Chương 25: Người thân khác họ của Hoàng đế
Bảo Long rời khỏi hơn một canh giờ sau thì quay lại, ngọn đèn dầu trên bàn lập loè trong đêm tối dạ lên gác giường làm ẩn hiện bóng hình người hắn yêu thương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đám cung nô làm xong chuyện từ bao giờ đã lui về nghỉ, Lâm Sanh băng bó vết thương cho Văn Thành cũng đã xong, chén thuốc cung nữ vừa đem vào chờ nguội một chút mới cho Văn Thành uống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tổng quản Văn Cải đến nhắc Bảo Long rằng trời đã khuya, hắn nên về tẩm cung nghỉ ngơi, còn tổng đốc đêm nay sẽ cho Văn Thọ trông coi. Bảo Long nghĩ một lát lại cho đám cung nô tất cả về nghỉ, đêm nay Bảo Long ở lại lầu Ngự Tiền vì...vì còn quá nhiều tấu chương cần phê duyệt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Cải nghe xong lại lo lắng không thôi, hắn sợ sức khỏe của hoàng thượng những tháng này sẽ mệt nhọc quá độ mà sa sút, tuy nhiên đây không phải lần đầu mà Văn Cải nghe câu này, Văn Cải cũng không ít lần khuyên can Bảo Long nhưng cũng bằng không, Bảo Long thật sự là một vị vua chuyên cần khó thấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Cải trước đó là tâm phúc của tổng quản Lý Dục thời tiên hoàng Minh Trị, gọi Lý Dục là cha nuôi, khi đám Mã tặc xông vào cung cướp giết, Cải gom nhanh vài đồng bạc tích góp bấy lâu rồi toan đi tìm cha nuôi cùng chạy trốn, chỉ tiếc là khi vừa thấy được cha thì đó chỉ là một cái xác lạnh tanh, bê bết máu, biết không thể ra khỏi cung được nữa nên Cải núp trong phòng chứa củi hai ngày trời chờ bọn chúng rút bớt quân rồi tìm cách thoát thân. Văn Cải trở về quê nhà cho đến khi nghe tin thái tử Bảo Long đánh bại quân Bạch Mã, gầy dựng lại giang sơn thì Cải chuẩn bị khăn gói lên đường đến kinh đô xin được tiếp tục làm việc trong cung, Bảo Long đã cho Cải làm tổng quản thái giám. Cải luôn tận tâm, tận lực, tận trung để bên cạnh chăm sóc, làm chân chạy việc cho hoàng thượng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi lầu Ngự Tiền không còn ai ngoài Bảo Long và Văn Thành, bậc đế vương lúc này mới xả bỏ một chút oai nghi cứng rắn trên mặt tiến đến ngồi bên cạnh vị tổng đốc, tay hắn thỏa thích vuốt ve theo từng đường cong trên mặt người thương, hắn thì thầm: "Nếu anh từ bỏ chuyện trả thù này thì cậu có muốn làm người thân của anh không? Người thân khác họ như phu thê người ta vậy đó."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói rồi hắn tự cười thật ngọt ngào, nếu hắn cưới một người đàn ông làm chánh hậu duy nhất sẽ như thế nào? Đi ngược lại hoàn toàn mọi chuẩn mực xã hội, văn hóa và chính trị.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Với dân chúng xem hôn nhân là việc trọng đại để duy trì dòng dõi và kế thừa ngai vàng. Việc hắn cưới một người đàn ông sẽ bị coi là điềm xui rủi, trái với luân thường đạo lý và có thể gây ra một hồi hoang mang bất ổn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quan lại trong triều sẽ phản đối kịch liệt. Đám người họ có thể xem đây là sự sỉ nhục quốc thể, không tôn trọng quốc gia và tổ tiên hoàng tộc triều Nguyễn. Nhiều khi lại dẫn đến việc họ liên kết với nhau để chống đối, thậm chí là lật đổ vương triều.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cuộc hôn nhân này sẽ làm lung lay ngai vàng. Việc không có người nối dõi trực hệ là một vấn đề nghiêm trọng, có thể dẫn đến tranh chấp quyền lực và nội chiến.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long lại thì thầm: "Khi anh lo tròn xong mọi việc, anh sẽ về làm một người dân thường bên cạnh cậu, theo cậu đến cùng trời cuối đất, cậu có chịu không? Lúc đó cậu đừng đuổi anh đi nhé!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long nhìn say đắm Văn Thành một lúc lâu chợt nhận ra thuốc đã nguội bớt, hắn muốn cho cậu uống thuốc nhưng người vẫn chưa tỉnh lại, cầm chén thuốc trên tay Bảo Long lại nảy ra một ý 'chuyện này là vì muốn tốt cho cậu thôi, không phải anh lợi dụng cậu đâu nha'.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long hớp một lượng lớn thuốc làm vị đắng tràn lên toàn bộ khoan miệng, hắn có chút nhăn mặt, đặt chén thuốc lên cái đôn ở cạnh gác giường, hai tay để trên má Văn Thành nhấn mở khớp hàm, môi hắn chạm lên môi cậu, lưỡi luồng vào miệng làm đường dẫn cho thuốc tràn vào, Văn Thành miễn cưỡng uống được một chút thuốc tuy có hơi lâu nhưng Bảo Long rất vui vẻ và hưởng thụ công việc cho Văn Thành uống thuốc, khi này hậu vị của chén thuốc đắng kia lại trở nên ngọt thanh đến kì lạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long vẫn làm như vậy cho đến ngụm thuốc cuối cùng trong chén, Văn Thành lúc này đột nhiên có dấu hiệu tỉnh lại nhưng Bảo Long không phát hiện ra do hắn đang nhắm nghiền mắt say đắm với nụ hôn trá hình kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành tỉnh lại mơ màn cảm nhận được vị đắng đang luân chuyển trong cổ họng, đến khi mắt thật sự lấy lại được tiêu cự nhìn thấy khuôn mặt khôi ngô quen thuộc đang kề cận, đôi môi hai người đang dán chặt vào nhau, Văn Thành bất ngờ đến quên cả thở, mặt nóng lên tính bật dậy đẩy người kia ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng hiện tại sức lực của Văn Thành không ảnh hưởng gì mấy đến Bảo Long. Văn Thành tỉnh lại làm Bảo Long giật mình nuốt luôn ngụm thuốc còn lại trong miệng, thuốc bây giờ tự nhiên đắng đến khó chịu khiến cả hai phải ôm lấy cổ họng, hai người liếc nhìn nhau mà trong đầu đầy cảm xúc hỗn tạp. Bảo Long đang chửi thầm trong bụng, Lâm Sanh sao lại kê thuốc tốt như vậy cho Văn Thành, uống chưa hết chén thuốc đã tỉnh rồi làm hắn không biết nhìn mặt Văn Thành như thế nào đây. Còn Văn Thành vừa tỉnh nghe cổ họng đắng ngắt thì đã hiểu rõ sự tình nhưng sao cậu vẫn xấu hổ đến vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long lên tiếng trước:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Anh giúp cậu thuốc thôi, cậu đừng hiểu lầm, trời khuya đám cung nô về nghỉ hết rồi, anh sợ thuốc nguội sẽ hết tác dụng nên anh chỉ có thể làm cách này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành cúi đầu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Tội thần tạ ơn bệ hạ khai ân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành lại nghĩ đến mục đích chuyến đi này, cậu do dự trong đầu có nên nhắc lại sự việc trong tình huống này không, sự việc liên quan đến mạng người này vô cùng cấp bách.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long nghe Văn Thành xưng cậu là 'tội thần' lòng vô cùng đau nhói, hắn nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Chuyện tha mạng cho đám người thân của Hồ Tử Cách, anh có thể chấp nhận được với một điều kiện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành mở to mắt, vui đến độ quên luôn khoảng cách thân phận mà nắm lấy tay Bảo Long:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Bệ hạ, là điều kiện gì? Thần sẽ làm tất cả chỉ cần bệ hạ yêu cầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long xoay mặt qua chỗ khác, nhoẻn miệng cười xong tập trung tinh thần trở lại nhìn vào mắt Văn Thành nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Làm người thân của anh, được không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành có thể hiểu được yêu cầu này xuất hiện là để bù đắp lại nỗi mất mát to lớn mà Bảo Long phải chịu, nhưng yêu cầu này quá mơ hồ, làm người thân là phải làm như thế nào? Văn Thành hỏi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Tâu bệ hạ, thần phải làm gì để trở thành người thân của bệ hạ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phải gọi hắn là phu quân, ở bên cạnh hắn, không được nhìn các cô gái khác, nấu cho hắn món cá lòng tong kho với nước mắm, cho hắn hôn, cho hắn ôm, ngủ cùng hắn,...Đó chỉ là hàng tá suy nghĩ của Bảo Long nhưng kết lại hắn chỉ nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ở bên cạnh anh những ngày lễ như tết Nguyên Đán, tết Đoan Ngọ, tết Trung Thu, tạm thời chỉ vậy thôi, sau này nghĩ gì được thì anh sẽ nói thêm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành vui mừng hết lớn, không ngờ chuyện này có thể giải quyết một cách êm đẹp như vậy, cậu sợ chậm trễ nên hối thúc Bảo Long mau viết chiếu chỉ cho người đưa tin gấp tránh để lâu sẽ tổn thương thêm nhiều mạng người oan uổng, vậy mà không ngờ Bảo Long nói người đưa tin khẩn đã đi được hai canh giờ rồi. Vậy là từ đó Quốc sử quán có thêm ghi chép như sau:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Tháng năm, năm Giáp Ngọ, tổng đốc phía nam Lê Văn Thành dâng tấu xin tha tội cho gia tộc họ Hồ. Xét lại vì lợi ích lâu dài của quốc gia. Hoàng đế Minh Đức hạ chiếu chỉ tha cho toàn bộ người trong gia tộc họ Hồ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau một hồi hân hoan vui mừng, Văn Thành bị Bảo Long nhắc nhở khuya rồi nên đi ngủ, Văn Thành nghe lời ngoan ngoãn nằm xuống, Bảo Long thừa lúc cởi chiếc áo ngoài ra chỉ còn áo lót, lách vào phía trong Văn Thành ý muốn ngủ chung, Văn Thành không dám hé nửa lời chỉ nhìn Bảo Long ngơ ngác, Bảo Long lén lút cười nhếch môi xong nói với cậu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Đường về tẩm cung của anh vừa xa vừa tối, đám cung nô giờ này đi ngủ hết rồi, anh ngủ đỡ ở đây, cậu không tính đuổi anh đi đó chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thần không có ý đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Lâu rồi không có ai nói chuyện với anh như lúc trước, cậu kể chuyện cho anh nghe đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thần không biết bệ hạ muốn nghe chuyện gì?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Chuyện gì cũng được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành kể cho Bảo Long nghe về Trang Sĩ Văn, tên thiếu gia này sau khi về đến Đại An thì trở lại Trang Sĩ gia trang dọn dẹp tàn cuộc sau trận chiến mùng một tết, Sĩ Văn dùng lợi nhuận ở các cửa hàng khác để xây sửa lại xưởng dệt lụa ở thành Gia Định, tìm nhân công và cho hoạt động lại xưởng dệt. Cha của Sĩ Văn là một thương nhân có tiếng nói trong cộng đồng người Tàu ở Gia Định, sau một tháng Sĩ Văn cho người tìm kiếm khắp nơi tại vịnh Xiêm La vẫn không tìm được tung tích của cha nên đã phát tang làm đám không có thi thể, người đến chia buồn đông nghịt đường, Sĩ Văn là con trai duy nhất của Trang Sĩ Đông hiển nhiên trở thành người thừa kế hợp pháp của Trang Sĩ gia trang. Sĩ Văn rảnh rỗi thường hay tìm đến phủ tổng đốc chơi, chỉ cho Văn Thành vài câu tiếng Tàu, nói chuyện suốt ngày không ngơi miệng, giờ tiếng Đại An của Sĩ Văn cũng đã khá hơn trước rồi, không còn khó nghe nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi nghe Văn Thành kể về Trang Sĩ Văn, Bảo Long đột nhiên nảy ra một ý tưởng, Bảo Long sẽ truyền chỉ cho phép người Tàu sống tại Đại An thành lập các bang hội theo quê quán như là bang Quảng Đông, Phúc Kiến, Triều Châu,...Mỗi bang đều có bang trưởng do chính người Tàu trong bang bầu ra. Để quản lý gián tiếp người Tàu, triều đình sẽ làm việc trực tiếp với các bang trưởng. Các bang trưởng chịu trách nhiệm thu thuế, giải quyết tranh chấp nội bộ, và bảo đảm an ninh trong cộng đồng của họ. Sau đó, họ phải báo cáo lên chính quyền địa phương, và chính quyền địa phương báo cáo lên triều đình. Bảo Long cũng sẽ làm tương tự với những người ngoại quốc khác sống định cư ở Đại An.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành nghe được thì vô cùng ủng hộ, người Tàu vừa có được quyền tự quyết trong cộng đồng của họ, vừa tiện lợi để triều đình có thể kiểm soát tránh những mối nguy hại tiềm tàng khi một cộng đồng trở nên lớn mạnh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai người cứ anh một câu, cậu một câu đến gần sáng mới đi ngủ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long và Văn Thành thức dậy cũng đã gần trưa, Văn Cải bất ngờ vì thấy hoàng thượng hôm nay đặc biệt vui vẻ, tuy không thể hiện ra mặt nhưng nhìn hành động của hoàng thượng, hiếm khi không ở lầu Ngự Tiền phê duyệt tấu chương, mà dẫn theo tổng đốc ra ngoài dạo phố, câu cá, chèo thuyền, ngắm cảnh một màn vua tôi hòa hợp, thiên hạ thái bình khiến lòng Cải cũng nô nức theo không kém.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến hôm sau thì Văn Thành xin Bảo Long trở về Gia Định để lo công vụ, cả đi lẫn về phải mất hơn một tháng, Bảo Long hiểu sự tình nên không cưỡng ép Văn Thành ở lại, chỉ ban cho một cỗ xe bốn ngựa và một thị vệ hộ tống về Gia Định.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người thị vệ này tên Mẫn Đạt, từ nay về sau sẽ là người của tổng đốc có nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho tổng đốc và còn một nhiệm vụ bí mật nữa là báo cáo cho Bảo Long biết những chuyện thường ngày của Văn Thành, hắn muốn biết khi hắn không bên cạnh thì cậu ấy sẽ làm gì, chủ yếu để thoả lòng mong nhớ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cỗ xe ngựa dần dần xa khuất bóng, tâm tình bậc đế vương lại trở về như trước, không gợn ngọn sóng, có chút u buồn, Văn Cải khi này có khờ như thế nào cũng ngờ ngợ nhận ra điều mà Cải có tưởng tượng cả vạn lần cũng không bao giờ dám nghĩ đến.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị