CHƯƠNG 77
Một người không cần phải nói lời hoa mỹ nhưng có thể dễ dàng để anh chìm đắm trong ánh mắt dịu dàng nhất cuộc đời này. Thứ Dương Tiễn cần, tuy là tham lam nhưng với đàn ông đã từng trải qua nhiều chuyện trên đời, gió tanh mưa bão nào cũng đã nếm qua, chính mình đã không còn muốn mơ mộng nữa. Cái anh muốn nhất, là một tình yêu không chỉ làm cho tim đập nhanh, mà còn là thứ giữ cho trái tim bản thân bình ổn, giữa một thế giới đầy giông gió và chênh vênh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rồi khi anh đã ổn định lại tâm tình mà gọi cô, nhìn thấy khuôn mặt ánh lên vẻ lo lắng cho bản thân và Dương Thiền của Hằng Nga, nghe được câu "Chuyện đó chưa từng là lỗi của chàng" từ cô, anh không khỏi cảm thấy ấm áp từ tận sâu trong lòng, nhưng đã kịp thời cụp mắt xuống để che giấu đi hơi sương ẩm ướt trên khóe mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga chờ một lúc, thấy anh mãi không lên tiếng, lại không thể nhìn thấy biểu cảm của anh lúc này, không khỏi lên tiếng hỏi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chàng làm sao vậy?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giọng cô dịu dàng, êm ái như dòng suối mùa xuân tháng Ba khẽ khàng chảy qua khe núi, mà trong đôi tai của Dương Tiễn, đó chính là âm thanh êm ái nhất trần đời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, anh lại buột miệng thổ lộ tâm tư thầm kín mà bản thân đã đè nén rất sâu trong lòng: "Ta tưởng rằng mình đã vượt qua được nỗi đau đó, nhưng khi chính mắt nhìn thấy đôi mắt ầng ậc nước đó của Tam muội, ta vẫn không thể ngừng tự trách bản thân mình vì sai lầm ngu ngốc ấy..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không phải chính mình tự nghĩ rằng bản thân giỏi giang có thể bất chấp mọi thứ mà cứu mẫu thân...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu như anh chịu nghe lời sư phụ mà chờ đợi nhẫn nhịn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu lúc đó anh có thể giữ được sự bình tĩnh và khả năng phán đoán tình hình như bây giờ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phải chăng Tam muội và anh đã có một cuộc sống hạnh phúc?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn không hiểu, cực kỳ không hiểu, sau nhiều năm như vậy, bản thân vốn đã không còn nhớ rõ những tổn thương năm đó, nhưng bởi vì một lời nói quan tâm đơn giản của Hằng Nga, anh liền trần trụi lột sạch hết thảy lớp ngụy trang kiên cường của chính mình, buông xuống lớp đề phòng cảnh giác bao năm và mở ra nơi mềm mại và mong manh nhất trong đáy lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga nhìn người đối diện nói với giọng điệu không rõ cảm xúc cùng với khóe môi hơi cong cong dường như tự cười nhạo bản thân, đôi mắt phượng dài lại lần nữa trở nên xa xăm và mờ mịt như lần trước...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong lòng chua xót vô cùng, Hằng Nga lúc này chỉ có thể dựa vào người anh, môi liên tục mấp máy nhưng không biết nên nói gì mới phải.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô sợ mình sẽ lỡ lời mà làm anh càng thêm buồn, cũng sợ nếu không nói thì anh lại càng chìm đắm vào nỗi đau của bản thân hơn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giữa lúc tiến thoái lưỡng nan, cô nghe Dương Tiễn bảo: "Nàng nhìn chuông gió treo ở cửa sảnh đi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga ngẩng đầu nhìn, thấy chuông gió được làm rất tinh xảo, bên trên treo hai miếng ngọc có màu sắc và kích thước khác nhau. Và trùng hợp thay khi cô vừa mới ngước mắt lên, lại có một ngọn gió nhẹ đầu thu thổi qua, làm cho chuông gió vang lên những tiếng leng keng trong trẻo và dễ nghe.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng dường như trong âm thanh tự nhiên hòa lẫn với tiếng gió chiều ấy, không hiểu sao Hằng Nga vẫn cảm thấy có gì đó chưa trọn vẹn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn chậm rãi giải thích: "Chuông gió này là do mẫu thân ta để lại. Nàng chắc không biết, lúc đầu, chiếc chuông gió này có tới năm miếng ngọc – tức là tượng trưng cho năm người trong gia đình ta. Mẫu thân là miếng ngọc ngũ sắc, phụ thân là miếng kim ti ngọc, đại ca là miếng hoàng ngọc, ta là miếng mặc ngọc, còn muội muội Dương Thiền là miếng bích lục ngọc. Mẫu thân từng nói, cả nhà chúng ta giống như chuông gió kia vậy, chỉ khi đoàn kết bên nhau mới có thể tạo ra những âm thanh tuyệt vời và êm ái, thiếu đi một người cũng không được..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giờ đây chuông gió vẫn còn, nhưng gia đình bọn họ từ năm người nay chỉ còn lại hai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cảnh còn nhưng người đã mất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc nói những điều này, biểu cảm của Dương Tiễn vẫn bình thản như không có chuyện gì lớn lao, nhưng Hằng Nga đã từng trải qua nỗi đau mất đi người thân khi còn là phàm nhân, cô biết rằng nỗi đau đớn ấy không dễ gì xóa nhòa theo thời gian. Nó giống như một vết thương trong tim, mỗi khi tưởng chừng đã lành sẹo, thực tế lại vẫn rỉ máu không ngừng nghỉ. Vì để tránh đau đớn, người ta chỉ mong có thể giấu nó đi mãi mãi, không muốn đụng đến, không muốn nhắc tới và cố gắng coi nó như thể chưa từng tồn tại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng Dương Tiễn lại sẵn lòng bày vết thương lòng ra cho Hằng Nga thấy...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô chợt nhận ra rằng anh muốn mở lòng với mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi đây là lần đầu tiên cô nghe anh đề cập đến chuyện này, đủ để cô hiểu rằng anh thật sự chân thành với bản thân, thật sự coi cô là người một nhà để có thể sẵn sàng cho một người ngoài như cô bước vào trái tim và nhìn thấy sự ám ảnh cùng những tội lỗi đã luôn ngày đêm bám rễ ở sâu trong tâm hồn anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự tin tưởng không chút nghĩ suy này thật sự rất đáng để trân trọng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga chuyển dời tầm mắt mình về lại người bên cạnh, thấy anh vẫn chăm chú dõi theo sự rung động của chuông gió kia, cô dịu dàng mở lời, và mong rằng những câu cô nói ra sẽ giúp anh phần nào cảm thấy thoải mái và nhẹ lòng hơn
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chuông gió còn có một ý nghĩa đặc biệt khác, chàng đã từng nghe qua chưa?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nghi hoặc nhìn cô, lắc đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy sự thắc mắc đong đầy trong đôi mắt đen thẳm ấy, Hằng Nga chậm rãi nói tiếp
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Con người sống trên đời có vô vàn cảm xúc – vui, giận, buồn, đau, yêu, hận, oán, thù... Những cảm xúc này không có hình dạng, không thể chạm vào, nhưng lại thực sự tồn tại trong trạng thái vô hình mà ngay cả thần thánh cũng chẳng thể lý giải. Khi chúng hội tụ lại, chúng chính là gió. Vì vậy, có những cơn gió mang đến niềm vui và ngược lại, cũng có những đợt gió mang theo nỗi buồn và nhớ nhung."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói tới đây, bàn tay cô nhẹ nhàng nắm lấy tay anh, ánh mắt và chân mày của cô đều mang theo nụ cười dịu dàng như gió xuân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bất giác, trong cái ánh nhìn ấm áp và chân thành ấy, trái tim nặng nề chất đầy những cảm xúc tiêu cực của Dương Tiễn cũng mềm ra trong sự bao bọc của nắng xuân dịu nhẹ đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tất cả âu lo, phiền muộn, day dứt... đều theo từng lời, từng câu chữ nhẹ nhàng thốt ra đó tiêu tan đi mất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Những cảm xúc chứa đựng tâm tư này có thể vượt qua thời gian, cũng có thể vượt qua cả không gian. Chúng đã từng tụ hội, rồi tan biến, nhưng sẽ lại hội họp một lần nữa, vĩnh viễn không rời xa, vĩnh viễn không bao giờ biến mất, giống như tình yêu vậy. Cho nên, khi chuông gió vang lên, nghĩa là có người ở nơi xa đang nhớ đến chàng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô muốn nói với anh rằng, phụ mẫu và đại ca của anh dù không còn bên cạnh, nhưng thực ra chỉ là đang ở một dạng tồn tại khác, và bọn họ thực chất vẫn luôn ở cạnh bên anh chứ chẳng phải rời đi như anh đã nghĩ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ cần trái tim không thay đổi, thì con người cũng vĩnh viễn không bao giờ xa cách.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn ngây người ra, nhưng khi anh tỉnh táo lại mà hướng ánh mắt nhìn về phía Hằng Nga, trong khoảnh khắc ấy, anh đã bị cô mê hoặc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nụ cười ấy, biểu cảm ấy, chẳng khác nào một cơn sóng vỗ về trái tim bản thân, khiến anh không thể ngừng chìm đắm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những lời này vừa chân thật vừa an ủi, hơn nữa lại xuất phát từ chính miệng người con gái mà anh yêu hết mực, khiến trong lòng Dương Tiễn bất giác ấm áp và tĩnh lặng trở lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh cảm tưởng như mình đã say.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là say trong sự se lạnh của từng luồng gió đầu thu pha lẫn với hương thơm quế nhè nhẹ trên người cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là say trong sự dịu dàng và mềm mại đến tột cùng đó của cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh nghe được từng tiếng tim đập đang thổn thức không ngừng trong lồng ngực, và chính nhịp đập liên tục của trái tim đều đang nhắc nhở bản thân rằng chỉ có cô là người mà anh không bao giờ muốn buông tay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nhiều khi suy nghĩ, bản thân sinh ra đã mang trong mình trọng trách phải cứu cả thế giới, cứu những con người mà anh còn không biết mặt biết tên. Rõ là không có xiềng xích nào trói buộc, nhưng anh vẫn không thể làm những điều mà bản thân muốn, bảo vệ những người mà mình yêu thương. Trước khi làm bất cứ điều gì, anh cũng đều phải nghĩ đến đại cục, nghĩ đến thế giới này, thế nên, mọi thứ tốt đẹp của thế gian, nói một cách mỉa mai và hài hước thì đều được đánh đổi bằng hạnh phúc của chính mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng với đôi con ngươi đen nhánh xinh đẹp, ánh lên sự lo lắng cùng yêu thương hết mực dành cho mình, Dương Tiễn ích kỷ chỉ mong muốn được sống cuộc đời của anh, riêng anh, chỉ mình anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cùng với người đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn vươn tay kéo cô ngồi vào lòng mình, để cằm anh gác lên đầu cô, để đôi tay anh có thể ôm trọn người kia vào lồng ngực, hưởng thụ sự mềm mại và thơm ngát của thân thể người thương trong một buổi chiều tà man mác buồn như này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh nghĩ thầm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hóa ra thật sự sẽ có một ngày xế chiều như vậy, người con gái anh yêu sẽ vùi đầu vào trong lòng anh, nghe kể những chuyện xưa mà anh tưởng mình sẽ chẳng bao giờ có thể tự mở miệng nói cho ai nghe.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà có lẽ đúng là chuyện xưa thật, vì giờ đây khi nhắc lại, trong lòng anh không còn nhiều cảm xúc tuyệt vọng như trước, chỉ có một chút miên man và nỗi buồn nhàn nhạt cứ thỉnh thoảng lại nhói lên đau đớn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói một cách công tâm, trong quãng đời còn trẻ tuổi bồng bột của Dương Tiễn, có nước mắt, có nụ cười, có cả vui vẻ và mất mát. Và nhiều nhất vẫn là rất nhiều đớn đau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trước đây anh đã từng hối hận và dằn vặt hàng hà vô số lần nhưng giờ đây, anh chẳng còn muốn mang tâm trạng ấy nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nghĩ rằng, anh có thể có một bắt đầu mới và điều đó cũng không đồng nghĩa với việc phủ nhận quá khứ của mình. Hơn bất cứ ai, anh cũng mong thế giới này được tốt đẹp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù anh càng mong sự tốt đẹp đó không phải đánh đổi bằng đau khổ của chính mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng hết thảy đều đã đi qua rồi, còn có thể níu kéo được điều gì? Thời gian là thứ vô tình. Nếu chỉ mải oán trách hay nuối tiếc, có phải đã lãng phí rất nhiều điều hay không? Đóng lại cánh cửa này thì sẽ có cánh cửa khác mở ra, tự mình sống tốt một chút, thương bản thân mình một chút, vậy là được rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh tin mẫu thân, phụ thân cùng huynh trưởng cũng sẽ đồng ý với cách làm này của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Huống chi, bây giờ Dương Tiễn đã có người khiến anh cảm thấy cuộc sống đáng quý trọng hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh cúi đầu, nhìn thấy cô vẫn đang quan sát nét mặt anh với đôi mắt đen láy sáng ngời và trong trẻo, bản thân không thể kiềm được mà đặt lên vầng trán thanh cao mịn màng ấy một nụ hôn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quả thật, trong cuộc đời ta sẽ luôn có một người như thế. Sẽ có một người khiến cho ta cảm thấy thương người đó bao nhiêu cũng không đủ, mà thậm chí đôi khi còn hốt hoảng vì thương nhiều đến như vậy, đến khi tách ra thì chẳng biết phải làm thế nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không nhìn thấy người ấy sẽ lo lắng, mà ở bên cạnh cũng vẫn lo lắng. Người ấy chẳng làm gì cũng có thể khiến cho mình cảm thấy vui vẻ, và chỉ mong thời gian kéo dài ra mãi mãi. Cảm xúc của người ấy sẽ luôn ảnh hưởng đến ta rất nhiều. Một ánh cười loan loan nơi khóe mắt cũng khiến ta cảm thấy muốn dành tất cả sự dịu dàng của mình chỉ cho một người đó thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ta sẽ sẵn lòng mở cả tâm hồn cho người ấy thấy, trong vô thức muốn dùng sự tin tưởng tuyệt đối để biểu đạt tình cảm của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sẽ luôn có một người đặc biệt như vậy xuất hiện trong cuộc đời của ta, khiến ta cảm thấy mỗi giây mỗi phút trôi qua đều đáng để trân quý nhiều hơn và cũng là lời nhắc nhở ta phải sống thật tốt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Với Dương Tiễn thì, người ấy chính là Hằng Nga.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đừng sợ."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô nghe anh kể xong, đưa tay vỗ vỗ vào mu bàn tay anh, dùng giọng nói nghiêm túc nhất của mình, cố gắng thể hiện mình là một tiền bối đáng tin cậy để dỗ dành anh, nhưng Dương Tiễn chỉ lặng lẽ nhìn biểu cảm trên khuôn mặt cô, muốn cười, lại không nhấc nổi nụ cười trên môi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô ấy nói "Đừng sợ".
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nhớ là, rất lâu rất lâu trước kia, cảm giác lâu này dường như đã đi qua mấy đời người rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi đó, những người khác nói với anh là
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không sao đâu."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Huynh phải gắng gượng lên."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tất cả sẽ qua cả thôi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chưa một ai nói với anh câu "Đừng sợ."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngay cả muội muội ruột thịt cũng chưa từng nói với anh câu đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng giờ đây, anh lại nghe được từ ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một lần nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không phải ai khác mà là từ Hằng Nga.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ có riêng mình cô ấy nói
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đừng sợ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thật ra thì, đối với người vừa bị mất đi những thứ không thể lấy lại được nữa, thì những câu an ủi như không sao đâu là một loại lừa dối rất đau lòng và giả tạo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Làm thế nào mới có thể không sao cho được?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Làm thế nào mới có thể coi như rằng mọi chuyện sẽ ổn cho được?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đó là những điều rất quan trọng, nhưng cũng là những điều đã mất đi mãi mãi rồi, sẽ chẳng bao giờ có thể lấy lại được nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh nghĩ rằng việc chứng kiến những người thân yêu dần dần rời xa mình trong khi bản thân lại không thể giúp đỡ hay cầu cứu mà chẳng một ai đáp lại là một điều bi phẫn đến tuyệt vọng biết chừng nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ở trong trận Kim Ô Đại Pháp, dù cho trên vai vác tảng núi nặng ngàn cân để che bóng mát cho mẫu thân, nhưng rốt cuộc vẫn bất lực chứng kiến người sinh ra mình phải bị thiêu cháy đến thần hồn tan rã vào hư không.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nhắm mắt lại, để những ký ức tràn về như dòng nước chảy xiết, trong lòng bỗng à một tiếng, hóa ra tất cả chúng vẫn luôn ẩn sâu trong tiềm thức của anh, như thể chỉ mới xảy ra hôm qua chứ chẳng phải là hồi ức của hàng ngàn năm về trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một bài học để anh trưởng thành và lý trí hơn, chỉ là cái giá phải trả vẫn là quá đắt so với một đứa trẻ khi đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và phải đến khi điều tồi tệ nhất xảy ra, anh mới hiểu, dù mình có học tập cực khổ đến đâu, sở hữu sức mạnh vượt trội thế nào, nếu không cẩn thận chuẩn bị kỹ càng thì chung quy khi phải đặt mình trong tình cảnh một thân đương đầu với hàng vạn quân địch và pháp thuật vây quanh thì đến bảo vệ cho mình còn khó, chứ đừng nói đến làm sao mà có thể bảo vệ cho người khác được?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là việc trơ mắt nhìn người quan trọng trong cuộc sống của mình biến mất, đó là thứ mà không một ai muốn trải qua cả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vô số cảm xúc biến hoá cuồn cuộn trong đôi mắt đen thẫm ấy, để rồi cuối cùng cũng chậm rãi hoá thành sóng yên biển lặng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ừm."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga... ta làm sao có thể nỡ để nàng rời xa ta lần nữa đây?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nhìn khuôn mặt đắn đo còn muốn nói gì đó của người bên cạnh, đôi mày thanh tú nhíu lại và môi dưới thì bị cắn nhẹ trong suy nghĩ để rồi sắc hồng ngọt ngào trên đôi môi càng thêm đậm dần khiến người ta bất tri bất giác muốn đắm mình vào sự mềm mại và cám dỗ đó. Lúc này, khung trời bên ngoài ngôi nhà đã bắt đầu đổ màu, một mảng mây hồng đỏ rực lửa phủ dài trên nền trời chuyển xanh đậm, bồng bềnh những đám mây ấy cuốn theo lớp nắng mật cuối ngày về phương Tây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng không có nghĩa mọi tia nắng đều ngoan ngoãn theo chúng, một vài tia vẫn ngoan cố ở lại đây, ngả mình trên những tán cây, để lại hàng ngàn hạt nắng li ti bé xíu trên tóc Hằng Nga.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong vô thức, Dương Tiễn giơ tay khẽ chạm vào những hạt nắng kia, tưởng chừng có thể phủi chúng xuống khỏi mái tóc mềm mại của người ấy, nhưng không, chúng vẫn lì lợm mà bám lên da, lên tóc cô, để lại chút hơi nắng ấm áp của ngày thu đong đầy xúc giác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ở khoảng cách gần như vầy, hương quế lại nồng hơn bao giờ hết. Dương Tiễn tự hỏi không biết cô đã dùng phương pháp nào mà có thể lưu hương dai dẳng như thế hay có phải chăng là do Quảng Hàn Cung quá lạnh lẽo nên cái hương ấm nồng này mới không bị tan đi không? Bởi cái hương thơm này chẳng phải khi không lại tồn tại lâu như vậy. Cái hương quế ấm nồng tự nhiên thoang thoảng chất đầy, chất đầy, và chất đầy cho tới khi chúng hòa mình cùng với làn gió se lạnh của ngày thu dịu dàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga không thấy Dương Tiễn trả lời, khẽ kéo vạt áo anh, ngước cái đầu nhỏ của mình lên hỏi. Anh nhìn thấy ở trong đôi mắt hạnh nhân ấy chỉ có hình bóng của mình, trong lòng đột nhiên thấy dịu dàng không nói thành lời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thật là tốt, vì ít nhất, giờ phút này, trong lúc đang tự mình đào bới lại vết thương lòng, cô vẫn đang ở đây, ngay bên cạnh anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu có ai hỏi anh cảm giác tuyệt vời nhất trên thế gian là gì?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự an toàn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bất chấp tâm trạng tồi tệ của ta, người ấy vẫn sẽ lựa chọn ở lại. Ngay cả khi đang có một ngày tồi tệ, họ vẫn ở lại. Và khi ta không làm chủ được lời nói của mình, họ sẽ hiểu và vẫn chọn ở bên ta.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không có gì tốt hơn khi biết rằng ai đó sẽ ở lại cho dù có khó khăn đến đâu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ừm, sao thế?" Anh dịu dàng vuốt tóc cô, mềm giọng hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang Thần là của tất cả mọi người, còn Dương Tiễn là của Hằng Nga, và Hằng Nga cũng chỉ thuộc về một mình Dương Tiễn, như vậy có được không, Nhị Lang?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô nhoẻn miệng cười, đuôi mắt cong cong thành một đường dài giống như dải cầu vồng bắt ngang qua bầu trời ảm đạm, lại cũng tựa như hình ảnh vầng trăng lưỡi liềm vào những buổi tối thường nhật.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bàn tay đang vân vê vài lọn tóc mềm hơn lụa của cô thoáng khựng lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh hơi ngẩng đầu, có chút ngơ ngẩn trước những tia sáng lấp lánh và cả bóng dáng bản thân phản chiếu trong đôi mắt vừa ngại ngùng, hồi hộp và một chút mong chờ ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong cái nắng ráng chiều của một mùa thu đậm đà, cái thứ ánh nắng yếu ớt còn sót lại của buổi hoàng hôn mang màu đỏ rực ấy từ bên ngoài hắt vào đã làm cho cái bóng của hai người được in trên nền nhà dường như trải dài và lớn hơn đến mức gần như hòa quyện vào nhau...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn không biết Hằng Nga có hiểu hết câu chuyện xưa mà anh kể hay không, có hiểu hết ý nghĩa của câu nói mà cô ấy nói hay không, nhưng khoảnh khắc này, ở nơi sâu kín nhất, mềm mại nhất trong lòng anh dường như cũng tràn ra, thành một tiếng trả lời đầy dịu dàng và mãn nguyện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang Thần là của tất cả mọi người, còn Dương Tiễn là của Hằng Nga, và Hằng Nga cũng chỉ thuộc về một mình Dương Tiễn, như vậy có được không, Nhị Lang?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Được."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dung mạo vốn khuynh thành của cô, nay vì câu trả lời của anh mà nụ cười hé nở trên môi của Hằng Nga càng thêm rực rỡ, như hoa xuân lấp đầy bầu trời trong xanh, như trăng thu sáng soi rạng ngời trời đêm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh cười nhẹ, để cõi lòng dần được lấp đầy bởi mật ngọt hạnh phúc từ ánh trăng của mình đem lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và đúng là như thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi vì thật lâu về sau, Dương Tiễn trong vòng tay ôm thê tử và những đứa con của hai người vào lòng, vẫn nghĩ rằng, đó là buổi hoàng hôn đẹp đẽ nhất trong cả mùa thu năm ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một người không cần phải nói lời hoa mỹ nhưng có thể dễ dàng để anh chìm đắm trong ánh mắt dịu dàng nhất cuộc đời này. Thứ Dương Tiễn cần, tuy là tham lam nhưng với đàn ông đã từng trải qua nhiều chuyện trên đời, gió tanh mưa bão nào cũng đã nếm qua, chính mình đã không còn muốn mơ mộng nữa. Cái anh muốn nhất, là một tình yêu không chỉ làm cho tim đập nhanh, mà còn là thứ giữ cho trái tim bản thân bình ổn, giữa một thế giới đầy giông gió và chênh vênh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rồi khi anh đã ổn định lại tâm tình mà gọi cô, nhìn thấy khuôn mặt ánh lên vẻ lo lắng cho bản thân và Dương Thiền của Hằng Nga, nghe được câu "Chuyện đó chưa từng là lỗi của chàng" từ cô, anh không khỏi cảm thấy ấm áp từ tận sâu trong lòng, nhưng đã kịp thời cụp mắt xuống để che giấu đi hơi sương ẩm ướt trên khóe mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga chờ một lúc, thấy anh mãi không lên tiếng, lại không thể nhìn thấy biểu cảm của anh lúc này, không khỏi lên tiếng hỏi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chàng làm sao vậy?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giọng cô dịu dàng, êm ái như dòng suối mùa xuân tháng Ba khẽ khàng chảy qua khe núi, mà trong đôi tai của Dương Tiễn, đó chính là âm thanh êm ái nhất trần đời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, anh lại buột miệng thổ lộ tâm tư thầm kín mà bản thân đã đè nén rất sâu trong lòng: "Ta tưởng rằng mình đã vượt qua được nỗi đau đó, nhưng khi chính mắt nhìn thấy đôi mắt ầng ậc nước đó của Tam muội, ta vẫn không thể ngừng tự trách bản thân mình vì sai lầm ngu ngốc ấy..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không phải chính mình tự nghĩ rằng bản thân giỏi giang có thể bất chấp mọi thứ mà cứu mẫu thân...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu như anh chịu nghe lời sư phụ mà chờ đợi nhẫn nhịn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu lúc đó anh có thể giữ được sự bình tĩnh và khả năng phán đoán tình hình như bây giờ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phải chăng Tam muội và anh đã có một cuộc sống hạnh phúc?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn không hiểu, cực kỳ không hiểu, sau nhiều năm như vậy, bản thân vốn đã không còn nhớ rõ những tổn thương năm đó, nhưng bởi vì một lời nói quan tâm đơn giản của Hằng Nga, anh liền trần trụi lột sạch hết thảy lớp ngụy trang kiên cường của chính mình, buông xuống lớp đề phòng cảnh giác bao năm và mở ra nơi mềm mại và mong manh nhất trong đáy lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga nhìn người đối diện nói với giọng điệu không rõ cảm xúc cùng với khóe môi hơi cong cong dường như tự cười nhạo bản thân, đôi mắt phượng dài lại lần nữa trở nên xa xăm và mờ mịt như lần trước...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong lòng chua xót vô cùng, Hằng Nga lúc này chỉ có thể dựa vào người anh, môi liên tục mấp máy nhưng không biết nên nói gì mới phải.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô sợ mình sẽ lỡ lời mà làm anh càng thêm buồn, cũng sợ nếu không nói thì anh lại càng chìm đắm vào nỗi đau của bản thân hơn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giữa lúc tiến thoái lưỡng nan, cô nghe Dương Tiễn bảo: "Nàng nhìn chuông gió treo ở cửa sảnh đi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga ngẩng đầu nhìn, thấy chuông gió được làm rất tinh xảo, bên trên treo hai miếng ngọc có màu sắc và kích thước khác nhau. Và trùng hợp thay khi cô vừa mới ngước mắt lên, lại có một ngọn gió nhẹ đầu thu thổi qua, làm cho chuông gió vang lên những tiếng leng keng trong trẻo và dễ nghe.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng dường như trong âm thanh tự nhiên hòa lẫn với tiếng gió chiều ấy, không hiểu sao Hằng Nga vẫn cảm thấy có gì đó chưa trọn vẹn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn chậm rãi giải thích: "Chuông gió này là do mẫu thân ta để lại. Nàng chắc không biết, lúc đầu, chiếc chuông gió này có tới năm miếng ngọc – tức là tượng trưng cho năm người trong gia đình ta. Mẫu thân là miếng ngọc ngũ sắc, phụ thân là miếng kim ti ngọc, đại ca là miếng hoàng ngọc, ta là miếng mặc ngọc, còn muội muội Dương Thiền là miếng bích lục ngọc. Mẫu thân từng nói, cả nhà chúng ta giống như chuông gió kia vậy, chỉ khi đoàn kết bên nhau mới có thể tạo ra những âm thanh tuyệt vời và êm ái, thiếu đi một người cũng không được..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giờ đây chuông gió vẫn còn, nhưng gia đình bọn họ từ năm người nay chỉ còn lại hai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cảnh còn nhưng người đã mất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc nói những điều này, biểu cảm của Dương Tiễn vẫn bình thản như không có chuyện gì lớn lao, nhưng Hằng Nga đã từng trải qua nỗi đau mất đi người thân khi còn là phàm nhân, cô biết rằng nỗi đau đớn ấy không dễ gì xóa nhòa theo thời gian. Nó giống như một vết thương trong tim, mỗi khi tưởng chừng đã lành sẹo, thực tế lại vẫn rỉ máu không ngừng nghỉ. Vì để tránh đau đớn, người ta chỉ mong có thể giấu nó đi mãi mãi, không muốn đụng đến, không muốn nhắc tới và cố gắng coi nó như thể chưa từng tồn tại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng Dương Tiễn lại sẵn lòng bày vết thương lòng ra cho Hằng Nga thấy...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô chợt nhận ra rằng anh muốn mở lòng với mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi đây là lần đầu tiên cô nghe anh đề cập đến chuyện này, đủ để cô hiểu rằng anh thật sự chân thành với bản thân, thật sự coi cô là người một nhà để có thể sẵn sàng cho một người ngoài như cô bước vào trái tim và nhìn thấy sự ám ảnh cùng những tội lỗi đã luôn ngày đêm bám rễ ở sâu trong tâm hồn anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự tin tưởng không chút nghĩ suy này thật sự rất đáng để trân trọng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga chuyển dời tầm mắt mình về lại người bên cạnh, thấy anh vẫn chăm chú dõi theo sự rung động của chuông gió kia, cô dịu dàng mở lời, và mong rằng những câu cô nói ra sẽ giúp anh phần nào cảm thấy thoải mái và nhẹ lòng hơn
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chuông gió còn có một ý nghĩa đặc biệt khác, chàng đã từng nghe qua chưa?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nghi hoặc nhìn cô, lắc đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy sự thắc mắc đong đầy trong đôi mắt đen thẳm ấy, Hằng Nga chậm rãi nói tiếp
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Con người sống trên đời có vô vàn cảm xúc – vui, giận, buồn, đau, yêu, hận, oán, thù... Những cảm xúc này không có hình dạng, không thể chạm vào, nhưng lại thực sự tồn tại trong trạng thái vô hình mà ngay cả thần thánh cũng chẳng thể lý giải. Khi chúng hội tụ lại, chúng chính là gió. Vì vậy, có những cơn gió mang đến niềm vui và ngược lại, cũng có những đợt gió mang theo nỗi buồn và nhớ nhung."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói tới đây, bàn tay cô nhẹ nhàng nắm lấy tay anh, ánh mắt và chân mày của cô đều mang theo nụ cười dịu dàng như gió xuân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bất giác, trong cái ánh nhìn ấm áp và chân thành ấy, trái tim nặng nề chất đầy những cảm xúc tiêu cực của Dương Tiễn cũng mềm ra trong sự bao bọc của nắng xuân dịu nhẹ đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tất cả âu lo, phiền muộn, day dứt... đều theo từng lời, từng câu chữ nhẹ nhàng thốt ra đó tiêu tan đi mất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Những cảm xúc chứa đựng tâm tư này có thể vượt qua thời gian, cũng có thể vượt qua cả không gian. Chúng đã từng tụ hội, rồi tan biến, nhưng sẽ lại hội họp một lần nữa, vĩnh viễn không rời xa, vĩnh viễn không bao giờ biến mất, giống như tình yêu vậy. Cho nên, khi chuông gió vang lên, nghĩa là có người ở nơi xa đang nhớ đến chàng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô muốn nói với anh rằng, phụ mẫu và đại ca của anh dù không còn bên cạnh, nhưng thực ra chỉ là đang ở một dạng tồn tại khác, và bọn họ thực chất vẫn luôn ở cạnh bên anh chứ chẳng phải rời đi như anh đã nghĩ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ cần trái tim không thay đổi, thì con người cũng vĩnh viễn không bao giờ xa cách.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn ngây người ra, nhưng khi anh tỉnh táo lại mà hướng ánh mắt nhìn về phía Hằng Nga, trong khoảnh khắc ấy, anh đã bị cô mê hoặc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nụ cười ấy, biểu cảm ấy, chẳng khác nào một cơn sóng vỗ về trái tim bản thân, khiến anh không thể ngừng chìm đắm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những lời này vừa chân thật vừa an ủi, hơn nữa lại xuất phát từ chính miệng người con gái mà anh yêu hết mực, khiến trong lòng Dương Tiễn bất giác ấm áp và tĩnh lặng trở lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh cảm tưởng như mình đã say.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là say trong sự se lạnh của từng luồng gió đầu thu pha lẫn với hương thơm quế nhè nhẹ trên người cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là say trong sự dịu dàng và mềm mại đến tột cùng đó của cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh nghe được từng tiếng tim đập đang thổn thức không ngừng trong lồng ngực, và chính nhịp đập liên tục của trái tim đều đang nhắc nhở bản thân rằng chỉ có cô là người mà anh không bao giờ muốn buông tay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nhiều khi suy nghĩ, bản thân sinh ra đã mang trong mình trọng trách phải cứu cả thế giới, cứu những con người mà anh còn không biết mặt biết tên. Rõ là không có xiềng xích nào trói buộc, nhưng anh vẫn không thể làm những điều mà bản thân muốn, bảo vệ những người mà mình yêu thương. Trước khi làm bất cứ điều gì, anh cũng đều phải nghĩ đến đại cục, nghĩ đến thế giới này, thế nên, mọi thứ tốt đẹp của thế gian, nói một cách mỉa mai và hài hước thì đều được đánh đổi bằng hạnh phúc của chính mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng với đôi con ngươi đen nhánh xinh đẹp, ánh lên sự lo lắng cùng yêu thương hết mực dành cho mình, Dương Tiễn ích kỷ chỉ mong muốn được sống cuộc đời của anh, riêng anh, chỉ mình anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cùng với người đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn vươn tay kéo cô ngồi vào lòng mình, để cằm anh gác lên đầu cô, để đôi tay anh có thể ôm trọn người kia vào lồng ngực, hưởng thụ sự mềm mại và thơm ngát của thân thể người thương trong một buổi chiều tà man mác buồn như này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh nghĩ thầm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hóa ra thật sự sẽ có một ngày xế chiều như vậy, người con gái anh yêu sẽ vùi đầu vào trong lòng anh, nghe kể những chuyện xưa mà anh tưởng mình sẽ chẳng bao giờ có thể tự mở miệng nói cho ai nghe.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà có lẽ đúng là chuyện xưa thật, vì giờ đây khi nhắc lại, trong lòng anh không còn nhiều cảm xúc tuyệt vọng như trước, chỉ có một chút miên man và nỗi buồn nhàn nhạt cứ thỉnh thoảng lại nhói lên đau đớn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói một cách công tâm, trong quãng đời còn trẻ tuổi bồng bột của Dương Tiễn, có nước mắt, có nụ cười, có cả vui vẻ và mất mát. Và nhiều nhất vẫn là rất nhiều đớn đau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trước đây anh đã từng hối hận và dằn vặt hàng hà vô số lần nhưng giờ đây, anh chẳng còn muốn mang tâm trạng ấy nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nghĩ rằng, anh có thể có một bắt đầu mới và điều đó cũng không đồng nghĩa với việc phủ nhận quá khứ của mình. Hơn bất cứ ai, anh cũng mong thế giới này được tốt đẹp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù anh càng mong sự tốt đẹp đó không phải đánh đổi bằng đau khổ của chính mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng hết thảy đều đã đi qua rồi, còn có thể níu kéo được điều gì? Thời gian là thứ vô tình. Nếu chỉ mải oán trách hay nuối tiếc, có phải đã lãng phí rất nhiều điều hay không? Đóng lại cánh cửa này thì sẽ có cánh cửa khác mở ra, tự mình sống tốt một chút, thương bản thân mình một chút, vậy là được rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh tin mẫu thân, phụ thân cùng huynh trưởng cũng sẽ đồng ý với cách làm này của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Huống chi, bây giờ Dương Tiễn đã có người khiến anh cảm thấy cuộc sống đáng quý trọng hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh cúi đầu, nhìn thấy cô vẫn đang quan sát nét mặt anh với đôi mắt đen láy sáng ngời và trong trẻo, bản thân không thể kiềm được mà đặt lên vầng trán thanh cao mịn màng ấy một nụ hôn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quả thật, trong cuộc đời ta sẽ luôn có một người như thế. Sẽ có một người khiến cho ta cảm thấy thương người đó bao nhiêu cũng không đủ, mà thậm chí đôi khi còn hốt hoảng vì thương nhiều đến như vậy, đến khi tách ra thì chẳng biết phải làm thế nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không nhìn thấy người ấy sẽ lo lắng, mà ở bên cạnh cũng vẫn lo lắng. Người ấy chẳng làm gì cũng có thể khiến cho mình cảm thấy vui vẻ, và chỉ mong thời gian kéo dài ra mãi mãi. Cảm xúc của người ấy sẽ luôn ảnh hưởng đến ta rất nhiều. Một ánh cười loan loan nơi khóe mắt cũng khiến ta cảm thấy muốn dành tất cả sự dịu dàng của mình chỉ cho một người đó thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ta sẽ sẵn lòng mở cả tâm hồn cho người ấy thấy, trong vô thức muốn dùng sự tin tưởng tuyệt đối để biểu đạt tình cảm của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sẽ luôn có một người đặc biệt như vậy xuất hiện trong cuộc đời của ta, khiến ta cảm thấy mỗi giây mỗi phút trôi qua đều đáng để trân quý nhiều hơn và cũng là lời nhắc nhở ta phải sống thật tốt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Với Dương Tiễn thì, người ấy chính là Hằng Nga.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đừng sợ."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô nghe anh kể xong, đưa tay vỗ vỗ vào mu bàn tay anh, dùng giọng nói nghiêm túc nhất của mình, cố gắng thể hiện mình là một tiền bối đáng tin cậy để dỗ dành anh, nhưng Dương Tiễn chỉ lặng lẽ nhìn biểu cảm trên khuôn mặt cô, muốn cười, lại không nhấc nổi nụ cười trên môi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô ấy nói "Đừng sợ".
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nhớ là, rất lâu rất lâu trước kia, cảm giác lâu này dường như đã đi qua mấy đời người rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi đó, những người khác nói với anh là
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không sao đâu."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Huynh phải gắng gượng lên."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tất cả sẽ qua cả thôi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chưa một ai nói với anh câu "Đừng sợ."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngay cả muội muội ruột thịt cũng chưa từng nói với anh câu đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng giờ đây, anh lại nghe được từ ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một lần nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không phải ai khác mà là từ Hằng Nga.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ có riêng mình cô ấy nói
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đừng sợ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thật ra thì, đối với người vừa bị mất đi những thứ không thể lấy lại được nữa, thì những câu an ủi như không sao đâu là một loại lừa dối rất đau lòng và giả tạo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Làm thế nào mới có thể không sao cho được?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Làm thế nào mới có thể coi như rằng mọi chuyện sẽ ổn cho được?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đó là những điều rất quan trọng, nhưng cũng là những điều đã mất đi mãi mãi rồi, sẽ chẳng bao giờ có thể lấy lại được nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh nghĩ rằng việc chứng kiến những người thân yêu dần dần rời xa mình trong khi bản thân lại không thể giúp đỡ hay cầu cứu mà chẳng một ai đáp lại là một điều bi phẫn đến tuyệt vọng biết chừng nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ở trong trận Kim Ô Đại Pháp, dù cho trên vai vác tảng núi nặng ngàn cân để che bóng mát cho mẫu thân, nhưng rốt cuộc vẫn bất lực chứng kiến người sinh ra mình phải bị thiêu cháy đến thần hồn tan rã vào hư không.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nhắm mắt lại, để những ký ức tràn về như dòng nước chảy xiết, trong lòng bỗng à một tiếng, hóa ra tất cả chúng vẫn luôn ẩn sâu trong tiềm thức của anh, như thể chỉ mới xảy ra hôm qua chứ chẳng phải là hồi ức của hàng ngàn năm về trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một bài học để anh trưởng thành và lý trí hơn, chỉ là cái giá phải trả vẫn là quá đắt so với một đứa trẻ khi đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và phải đến khi điều tồi tệ nhất xảy ra, anh mới hiểu, dù mình có học tập cực khổ đến đâu, sở hữu sức mạnh vượt trội thế nào, nếu không cẩn thận chuẩn bị kỹ càng thì chung quy khi phải đặt mình trong tình cảnh một thân đương đầu với hàng vạn quân địch và pháp thuật vây quanh thì đến bảo vệ cho mình còn khó, chứ đừng nói đến làm sao mà có thể bảo vệ cho người khác được?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là việc trơ mắt nhìn người quan trọng trong cuộc sống của mình biến mất, đó là thứ mà không một ai muốn trải qua cả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vô số cảm xúc biến hoá cuồn cuộn trong đôi mắt đen thẫm ấy, để rồi cuối cùng cũng chậm rãi hoá thành sóng yên biển lặng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ừm."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga... ta làm sao có thể nỡ để nàng rời xa ta lần nữa đây?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nhìn khuôn mặt đắn đo còn muốn nói gì đó của người bên cạnh, đôi mày thanh tú nhíu lại và môi dưới thì bị cắn nhẹ trong suy nghĩ để rồi sắc hồng ngọt ngào trên đôi môi càng thêm đậm dần khiến người ta bất tri bất giác muốn đắm mình vào sự mềm mại và cám dỗ đó. Lúc này, khung trời bên ngoài ngôi nhà đã bắt đầu đổ màu, một mảng mây hồng đỏ rực lửa phủ dài trên nền trời chuyển xanh đậm, bồng bềnh những đám mây ấy cuốn theo lớp nắng mật cuối ngày về phương Tây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng không có nghĩa mọi tia nắng đều ngoan ngoãn theo chúng, một vài tia vẫn ngoan cố ở lại đây, ngả mình trên những tán cây, để lại hàng ngàn hạt nắng li ti bé xíu trên tóc Hằng Nga.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong vô thức, Dương Tiễn giơ tay khẽ chạm vào những hạt nắng kia, tưởng chừng có thể phủi chúng xuống khỏi mái tóc mềm mại của người ấy, nhưng không, chúng vẫn lì lợm mà bám lên da, lên tóc cô, để lại chút hơi nắng ấm áp của ngày thu đong đầy xúc giác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ở khoảng cách gần như vầy, hương quế lại nồng hơn bao giờ hết. Dương Tiễn tự hỏi không biết cô đã dùng phương pháp nào mà có thể lưu hương dai dẳng như thế hay có phải chăng là do Quảng Hàn Cung quá lạnh lẽo nên cái hương ấm nồng này mới không bị tan đi không? Bởi cái hương thơm này chẳng phải khi không lại tồn tại lâu như vậy. Cái hương quế ấm nồng tự nhiên thoang thoảng chất đầy, chất đầy, và chất đầy cho tới khi chúng hòa mình cùng với làn gió se lạnh của ngày thu dịu dàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga không thấy Dương Tiễn trả lời, khẽ kéo vạt áo anh, ngước cái đầu nhỏ của mình lên hỏi. Anh nhìn thấy ở trong đôi mắt hạnh nhân ấy chỉ có hình bóng của mình, trong lòng đột nhiên thấy dịu dàng không nói thành lời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thật là tốt, vì ít nhất, giờ phút này, trong lúc đang tự mình đào bới lại vết thương lòng, cô vẫn đang ở đây, ngay bên cạnh anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu có ai hỏi anh cảm giác tuyệt vời nhất trên thế gian là gì?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự an toàn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bất chấp tâm trạng tồi tệ của ta, người ấy vẫn sẽ lựa chọn ở lại. Ngay cả khi đang có một ngày tồi tệ, họ vẫn ở lại. Và khi ta không làm chủ được lời nói của mình, họ sẽ hiểu và vẫn chọn ở bên ta.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không có gì tốt hơn khi biết rằng ai đó sẽ ở lại cho dù có khó khăn đến đâu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ừm, sao thế?" Anh dịu dàng vuốt tóc cô, mềm giọng hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang Thần là của tất cả mọi người, còn Dương Tiễn là của Hằng Nga, và Hằng Nga cũng chỉ thuộc về một mình Dương Tiễn, như vậy có được không, Nhị Lang?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô nhoẻn miệng cười, đuôi mắt cong cong thành một đường dài giống như dải cầu vồng bắt ngang qua bầu trời ảm đạm, lại cũng tựa như hình ảnh vầng trăng lưỡi liềm vào những buổi tối thường nhật.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bàn tay đang vân vê vài lọn tóc mềm hơn lụa của cô thoáng khựng lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh hơi ngẩng đầu, có chút ngơ ngẩn trước những tia sáng lấp lánh và cả bóng dáng bản thân phản chiếu trong đôi mắt vừa ngại ngùng, hồi hộp và một chút mong chờ ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong cái nắng ráng chiều của một mùa thu đậm đà, cái thứ ánh nắng yếu ớt còn sót lại của buổi hoàng hôn mang màu đỏ rực ấy từ bên ngoài hắt vào đã làm cho cái bóng của hai người được in trên nền nhà dường như trải dài và lớn hơn đến mức gần như hòa quyện vào nhau...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn không biết Hằng Nga có hiểu hết câu chuyện xưa mà anh kể hay không, có hiểu hết ý nghĩa của câu nói mà cô ấy nói hay không, nhưng khoảnh khắc này, ở nơi sâu kín nhất, mềm mại nhất trong lòng anh dường như cũng tràn ra, thành một tiếng trả lời đầy dịu dàng và mãn nguyện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang Thần là của tất cả mọi người, còn Dương Tiễn là của Hằng Nga, và Hằng Nga cũng chỉ thuộc về một mình Dương Tiễn, như vậy có được không, Nhị Lang?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Được."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dung mạo vốn khuynh thành của cô, nay vì câu trả lời của anh mà nụ cười hé nở trên môi của Hằng Nga càng thêm rực rỡ, như hoa xuân lấp đầy bầu trời trong xanh, như trăng thu sáng soi rạng ngời trời đêm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh cười nhẹ, để cõi lòng dần được lấp đầy bởi mật ngọt hạnh phúc từ ánh trăng của mình đem lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và đúng là như thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi vì thật lâu về sau, Dương Tiễn trong vòng tay ôm thê tử và những đứa con của hai người vào lòng, vẫn nghĩ rằng, đó là buổi hoàng hôn đẹp đẽ nhất trong cả mùa thu năm ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị