CHƯƠNG 74
Triển Chiêu mang theo bạch mã đến một sườn núi, nơi này địa thế thấp, cực kỳ ẩn khuất, nếu không đi từ lối vào đặc biệt thì tuyệt đối không thể vào được. Hắn dò la được từ người dân rằng có một nơi rất đẹp, non sông xanh biếc, từng dãy núi trùng trùng điệp điệp bao xung quanh. Lúc đó, Triển Chiêu đã mường tượng ra một chút, và chỉ cảm thấy nơi này như chốn tiên cảnh, khiến người ta lưu luyến mãi không muốn rời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho đến khi tận mắt chứng kiến, làm cho hắn không khỏi thảng thốt. Đây là một nơi tràn ngập sắc màu. Một màu hồng ngọt ngào phơn phớt phủ khắp tầm mắt, dày đặc nối tiếp nhau. Trong khung cảnh hoa đào nở rộ, thung lũng không còn cô quạnh, tiếng chim không còn buồn bã, dòng suối cũng không còn lạnh lẽo. Mọi thứ đều mang một giai điệu lãng mạn và dịu dàng, lặng lẽ len vào trái tim, sâu sắc và trọn vẹn. Triển Chiêu nghĩ, có lẽ đây là nơi bản thân có thể tìm thấy sự bình yên cho tâm hồn của chính mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn xa xa, vài căn nhà gỗ nằm trên khoảng trống giữa rừng đào, trông như thể là một ngôi làng thu nhỏ giữa cánh đồng hoa bạt ngàn. Bên cạnh là bãi cỏ xanh mướt với vài chiếc xích đu và hắn còn nhìn ra được nhóm cụ già lớn tuổi đang xoay quanh bàn tán một bàn cờ, vô cùng náo nhiệt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một cơn gió nhẹ lướt qua má, như một đôi tay dịu dàng lau đi nước mắt và xoa dịu nỗi đau trong lòng hắn. Những cánh hoa đào cũng theo gió nhảy múa, không khí phảng phất mùi hương thanh nhẹ như trà, gió thổi hoa rơi, mặt đất lại được phủ lên bởi một lớp hồng nhạt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thật sự trong lòng rất ngạc nhiên trước vẻ đẹp nơi đây, Triển Chiêu dõi mắt theo đám trẻ con vui vẻ, tung tăng chạy nhảy khắp rừng đào. Hắn nhìn chúng vui đùa, cũng nở nụ cười nhẹ nhõm đã lâu không thấy, nhẹ nhàng đặt tay lên bờm ngựa, lòng cảm thấy an yên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ nay về sau, ở tại nơi này, chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tuy là khách phương xa nhưng đối với danh tiếng bao năm qua của hắn thì ít nhiều gì một số người ở làng đó sẽ nghe qua. Mặt mày anh tuấn, đôi mắt sáng ngời đầy cương trực, bộ dáng tươi cười niềm nở nhẹ nhàng lan tỏa ra xung quanh khiến người ta cảm thấy an tâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì vậy nên khi vừa bước vào làng, biết được người kia chính là Triển Chiêu lẫy lừng thiên hạ, trong lúc trò chuyện hàn huyên, người đứng đầu ở chỗ ấy hiểu được hắn cần gì nên đã cử một vài người dẫn bản thân đi xung quanh tìm nơi thích hợp. Đi một hồi lâu, vẫn chưa ưng ý căn nhà nào, vậy mà khi đến một chỗ khuất, nằm hơi sâu trong rừng, dáo dác nhìn quanh, ngôi nhà quả thực không tệ. Triển Chiêu xem hết cả khuôn viên, nét mặt vui mừng đi đến khu sân mà trước đó hắn đã để mắt tới. "Tiên sinh, tại hạ muốn ở đây!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn đứng trên bờ tường, chỉ về phía khoảng đất trống rộng lớn phía sau. Đằng sau khoảng đất là một ngọn núi nhỏ, một thác nước đổ xuống ào ào, tạo thành một hồ nước nhỏ. Dòng nước từ hồ chảy quanh cả khu vườn lớn, kết hợp với những tảng đá giả sơn, cây xanh um tùm và những cây hoa rực rỡ, chia khu vườn thành từng khu nhỏ riêng biệt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và... trong khuôn viên đó, còn có một loài cây mà hắn ưa thích – thứ khiến hắn quyết định mua lại chỗ này – Cây hoa Quế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta sẽ trồng thật nhiều rau củ ở đây, dựng một cái đình nhỏ bên ngoài. Lúc rảnh sẽ ngồi uống trà đọc sách, mùa đông thì ngắm tuyết uống rượu..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Càng nhìn càng cảm thấy hợp ý bản thân, nghĩ thầm chắc hẳn giá tiền sẽ rất mắc...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là thương nhân giàu kinh nghiệm, chỉ cần nhìn biểu cảm là có thể biết được gần như chính xác nhất người khách thích gì. Trông thấy nét mặt giãn ra và dù là rất nhạt nhưng nơi khóe miệng kia vẫn giương lên ra chiều ưa thích, biết rằng đã thành công đến quá nửa, liền vội nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngọn núi này tên là Thanh Vân Sơn, còn thác nước gọi là Lăng Vân Thác, cũng nằm trong khuôn viên này. Vì vậy giá cả có cao hơn vài phần, Triển đại hiệp thấy thế nào..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tại hạ mua." Triển Chiêu cười, không hỏi giá cả, lập tức đưa ra số ngân lượng mình đã tiết kiệm nhiều năm qua.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi đã trả tiền xong, họ để lại hắn một mình, song bản thân lại không chút cô đơn nào dẫu cho vị trí nơi hắn ở có phần cách biệt so với những ngôi nhà trong trấn nhưng Triển Chiêu hoàn toàn hài lòng với điều đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đưa tay chạm vào thân cây Quế, lại ngước mắt nhìn toàn cảnh: Phía sau núi là một khung cảnh ẩm ướt, ấm áp như mùa xuân. Trời xanh trong vắt, hoa nở rực rỡ, cỏ xanh mơn mởn, chim chóc bay lượn. Một sức sống tràn đầy hiện diện khắp nơi. Những bụi cỏ xanh um đọng lại những giọt sương, vài con bướm nhỏ nhắn nhẹ nhàng bay lượn. Mây trắng lững lờ trôi trên bầu trời, gió thổi mang theo hương hoa thoang thoảng, khiến lòng người cảm thấy dễ chịu. Đôi lúc, tiếng chim hót vang lên từ sâu trong bụi cỏ, tạo nên khung cảnh đẹp như chốn bồng lai tiên cảnh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nếu có thể cùng người yêu, sống đơn giản như thế này trong một nơi non nước hữu tình suốt cả đời, thì hạnh phúc biết bao..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một lời nói bất chợt nhưng đã luôn in sâu vào lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga, ta cuối cùng đã tìm được nơi mà nàng yêu thích rồi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ở nơi này, ta vẫn có thể tự lừa dối bản thân rằng chúng ta tuy người tiên khác biệt nhưng ít nhất cũng có điểm chung nào đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ít nhất giữa hai người vẫn còn một mối liên kết với nhau...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga, trừ việc ta không quên được nàng, còn lại ta đều sống rất tốt, đúng như ý nàng mong muốn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu cười nhưng lại như không cười.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một năm, hai năm, bốn năm...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đã lâu rồi, hắn không còn đếm từng ngày nữa, cứ để mặc thời gian cứ trôi... Trong những năm qua, Triển Chiêu chỉ làm hai việc: đi khắp giang hồ trừ ác hành thiện, và mỗi năm, ngoài một ngày ngồi thẩn thờ ở vườn đào khi chúng nở rộ nhất, cứ trước đêm trăng rằm tháng tám một ngày, hắn sẽ lại mua vài vò rượu sẵn, sau khi thả Thiên Đăng thì Triển Chiêu sẽ trải qua một đêm tịch mịch và uống đến say khướt mới thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong giang hồ, hắn là đại hiệp, là anh hùng trong mắt thế nhân. Người đời ca ngợi hắn vì trượng nghĩa trừ gian, làm nên bao kỳ tích vang dội võ lâm; Họ ngưỡng mộ Triển Chiêu vì sự điềm đạm tự kiềm, thấu hiểu thế thái nhân tình nhưng vẫn vượt lên ngoài sự đời; kính trọng hắn vì lòng thanh cao, từ chối mọi vinh hoa phú quý; và yêu quý Triển đại hiệp bởi phong thái nhã nhặn, khiến người kết giao cảm giác như uống rượu ngon mà bất giác say.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn vẫn như lúc còn ở Khai Phong Phủ, vẫn phong thái bất cần và ung dung, khóe môi luôn vương thành nụ cười dịu dàng, mang theo vẻ hờ hững trước thế gian, khiến người ta khó mà không yêu mến.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng khi đêm về, trong lúc tĩnh lặng nhất, Triển Chiêu thường đứng một mình dưới ánh trăng, lặng lẽ ngắm nhìn tấm khăn tay trắng tuyết. Ánh mắt không thể giấu kín nỗi u sầu khôn xiết, để cảm xúc phức tạp từ bốn phương ùa tới, cuốn bản thân vào niềm nhớ nhung và buồn bã sâu sắc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu không còn chút dáng vẻ ôn hòa, phong nhã của ngày trước. Tất cả những gì đọng lại trên gương mặt hắn chỉ là sự mỏi mệt và cô đơn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tuy là rong ruổi theo ước mơ hành hiệp trượng nghĩa khắp cùng trời cuối đất, nhưng lòng hắn chưa bao giờ cảm nhận được chút bình yên dung dị như lúc này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Với ngôi nhà đơn bạc, một mảnh đất để làm ruộng và trồng loài hoa ưa thích, một hồ nước gần kề và dòng thác nước chảy ào ạt làm sống động cả một khuôn viên của bản thân...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Gác lại những bước chân phiêu bạt trong thế gian đầy sóng gió, mang theo cõi lòng nặng trĩu trở về mảnh đất yên bình này, Triển Chiêu hy vọng nụ cười rạng rỡ trong ký ức sẽ xoa dịu tâm hồn đang héo mòn của bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng tiếc thay, người trong mộng đã rời đi mãi mãi, nụ cười trong ký ức cũng chẳng còn thấy lại được. Những chuyện cũ tựa như mây khói, bao chuyện buồn vui đã tan vào gió, nhưng sự uể oải và hoang vắng trong lòng chỉ có thể cắn răng âm thầm chịu đựng. Hóa ra khi trái tim vỡ nát, tất cả những gì còn lại chỉ là nỗi đau thiêu đốt âm ỉ và sự trống rỗng đến tận cùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn vốn đã yêu một người mà cả đời không thể đến gần. Là ý trời sao? Ai mà biết được...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngẩng đầu nhìn những cánh hoa bay lả tả, Triển Chiêu cảm nhận một nỗi xót xa và... sự xao xuyến khó tả trong lòng. Sau một hồi im lặng, hắn khẽ thì thầm như tự nhủ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngày nhất kiến khuynh tâm với nàng, cũng trùng với mùa hoa đào nở rộ..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sắc hồng nhạt trải khắp bầu trời, giống hệt người con gái kiều diễm khiêu vũ trong ký ức...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mới đây mà hắn đã ở đây thêm vài năm nữa, hắn tính nhẩm thì chắc tầm khoảng ba hay bốn năm rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn đám học trò đang tập võ ngoài sân, trong lòng có chút buồn cười. Không ngờ rửa tay gác kiếm, đổi sang làm người dạy võ lại nhàn nhã như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tuy những ngày qua sống một cuộc đời bình dị và an nhàn, sáng dạy học, trồng trọt, làm vườn, rảnh rỗi thì đánh cờ với mấy trưởng lão trong trấn, chiều thì nghỉ ngơi, ngắm trăng, uống rượu, ngủ sớm... Một vòng tuần hoàn cứ diễn ra lặp đi lặp lại nhưng lại không nhàm chán chút nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngược lại, Triển Chiêu lại thực lòng hưởng thụ sự tĩnh lặng ở chốn thanh bình này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bản thân vì thế cũng đang nỗ lực để quên đi quá khứ trong sự bình yên của hiện tại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lẽ một ngày nào đó, Triển Chiêu sẽ có thể thật sự quên đi người con gái ấy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Sư phụ! Sư phụ! Người xem con tập vậy có đúng không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe có người gọi, hắn cười lắc đầu, tay theo thói quen đặt chén trà xuống mà tiến tới gần thanh âm trong trẻo kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu nhìn và hướng dẫn kỹ càng, phải đưa tay ra thế nào thì mới chuẩn xác ngắm ngay điểm yếu của đối phương, phải né đòn ra sao để không bị người kia lợi dụng kẽ hở mà tung chiêu tiếp theo...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển đại nhân, nhờ ngài trông chừng giùm bọn nhỏ. Tôi và nương tử có việc gấp phải đi khỏi làng, nhưng chúng tôi rất nhanh sẽ quay về!" Một người đàn ông trung niên, dáng vóc cao lớn, râu ria lổm xổm, tuy sở hữu mày rậm nhưng đôi mắt lại sáng ngời linh hoạt, giọng nói mạnh mẽ và vang vọng, phá tan bầu không khí yên tĩnh của nơi chốn yên ắng này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Được, ngươi cứ đi đi, ta sẽ coi sóc chúng nó."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Cám ơn Triển đại nhân, chúng tôi sẽ báo đáp ngài sau."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu cười trừ, tính cách hiền lành và thẳng tính của người dân ở đây thật khiến hắn cảm thấy không biết nói gì hơn. Chỉ là một ân huệ nhỏ, nhưng lúc nào bọn họ cũng sẽ bất chấp những lời phản đối từ hắn mà tặng bản thân những thứ như gạo, rau củ, thịt cá... đủ những cái sinh hoạt cần thiết trong nhà, đến mức Triển Chiêu không cần phải bước ra khỏi khuôn viên để mua đồ cho mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thật là...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Sư phụ! Chúng ta đã tập luyện lâu lắm rồi... Hay là đi dạo quanh đây cho khuây khỏa? Con có biết một nơi đẹp lắm, ở đó ngoài cây anh đào ra còn hoa lê, hoa nhài và hoa tuyết xanh nữa, nhiều nhiều hoa lắm!" Một bé gái chừng khoảng 12 tuổi chớp đôi mắt to tròn của mình, giọng nũng nịu khiến người cứng lòng như Triển Chiêu cũng không đành lòng từ chối.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hôm ấy, nắng ấm chan hòa, gió xuân dịu dàng, ngoài thị trấn là muôn ngàn sắc xuân, hoa nở bướm bay, quả là nơi tuyệt vời để du xuân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu cười gật đầu, dắt theo lũ trẻ đi theo bé gái kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù hơi xấu hổ nhưng hắn phải thừa nhận, càng lớn tuổi bao nhiêu thì trí nhớ hắn càng tệ bấy nhiêu. Cũng không phải hắn mới ở đây, nhưng có những chỗ, hắn hoặc là chưa từng đi tới, hoặc là không nhớ đường đến đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bọn họ đi theo lối nhỏ quanh co, giữa cảnh hoa cỏ thanh u. Có vô số loài hoa đang tỏa nắng lấp lánh dưới ánh ban mai, bọn trẻ trông thế thì hồ hởi, vui mừng chạy nhảy, rượt bắt nhau trong hàng ngàn sắc màu rực rỡ của mùa xuân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu không tham gia, chỉ đứng yên tại đó, nhìn tụi nhỏ với ánh mắt trìu mến của một bậc trưởng bối.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Làm trẻ con thật tốt. Không cần phải ưu phiền hay lo toan về mọi thứ, tuổi thơ của chúng chỉ có ăn, học, chơi, ngủ. Đơn thuần và trong sáng biết chừng nào...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và trong những ngày bầu trời trong lành nhất như thế này, Triển Chiêu luôn vô thức tự hỏi, tiên tử ở nơi nào đó trên thế giới này, có đang hạnh phúc không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có nơi để trở về sau một ngày mệt nhoài không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có đang trên một hành trình nào đó?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có đang vẽ tranh, đọc sách, làm bánh, uống trà?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có đang cùng ngắm nhìn chung một bầu trời với hắn không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vẫn là một người dịu dàng với mọi người chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi có lẽ... dường như hình ảnh nàng trong tâm trí bản thân đã phai mờ đi chăng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không thì tại sao hắn lại không còn nhìn thấy bóng dáng trắng ngần ấy trong mơ nữa?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Xoạt... xoạt...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu dù đã ngoài ngũ tuần nhưng thính giác vẫn còn nhạy, nghe được tiếng bước chân ở cách đó không xa, trong lòng nổi lên cảnh giác, tay nắm chặt thanh kiếm. Hắn nhìn bọn trẻ vẫn nô đùa không hay biết gì, sau đó thận trọng di chuyển về phía nơi phát ra âm thanh đó. Triển Chiêu nghiêng mình, đôi mắt nheo lại, cố gắng nhìn qua tán lá xum xuê trước mặt, hòng tìm kiếm một thứ gì đó mà chính bản thân cũng không biết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và rồi mọi cố gắng của hắn đều được đền bù bởi sắc màu trắng khói như tuyết, đẹp đẽ và nhẹ nhàng dần hiện lên trong tầm mắt. Giữ lòng hiếu kỳ, một cách chậm rãi nhất, cho tới khi hắn vén ra một cành cây che khuất tầm mắt. Từ tò mò, Triển Chiêu bị cảnh tượng trước mặt làm cho đông cứng toàn thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khoác lên mình một tấm áo trắng muốt với sắc hoa Lưu Tô nở rộ vào mỗi độ xuân về. Người dân ở làng này đã ví chúng như "Tuyết tháng Tư" bởi những cánh hoa nhỏ li ti, trắng tinh khôi, rơi rụng như từng bông tuyết mềm mại trong gió xuân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đây là một loài hoa hiếm gặp, mang vẻ đẹp thanh tao, duyên dáng nhưng đầy cuốn hút. Khi bước chân vào nơi chốn này, đặc biệt là vào mùa hoa nở, Triển Chiêu đều sẽ luôn cảm nhận được không gian yên bình, thơ mộng như bước vào một bức tranh thủy mặc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là hắn đều rất ít đặt chân đến đây ở những năm sinh sống tại vùng đất này, bởi không chỉ bản thân choáng ngợp với khung cảnh như lạc vào cõi hư ảo mà còn bởi chúng gợi nhắc cho bản thân về sự tồn tại của người nào đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dịu dàng và trong sáng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thanh khiết và cao quý.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mong manh nhưng quật cường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng giờ đây, đứng không quá xa vị trí hắn đứng, dưới một cây hoa Lưu Tô nở rộ làm sáng bừng cả không gian, có một vóc dáng thanh thoát, nhẹ nhàng và uyển chuyển. Cảm xúc quen thuộc trong lòng khiến cơ thể hắn nghe theo sự điều khiển của trái tim mà tiến lại gần hơn, và khi nhìn thấy một mỹ nhân áo trắng như tuyết, dung nhan tuyệt thế, thoát tục phi phàm. Triển Chiêu vô thức nín thở, ngừng mọi cử động của bản thân, sợ sẽ làm nàng kinh động.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và cũng sợ nàng sẽ lại biến mất khỏi tầm mắt của chính mình...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng người đó vẫn phát hiện ra hắn. Ánh mắt nàng trong trẻo mà lạnh lùng, tựa ánh trăng dịu dàng chiếu qua tâm hắn, khơi lên những gợn sóng vốn đang yên ả trong lòng trở nên lăn tăn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lấy hoa làm dung mạo, lấy trăng làm thần thái, không ai có thể diễn tả hai câu này tốt hơn người trước mặt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng điều khiến cả người hắn run rẩy không ngừng, tay buông thõng xuống đánh rơi cả thanh kiếm, đôi mắt chợt đỏ hoe, đó là vì nàng thực sự là Hằng Nga!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại sao nàng ấy lại ở đây?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng... là tìm hắn?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ trong một thoáng thất thần, hàng loạt suy nghĩ lướt nhanh qua đầu, đến khi hắn hồi thần lại, kinh ngạc phát hiện giai nhân trong lòng đã biến mất. Triển Chiêu chớp mắt, nhìn kỹ lại, chỉ thấy cây Lưu Tô nở trắng như tuyết, cỏ xanh mơn mởn dưới đất, nào có bóng dáng mỹ nhân hoa nhường nguyệt thẹn kia?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trái tim đang mừng rỡ vì cuối cùng cũng gặp được cố nhân, tức khắc đã trùng xuống vì biết đó chẳng qua chỉ là ảo giác...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thật sự thì mọi thứ diễn ra càng lúc càng vượt ngoài tầm kiểm soát.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Sư phụ? Người sao vậy... Sư phụ! Tay người dính máu!