CHƯƠNG 75
Điều hạnh phúc nhất chính là ta yêu. Và điều đáng sợ nhất cũng chính là ta yêu. Có người nói, lý trí mạnh hơn con tim. Nhưng họ đã lầm, chính con tim mới là kẻ điều khiển lý trí. Và tình yêu cũng như vực thẳm sâu đáy, sâu đến nỗi khi ta chạm đất và ngước nhìn, xung quanh chẳng có gì ngoài bóng tối tịch liêu. Ta có vùng vẫy và cất tiếng gọi thế nào thì đáp lại cũng chỉ là tiếng vọng của chính bản thân và sự cô đơn bất tận.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Yêu người cũng chính là tự thả mình xuống vực thẳm không ánh sao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trên thực tế, có những người, dù ta yêu đến tan nát cõi lòng, cũng chẳng một lần ngoái lại nhìn; có những tình cảm, dù tha thiết đến đâu, cũng chỉ là độc thoại giữa biển đời mênh mông mà thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vò rượu rơi xuống đất, thân thể lảo đảo, phải tựa vào hũ rượu để giữ thăng bằng. Triển Chiêu khẽ nhắm mắt, không vùng vẫy nữa, buông xuôi toàn thân cho sự mệt mỏi và suy sụp chiếm lấy. Trên gương mặt dường như vẫn còn vương nụ cười thoáng qua, nhưng đó lại là một nụ cười đầy bi ai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không biết bao nhiêu lần, những âm thanh khẽ khàng xung quanh đã khiến hắn lầm tưởng rằng nàng đã tới. Nhưng lần nào cũng chỉ là ảo giác, và lần nào cơn ảo mộng ấy cũng kéo hắn vào nỗi tuyệt vọng sâu hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rõ ràng hắn đã trở nên tốt hơn, dù thỉnh thoảng thấy bóng dáng tiên tử thấp thoáng thì bản thân đã không còn xung động quá nhiều. Nhưng hôm nay... đến ngay cả hương thơm quế nhàn nhạt cũng y hệt như trong ký ức hắn?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự thật là nàng đã ra đi mãi mãi, không bao giờ quay trở lại, như thể Hằng Nga đã không còn chút vấn vương gì một kẻ lạ mặt lướt qua đời mình. Tới tầm này tuổi, hắn không thể trách nàng, bởi chính sự vô tình và lạnh nhạt của nàng cốt yếu cũng vì không muốn bản thân phải đau khổ. Một người phàm phu tục tử như hắn, làm sao xứng đáng với nàng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mở đôi mắt mê man, Triển Chiêu nhìn trân trân mảnh tuyết trắng trên bàn, ánh mắt ánh lên vẻ lạc lõng và nỗi đau không cách nào cứu rỗi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga, có thể ta với người chỉ là bóng trăng dưới nước. Nhưng đời này kiếp này, ta nguyện là nước để ngắm trăng." Giọng nói đầy sầu muộn của chàng vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng dưới ánh trăng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh mắt dần trở nên mơ hồ. Hơi men cuộn trào trong cơ thể, sự phiền muộn dường như muốn thiêu rụi tâm can hắn, nhưng Triển Chiêu chẳng màng đến. "Chỉ là ta không hiểu, ta vốn một lòng si tình, nhưng dù không đáp lại, ta cũng đâu đáng để nàng đối xử vô tình đến thế!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi mắt đẫm lệ và nỗi đau tột cùng của hắn cùng giọng nói thống khổ vang khắp khuôn viên. Hắn không muốn nhớ lại khoảng thời gian mất ký ức mịt mù ấy, nhưng lại chẳng thể trốn tránh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu siết chặt mảnh lụa mềm mại trong tay, trái tim đau nhói, như bị xé vụn và ném vào bóng tối vô tận. Lần đầu gặp gỡ, ánh mắt nàng trong veo; trong khu bếp, nụ cười nàng thật chân thành; lúc nguy khốn, lời nói nàng dịu dàng; khi chia tay, ánh mắt nàng đầy cảm xúc bất đắc dĩ... Tất cả những ký ức đó chồng chất trong đầu hắn, tạo thành một bức tranh rối rắm và mơ hồ, khắc sâu vào tâm trí như một cơn ác mộng dai dẳng triền miên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong rừng đào sâu thẳm, những cánh hoa đỏ rực rơi tán loạn theo từng cơn gió, như đang thầm than khóc cùng nỗi đau của bản thân...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hôm nay có rượu thì hôm nay say, ngày mai sầu đến thì ngày mai lo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngày qua ngày, chỉ có khi hoàng hôn buông xuống, đêm nối đêm mới uống rượu thật say, lại thêm tâm trí hao mòn, tinh thần chịu sự dày vò, cả thân và tâm đều bị giày xéo. Dù cho võ công của Triển Chiêu có cao đến đâu, nội lực có thâm hậu đến mức nào, kiểu hành hạ này, ngay cả thần tiên cũng không chịu nổi, huống chi là với độ tuổi như hắn. Nhưng Triển Chiêu không hối hận, không bận tâm, bởi chỉ có như vậy, nỗi đau của hắn mới giảm bớt phần nào. Người khác lúc tỉnh cũng có thể thấy người trong mộng, còn hắn chỉ khi say, mới có thể thấy người trong cơn say. Vì vậy, hắn chỉ có thể để chính mình chìm vào cơn say mèm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong cơn mơ màng, dường như hắn thấy một bóng người đang chầm chậm bước tới, từng bước, từng bước tiến lại gần. Hắn gắng gượng mở to mắt, muốn nhìn cho thật rõ. Hương thơm quen thuộc, bóng hình mờ ảo, dung nhan tuyệt mỹ – là nàng, là nàng mà hắn yêu đến khắc cốt ghi tâm, là nàng mà hắn thương đến mức sống chết chẳng màng, là nàng mà hắn nhớ nhung đến nỗi tương tư thành bệnh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khoảnh khắc này, Triển Chiêu mỉm cười, nụ cười mang theo chút bi thương mà dịu dàng vô tận: "Thật tốt quá... Hằng Nga, cuối cùng nàng cũng xuất hiện trong giấc mộng say của ta. Ta rốt cuộc lại có thể nhìn thấy nàng rồi!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn ngắm dung nhan mà hắn ngày đêm khắc khoải mong nhớ nhưng không bộc lộ ra ngoài, Triển Chiêu bất giác khuỵu xuống, thân thể không còn chút sức lực, ngã gục xuống nền đất lạnh lẽo, rồi chìm vào hư không.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngày nghĩ gì, đêm mộng nấy, rốt cuộc là yêu sâu đậm đến đâu mới thành ra như thế?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Xuân hoa thu nguyệt, chuyện cũ tựa khói mây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sương thu một sớm, lưu lại một giấc mộng khắc cốt ghi tâm, đến chiều hóa gió.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Gió đông một trận, thổi bùng một mối tình không thể nguôi ngoai, cuối cùng hóa thành đau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phồn hoa rồi cũng tan biến theo năm tháng, ngoảnh lại đã định trước là chia ly.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mộng, vẫn như thuở ban đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu trong cơn mê, cảm thấy toàn thân rét buốt, tay chân lạnh đến thấu xương. Trong mộng, hắn cô độc nằm dưới gốc cây khô giữa vùng tuyết trắng nơi thung lũng hoang vu. Ánh mặt trời băng giá chói lòa, không một tiếng động, không một hơi ấm, tất cả đều chân thực rõ ràng đến lạnh lùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đưa mắt dáo dác nhìn quanh, trông thấy xa xa thấp thoáng một bóng lưng quen thuộc, vẫn thanh tao như xưa, nhưng lại đang dần dần xa khuất khỏi hắn. Triển Chiêu bất chấp cơn đau thấu trời và tê dại tứ chi vì lạnh, vùng vẫy đứng dậy, muốn đuổi theo, nhưng đôi chân cứ không theo mệnh lệnh của hắn mà mềm nhũn lại, làm cách nào cũng không thể tiến lên dù chỉ một bước. Đôi mắt nhắm hờ bỗng mở to, cổ họng không hiểu sao lại khô khốc, giọng nói cũng vì thế mà khàn cả đi, nghẹn ngào tuyệt vọng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga! Đừng đi... đừng rời xa ta... đừng đi mà... Ta không thể mất nàng... Đừng đối xử với ta như vậy... Nàng đừng đi... đừng bỏ ta lại... có được không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn lại mơ thấy nàng, nhưng đáng tiếc trong giấc mộng, phải chăng nàng đang rời bỏ hắn, khiến hắn hoảng hốt bất an, lo lắng sợ hãi đến vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lẽ, sự trừng phạt ông trời dành cho con người không phải là lãng quên, mà là vĩnh viễn ghi nhớ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bốn mùa trên nhân gian tiếp tục luân chuyển, năm tháng đổi thay, đông qua xuân tới.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hoa đào mỗi năm lại nở, rồi mỗi năm lại tàn. Hôm nay đã là ngày Trung Thu lần thứ bao nhiêu, bản thân cũng không đếm xuể nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sáng sớm, sương mù còn dày đặc. Một bóng người cùng với vật gì đó trên tay, loạng choạng đi qua rừng đào đã xơ xác, hướng về ngôi nhà thân thương trước mặt, những bước chân xiêu vẹo cho thấy nội thương người đó đang hứng chịu nghiêm trọng nhường nào. Sau nhiều gian nan, cuối cùng người đó cũng vào được trong nhà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu vài phút sau đã khó khăn bước ra, tiến thẳng đến ngôi đình, giở ra hai cuộn bức tranh lên bàn, nhìn ngắm người thương trong đó, định nở một nụ cười, nhưng vừa muốn nói gì đó, máu đã trào lên cổ họng. Thân người khuỵu xuống, vật trượt khỏi tay, máu tươi tuôn ra, vương đỏ trên sàn nhà trắng tuyết, đẹp đến rợn người, tựa như sương sớm phủ đầy huyết lệ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ba tháng trước, Triển Chiêu vì muốn giải tỏa nỗi đau trong tim mà bước ra ngoài, lại nghe được bọn bàng môn tà đạo đang hoành hành khắp nơi, dân chúng lầm than, vốn dĩ hắn không quan tâm vì bản thân cũng đã không còn được như xưa và bởi không có hắn nhưng sẽ còn có người khác. Vậy mà trên đường đi mua chút đồ vặt lại gặp người quen, báo tin cho hắn về nhóm Ngũ Thử – huynh đệ kết nghĩa của hắn đang gặp nguy hiểm, rất cần hắn ra tay cứu giúp. Nghe đến đây thì Triển Chiêu không thể phó mặc làm ngơ, lập tức lên đường ngay sau đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những năm qua, dù đã mai danh ẩn tích nhưng danh tiếng của Triển Chiêu vẫn lẫy lừng trên giang hồ, trở thành niềm tự hào và hy vọng của chính phái. Nhưng với hắc đạo, hắn là kẻ thù không đội trời chung, bị săn đuổi không ngừng, và việc Triển hộ vệ xuất hiện ở Liên Hoa Sơn chẳng khác gì mỡ dâng miệng mèo, liền bị bao vây tứ phía bởi sát thủ của bảy đại môn phái tà giáo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù võ công cao cường và được các đồng đạo ra tay giúp đỡ, nhưng sát thủ tà giáo dường như xuất hiện ở khắp nơi. Trong trận chiến sinh tử vùng núi đó, một mình anh đối đầu với bảy người võ nghệ thâm hậu, cuối cùng cả hai bên đều trọng thương, nhưng vẫn là cứu được nhóm huynh đệ của hắn. Và dù được cứu chữa, các danh y đều lắc đầu trước nội thương nghiêm trọng của bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Biết mình không còn nhiều thời gian, Triển Chiêu vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt thoáng qua lướt trên môi, thản nhiên mà thận trọng đối mặt với mọi người. Hắn nhờ bạn bè giấu đi tình trạng của mình, không để những người khác phải lo lắng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mười ngày trước, nhận ra không thể trì hoãn thêm, hắn vội vã rời đi, ngày đêm lên đường trở về. Nhưng bọn tà giáo lại cực kỳ xảo quyệt và tinh ranh, không biết chúng đã lấy tin tức được từ đâu mà biết về tình trạng Triển Chiêu, càng thêm bày binh bố trận, mai phục hắn khiến thương tích bản thân càng thêm trầm trọng, suýt nữa đã lỡ mất ngày đặc biệt liên quan đến nàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu đã quá tuổi, sức khỏe không còn như thuở xuân xanh, đã vậy còn phi ngựa với tốc độ nhanh nhất, không dừng chân chỉ để quay về chốn mà người ấy ưa thích nhất. Tới khi đến được nơi muốn đến, sức lực đã như ngọn đèn treo trước gió...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn muốn đứng dậy, nhưng vừa cố gượng, nội khí trong người lại dâng trào, máu lại phun ra một lần nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hơi thở nghẹn lại, vươn tay ôm lấy hai bức họa vào ngực, hắn ho khan một tiếng rồi nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chỉ sợ đây có thể là mùa Trung Thu cuối cùng trong cuộc đời này... Thật xin lỗi, người chỉ nhờ ta làm giúp người hai việc, đó là sống tốt và quên người đi. Việc thứ hai thì ta đã không thể làm được, nhưng bây giờ, ngay cả điều đầu tiên, ta cũng không thể làm tốt... Hằng Nga, nàng chắc hẳn thất vọng về Triển Chiêu lắm... Mà cũng đúng, là ta đã thất hứa với nàng, không thể trân trọng mạng sống mà sống thật lâu, thật bình an đến cuối đời... Hằng Nga, xin lỗi... thật xin lỗi..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đột nhiên, lồng ngực Triển Chiêu thắt lại, máu tươi từ miệng trào ra, nhuộm đỏ cả y phục và tranh vẽ trong tay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói gì thì nói, dù mang danh nghĩa là giết gian tà trừ hại cho dân, nhưng trên tay hắn đã nhuốm máu quá nhiều người, không biết khi chết đi còn có thể được lên trời mà gặp tiên tử không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà dù cho lên trời được, biết được hắn không hề sống thọ như vậy... Hằng Nga có còn muốn nhìn thấy hắn không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nỗi đau đớn và giày vò không lời nào tả xiết, cùng sự kiệt quệ và rã người không thể nói thành lời. Một cơn nghẹn ngào nữa ập đến, máu lại trào ra, văng hẳn lên hộp bánh trung thu hắn đã tiện đường mua trước mặt, khiến chúng nhuộm một màu đỏ thẫm gai người, cùng tấm lụa trong tay cũng đã lấm tấm những giọt máu đỏ tươi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từng đợt gió đi qua càng lúc càng mạnh, hoa đào đã tàn úa từ lâu, chỉ còn trơ trọi những chiếc lá khô héo, do không chịu nổi cơn tàn phá này mà bị gió cuốn lên cao, rối loạn mịt mờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chiếc lá vàng tươi rơi lả tả, tựa như mưa rối rít, vẫn lưu luyến xoay vòng trong không trung, mãi chẳng chịu rơi xuống. Hệt như lời từ biệt với cành cây lần cuối, lại như đang hoài niệm những tháng ngày mãi mãi không thể quay trở về...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khung cảnh xơ xác, đìu hiu của một ngày thu man mác buồn song dưới ánh nắng ban mai, chỉ có cây hoa Quế trước mặt hắn là đang bừng nở tuyệt đẹp. Những chùm hoa nhỏ li ti, vàng nhạt hoặc trắng ngà, ẩn mình trong tán lá xanh, lấp lánh trong sương sớm...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu tựa lưng vào chân bàn đá, từng cành lá khô và cánh hoa quế rơi phủ lên người, đôi mắt khép chặt, hơi thở ngày càng yếu dần, một tia máu tươi bật ra nơi khóe môi không cách nào ngăn được, sinh mạng của hắn đã như ngàn cân treo sợi tóc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giữa tiết trời se lạnh thoảng hương thơm của mùi đất ẩm bởi cơn mưa đêm qua, Triển Chiêu bỗng nhớ đến lần đầu tiên gặp Hằng Nga. Nhớ lại cảnh tượng ngày ấy, dường như chỉ mới xảy ra gần đây mà thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi môi không còn chút huyết sắc khẽ mấp máy, giọng nói mang theo một chút mềm mại lại khàn khàn, hơi thở có phần mỏng manh vô lực
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Triển Chiêu ta là một người khô khan, lạnh nhạt, chỉ thích uống rượu đàm đạo chuyện anh hùng, cùng say chén rượu nồng mà ngắm sương khói lúc chiều buông, còn không thì múa kiếm vui cười ngắm nhật nguyệt non sông."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Quãng đời ta đã gặp biết bao hồng nhan, cũng đã nếm qua mùi vị đau khổ của tình ái, những tưởng đã quen với điều đó, nhưng đến khi gặp tiên tử... Ta đã biết bản thân sẽ lại một lần nữa chìm đắm trong vòng xoáy tình yêu, và nó còn là mối tình đậm sâu nhất trong kiếp này..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chẳng thể nào nói rõ được nguyên do, vì sao ta vẫn cứ một mực ôm chặt người vào lòng, bất chấp ngàn vạn chua xót nỗi đau nuốt trọn trái tim trong lồng ngực...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nước mắt ướt đẫm trên khóe mi. Hắn đã chờ đợi trong đêm tối vô tận, một mình rơi lệ, một mình chịu đựng, đến nay đã đến hồi kết thúc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hương thơm dịu nhẹ, sâu lắng quấn quýt quanh người, không quá nồng đậm, nhưng lại thoang thoảng, thanh khiết như băng tuyết, khiến hắn vừa lưu luyến vừa cảm thấy cõi lòng dâng lên sự say mê, ngọt ngào như nếm phải mật ong dẫu bản thân đang trên bờ vực nguy kịch.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Sư phụ! Tại sao người thích mùi hương của cây này vậy?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Bởi vì mùi hoa quế là mùi yêu thích của người sư phụ thương mà."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thôi thì ra đi trong hương thơm mang tên Hằng Nga, trên tay là những đồ vật liên quan đến nàng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Âu cũng là một cái chết dễ chịu...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tự hỏi nếu lúc này ép bản thân chìm vào giấc ngủ sâu. Liệu có thể mơ thêm giấc mơ nào về nàng không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khoé môi nhợt nhạt chậm rãi giơ lên một chút ý cười đạm mạt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chẳng phải người ta hay nói, trước khi chết, mọi người đều sẽ thấy về khoảnh khắc hạnh phúc nhất sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong cơn mờ mịt, Triển Chiêu nghe thấy tiếng ai từ xa xăm vọng lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tựa dòng sông nhỏ nghẹn ngào trong cõi mơ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển hộ vệ" Một giọng nói dịu dàng đột nhiên vang lên bên tai, khiến toàn thân hắn cứng đờ và nụ cười trên môi cứng ngắc. Lần này, rút kinh nghiệm từ những đợt trước, sợ đó chỉ là ảo giác của bản thân, sợ tất cả chỉ là một giấc mộng thoáng qua, cho nên đến cả mắt cũng không dám mở. Triển Chiêu tự chế giễu chính mình, đôi môi nứt nẻ thì thầm: "Chắc chắn là ta nghe nhầm..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nghe nhầm gì vậy?" Giọng nói nhẹ nhàng ấy khẽ hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu vô thức siết chặt bàn tay, cắn chặt răng, không mở miệng và cũng không động đậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế đấy, ngay cả khi toàn thân đầy thương tích nghiêm trọng sắp xa lìa trần thế, ông trời vẫn cứ muốn trêu đùa hắn cho bằng được!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngươi không muốn nhìn ta? Chẳng phải ngươi vẫn luôn chờ ta sao?" Giọng điệu vừa tức vừa bất lực ấy khiến người nghe không khỏi mềm lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thanh âm trách móc này... Chẳng lẽ!?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu vội vàng mở bừng mắt. Hiện lên trước mắt là một khuôn mặt tú mỹ, hoàn toàn trùng khớp với bóng hình trong tâm trí hắn. Nhan sắc khuynh quốc khuynh thành ấy khiến người ta ngưỡng mộ không thôi, đôi mắt trong veo như nước, lúc này chỉ chứa duy nhất hình ảnh hắn trong đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến ngay cả mộng cũng chẳng thể tạc được khoảnh khắc chân thật như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vô số sợi tơ tình và cả những niềm vui sướng cùng uất ức hỗn loạn đã được chôn vùi bấy lâu bỗng chốc vì người trước mặt mà dâng trào mạnh mẽ. Hốc mắt dần đỏ hoe, đôi mắt phượng đã long lanh những giọt nước mắt, bộ dáng như thể một người vừa mới tìm lại được thứ quý giá nhất của cuộc đời mình, trong phút chốc mọi ngôn ngữ đều như nghẹn lại ở cổ họng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển hộ vệ, đã nhiều năm như vậy, ngươi sống có tốt không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe được câu hỏi thăm chân thành đó, Triển Chiêu muốn mở miệng nói rằng hắn không ổn chút nào, hắn rất nhớ nàng, nhớ đến mức không thể thổ lộ cùng ai, sợ rằng sẽ khiến họ lo lắng thêm. Cho nên bản thân chỉ đành đem bao tâm tư dồn vào những đồ vật liên quan đến nàng, dốc hết bầu tâm sự vào những hũ rượu và cả những bức họa mà hắn đã vẽ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bao năm tháng đã trôi qua, Triển Chiêu đã hy vọng biết bao sẽ quên được nàng nhưng khi nhìn thấy hình dáng thanh lệ ấy dưới bầu trời tuyết trắng, hắn đã biết mọi nỗ lực của mình đều chỉ là hạt muối bỏ biển.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn tưởng rằng chỉ cần gặp Hằng Nga, hắn sẽ có thể tuôn ra hết những ấm ức, đau khổ của bản thân, nói với nàng chính mình đã phải chịu bao nhiêu sự giày vò giằng xé trong những đêm khuya không trăng thế nào...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng khi thực sự gặp lại, nghe được lời hỏi thăm dịu dàng đó, sự căm hờn trong trái tim lại được thay thế bằng một thứ cảm xúc hưng phấn và sung sướng khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử, thật sự là nàng!" Hắn vừa vui mừng vừa xúc động, càng muốn vươn tay ôm chặt lấy người trước mặt khi nhận được cái gật đầu từ nàng, nhưng sợ sẽ mạo phạm tới Hằng Nga nên bản thân đã kiềm lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tại hạ đợi, lại đợi, suốt hơn hai mươi năm ròng rã, cuối cùng tiên tử cũng chịu tới gặp mặt Triển Chiêu rồi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Lẽ ra ngươi không nên khôi phục lại trí nhớ, nếu vậy thì ngươi đã chẳng phải rơi vào kết cục không đáng có này." Hằng Nga nhìn hắn, thần sắc tràn đầy sự buồn bã và áy náy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Xin lỗi, lẽ ra khi ấy, ta không nên gặp ngươi..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không! Tiên tử, dù thế nào nếu được làm lại lần nữa, ta cũng sẽ chọn gặp gỡ người trước cổng Phủ Khai Phong đó!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngươi có hối hận không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe được âm giọng đầy thắc mắc và ý tứ đó, Triển Chiêu không biết nàng đang muốn hỏi hắn về vấn đề cụ thể nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là lúc hai người lần đầu gặp nhau?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hay là khi hắn dám bày tỏ nỗi lòng với nàng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hoặc chăng là lúc bản thân hắn đã từng được trao cơ hội để bắt đầu một cuộc sống mới nhưng tuyệt nhiên lại từ chối đón nhận?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rằng hắn thà giang tay ôm trọn những nỗi ưu phiền và đau khổ vì tương tư vào lòng vẫn nhất quyết không muốn quên đi nàng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu nở nụ cười dịu dàng, lời nói nhẹ tênh như thể người trong cuộc đó không phải chính mình "Yêu người cuối cùng là do tại hạ mù quáng. Nhưng tại hạ không hối hận vì đã từng yêu tiên tử."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vì vậy nên người... người đừng đi, đừng bỏ Triển Chiêu lại nữa. Nếu đây là giấc mơ, ngàn vạn lần đừng đánh thức tại hạ, dù phải sống cả đời trong cõi mộng, Triển mỗ cũng cam tâm..." Tay níu lấy phần tay áo rộng của nàng, giọng hắn đầy xúc động và van cầu, mang theo tình cảm sâu sắc lẫn nỗi sợ hãi, lần đầu tiên gọi thẳng tên người nọ "Hằng Nga, đừng đi..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta không phải Hằng Nga, những gì ngươi thấy trước mắt chẳng qua đều do tâm trí và trái tim ngươi quá đau đớn mà tạo ra thôi." Ánh mắt đen láy phủ một lớp đượm buồn tựa như lúc biệt ly năm ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu hiểu chứ, có thể vì hắn đã khá quen với tính cách ngoài lạnh trong ấm của nàng, biết rõ tiên tử sẽ nói gì khi gặp lại mình... Vì hiểu nên mới có thể hình dung ra một "Hằng Nga" chân thật như vậy...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tại hạ không quan tâm, Triển mỗ chỉ biết người là Hằng Nga, và nếu tiên tử là do ta tự tưởng tượng ra, vậy thì... nàng sẽ không để ta lại một mình nữa, có đúng không?" Hắn bạo dạn thay đổi cách xưng hô, nhưng càng về sau thì giọng nói càng nhỏ dần, như là hồi hộp, lại tựa như lo lắng, trong lòng thấp thỏm nhìn phản ứng người đối diện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta rất nhanh sẽ sớm biến mất. Ngươi suy nghĩ kĩ chưa?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngay cả thanh âm dứt khoát đó cũng giống y hệt lời nói cuối cùng của nàng với hắn. Nhưng Triển Chiêu làm sao có thể để nàng đi lần nữa? Mà dẫu cho có đi, cũng phải là hắn cùng Hằng Nga rời đi, ít nhất...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tại hạ chưa bao giờ chắc chắn như lúc này. Hằng Nga, Triển Chiêu chỉ muốn nắm tay người, cùng người đi chung một đoạn đường tiễn biệt."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi mày như liễu khẽ nhíu lại, mang nét u sầu với hàm ý "Ngươi quá cứng đầu.", nhưng với sự cương quyết đó, vị tiên tử trước mắt đã miễn cưỡng mà gật đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Được rồi, ta đồng ý với ngươi, nhưng kiếp sau nhất định phải tìm được mối lương duyên thật tốt, có biết không? Và nhất định phải trân trọng bản thân mình dù cho người đó có không đáp lại tình cảm của ngươi đi chăng nữa."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu lẳng lặng nhìn vẻ nghiêm túc trên khuôn mặt thanh thoát kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có câu này rất muốn nói với nàng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không phải là không có ai để yêu, chỉ là trái tim Triển Chiêu đã mãi mãi lựa chọn nàng mất rồi, còn hơi sức đâu mà yêu thêm một ai đó nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta hứa." Nuốt xuống những lời định nói và thay vào đó là một lời hứa đầy trịnh trọng, lần đầu tiên trong hơn hai mươi năm nở nụ cười ấm áp như ánh mặt trời ban mai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chẳng biết nên vui hay nên tự cười nhạo chính mình vì hạnh phúc đã gần trong tầm tay lại hóa ra đều là do hắn tự dựng nên mọi thứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng rồi Triển Chiêu thấy nàng cười, một nụ cười hài lòng, đẹp đẽ tựa như đóa tuyết liên hắn đã làm gãy trong cơn phẫn nộ bộc phát lúc xưa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thôi, sao cũng được...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ cần được ở bên Hằng Nga đến khi xuống Hoàng Tuyền, Triển Chiêu cũng đã mãn nguyện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn buông xuôi mọi thứ, lần đầu nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, cười dịu dàng, cùng người trong lòng từng bước rời khỏi đây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ phương đông, bình minh rực rỡ tỏa sáng, làn sương dần tan đi, ánh nắng ấm áp phủ lên đôi nam nữ – Người nam tuấn tú, ôn nhuận như ngọc, phong thái hào hiệp, còn người nữ thì xinh đẹp đằm thắm, nhan sắc tuyệt trần. Tiếng cười nói của họ dần trở nên mơ hồ, cuối cùng cả bóng dáng cũng dần khuất dạng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến gần hoàng hôn, những người hàng xóm không trông thấy Triển đại hiệp bước ra chơi cờ với họ như bình thường nên đã tới nhà và gõ cửa. Thấy không ai trả lời nên đã tự ý mở cửa đi vào và đều sững sờ với tình huống trước mặt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từng phiến lá thon dài rơi lên mái đình và sàn nhà bên trong, ánh chiều tà đổ lên hình bóng một người đàn ông bị phủ lên bởi vô số cánh hoa quế vàng thơm ngát, lặng lẽ nằm trên sàn gạch lạnh lẽo cùng với hai bức vẽ và hộp bánh bên cạnh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho đến thời điểm cuối cùng của sinh mệnh, Triển Chiêu vẫn dùng hết sức mà nắm thật chặt chiếc khăn tay trắng tinh đã nhuốm máu vào lòng mà nhắm mắt, thần sắc vẫn như trước đây – mệt mỏi, nhưng trên khóe môi đã vương chút nụ cười vừa đượm buồn vừa hạnh phúc, vừa an nhiên thanh thản vừa mang chút gì đó nuối tiếc, Triển Chiêu mang theo tất cả những kỷ niệm đẹp đẽ mà hắn có với người con gái ấy vào cõi vĩnh hằng, kết thúc cuộc đời của một kẻ si tình tội nghiệp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nỗi nhớ và tình yêu sâu đậm dành cho Hằng Nga đã trở thành câu chuyện buồn trong cả cuộc đời Triển Chiêu, một tình yêu đơn phương mãi mãi không thể nào buông bỏ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dòng sông uốn lượn quanh cánh đồng hoa thơm, ánh trăng chiếu qua rừng hoa tựa như tuyết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngự Tiền Tứ Phẩm Đới Đao Hộ Vệ Triển Chiêu đã trọng thương qua đời, những bằng hữu thân cận không ngừng kể lại câu chuyện của hắn:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người ta truyền rằng, Triển hộ vệ là anh hùng nghĩa hiệp nhất trong giang hồ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người ta truyền rằng, hắn là vị đại hiệp si tình nhất thế gian...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người ta truyền rằng, người Triển Chiêu yêu là giai nhân đẹp nhất trần gian...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người ta truyền rằng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mối tình không trọn vẹn mang sắc màu ảm đạm đã trở thành một thần thoại vĩnh cửu trong võ lâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bên sông, năm nào trăng đầu tiên chiếu rọi? Trăng sông năm nào đầu tiên soi bóng người?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đời người thay đổi không ngừng, chỉ có trăng sông năm nào cũng giống nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hai tiếng 'ái tình' thật cay đắng,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Muốn hỏi cho rõ hay giả vờ ngây ngô,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ có thể hiểu phần nào, nhưng biết bao giờ là đủ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giống như đôi uyên ương bươm bướm, mãi chẳng thể gặp nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga ơi Hằng Nga.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ khi nàng quay lưng, bước đi rời bỏ ta,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trái tim và linh hồn ta cũng mất đi phương hướng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chiếc khăn tay này là tất cả những gì còn sót lại,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là sợi dây duy nhất nối ta với nàng trong thế giới này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mỗi lần chạm vào như thấy lại nụ cười dịu dàng của nàng,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Như thể nàng vẫn ở đây, ở ngay bên cạnh ta.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tựa như chưa từng có khoảnh khắc chia ly đầy đớn đau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và dù nỗi nhớ có đốt cháy trái tim ta từng ngày từng tháng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ta vẫn nguyện trân trọng, cất giữ từng kỷ niệm về nàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và khi hơi thở cuối cùng dần tan biến.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ta mỉm cười, mang theo tình yêu này vào cõi vĩnh hằng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì dù đau đớn và bi ai mức nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cũng không hối hận khi đã yêu nàng đậm sâu như thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ta muốn cùng nàng đi khắp trời mây nước biếc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lại tiếc rằng giấc mộng này mãi mãi không thể vẹn toàn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vẫn là không thể cùng nàng nắm tay nhau đi giữa nhân gian..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Điều hạnh phúc nhất chính là ta yêu. Và điều đáng sợ nhất cũng chính là ta yêu. Có người nói, lý trí mạnh hơn con tim. Nhưng họ đã lầm, chính con tim mới là kẻ điều khiển lý trí. Và tình yêu cũng như vực thẳm sâu đáy, sâu đến nỗi khi ta chạm đất và ngước nhìn, xung quanh chẳng có gì ngoài bóng tối tịch liêu. Ta có vùng vẫy và cất tiếng gọi thế nào thì đáp lại cũng chỉ là tiếng vọng của chính bản thân và sự cô đơn bất tận.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Yêu người cũng chính là tự thả mình xuống vực thẳm không ánh sao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trên thực tế, có những người, dù ta yêu đến tan nát cõi lòng, cũng chẳng một lần ngoái lại nhìn; có những tình cảm, dù tha thiết đến đâu, cũng chỉ là độc thoại giữa biển đời mênh mông mà thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vò rượu rơi xuống đất, thân thể lảo đảo, phải tựa vào hũ rượu để giữ thăng bằng. Triển Chiêu khẽ nhắm mắt, không vùng vẫy nữa, buông xuôi toàn thân cho sự mệt mỏi và suy sụp chiếm lấy. Trên gương mặt dường như vẫn còn vương nụ cười thoáng qua, nhưng đó lại là một nụ cười đầy bi ai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không biết bao nhiêu lần, những âm thanh khẽ khàng xung quanh đã khiến hắn lầm tưởng rằng nàng đã tới. Nhưng lần nào cũng chỉ là ảo giác, và lần nào cơn ảo mộng ấy cũng kéo hắn vào nỗi tuyệt vọng sâu hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rõ ràng hắn đã trở nên tốt hơn, dù thỉnh thoảng thấy bóng dáng tiên tử thấp thoáng thì bản thân đã không còn xung động quá nhiều. Nhưng hôm nay... đến ngay cả hương thơm quế nhàn nhạt cũng y hệt như trong ký ức hắn?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự thật là nàng đã ra đi mãi mãi, không bao giờ quay trở lại, như thể Hằng Nga đã không còn chút vấn vương gì một kẻ lạ mặt lướt qua đời mình. Tới tầm này tuổi, hắn không thể trách nàng, bởi chính sự vô tình và lạnh nhạt của nàng cốt yếu cũng vì không muốn bản thân phải đau khổ. Một người phàm phu tục tử như hắn, làm sao xứng đáng với nàng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mở đôi mắt mê man, Triển Chiêu nhìn trân trân mảnh tuyết trắng trên bàn, ánh mắt ánh lên vẻ lạc lõng và nỗi đau không cách nào cứu rỗi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga, có thể ta với người chỉ là bóng trăng dưới nước. Nhưng đời này kiếp này, ta nguyện là nước để ngắm trăng." Giọng nói đầy sầu muộn của chàng vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng dưới ánh trăng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh mắt dần trở nên mơ hồ. Hơi men cuộn trào trong cơ thể, sự phiền muộn dường như muốn thiêu rụi tâm can hắn, nhưng Triển Chiêu chẳng màng đến. "Chỉ là ta không hiểu, ta vốn một lòng si tình, nhưng dù không đáp lại, ta cũng đâu đáng để nàng đối xử vô tình đến thế!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi mắt đẫm lệ và nỗi đau tột cùng của hắn cùng giọng nói thống khổ vang khắp khuôn viên. Hắn không muốn nhớ lại khoảng thời gian mất ký ức mịt mù ấy, nhưng lại chẳng thể trốn tránh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu siết chặt mảnh lụa mềm mại trong tay, trái tim đau nhói, như bị xé vụn và ném vào bóng tối vô tận. Lần đầu gặp gỡ, ánh mắt nàng trong veo; trong khu bếp, nụ cười nàng thật chân thành; lúc nguy khốn, lời nói nàng dịu dàng; khi chia tay, ánh mắt nàng đầy cảm xúc bất đắc dĩ... Tất cả những ký ức đó chồng chất trong đầu hắn, tạo thành một bức tranh rối rắm và mơ hồ, khắc sâu vào tâm trí như một cơn ác mộng dai dẳng triền miên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong rừng đào sâu thẳm, những cánh hoa đỏ rực rơi tán loạn theo từng cơn gió, như đang thầm than khóc cùng nỗi đau của bản thân...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hôm nay có rượu thì hôm nay say, ngày mai sầu đến thì ngày mai lo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngày qua ngày, chỉ có khi hoàng hôn buông xuống, đêm nối đêm mới uống rượu thật say, lại thêm tâm trí hao mòn, tinh thần chịu sự dày vò, cả thân và tâm đều bị giày xéo. Dù cho võ công của Triển Chiêu có cao đến đâu, nội lực có thâm hậu đến mức nào, kiểu hành hạ này, ngay cả thần tiên cũng không chịu nổi, huống chi là với độ tuổi như hắn. Nhưng Triển Chiêu không hối hận, không bận tâm, bởi chỉ có như vậy, nỗi đau của hắn mới giảm bớt phần nào. Người khác lúc tỉnh cũng có thể thấy người trong mộng, còn hắn chỉ khi say, mới có thể thấy người trong cơn say. Vì vậy, hắn chỉ có thể để chính mình chìm vào cơn say mèm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong cơn mơ màng, dường như hắn thấy một bóng người đang chầm chậm bước tới, từng bước, từng bước tiến lại gần. Hắn gắng gượng mở to mắt, muốn nhìn cho thật rõ. Hương thơm quen thuộc, bóng hình mờ ảo, dung nhan tuyệt mỹ – là nàng, là nàng mà hắn yêu đến khắc cốt ghi tâm, là nàng mà hắn thương đến mức sống chết chẳng màng, là nàng mà hắn nhớ nhung đến nỗi tương tư thành bệnh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khoảnh khắc này, Triển Chiêu mỉm cười, nụ cười mang theo chút bi thương mà dịu dàng vô tận: "Thật tốt quá... Hằng Nga, cuối cùng nàng cũng xuất hiện trong giấc mộng say của ta. Ta rốt cuộc lại có thể nhìn thấy nàng rồi!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn ngắm dung nhan mà hắn ngày đêm khắc khoải mong nhớ nhưng không bộc lộ ra ngoài, Triển Chiêu bất giác khuỵu xuống, thân thể không còn chút sức lực, ngã gục xuống nền đất lạnh lẽo, rồi chìm vào hư không.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngày nghĩ gì, đêm mộng nấy, rốt cuộc là yêu sâu đậm đến đâu mới thành ra như thế?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Xuân hoa thu nguyệt, chuyện cũ tựa khói mây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sương thu một sớm, lưu lại một giấc mộng khắc cốt ghi tâm, đến chiều hóa gió.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Gió đông một trận, thổi bùng một mối tình không thể nguôi ngoai, cuối cùng hóa thành đau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phồn hoa rồi cũng tan biến theo năm tháng, ngoảnh lại đã định trước là chia ly.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mộng, vẫn như thuở ban đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu trong cơn mê, cảm thấy toàn thân rét buốt, tay chân lạnh đến thấu xương. Trong mộng, hắn cô độc nằm dưới gốc cây khô giữa vùng tuyết trắng nơi thung lũng hoang vu. Ánh mặt trời băng giá chói lòa, không một tiếng động, không một hơi ấm, tất cả đều chân thực rõ ràng đến lạnh lùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đưa mắt dáo dác nhìn quanh, trông thấy xa xa thấp thoáng một bóng lưng quen thuộc, vẫn thanh tao như xưa, nhưng lại đang dần dần xa khuất khỏi hắn. Triển Chiêu bất chấp cơn đau thấu trời và tê dại tứ chi vì lạnh, vùng vẫy đứng dậy, muốn đuổi theo, nhưng đôi chân cứ không theo mệnh lệnh của hắn mà mềm nhũn lại, làm cách nào cũng không thể tiến lên dù chỉ một bước. Đôi mắt nhắm hờ bỗng mở to, cổ họng không hiểu sao lại khô khốc, giọng nói cũng vì thế mà khàn cả đi, nghẹn ngào tuyệt vọng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga! Đừng đi... đừng rời xa ta... đừng đi mà... Ta không thể mất nàng... Đừng đối xử với ta như vậy... Nàng đừng đi... đừng bỏ ta lại... có được không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn lại mơ thấy nàng, nhưng đáng tiếc trong giấc mộng, phải chăng nàng đang rời bỏ hắn, khiến hắn hoảng hốt bất an, lo lắng sợ hãi đến vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lẽ, sự trừng phạt ông trời dành cho con người không phải là lãng quên, mà là vĩnh viễn ghi nhớ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bốn mùa trên nhân gian tiếp tục luân chuyển, năm tháng đổi thay, đông qua xuân tới.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hoa đào mỗi năm lại nở, rồi mỗi năm lại tàn. Hôm nay đã là ngày Trung Thu lần thứ bao nhiêu, bản thân cũng không đếm xuể nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sáng sớm, sương mù còn dày đặc. Một bóng người cùng với vật gì đó trên tay, loạng choạng đi qua rừng đào đã xơ xác, hướng về ngôi nhà thân thương trước mặt, những bước chân xiêu vẹo cho thấy nội thương người đó đang hứng chịu nghiêm trọng nhường nào. Sau nhiều gian nan, cuối cùng người đó cũng vào được trong nhà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu vài phút sau đã khó khăn bước ra, tiến thẳng đến ngôi đình, giở ra hai cuộn bức tranh lên bàn, nhìn ngắm người thương trong đó, định nở một nụ cười, nhưng vừa muốn nói gì đó, máu đã trào lên cổ họng. Thân người khuỵu xuống, vật trượt khỏi tay, máu tươi tuôn ra, vương đỏ trên sàn nhà trắng tuyết, đẹp đến rợn người, tựa như sương sớm phủ đầy huyết lệ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ba tháng trước, Triển Chiêu vì muốn giải tỏa nỗi đau trong tim mà bước ra ngoài, lại nghe được bọn bàng môn tà đạo đang hoành hành khắp nơi, dân chúng lầm than, vốn dĩ hắn không quan tâm vì bản thân cũng đã không còn được như xưa và bởi không có hắn nhưng sẽ còn có người khác. Vậy mà trên đường đi mua chút đồ vặt lại gặp người quen, báo tin cho hắn về nhóm Ngũ Thử – huynh đệ kết nghĩa của hắn đang gặp nguy hiểm, rất cần hắn ra tay cứu giúp. Nghe đến đây thì Triển Chiêu không thể phó mặc làm ngơ, lập tức lên đường ngay sau đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những năm qua, dù đã mai danh ẩn tích nhưng danh tiếng của Triển Chiêu vẫn lẫy lừng trên giang hồ, trở thành niềm tự hào và hy vọng của chính phái. Nhưng với hắc đạo, hắn là kẻ thù không đội trời chung, bị săn đuổi không ngừng, và việc Triển hộ vệ xuất hiện ở Liên Hoa Sơn chẳng khác gì mỡ dâng miệng mèo, liền bị bao vây tứ phía bởi sát thủ của bảy đại môn phái tà giáo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù võ công cao cường và được các đồng đạo ra tay giúp đỡ, nhưng sát thủ tà giáo dường như xuất hiện ở khắp nơi. Trong trận chiến sinh tử vùng núi đó, một mình anh đối đầu với bảy người võ nghệ thâm hậu, cuối cùng cả hai bên đều trọng thương, nhưng vẫn là cứu được nhóm huynh đệ của hắn. Và dù được cứu chữa, các danh y đều lắc đầu trước nội thương nghiêm trọng của bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Biết mình không còn nhiều thời gian, Triển Chiêu vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt thoáng qua lướt trên môi, thản nhiên mà thận trọng đối mặt với mọi người. Hắn nhờ bạn bè giấu đi tình trạng của mình, không để những người khác phải lo lắng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mười ngày trước, nhận ra không thể trì hoãn thêm, hắn vội vã rời đi, ngày đêm lên đường trở về. Nhưng bọn tà giáo lại cực kỳ xảo quyệt và tinh ranh, không biết chúng đã lấy tin tức được từ đâu mà biết về tình trạng Triển Chiêu, càng thêm bày binh bố trận, mai phục hắn khiến thương tích bản thân càng thêm trầm trọng, suýt nữa đã lỡ mất ngày đặc biệt liên quan đến nàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu đã quá tuổi, sức khỏe không còn như thuở xuân xanh, đã vậy còn phi ngựa với tốc độ nhanh nhất, không dừng chân chỉ để quay về chốn mà người ấy ưa thích nhất. Tới khi đến được nơi muốn đến, sức lực đã như ngọn đèn treo trước gió...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn muốn đứng dậy, nhưng vừa cố gượng, nội khí trong người lại dâng trào, máu lại phun ra một lần nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hơi thở nghẹn lại, vươn tay ôm lấy hai bức họa vào ngực, hắn ho khan một tiếng rồi nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chỉ sợ đây có thể là mùa Trung Thu cuối cùng trong cuộc đời này... Thật xin lỗi, người chỉ nhờ ta làm giúp người hai việc, đó là sống tốt và quên người đi. Việc thứ hai thì ta đã không thể làm được, nhưng bây giờ, ngay cả điều đầu tiên, ta cũng không thể làm tốt... Hằng Nga, nàng chắc hẳn thất vọng về Triển Chiêu lắm... Mà cũng đúng, là ta đã thất hứa với nàng, không thể trân trọng mạng sống mà sống thật lâu, thật bình an đến cuối đời... Hằng Nga, xin lỗi... thật xin lỗi..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đột nhiên, lồng ngực Triển Chiêu thắt lại, máu tươi từ miệng trào ra, nhuộm đỏ cả y phục và tranh vẽ trong tay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói gì thì nói, dù mang danh nghĩa là giết gian tà trừ hại cho dân, nhưng trên tay hắn đã nhuốm máu quá nhiều người, không biết khi chết đi còn có thể được lên trời mà gặp tiên tử không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà dù cho lên trời được, biết được hắn không hề sống thọ như vậy... Hằng Nga có còn muốn nhìn thấy hắn không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nỗi đau đớn và giày vò không lời nào tả xiết, cùng sự kiệt quệ và rã người không thể nói thành lời. Một cơn nghẹn ngào nữa ập đến, máu lại trào ra, văng hẳn lên hộp bánh trung thu hắn đã tiện đường mua trước mặt, khiến chúng nhuộm một màu đỏ thẫm gai người, cùng tấm lụa trong tay cũng đã lấm tấm những giọt máu đỏ tươi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từng đợt gió đi qua càng lúc càng mạnh, hoa đào đã tàn úa từ lâu, chỉ còn trơ trọi những chiếc lá khô héo, do không chịu nổi cơn tàn phá này mà bị gió cuốn lên cao, rối loạn mịt mờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chiếc lá vàng tươi rơi lả tả, tựa như mưa rối rít, vẫn lưu luyến xoay vòng trong không trung, mãi chẳng chịu rơi xuống. Hệt như lời từ biệt với cành cây lần cuối, lại như đang hoài niệm những tháng ngày mãi mãi không thể quay trở về...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khung cảnh xơ xác, đìu hiu của một ngày thu man mác buồn song dưới ánh nắng ban mai, chỉ có cây hoa Quế trước mặt hắn là đang bừng nở tuyệt đẹp. Những chùm hoa nhỏ li ti, vàng nhạt hoặc trắng ngà, ẩn mình trong tán lá xanh, lấp lánh trong sương sớm...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu tựa lưng vào chân bàn đá, từng cành lá khô và cánh hoa quế rơi phủ lên người, đôi mắt khép chặt, hơi thở ngày càng yếu dần, một tia máu tươi bật ra nơi khóe môi không cách nào ngăn được, sinh mạng của hắn đã như ngàn cân treo sợi tóc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giữa tiết trời se lạnh thoảng hương thơm của mùi đất ẩm bởi cơn mưa đêm qua, Triển Chiêu bỗng nhớ đến lần đầu tiên gặp Hằng Nga. Nhớ lại cảnh tượng ngày ấy, dường như chỉ mới xảy ra gần đây mà thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi môi không còn chút huyết sắc khẽ mấp máy, giọng nói mang theo một chút mềm mại lại khàn khàn, hơi thở có phần mỏng manh vô lực
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Triển Chiêu ta là một người khô khan, lạnh nhạt, chỉ thích uống rượu đàm đạo chuyện anh hùng, cùng say chén rượu nồng mà ngắm sương khói lúc chiều buông, còn không thì múa kiếm vui cười ngắm nhật nguyệt non sông."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Quãng đời ta đã gặp biết bao hồng nhan, cũng đã nếm qua mùi vị đau khổ của tình ái, những tưởng đã quen với điều đó, nhưng đến khi gặp tiên tử... Ta đã biết bản thân sẽ lại một lần nữa chìm đắm trong vòng xoáy tình yêu, và nó còn là mối tình đậm sâu nhất trong kiếp này..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chẳng thể nào nói rõ được nguyên do, vì sao ta vẫn cứ một mực ôm chặt người vào lòng, bất chấp ngàn vạn chua xót nỗi đau nuốt trọn trái tim trong lồng ngực...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nước mắt ướt đẫm trên khóe mi. Hắn đã chờ đợi trong đêm tối vô tận, một mình rơi lệ, một mình chịu đựng, đến nay đã đến hồi kết thúc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hương thơm dịu nhẹ, sâu lắng quấn quýt quanh người, không quá nồng đậm, nhưng lại thoang thoảng, thanh khiết như băng tuyết, khiến hắn vừa lưu luyến vừa cảm thấy cõi lòng dâng lên sự say mê, ngọt ngào như nếm phải mật ong dẫu bản thân đang trên bờ vực nguy kịch.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Sư phụ! Tại sao người thích mùi hương của cây này vậy?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Bởi vì mùi hoa quế là mùi yêu thích của người sư phụ thương mà."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thôi thì ra đi trong hương thơm mang tên Hằng Nga, trên tay là những đồ vật liên quan đến nàng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Âu cũng là một cái chết dễ chịu...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tự hỏi nếu lúc này ép bản thân chìm vào giấc ngủ sâu. Liệu có thể mơ thêm giấc mơ nào về nàng không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khoé môi nhợt nhạt chậm rãi giơ lên một chút ý cười đạm mạt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chẳng phải người ta hay nói, trước khi chết, mọi người đều sẽ thấy về khoảnh khắc hạnh phúc nhất sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong cơn mờ mịt, Triển Chiêu nghe thấy tiếng ai từ xa xăm vọng lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tựa dòng sông nhỏ nghẹn ngào trong cõi mơ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển hộ vệ" Một giọng nói dịu dàng đột nhiên vang lên bên tai, khiến toàn thân hắn cứng đờ và nụ cười trên môi cứng ngắc. Lần này, rút kinh nghiệm từ những đợt trước, sợ đó chỉ là ảo giác của bản thân, sợ tất cả chỉ là một giấc mộng thoáng qua, cho nên đến cả mắt cũng không dám mở. Triển Chiêu tự chế giễu chính mình, đôi môi nứt nẻ thì thầm: "Chắc chắn là ta nghe nhầm..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nghe nhầm gì vậy?" Giọng nói nhẹ nhàng ấy khẽ hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu vô thức siết chặt bàn tay, cắn chặt răng, không mở miệng và cũng không động đậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế đấy, ngay cả khi toàn thân đầy thương tích nghiêm trọng sắp xa lìa trần thế, ông trời vẫn cứ muốn trêu đùa hắn cho bằng được!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngươi không muốn nhìn ta? Chẳng phải ngươi vẫn luôn chờ ta sao?" Giọng điệu vừa tức vừa bất lực ấy khiến người nghe không khỏi mềm lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thanh âm trách móc này... Chẳng lẽ!?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu vội vàng mở bừng mắt. Hiện lên trước mắt là một khuôn mặt tú mỹ, hoàn toàn trùng khớp với bóng hình trong tâm trí hắn. Nhan sắc khuynh quốc khuynh thành ấy khiến người ta ngưỡng mộ không thôi, đôi mắt trong veo như nước, lúc này chỉ chứa duy nhất hình ảnh hắn trong đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến ngay cả mộng cũng chẳng thể tạc được khoảnh khắc chân thật như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vô số sợi tơ tình và cả những niềm vui sướng cùng uất ức hỗn loạn đã được chôn vùi bấy lâu bỗng chốc vì người trước mặt mà dâng trào mạnh mẽ. Hốc mắt dần đỏ hoe, đôi mắt phượng đã long lanh những giọt nước mắt, bộ dáng như thể một người vừa mới tìm lại được thứ quý giá nhất của cuộc đời mình, trong phút chốc mọi ngôn ngữ đều như nghẹn lại ở cổ họng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển hộ vệ, đã nhiều năm như vậy, ngươi sống có tốt không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe được câu hỏi thăm chân thành đó, Triển Chiêu muốn mở miệng nói rằng hắn không ổn chút nào, hắn rất nhớ nàng, nhớ đến mức không thể thổ lộ cùng ai, sợ rằng sẽ khiến họ lo lắng thêm. Cho nên bản thân chỉ đành đem bao tâm tư dồn vào những đồ vật liên quan đến nàng, dốc hết bầu tâm sự vào những hũ rượu và cả những bức họa mà hắn đã vẽ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bao năm tháng đã trôi qua, Triển Chiêu đã hy vọng biết bao sẽ quên được nàng nhưng khi nhìn thấy hình dáng thanh lệ ấy dưới bầu trời tuyết trắng, hắn đã biết mọi nỗ lực của mình đều chỉ là hạt muối bỏ biển.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn tưởng rằng chỉ cần gặp Hằng Nga, hắn sẽ có thể tuôn ra hết những ấm ức, đau khổ của bản thân, nói với nàng chính mình đã phải chịu bao nhiêu sự giày vò giằng xé trong những đêm khuya không trăng thế nào...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng khi thực sự gặp lại, nghe được lời hỏi thăm dịu dàng đó, sự căm hờn trong trái tim lại được thay thế bằng một thứ cảm xúc hưng phấn và sung sướng khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử, thật sự là nàng!" Hắn vừa vui mừng vừa xúc động, càng muốn vươn tay ôm chặt lấy người trước mặt khi nhận được cái gật đầu từ nàng, nhưng sợ sẽ mạo phạm tới Hằng Nga nên bản thân đã kiềm lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tại hạ đợi, lại đợi, suốt hơn hai mươi năm ròng rã, cuối cùng tiên tử cũng chịu tới gặp mặt Triển Chiêu rồi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Lẽ ra ngươi không nên khôi phục lại trí nhớ, nếu vậy thì ngươi đã chẳng phải rơi vào kết cục không đáng có này." Hằng Nga nhìn hắn, thần sắc tràn đầy sự buồn bã và áy náy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Xin lỗi, lẽ ra khi ấy, ta không nên gặp ngươi..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không! Tiên tử, dù thế nào nếu được làm lại lần nữa, ta cũng sẽ chọn gặp gỡ người trước cổng Phủ Khai Phong đó!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngươi có hối hận không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe được âm giọng đầy thắc mắc và ý tứ đó, Triển Chiêu không biết nàng đang muốn hỏi hắn về vấn đề cụ thể nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là lúc hai người lần đầu gặp nhau?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hay là khi hắn dám bày tỏ nỗi lòng với nàng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hoặc chăng là lúc bản thân hắn đã từng được trao cơ hội để bắt đầu một cuộc sống mới nhưng tuyệt nhiên lại từ chối đón nhận?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rằng hắn thà giang tay ôm trọn những nỗi ưu phiền và đau khổ vì tương tư vào lòng vẫn nhất quyết không muốn quên đi nàng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu nở nụ cười dịu dàng, lời nói nhẹ tênh như thể người trong cuộc đó không phải chính mình "Yêu người cuối cùng là do tại hạ mù quáng. Nhưng tại hạ không hối hận vì đã từng yêu tiên tử."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vì vậy nên người... người đừng đi, đừng bỏ Triển Chiêu lại nữa. Nếu đây là giấc mơ, ngàn vạn lần đừng đánh thức tại hạ, dù phải sống cả đời trong cõi mộng, Triển mỗ cũng cam tâm..." Tay níu lấy phần tay áo rộng của nàng, giọng hắn đầy xúc động và van cầu, mang theo tình cảm sâu sắc lẫn nỗi sợ hãi, lần đầu tiên gọi thẳng tên người nọ "Hằng Nga, đừng đi..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta không phải Hằng Nga, những gì ngươi thấy trước mắt chẳng qua đều do tâm trí và trái tim ngươi quá đau đớn mà tạo ra thôi." Ánh mắt đen láy phủ một lớp đượm buồn tựa như lúc biệt ly năm ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu hiểu chứ, có thể vì hắn đã khá quen với tính cách ngoài lạnh trong ấm của nàng, biết rõ tiên tử sẽ nói gì khi gặp lại mình... Vì hiểu nên mới có thể hình dung ra một "Hằng Nga" chân thật như vậy...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tại hạ không quan tâm, Triển mỗ chỉ biết người là Hằng Nga, và nếu tiên tử là do ta tự tưởng tượng ra, vậy thì... nàng sẽ không để ta lại một mình nữa, có đúng không?" Hắn bạo dạn thay đổi cách xưng hô, nhưng càng về sau thì giọng nói càng nhỏ dần, như là hồi hộp, lại tựa như lo lắng, trong lòng thấp thỏm nhìn phản ứng người đối diện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta rất nhanh sẽ sớm biến mất. Ngươi suy nghĩ kĩ chưa?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngay cả thanh âm dứt khoát đó cũng giống y hệt lời nói cuối cùng của nàng với hắn. Nhưng Triển Chiêu làm sao có thể để nàng đi lần nữa? Mà dẫu cho có đi, cũng phải là hắn cùng Hằng Nga rời đi, ít nhất...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tại hạ chưa bao giờ chắc chắn như lúc này. Hằng Nga, Triển Chiêu chỉ muốn nắm tay người, cùng người đi chung một đoạn đường tiễn biệt."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi mày như liễu khẽ nhíu lại, mang nét u sầu với hàm ý "Ngươi quá cứng đầu.", nhưng với sự cương quyết đó, vị tiên tử trước mắt đã miễn cưỡng mà gật đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Được rồi, ta đồng ý với ngươi, nhưng kiếp sau nhất định phải tìm được mối lương duyên thật tốt, có biết không? Và nhất định phải trân trọng bản thân mình dù cho người đó có không đáp lại tình cảm của ngươi đi chăng nữa."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu lẳng lặng nhìn vẻ nghiêm túc trên khuôn mặt thanh thoát kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có câu này rất muốn nói với nàng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không phải là không có ai để yêu, chỉ là trái tim Triển Chiêu đã mãi mãi lựa chọn nàng mất rồi, còn hơi sức đâu mà yêu thêm một ai đó nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta hứa." Nuốt xuống những lời định nói và thay vào đó là một lời hứa đầy trịnh trọng, lần đầu tiên trong hơn hai mươi năm nở nụ cười ấm áp như ánh mặt trời ban mai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chẳng biết nên vui hay nên tự cười nhạo chính mình vì hạnh phúc đã gần trong tầm tay lại hóa ra đều là do hắn tự dựng nên mọi thứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng rồi Triển Chiêu thấy nàng cười, một nụ cười hài lòng, đẹp đẽ tựa như đóa tuyết liên hắn đã làm gãy trong cơn phẫn nộ bộc phát lúc xưa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thôi, sao cũng được...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ cần được ở bên Hằng Nga đến khi xuống Hoàng Tuyền, Triển Chiêu cũng đã mãn nguyện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn buông xuôi mọi thứ, lần đầu nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, cười dịu dàng, cùng người trong lòng từng bước rời khỏi đây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ phương đông, bình minh rực rỡ tỏa sáng, làn sương dần tan đi, ánh nắng ấm áp phủ lên đôi nam nữ – Người nam tuấn tú, ôn nhuận như ngọc, phong thái hào hiệp, còn người nữ thì xinh đẹp đằm thắm, nhan sắc tuyệt trần. Tiếng cười nói của họ dần trở nên mơ hồ, cuối cùng cả bóng dáng cũng dần khuất dạng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến gần hoàng hôn, những người hàng xóm không trông thấy Triển đại hiệp bước ra chơi cờ với họ như bình thường nên đã tới nhà và gõ cửa. Thấy không ai trả lời nên đã tự ý mở cửa đi vào và đều sững sờ với tình huống trước mặt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từng phiến lá thon dài rơi lên mái đình và sàn nhà bên trong, ánh chiều tà đổ lên hình bóng một người đàn ông bị phủ lên bởi vô số cánh hoa quế vàng thơm ngát, lặng lẽ nằm trên sàn gạch lạnh lẽo cùng với hai bức vẽ và hộp bánh bên cạnh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho đến thời điểm cuối cùng của sinh mệnh, Triển Chiêu vẫn dùng hết sức mà nắm thật chặt chiếc khăn tay trắng tinh đã nhuốm máu vào lòng mà nhắm mắt, thần sắc vẫn như trước đây – mệt mỏi, nhưng trên khóe môi đã vương chút nụ cười vừa đượm buồn vừa hạnh phúc, vừa an nhiên thanh thản vừa mang chút gì đó nuối tiếc, Triển Chiêu mang theo tất cả những kỷ niệm đẹp đẽ mà hắn có với người con gái ấy vào cõi vĩnh hằng, kết thúc cuộc đời của một kẻ si tình tội nghiệp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nỗi nhớ và tình yêu sâu đậm dành cho Hằng Nga đã trở thành câu chuyện buồn trong cả cuộc đời Triển Chiêu, một tình yêu đơn phương mãi mãi không thể nào buông bỏ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dòng sông uốn lượn quanh cánh đồng hoa thơm, ánh trăng chiếu qua rừng hoa tựa như tuyết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngự Tiền Tứ Phẩm Đới Đao Hộ Vệ Triển Chiêu đã trọng thương qua đời, những bằng hữu thân cận không ngừng kể lại câu chuyện của hắn:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người ta truyền rằng, Triển hộ vệ là anh hùng nghĩa hiệp nhất trong giang hồ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người ta truyền rằng, hắn là vị đại hiệp si tình nhất thế gian...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người ta truyền rằng, người Triển Chiêu yêu là giai nhân đẹp nhất trần gian...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người ta truyền rằng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mối tình không trọn vẹn mang sắc màu ảm đạm đã trở thành một thần thoại vĩnh cửu trong võ lâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bên sông, năm nào trăng đầu tiên chiếu rọi? Trăng sông năm nào đầu tiên soi bóng người?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đời người thay đổi không ngừng, chỉ có trăng sông năm nào cũng giống nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hai tiếng 'ái tình' thật cay đắng,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Muốn hỏi cho rõ hay giả vờ ngây ngô,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ có thể hiểu phần nào, nhưng biết bao giờ là đủ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giống như đôi uyên ương bươm bướm, mãi chẳng thể gặp nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga ơi Hằng Nga.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ khi nàng quay lưng, bước đi rời bỏ ta,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trái tim và linh hồn ta cũng mất đi phương hướng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chiếc khăn tay này là tất cả những gì còn sót lại,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là sợi dây duy nhất nối ta với nàng trong thế giới này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mỗi lần chạm vào như thấy lại nụ cười dịu dàng của nàng,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Như thể nàng vẫn ở đây, ở ngay bên cạnh ta.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tựa như chưa từng có khoảnh khắc chia ly đầy đớn đau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và dù nỗi nhớ có đốt cháy trái tim ta từng ngày từng tháng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ta vẫn nguyện trân trọng, cất giữ từng kỷ niệm về nàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và khi hơi thở cuối cùng dần tan biến.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ta mỉm cười, mang theo tình yêu này vào cõi vĩnh hằng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì dù đau đớn và bi ai mức nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cũng không hối hận khi đã yêu nàng đậm sâu như thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ta muốn cùng nàng đi khắp trời mây nước biếc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lại tiếc rằng giấc mộng này mãi mãi không thể vẹn toàn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vẫn là không thể cùng nàng nắm tay nhau đi giữa nhân gian..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị