[Tiễn Nga - 戬娥] Nhất Nhãn Vạn Niên, Nhất Thành Bất Biến

Truyện
Trước Sau

"Tiên tử, sức khỏe của người..."

Bình luận đoạn
"Tiên tử, sức khỏe của người..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta đỡ nhiều rồi, cảm tạ Triển hộ vệ đã quan tâm."

Bình luận đoạn
"Ta đỡ nhiều rồi, cảm tạ Triển hộ vệ đã quan tâm."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhưng Tiên tử, Triển mỗ sợ rằng với tình trạng của người hiện tại, sẽ dễ nhiễm phải Phong Hàn mà sinh thêm bệnh, hay là người..."

Bình luận đoạn
"Nhưng Tiên tử, Triển mỗ sợ rằng với tình trạng của người hiện tại, sẽ dễ nhiễm phải Phong Hàn mà sinh thêm bệnh, hay là người..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không sao đâu. Đã lâu rồi ta không ra ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, thực sự đã gần như quên mất nơi đây thế nào rồi." Cô uyển chuyển ngắt lời hắn, và Triển chiêu chỉ còn biết đứng đó, ngây ngốc nhìn người trước mặt.

Bình luận đoạn
"Không sao đâu. Đã lâu rồi ta không ra ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, thực sự đã gần như quên mất nơi đây thế nào rồi." Cô uyển chuyển ngắt lời hắn, và Triển chiêu chỉ còn biết đứng đó, ngây ngốc nhìn người trước mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thấy hắn không còn gì để hỏi, Hằng Nga lại quay đầu về phía bầu trời rộng lớn trải dài những dải mây trắng ấy một lần nữa, để mặc cho hai người họ chìm vào trong khoảng không tĩnh lặng. Kỳ lạ thay, cái sự tĩnh lặng này chẳng mang một nỗi đơn độc, cũng chẳng ngột ngạt hay tiếc thương. Không, cái sự tĩnh lặng này là một dãy màu bình yên, tựa như màu của đại dương khi đắm mình trong sương đêm. Một khoảng lặng mà Triển chiêu sẵn lòng chìm vào, như đứa trẻ được ôm bởi bàn tay dịu dàng của mẹ nó.

Bình luận đoạn
Thấy hắn không còn gì để hỏi, Hằng Nga lại quay đầu về phía bầu trời rộng lớn trải dài những dải mây trắng ấy một lần nữa, để mặc cho hai người họ chìm vào trong khoảng không tĩnh lặng. Kỳ lạ thay, cái sự tĩnh lặng này chẳng mang một nỗi đơn độc, cũng chẳng ngột ngạt hay tiếc thương. Không, cái sự tĩnh lặng này là một dãy màu bình yên, tựa như màu của đại dương khi đắm mình trong sương đêm. Một khoảng lặng mà Triển chiêu sẵn lòng chìm vào, như đứa trẻ được ôm bởi bàn tay dịu dàng của mẹ nó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô thẫn thờ ngắm cảnh, còn hắn thì ôn nhu nhìn cô.

Bình luận đoạn
Cô thẫn thờ ngắm cảnh, còn hắn thì ôn nhu nhìn cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một người đã chu du khắp mọi miền đất nước như hắn thì hiếm có gì mà hắn chưa nhìn qua.

Bình luận đoạn
Một người đã chu du khắp mọi miền đất nước như hắn thì hiếm có gì mà hắn chưa nhìn qua.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Huống hồ là quang cảnh trước mặt là thứ mà hắn ở trong Phủ Khai Phong đã thấy quá nhiều lần.

Bình luận đoạn
Huống hồ là quang cảnh trước mặt là thứ mà hắn ở trong Phủ Khai Phong đã thấy quá nhiều lần.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu liếc nhìn về nơi ánh mắt cô đang hướng tới.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu liếc nhìn về nơi ánh mắt cô đang hướng tới.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rõ ràng cùng là một cảnh vật, cùng là vị trí mà hắn hay đứng ngắm.

Bình luận đoạn
Rõ ràng cùng là một cảnh vật, cùng là vị trí mà hắn hay đứng ngắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng trong mắt hắn lại có chút đẹp hơn mọi ngày.

Bình luận đoạn
Nhưng trong mắt hắn lại có chút đẹp hơn mọi ngày.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Kỳ lạ thật.

Bình luận đoạn
Kỳ lạ thật.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không hiểu sao lúc này, Triển Chiêu lại thấy có phần nào đó khác biệt.

Bình luận đoạn
Không hiểu sao lúc này, Triển Chiêu lại thấy có phần nào đó khác biệt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Người ta hay nói đông chính là mùa của cái chết và ra đi, nhưng sự thật mùa thu mới chính là mùa của kết thúc. Ngươi thấy đấy, khi cây bắt đầu thay lá, chúng đang chuẩn bị cho mùa đông, mùa của sự khắc nghiệt mà chính trong gió sương tuyết đổ ấy, thực chất là đang tích tụ năng lượng để chuẩn bị ngày được nảy mầm dưới làn gió xuân ấm áp. Ta tự hỏi, không biết dưới lớp tuyết đông giá ấy, có hạt mầm nào đang háo hức ngóng chờ ngày vươn mình hay chưa?"

Bình luận đoạn
"Người ta hay nói đông chính là mùa của cái chết và ra đi, nhưng sự thật mùa thu mới chính là mùa của kết thúc. Ngươi thấy đấy, khi cây bắt đầu thay lá, chúng đang chuẩn bị cho mùa đông, mùa của sự khắc nghiệt mà chính trong gió sương tuyết đổ ấy, thực chất là đang tích tụ năng lượng để chuẩn bị ngày được nảy mầm dưới làn gió xuân ấm áp. Ta tự hỏi, không biết dưới lớp tuyết đông giá ấy, có hạt mầm nào đang háo hức ngóng chờ ngày vươn mình hay chưa?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thanh âm mềm mỏng và có chút gì đó nghiền ngẫm của cô khiến cho hắn ngẩn người.

Bình luận đoạn
Thanh âm mềm mỏng và có chút gì đó nghiền ngẫm của cô khiến cho hắn ngẩn người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu không phải vì biết người con gái ấy là tiên tử từ trên trời, với vẻ ngoài trẻ trung đó của Hằng Nga, ai dám nói cô đã sống rất lâu để mà nói lên những lời nói đó đâu?

Bình luận đoạn
Nếu không phải vì biết người con gái ấy là tiên tử từ trên trời, với vẻ ngoài trẻ trung đó của Hằng Nga, ai dám nói cô đã sống rất lâu để mà nói lên những lời nói đó đâu?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng hắn không đáp lời, cô đang đắm chìm vào những suy tư của mình nên mới thốt ra những câu như vậy.

Bình luận đoạn
Nhưng hắn không đáp lời, cô đang đắm chìm vào những suy tư của mình nên mới thốt ra những câu như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Triển Chiêu" một lần nữa âm thanh dịu dàng kia lại vang lên. Triển Chiêu chưa bao giờ nghĩ sẽ nghe được âm thanh của hàng ngàn bông ngọc lan lung linh trong gió tạo thành tên hắn lại đẹp đẽ và thoát tục như vậy.

Bình luận đoạn
"Triển Chiêu" một lần nữa âm thanh dịu dàng kia lại vang lên. Triển Chiêu chưa bao giờ nghĩ sẽ nghe được âm thanh của hàng ngàn bông ngọc lan lung linh trong gió tạo thành tên hắn lại đẹp đẽ và thoát tục như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cám ơn ngươi khi đó đã cố gắng chống cự đến cùng, nếu không, e rằng ta đã chết trước cả khi gặp lại chàng ấy..."

Bình luận đoạn
"Cám ơn ngươi khi đó đã cố gắng chống cự đến cùng, nếu không, e rằng ta đã chết trước cả khi gặp lại chàng ấy..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tiên tử, xin đừng nói vậy. Khi đó là Triển mỗ đã làm người bị thương..."

Bình luận đoạn
"Tiên tử, xin đừng nói vậy. Khi đó là Triển mỗ đã làm người bị thương..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không, nếu không phải vì ngươi có ý chí kiên cường, ngươi sớm đã bị pháp thuật của Hắc Liên Bằng nuốt chửng từ lâu rồi. Triển Chiêu, ta tin rằng sau này, thành tựu của ngươi sẽ còn vượt xa hơn bây giờ!" Ánh mắt cô kiên định đến mức hắn cũng vô thức gật đầu đồng ý với cô.

Bình luận đoạn
"Không, nếu không phải vì ngươi có ý chí kiên cường, ngươi sớm đã bị pháp thuật của Hắc Liên Bằng nuốt chửng từ lâu rồi. Triển Chiêu, ta tin rằng sau này, thành tựu của ngươi sẽ còn vượt xa hơn bây giờ!" Ánh mắt cô kiên định đến mức hắn cũng vô thức gật đầu đồng ý với cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cho đến khi hắn sực mình tỉnh lại thì cô đã tiếp tục nhìn lên khung trời đầy nắng kia.

Bình luận đoạn
Cho đến khi hắn sực mình tỉnh lại thì cô đã tiếp tục nhìn lên khung trời đầy nắng kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật không thể tin được.

Bình luận đoạn
Thật không thể tin được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô là đang khen hắn, hơn nữa, cô còn gọi tên hắn những hai lần...

Bình luận đoạn
Cô là đang khen hắn, hơn nữa, cô còn gọi tên hắn những hai lần...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rõ ràng chỉ là gọi thẳng tên hắn, nhưng với hắn mà nói, đó là một cảm xúc khó nói thành lời.

Bình luận đoạn
Rõ ràng chỉ là gọi thẳng tên hắn, nhưng với hắn mà nói, đó là một cảm xúc khó nói thành lời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Điều này vô tình thắp lên trong lòng hắn một tia hy vọng, nhỏ nhoi như ánh lửa lập lòe trong đêm tối vô vọng.

Bình luận đoạn
Điều này vô tình thắp lên trong lòng hắn một tia hy vọng, nhỏ nhoi như ánh lửa lập lòe trong đêm tối vô vọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

A...

Bình luận đoạn
A...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy ra, chính vì hắn đã có trong tim điều đẹp đẽ nhất, cho nên chỉ cần là thứ người ấy thích, hết thảy mọi thứ xung quanh đều trở nên tươi đẹp và rạng ngời hơn bình thường.

Bình luận đoạn
Vậy ra, chính vì hắn đã có trong tim điều đẹp đẽ nhất, cho nên chỉ cần là thứ người ấy thích, hết thảy mọi thứ xung quanh đều trở nên tươi đẹp và rạng ngời hơn bình thường.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là khung cảnh dẫu có đẹp đến đâu cũng không thể sánh bằng người trước mặt.

Bình luận đoạn
Chỉ là khung cảnh dẫu có đẹp đến đâu cũng không thể sánh bằng người trước mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nếu có thể cùng người yêu, sống đơn giản như thế này trong một nơi non nước hữu tình suốt cả đời, thì hạnh phúc biết bao..." Hắn nghe được tiếng cô thủ thỉ, lại chẳng hay biết cơ thể đã tự khắc ghi câu nói này sâu trong lòng.

Bình luận đoạn
"Nếu có thể cùng người yêu, sống đơn giản như thế này trong một nơi non nước hữu tình suốt cả đời, thì hạnh phúc biết bao..." Hắn nghe được tiếng cô thủ thỉ, lại chẳng hay biết cơ thể đã tự khắc ghi câu nói này sâu trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không biết có phải vì bị tác động bởi quang cảnh yên bình trước mặt hay không mà trong tâm trí cô hiện lên luồng suy nghĩ như vậy: chỉ muốn cùng Nhị Lang rời khỏi chốn đau thương này, đi đến một nơi chỉ có cô, anh, Thiền Nhi và Hao Thiên Khuyển. Không còn bận tâm đến chốn dân gian đầy đau khổ này nữa, chỉ có bốn người quây quần bên nhau sớm tối. Cô và muội ấy thì dệt vải bán lấy tiền, anh thì làm kinh doanh buôn bán nào đó...

Bình luận đoạn
Không biết có phải vì bị tác động bởi quang cảnh yên bình trước mặt hay không mà trong tâm trí cô hiện lên luồng suy nghĩ như vậy: chỉ muốn cùng Nhị Lang rời khỏi chốn đau thương này, đi đến một nơi chỉ có cô, anh, Thiền Nhi và Hao Thiên Khuyển. Không còn bận tâm đến chốn dân gian đầy đau khổ này nữa, chỉ có bốn người quây quần bên nhau sớm tối. Cô và muội ấy thì dệt vải bán lấy tiền, anh thì làm kinh doanh buôn bán nào đó...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Haiz... chỉ tiếc rằng cả hai người đều không phải người tầm thường, họ có số mạng của riêng mình. Không thể đem hạnh phúc tư lợi của cá nhân lên trên bá tánh được.

Bình luận đoạn
Haiz... chỉ tiếc rằng cả hai người đều không phải người tầm thường, họ có số mạng của riêng mình. Không thể đem hạnh phúc tư lợi của cá nhân lên trên bá tánh được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô mỉm cười rồi lắc đầu.

Bình luận đoạn
Cô mỉm cười rồi lắc đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lẽ ở lại nhân giới quá lâu khiến cô ngày càng không muốn rời xa nơi ấm áp này.

Bình luận đoạn
Có lẽ ở lại nhân giới quá lâu khiến cô ngày càng không muốn rời xa nơi ấm áp này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng vấn đề ở đây là...

Bình luận đoạn
Nhưng vấn đề ở đây là...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga ở bên cạnh dù muốn phớt lờ cũng không thể tiếp tục được nữa vì ánh mắt nóng bỏng của ai kia.

Bình luận đoạn
Hằng Nga ở bên cạnh dù muốn phớt lờ cũng không thể tiếp tục được nữa vì ánh mắt nóng bỏng của ai kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Làm sao hắn ta có thể thờ ơ trước cảnh sắc dịu dàng đẹp đẽ như trời xanh, mây trắng, gió mát, nắng ấm chứ?

Bình luận đoạn
Làm sao hắn ta có thể thờ ơ trước cảnh sắc dịu dàng đẹp đẽ như trời xanh, mây trắng, gió mát, nắng ấm chứ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô nhức đầu nghĩ.

Bình luận đoạn
Cô nhức đầu nghĩ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga quyết định dừng việc mình đang làm, nghiêng đầu nhìn hắn, hỏi với vẻ khó hiểu: "Ngươi không thấy những phong cảnh này rất đẹp sao?"

Bình luận đoạn
Hằng Nga quyết định dừng việc mình đang làm, nghiêng đầu nhìn hắn, hỏi với vẻ khó hiểu: "Ngươi không thấy những phong cảnh này rất đẹp sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu không vì cô bất chợt quay sang mà lảng tránh ánh mắt cô, kiên nhẫn đáp: "Rất đẹp."

Bình luận đoạn
Triển Chiêu không vì cô bất chợt quay sang mà lảng tránh ánh mắt cô, kiên nhẫn đáp: "Rất đẹp."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhưng sự hứng thú Triển hộ vệ thể hiện dường như cho thấy những cảnh sắc này đối với ngươi đều rất bình thường, nó thực không ảnh hưởng gì đến tâm tình ngươi sao?"

Bình luận đoạn
"Nhưng sự hứng thú Triển hộ vệ thể hiện dường như cho thấy những cảnh sắc này đối với ngươi đều rất bình thường, nó thực không ảnh hưởng gì đến tâm tình ngươi sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Trong lòng Triển mỗ đã có phong cảnh đẹp nhất, những thứ này không tính là gì cả."

Bình luận đoạn
"Trong lòng Triển mỗ đã có phong cảnh đẹp nhất, những thứ này không tính là gì cả."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Phong cảnh đẹp nhất? Ở đâu?"

Bình luận đoạn
"Phong cảnh đẹp nhất? Ở đâu?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa hỏi, cô vừa dùng đôi mắt trong veo nhìn hắn, nhẹ nhàng chớp chớp.

Bình luận đoạn
Vừa hỏi, cô vừa dùng đôi mắt trong veo nhìn hắn, nhẹ nhàng chớp chớp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu được thì cô và Dương Tiễn có thể nhân lúc cả hai còn rảnh rỗi mà đi thăm thú nơi ấy.

Bình luận đoạn
Nếu được thì cô và Dương Tiễn có thể nhân lúc cả hai còn rảnh rỗi mà đi thăm thú nơi ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt của Triển Chiêu lập tức trở nên sâu thẳm vô cùng. Lúc này, trong lòng có suy nghĩ mà chỉ riêng bản thân biết.

Bình luận đoạn
Ánh mắt của Triển Chiêu lập tức trở nên sâu thẳm vô cùng. Lúc này, trong lòng có suy nghĩ mà chỉ riêng bản thân biết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mỗi người thực chất đều có sự lựa chọn riêng, người thì dành cả đời tâm huyết rèn luyện một loại võ công, người thì chu du khắp chốn với lý tưởng sẽ tiêu diệt hết cái ác của thế gian. Triển Chiêu từ nhỏ đã trải qua bao phong ba bão táp, có khó khăn hay nguy hiểm nào chưa trải qua, có giai nhân nào chưa từng gặp và Triển Chiêu cũng không phải gỗ đá, sắt thép mà không có cảm xúc. Hắn thừa nhận mình đã đem lòng yêu thích vài người trong số đó, cũng từng muốn chung sống với một trong số họ đến khi bạc đầu và rồi sống bình dị, an nhàn đến khi kết thúc một kiếp sống.

Bình luận đoạn
Mỗi người thực chất đều có sự lựa chọn riêng, người thì dành cả đời tâm huyết rèn luyện một loại võ công, người thì chu du khắp chốn với lý tưởng sẽ tiêu diệt hết cái ác của thế gian. Triển Chiêu từ nhỏ đã trải qua bao phong ba bão táp, có khó khăn hay nguy hiểm nào chưa trải qua, có giai nhân nào chưa từng gặp và Triển Chiêu cũng không phải gỗ đá, sắt thép mà không có cảm xúc. Hắn thừa nhận mình đã đem lòng yêu thích vài người trong số đó, cũng từng muốn chung sống với một trong số họ đến khi bạc đầu và rồi sống bình dị, an nhàn đến khi kết thúc một kiếp sống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thế nhưng đó là trước khi hắn gặp tiên tử. Lần đầu tiên hắn có suy nghĩ, mặc cho cô có đồng ý bên hắn không, hắn sẽ cứ ở như vậy mà chờ đợi cô ngoảnh đầu lại nhìn bản thân một cái. Nhiều người sẽ nghĩ là cố chấp, nhưng mấy ai có thể đứng trong hoàn cảnh của hắn mà dám nói không yêu một người như cô?

Bình luận đoạn
Thế nhưng đó là trước khi hắn gặp tiên tử. Lần đầu tiên hắn có suy nghĩ, mặc cho cô có đồng ý bên hắn không, hắn sẽ cứ ở như vậy mà chờ đợi cô ngoảnh đầu lại nhìn bản thân một cái. Nhiều người sẽ nghĩ là cố chấp, nhưng mấy ai có thể đứng trong hoàn cảnh của hắn mà dám nói không yêu một người như cô?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ai bảo từ đầu hắn đã chạm đến đóa tuyết liên kiêu hãnh mọc ngược chiều gió nơi núi cao hiểm trở, đã được chiêm ngưỡng khoảnh khắc rực rỡ ấy, thì còn thú vui trần gian nào trên đời có thể làm cho hắn hứng thú nữa. Với hắn, tất cả chỉ như thoáng qua mà thôi.

Bình luận đoạn
Ai bảo từ đầu hắn đã chạm đến đóa tuyết liên kiêu hãnh mọc ngược chiều gió nơi núi cao hiểm trở, đã được chiêm ngưỡng khoảnh khắc rực rỡ ấy, thì còn thú vui trần gian nào trên đời có thể làm cho hắn hứng thú nữa. Với hắn, tất cả chỉ như thoáng qua mà thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga chờ câu trả lời của người kia, nhưng đợi hoài vẫn chỉ thấy hắn nhìn mình, ánh mắt dịu dàng và thâm tình đến quen thuộc.

Bình luận đoạn
Hằng Nga chờ câu trả lời của người kia, nhưng đợi hoài vẫn chỉ thấy hắn nhìn mình, ánh mắt dịu dàng và thâm tình đến quen thuộc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong đôi mắt y hệt như anh, cô chỉ thấy duy nhất hình bóng chính mình.

Bình luận đoạn
Trong đôi mắt y hệt như anh, cô chỉ thấy duy nhất hình bóng chính mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một dự cảm chẳng lành dâng lên, cô ho nhẹ một tiếng, xoay đầu sang hướng khác, nhỏ giọng nói:

Bình luận đoạn
Một dự cảm chẳng lành dâng lên, cô ho nhẹ một tiếng, xoay đầu sang hướng khác, nhỏ giọng nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi không muốn nói cũng không sao, dù sao thì ta..."

Bình luận đoạn
"Ngươi không muốn nói cũng không sao, dù sao thì ta..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Người vốn đã biết câu trả lời rồi, không phải sao?"

Bình luận đoạn
"Người vốn đã biết câu trả lời rồi, không phải sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tâm ý của Triển Chiêu, chẳng lẽ người vẫn không hiểu? Tiên tử thông minh như vậy, tại hạ không tin người lại không nhận ra.

Bình luận đoạn
Tâm ý của Triển Chiêu, chẳng lẽ người vẫn không hiểu? Tiên tử thông minh như vậy, tại hạ không tin người lại không nhận ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga sượng người, đối diện với sự ôn nhu ấy, trong lòng càng căng thẳng, tự trách bản thân tại sao lại không phát hiện ra ẩn ý của hắn mà lại càng hỏi thêm vào.

Bình luận đoạn
Hằng Nga sượng người, đối diện với sự ôn nhu ấy, trong lòng càng căng thẳng, tự trách bản thân tại sao lại không phát hiện ra ẩn ý của hắn mà lại càng hỏi thêm vào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chẳng lẽ chỉ mới mấy tháng ngủ say mà giác quan thứ sáu của cô đã bị bào mòn?

Bình luận đoạn
Chẳng lẽ chỉ mới mấy tháng ngủ say mà giác quan thứ sáu của cô đã bị bào mòn?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi... tội tình gì ngươi phải một mực yêu người như ta. Với thân phận của ngươi, cộng thêm tướng mạo này, chỉ cần ngươi muốn, sẽ có rất nhiều tiểu thư danh môn khuê các chấp nhận gả cho ngươi. Tại sao phải bám chặt lấy điều không thể?"

Bình luận đoạn
"Ngươi... tội tình gì ngươi phải một mực yêu người như ta. Với thân phận của ngươi, cộng thêm tướng mạo này, chỉ cần ngươi muốn, sẽ có rất nhiều tiểu thư danh môn khuê các chấp nhận gả cho ngươi. Tại sao phải bám chặt lấy điều không thể?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Triển hộ vệ, thời gian chúng ta quen biết nhau, tuy không dài nhưng ta biết ngươi vốn không thích cường quyền hay quan lại mà lại vẫn chấp nhận làm quan dưới trướng của Bao đại nhân. Có thể nói ngươi cả đời lấy tình nghĩa làm gốc, là người thuộc về người trong thiên hạ, thuộc về những người dân chịu áp bức."

Bình luận đoạn
"Triển hộ vệ, thời gian chúng ta quen biết nhau, tuy không dài nhưng ta biết ngươi vốn không thích cường quyền hay quan lại mà lại vẫn chấp nhận làm quan dưới trướng của Bao đại nhân. Có thể nói ngươi cả đời lấy tình nghĩa làm gốc, là người thuộc về người trong thiên hạ, thuộc về những người dân chịu áp bức."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nếu ngươi cứ cố chấp không buông, làm sao có thể toàn tâm toàn ý mà dốc hết lòng giúp đỡ ông ấy giải án oan cho các nạn nhân của nhân gian đây?"

Bình luận đoạn
"Nếu ngươi cứ cố chấp không buông, làm sao có thể toàn tâm toàn ý mà dốc hết lòng giúp đỡ ông ấy giải án oan cho các nạn nhân của nhân gian đây?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tiên tử, thứ cho Triển mỗ mạo muội hỏi thẳng, tại sao tiên tử lại cho rằng một người trong lòng hướng về bá tánh chúng sinh thì lại không thể có tình yêu cho riêng mình? Tại hạ thực không hiểu việc giữa yêu một người và bảo vệ dân chúng thì có quan hệ gì đến nhau?"

Bình luận đoạn
"Tiên tử, thứ cho Triển mỗ mạo muội hỏi thẳng, tại sao tiên tử lại cho rằng một người trong lòng hướng về bá tánh chúng sinh thì lại không thể có tình yêu cho riêng mình? Tại hạ thực không hiểu việc giữa yêu một người và bảo vệ dân chúng thì có quan hệ gì đến nhau?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghe những lời chất vấn tuy nhẹ nhàng nhưng nội dung trong đó lại khiến cho người còn lại là cô không biết nên ứng xử thế nào.

Bình luận đoạn
Nghe những lời chất vấn tuy nhẹ nhàng nhưng nội dung trong đó lại khiến cho người còn lại là cô không biết nên ứng xử thế nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tại sao?

Bình luận đoạn
Tại sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rõ ràng là hai người khác nhau, không phải sao?

Bình luận đoạn
Rõ ràng là hai người khác nhau, không phải sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thế nhưng cả quan điểm và sự kiên trì đến chấp niệm đó lại y hệt nhau như vậy?

Bình luận đoạn
Thế nhưng cả quan điểm và sự kiên trì đến chấp niệm đó lại y hệt nhau như vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga thông qua người đối diện như nhớ đến một ngàn năm ngắm trăng đau khổ của người thương trong tương tư và tuyệt vọng, nhớ đến ánh mắt tràn ngập tình yêu nhưng buộc phải kìm nén đó, nhớ đến cái cách người nọ sau khi họp bàn ở Lăng Tiêu Cung xong vẫn luôn âm thầm đi sau cô, và rồi thỉnh thoảng lại không thể kiểm soát được mà đã bày tỏ tình cảm thẳng thắn khiến cô bối rối...

Bình luận đoạn
Hằng Nga thông qua người đối diện như nhớ đến một ngàn năm ngắm trăng đau khổ của người thương trong tương tư và tuyệt vọng, nhớ đến ánh mắt tràn ngập tình yêu nhưng buộc phải kìm nén đó, nhớ đến cái cách người nọ sau khi họp bàn ở Lăng Tiêu Cung xong vẫn luôn âm thầm đi sau cô, và rồi thỉnh thoảng lại không thể kiểm soát được mà đã bày tỏ tình cảm thẳng thắn khiến cô bối rối...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lồng ngực cuồn cuộn những cơn sóng cảm xúc đầy đau khổ, thương xót cho Dương Tiễn, Hằng Nga thực sự không hiểu, tại sao anh lại cứng đầu đến mức ương ngạnh như thế?

Bình luận đoạn
Lồng ngực cuồn cuộn những cơn sóng cảm xúc đầy đau khổ, thương xót cho Dương Tiễn, Hằng Nga thực sự không hiểu, tại sao anh lại cứng đầu đến mức ương ngạnh như thế?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu cô không cho anh cơ hội, không lẽ anh sẽ mãi chờ đợi trong vô vọng thế sao?

Bình luận đoạn
Nếu cô không cho anh cơ hội, không lẽ anh sẽ mãi chờ đợi trong vô vọng thế sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người đàn ông đó... thật là ngốc quá.

Bình luận đoạn
Người đàn ông đó... thật là ngốc quá.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tiên tử, người..."

Bình luận đoạn
"Tiên tử, người..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghe được tiếng người kia có gì không ổn, vẻ mặt lại có gì đó hơi ngỡ ngàng, Hằng Nga nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, chớp chớp đôi mắt đã rơm rớm những dòng lệ chực trào.

Bình luận đoạn
Nghe được tiếng người kia có gì không ổn, vẻ mặt lại có gì đó hơi ngỡ ngàng, Hằng Nga nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, chớp chớp đôi mắt đã rơm rớm những dòng lệ chực trào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu lúng túng, không biết tại sao cô lại đứng ngây ra đó, gương mặt mang nét mơ màng, rồi bản thân lại tiếp tục chứng kiến sự đong đầy của những giọt nước mắt lấp lánh trong con ngươi xinh đẹp đó.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu lúng túng, không biết tại sao cô lại đứng ngây ra đó, gương mặt mang nét mơ màng, rồi bản thân lại tiếp tục chứng kiến sự đong đầy của những giọt nước mắt lấp lánh trong con ngươi xinh đẹp đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là bản thân đã nói sai gì à? Nếu là Triệu Linh muội muội, hắn đã chẳng nề hà gì mà đi đến ôm muội ấy vào lòng mà an ủi, còn không thì là xoa đầu, nhưng nữ tử trước mặt lại là một tiên tử thật sự... Hắn không biết nên làm thế nào thì mới không mạo phạm đến cô ấy.

Bình luận đoạn
Là bản thân đã nói sai gì à? Nếu là Triệu Linh muội muội, hắn đã chẳng nề hà gì mà đi đến ôm muội ấy vào lòng mà an ủi, còn không thì là xoa đầu, nhưng nữ tử trước mặt lại là một tiên tử thật sự... Hắn không biết nên làm thế nào thì mới không mạo phạm đến cô ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta không sao."

Bình luận đoạn
"Ta không sao."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Âm điệu tuy đã bình tĩnh nhưng vẫn nghe ra được chút chút nức nở, chút muốn khóc đó, Triển Chiêu đau lòng không thôi. Đừng nói là khóc, bản thân hắn không đời nào muốn cô phải chịu bất kỳ ủy khuất hay khổ sở nào, bất chợt muốn mở miệng lên tiếng.

Bình luận đoạn
Âm điệu tuy đã bình tĩnh nhưng vẫn nghe ra được chút chút nức nở, chút muốn khóc đó, Triển Chiêu đau lòng không thôi. Đừng nói là khóc, bản thân hắn không đời nào muốn cô phải chịu bất kỳ ủy khuất hay khổ sở nào, bất chợt muốn mở miệng lên tiếng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vậy..."

Bình luận đoạn
"Vậy..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Triển hộ vệ, ngươi còn trẻ, ngươi thực sự không hiểu mặt trái của chấp niệm đáng sợ đến mức nào... Ta thực sự khuyên ngươi một câu: Đừng tự trói buộc bản thân nữa. Hãy buông tay đi, buông tha cho chính mình mới là điều tốt nhất ngươi nên làm."

Bình luận đoạn
"Triển hộ vệ, ngươi còn trẻ, ngươi thực sự không hiểu mặt trái của chấp niệm đáng sợ đến mức nào... Ta thực sự khuyên ngươi một câu: Đừng tự trói buộc bản thân nữa. Hãy buông tay đi, buông tha cho chính mình mới là điều tốt nhất ngươi nên làm."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sự cắt ngang lạnh lùng trong từng câu chữ cô thốt ra khiến cả người hắn như bị nhốt trong hầm băng.

Bình luận đoạn
Sự cắt ngang lạnh lùng trong từng câu chữ cô thốt ra khiến cả người hắn như bị nhốt trong hầm băng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lạnh lẽo đến tột cùng.

Bình luận đoạn
Lạnh lẽo đến tột cùng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cay đắng làm sao khi lời yêu chưa kịp bật ra đã bị vùi dập...

Bình luận đoạn
Cay đắng làm sao khi lời yêu chưa kịp bật ra đã bị vùi dập...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những lời thổ lộ bỗng nghẹn ứ lại trong cổ họng, hơi thở thì như bị thít chặt lại không thể thở nổi.

Bình luận đoạn
Những lời thổ lộ bỗng nghẹn ứ lại trong cổ họng, hơi thở thì như bị thít chặt lại không thể thở nổi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đây mới là dáng vẻ nên có của Hằng Nga tiên tử sao?

Bình luận đoạn
Đây mới là dáng vẻ nên có của Hằng Nga tiên tử sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Băng sương giá tuyết, hờ hững lãnh đạm.

Bình luận đoạn
Băng sương giá tuyết, hờ hững lãnh đạm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tại hạ..."

Bình luận đoạn
"Tại hạ..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Triển hộ vệ, ân tình ngươi giúp đỡ ta, Hằng Nga nhất định sẽ báo đáp. Ngươi hãy suy nghĩ kĩ về điều ngươi muốn, rồi hãy đến gặp ta."

Bình luận đoạn
"Triển hộ vệ, ân tình ngươi giúp đỡ ta, Hằng Nga nhất định sẽ báo đáp. Ngươi hãy suy nghĩ kĩ về điều ngươi muốn, rồi hãy đến gặp ta."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói rồi, không đợi người đối diện trả lời, cô đã cất bước đi thẳng tới gian bếp, không nỡ lòng nhìn khuôn mặt y hệt anh trở nên dần bi thương qua từng câu nói của cô.

Bình luận đoạn
Nói rồi, không đợi người đối diện trả lời, cô đã cất bước đi thẳng tới gian bếp, không nỡ lòng nhìn khuôn mặt y hệt anh trở nên dần bi thương qua từng câu nói của cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sao cô có thể không hiểu sự tan vỡ cùng buồn bã trong đôi mắt đó?

Bình luận đoạn
Sao cô có thể không hiểu sự tan vỡ cùng buồn bã trong đôi mắt đó?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật sự rất giống với Nhị Lang trước kia. Lòng cô bỗng trở nên khó chịu dị thường, cảm giác giằng xé không rõ ràng khiến cô thấy không biết làm sao mới phải.

Bình luận đoạn
Thật sự rất giống với Nhị Lang trước kia. Lòng cô bỗng trở nên khó chịu dị thường, cảm giác giằng xé không rõ ràng khiến cô thấy không biết làm sao mới phải.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô không muốn làm tổn thương đến tình cảm của hắn, nhất là khi hắn mang dáng vóc hệt như người cô yêu, càng làm cô khó mà mở lời nói ra những câu tàn nhẫn được.

Bình luận đoạn
Cô không muốn làm tổn thương đến tình cảm của hắn, nhất là khi hắn mang dáng vóc hệt như người cô yêu, càng làm cô khó mà mở lời nói ra những câu tàn nhẫn được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói thế nào thì Triển Chiêu cũng đã có một tình cảm không nên có với cô.

Bình luận đoạn
Nói thế nào thì Triển Chiêu cũng đã có một tình cảm không nên có với cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là lỗi của cô ngay từ lúc bắt đầu.

Bình luận đoạn
Là lỗi của cô ngay từ lúc bắt đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hơn nữa... Hằng Nga thực không đành lòng khi nhìn thấy một người anh hùng khí khái, trượng nghĩa như hắn cứ mãi vấn vương với mối tình vô vọng này với mình.

Bình luận đoạn
Hơn nữa... Hằng Nga thực không đành lòng khi nhìn thấy một người anh hùng khí khái, trượng nghĩa như hắn cứ mãi vấn vương với mối tình vô vọng này với mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô nắm chặt tay, nếu không một lần nói rõ ràng, dứt khoát, chỉ e sẽ khiến cho hắn càng thêm lún sâu vào thôi.

Bình luận đoạn
Cô nắm chặt tay, nếu không một lần nói rõ ràng, dứt khoát, chỉ e sẽ khiến cho hắn càng thêm lún sâu vào thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu còn do dự, chần chừ, sẽ còn có thêm một người nữa phải chịu sự đau khổ tương tư giống với người thương.

Bình luận đoạn
Nếu còn do dự, chần chừ, sẽ còn có thêm một người nữa phải chịu sự đau khổ tương tư giống với người thương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đã đến lúc phải chấm dứt tất cả chuyện này.

Bình luận đoạn
Đã đến lúc phải chấm dứt tất cả chuyện này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu, thành thật xin lỗi.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu, thành thật xin lỗi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngươi xứng đáng với người con gái tốt hơn, người mà sẽ yêu ngươi nhiều như ngươi yêu người ấy.

Bình luận đoạn
Ngươi xứng đáng với người con gái tốt hơn, người mà sẽ yêu ngươi nhiều như ngươi yêu người ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn đau đớn nhìn bóng lưng lạnh lùng ấy rời đi, dường như còn mang theo cả trái tim hắn mà đem đi.

Bình luận đoạn
Hắn đau đớn nhìn bóng lưng lạnh lùng ấy rời đi, dường như còn mang theo cả trái tim hắn mà đem đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nở nụ cười đắng nghét, ai cần cô nói đến từ "ân tình" đó chứ? Nói vậy chỉ càng khiến cho khoảng cách giữa hai người càng thêm xa cách mà thôi.

Bình luận đoạn
Nở nụ cười đắng nghét, ai cần cô nói đến từ "ân tình" đó chứ? Nói vậy chỉ càng khiến cho khoảng cách giữa hai người càng thêm xa cách mà thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giống hệt như lúc đầu hai người mới gặp nhau vậy.

Bình luận đoạn
Giống hệt như lúc đầu hai người mới gặp nhau vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau đó, cùng với tâm tình buồn bã và khổ sở, hắn như người mất hồn dạo bước trên đường, lại gặp gỡ cố nhân là lão bá bá.

Bình luận đoạn
Sau đó, cùng với tâm tình buồn bã và khổ sở, hắn như người mất hồn dạo bước trên đường, lại gặp gỡ cố nhân là lão bá bá.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và bây giờ thì hắn đang đứng ở đây, với trái tim đã vỡ vụn, nhưng lại không thể đặt xuống phần tình cảm này.

Bình luận đoạn
Và bây giờ thì hắn đang đứng ở đây, với trái tim đã vỡ vụn, nhưng lại không thể đặt xuống phần tình cảm này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bỗng dưng nhớ lại chuyện không vui khiến hắn không còn muốn mua chiếc trâm này nữa, dù gì cô cũng đã thẳng thừng với hắn như thế...

Bình luận đoạn
Bỗng dưng nhớ lại chuyện không vui khiến hắn không còn muốn mua chiếc trâm này nữa, dù gì cô cũng đã thẳng thừng với hắn như thế...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu còn tặng thì có khác nào quá mặt dày?

Bình luận đoạn
Nếu còn tặng thì có khác nào quá mặt dày?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là sẽ luôn có chữ "Nhưng."

Bình luận đoạn
Chỉ là sẽ luôn có chữ "Nhưng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga, không phải là ta không muốn quên nàng, nhưng ta thực sự không thể quên nàng.

Bình luận đoạn
Hằng Nga, không phải là ta không muốn quên nàng, nhưng ta thực sự không thể quên nàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vậy... chiếc trâm này, đại nhân có muốn mua không?" Ông dò hỏi, thấy hắn đã đứng thần người mà ngắm cây trâm này khá lâu. Nhìn ánh mắt của vị này, lúc thì ánh lên vẻ hạnh phúc, hy vọng lúc lại đầy bi thương, xót xa. Ông hiểu rằng giữa họ chắc chắn có rất nhiều câu chuyện phức tạp mà một người xa lạ như ông không thể nào hiểu được.

Bình luận đoạn
"Vậy... chiếc trâm này, đại nhân có muốn mua không?" Ông dò hỏi, thấy hắn đã đứng thần người mà ngắm cây trâm này khá lâu. Nhìn ánh mắt của vị này, lúc thì ánh lên vẻ hạnh phúc, hy vọng lúc lại đầy bi thương, xót xa. Ông hiểu rằng giữa họ chắc chắn có rất nhiều câu chuyện phức tạp mà một người xa lạ như ông không thể nào hiểu được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Lão bá, ta muốn thỉnh giáo một chuyện."

Bình luận đoạn
"Lão bá, ta muốn thỉnh giáo một chuyện."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nếu như người con gái mình yêu vĩnh viễn sẽ không đáp lại mình, thì cây trâm này có nên mua tặng người đó không?"

Bình luận đoạn
"Nếu như người con gái mình yêu vĩnh viễn sẽ không đáp lại mình, thì cây trâm này có nên mua tặng người đó không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chà...

Bình luận đoạn
Chà...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quả là một câu hỏi khó nhằn.

Bình luận đoạn
Quả là một câu hỏi khó nhằn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu là người kinh doanh, ông sẽ trả lời là nên mua.

Bình luận đoạn
Nếu là người kinh doanh, ông sẽ trả lời là nên mua.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng ông biết, người thanh niên vốn luôn mang nụ cười lười biếng nhàn nhạt, dẫu cho có đứng trước sinh tử cũng sẽ thản nhiên cười như không này đang thực sự lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Bình luận đoạn
Nhưng ông biết, người thanh niên vốn luôn mang nụ cười lười biếng nhàn nhạt, dẫu cho có đứng trước sinh tử cũng sẽ thản nhiên cười như không này đang thực sự lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu không thì vì sao lại đặt ra nghi vấn với một người chỉ có chút thân thiết là ông đây?

Bình luận đoạn
Nếu không thì vì sao lại đặt ra nghi vấn với một người chỉ có chút thân thiết là ông đây?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lão cửa tiệm thực sự đã đưa tay xoa cằm, nghiêm túc suy ngẫm.

Bình luận đoạn
Lão cửa tiệm thực sự đã đưa tay xoa cằm, nghiêm túc suy ngẫm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có vẻ như trâm bạc này đã khiến cho Triển đại nhân nghĩ tới vị cô nương ấy rất nhiều.

Bình luận đoạn
Có vẻ như trâm bạc này đã khiến cho Triển đại nhân nghĩ tới vị cô nương ấy rất nhiều.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và với gương mặt trống rỗng này, ông mạnh dạn đoán cô ấy đã từ chối lời thổ lộ của hắn.

Bình luận đoạn
Và với gương mặt trống rỗng này, ông mạnh dạn đoán cô ấy đã từ chối lời thổ lộ của hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

... Nên trả lời thế nào đây?

Bình luận đoạn
... Nên trả lời thế nào đây?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Câu hỏi của Triển Chiêu vừa mang nét tự giễu, vừa chất chứa nỗi đau thầm kín mà không phải ai cũng có thể hiểu thấu. Lão bá nhìn sâu vào ánh mắt người kia, tựa như đang nhìn vào hồ nước sâu không đáy, ẩn chứa những dòng cảm xúc mãnh liệt không cách nào chạm tới được. Ông khẽ thở dài, nghĩ thật kỹ những gì mình sắp nói rồi chậm rãi đáp:

Bình luận đoạn
Câu hỏi của Triển Chiêu vừa mang nét tự giễu, vừa chất chứa nỗi đau thầm kín mà không phải ai cũng có thể hiểu thấu. Lão bá nhìn sâu vào ánh mắt người kia, tựa như đang nhìn vào hồ nước sâu không đáy, ẩn chứa những dòng cảm xúc mãnh liệt không cách nào chạm tới được. Ông khẽ thở dài, nghĩ thật kỹ những gì mình sắp nói rồi chậm rãi đáp:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nếu trái tim đại nhân đã dành trọn cho người ấy, thì chiếc trâm này không phải mua để đổi lấy tình yêu, mà là để giữ lại một phần kỷ niệm đẹp cho chính mình. Dù người ấy có không đáp lại tình cảm của ngài thì điều đó cũng không làm giảm đi giá trị của tấm lòng chân thành mà đại nhân dành cho cô ấy."

Bình luận đoạn
"Nếu trái tim đại nhân đã dành trọn cho người ấy, thì chiếc trâm này không phải mua để đổi lấy tình yêu, mà là để giữ lại một phần kỷ niệm đẹp cho chính mình. Dù người ấy có không đáp lại tình cảm của ngài thì điều đó cũng không làm giảm đi giá trị của tấm lòng chân thành mà đại nhân dành cho cô ấy."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu thoáng ngẩn người, ánh mắt như le lói hy vọng mong manh. Hắn không ngờ một người bán hàng giản dị lại có thể nói những lời khiến lòng hắn dao động như này.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu thoáng ngẩn người, ánh mắt như le lói hy vọng mong manh. Hắn không ngờ một người bán hàng giản dị lại có thể nói những lời khiến lòng hắn dao động như này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhưng... nếu giữ lại chiếc trâm này, ta sẽ mãi nhớ tới nàng, không thể quên được. Như vậy càng không phải sẽ tự chuốc khổ vào thân sao?"

Bình luận đoạn
"Nhưng... nếu giữ lại chiếc trâm này, ta sẽ mãi nhớ tới nàng, không thể quên được. Như vậy càng không phải sẽ tự chuốc khổ vào thân sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lão cười nhẹ, đôi mắt ánh lên sự từng trải:

Bình luận đoạn
Lão cười nhẹ, đôi mắt ánh lên sự từng trải:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Quên hay không quên đều không phải do chiếc trâm này quyết định, mà là do trái tim đại nhân. Có những người, dẫu muốn quên cũng không quên được, vì họ đã khắc sâu tâm khảm ta rồi. Nếu đã không thể quên, chi bằng giữ lại điều đẹp đẽ nhất về họ, để sau này khi nhớ lại, ta sẽ không hối tiếc vì đã dành trọn trái tim mình để yêu."

Bình luận đoạn
"Quên hay không quên đều không phải do chiếc trâm này quyết định, mà là do trái tim đại nhân. Có những người, dẫu muốn quên cũng không quên được, vì họ đã khắc sâu tâm khảm ta rồi. Nếu đã không thể quên, chi bằng giữ lại điều đẹp đẽ nhất về họ, để sau này khi nhớ lại, ta sẽ không hối tiếc vì đã dành trọn trái tim mình để yêu."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Còn việc có đau khổ hay không? Chẳng phải chính bản thân ngài đã có đáp án rồi sao?" Ông mỉm cười hiền từ.

Bình luận đoạn
"Còn việc có đau khổ hay không? Chẳng phải chính bản thân ngài đã có đáp án rồi sao?" Ông mỉm cười hiền từ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu lặng người, lòng hắn tựa hồ như vừa được dẫn lối, nhưng cũng thêm phần nặng nề. Hắn mỉm cười nhàn nhạt, một nụ cười giễu cợt pha lẫn đau thương cùng bất lực.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu lặng người, lòng hắn tựa hồ như vừa được dẫn lối, nhưng cũng thêm phần nặng nề. Hắn mỉm cười nhàn nhạt, một nụ cười giễu cợt pha lẫn đau thương cùng bất lực.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Lão bá nói đúng... Có một số người, một số việc thực đã định sẵn sẽ mãi mãi là hồi ức đẹp nhất trong lòng ai đó."

Bình luận đoạn
"Lão bá nói đúng... Có một số người, một số việc thực đã định sẵn sẽ mãi mãi là hồi ức đẹp nhất trong lòng ai đó."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn cúi đầu cảm ơn, cẩn thận đặt mười lượng bạc xuống bàn, rồi cầm lấy cây trâm đã được cất vào trong chiếc hộp gỗ. Dưới ánh nắng lấp lánh, ông dường như trông thấy những giọt lệ vương trên đôi mắt của chàng trai trẻ, nhưng chưa kịp để ông nhìn rõ thì hắn đã quay mình bỏ đi.

Bình luận đoạn
Hắn cúi đầu cảm ơn, cẩn thận đặt mười lượng bạc xuống bàn, rồi cầm lấy cây trâm đã được cất vào trong chiếc hộp gỗ. Dưới ánh nắng lấp lánh, ông dường như trông thấy những giọt lệ vương trên đôi mắt của chàng trai trẻ, nhưng chưa kịp để ông nhìn rõ thì hắn đã quay mình bỏ đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông buông ra tiếng thở dài thườn thượt.

Bình luận đoạn
Ông buông ra tiếng thở dài thườn thượt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hỏi thế gian tình là gì mà lại khiến con người ta khổ sở như vậy?

Bình luận đoạn
Hỏi thế gian tình là gì mà lại khiến con người ta khổ sở như vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có thể làm cho một người gai góc, mạnh mẽ như Triển đại nhân lâm vào tình cảnh vạn kiếp bất phục thế này?

Bình luận đoạn
Có thể làm cho một người gai góc, mạnh mẽ như Triển đại nhân lâm vào tình cảnh vạn kiếp bất phục thế này?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lão bán hàng lắc đầu.

Bình luận đoạn
Lão bán hàng lắc đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thôi thì không phải chuyện của lão, những gì cần nói cũng đã nói. Còn sự việc tiến triển ra sao thì tùy vào quyết định của người trong cuộc mà thôi.

Bình luận đoạn
Thôi thì không phải chuyện của lão, những gì cần nói cũng đã nói. Còn sự việc tiến triển ra sao thì tùy vào quyết định của người trong cuộc mà thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu rơi vào trạng thái mâu thuẫn suốt quãng đường đi, vừa tức giận vừa buồn cười với chính mình.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu rơi vào trạng thái mâu thuẫn suốt quãng đường đi, vừa tức giận vừa buồn cười với chính mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hay thật.

Bình luận đoạn
Hay thật.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cũng có một ngày người như hắn lại có thể cầm được nhưng lại không buông được như hôm nay.

Bình luận đoạn
Cũng có một ngày người như hắn lại có thể cầm được nhưng lại không buông được như hôm nay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khó mà nói được là họa hay phúc.

Bình luận đoạn
Khó mà nói được là họa hay phúc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong phút chốc, hắn đã nghĩ tại sao mình lại đi tin vào một người bán hàng.

Bình luận đoạn
Trong phút chốc, hắn đã nghĩ tại sao mình lại đi tin vào một người bán hàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhất là với Triển Chiêu, một người đã từng nhìn thấy vô số lớp mặt nạ của những người hành nghề buôn bán trong cuộc sống quá nhiều.

Bình luận đoạn
Nhất là với Triển Chiêu, một người đã từng nhìn thấy vô số lớp mặt nạ của những người hành nghề buôn bán trong cuộc sống quá nhiều.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tại sao hắn lại để lão bá, một người bán hàng lâu năm với cái lưỡi không xương thao túng, mê hoặc mà ngu dại thắp lên chút hy vọng cơ chứ?

Bình luận đoạn
Tại sao hắn lại để lão bá, một người bán hàng lâu năm với cái lưỡi không xương thao túng, mê hoặc mà ngu dại thắp lên chút hy vọng cơ chứ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lời nói có bao nhiêu là thật lòng, bao nhiêu là nói dối chứ? Nếu như thật tâm thì chúng chiếm bao nhiêu trọng lượng trong ấy?

Bình luận đoạn
Trong lời nói có bao nhiêu là thật lòng, bao nhiêu là nói dối chứ? Nếu như thật tâm thì chúng chiếm bao nhiêu trọng lượng trong ấy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu ơi là Triển Chiêu.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu ơi là Triển Chiêu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bản thân ngươi đã bị tình yêu làm cho mê muội hết rồi.

Bình luận đoạn
Bản thân ngươi đã bị tình yêu làm cho mê muội hết rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đi vào một con hẻm vắng người, rút từ trong ngực chiếc hộp gỗ đựng cây trâm đó ra, hắn muốn quăng nó đi.

Bình luận đoạn
Đi vào một con hẻm vắng người, rút từ trong ngực chiếc hộp gỗ đựng cây trâm đó ra, hắn muốn quăng nó đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Như vậy là tốt nhất.

Bình luận đoạn
Như vậy là tốt nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sẽ không còn hình bóng cô ẩn hiện trong tâm trí hắn nữa.

Bình luận đoạn
Sẽ không còn hình bóng cô ẩn hiện trong tâm trí hắn nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau khi vứt bỏ nó đi, hắn sẽ quay về là một Triển Chiêu chỉ có dân chúng trong lòng. Nếu may mắn sẽ kết hôn với người khác, rồi toàn tâm toàn ý xây dựng hạnh phúc cùng vị cô nương ấy, hắn tin rằng mọi tình cảm đều cần được chăm sóc và vun trồng, sẽ tin rằng một ngày nào đó quên được Hằng Nga, quên được ánh trăng tuyệt đẹp đó, những mảng sáng vàng nhạt nhòa và một căn nhà với hoa đào trong nắng.

Bình luận đoạn
Sau khi vứt bỏ nó đi, hắn sẽ quay về là một Triển Chiêu chỉ có dân chúng trong lòng. Nếu may mắn sẽ kết hôn với người khác, rồi toàn tâm toàn ý xây dựng hạnh phúc cùng vị cô nương ấy, hắn tin rằng mọi tình cảm đều cần được chăm sóc và vun trồng, sẽ tin rằng một ngày nào đó quên được Hằng Nga, quên được ánh trăng tuyệt đẹp đó, những mảng sáng vàng nhạt nhòa và một căn nhà với hoa đào trong nắng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sẽ quên dần tình cảm, những nỗi đau ứ đầy trong tim không bao giờ lành vì không thể ở bên người mình yêu thương. Rồi sau đó biết đâu Triển Chiêu sẽ gặt hái được quả cho tình cảm hắn xây cùng một ai đó, biết đâu hắn sẽ hạnh phúc với gia đình và vài đứa con nhỏ. Sẽ đặt tên cho chúng theo từng ý nghĩa khác nhau, sẽ... sau đó... một tương lai, ngày mai không có Hằng Nga, sẽ không còn đớn đau và nhức nhói.

Bình luận đoạn
Sẽ quên dần tình cảm, những nỗi đau ứ đầy trong tim không bao giờ lành vì không thể ở bên người mình yêu thương. Rồi sau đó biết đâu Triển Chiêu sẽ gặt hái được quả cho tình cảm hắn xây cùng một ai đó, biết đâu hắn sẽ hạnh phúc với gia đình và vài đứa con nhỏ. Sẽ đặt tên cho chúng theo từng ý nghĩa khác nhau, sẽ... sau đó... một tương lai, ngày mai không có Hằng Nga, sẽ không còn đớn đau và nhức nhói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tiên tử, sức khỏe của người..."

Bình luận đoạn
"Tiên tử, sức khỏe của người..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta đỡ nhiều rồi, cảm tạ Triển hộ vệ đã quan tâm."

Bình luận đoạn
"Ta đỡ nhiều rồi, cảm tạ Triển hộ vệ đã quan tâm."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhưng Tiên tử, Triển mỗ sợ rằng với tình trạng của người hiện tại, sẽ dễ nhiễm phải Phong Hàn mà sinh thêm bệnh, hay là người..."

Bình luận đoạn
"Nhưng Tiên tử, Triển mỗ sợ rằng với tình trạng của người hiện tại, sẽ dễ nhiễm phải Phong Hàn mà sinh thêm bệnh, hay là người..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không sao đâu. Đã lâu rồi ta không ra ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, thực sự đã gần như quên mất nơi đây thế nào rồi." Cô uyển chuyển ngắt lời hắn, và Triển chiêu chỉ còn biết đứng đó, ngây ngốc nhìn người trước mặt.

Bình luận đoạn
"Không sao đâu. Đã lâu rồi ta không ra ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, thực sự đã gần như quên mất nơi đây thế nào rồi." Cô uyển chuyển ngắt lời hắn, và Triển chiêu chỉ còn biết đứng đó, ngây ngốc nhìn người trước mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thấy hắn không còn gì để hỏi, Hằng Nga lại quay đầu về phía bầu trời rộng lớn trải dài những dải mây trắng ấy một lần nữa, để mặc cho hai người họ chìm vào trong khoảng không tĩnh lặng. Kỳ lạ thay, cái sự tĩnh lặng này chẳng mang một nỗi đơn độc, cũng chẳng ngột ngạt hay tiếc thương. Không, cái sự tĩnh lặng này là một dãy màu bình yên, tựa như màu của đại dương khi đắm mình trong sương đêm. Một khoảng lặng mà Triển chiêu sẵn lòng chìm vào, như đứa trẻ được ôm bởi bàn tay dịu dàng của mẹ nó.

Bình luận đoạn
Thấy hắn không còn gì để hỏi, Hằng Nga lại quay đầu về phía bầu trời rộng lớn trải dài những dải mây trắng ấy một lần nữa, để mặc cho hai người họ chìm vào trong khoảng không tĩnh lặng. Kỳ lạ thay, cái sự tĩnh lặng này chẳng mang một nỗi đơn độc, cũng chẳng ngột ngạt hay tiếc thương. Không, cái sự tĩnh lặng này là một dãy màu bình yên, tựa như màu của đại dương khi đắm mình trong sương đêm. Một khoảng lặng mà Triển chiêu sẵn lòng chìm vào, như đứa trẻ được ôm bởi bàn tay dịu dàng của mẹ nó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô thẫn thờ ngắm cảnh, còn hắn thì ôn nhu nhìn cô.

Bình luận đoạn
Cô thẫn thờ ngắm cảnh, còn hắn thì ôn nhu nhìn cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một người đã chu du khắp mọi miền đất nước như hắn thì hiếm có gì mà hắn chưa nhìn qua.

Bình luận đoạn
Một người đã chu du khắp mọi miền đất nước như hắn thì hiếm có gì mà hắn chưa nhìn qua.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Huống hồ là quang cảnh trước mặt là thứ mà hắn ở trong Phủ Khai Phong đã thấy quá nhiều lần.

Bình luận đoạn
Huống hồ là quang cảnh trước mặt là thứ mà hắn ở trong Phủ Khai Phong đã thấy quá nhiều lần.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu liếc nhìn về nơi ánh mắt cô đang hướng tới.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu liếc nhìn về nơi ánh mắt cô đang hướng tới.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rõ ràng cùng là một cảnh vật, cùng là vị trí mà hắn hay đứng ngắm.

Bình luận đoạn
Rõ ràng cùng là một cảnh vật, cùng là vị trí mà hắn hay đứng ngắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng trong mắt hắn lại có chút đẹp hơn mọi ngày.

Bình luận đoạn
Nhưng trong mắt hắn lại có chút đẹp hơn mọi ngày.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Kỳ lạ thật.

Bình luận đoạn
Kỳ lạ thật.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không hiểu sao lúc này, Triển Chiêu lại thấy có phần nào đó khác biệt.

Bình luận đoạn
Không hiểu sao lúc này, Triển Chiêu lại thấy có phần nào đó khác biệt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Người ta hay nói đông chính là mùa của cái chết và ra đi, nhưng sự thật mùa thu mới chính là mùa của kết thúc. Ngươi thấy đấy, khi cây bắt đầu thay lá, chúng đang chuẩn bị cho mùa đông, mùa của sự khắc nghiệt mà chính trong gió sương tuyết đổ ấy, thực chất là đang tích tụ năng lượng để chuẩn bị ngày được nảy mầm dưới làn gió xuân ấm áp. Ta tự hỏi, không biết dưới lớp tuyết đông giá ấy, có hạt mầm nào đang háo hức ngóng chờ ngày vươn mình hay chưa?"

Bình luận đoạn
"Người ta hay nói đông chính là mùa của cái chết và ra đi, nhưng sự thật mùa thu mới chính là mùa của kết thúc. Ngươi thấy đấy, khi cây bắt đầu thay lá, chúng đang chuẩn bị cho mùa đông, mùa của sự khắc nghiệt mà chính trong gió sương tuyết đổ ấy, thực chất là đang tích tụ năng lượng để chuẩn bị ngày được nảy mầm dưới làn gió xuân ấm áp. Ta tự hỏi, không biết dưới lớp tuyết đông giá ấy, có hạt mầm nào đang háo hức ngóng chờ ngày vươn mình hay chưa?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thanh âm mềm mỏng và có chút gì đó nghiền ngẫm của cô khiến cho hắn ngẩn người.

Bình luận đoạn
Thanh âm mềm mỏng và có chút gì đó nghiền ngẫm của cô khiến cho hắn ngẩn người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu không phải vì biết người con gái ấy là tiên tử từ trên trời, với vẻ ngoài trẻ trung đó của Hằng Nga, ai dám nói cô đã sống rất lâu để mà nói lên những lời nói đó đâu?

Bình luận đoạn
Nếu không phải vì biết người con gái ấy là tiên tử từ trên trời, với vẻ ngoài trẻ trung đó của Hằng Nga, ai dám nói cô đã sống rất lâu để mà nói lên những lời nói đó đâu?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng hắn không đáp lời, cô đang đắm chìm vào những suy tư của mình nên mới thốt ra những câu như vậy.

Bình luận đoạn
Nhưng hắn không đáp lời, cô đang đắm chìm vào những suy tư của mình nên mới thốt ra những câu như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Triển Chiêu" một lần nữa âm thanh dịu dàng kia lại vang lên. Triển Chiêu chưa bao giờ nghĩ sẽ nghe được âm thanh của hàng ngàn bông ngọc lan lung linh trong gió tạo thành tên hắn lại đẹp đẽ và thoát tục như vậy.

Bình luận đoạn
"Triển Chiêu" một lần nữa âm thanh dịu dàng kia lại vang lên. Triển Chiêu chưa bao giờ nghĩ sẽ nghe được âm thanh của hàng ngàn bông ngọc lan lung linh trong gió tạo thành tên hắn lại đẹp đẽ và thoát tục như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cám ơn ngươi khi đó đã cố gắng chống cự đến cùng, nếu không, e rằng ta đã chết trước cả khi gặp lại chàng ấy..."

Bình luận đoạn
"Cám ơn ngươi khi đó đã cố gắng chống cự đến cùng, nếu không, e rằng ta đã chết trước cả khi gặp lại chàng ấy..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tiên tử, xin đừng nói vậy. Khi đó là Triển mỗ đã làm người bị thương..."

Bình luận đoạn
"Tiên tử, xin đừng nói vậy. Khi đó là Triển mỗ đã làm người bị thương..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không, nếu không phải vì ngươi có ý chí kiên cường, ngươi sớm đã bị pháp thuật của Hắc Liên Bằng nuốt chửng từ lâu rồi. Triển Chiêu, ta tin rằng sau này, thành tựu của ngươi sẽ còn vượt xa hơn bây giờ!" Ánh mắt cô kiên định đến mức hắn cũng vô thức gật đầu đồng ý với cô.

Bình luận đoạn
"Không, nếu không phải vì ngươi có ý chí kiên cường, ngươi sớm đã bị pháp thuật của Hắc Liên Bằng nuốt chửng từ lâu rồi. Triển Chiêu, ta tin rằng sau này, thành tựu của ngươi sẽ còn vượt xa hơn bây giờ!" Ánh mắt cô kiên định đến mức hắn cũng vô thức gật đầu đồng ý với cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cho đến khi hắn sực mình tỉnh lại thì cô đã tiếp tục nhìn lên khung trời đầy nắng kia.

Bình luận đoạn
Cho đến khi hắn sực mình tỉnh lại thì cô đã tiếp tục nhìn lên khung trời đầy nắng kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật không thể tin được.

Bình luận đoạn
Thật không thể tin được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô là đang khen hắn, hơn nữa, cô còn gọi tên hắn những hai lần...

Bình luận đoạn
Cô là đang khen hắn, hơn nữa, cô còn gọi tên hắn những hai lần...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rõ ràng chỉ là gọi thẳng tên hắn, nhưng với hắn mà nói, đó là một cảm xúc khó nói thành lời.

Bình luận đoạn
Rõ ràng chỉ là gọi thẳng tên hắn, nhưng với hắn mà nói, đó là một cảm xúc khó nói thành lời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Điều này vô tình thắp lên trong lòng hắn một tia hy vọng, nhỏ nhoi như ánh lửa lập lòe trong đêm tối vô vọng.

Bình luận đoạn
Điều này vô tình thắp lên trong lòng hắn một tia hy vọng, nhỏ nhoi như ánh lửa lập lòe trong đêm tối vô vọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

A...

Bình luận đoạn
A...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy ra, chính vì hắn đã có trong tim điều đẹp đẽ nhất, cho nên chỉ cần là thứ người ấy thích, hết thảy mọi thứ xung quanh đều trở nên tươi đẹp và rạng ngời hơn bình thường.

Bình luận đoạn
Vậy ra, chính vì hắn đã có trong tim điều đẹp đẽ nhất, cho nên chỉ cần là thứ người ấy thích, hết thảy mọi thứ xung quanh đều trở nên tươi đẹp và rạng ngời hơn bình thường.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là khung cảnh dẫu có đẹp đến đâu cũng không thể sánh bằng người trước mặt.

Bình luận đoạn
Chỉ là khung cảnh dẫu có đẹp đến đâu cũng không thể sánh bằng người trước mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nếu có thể cùng người yêu, sống đơn giản như thế này trong một nơi non nước hữu tình suốt cả đời, thì hạnh phúc biết bao..." Hắn nghe được tiếng cô thủ thỉ, lại chẳng hay biết cơ thể đã tự khắc ghi câu nói này sâu trong lòng.

Bình luận đoạn
"Nếu có thể cùng người yêu, sống đơn giản như thế này trong một nơi non nước hữu tình suốt cả đời, thì hạnh phúc biết bao..." Hắn nghe được tiếng cô thủ thỉ, lại chẳng hay biết cơ thể đã tự khắc ghi câu nói này sâu trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không biết có phải vì bị tác động bởi quang cảnh yên bình trước mặt hay không mà trong tâm trí cô hiện lên luồng suy nghĩ như vậy: chỉ muốn cùng Nhị Lang rời khỏi chốn đau thương này, đi đến một nơi chỉ có cô, anh, Thiền Nhi và Hao Thiên Khuyển. Không còn bận tâm đến chốn dân gian đầy đau khổ này nữa, chỉ có bốn người quây quần bên nhau sớm tối. Cô và muội ấy thì dệt vải bán lấy tiền, anh thì làm kinh doanh buôn bán nào đó...

Bình luận đoạn
Không biết có phải vì bị tác động bởi quang cảnh yên bình trước mặt hay không mà trong tâm trí cô hiện lên luồng suy nghĩ như vậy: chỉ muốn cùng Nhị Lang rời khỏi chốn đau thương này, đi đến một nơi chỉ có cô, anh, Thiền Nhi và Hao Thiên Khuyển. Không còn bận tâm đến chốn dân gian đầy đau khổ này nữa, chỉ có bốn người quây quần bên nhau sớm tối. Cô và muội ấy thì dệt vải bán lấy tiền, anh thì làm kinh doanh buôn bán nào đó...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Haiz... chỉ tiếc rằng cả hai người đều không phải người tầm thường, họ có số mạng của riêng mình. Không thể đem hạnh phúc tư lợi của cá nhân lên trên bá tánh được.

Bình luận đoạn
Haiz... chỉ tiếc rằng cả hai người đều không phải người tầm thường, họ có số mạng của riêng mình. Không thể đem hạnh phúc tư lợi của cá nhân lên trên bá tánh được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô mỉm cười rồi lắc đầu.

Bình luận đoạn
Cô mỉm cười rồi lắc đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lẽ ở lại nhân giới quá lâu khiến cô ngày càng không muốn rời xa nơi ấm áp này.

Bình luận đoạn
Có lẽ ở lại nhân giới quá lâu khiến cô ngày càng không muốn rời xa nơi ấm áp này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng vấn đề ở đây là...

Bình luận đoạn
Nhưng vấn đề ở đây là...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga ở bên cạnh dù muốn phớt lờ cũng không thể tiếp tục được nữa vì ánh mắt nóng bỏng của ai kia.

Bình luận đoạn
Hằng Nga ở bên cạnh dù muốn phớt lờ cũng không thể tiếp tục được nữa vì ánh mắt nóng bỏng của ai kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Làm sao hắn ta có thể thờ ơ trước cảnh sắc dịu dàng đẹp đẽ như trời xanh, mây trắng, gió mát, nắng ấm chứ?

Bình luận đoạn
Làm sao hắn ta có thể thờ ơ trước cảnh sắc dịu dàng đẹp đẽ như trời xanh, mây trắng, gió mát, nắng ấm chứ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô nhức đầu nghĩ.

Bình luận đoạn
Cô nhức đầu nghĩ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga quyết định dừng việc mình đang làm, nghiêng đầu nhìn hắn, hỏi với vẻ khó hiểu: "Ngươi không thấy những phong cảnh này rất đẹp sao?"

Bình luận đoạn
Hằng Nga quyết định dừng việc mình đang làm, nghiêng đầu nhìn hắn, hỏi với vẻ khó hiểu: "Ngươi không thấy những phong cảnh này rất đẹp sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu không vì cô bất chợt quay sang mà lảng tránh ánh mắt cô, kiên nhẫn đáp: "Rất đẹp."

Bình luận đoạn
Triển Chiêu không vì cô bất chợt quay sang mà lảng tránh ánh mắt cô, kiên nhẫn đáp: "Rất đẹp."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhưng sự hứng thú Triển hộ vệ thể hiện dường như cho thấy những cảnh sắc này đối với ngươi đều rất bình thường, nó thực không ảnh hưởng gì đến tâm tình ngươi sao?"

Bình luận đoạn
"Nhưng sự hứng thú Triển hộ vệ thể hiện dường như cho thấy những cảnh sắc này đối với ngươi đều rất bình thường, nó thực không ảnh hưởng gì đến tâm tình ngươi sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Trong lòng Triển mỗ đã có phong cảnh đẹp nhất, những thứ này không tính là gì cả."

Bình luận đoạn
"Trong lòng Triển mỗ đã có phong cảnh đẹp nhất, những thứ này không tính là gì cả."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Phong cảnh đẹp nhất? Ở đâu?"

Bình luận đoạn
"Phong cảnh đẹp nhất? Ở đâu?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa hỏi, cô vừa dùng đôi mắt trong veo nhìn hắn, nhẹ nhàng chớp chớp.

Bình luận đoạn
Vừa hỏi, cô vừa dùng đôi mắt trong veo nhìn hắn, nhẹ nhàng chớp chớp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu được thì cô và Dương Tiễn có thể nhân lúc cả hai còn rảnh rỗi mà đi thăm thú nơi ấy.

Bình luận đoạn
Nếu được thì cô và Dương Tiễn có thể nhân lúc cả hai còn rảnh rỗi mà đi thăm thú nơi ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt của Triển Chiêu lập tức trở nên sâu thẳm vô cùng. Lúc này, trong lòng có suy nghĩ mà chỉ riêng bản thân biết.

Bình luận đoạn
Ánh mắt của Triển Chiêu lập tức trở nên sâu thẳm vô cùng. Lúc này, trong lòng có suy nghĩ mà chỉ riêng bản thân biết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mỗi người thực chất đều có sự lựa chọn riêng, người thì dành cả đời tâm huyết rèn luyện một loại võ công, người thì chu du khắp chốn với lý tưởng sẽ tiêu diệt hết cái ác của thế gian. Triển Chiêu từ nhỏ đã trải qua bao phong ba bão táp, có khó khăn hay nguy hiểm nào chưa trải qua, có giai nhân nào chưa từng gặp và Triển Chiêu cũng không phải gỗ đá, sắt thép mà không có cảm xúc. Hắn thừa nhận mình đã đem lòng yêu thích vài người trong số đó, cũng từng muốn chung sống với một trong số họ đến khi bạc đầu và rồi sống bình dị, an nhàn đến khi kết thúc một kiếp sống.

Bình luận đoạn
Mỗi người thực chất đều có sự lựa chọn riêng, người thì dành cả đời tâm huyết rèn luyện một loại võ công, người thì chu du khắp chốn với lý tưởng sẽ tiêu diệt hết cái ác của thế gian. Triển Chiêu từ nhỏ đã trải qua bao phong ba bão táp, có khó khăn hay nguy hiểm nào chưa trải qua, có giai nhân nào chưa từng gặp và Triển Chiêu cũng không phải gỗ đá, sắt thép mà không có cảm xúc. Hắn thừa nhận mình đã đem lòng yêu thích vài người trong số đó, cũng từng muốn chung sống với một trong số họ đến khi bạc đầu và rồi sống bình dị, an nhàn đến khi kết thúc một kiếp sống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thế nhưng đó là trước khi hắn gặp tiên tử. Lần đầu tiên hắn có suy nghĩ, mặc cho cô có đồng ý bên hắn không, hắn sẽ cứ ở như vậy mà chờ đợi cô ngoảnh đầu lại nhìn bản thân một cái. Nhiều người sẽ nghĩ là cố chấp, nhưng mấy ai có thể đứng trong hoàn cảnh của hắn mà dám nói không yêu một người như cô?

Bình luận đoạn
Thế nhưng đó là trước khi hắn gặp tiên tử. Lần đầu tiên hắn có suy nghĩ, mặc cho cô có đồng ý bên hắn không, hắn sẽ cứ ở như vậy mà chờ đợi cô ngoảnh đầu lại nhìn bản thân một cái. Nhiều người sẽ nghĩ là cố chấp, nhưng mấy ai có thể đứng trong hoàn cảnh của hắn mà dám nói không yêu một người như cô?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ai bảo từ đầu hắn đã chạm đến đóa tuyết liên kiêu hãnh mọc ngược chiều gió nơi núi cao hiểm trở, đã được chiêm ngưỡng khoảnh khắc rực rỡ ấy, thì còn thú vui trần gian nào trên đời có thể làm cho hắn hứng thú nữa. Với hắn, tất cả chỉ như thoáng qua mà thôi.

Bình luận đoạn
Ai bảo từ đầu hắn đã chạm đến đóa tuyết liên kiêu hãnh mọc ngược chiều gió nơi núi cao hiểm trở, đã được chiêm ngưỡng khoảnh khắc rực rỡ ấy, thì còn thú vui trần gian nào trên đời có thể làm cho hắn hứng thú nữa. Với hắn, tất cả chỉ như thoáng qua mà thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga chờ câu trả lời của người kia, nhưng đợi hoài vẫn chỉ thấy hắn nhìn mình, ánh mắt dịu dàng và thâm tình đến quen thuộc.

Bình luận đoạn
Hằng Nga chờ câu trả lời của người kia, nhưng đợi hoài vẫn chỉ thấy hắn nhìn mình, ánh mắt dịu dàng và thâm tình đến quen thuộc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong đôi mắt y hệt như anh, cô chỉ thấy duy nhất hình bóng chính mình.

Bình luận đoạn
Trong đôi mắt y hệt như anh, cô chỉ thấy duy nhất hình bóng chính mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một dự cảm chẳng lành dâng lên, cô ho nhẹ một tiếng, xoay đầu sang hướng khác, nhỏ giọng nói:

Bình luận đoạn
Một dự cảm chẳng lành dâng lên, cô ho nhẹ một tiếng, xoay đầu sang hướng khác, nhỏ giọng nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi không muốn nói cũng không sao, dù sao thì ta..."

Bình luận đoạn
"Ngươi không muốn nói cũng không sao, dù sao thì ta..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Người vốn đã biết câu trả lời rồi, không phải sao?"

Bình luận đoạn
"Người vốn đã biết câu trả lời rồi, không phải sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tâm ý của Triển Chiêu, chẳng lẽ người vẫn không hiểu? Tiên tử thông minh như vậy, tại hạ không tin người lại không nhận ra.

Bình luận đoạn
Tâm ý của Triển Chiêu, chẳng lẽ người vẫn không hiểu? Tiên tử thông minh như vậy, tại hạ không tin người lại không nhận ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga sượng người, đối diện với sự ôn nhu ấy, trong lòng càng căng thẳng, tự trách bản thân tại sao lại không phát hiện ra ẩn ý của hắn mà lại càng hỏi thêm vào.

Bình luận đoạn
Hằng Nga sượng người, đối diện với sự ôn nhu ấy, trong lòng càng căng thẳng, tự trách bản thân tại sao lại không phát hiện ra ẩn ý của hắn mà lại càng hỏi thêm vào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chẳng lẽ chỉ mới mấy tháng ngủ say mà giác quan thứ sáu của cô đã bị bào mòn?

Bình luận đoạn
Chẳng lẽ chỉ mới mấy tháng ngủ say mà giác quan thứ sáu của cô đã bị bào mòn?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi... tội tình gì ngươi phải một mực yêu người như ta. Với thân phận của ngươi, cộng thêm tướng mạo này, chỉ cần ngươi muốn, sẽ có rất nhiều tiểu thư danh môn khuê các chấp nhận gả cho ngươi. Tại sao phải bám chặt lấy điều không thể?"

Bình luận đoạn
"Ngươi... tội tình gì ngươi phải một mực yêu người như ta. Với thân phận của ngươi, cộng thêm tướng mạo này, chỉ cần ngươi muốn, sẽ có rất nhiều tiểu thư danh môn khuê các chấp nhận gả cho ngươi. Tại sao phải bám chặt lấy điều không thể?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Triển hộ vệ, thời gian chúng ta quen biết nhau, tuy không dài nhưng ta biết ngươi vốn không thích cường quyền hay quan lại mà lại vẫn chấp nhận làm quan dưới trướng của Bao đại nhân. Có thể nói ngươi cả đời lấy tình nghĩa làm gốc, là người thuộc về người trong thiên hạ, thuộc về những người dân chịu áp bức."

Bình luận đoạn
"Triển hộ vệ, thời gian chúng ta quen biết nhau, tuy không dài nhưng ta biết ngươi vốn không thích cường quyền hay quan lại mà lại vẫn chấp nhận làm quan dưới trướng của Bao đại nhân. Có thể nói ngươi cả đời lấy tình nghĩa làm gốc, là người thuộc về người trong thiên hạ, thuộc về những người dân chịu áp bức."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nếu ngươi cứ cố chấp không buông, làm sao có thể toàn tâm toàn ý mà dốc hết lòng giúp đỡ ông ấy giải án oan cho các nạn nhân của nhân gian đây?"

Bình luận đoạn
"Nếu ngươi cứ cố chấp không buông, làm sao có thể toàn tâm toàn ý mà dốc hết lòng giúp đỡ ông ấy giải án oan cho các nạn nhân của nhân gian đây?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tiên tử, thứ cho Triển mỗ mạo muội hỏi thẳng, tại sao tiên tử lại cho rằng một người trong lòng hướng về bá tánh chúng sinh thì lại không thể có tình yêu cho riêng mình? Tại hạ thực không hiểu việc giữa yêu một người và bảo vệ dân chúng thì có quan hệ gì đến nhau?"

Bình luận đoạn
"Tiên tử, thứ cho Triển mỗ mạo muội hỏi thẳng, tại sao tiên tử lại cho rằng một người trong lòng hướng về bá tánh chúng sinh thì lại không thể có tình yêu cho riêng mình? Tại hạ thực không hiểu việc giữa yêu một người và bảo vệ dân chúng thì có quan hệ gì đến nhau?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghe những lời chất vấn tuy nhẹ nhàng nhưng nội dung trong đó lại khiến cho người còn lại là cô không biết nên ứng xử thế nào.

Bình luận đoạn
Nghe những lời chất vấn tuy nhẹ nhàng nhưng nội dung trong đó lại khiến cho người còn lại là cô không biết nên ứng xử thế nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tại sao?

Bình luận đoạn
Tại sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rõ ràng là hai người khác nhau, không phải sao?

Bình luận đoạn
Rõ ràng là hai người khác nhau, không phải sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thế nhưng cả quan điểm và sự kiên trì đến chấp niệm đó lại y hệt nhau như vậy?

Bình luận đoạn
Thế nhưng cả quan điểm và sự kiên trì đến chấp niệm đó lại y hệt nhau như vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga thông qua người đối diện như nhớ đến một ngàn năm ngắm trăng đau khổ của người thương trong tương tư và tuyệt vọng, nhớ đến ánh mắt tràn ngập tình yêu nhưng buộc phải kìm nén đó, nhớ đến cái cách người nọ sau khi họp bàn ở Lăng Tiêu Cung xong vẫn luôn âm thầm đi sau cô, và rồi thỉnh thoảng lại không thể kiểm soát được mà đã bày tỏ tình cảm thẳng thắn khiến cô bối rối...

Bình luận đoạn
Hằng Nga thông qua người đối diện như nhớ đến một ngàn năm ngắm trăng đau khổ của người thương trong tương tư và tuyệt vọng, nhớ đến ánh mắt tràn ngập tình yêu nhưng buộc phải kìm nén đó, nhớ đến cái cách người nọ sau khi họp bàn ở Lăng Tiêu Cung xong vẫn luôn âm thầm đi sau cô, và rồi thỉnh thoảng lại không thể kiểm soát được mà đã bày tỏ tình cảm thẳng thắn khiến cô bối rối...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lồng ngực cuồn cuộn những cơn sóng cảm xúc đầy đau khổ, thương xót cho Dương Tiễn, Hằng Nga thực sự không hiểu, tại sao anh lại cứng đầu đến mức ương ngạnh như thế?

Bình luận đoạn
Lồng ngực cuồn cuộn những cơn sóng cảm xúc đầy đau khổ, thương xót cho Dương Tiễn, Hằng Nga thực sự không hiểu, tại sao anh lại cứng đầu đến mức ương ngạnh như thế?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu cô không cho anh cơ hội, không lẽ anh sẽ mãi chờ đợi trong vô vọng thế sao?

Bình luận đoạn
Nếu cô không cho anh cơ hội, không lẽ anh sẽ mãi chờ đợi trong vô vọng thế sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người đàn ông đó... thật là ngốc quá.

Bình luận đoạn
Người đàn ông đó... thật là ngốc quá.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tiên tử, người..."

Bình luận đoạn
"Tiên tử, người..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghe được tiếng người kia có gì không ổn, vẻ mặt lại có gì đó hơi ngỡ ngàng, Hằng Nga nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, chớp chớp đôi mắt đã rơm rớm những dòng lệ chực trào.

Bình luận đoạn
Nghe được tiếng người kia có gì không ổn, vẻ mặt lại có gì đó hơi ngỡ ngàng, Hằng Nga nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, chớp chớp đôi mắt đã rơm rớm những dòng lệ chực trào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu lúng túng, không biết tại sao cô lại đứng ngây ra đó, gương mặt mang nét mơ màng, rồi bản thân lại tiếp tục chứng kiến sự đong đầy của những giọt nước mắt lấp lánh trong con ngươi xinh đẹp đó.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu lúng túng, không biết tại sao cô lại đứng ngây ra đó, gương mặt mang nét mơ màng, rồi bản thân lại tiếp tục chứng kiến sự đong đầy của những giọt nước mắt lấp lánh trong con ngươi xinh đẹp đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là bản thân đã nói sai gì à? Nếu là Triệu Linh muội muội, hắn đã chẳng nề hà gì mà đi đến ôm muội ấy vào lòng mà an ủi, còn không thì là xoa đầu, nhưng nữ tử trước mặt lại là một tiên tử thật sự... Hắn không biết nên làm thế nào thì mới không mạo phạm đến cô ấy.

Bình luận đoạn
Là bản thân đã nói sai gì à? Nếu là Triệu Linh muội muội, hắn đã chẳng nề hà gì mà đi đến ôm muội ấy vào lòng mà an ủi, còn không thì là xoa đầu, nhưng nữ tử trước mặt lại là một tiên tử thật sự... Hắn không biết nên làm thế nào thì mới không mạo phạm đến cô ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta không sao."

Bình luận đoạn
"Ta không sao."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Âm điệu tuy đã bình tĩnh nhưng vẫn nghe ra được chút chút nức nở, chút muốn khóc đó, Triển Chiêu đau lòng không thôi. Đừng nói là khóc, bản thân hắn không đời nào muốn cô phải chịu bất kỳ ủy khuất hay khổ sở nào, bất chợt muốn mở miệng lên tiếng.

Bình luận đoạn
Âm điệu tuy đã bình tĩnh nhưng vẫn nghe ra được chút chút nức nở, chút muốn khóc đó, Triển Chiêu đau lòng không thôi. Đừng nói là khóc, bản thân hắn không đời nào muốn cô phải chịu bất kỳ ủy khuất hay khổ sở nào, bất chợt muốn mở miệng lên tiếng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vậy..."

Bình luận đoạn
"Vậy..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Triển hộ vệ, ngươi còn trẻ, ngươi thực sự không hiểu mặt trái của chấp niệm đáng sợ đến mức nào... Ta thực sự khuyên ngươi một câu: Đừng tự trói buộc bản thân nữa. Hãy buông tay đi, buông tha cho chính mình mới là điều tốt nhất ngươi nên làm."

Bình luận đoạn
"Triển hộ vệ, ngươi còn trẻ, ngươi thực sự không hiểu mặt trái của chấp niệm đáng sợ đến mức nào... Ta thực sự khuyên ngươi một câu: Đừng tự trói buộc bản thân nữa. Hãy buông tay đi, buông tha cho chính mình mới là điều tốt nhất ngươi nên làm."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sự cắt ngang lạnh lùng trong từng câu chữ cô thốt ra khiến cả người hắn như bị nhốt trong hầm băng.

Bình luận đoạn
Sự cắt ngang lạnh lùng trong từng câu chữ cô thốt ra khiến cả người hắn như bị nhốt trong hầm băng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lạnh lẽo đến tột cùng.

Bình luận đoạn
Lạnh lẽo đến tột cùng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cay đắng làm sao khi lời yêu chưa kịp bật ra đã bị vùi dập...

Bình luận đoạn
Cay đắng làm sao khi lời yêu chưa kịp bật ra đã bị vùi dập...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những lời thổ lộ bỗng nghẹn ứ lại trong cổ họng, hơi thở thì như bị thít chặt lại không thể thở nổi.

Bình luận đoạn
Những lời thổ lộ bỗng nghẹn ứ lại trong cổ họng, hơi thở thì như bị thít chặt lại không thể thở nổi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đây mới là dáng vẻ nên có của Hằng Nga tiên tử sao?

Bình luận đoạn
Đây mới là dáng vẻ nên có của Hằng Nga tiên tử sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Băng sương giá tuyết, hờ hững lãnh đạm.

Bình luận đoạn
Băng sương giá tuyết, hờ hững lãnh đạm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tại hạ..."

Bình luận đoạn
"Tại hạ..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Triển hộ vệ, ân tình ngươi giúp đỡ ta, Hằng Nga nhất định sẽ báo đáp. Ngươi hãy suy nghĩ kĩ về điều ngươi muốn, rồi hãy đến gặp ta."

Bình luận đoạn
"Triển hộ vệ, ân tình ngươi giúp đỡ ta, Hằng Nga nhất định sẽ báo đáp. Ngươi hãy suy nghĩ kĩ về điều ngươi muốn, rồi hãy đến gặp ta."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói rồi, không đợi người đối diện trả lời, cô đã cất bước đi thẳng tới gian bếp, không nỡ lòng nhìn khuôn mặt y hệt anh trở nên dần bi thương qua từng câu nói của cô.

Bình luận đoạn
Nói rồi, không đợi người đối diện trả lời, cô đã cất bước đi thẳng tới gian bếp, không nỡ lòng nhìn khuôn mặt y hệt anh trở nên dần bi thương qua từng câu nói của cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sao cô có thể không hiểu sự tan vỡ cùng buồn bã trong đôi mắt đó?

Bình luận đoạn
Sao cô có thể không hiểu sự tan vỡ cùng buồn bã trong đôi mắt đó?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật sự rất giống với Nhị Lang trước kia. Lòng cô bỗng trở nên khó chịu dị thường, cảm giác giằng xé không rõ ràng khiến cô thấy không biết làm sao mới phải.

Bình luận đoạn
Thật sự rất giống với Nhị Lang trước kia. Lòng cô bỗng trở nên khó chịu dị thường, cảm giác giằng xé không rõ ràng khiến cô thấy không biết làm sao mới phải.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô không muốn làm tổn thương đến tình cảm của hắn, nhất là khi hắn mang dáng vóc hệt như người cô yêu, càng làm cô khó mà mở lời nói ra những câu tàn nhẫn được.

Bình luận đoạn
Cô không muốn làm tổn thương đến tình cảm của hắn, nhất là khi hắn mang dáng vóc hệt như người cô yêu, càng làm cô khó mà mở lời nói ra những câu tàn nhẫn được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói thế nào thì Triển Chiêu cũng đã có một tình cảm không nên có với cô.

Bình luận đoạn
Nói thế nào thì Triển Chiêu cũng đã có một tình cảm không nên có với cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là lỗi của cô ngay từ lúc bắt đầu.

Bình luận đoạn
Là lỗi của cô ngay từ lúc bắt đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hơn nữa... Hằng Nga thực không đành lòng khi nhìn thấy một người anh hùng khí khái, trượng nghĩa như hắn cứ mãi vấn vương với mối tình vô vọng này với mình.

Bình luận đoạn
Hơn nữa... Hằng Nga thực không đành lòng khi nhìn thấy một người anh hùng khí khái, trượng nghĩa như hắn cứ mãi vấn vương với mối tình vô vọng này với mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô nắm chặt tay, nếu không một lần nói rõ ràng, dứt khoát, chỉ e sẽ khiến cho hắn càng thêm lún sâu vào thôi.

Bình luận đoạn
Cô nắm chặt tay, nếu không một lần nói rõ ràng, dứt khoát, chỉ e sẽ khiến cho hắn càng thêm lún sâu vào thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu còn do dự, chần chừ, sẽ còn có thêm một người nữa phải chịu sự đau khổ tương tư giống với người thương.

Bình luận đoạn
Nếu còn do dự, chần chừ, sẽ còn có thêm một người nữa phải chịu sự đau khổ tương tư giống với người thương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đã đến lúc phải chấm dứt tất cả chuyện này.

Bình luận đoạn
Đã đến lúc phải chấm dứt tất cả chuyện này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu, thành thật xin lỗi.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu, thành thật xin lỗi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngươi xứng đáng với người con gái tốt hơn, người mà sẽ yêu ngươi nhiều như ngươi yêu người ấy.

Bình luận đoạn
Ngươi xứng đáng với người con gái tốt hơn, người mà sẽ yêu ngươi nhiều như ngươi yêu người ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn đau đớn nhìn bóng lưng lạnh lùng ấy rời đi, dường như còn mang theo cả trái tim hắn mà đem đi.

Bình luận đoạn
Hắn đau đớn nhìn bóng lưng lạnh lùng ấy rời đi, dường như còn mang theo cả trái tim hắn mà đem đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nở nụ cười đắng nghét, ai cần cô nói đến từ "ân tình" đó chứ? Nói vậy chỉ càng khiến cho khoảng cách giữa hai người càng thêm xa cách mà thôi.

Bình luận đoạn
Nở nụ cười đắng nghét, ai cần cô nói đến từ "ân tình" đó chứ? Nói vậy chỉ càng khiến cho khoảng cách giữa hai người càng thêm xa cách mà thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giống hệt như lúc đầu hai người mới gặp nhau vậy.

Bình luận đoạn
Giống hệt như lúc đầu hai người mới gặp nhau vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau đó, cùng với tâm tình buồn bã và khổ sở, hắn như người mất hồn dạo bước trên đường, lại gặp gỡ cố nhân là lão bá bá.

Bình luận đoạn
Sau đó, cùng với tâm tình buồn bã và khổ sở, hắn như người mất hồn dạo bước trên đường, lại gặp gỡ cố nhân là lão bá bá.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và bây giờ thì hắn đang đứng ở đây, với trái tim đã vỡ vụn, nhưng lại không thể đặt xuống phần tình cảm này.

Bình luận đoạn
Và bây giờ thì hắn đang đứng ở đây, với trái tim đã vỡ vụn, nhưng lại không thể đặt xuống phần tình cảm này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bỗng dưng nhớ lại chuyện không vui khiến hắn không còn muốn mua chiếc trâm này nữa, dù gì cô cũng đã thẳng thừng với hắn như thế...

Bình luận đoạn
Bỗng dưng nhớ lại chuyện không vui khiến hắn không còn muốn mua chiếc trâm này nữa, dù gì cô cũng đã thẳng thừng với hắn như thế...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu còn tặng thì có khác nào quá mặt dày?

Bình luận đoạn
Nếu còn tặng thì có khác nào quá mặt dày?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là sẽ luôn có chữ "Nhưng."

Bình luận đoạn
Chỉ là sẽ luôn có chữ "Nhưng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga, không phải là ta không muốn quên nàng, nhưng ta thực sự không thể quên nàng.

Bình luận đoạn
Hằng Nga, không phải là ta không muốn quên nàng, nhưng ta thực sự không thể quên nàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vậy... chiếc trâm này, đại nhân có muốn mua không?" Ông dò hỏi, thấy hắn đã đứng thần người mà ngắm cây trâm này khá lâu. Nhìn ánh mắt của vị này, lúc thì ánh lên vẻ hạnh phúc, hy vọng lúc lại đầy bi thương, xót xa. Ông hiểu rằng giữa họ chắc chắn có rất nhiều câu chuyện phức tạp mà một người xa lạ như ông không thể nào hiểu được.

Bình luận đoạn
"Vậy... chiếc trâm này, đại nhân có muốn mua không?" Ông dò hỏi, thấy hắn đã đứng thần người mà ngắm cây trâm này khá lâu. Nhìn ánh mắt của vị này, lúc thì ánh lên vẻ hạnh phúc, hy vọng lúc lại đầy bi thương, xót xa. Ông hiểu rằng giữa họ chắc chắn có rất nhiều câu chuyện phức tạp mà một người xa lạ như ông không thể nào hiểu được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Lão bá, ta muốn thỉnh giáo một chuyện."

Bình luận đoạn
"Lão bá, ta muốn thỉnh giáo một chuyện."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nếu như người con gái mình yêu vĩnh viễn sẽ không đáp lại mình, thì cây trâm này có nên mua tặng người đó không?"

Bình luận đoạn
"Nếu như người con gái mình yêu vĩnh viễn sẽ không đáp lại mình, thì cây trâm này có nên mua tặng người đó không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chà...

Bình luận đoạn
Chà...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quả là một câu hỏi khó nhằn.

Bình luận đoạn
Quả là một câu hỏi khó nhằn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu là người kinh doanh, ông sẽ trả lời là nên mua.

Bình luận đoạn
Nếu là người kinh doanh, ông sẽ trả lời là nên mua.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng ông biết, người thanh niên vốn luôn mang nụ cười lười biếng nhàn nhạt, dẫu cho có đứng trước sinh tử cũng sẽ thản nhiên cười như không này đang thực sự lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Bình luận đoạn
Nhưng ông biết, người thanh niên vốn luôn mang nụ cười lười biếng nhàn nhạt, dẫu cho có đứng trước sinh tử cũng sẽ thản nhiên cười như không này đang thực sự lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu không thì vì sao lại đặt ra nghi vấn với một người chỉ có chút thân thiết là ông đây?

Bình luận đoạn
Nếu không thì vì sao lại đặt ra nghi vấn với một người chỉ có chút thân thiết là ông đây?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lão cửa tiệm thực sự đã đưa tay xoa cằm, nghiêm túc suy ngẫm.

Bình luận đoạn
Lão cửa tiệm thực sự đã đưa tay xoa cằm, nghiêm túc suy ngẫm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có vẻ như trâm bạc này đã khiến cho Triển đại nhân nghĩ tới vị cô nương ấy rất nhiều.

Bình luận đoạn
Có vẻ như trâm bạc này đã khiến cho Triển đại nhân nghĩ tới vị cô nương ấy rất nhiều.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và với gương mặt trống rỗng này, ông mạnh dạn đoán cô ấy đã từ chối lời thổ lộ của hắn.

Bình luận đoạn
Và với gương mặt trống rỗng này, ông mạnh dạn đoán cô ấy đã từ chối lời thổ lộ của hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

... Nên trả lời thế nào đây?

Bình luận đoạn
... Nên trả lời thế nào đây?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Câu hỏi của Triển Chiêu vừa mang nét tự giễu, vừa chất chứa nỗi đau thầm kín mà không phải ai cũng có thể hiểu thấu. Lão bá nhìn sâu vào ánh mắt người kia, tựa như đang nhìn vào hồ nước sâu không đáy, ẩn chứa những dòng cảm xúc mãnh liệt không cách nào chạm tới được. Ông khẽ thở dài, nghĩ thật kỹ những gì mình sắp nói rồi chậm rãi đáp:

Bình luận đoạn
Câu hỏi của Triển Chiêu vừa mang nét tự giễu, vừa chất chứa nỗi đau thầm kín mà không phải ai cũng có thể hiểu thấu. Lão bá nhìn sâu vào ánh mắt người kia, tựa như đang nhìn vào hồ nước sâu không đáy, ẩn chứa những dòng cảm xúc mãnh liệt không cách nào chạm tới được. Ông khẽ thở dài, nghĩ thật kỹ những gì mình sắp nói rồi chậm rãi đáp:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nếu trái tim đại nhân đã dành trọn cho người ấy, thì chiếc trâm này không phải mua để đổi lấy tình yêu, mà là để giữ lại một phần kỷ niệm đẹp cho chính mình. Dù người ấy có không đáp lại tình cảm của ngài thì điều đó cũng không làm giảm đi giá trị của tấm lòng chân thành mà đại nhân dành cho cô ấy."

Bình luận đoạn
"Nếu trái tim đại nhân đã dành trọn cho người ấy, thì chiếc trâm này không phải mua để đổi lấy tình yêu, mà là để giữ lại một phần kỷ niệm đẹp cho chính mình. Dù người ấy có không đáp lại tình cảm của ngài thì điều đó cũng không làm giảm đi giá trị của tấm lòng chân thành mà đại nhân dành cho cô ấy."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu thoáng ngẩn người, ánh mắt như le lói hy vọng mong manh. Hắn không ngờ một người bán hàng giản dị lại có thể nói những lời khiến lòng hắn dao động như này.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu thoáng ngẩn người, ánh mắt như le lói hy vọng mong manh. Hắn không ngờ một người bán hàng giản dị lại có thể nói những lời khiến lòng hắn dao động như này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhưng... nếu giữ lại chiếc trâm này, ta sẽ mãi nhớ tới nàng, không thể quên được. Như vậy càng không phải sẽ tự chuốc khổ vào thân sao?"

Bình luận đoạn
"Nhưng... nếu giữ lại chiếc trâm này, ta sẽ mãi nhớ tới nàng, không thể quên được. Như vậy càng không phải sẽ tự chuốc khổ vào thân sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lão cười nhẹ, đôi mắt ánh lên sự từng trải:

Bình luận đoạn
Lão cười nhẹ, đôi mắt ánh lên sự từng trải:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Quên hay không quên đều không phải do chiếc trâm này quyết định, mà là do trái tim đại nhân. Có những người, dẫu muốn quên cũng không quên được, vì họ đã khắc sâu tâm khảm ta rồi. Nếu đã không thể quên, chi bằng giữ lại điều đẹp đẽ nhất về họ, để sau này khi nhớ lại, ta sẽ không hối tiếc vì đã dành trọn trái tim mình để yêu."

Bình luận đoạn
"Quên hay không quên đều không phải do chiếc trâm này quyết định, mà là do trái tim đại nhân. Có những người, dẫu muốn quên cũng không quên được, vì họ đã khắc sâu tâm khảm ta rồi. Nếu đã không thể quên, chi bằng giữ lại điều đẹp đẽ nhất về họ, để sau này khi nhớ lại, ta sẽ không hối tiếc vì đã dành trọn trái tim mình để yêu."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Còn việc có đau khổ hay không? Chẳng phải chính bản thân ngài đã có đáp án rồi sao?" Ông mỉm cười hiền từ.

Bình luận đoạn
"Còn việc có đau khổ hay không? Chẳng phải chính bản thân ngài đã có đáp án rồi sao?" Ông mỉm cười hiền từ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu lặng người, lòng hắn tựa hồ như vừa được dẫn lối, nhưng cũng thêm phần nặng nề. Hắn mỉm cười nhàn nhạt, một nụ cười giễu cợt pha lẫn đau thương cùng bất lực.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu lặng người, lòng hắn tựa hồ như vừa được dẫn lối, nhưng cũng thêm phần nặng nề. Hắn mỉm cười nhàn nhạt, một nụ cười giễu cợt pha lẫn đau thương cùng bất lực.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Lão bá nói đúng... Có một số người, một số việc thực đã định sẵn sẽ mãi mãi là hồi ức đẹp nhất trong lòng ai đó."

Bình luận đoạn
"Lão bá nói đúng... Có một số người, một số việc thực đã định sẵn sẽ mãi mãi là hồi ức đẹp nhất trong lòng ai đó."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn cúi đầu cảm ơn, cẩn thận đặt mười lượng bạc xuống bàn, rồi cầm lấy cây trâm đã được cất vào trong chiếc hộp gỗ. Dưới ánh nắng lấp lánh, ông dường như trông thấy những giọt lệ vương trên đôi mắt của chàng trai trẻ, nhưng chưa kịp để ông nhìn rõ thì hắn đã quay mình bỏ đi.

Bình luận đoạn
Hắn cúi đầu cảm ơn, cẩn thận đặt mười lượng bạc xuống bàn, rồi cầm lấy cây trâm đã được cất vào trong chiếc hộp gỗ. Dưới ánh nắng lấp lánh, ông dường như trông thấy những giọt lệ vương trên đôi mắt của chàng trai trẻ, nhưng chưa kịp để ông nhìn rõ thì hắn đã quay mình bỏ đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông buông ra tiếng thở dài thườn thượt.

Bình luận đoạn
Ông buông ra tiếng thở dài thườn thượt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hỏi thế gian tình là gì mà lại khiến con người ta khổ sở như vậy?

Bình luận đoạn
Hỏi thế gian tình là gì mà lại khiến con người ta khổ sở như vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có thể làm cho một người gai góc, mạnh mẽ như Triển đại nhân lâm vào tình cảnh vạn kiếp bất phục thế này?

Bình luận đoạn
Có thể làm cho một người gai góc, mạnh mẽ như Triển đại nhân lâm vào tình cảnh vạn kiếp bất phục thế này?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lão bán hàng lắc đầu.

Bình luận đoạn
Lão bán hàng lắc đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thôi thì không phải chuyện của lão, những gì cần nói cũng đã nói. Còn sự việc tiến triển ra sao thì tùy vào quyết định của người trong cuộc mà thôi.

Bình luận đoạn
Thôi thì không phải chuyện của lão, những gì cần nói cũng đã nói. Còn sự việc tiến triển ra sao thì tùy vào quyết định của người trong cuộc mà thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu rơi vào trạng thái mâu thuẫn suốt quãng đường đi, vừa tức giận vừa buồn cười với chính mình.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu rơi vào trạng thái mâu thuẫn suốt quãng đường đi, vừa tức giận vừa buồn cười với chính mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hay thật.

Bình luận đoạn
Hay thật.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cũng có một ngày người như hắn lại có thể cầm được nhưng lại không buông được như hôm nay.

Bình luận đoạn
Cũng có một ngày người như hắn lại có thể cầm được nhưng lại không buông được như hôm nay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khó mà nói được là họa hay phúc.

Bình luận đoạn
Khó mà nói được là họa hay phúc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong phút chốc, hắn đã nghĩ tại sao mình lại đi tin vào một người bán hàng.

Bình luận đoạn
Trong phút chốc, hắn đã nghĩ tại sao mình lại đi tin vào một người bán hàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhất là với Triển Chiêu, một người đã từng nhìn thấy vô số lớp mặt nạ của những người hành nghề buôn bán trong cuộc sống quá nhiều.

Bình luận đoạn
Nhất là với Triển Chiêu, một người đã từng nhìn thấy vô số lớp mặt nạ của những người hành nghề buôn bán trong cuộc sống quá nhiều.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tại sao hắn lại để lão bá, một người bán hàng lâu năm với cái lưỡi không xương thao túng, mê hoặc mà ngu dại thắp lên chút hy vọng cơ chứ?

Bình luận đoạn
Tại sao hắn lại để lão bá, một người bán hàng lâu năm với cái lưỡi không xương thao túng, mê hoặc mà ngu dại thắp lên chút hy vọng cơ chứ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lời nói có bao nhiêu là thật lòng, bao nhiêu là nói dối chứ? Nếu như thật tâm thì chúng chiếm bao nhiêu trọng lượng trong ấy?

Bình luận đoạn
Trong lời nói có bao nhiêu là thật lòng, bao nhiêu là nói dối chứ? Nếu như thật tâm thì chúng chiếm bao nhiêu trọng lượng trong ấy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu ơi là Triển Chiêu.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu ơi là Triển Chiêu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bản thân ngươi đã bị tình yêu làm cho mê muội hết rồi.

Bình luận đoạn
Bản thân ngươi đã bị tình yêu làm cho mê muội hết rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đi vào một con hẻm vắng người, rút từ trong ngực chiếc hộp gỗ đựng cây trâm đó ra, hắn muốn quăng nó đi.

Bình luận đoạn
Đi vào một con hẻm vắng người, rút từ trong ngực chiếc hộp gỗ đựng cây trâm đó ra, hắn muốn quăng nó đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Như vậy là tốt nhất.

Bình luận đoạn
Như vậy là tốt nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sẽ không còn hình bóng cô ẩn hiện trong tâm trí hắn nữa.

Bình luận đoạn
Sẽ không còn hình bóng cô ẩn hiện trong tâm trí hắn nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau khi vứt bỏ nó đi, hắn sẽ quay về là một Triển Chiêu chỉ có dân chúng trong lòng. Nếu may mắn sẽ kết hôn với người khác, rồi toàn tâm toàn ý xây dựng hạnh phúc cùng vị cô nương ấy, hắn tin rằng mọi tình cảm đều cần được chăm sóc và vun trồng, sẽ tin rằng một ngày nào đó quên được Hằng Nga, quên được ánh trăng tuyệt đẹp đó, những mảng sáng vàng nhạt nhòa và một căn nhà với hoa đào trong nắng.

Bình luận đoạn
Sau khi vứt bỏ nó đi, hắn sẽ quay về là một Triển Chiêu chỉ có dân chúng trong lòng. Nếu may mắn sẽ kết hôn với người khác, rồi toàn tâm toàn ý xây dựng hạnh phúc cùng vị cô nương ấy, hắn tin rằng mọi tình cảm đều cần được chăm sóc và vun trồng, sẽ tin rằng một ngày nào đó quên được Hằng Nga, quên được ánh trăng tuyệt đẹp đó, những mảng sáng vàng nhạt nhòa và một căn nhà với hoa đào trong nắng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sẽ quên dần tình cảm, những nỗi đau ứ đầy trong tim không bao giờ lành vì không thể ở bên người mình yêu thương. Rồi sau đó biết đâu Triển Chiêu sẽ gặt hái được quả cho tình cảm hắn xây cùng một ai đó, biết đâu hắn sẽ hạnh phúc với gia đình và vài đứa con nhỏ. Sẽ đặt tên cho chúng theo từng ý nghĩa khác nhau, sẽ... sau đó... một tương lai, ngày mai không có Hằng Nga, sẽ không còn đớn đau và nhức nhói.

Bình luận đoạn
Sẽ quên dần tình cảm, những nỗi đau ứ đầy trong tim không bao giờ lành vì không thể ở bên người mình yêu thương. Rồi sau đó biết đâu Triển Chiêu sẽ gặt hái được quả cho tình cảm hắn xây cùng một ai đó, biết đâu hắn sẽ hạnh phúc với gia đình và vài đứa con nhỏ. Sẽ đặt tên cho chúng theo từng ý nghĩa khác nhau, sẽ... sau đó... một tương lai, ngày mai không có Hằng Nga, sẽ không còn đớn đau và nhức nhói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!