Truyện
Trước Sau
Đưa em về phía đại dương · Ngu Văn · 4/13/2026 5:00:00 PM · 0 0

Chương 8: Đưa em về phía đại dương

Người ta thường nói "giá như" khi đã quá muộn.

Bình luận đoạn
Người ta thường nói "giá như" khi đã quá muộn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lần theo địa chỉ ghi phía sau tấm ảnh chụp ngôi nhà gỗ trong hộp bưu phẩm, Khang tìm đường tới một kiến trúc độc lập, trơ trọi giữa cảnh quan thanh vắng. Nơi này vừa thích hợp làm chỗ nghỉ dưỡng giải tỏa áp lực sau công việc căng thẳng, vừa là địa điểm tốt để che giấu tội ác.

Bình luận đoạn
Lần theo địa chỉ ghi phía sau tấm ảnh chụp ngôi nhà gỗ trong hộp bưu phẩm, Khang tìm đường tới một kiến trúc độc lập, trơ trọi giữa cảnh quan thanh vắng. Nơi này vừa thích hợp làm chỗ nghỉ dưỡng giải tỏa áp lực sau công việc căng thẳng, vừa là địa điểm tốt để che giấu tội ác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Theo thông tin anh tra được, đây vốn là nhà mẫu cho dự án khu nghỉ dưỡng ven biển bị rút vốn đầu tư giữa chừng. Khác hoàn toàn với bức ảnh lung linh chụp đã hai năm, trước mặt anh bây giờ chỉ là một căn nhà xuống cấp trầm trọng vì bị bỏ hoang.

Bình luận đoạn
Theo thông tin anh tra được, đây vốn là nhà mẫu cho dự án khu nghỉ dưỡng ven biển bị rút vốn đầu tư giữa chừng. Khác hoàn toàn với bức ảnh lung linh chụp đã hai năm, trước mặt anh bây giờ chỉ là một căn nhà xuống cấp trầm trọng vì bị bỏ hoang.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khang bước lên bậc cầu thang, sàn gỗ mục ruỗng theo thời gian phát ra tiếng cọt kẹt báo hiệu nơi này từ lâu không có người ở. Anh đẩy mạnh cánh cửa nâu khép hờ bị kẹt vào miếng ván sàn vênh lên, tiếng rít chói tai do ma sát bị không gian kín dội lại. Khang dấn bước vào vùng tối chẳng chút do dự như thể tái hiện lại cảnh phim kinh dị phổ biến: dẫu ý thức được nguy hiểm rình rập, nhân vật vẫn cố tình tiến vào ngôi nhà bị quỷ ám.

Bình luận đoạn
Khang bước lên bậc cầu thang, sàn gỗ mục ruỗng theo thời gian phát ra tiếng cọt kẹt báo hiệu nơi này từ lâu không có người ở. Anh đẩy mạnh cánh cửa nâu khép hờ bị kẹt vào miếng ván sàn vênh lên, tiếng rít chói tai do ma sát bị không gian kín dội lại. Khang dấn bước vào vùng tối chẳng chút do dự như thể tái hiện lại cảnh phim kinh dị phổ biến: dẫu ý thức được nguy hiểm rình rập, nhân vật vẫn cố tình tiến vào ngôi nhà bị quỷ ám.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh mở cửa sổ, ánh sáng và gió tràn vào xua tan phần nào không khí u ám vương mùi ẩm mốc. Bụi bặm choàng lên hết thảy đồ đạc một lớp phủ của thời gian. Thu hút sự chú ý của Khang là chiếc hộp màu đen nhám đặt ngay ngắn trên bàn – một bí mật bị niêm phong từ lâu và sẽ mãi ở nguyên chỗ này – chỉ đợi duy nhất mình anh đến xé mở.

Bình luận đoạn
Anh mở cửa sổ, ánh sáng và gió tràn vào xua tan phần nào không khí u ám vương mùi ẩm mốc. Bụi bặm choàng lên hết thảy đồ đạc một lớp phủ của thời gian. Thu hút sự chú ý của Khang là chiếc hộp màu đen nhám đặt ngay ngắn trên bàn – một bí mật bị niêm phong từ lâu và sẽ mãi ở nguyên chỗ này – chỉ đợi duy nhất mình anh đến xé mở.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đôi bàn tay rắn rỏi với khớp xương rõ ràng đặt lên nắp hộp, Khang thà rằng anh không linh cảm được điều gì đang chờ đón phía trước. Chiếc hộp gửi tới nhà anh là di vật của Nam, vậy thì đây còn có thể là gì nữa?

Bình luận đoạn
Đôi bàn tay rắn rỏi với khớp xương rõ ràng đặt lên nắp hộp, Khang thà rằng anh không linh cảm được điều gì đang chờ đón phía trước. Chiếc hộp gửi tới nhà anh là di vật của Nam, vậy thì đây còn có thể là gì nữa?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù đôi tay run lên, anh không cho phép mình do dự.

Bình luận đoạn
Dù đôi tay run lên, anh không cho phép mình do dự.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong khoảnh khắc kéo dài như vô tận, Khang nỗ lực dằn xuống nhịp tim đập loạn nơi lồng ngực, cắn chặt răng khiến quai hàm nổi lên rõ nét, cố gắng mở to đôi mắt ép mình nhìn thẳng.

Bình luận đoạn
Trong khoảnh khắc kéo dài như vô tận, Khang nỗ lực dằn xuống nhịp tim đập loạn nơi lồng ngực, cắn chặt răng khiến quai hàm nổi lên rõ nét, cố gắng mở to đôi mắt ép mình nhìn thẳng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ thoáng chốc, anh ôm chặt hộp tro cốt vào lòng, gục xuống quỳ gối phủ phục trên sàn gỗ cong vênh, run rẩy bật khóc dữ dội. Thứ âm thanh ngập tràn đau đớn và thống thiết phát ra từ căn nhà bỏ hoang như tiếng ré lên của thú hoang sập bẫy, tuyệt vọng níu lấy sinh mạng đang trôi đi trong chớp mắt.

Bình luận đoạn
Chỉ thoáng chốc, anh ôm chặt hộp tro cốt vào lòng, gục xuống quỳ gối phủ phục trên sàn gỗ cong vênh, run rẩy bật khóc dữ dội. Thứ âm thanh ngập tràn đau đớn và thống thiết phát ra từ căn nhà bỏ hoang như tiếng ré lên của thú hoang sập bẫy, tuyệt vọng níu lấy sinh mạng đang trôi đi trong chớp mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khang không thể ngừng tự trách dẫu đã quá muộn màng.

Bình luận đoạn
Khang không thể ngừng tự trách dẫu đã quá muộn màng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ở nơi này hai năm trước, Nam chọn ra đi mãi mãi.

Bình luận đoạn
Ở nơi này hai năm trước, Nam chọn ra đi mãi mãi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Em ấy đã nghĩ gì khi ở đây?"

Bình luận đoạn
"Em ấy đã nghĩ gì khi ở đây?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngày trở về sau chuyến công tác thấy nhà cửa trống trơn không còn đồ đạc gì của cậu, anh đã vô cùng tức giận và thất vọng, trách móc Nam quá tuyệt tình khi cho anh câu trả lời phũ phàng nhường này. Gọi điện thoại không người bắt máy, chẳng biết cậu đi đâu, tối đó anh uống say. Tỉnh lại, mang theo men rượu, anh điên cuồng tìm kiếm. Người yêu anh biến mất như làn gió, anh hỏi thăm khắp nơi mà không ai biết chút tung tích gì của cậu.

Bình luận đoạn
Ngày trở về sau chuyến công tác thấy nhà cửa trống trơn không còn đồ đạc gì của cậu, anh đã vô cùng tức giận và thất vọng, trách móc Nam quá tuyệt tình khi cho anh câu trả lời phũ phàng nhường này. Gọi điện thoại không người bắt máy, chẳng biết cậu đi đâu, tối đó anh uống say. Tỉnh lại, mang theo men rượu, anh điên cuồng tìm kiếm. Người yêu anh biến mất như làn gió, anh hỏi thăm khắp nơi mà không ai biết chút tung tích gì của cậu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đến mọi người cũng lừa dối mình? Em thật sự bốc hơi? Hay em vốn là ảo tưởng hạnh phúc của anh thôi?"

Bình luận đoạn
"Đến mọi người cũng lừa dối mình? Em thật sự bốc hơi? Hay em vốn là ảo tưởng hạnh phúc của anh thôi?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sống bê bết một thời gian, làm ảnh hưởng tới công việc đang đầy hứa hẹn, nhận khiển trách từ cấp trên, Khang đành tự vực mình dậy. Anh đã mất người yêu, không thể mất cả sự nghiệp.

Bình luận đoạn
Sống bê bết một thời gian, làm ảnh hưởng tới công việc đang đầy hứa hẹn, nhận khiển trách từ cấp trên, Khang đành tự vực mình dậy. Anh đã mất người yêu, không thể mất cả sự nghiệp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chỉ là bị cắm sừng, bị đá mà thôi, cứ bết bát mãi chẳng đáng mặt đàn ông." 

Bình luận đoạn
"Chỉ là bị cắm sừng, bị đá mà thôi, cứ bết bát mãi chẳng đáng mặt đàn ông." 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh tự thôi miên chính mình.

Bình luận đoạn
Anh tự thôi miên chính mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ba tháng sau, khi cuộc sống đã dần trở về quỹ đạo, Khang đi gặp giám đốc trung tâm, cũng là người mẹ mà Nam tôn trọng nhất. Từ lời kể của bà, anh mới nghe ngóng được chút tin tức đầu tiên về cậu.

Bình luận đoạn
Ba tháng sau, khi cuộc sống đã dần trở về quỹ đạo, Khang đi gặp giám đốc trung tâm, cũng là người mẹ mà Nam tôn trọng nhất. Từ lời kể của bà, anh mới nghe ngóng được chút tin tức đầu tiên về cậu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Em ấy đang hạnh phúc bên tình mới trong chuyến du lịch vòng quanh thế giới, thỉnh thoảng gửi bưu thiếp từ những đất nước xa xôi về cho mẹ hay tin. Một cuộc sống tươi đẹp đáng ghen tỵ."

Bình luận đoạn
"Em ấy đang hạnh phúc bên tình mới trong chuyến du lịch vòng quanh thế giới, thỉnh thoảng gửi bưu thiếp từ những đất nước xa xôi về cho mẹ hay tin. Một cuộc sống tươi đẹp đáng ghen tỵ."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Em ấy hạnh phúc là tốt rồi."

Bình luận đoạn
"Em ấy hạnh phúc là tốt rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh tự nhủ phải yên lòng, quyết tâm bước tiếp.

Bình luận đoạn
Anh tự nhủ phải yên lòng, quyết tâm bước tiếp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một năm sau, Khang gặp được Khải và mở lòng đón nhận tình yêu mới. Nhờ đó, sống vô cùng hạnh phúc cho tới hiện tại.

Bình luận đoạn
Một năm sau, Khang gặp được Khải và mở lòng đón nhận tình yêu mới. Nhờ đó, sống vô cùng hạnh phúc cho tới hiện tại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hồi tưởng tới đây, Khang đau đớn hối hận khôn cùng. Người bị trầm cảm thường có những dấu hiệu bệnh lý và tín hiệu cầu cứu trước khi họ quyết định tự giải thoát. Với tư cách là người sống chung nhà, đầu gối tay ấp, anh đã làm gì?

Bình luận đoạn
Hồi tưởng tới đây, Khang đau đớn hối hận khôn cùng. Người bị trầm cảm thường có những dấu hiệu bệnh lý và tín hiệu cầu cứu trước khi họ quyết định tự giải thoát. Với tư cách là người sống chung nhà, đầu gối tay ấp, anh đã làm gì?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh chả làm được cái mẹ gì cả. Thờ ơ, lạnh nhạt, không nhận ra những biểu hiện lạ lẫm, thậm chí tự đẩy cậu chìm sâu vào đại dương tối đen. Mỗi khi nằm bên anh nghĩ đến cái chết, tâm trạng em như thế nào? Phải ôm cảm xúc gì khi một mình sắp xếp chu toàn mọi thứ để che giấu việc mình rời khỏi cõi đời.

Bình luận đoạn
Anh chả làm được cái mẹ gì cả. Thờ ơ, lạnh nhạt, không nhận ra những biểu hiện lạ lẫm, thậm chí tự đẩy cậu chìm sâu vào đại dương tối đen. Mỗi khi nằm bên anh nghĩ đến cái chết, tâm trạng em như thế nào? Phải ôm cảm xúc gì khi một mình sắp xếp chu toàn mọi thứ để che giấu việc mình rời khỏi cõi đời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Một năm qua anh vui vẻ hạnh phúc bên người mới, còn em ra đi trong đơn độc liệu có được giải thoát không?"

Bình luận đoạn
"Một năm qua anh vui vẻ hạnh phúc bên người mới, còn em ra đi trong đơn độc liệu có được giải thoát không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vì bị bệnh, cảm xúc tiêu cực có xu hướng lây lan rất mạnh, em không muốn liên lụy đến anh nên mới bỏ đi một mình đúng không?"

Bình luận đoạn
"Vì bị bệnh, cảm xúc tiêu cực có xu hướng lây lan rất mạnh, em không muốn liên lụy đến anh nên mới bỏ đi một mình đúng không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh để một người mắc bệnh lúc còn sống phải chăm sóc mình, khi chết rồi vẫn phải sắp đặt để mình không hay biết gì mà yên tâm bước tiếp. Quá khốn nạn.

Bình luận đoạn
Anh để một người mắc bệnh lúc còn sống phải chăm sóc mình, khi chết rồi vẫn phải sắp đặt để mình không hay biết gì mà yên tâm bước tiếp. Quá khốn nạn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khang quỳ sụp trên sàn gỗ ẩm mốc khóc thương vật vã, để mặc nỗi ân hận xâu xé tâm can.

Bình luận đoạn
Khang quỳ sụp trên sàn gỗ ẩm mốc khóc thương vật vã, để mặc nỗi ân hận xâu xé tâm can.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đau khổ đi vì mày xứng đáng!"

Bình luận đoạn
"Đau khổ đi vì mày xứng đáng!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

...

Bình luận đoạn
...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Em thích vị mằn mặn của gió biển

Bình luận đoạn
"Em thích vị mằn mặn của gió biển

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thích cảm giác đi trên cát sỏi ẩm ướt

Bình luận đoạn
Thích cảm giác đi trên cát sỏi ẩm ướt

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em nói tro cốt nên rải xuống biển sâu

Bình luận đoạn
Em nói tro cốt nên rải xuống biển sâu

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em hỏi tôi sau khi chết sẽ đi về đâu

Bình luận đoạn
Em hỏi tôi sau khi chết sẽ đi về đâu

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có ai yêu thương em hay không?

Bình luận đoạn
Có ai yêu thương em hay không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tất cả đều tan thành mây khói

Bình luận đoạn
Tất cả đều tan thành mây khói

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không kịp nữa, không kịp nữa rồi."  - Đáy biển (lời dịch Sakura Shan).

Bình luận đoạn
Không kịp nữa, không kịp nữa rồi."  - Đáy biển (lời dịch Sakura Shan).

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Hết -

Bình luận đoạn
- Hết -

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!