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn cứ mãi đứng lặng người ở đó, đến khi nghe được tiếng hét thất thanh của một trong số học trò của bản thân mới giật nảy người, theo phản xạ đưa tay lên xem,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quả thật, Triển Chiêu đã tức giận đến mức nắm chặt bàn tay, để các móng tay cắm sâu vào da thịt mà chảy máu...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Sư phụ không sao, khi nãy trượt chân, té xuống đất, trầy xước chút thôi. Tiểu Hắc, con không cần lo." Hắn che đi đôi tay đang rướm máu, xoa đầu thằng nhỏ đang lo lắng nhìn mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bọn trẻ quan ngại nhìn nhau, dù không nói ra nhưng đâu đó trong đầu óc non nớt của chúng, việc Triển đại hiệp bị thương với lý do như vậy... hơi kỳ lạ chăng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu thấy vẻ mặt chúng có vẻ không tin, thầm trách bản thân không cẩn thận, liền lên tiếng mời tụi nhỏ đi ăn bánh ngọt. Tất nhiên, trẻ con ai chẳng thích đồ ngọt, chúng nhanh chóng quăng chuyện ấy ra sau đầu rồi hú hét chạy về phía gian hàng bánh của một cửa tiệm có tiếng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nụ cười hiền hòa trên mặt dần nhạt đi, ngoảnh mặt nhìn lại cây Lưu Tô trắng lần nữa, ánh mắt không giấu nổi sự bi thương tràn ngập.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Con người rơi vào lưới tình với người họ không bao giờ có được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thì ra tình yêu trong lòng chưa bao giờ rời xa, chỉ là ta vẫn nhớ người, còn người thì đã quên mất ta...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đêm đó, vầng trăng lạnh dần lên cao, ánh bạc thanh nhã chiếu rọi ngày càng rõ hơn, điểm tô nên những vệt sáng loang lổ sắc trắng vàng dịu nhẹ trong rừng đào, như muốn hòa mình cùng mây trời, tạo nên một vẻ đẹp thanh tao vô song.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự mát lạnh của đêm khuya luôn là thời điểm thích hợp nhất để Triển Chiêu tĩnh tâm suy nghĩ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngồi một mình trước khuôn viên, hắn ngẩn ngơ nhìn tấm lụa trắng trong tay. Mặc cho ánh trăng trải đầy khắp thân mình, hũ rượu bên cạnh đã vơi dần từ lúc nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Cổ lai thánh hiền giai tịch mịch, duy hữu ẩm giả lưu kỳ danh." Hắn chẳng phải bậc thánh hiền, nhưng vì sao lại không thoát khỏi số mệnh cô độc? Không thể gặp lại nữa trong kiếp sống này, chỉ có trong giấc mơ, hắn mới có hy vọng gặp lại bóng hình yêu kiều ấy. Nhưng khi chờ đợi trong những giấc mơ nửa đêm, đầy ngóng trông đón nàng xuất hiện, thì thường đổi lại sự thất vọng đến tận bình minh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cứ tưởng hình bóng đã phai nhạt trong tim, cứ ngỡ đã thành công trong việc lãng quên nàng, nhưng lý do nào lại để hắn nhìn thấy nàng hôm nay?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại sao? Tại sao chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì sao đã đi xa đến mức này, lại cũng không thể buông bỏ hoàn toàn?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bàn tay cầm vò rượu nắm chặt đến mức các khớp tay đều trở nên trắng bệch.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù thực chất Triển Chiêu chọn nơi Hằng Nga thích làm chốn định cư thì trong thâm tâm vẫn tin rằng rồi sẽ có một ngày hắn quên dần được người ấy. Nhưng chuyện xảy ra ngày hôm nay đã khiến hắn không thể không thừa nhận.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu thua rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bản thân cứ luôn tự cho là đúng mà nhất quyết rời xa khỏi chốn đầy ắp kỳ niệm đó, đi ngàn dặm xa xôi, dành cả cuộc đời phiêu bạt không ngừng nghỉ, tưởng rằng bao ký ức hạnh phúc xen lẫn đau buồn ấy sẽ mau chóng tàn phai dần theo năm tháng. Vậy mà điều hắn nhìn thấy dưới gốc cây Lưu Tô đó lại chẳng khác nào một cái tát mạnh giáng thẳng vào mặt. Triển Chiêu bị "đánh" cho thức tỉnh, mới muộn màng phát hiện ra rằng bản thân đã yêu Hằng Nga đến mức không bao giờ có thể tự buông tha cho chính mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì sao... vì sao cứ phải nhất thiết đi xa rồi mới nhận ra điều đó?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đây có phải là sự trừng phạt chăng? Nếu đã vậy, chi bằng chuốc say một trận, có lẽ trong men rượu, hắn sẽ lại được thấy bóng dáng nàng. Ảo giác hay mộng cảnh cũng được, chỉ cần được nhìn thấy nàng, nhìn thấy Hằng Nga tiên tử...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu ngửa cổ lên trời, tiện tay nắm lấy hũ rượu, giơ cao quá đầu rồi đổ vào miệng. Vị rượu cay nồng xộc thẳng lên, nhưng nỗi cay đắng bên trong tâm hồn còn thấm đẫm hơn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bỗng nhiên, hắn bật cười, một nụ cười bi ai, thê lương đến nao lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga, ta từng nghĩ rằng chỉ cần đập vỡ chiếc trâm cài tóc đó, rời xa khỏi Thành Khai Phong, dồn hết tâm lực vào cứu người, dần dần ta có thể quên nàng, quên đi tất cả về nàng. Nhưng ta đã đánh giá quá cao bản thân, cũng đánh giá quá thấp tình yêu ta dành cho nàng. Tình yêu ấy đã ăn sâu vào xương tủy, làm sao có thể dễ dàng quên đi? Dù biết rõ trong lòng nàng không có ta, dù biết rằng khi nàng đối xử dịu dàng với ta, đều chỉ vì khuôn mặt giống với người nàng yêu thôi... Biết rõ là vậy, nhưng ta vẫn không cách nào ngừng yêu nàng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển mỗ thực không thể quên nàng được... Hằng Nga, nàng là thần tiên, liệu có nghe thấy những tâm tình của ta không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong, Triển Chiêu lại ho khan không ngừng. Hắn càng ho sặc sụa, lại càng muốn uống rượu. Càng uống rượu, cơn ho càng dữ dội. Cứ như vậy mà trở một vòng tuần hoàn không điểm kết thúc. Lúc này, hắn đã không còn là một Triển Chiêu khí khái đầy lý trí năm nào, mà chẳng qua chỉ là một kẻ đáng thương, thân xác dần hao gầy, trái tim như bị ai đó khoét một lỗ, mục ruỗng vì tương tư.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hương thơm thoang thoảng, bóng mây trôi vô định, tiếng chim hót vang lên bên tai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngóng trông tận chân trời, chỉ thấy ánh trăng vằng vặc như tấm gương soi chiếu những tháng ngày nhớ thương khắc cốt ghi tâm. Đó là những ký ức không cách nào xóa nhòa, là nỗi sầu muộn không dễ dàng tan biến. Trăng sáng xanh biếc như phủ đầy tâm tư, bất giác khiến đôi mày nhíu lại, lòng càng thêm nặng trĩu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu mang theo bạch mã đến một sườn núi, nơi này địa thế thấp, cực kỳ ẩn khuất, nếu không đi từ lối vào đặc biệt thì tuyệt đối không thể vào được. Hắn dò la được từ người dân rằng có một nơi rất đẹp, non sông xanh biếc, từng dãy núi trùng trùng điệp điệp bao xung quanh. Lúc đó, Triển Chiêu đã mường tượng ra một chút, và chỉ cảm thấy nơi này như chốn tiên cảnh, khiến người ta lưu luyến mãi không muốn rời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho đến khi tận mắt chứng kiến, làm cho hắn không khỏi thảng thốt. Đây là một nơi tràn ngập sắc màu. Một màu hồng ngọt ngào phơn phớt phủ khắp tầm mắt, dày đặc nối tiếp nhau. Trong khung cảnh hoa đào nở rộ, thung lũng không còn cô quạnh, tiếng chim không còn buồn bã, dòng suối cũng không còn lạnh lẽo. Mọi thứ đều mang một giai điệu lãng mạn và dịu dàng, lặng lẽ len vào trái tim, sâu sắc và trọn vẹn. Triển Chiêu nghĩ, có lẽ đây là nơi bản thân có thể tìm thấy sự bình yên cho tâm hồn của chính mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn xa xa, vài căn nhà gỗ nằm trên khoảng trống giữa rừng đào, trông như thể là một ngôi làng thu nhỏ giữa cánh đồng hoa bạt ngàn. Bên cạnh là bãi cỏ xanh mướt với vài chiếc xích đu và hắn còn nhìn ra được nhóm cụ già lớn tuổi đang xoay quanh bàn tán một bàn cờ, vô cùng náo nhiệt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một cơn gió nhẹ lướt qua má, như một đôi tay dịu dàng lau đi nước mắt và xoa dịu nỗi đau trong lòng hắn. Những cánh hoa đào cũng theo gió nhảy múa, không khí phảng phất mùi hương thanh nhẹ như trà, gió thổi hoa rơi, mặt đất lại được phủ lên bởi một lớp hồng nhạt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thật sự trong lòng rất ngạc nhiên trước vẻ đẹp nơi đây, Triển Chiêu dõi mắt theo đám trẻ con vui vẻ, tung tăng chạy nhảy khắp rừng đào. Hắn nhìn chúng vui đùa, cũng nở nụ cười nhẹ nhõm đã lâu không thấy, nhẹ nhàng đặt tay lên bờm ngựa, lòng cảm thấy an yên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ nay về sau, ở tại nơi này, chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tuy là khách phương xa nhưng đối với danh tiếng bao năm qua của hắn thì ít nhiều gì một số người ở làng đó sẽ nghe qua. Mặt mày anh tuấn, đôi mắt sáng ngời đầy cương trực, bộ dáng tươi cười niềm nở nhẹ nhàng lan tỏa ra xung quanh khiến người ta cảm thấy an tâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì vậy nên khi vừa bước vào làng, biết được người kia chính là Triển Chiêu lẫy lừng thiên hạ, trong lúc trò chuyện hàn huyên, người đứng đầu ở chỗ ấy hiểu được hắn cần gì nên đã cử một vài người dẫn bản thân đi xung quanh tìm nơi thích hợp. Đi một hồi lâu, vẫn chưa ưng ý căn nhà nào, vậy mà khi đến một chỗ khuất, nằm hơi sâu trong rừng, dáo dác nhìn quanh, ngôi nhà quả thực không tệ. Triển Chiêu xem hết cả khuôn viên, nét mặt vui mừng đi đến khu sân mà trước đó hắn đã để mắt tới. "Tiên sinh, tại hạ muốn ở đây!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn đứng trên bờ tường, chỉ về phía khoảng đất trống rộng lớn phía sau. Đằng sau khoảng đất là một ngọn núi nhỏ, một thác nước đổ xuống ào ào, tạo thành một hồ nước nhỏ. Dòng nước từ hồ chảy quanh cả khu vườn lớn, kết hợp với những tảng đá giả sơn, cây xanh um tùm và những cây hoa rực rỡ, chia khu vườn thành từng khu nhỏ riêng biệt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và... trong khuôn viên đó, còn có một loài cây mà hắn ưa thích – thứ khiến hắn quyết định mua lại chỗ này – Cây hoa Quế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta sẽ trồng thật nhiều rau củ ở đây, dựng một cái đình nhỏ bên ngoài. Lúc rảnh sẽ ngồi uống trà đọc sách, mùa đông thì ngắm tuyết uống rượu..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Càng nhìn càng cảm thấy hợp ý bản thân, nghĩ thầm chắc hẳn giá tiền sẽ rất mắc...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là thương nhân giàu kinh nghiệm, chỉ cần nhìn biểu cảm là có thể biết được gần như chính xác nhất người khách thích gì. Trông thấy nét mặt giãn ra và dù là rất nhạt nhưng nơi khóe miệng kia vẫn giương lên ra chiều ưa thích, biết rằng đã thành công đến quá nửa, liền vội nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngọn núi này tên là Thanh Vân Sơn, còn thác nước gọi là Lăng Vân Thác, cũng nằm trong khuôn viên này. Vì vậy giá cả có cao hơn vài phần, Triển đại hiệp thấy thế nào..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tại hạ mua." Triển Chiêu cười, không hỏi giá cả, lập tức đưa ra số ngân lượng mình đã tiết kiệm nhiều năm qua.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi đã trả tiền xong, họ để lại hắn một mình, song bản thân lại không chút cô đơn nào dẫu cho vị trí nơi hắn ở có phần cách biệt so với những ngôi nhà trong trấn nhưng Triển Chiêu hoàn toàn hài lòng với điều đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đưa tay chạm vào thân cây Quế, lại ngước mắt nhìn toàn cảnh: Phía sau núi là một khung cảnh ẩm ướt, ấm áp như mùa xuân. Trời xanh trong vắt, hoa nở rực rỡ, cỏ xanh mơn mởn, chim chóc bay lượn. Một sức sống tràn đầy hiện diện khắp nơi. Những bụi cỏ xanh um đọng lại những giọt sương, vài con bướm nhỏ nhắn nhẹ nhàng bay lượn. Mây trắng lững lờ trôi trên bầu trời, gió thổi mang theo hương hoa thoang thoảng, khiến lòng người cảm thấy dễ chịu. Đôi lúc, tiếng chim hót vang lên từ sâu trong bụi cỏ, tạo nên khung cảnh đẹp như chốn bồng lai tiên cảnh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nếu có thể cùng người yêu, sống đơn giản như thế này trong một nơi non nước hữu tình suốt cả đời, thì hạnh phúc biết bao..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một lời nói bất chợt nhưng đã luôn in sâu vào lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga, ta cuối cùng đã tìm được nơi mà nàng yêu thích rồi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ở nơi này, ta vẫn có thể tự lừa dối bản thân rằng chúng ta tuy người tiên khác biệt nhưng ít nhất cũng có điểm chung nào đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ít nhất giữa hai người vẫn còn một mối liên kết với nhau...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga, trừ việc ta không quên được nàng, còn lại ta đều sống rất tốt, đúng như ý nàng mong muốn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu cười nhưng lại như không cười.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một năm, hai năm, bốn năm...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đã lâu rồi, hắn không còn đếm từng ngày nữa, cứ để mặc thời gian cứ trôi... Trong những năm qua, Triển Chiêu chỉ làm hai việc: đi khắp giang hồ trừ ác hành thiện, và mỗi năm, ngoài một ngày ngồi thẩn thờ ở vườn đào khi chúng nở rộ nhất, cứ trước đêm trăng rằm tháng tám một ngày, hắn sẽ lại mua vài vò rượu sẵn, sau khi thả Thiên Đăng thì Triển Chiêu sẽ trải qua một đêm tịch mịch và uống đến say khướt mới thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong giang hồ, hắn là đại hiệp, là anh hùng trong mắt thế nhân. Người đời ca ngợi hắn vì trượng nghĩa trừ gian, làm nên bao kỳ tích vang dội võ lâm; Họ ngưỡng mộ Triển Chiêu vì sự điềm đạm tự kiềm, thấu hiểu thế thái nhân tình nhưng vẫn vượt lên ngoài sự đời; kính trọng hắn vì lòng thanh cao, từ chối mọi vinh hoa phú quý; và yêu quý Triển đại hiệp bởi phong thái nhã nhặn, khiến người kết giao cảm giác như uống rượu ngon mà bất giác say.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn vẫn như lúc còn ở Khai Phong Phủ, vẫn phong thái bất cần và ung dung, khóe môi luôn vương thành nụ cười dịu dàng, mang theo vẻ hờ hững trước thế gian, khiến người ta khó mà không yêu mến.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng khi đêm về, trong lúc tĩnh lặng nhất, Triển Chiêu thường đứng một mình dưới ánh trăng, lặng lẽ ngắm nhìn tấm khăn tay trắng tuyết. Ánh mắt không thể giấu kín nỗi u sầu khôn xiết, để cảm xúc phức tạp từ bốn phương ùa tới, cuốn bản thân vào niềm nhớ nhung và buồn bã sâu sắc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu không còn chút dáng vẻ ôn hòa, phong nhã của ngày trước. Tất cả những gì đọng lại trên gương mặt hắn chỉ là sự mỏi mệt và cô đơn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tuy là rong ruổi theo ước mơ hành hiệp trượng nghĩa khắp cùng trời cuối đất, nhưng lòng hắn chưa bao giờ cảm nhận được chút bình yên dung dị như lúc này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Với ngôi nhà đơn bạc, một mảnh đất để làm ruộng và trồng loài hoa ưa thích, một hồ nước gần kề và dòng thác nước chảy ào ạt làm sống động cả một khuôn viên của bản thân...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Gác lại những bước chân phiêu bạt trong thế gian đầy sóng gió, mang theo cõi lòng nặng trĩu trở về mảnh đất yên bình này, Triển Chiêu hy vọng nụ cười rạng rỡ trong ký ức sẽ xoa dịu tâm hồn đang héo mòn của bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng tiếc thay, người trong mộng đã rời đi mãi mãi, nụ cười trong ký ức cũng chẳng còn thấy lại được. Những chuyện cũ tựa như mây khói, bao chuyện buồn vui đã tan vào gió, nhưng sự uể oải và hoang vắng trong lòng chỉ có thể cắn răng âm thầm chịu đựng. Hóa ra khi trái tim vỡ nát, tất cả những gì còn lại chỉ là nỗi đau thiêu đốt âm ỉ và sự trống rỗng đến tận cùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn vốn đã yêu một người mà cả đời không thể đến gần. Là ý trời sao? Ai mà biết được...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngẩng đầu nhìn những cánh hoa bay lả tả, Triển Chiêu cảm nhận một nỗi xót xa và... sự xao xuyến khó tả trong lòng. Sau một hồi im lặng, hắn khẽ thì thầm như tự nhủ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngày nhất kiến khuynh tâm với nàng, cũng trùng với mùa hoa đào nở rộ..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sắc hồng nhạt trải khắp bầu trời, giống hệt người con gái kiều diễm khiêu vũ trong ký ức...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mới đây mà hắn đã ở đây thêm vài năm nữa, hắn tính nhẩm thì chắc tầm khoảng ba hay bốn năm rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn đám học trò đang tập võ ngoài sân, trong lòng có chút buồn cười. Không ngờ rửa tay gác kiếm, đổi sang làm người dạy võ lại nhàn nhã như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tuy những ngày qua sống một cuộc đời bình dị và an nhàn, sáng dạy học, trồng trọt, làm vườn, rảnh rỗi thì đánh cờ với mấy trưởng lão trong trấn, chiều thì nghỉ ngơi, ngắm trăng, uống rượu, ngủ sớm... Một vòng tuần hoàn cứ diễn ra lặp đi lặp lại nhưng lại không nhàm chán chút nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngược lại, Triển Chiêu lại thực lòng hưởng thụ sự tĩnh lặng ở chốn thanh bình này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bản thân vì thế cũng đang nỗ lực để quên đi quá khứ trong sự bình yên của hiện tại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lẽ một ngày nào đó, Triển Chiêu sẽ có thể thật sự quên đi người con gái ấy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Sư phụ! Sư phụ! Người xem con tập vậy có đúng không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe có người gọi, hắn cười lắc đầu, tay theo thói quen đặt chén trà xuống mà tiến tới gần thanh âm trong trẻo kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu nhìn và hướng dẫn kỹ càng, phải đưa tay ra thế nào thì mới chuẩn xác ngắm ngay điểm yếu của đối phương, phải né đòn ra sao để không bị người kia lợi dụng kẽ hở mà tung chiêu tiếp theo...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển đại nhân, nhờ ngài trông chừng giùm bọn nhỏ. Tôi và nương tử có việc gấp phải đi khỏi làng, nhưng chúng tôi rất nhanh sẽ quay về!" Một người đàn ông trung niên, dáng vóc cao lớn, râu ria lổm xổm, tuy sở hữu mày rậm nhưng đôi mắt lại sáng ngời linh hoạt, giọng nói mạnh mẽ và vang vọng, phá tan bầu không khí yên tĩnh của nơi chốn yên ắng này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Được, ngươi cứ đi đi, ta sẽ coi sóc chúng nó."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Cám ơn Triển đại nhân, chúng tôi sẽ báo đáp ngài sau."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu cười trừ, tính cách hiền lành và thẳng tính của người dân ở đây thật khiến hắn cảm thấy không biết nói gì hơn. Chỉ là một ân huệ nhỏ, nhưng lúc nào bọn họ cũng sẽ bất chấp những lời phản đối từ hắn mà tặng bản thân những thứ như gạo, rau củ, thịt cá... đủ những cái sinh hoạt cần thiết trong nhà, đến mức Triển Chiêu không cần phải bước ra khỏi khuôn viên để mua đồ cho mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thật là...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Sư phụ! Chúng ta đã tập luyện lâu lắm rồi... Hay là đi dạo quanh đây cho khuây khỏa? Con có biết một nơi đẹp lắm, ở đó ngoài cây anh đào ra còn hoa lê, hoa nhài và hoa tuyết xanh nữa, nhiều nhiều hoa lắm!" Một bé gái chừng khoảng 12 tuổi chớp đôi mắt to tròn của mình, giọng nũng nịu khiến người cứng lòng như Triển Chiêu cũng không đành lòng từ chối.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hôm ấy, nắng ấm chan hòa, gió xuân dịu dàng, ngoài thị trấn là muôn ngàn sắc xuân, hoa nở bướm bay, quả là nơi tuyệt vời để du xuân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu cười gật đầu, dắt theo lũ trẻ đi theo bé gái kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù hơi xấu hổ nhưng hắn phải thừa nhận, càng lớn tuổi bao nhiêu thì trí nhớ hắn càng tệ bấy nhiêu. Cũng không phải hắn mới ở đây, nhưng có những chỗ, hắn hoặc là chưa từng đi tới, hoặc là không nhớ đường đến đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bọn họ đi theo lối nhỏ quanh co, giữa cảnh hoa cỏ thanh u. Có vô số loài hoa đang tỏa nắng lấp lánh dưới ánh ban mai, bọn trẻ trông thế thì hồ hởi, vui mừng chạy nhảy, rượt bắt nhau trong hàng ngàn sắc màu rực rỡ của mùa xuân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu không tham gia, chỉ đứng yên tại đó, nhìn tụi nhỏ với ánh mắt trìu mến của một bậc trưởng bối.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Làm trẻ con thật tốt. Không cần phải ưu phiền hay lo toan về mọi thứ, tuổi thơ của chúng chỉ có ăn, học, chơi, ngủ. Đơn thuần và trong sáng biết chừng nào...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và trong những ngày bầu trời trong lành nhất như thế này, Triển Chiêu luôn vô thức tự hỏi, tiên tử ở nơi nào đó trên thế giới này, có đang hạnh phúc không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có nơi để trở về sau một ngày mệt nhoài không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có đang trên một hành trình nào đó?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có đang vẽ tranh, đọc sách, làm bánh, uống trà?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có đang cùng ngắm nhìn chung một bầu trời với hắn không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vẫn là một người dịu dàng với mọi người chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi có lẽ... dường như hình ảnh nàng trong tâm trí bản thân đã phai mờ đi chăng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không thì tại sao hắn lại không còn nhìn thấy bóng dáng trắng ngần ấy trong mơ nữa?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Xoạt... xoạt...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu dù đã ngoài ngũ tuần nhưng thính giác vẫn còn nhạy, nghe được tiếng bước chân ở cách đó không xa, trong lòng nổi lên cảnh giác, tay nắm chặt thanh kiếm. Hắn nhìn bọn trẻ vẫn nô đùa không hay biết gì, sau đó thận trọng di chuyển về phía nơi phát ra âm thanh đó. Triển Chiêu nghiêng mình, đôi mắt nheo lại, cố gắng nhìn qua tán lá xum xuê trước mặt, hòng tìm kiếm một thứ gì đó mà chính bản thân cũng không biết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và rồi mọi cố gắng của hắn đều được đền bù bởi sắc màu trắng khói như tuyết, đẹp đẽ và nhẹ nhàng dần hiện lên trong tầm mắt. Giữ lòng hiếu kỳ, một cách chậm rãi nhất, cho tới khi hắn vén ra một cành cây che khuất tầm mắt. Từ tò mò, Triển Chiêu bị cảnh tượng trước mặt làm cho đông cứng toàn thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khoác lên mình một tấm áo trắng muốt với sắc hoa Lưu Tô nở rộ vào mỗi độ xuân về. Người dân ở làng này đã ví chúng như "Tuyết tháng Tư" bởi những cánh hoa nhỏ li ti, trắng tinh khôi, rơi rụng như từng bông tuyết mềm mại trong gió xuân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đây là một loài hoa hiếm gặp, mang vẻ đẹp thanh tao, duyên dáng nhưng đầy cuốn hút. Khi bước chân vào nơi chốn này, đặc biệt là vào mùa hoa nở, Triển Chiêu đều sẽ luôn cảm nhận được không gian yên bình, thơ mộng như bước vào một bức tranh thủy mặc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là hắn đều rất ít đặt chân đến đây ở những năm sinh sống tại vùng đất này, bởi không chỉ bản thân choáng ngợp với khung cảnh như lạc vào cõi hư ảo mà còn bởi chúng gợi nhắc cho bản thân về sự tồn tại của người nào đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dịu dàng và trong sáng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thanh khiết và cao quý.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mong manh nhưng quật cường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng giờ đây, đứng không quá xa vị trí hắn đứng, dưới một cây hoa Lưu Tô nở rộ làm sáng bừng cả không gian, có một vóc dáng thanh thoát, nhẹ nhàng và uyển chuyển. Cảm xúc quen thuộc trong lòng khiến cơ thể hắn nghe theo sự điều khiển của trái tim mà tiến lại gần hơn, và khi nhìn thấy một mỹ nhân áo trắng như tuyết, dung nhan tuyệt thế, thoát tục phi phàm. Triển Chiêu vô thức nín thở, ngừng mọi cử động của bản thân, sợ sẽ làm nàng kinh động.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và cũng sợ nàng sẽ lại biến mất khỏi tầm mắt của chính mình...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng người đó vẫn phát hiện ra hắn. Ánh mắt nàng trong trẻo mà lạnh lùng, tựa ánh trăng dịu dàng chiếu qua tâm hắn, khơi lên những gợn sóng vốn đang yên ả trong lòng trở nên lăn tăn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lấy hoa làm dung mạo, lấy trăng làm thần thái, không ai có thể diễn tả hai câu này tốt hơn người trước mặt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng điều khiến cả người hắn run rẩy không ngừng, tay buông thõng xuống đánh rơi cả thanh kiếm, đôi mắt chợt đỏ hoe, đó là vì nàng thực sự là Hằng Nga!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại sao nàng ấy lại ở đây?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng... là tìm hắn?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ trong một thoáng thất thần, hàng loạt suy nghĩ lướt nhanh qua đầu, đến khi hắn hồi thần lại, kinh ngạc phát hiện giai nhân trong lòng đã biến mất. Triển Chiêu chớp mắt, nhìn kỹ lại, chỉ thấy cây Lưu Tô nở trắng như tuyết, cỏ xanh mơn mởn dưới đất, nào có bóng dáng mỹ nhân hoa nhường nguyệt thẹn kia?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trái tim đang mừng rỡ vì cuối cùng cũng gặp được cố nhân, tức khắc đã trùng xuống vì biết đó chẳng qua chỉ là ảo giác...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thật sự thì mọi thứ diễn ra càng lúc càng vượt ngoài tầm kiểm soát.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Sư phụ? Người sao vậy... Sư phụ! Tay người dính máu!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn cứ mãi đứng lặng người ở đó, đến khi nghe được tiếng hét thất thanh của một trong số học trò của bản thân mới giật nảy người, theo phản xạ đưa tay lên xem,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quả thật, Triển Chiêu đã tức giận đến mức nắm chặt bàn tay, để các móng tay cắm sâu vào da thịt mà chảy máu...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Sư phụ không sao, khi nãy trượt chân, té xuống đất, trầy xước chút thôi. Tiểu Hắc, con không cần lo." Hắn che đi đôi tay đang rướm máu, xoa đầu thằng nhỏ đang lo lắng nhìn mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bọn trẻ quan ngại nhìn nhau, dù không nói ra nhưng đâu đó trong đầu óc non nớt của chúng, việc Triển đại hiệp bị thương với lý do như vậy... hơi kỳ lạ chăng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu thấy vẻ mặt chúng có vẻ không tin, thầm trách bản thân không cẩn thận, liền lên tiếng mời tụi nhỏ đi ăn bánh ngọt. Tất nhiên, trẻ con ai chẳng thích đồ ngọt, chúng nhanh chóng quăng chuyện ấy ra sau đầu rồi hú hét chạy về phía gian hàng bánh của một cửa tiệm có tiếng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nụ cười hiền hòa trên mặt dần nhạt đi, ngoảnh mặt nhìn lại cây Lưu Tô trắng lần nữa, ánh mắt không giấu nổi sự bi thương tràn ngập.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Con người rơi vào lưới tình với người họ không bao giờ có được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thì ra tình yêu trong lòng chưa bao giờ rời xa, chỉ là ta vẫn nhớ người, còn người thì đã quên mất ta...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đêm đó, vầng trăng lạnh dần lên cao, ánh bạc thanh nhã chiếu rọi ngày càng rõ hơn, điểm tô nên những vệt sáng loang lổ sắc trắng vàng dịu nhẹ trong rừng đào, như muốn hòa mình cùng mây trời, tạo nên một vẻ đẹp thanh tao vô song.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự mát lạnh của đêm khuya luôn là thời điểm thích hợp nhất để Triển Chiêu tĩnh tâm suy nghĩ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngồi một mình trước khuôn viên, hắn ngẩn ngơ nhìn tấm lụa trắng trong tay. Mặc cho ánh trăng trải đầy khắp thân mình, hũ rượu bên cạnh đã vơi dần từ lúc nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Cổ lai thánh hiền giai tịch mịch, duy hữu ẩm giả lưu kỳ danh." Hắn chẳng phải bậc thánh hiền, nhưng vì sao lại không thoát khỏi số mệnh cô độc? Không thể gặp lại nữa trong kiếp sống này, chỉ có trong giấc mơ, hắn mới có hy vọng gặp lại bóng hình yêu kiều ấy. Nhưng khi chờ đợi trong những giấc mơ nửa đêm, đầy ngóng trông đón nàng xuất hiện, thì thường đổi lại sự thất vọng đến tận bình minh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cứ tưởng hình bóng đã phai nhạt trong tim, cứ ngỡ đã thành công trong việc lãng quên nàng, nhưng lý do nào lại để hắn nhìn thấy nàng hôm nay?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại sao? Tại sao chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì sao đã đi xa đến mức này, lại cũng không thể buông bỏ hoàn toàn?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bàn tay cầm vò rượu nắm chặt đến mức các khớp tay đều trở nên trắng bệch.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù thực chất Triển Chiêu chọn nơi Hằng Nga thích làm chốn định cư thì trong thâm tâm vẫn tin rằng rồi sẽ có một ngày hắn quên dần được người ấy. Nhưng chuyện xảy ra ngày hôm nay đã khiến hắn không thể không thừa nhận.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu thua rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bản thân cứ luôn tự cho là đúng mà nhất quyết rời xa khỏi chốn đầy ắp kỳ niệm đó, đi ngàn dặm xa xôi, dành cả cuộc đời phiêu bạt không ngừng nghỉ, tưởng rằng bao ký ức hạnh phúc xen lẫn đau buồn ấy sẽ mau chóng tàn phai dần theo năm tháng. Vậy mà điều hắn nhìn thấy dưới gốc cây Lưu Tô đó lại chẳng khác nào một cái tát mạnh giáng thẳng vào mặt. Triển Chiêu bị "đánh" cho thức tỉnh, mới muộn màng phát hiện ra rằng bản thân đã yêu Hằng Nga đến mức không bao giờ có thể tự buông tha cho chính mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì sao... vì sao cứ phải nhất thiết đi xa rồi mới nhận ra điều đó?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đây có phải là sự trừng phạt chăng? Nếu đã vậy, chi bằng chuốc say một trận, có lẽ trong men rượu, hắn sẽ lại được thấy bóng dáng nàng. Ảo giác hay mộng cảnh cũng được, chỉ cần được nhìn thấy nàng, nhìn thấy Hằng Nga tiên tử...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu ngửa cổ lên trời, tiện tay nắm lấy hũ rượu, giơ cao quá đầu rồi đổ vào miệng. Vị rượu cay nồng xộc thẳng lên, nhưng nỗi cay đắng bên trong tâm hồn còn thấm đẫm hơn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bỗng nhiên, hắn bật cười, một nụ cười bi ai, thê lương đến nao lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga, ta từng nghĩ rằng chỉ cần đập vỡ chiếc trâm cài tóc đó, rời xa khỏi Thành Khai Phong, dồn hết tâm lực vào cứu người, dần dần ta có thể quên nàng, quên đi tất cả về nàng. Nhưng ta đã đánh giá quá cao bản thân, cũng đánh giá quá thấp tình yêu ta dành cho nàng. Tình yêu ấy đã ăn sâu vào xương tủy, làm sao có thể dễ dàng quên đi? Dù biết rõ trong lòng nàng không có ta, dù biết rằng khi nàng đối xử dịu dàng với ta, đều chỉ vì khuôn mặt giống với người nàng yêu thôi... Biết rõ là vậy, nhưng ta vẫn không cách nào ngừng yêu nàng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển mỗ thực không thể quên nàng được... Hằng Nga, nàng là thần tiên, liệu có nghe thấy những tâm tình của ta không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong, Triển Chiêu lại ho khan không ngừng. Hắn càng ho sặc sụa, lại càng muốn uống rượu. Càng uống rượu, cơn ho càng dữ dội. Cứ như vậy mà trở một vòng tuần hoàn không điểm kết thúc. Lúc này, hắn đã không còn là một Triển Chiêu khí khái đầy lý trí năm nào, mà chẳng qua chỉ là một kẻ đáng thương, thân xác dần hao gầy, trái tim như bị ai đó khoét một lỗ, mục ruỗng vì tương tư.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hương thơm thoang thoảng, bóng mây trôi vô định, tiếng chim hót vang lên bên tai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngóng trông tận chân trời, chỉ thấy ánh trăng vằng vặc như tấm gương soi chiếu những tháng ngày nhớ thương khắc cốt ghi tâm. Đó là những ký ức không cách nào xóa nhòa, là nỗi sầu muộn không dễ dàng tan biến. Trăng sáng xanh biếc như phủ đầy tâm tư, bất giác khiến đôi mày nhíu lại, lòng càng thêm nặng trĩu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị