Chương 7: Sao băng
Bản tin nói đêm nay là cơ hội để chiêm ngưỡng mưa sao băng Orionids đạt cực đại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mùa thu thường đi kèm với nhiều mưa bão, thời tiết tuy đẹp nhưng cũng rất thất thường. Ban ngày sáng trong là thế, vậy mà nắng vừa tắt, mây dông ngoài biển ùn ùn kéo về che khuất bầu trời đầy sao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nam lặng lẽ ngồi dưới hiên nhà, cậu mong chờ sao băng mà lại đợi được một cơn mưa tầm tã. Cậu chỉ muốn gửi đi nguyện ước cuối cùng, cầu mong người mình quan tâm được hạnh phúc mà thôi. Đành vậy, có lẽ ông trời không muốn cậu được toại nguyện, cậu không xứng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hồi mới quen Khang, hai người từng đi cắm trại ở đài thiên văn để ngắm sao băng. Nam vẫn còn nhớ rõ buổi tối hôm ấy, Khang ngỏ lời yêu cậu giữa muôn vàn ánh sao rơi xuống, anh nắm bắt rất đúng thời điểm để biến điều ước của mình thành hiện thực. Đó là lần đầu tiên Nam cảm nhận được sự nâng niu và trân trọng đến từ một người không phải là gia đình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu từng nghĩ, chỉ cần ở bên người này mọi chuyện sẽ ổn thôi. Thật vậy, kể từ đó, những cơn ác mộng hàng đêm bị ngăn lại bởi một vòng tay ấm áp và cậu có thể ngủ an lành tới sáng. Sau nhiều năm sống tại cô nhi viện, nơi tình thương của các mẹ phải san sẻ cho nhiều đứa trẻ tội nghiệp, cuối cùng cậu cũng sở hữu hơi ấm thuộc về riêng mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù hai năm chưa thể tính là một mối tình dài lâu, việc nói chia tay vẫn chẳng hề dễ dàng đối với Nam. Khang là ánh sáng đến bên cậu trong thời điểm chênh vênh nhất, hơi ấm ấy mang tới nơi trú ẩn yên bình cho cậu trốn chạy khỏi vực sâu lòng mình, để rồi một ngày đau đớn nhận ra, tia sáng ấy quá xa xỉ. Cậu không xứng có được anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thực ra, cậu từng do dự rất lâu khi nhận lời yêu Khang. Vì cậu phần nào nhận thức được tâm lý mình không ổn định.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sâu trong tâm trí có một lỗ hổng xuất hiện đã rất lâu, sau khi cậu tỉnh lại từ một giấc mơ dài. Đó là một giấc mơ cực kỳ yên ấm và hạnh phúc. Ở nơi ấy, cậu sống cùng ba mẹ trong một ngôi nhà nhỏ ven biển. Ba người rất yêu thương nhau và bầu không khí đầm ấm luôn đầy ắp tiếng cười. Tỉnh lại rồi chỉ còn một căn phòng trắng thoang thoảng mùi hắc, nhiều người lạ mặt im lặng cứ đến rồi lại đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lỗ hổng xuất hiện, dần dần lan rộng, ăn mòn hết thảy cảm xúc mà một đứa trẻ thường có, như một búp bê nhỏ lặng câm, cậu tuân theo mọi sự sắp đặt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngày nọ, họ nói với cậu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Từ mai, cháu sẽ sống ở một ngôi nhà mới.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đứa trẻ ngoan nên nghe lời người lớn, mãi mãi nên như vậy. Nếu trong giấc mơ mình vâng lời ba mẹ, chắc sẽ không bao giờ phải tỉnh lại một mình."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chào đón cậu là cuộc sống khác, các mẹ và nhiều anh chị em xa lạ cùng sống chung trong một ngôi nhà rất to. Cậu luôn ghi nhớ lời các mẹ dạy bảo, chăm chỉ hoàn thành hết bài tập, nhiệm vụ được giao, tuân thủ mọi quy định, cứ thế bình yên lớn lên, trở thành thanh niên giỏi giang giàu trách nhiệm, vừa tự lập vun vén cuộc sống riêng vừa luôn nhớ gửi quà cho đàn em nhỏ mỗi dịp lễ tết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu trưởng thành, lỗ hổng cũng ngày càng lớn thêm. Bất kể nỗ lực lấp đầy đời sống sinh viên bằng học tập, công việc, các mối quan hệ xã hội của cậu, nó vẫn luôn hiện hữu. Mỗi khi đối mặt với bức tường của căn phòng trọ chật hẹp, cậu không thể thoát khỏi nó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chênh vênh bước trên con đường cô độc của người trưởng thành, không có ai nói cho cậu biết phải sống ra sao, phải làm thế nào. Nó ngày càng lan rộng mãi, chờ chực nuốt chửng cậu vào bóng đêm lạnh lẽo. Rồi Nam dần nhận ra, linh hồn cậu hẳn đã khuyết đi một phần kể từ ngày tỉnh lại sau giấc mơ ấy, phần quan trọng nhất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khát vọng sống và mưu cầu hạnh phúc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu không thể nào cảm nhận được hạnh phúc, cho dù cố gắng bao nhiêu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bất ngờ nhận được lời tỏ tình của Khang, sau nhiều đắn đo cân nhắc, cậu cắn răng tự cho mình một cơ hội để tìm kiếm yêu thương. Và rồi, cậu hối hận.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một người không biết yêu lấy bản thân thì làm gì có tư cách nói chuyện yêu thương người khác. Cậu thấy mình như một cái hố đen nuốt chửng tất thảy những gì được ném vào nó mà chẳng đáp lại điều gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Anh ấy không nên gặp phải mình. Cho dù anh ấy yêu mình bao nhiêu mình cũng chẳng thể cảm nhận được." - Cậu nghĩ
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Anh ấy xứng đáng với một người tốt hơn." - Cậu dằn vặt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nam cực kỳ sợ hãi viễn cảnh một ngày Khang hỏi: "Em có yêu anh không?".
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu không đành nói thật, cũng chẳng thể nói dối.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu tìm đủ mọi cách bù đắp cho anh, chăm sóc người yêu từng li từng tí.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh gọi đó là tình yêu. Không. Cậu trống rỗng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đau khổ ập tới bủa vây và cậu mắc kẹt trong đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đến lúc rồi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nam tự nhủ, thong thả bước vào nhà đóng cửa lại. Trái ngược với cơn mưa ồn ã bên ngoài, không gian trong căn nhà nhỏ ấm cúng và dễ chịu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu tiến về phía chiếc giường gỗ trải ga trắng thuần tinh tươm, lẳng lặng nằm xuống. Tay phải chậm rãi đặt lên túi áo ngực, nơi có phong thư không được đề tên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhịp thở dần dần ổn định, khi đã xoa dịu được con tim mình, chàng trai trẻ từ từ nhắm mắt lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Lạch cạch"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một bàn tay thon dài bấm bật lửa, châm sáng loại nến thơm thường được dùng trong trị liệu. Ánh lửa lập lòe phản chiếu qua chiếc nhẫn bạc đeo ở ngón giữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
____
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Who cares if one more light goes out?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
In a sky of a million starsIt flickers, flickers
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Who cares when someone's time runs out?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
If a moment is all we are
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
We're quicker, quicker
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Who cares if one more light goes out?" - One more light (Linkin Park)
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị