Như thế nào?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giương đôi mắt đẹp nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của người sắp trở thành phu quân của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này bên ngoài trời, nắng thu không bao giờ quá gắt và nóng, nên ánh sáng nhàn nhạt ấy hắt qua những chiếc lá xanh mơn mởn, tạo thành những viên bi tròn tròn sáng nho nhỏ trên mái tóc xoăn nâu của Dương Tiễn, một vài tia nắng thi thoảng còn rơi xuống mặt anh, khiến cho sắc đen trong con mắt phượng đào hoa càng nổi bật và tạo nên một cảm giác huyền diệu như thể cái Hằng Nga đang ngắm nhìn không phải con người mà là một bức chân dung tuyệt mỹ nhưng vẫn còn đang dang dở vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và đó cũng là nguyên nhân làm cho Hằng Nga ngừng nói bởi tâm trí cô đang bận rộn mà chiêm ngưỡng một tuyệt tác có một không hai này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bản thân Dương Tiễn không thể không thắc mắc, hoàn toàn mù tịt vì lý do khiến cô bỗng nhiên im lặng như vậy, và cũng không hiểu tại sao đối diện với mình lại là biểu cảm thất thần như thể bị mê hoặc đó của giai nhân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh thử quơ quơ chiếc quạt trong tay trước mắt cô nhưng Hằng Nga vẫn giữ nguyên tầm mắt mình mà không hề bị dao động dù chỉ một chút.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lạ thật.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đang ngẫm nghĩ, bỗng dưng có một ý tưởng vô tình lóe lên trong đầu khiến cho Dương Tiễn à lên một tiếng, và rồi trên khuôn mặt nam tính ấy dần xuất hiện một nụ cười nhẹ đầy thích thú.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy nên, dù đã ngồi kế bên người thương, nhưng sau khi đoán được hơn phân nửa lý do làm cho Hằng Nga cứ thừ người ra mà ngơ ngẩn nhìn mình, anh khẽ nghiêng người lại gần hơn với người kia, cho đến khi đã đạt được một khoảng cách rất gần đúng như ý muốn nhưng lại chẳng nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm vào cô với đôi mắt phượng mị hoặc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhìn lâu như vậy... không biết nàng đã thỏa mãn chưa?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thanh âm trầm lắng xen lẫn chút trêu chọc cộng với việc tiếp xúc gần gũi đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của nhau thế này đã khiến cho người nọ sực tỉnh khỏi cơn mê mờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga vội vàng cúi thấp đầu xuống, trông bộ dạng cô xấu hổ và bối rối như thể một đứa trẻ khi nó vừa phạm phải một sai lầm nghiêm trọng nào đó và bị bắt tận tay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng khi anh tưởng rằng cô sẽ đứng dậy mà bỏ đi vì xấu hổ thì Hằng Nga cùng sắc hồng phơn phớt được tô điểm trên đôi gò má thanh cao, với hàng lông mi dài khẽ rũ xuống in bóng che lấp đi sự bối rối và ngượng ngùng, cô vậy mà cất lời, thanh âm vì e thẹn mà ngày càng nhỏ dần mà anh nghĩ nếu không phải là thần tiên thì khó mà nghe được hết những gì cô nói
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Huống hồ... thiếp đã là thê tử sắp cưới của chàng. Những gì mà chàng yêu mến, những người thân thiết quan trọng đối với chàng, thiếp nhất định sẽ càng thương yêu và trân quý điều đó đến cùng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh ngẩn người, không nghĩ tới cô sẽ đưa ra đáp án khiến trái tim mình như được hàng ngàn sợi tơ lụa quý quấn quanh và ôm ấp như thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngọt ngào và ấm áp biết chừng nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không khí giữa hai người phút chốc trở nên nóng hơn bao giờ hết. Cả hai không ai nói với ai câu nào, người thì quá xấu hổ vì đã nói thẳng ra những gì mình suy nghĩ, người thì chỉ đơn giản là say sưa ngắm nghía khuôn mặt trắng nõn kia ngày càng đỏ bừng lên dưới ánh mắt như muốn thiêu đốt của ai đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến cuối cùng, vẫn là Hằng Nga da mặt mỏng, không thể chịu đựng được ánh nhìn khao khát rực lửa ấy nên đã lảng tránh sang chuyện khác, mà cụ thể hơn là quay về với vấn đề ban đầu
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thiền Nhi muội ấy..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chưa kịp để cô nói hết câu, anh đã bình thản đáp "Nàng yên tâm, dù sao thì Tam muội cũng đã sống hơn ngàn năm, chuyện gì nên nhìn thấu cũng đã hiểu rõ. Nàng đừng nhìn muội ấy thường ngày trẻ con tinh nghịch mà lầm tưởng tính cách muội ấy yếu đuối. Hằng Nga, so với ta, muội ấy còn mạnh mẽ hơn rất nhiều. Ta nghĩ nàng hẳn đã tường tận điều này hơn ta, phải không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đúng vậy, nếu không thì tại sao dù cho bị anh giam giữ dưới núi Hoa Sơn 18 năm cũng nhất quyết khăng khăng không chịu từ bỏ Trầm Hương và Lưu Ngạn Xương?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không thì vì sao muội ấy dám thẳng thừng ly hôn với tên đó trước mặt bao nhiêu phàm nhân, mặc kệ việc hình tượng hiền dịu và nhẹ nhàng của một Thánh Mẫu Hoa Sơn sẽ có thể bị sụp đổ và biến mất bất cứ lúc nào?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Thiền là người dám làm dám nhận, chưa từng đổ lỗi cho ai vì chuyện của mình, là người nếu sai thì chắc chắn sẽ không ngần ngại mà quay đầu sửa sai, là cô em gái mà anh vô cùng tự hào và yêu quý.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh đã từng nói, chỉ cần là thứ mà muội ấy muốn, dù cho có là lấy một người trần tục thì đã như thế nào? Ai dám bắt nạt và ức hiếp Tam muội, anh nhất quyết sẽ không bỏ qua cho bọn chúng!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy mà cuối cùng... cũng chính tay anh - người thân còn lại của Dương Thiền đã tự mình nhốt nàng dưới núi Hoa Sơn lạnh lẽo và cô tịch đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga tinh ý cảm nhận tâm tình đột ngột giảm sút của người bên cạnh, nghĩ ngợi một lát, song rất nhanh đã hiểu ra nguyên nhân khiến khuôn mặt anh càng lúc ảm đạm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu như khi nãy nét cười của anh mang đầy gió xuân ấm áp thì lúc này chúng lại thay bằng nét u buồn thoắt ẩn thoắt hiện, không chỉ qua cách bản thân cười mà còn cả trong đáy mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô thầm thở dài.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không biết chừng nào anh mới có thể dừng lại những ý nghĩ tự làm mình tổn thương này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang, nếu như Thiền Nhi là người mạnh mẽ, vậy thì đối với thiếp mà nói, chàng dũng cảm và ngoan cường hơn muội ấy rất nhiều."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Và điều đó chưa từng là lỗi của chàng." Hằng Nga nhấn mạnh, đôi mắt trong vắt nhìn thẳng về phía người kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vừa nói, cô vừa nắm lấy tay anh, ngón tay cái vuốt ve bàn tay với những nốt chai lì và rải rác những vết sẹo mờ trong những năm tháng chiến đấu với yêu ma. Thật kỳ lạ là cho đến hiện tại, Hằng Nga vẫn không sao giải thích được chuyện bàn tay Dương Tiễn vẫn luôn ấm áp như thế, tựa như người trước mặt là một ngọn lửa không ngừng đổ nhiệt vậy...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh cười, một nụ cười rất nhẹ, tựa như gió thoảng mây bay mà phải để ý rất kỹ mới có thể thấy được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đối với chuyện của mẫu thân, những gì cần nói cũng đã kể hết cho Dương Thiền nghe, và thật sự thì, khi anh nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má muội ấy, trái tim anh không khỏi cảm thấy nhói lên...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rõ ràng Dương Tiễn đã hứa với lòng sẽ trút bỏ mọi đớn đau và tuyệt vọng của mình qua cái lần khóc cho thỏa nỗi lòng kia, rõ ràng anh đã cảm nhận nhịp đập trong ngực trái của mình đã không còn trở nên khó chịu xen lẫn sự buồn tủi về những ký ức xưa cũ tối tăm đó nữa...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh đã tự dằn lòng mình rất nhiều, nhưng hóa ra, đó cũng chỉ là do anh tự lừa mình dối người mà thôi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng kỳ lạ thay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi Dương Tiễn từ căn phòng chồng chất đầy sự u uất và phiền muộn ấy bước chân ra ngoài, vốn dĩ trong mình đang mang tâm sự nặng nề và chua xót, vậy mà khi ánh mắt chạm phải bóng lưng đang yên lặng ngồi cạnh bên bàn trà, tà áo trắng tinh, thanh khiết như mây nhẹ tuyết ngần. Mái tóc đen thướt tha như suối đổ, mềm mại mà buông xõa xuống dịu dàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tim anh khẽ run lên một nhịp, và như bị trúng bùa, không nhanh không chậm mà từng bước tiến tới.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga tựa như một khối mỹ ngọc không tỳ vết, nhưng lại cũng không phải là ngọc bởi chúng thì luôn có thể vỡ vụn nếu như lỡ tay làm rớt hay va chạm quá mạnh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô mạnh mẽ và kiên cường theo cách của riêng mình. Nói thế nào nhỉ? Giống như việc khi một người đang bên bờ sụp đổ vì đau lòng và mất hết niềm tin vào cuộc sống, những người khác đều sẽ hết lời khuyên can và an ủi, sẽ thuyết phục bản thân rằng còn có vô vàn những thứ tốt đẹp khác, sẽ tìm ra vô số lý do để ngăn họ có những suy nghĩ tiêu cực và tự làm hại mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga lúc đầu cũng vậy, nhưng khi đã yêu nhau, anh mới cảm nhận được đằng sau lớp băng giá được dựng lên tầng tầng lớp lớp là một nguồn nhiệt ấm áp có thể sưởi ấm cho bất kỳ người nào đang lạc lối trong đêm tối.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ở bên cô, nỗi đau trong lòng, sự khoắc khoải và mất mát bỗng trở nên dịu lại như thể có một dòng nước mát lành rưới lên ngọn lửa đầy hận thù đang chực chờ bùng lên và nuốt chửng lấy bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn đã trở thành thần từ lâu, nhưng lại cảm thấy bản thân đã sớm nhập ma bởi vì trong tim và trong mắt anh chỉ có duy nhất một mình người đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không phải anh không yêu thương Tam muội, Trầm Hương, sư phụ và những người huynh đệ khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là luôn có một ranh giới nhất định giữa Hằng Nga và bọn họ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đối với Tam muội và Trầm Hương, Dương Tiễn muốn mình là người có thể cho muội ấy một chỗ dựa vững chắc và an tâm chứ không phải một người anh trai có những vết thương trong lòng và có thể suy sụp bất cứ lúc nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đối với sư phụ và huynh đệ của mình, anh hy vọng mình sẽ là người đàn ông có trách nhiệm và luôn điềm tĩnh xử trí trong mọi tình huống, dẫu cho chúng có khó khăn và nguy hiểm đến mức nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đối với ánh mắt người đời, họ sẽ chỉ thấy được dáng vẻ uy nghiêm và kiêu ngạo của anh, cách mà anh thản nhiên nhìn sự đời với con mắt vô tình và hững hờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng chỉ riêng với cô...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn đôi khi không thể hiểu nổi mình, rằng trong vô số hàng vạn con người, vì sao lại chỉ có thể là người đó mà không thể là ai khác?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô có thể dễ dàng điều khiển mọi cảm xúc của anh, dù là vui, giận, buồn, hay lo âu, sợ hãi... Chỉ cần đôi mắt như hồ thu ấy nhìn vào mình, Dương Tiễn đã cảm thấy không còn gì trên đời quan trọng hơn cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và khi cả hai đã là người yêu, nói chính xác hơn là danh phận của cô đã là thê tử sắp cưới của anh, Dương Tiễn biết rằng qua bao nhiêu những lựa chọn sai lầm và cực đoan mà anh quyết định, yêu cô là điều mà cả trái tim và lý trí anh đều đồng thuận là đúng đắn nhất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi thứ cô cho anh, không chỉ là tình cảm của bản thân, mà còn là niềm tin, là việc tự do là chính mình, là nơi có thể trút bỏ bầu tâm sự, là bến bờ bình yên mỗi khi Dương Tiễn cảm thấy chính mình muốn lung lay và chơi vơi giữa những cảm xúc hỗn độn thỉnh thoảng cứ quấy nhiễu trí óc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái tự do mà khó ai có thể cho anh một cách trọn vẹn như cô, là khi anh không cần phải gồng gánh cảm xúc hay mọi chuyện một mình, là khi anh có thể thoải mái giãi bày tâm can của mình mà không sợ cô sẽ chán nản hay rời bỏ mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là người anh yêu - và cũng là tri kỷ mà anh may mắn có được
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giữa sự vô thường của vũ trụ, có một người ở lại lặng thầm - ấy là tri kỷ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tri kỷ không nhiều, và càng không dễ tìm. Giữ được họ bên đời, chính là giữ một phần phúc báo mà nhân quả đã dành cho ta.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong cõi nhân sinh luôn không ngừng thay đổi này, tìm được một người như vậy chẳng khác nào gặp được một mối nhân duyên lớn - không phải ngẫu nhiên, mà là sự hội tụ của phúc duyên từ nhiều kiếp trước. Tri kỷ không đơn thuần là người ở bên cạnh ta lúc vui hay buồn, mà là người lắng nghe được tiếng vọng sâu thẳm từ bên trong tâm thức ta, là người hiểu được cả những điều chưa nói ra, đồng cảm với cả những nỗi niềm không tên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tri kỷ không cần lời hoa mỹ, nhưng trong lòng nhau vẫn giữ một sự lặng lẽ thấu hiểu. Có những tâm giao chỉ cần một ánh mắt, một cái gật đầu cũng đủ để an lòng, vì họ đến không phải để chiếm giữ, mà để soi sáng con đường ta đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tri kỷ là người giúp ta nhìn lại chính mình, để ta không lạc lối giữa bể khổ cuộc đời. Họ không đến để thay đổi ta, mà đến để đồng hành cùng ta sánh bước trên cuộc đời này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Với Dương Tiễn, Hằng Nga cũng chính là tri kỷ của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và chỉ cần người đó xuất hiện, sẽ luôn có thể khiến trái tim anh dịu lại giữa những bão tố cuộc đời, khiến tâm trí anh trở nên bình lặng như hồ thu trong một buổi chiều tỉnh thức.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hơn nữa, anh không cần phải gồng, phải đoán suy nghĩ, cũng không cần phải sống trong những cuộc chiến tranh lạnh kéo dài. Dương Tiễn chỉ cần một người lặng lẽ ngồi cạnh khi anh mệt, không cần hỏi nhiều nhưng lại có thể thấu hiểu bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị