Truyện
Trước Sau
[Nam x Nam] Tư Tình · Moncy · 5/8/2026 5:00:00 PM · 0 0

Chương 20: Trang Sĩ Văn

Việc tra hỏi Mặc Tử và giải quyết xong chuyện cũng đến gần trưa làm Văn Thành đói muốn rụng rời vì cả ngày hôm qua cậu chưa ăn được miếng gì vào bụng, cũng may sáng ra gặp Bảo Long trong nhà giam, hắn đưa cho cậu một giỏ tre nhỏ có vài củ khoai lang, Văn Thành nhận được thì vui mừng hết lớn.

Bình luận đoạn
Việc tra hỏi Mặc Tử và giải quyết xong chuyện cũng đến gần trưa làm Văn Thành đói muốn rụng rời vì cả ngày hôm qua cậu chưa ăn được miếng gì vào bụng, cũng may sáng ra gặp Bảo Long trong nhà giam, hắn đưa cho cậu một giỏ tre nhỏ có vài củ khoai lang, Văn Thành nhận được thì vui mừng hết lớn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chuyện của Mặc Tử đại khái là lão già này tối đó đi hoa lâu ở phố cảng Pattani, ông ta thấy Văn Thành đứng trước cửa hàng bán thủy tinh của người Tây Dương gãi đầu, bộ dáng cậu quê mùa của người xứ khác tới, trông thân hình lại hoàn hảo cho việc làm nô dịch nên sai người theo dõi để bắt cậu về kho chứa nô. Khi đó cô gái người Xiêm đứng cạnh Mặc Tử là do Đỗ Hoa tặng cho, đây là chuyện thường ngày giữa đám thương nhân hay làm, cô ta khi thấy Văn Thành thì tỏ ý muốn lập công nên nói là đã từng gặp qua Văn Thành, còn nói rằng cậu là hầu cận của một người quen với Đỗ Hoa, vậy nên ông ta cho cô nàng theo đám lính để tính kế bắt Văn Thành. Đến khi lần đầu ông ta thấy được mặt Văn Thành ở kho chứa nô thì say mê nên không muốn bán. Bảo Long lúc này lại cho ông già đó câm miệng và quay sang nói với Pai giải quyết cho thỏa đáng song kéo Văn Thành đi ra ngoài.

Bình luận đoạn
Chuyện của Mặc Tử đại khái là lão già này tối đó đi hoa lâu ở phố cảng Pattani, ông ta thấy Văn Thành đứng trước cửa hàng bán thủy tinh của người Tây Dương gãi đầu, bộ dáng cậu quê mùa của người xứ khác tới, trông thân hình lại hoàn hảo cho việc làm nô dịch nên sai người theo dõi để bắt cậu về kho chứa nô. Khi đó cô gái người Xiêm đứng cạnh Mặc Tử là do Đỗ Hoa tặng cho, đây là chuyện thường ngày giữa đám thương nhân hay làm, cô ta khi thấy Văn Thành thì tỏ ý muốn lập công nên nói là đã từng gặp qua Văn Thành, còn nói rằng cậu là hầu cận của một người quen với Đỗ Hoa, vậy nên ông ta cho cô nàng theo đám lính để tính kế bắt Văn Thành. Đến khi lần đầu ông ta thấy được mặt Văn Thành ở kho chứa nô thì say mê nên không muốn bán. Bảo Long lúc này lại cho ông già đó câm miệng và quay sang nói với Pai giải quyết cho thỏa đáng song kéo Văn Thành đi ra ngoài.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Pai cũng không muốn tra hỏi thêm liền gáng cho Mặc Tử tội bắt cóc, mưu sát cận thần của phò mã đương triều, gây ảnh hưởng mối giao hảo giữa hai nước Xiêm La và Đại An, cắt bỏ hai tay và giam cho tới chết, giải tán kho chứa nô, tài sản xung công.

Bình luận đoạn
Pai cũng không muốn tra hỏi thêm liền gáng cho Mặc Tử tội bắt cóc, mưu sát cận thần của phò mã đương triều, gây ảnh hưởng mối giao hảo giữa hai nước Xiêm La và Đại An, cắt bỏ hai tay và giam cho tới chết, giải tán kho chứa nô, tài sản xung công.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật ra Pai chỉ cần chọn bừa một tội danh và người làm chứng chính là phò mã, là hoàng đế tương lai của Đại An thì có thể dư sức công khai trị tội Mặc Tử rồi báo với vua cha một cách đường đường chính chính. Dù sao vua Xiêm chỉ cần kho bạc đầy lên thôi, tại thời điểm đó nếu không nhìn về lâu dài thì trước mắt thu thuế từng đồng làm sao bằng gom toàn bộ tài sản người ta nộp vào ngân khố, vua Xiêm thấy tiền liền sáng mắt nên cũng sẽ không hỏi gì thêm.

Bình luận đoạn
Thật ra Pai chỉ cần chọn bừa một tội danh và người làm chứng chính là phò mã, là hoàng đế tương lai của Đại An thì có thể dư sức công khai trị tội Mặc Tử rồi báo với vua cha một cách đường đường chính chính. Dù sao vua Xiêm chỉ cần kho bạc đầy lên thôi, tại thời điểm đó nếu không nhìn về lâu dài thì trước mắt thu thuế từng đồng làm sao bằng gom toàn bộ tài sản người ta nộp vào ngân khố, vua Xiêm thấy tiền liền sáng mắt nên cũng sẽ không hỏi gì thêm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long khi lôi Văn Thành ra ngoài xong thì dừng lại, hắn xoay người nhìn Văn Thành một chút rồi buông tay bỏ đi. Cho đến bây giờ hai người vẫn chưa chính thức nói với nhau một câu nào trọn vẹn, Văn Thành rất muốn hỏi Bảo Long rằng tối hôm qua có phải lúc hắn cứu cậu thì hắn đã thấy được bộ dạng cậu thê thảm lắm phải không? Nhưng làm sao cậu mở lời được trong khi đêm ở quán trọ đã làm chuyện xấu hổ đến vậy. Cậu không biết Bảo Long cảm thấy như thế nào về tối hôm đó, chắc có lẽ với một người đàn ông mà nói, chuyện ôm ấp đàn ông khác trên giường khủng khiếp như thế nào, Bảo Long không lăng trì cậu thì ông bà đã phù hộ rồi còn muốn gợi lên chuyện gì để Bảo Long nhớ đến đêm ở quán trọ kia. Vậy tốt nhất cậu nên biết điều mà ngậm miệng lại, đừng vọng tưởng thêm gì nữa, dù Bảo Long có đem người đến cứu cậu khỏi cái nơi quỷ ma đó thì đơn giản cũng chỉ là việc nghĩa phải làm, huống hồ Bảo Long hằng xem cậu như ân nhân nhiều lần cứu mạng, nên cũng dung túng cậu vô tư làm xằng làm bậy, có ơn tất báo, có thù tất trả là lẽ hiển nhiên.

Bình luận đoạn
Bảo Long khi lôi Văn Thành ra ngoài xong thì dừng lại, hắn xoay người nhìn Văn Thành một chút rồi buông tay bỏ đi. Cho đến bây giờ hai người vẫn chưa chính thức nói với nhau một câu nào trọn vẹn, Văn Thành rất muốn hỏi Bảo Long rằng tối hôm qua có phải lúc hắn cứu cậu thì hắn đã thấy được bộ dạng cậu thê thảm lắm phải không? Nhưng làm sao cậu mở lời được trong khi đêm ở quán trọ đã làm chuyện xấu hổ đến vậy. Cậu không biết Bảo Long cảm thấy như thế nào về tối hôm đó, chắc có lẽ với một người đàn ông mà nói, chuyện ôm ấp đàn ông khác trên giường khủng khiếp như thế nào, Bảo Long không lăng trì cậu thì ông bà đã phù hộ rồi còn muốn gợi lên chuyện gì để Bảo Long nhớ đến đêm ở quán trọ kia. Vậy tốt nhất cậu nên biết điều mà ngậm miệng lại, đừng vọng tưởng thêm gì nữa, dù Bảo Long có đem người đến cứu cậu khỏi cái nơi quỷ ma đó thì đơn giản cũng chỉ là việc nghĩa phải làm, huống hồ Bảo Long hằng xem cậu như ân nhân nhiều lần cứu mạng, nên cũng dung túng cậu vô tư làm xằng làm bậy, có ơn tất báo, có thù tất trả là lẽ hiển nhiên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai con người này ấy vậy mà sầu chung một mối, thời thế không cho họ được bộc lộ ra hết những suy tư sâu kín, nội tâm luôn bị dằn xé bởi tình yêu ngang trái, sự dằn xé này cứ như một ngọn lửa âm ỉ, đốt cháy hai người từ bên trong, nhưng lại không thể bùng lên mãnh liệt. Tình yêu lặng im cứ mãi ẩn sâu trong đáy mắt, trong những cái chạm tay thoáng qua, hay trong những lần lén nhìn đối phương, chất chứa cả ngàn lời chưa nói.

Bình luận đoạn
Hai con người này ấy vậy mà sầu chung một mối, thời thế không cho họ được bộc lộ ra hết những suy tư sâu kín, nội tâm luôn bị dằn xé bởi tình yêu ngang trái, sự dằn xé này cứ như một ngọn lửa âm ỉ, đốt cháy hai người từ bên trong, nhưng lại không thể bùng lên mãnh liệt. Tình yêu lặng im cứ mãi ẩn sâu trong đáy mắt, trong những cái chạm tay thoáng qua, hay trong những lần lén nhìn đối phương, chất chứa cả ngàn lời chưa nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hôm nay là ngày cuối cùng nhóm Bảo Long ở lại xứ Xiêm, nghe nói chiều tối sẽ có một bữa tiệc đặc biệt để chiêu đãi họ, đến cả đám lính hơn 700 người từ Đại An tới cũng có phần làm Văn Thành không khỏi cảm thán sự chu đáo và tò mò về gia tài kết xù của Pai.

Bình luận đoạn
Hôm nay là ngày cuối cùng nhóm Bảo Long ở lại xứ Xiêm, nghe nói chiều tối sẽ có một bữa tiệc đặc biệt để chiêu đãi họ, đến cả đám lính hơn 700 người từ Đại An tới cũng có phần làm Văn Thành không khỏi cảm thán sự chu đáo và tò mò về gia tài kết xù của Pai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tại sảnh đường trong phủ Vương tử, đám người hầu đang tất bật chuẩn bị cho bữa tiệc tối nay. Sảnh này có vẻ được xây dựng riêng cho việc tiếp khách, cách xây lên khác hẳn so với nhà chính làm bằng gỗ quý, mặc dù nóc sảnh đều là mái ngói như thường nhưng trên tường được trát bằng một loại bột màu trắng tinh khôi, mài láng đến độ phẳng như cái dĩa bằng gốm, Văn Thành tò mò lấy ngón tay chà xát lên tường thì thấy dính ra tay một lớp mỏng bột trắng, giống bột gạo ở quê nhà, không lẽ người xứ này sáng kiến ra cách lấy bột gạo trát tường sao, quá vô lý, mà cho dù có lý thì cũng quá lãng phí, cậu nhìn xung quanh không thấy ai quen biết để hỏi lớp trát tường này làm bằng gì, cậu tiếc nuối, hụt hẫng vô cùng.

Bình luận đoạn
Tại sảnh đường trong phủ Vương tử, đám người hầu đang tất bật chuẩn bị cho bữa tiệc tối nay. Sảnh này có vẻ được xây dựng riêng cho việc tiếp khách, cách xây lên khác hẳn so với nhà chính làm bằng gỗ quý, mặc dù nóc sảnh đều là mái ngói như thường nhưng trên tường được trát bằng một loại bột màu trắng tinh khôi, mài láng đến độ phẳng như cái dĩa bằng gốm, Văn Thành tò mò lấy ngón tay chà xát lên tường thì thấy dính ra tay một lớp mỏng bột trắng, giống bột gạo ở quê nhà, không lẽ người xứ này sáng kiến ra cách lấy bột gạo trát tường sao, quá vô lý, mà cho dù có lý thì cũng quá lãng phí, cậu nhìn xung quanh không thấy ai quen biết để hỏi lớp trát tường này làm bằng gì, cậu tiếc nuối, hụt hẫng vô cùng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không biết vì lý do gì mà từ sáng nay Bùi Kiệm cứ dính lấy Vương tử Pai như bột bánh ít, hết líu ríu quanh Pai, xoa lưng, chỉnh áo, dìu đi,...chăm sóc như là mẹ chăm con bị bệnh vậy, còn Vương tử vẫn kiệm lời như mọi khi, bị chọc ghẹo thì cười, Bùi Kiệm nói thì lắng nghe. Cả Bảo Long cũng đi đâu mất hút từ gần trưa, giờ Văn Thành gặp một cái thắc mắc to lớn cũng không biết hỏi ai.

Bình luận đoạn
Không biết vì lý do gì mà từ sáng nay Bùi Kiệm cứ dính lấy Vương tử Pai như bột bánh ít, hết líu ríu quanh Pai, xoa lưng, chỉnh áo, dìu đi,...chăm sóc như là mẹ chăm con bị bệnh vậy, còn Vương tử vẫn kiệm lời như mọi khi, bị chọc ghẹo thì cười, Bùi Kiệm nói thì lắng nghe. Cả Bảo Long cũng đi đâu mất hút từ gần trưa, giờ Văn Thành gặp một cái thắc mắc to lớn cũng không biết hỏi ai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếng lơ lớ quen thuộc:

Bình luận đoạn
Tiếng lơ lớ quen thuộc:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Văn Thành!

Bình luận đoạn
- Văn Thành!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành quay người lại, thì ra là người quen:

Bình luận đoạn
Văn Thành quay người lại, thì ra là người quen:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Sĩ Văn? Sao ông ở đây vậy?

Bình luận đoạn
- Sĩ Văn? Sao ông ở đây vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sĩ Văn bắt đầu ba hoa:

Bình luận đoạn
Sĩ Văn bắt đầu ba hoa:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ay, nị không biết ha? nhờ ngộ báo tin cho...cho thái tử điện hạ của nị thì điện hạ mới đi cứu nị về được á chớ, ngộ có nói với điện hạ là ngộ mắc ách giữa đàn xin điện hạ cho ngộ đi theo thì điện hạ cho phép dồi. Ngộ cứu mạng nị giờ ở đây là khách quý của cái chỗ này á nha. Vương tử sáng nay cũng cho phép ngộ ở đây đó nha.

Bình luận đoạn
- Ay, nị không biết ha? nhờ ngộ báo tin cho...cho thái tử điện hạ của nị thì điện hạ mới đi cứu nị về được á chớ, ngộ có nói với điện hạ là ngộ mắc ách giữa đàn xin điện hạ cho ngộ đi theo thì điện hạ cho phép dồi. Ngộ cứu mạng nị giờ ở đây là khách quý của cái chỗ này á nha. Vương tử sáng nay cũng cho phép ngộ ở đây đó nha.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sĩ Văn là người Tàu học tiếng Đại An không lâu nên nói chuyện hơi khó nghe hơn Pai, ít ra Pai còn có Bùi Kiệm kèm cặp xuyên suốt. Văn Thành hiểu ý Sĩ Văn nên cúi đầu cảm ơn cái tên đang ngông nghênh ngẩn mặt lên trời kia.

Bình luận đoạn
Sĩ Văn là người Tàu học tiếng Đại An không lâu nên nói chuyện hơi khó nghe hơn Pai, ít ra Pai còn có Bùi Kiệm kèm cặp xuyên suốt. Văn Thành hiểu ý Sĩ Văn nên cúi đầu cảm ơn cái tên đang ngông nghênh ngẩn mặt lên trời kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy là giờ Văn Thành đã có thêm một người bạn mới, cậu bắt đầu xoay qua muốn luận về cái vật liệu để trát lên tường này. Văn Thành hỏi: 

Bình luận đoạn
Vậy là giờ Văn Thành đã có thêm một người bạn mới, cậu bắt đầu xoay qua muốn luận về cái vật liệu để trát lên tường này. Văn Thành hỏi: 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Văn, ông biết nhiều về xứ này hông?

Bình luận đoạn
- Văn, ông biết nhiều về xứ này hông?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sĩ Văn mặt vô cùng sĩ mà nói:

Bình luận đoạn
Sĩ Văn mặt vô cùng sĩ mà nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nị không biết sản nghiệp nhà ngộ rộng lớn sao đâu a, có nơi nào mà ngộ không hiểu đâu.

Bình luận đoạn
- Nị không biết sản nghiệp nhà ngộ rộng lớn sao đâu a, có nơi nào mà ngộ không hiểu đâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành hớn hở:

Bình luận đoạn
Văn Thành hớn hở:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Vậy ông biết cái loại bột trắng trên tường này là gì hông?

Bình luận đoạn
- Vậy ông biết cái loại bột trắng trên tường này là gì hông?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặt Sĩ Văn sượng đi thấy rõ:

Bình luận đoạn
Mặt Sĩ Văn sượng đi thấy rõ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cái này, ờ...Cha ngộ không bán nên ngộ không biết.

Bình luận đoạn
- Cái này, ờ...Cha ngộ không bán nên ngộ không biết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

(Thông tin khảo cứu kèm hình ảnh Khuôn viên chùa Wat Phra Si Sanphet.

Bình luận đoạn
(Thông tin khảo cứu kèm hình ảnh Khuôn viên chùa Wat Phra Si Sanphet.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bạn có thể thấy loại vật liệu trắng trát tường tác giả nhắc đến nằm giữa những miếng gạch đỏ. Người Xiêm sử dụng hỗn hợp vôi pha với cát mịn hoặc bột đá và nước đường, hay các loại chất kết dính khác để tạo bề mặt nhẵn bóng. Bạn có thể gọi nó là xi măng trắng cũng được, loại này tùy vào cách pha mà có thể làm cho nó bóng loáng để tô tường hay để xây những viên gạch lại với nhau. Nhóm người Pháp ở thế kỉ XVII khi đến Xiêm họ vô cùng ngạc nhiên về trình độ xây dựng của người ở đây.)

Bình luận đoạn
Bạn có thể thấy loại vật liệu trắng trát tường tác giả nhắc đến nằm giữa những miếng gạch đỏ. Người Xiêm sử dụng hỗn hợp vôi pha với cát mịn hoặc bột đá và nước đường, hay các loại chất kết dính khác để tạo bề mặt nhẵn bóng. Bạn có thể gọi nó là xi măng trắng cũng được, loại này tùy vào cách pha mà có thể làm cho nó bóng loáng để tô tường hay để xây những viên gạch lại với nhau. Nhóm người Pháp ở thế kỉ XVII khi đến Xiêm họ vô cùng ngạc nhiên về trình độ xây dựng của người ở đây.)

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành thêm một hồi hụt hẫng. Cậu hỏi:

Bình luận đoạn
Văn Thành thêm một hồi hụt hẫng. Cậu hỏi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- À...Ông có nghe tin gia đình ông ra sao chưa?

Bình luận đoạn
- À...Ông có nghe tin gia đình ông ra sao chưa?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mắt Sĩ Văn lại đảo liên hồi:

Bình luận đoạn
Mắt Sĩ Văn lại đảo liên hồi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ngộ không biết, ngộ cũng không nghe thấy tin tức gì.

Bình luận đoạn
- Ngộ không biết, ngộ cũng không nghe thấy tin tức gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành nhìn Sĩ Văn đánh giá, con người này rõ ràng không trung thực, cần phải đề phòng:

Bình luận đoạn
Văn Thành nhìn Sĩ Văn đánh giá, con người này rõ ràng không trung thực, cần phải đề phòng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ông không buồn khi thất lạc gia đình sao?

Bình luận đoạn
- Ông không buồn khi thất lạc gia đình sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sĩ Văn như thiếu kiên nhẫn và không muốn nghe nữa:

Bình luận đoạn
Sĩ Văn như thiếu kiên nhẫn và không muốn nghe nữa:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ngộ buồn mà, buồn a, còn sống thì sẽ trở về.

Bình luận đoạn
- Ngộ buồn mà, buồn a, còn sống thì sẽ trở về.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sĩ Văn nói xong thì chuyển chủ đề: 

Bình luận đoạn
Sĩ Văn nói xong thì chuyển chủ đề: 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Để ngộ nói cho nị nghe cái sân khấu ở giữa này tối nay chắc chắn sẽ có biểu diễn hát múa na.

Bình luận đoạn
- Để ngộ nói cho nị nghe cái sân khấu ở giữa này tối nay chắc chắn sẽ có biểu diễn hát múa na.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành có linh cảm người này không đàng hoàng:

Bình luận đoạn
Văn Thành có linh cảm người này không đàng hoàng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Vậy là ông biết họ hát múa gì sao?

Bình luận đoạn
- Vậy là ông biết họ hát múa gì sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tối nay chờ nó diễn mới biết là nó diễn gì a. Nị nhìn đồ mấy người đang cầm trên sân khấu đi, để ngộ nói nị nghe, hát múa kiểu Xiêm nị coi tới nằm lòng dồi.

Bình luận đoạn
- Tối nay chờ nó diễn mới biết là nó diễn gì a. Nị nhìn đồ mấy người đang cầm trên sân khấu đi, để ngộ nói nị nghe, hát múa kiểu Xiêm nị coi tới nằm lòng dồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sĩ Văn ngưng một lát, chỉ vào dàn nhạc trên sân khấu nói:

Bình luận đoạn
Sĩ Văn ngưng một lát, chỉ vào dàn nhạc trên sân khấu nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nị nhìn cái thùng gỗ hình dạng giống chiếc thuyền kia, có một hàng thanh gỗ xếp ngang đó. Người ta lấy búa gõ dô mấy thanh gỗ sẽ kêu ra tiếng, Xiêm gọi là Ranat, bà bá nói với ngộ nó là đàn mộc cầm.

Bình luận đoạn
- Nị nhìn cái thùng gỗ hình dạng giống chiếc thuyền kia, có một hàng thanh gỗ xếp ngang đó. Người ta lấy búa gõ dô mấy thanh gỗ sẽ kêu ra tiếng, Xiêm gọi là Ranat, bà bá nói với ngộ nó là đàn mộc cầm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cái khung mây tròn gắn quá trời cái chén úp ngược có mặt lồi ra kia là Khong Wong, bà bá gọi là cồng chiêng ngồi.

Bình luận đoạn
- Cái khung mây tròn gắn quá trời cái chén úp ngược có mặt lồi ra kia là Khong Wong, bà bá gọi là cồng chiêng ngồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ầy...Nị nhìn cái ống kim loại như cái xoáy nước kia, người Xiêm gọi là Pi, bà bá dạy ngộ đó là kèn. Cái trống kia nhìn là biết thì họ gọi là Klong, còn hai cái dĩa kim loại được nối với nhau bằng sợi dây người Xiêm gọi là Ching thì bà bá gọi là chũm choẹ.

Bình luận đoạn
- Ầy...Nị nhìn cái ống kim loại như cái xoáy nước kia, người Xiêm gọi là Pi, bà bá dạy ngộ đó là kèn. Cái trống kia nhìn là biết thì họ gọi là Klong, còn hai cái dĩa kim loại được nối với nhau bằng sợi dây người Xiêm gọi là Ching thì bà bá gọi là chũm choẹ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành từ nãy giờ vẫn chăm chú lắng nghe Sĩ Văn nói, cậu bắt lấy trọng điểm:

Bình luận đoạn
Văn Thành từ nãy giờ vẫn chăm chú lắng nghe Sĩ Văn nói, cậu bắt lấy trọng điểm:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Bà bá là cha của ông hả? Cha rất thương ông hen, dạy cho ông đủ thứ.

Bình luận đoạn
- Bà bá là cha của ông hả? Cha rất thương ông hen, dạy cho ông đủ thứ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sĩ Văn như nén giận mà cãi lại:

Bình luận đoạn
Sĩ Văn như nén giận mà cãi lại:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nị biết cái gì mà nị nói, bà bá ngộ chỉ thương con trai thôi, con gái xem như là súc sinh không bằng.

Bình luận đoạn
- Nị biết cái gì mà nị nói, bà bá ngộ chỉ thương con trai thôi, con gái xem như là súc sinh không bằng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành im lặng suy nghĩ, hình như cậu ngờ ngợ ra được gì đó, không lẽ...Văn Thành lái sang chuyện khác:

Bình luận đoạn
Văn Thành im lặng suy nghĩ, hình như cậu ngờ ngợ ra được gì đó, không lẽ...Văn Thành lái sang chuyện khác:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ông...thích đồ ăn xứ Xiêm không?

Bình luận đoạn
- Ông...thích đồ ăn xứ Xiêm không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sĩ Văn nghĩ nghĩ rồi trở nên vui vẻ:

Bình luận đoạn
Sĩ Văn nghĩ nghĩ rồi trở nên vui vẻ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Món khác cay quá ngộ ăn không được, nhưng ngộ rất thích mấy món ngọt ở xứ này như chè bí chưng, mứt som-ma-ngua...

Bình luận đoạn
- Món khác cay quá ngộ ăn không được, nhưng ngộ rất thích mấy món ngọt ở xứ này như chè bí chưng, mứt som-ma-ngua...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành khó hiểu:

Bình luận đoạn
Văn Thành khó hiểu:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Som-ma-ngua là cái gì?

Bình luận đoạn
- Som-ma-ngua là cái gì?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ngộ không biết nhưng vị của nó chua chua, ngọt ngọt, ăn ngon lắm.

Bình luận đoạn
- Ngộ không biết nhưng vị của nó chua chua, ngọt ngọt, ăn ngon lắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

(Mứt Som-ma-ngua được làm từ trái Thanh Yên, loại này từ Địa Trung Hải du nhập vào Xiêm.)

Bình luận đoạn
(Mứt Som-ma-ngua được làm từ trái Thanh Yên, loại này từ Địa Trung Hải du nhập vào Xiêm.)

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành nói:

Bình luận đoạn
Văn Thành nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tui chưa được ăn loại mứt đó, nhưng tối nay trong tiệc chắc là có chè bí chưng ông nhắc đến đó, chắc là tui cũng biết làm món đó.

Bình luận đoạn
- Tui chưa được ăn loại mứt đó, nhưng tối nay trong tiệc chắc là có chè bí chưng ông nhắc đến đó, chắc là tui cũng biết làm món đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sĩ Văn nhăn mặt:

Bình luận đoạn
Sĩ Văn nhăn mặt:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ngộ không hiểu, nị nói cái gì, chắc là sao?

Bình luận đoạn
- Ngộ không hiểu, nị nói cái gì, chắc là sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành cười ngượng ngùng:

Bình luận đoạn
Văn Thành cười ngượng ngùng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tui thích những món ăn xứ này nên hồi trưa tui chạy xuống bếp coi người ta nấu chuẩn bị cho bữa tiệc để học hỏi, tui đâu biết tiếng Xiêm nên nhìn rồi nhớ nhớ, có thể là tui thấy cách làm chè bí chưng như ông nói.

Bình luận đoạn
- Tui thích những món ăn xứ này nên hồi trưa tui chạy xuống bếp coi người ta nấu chuẩn bị cho bữa tiệc để học hỏi, tui đâu biết tiếng Xiêm nên nhìn rồi nhớ nhớ, có thể là tui thấy cách làm chè bí chưng như ông nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sĩ Văn ngạc nhiên: 

Bình luận đoạn
Sĩ Văn ngạc nhiên: 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Quân tử viễn bào trù, nị biết nấu ăn sao?

Bình luận đoạn
- Quân tử viễn bào trù, nị biết nấu ăn sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành tự hào:

Bình luận đoạn
Văn Thành tự hào:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đương nhiên biết, tui nấu ăn ngon lắm, điện hạ rất thích món tui nấu.

Bình luận đoạn
- Đương nhiên biết, tui nấu ăn ngon lắm, điện hạ rất thích món tui nấu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tha, ngộ không tin được luôn, nị nấu ăn cho điện hạ, nị làm võ quan dồi chịu làm thiếp cho điện hạ...

Bình luận đoạn
- Tha, ngộ không tin được luôn, nị nấu ăn cho điện hạ, nị làm võ quan dồi chịu làm thiếp cho điện hạ...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành khi này giật mình nhìn Sĩ Văn, cái tên kia biết mình lỡ lời liền che miệng lại:

Bình luận đoạn
Văn Thành khi này giật mình nhìn Sĩ Văn, cái tên kia biết mình lỡ lời liền che miệng lại:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ý ngộ là nị hiểu quân tử viễn bào trù đúng chứ? Ngộ lần đầu nghe quân tử ngự trù nên kinh hãi thôi mà, cũng như trọng nam khinh nữ, ngộ không biết là đàn ông phương Nam lại phóng khoáng, không câu nệ như vậy.

Bình luận đoạn
- Ý ngộ là nị hiểu quân tử viễn bào trù đúng chứ? Ngộ lần đầu nghe quân tử ngự trù nên kinh hãi thôi mà, cũng như trọng nam khinh nữ, ngộ không biết là đàn ông phương Nam lại phóng khoáng, không câu nệ như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành: "Ừm!"

Bình luận đoạn
Văn Thành: "Ừm!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Vậy nị học được mấy món dồi?

Bình luận đoạn
- Vậy nị học được mấy món dồi?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành nhíu mày:

Bình luận đoạn
Văn Thành nhíu mày:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thật ra tui có thể nhớ hết tất cả, mà nguyên liệu của người Xiêm trong một món quá phức tạp, tui nhớ nhưng không chắc về Đại An có thể tìm được những gia vị lạ như vậy hay không?

Bình luận đoạn
- Thật ra tui có thể nhớ hết tất cả, mà nguyên liệu của người Xiêm trong một món quá phức tạp, tui nhớ nhưng không chắc về Đại An có thể tìm được những gia vị lạ như vậy hay không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ngộ có thể tìm được cho nị.

Bình luận đoạn
- Ngộ có thể tìm được cho nị.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thật hả?

Bình luận đoạn
- Thật hả?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Chẳng dấu gì nị, sản nghiệp bà bá ngộ cũng kha khá á chớ, có một cửa hàng hương liệu ở trung tâm phố Chà Và và một góc phố tại kinh đô Vọng Các, ngộ có thể tìm về bất cứ loại hương liệu nào nị cần.

Bình luận đoạn
- Chẳng dấu gì nị, sản nghiệp bà bá ngộ cũng kha khá á chớ, có một cửa hàng hương liệu ở trung tâm phố Chà Và và một góc phố tại kinh đô Vọng Các, ngộ có thể tìm về bất cứ loại hương liệu nào nị cần.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành mừng trong bụng:

Bình luận đoạn
Văn Thành mừng trong bụng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tui tưởng là mình không thể nấu được mấy món ngon ở đây rồi đó, không ngờ ngay lập tức có quý nhân xuất hiện.

Bình luận đoạn
- Tui tưởng là mình không thể nấu được mấy món ngon ở đây rồi đó, không ngờ ngay lập tức có quý nhân xuất hiện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nị tính khi nào nấu cứ nói một tiếng với ngộ, nhá.

Bình luận đoạn
- Nị tính khi nào nấu cứ nói một tiếng với ngộ, nhá.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tâm trạng Văn Thành chùng xuống, cậu chỉ muốn học thêm vài món để khi có dịp thì cậu sẽ nấu cho Bảo Long, chẳng qua cậu rất thích biểu cảm phong phú của Bảo Long khi ăn được món cậu nấu, hay nói đúng hơn là khi ăn được món ngon mới lạ, nhưng không biết có cơ hội như vậy nữa hay không:

Bình luận đoạn
Tâm trạng Văn Thành chùng xuống, cậu chỉ muốn học thêm vài món để khi có dịp thì cậu sẽ nấu cho Bảo Long, chẳng qua cậu rất thích biểu cảm phong phú của Bảo Long khi ăn được món cậu nấu, hay nói đúng hơn là khi ăn được món ngon mới lạ, nhưng không biết có cơ hội như vậy nữa hay không:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nếu có cơ hội, tui sẽ nấu...

Bình luận đoạn
- Nếu có cơ hội, tui sẽ nấu...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Hả? Nị nói cái gì?

Bình luận đoạn
- Hả? Nị nói cái gì?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bùi Kiệm cười haha từ cửa chính bước vào, tay phải còn đặt trên eo Vương tử, thái độ cứ như đang thông cáo thiên hạ 'vương tử là của ta'. Vừa thấy Pai đến gần, Trang Sĩ Văn hành lễ kiểu người Xiêm, nói tiếng Xiêm, Văn Thành thấy vậy liền bắt chước làm theo, cậu còn nghĩ là hình như sáng này cậu không chào Vương tử như vậy.

Bình luận đoạn
Bùi Kiệm cười haha từ cửa chính bước vào, tay phải còn đặt trên eo Vương tử, thái độ cứ như đang thông cáo thiên hạ 'vương tử là của ta'. Vừa thấy Pai đến gần, Trang Sĩ Văn hành lễ kiểu người Xiêm, nói tiếng Xiêm, Văn Thành thấy vậy liền bắt chước làm theo, cậu còn nghĩ là hình như sáng này cậu không chào Vương tử như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vương tử phất tay cho hai người đứng dậy. Bùi Kiệm hỏi:

Bình luận đoạn
Vương tử phất tay cho hai người đứng dậy. Bùi Kiệm hỏi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thành, cậu đứng đây với Sĩ Văn còn điện hạ đâu?

Bình luận đoạn
- Thành, cậu đứng đây với Sĩ Văn còn điện hạ đâu?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tui không biết nữa, từ lúc trưa đã không thấy.

Bình luận đoạn
- Tui không biết nữa, từ lúc trưa đã không thấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Pai nói: "Sao lạ, giờ nhập tiệc đến rồi vẫn chưa thấy người đâu?"

Bình luận đoạn
Pai nói: "Sao lạ, giờ nhập tiệc đến rồi vẫn chưa thấy người đâu?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành có chút lo lắng, đừng nói là bị đám buôn nô bắt rồi đó. Văn Thành hỏi:

Bình luận đoạn
Văn Thành có chút lo lắng, đừng nói là bị đám buôn nô bắt rồi đó. Văn Thành hỏi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Kiệm, quân sĩ mình lập trại ở đâu vậy?

Bình luận đoạn
- Kiệm, quân sĩ mình lập trại ở đâu vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cậu yên tâm, bây giờ họ đang đốt lửa, say sưa nhập tiệc bên bờ biển rồi, ổn thoả hết rồi.

Bình luận đoạn
- Cậu yên tâm, bây giờ họ đang đốt lửa, say sưa nhập tiệc bên bờ biển rồi, ổn thoả hết rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Không. Ý tui là...

Bình luận đoạn
- Không. Ý tui là...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Pai cất tiếng nói:

Bình luận đoạn
Pai cất tiếng nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Lính vừa báo với ta là thái tử trưa nay có qua nhà của Mặc Tử tìm đồ.

Bình luận đoạn
- Lính vừa báo với ta là thái tử trưa nay có qua nhà của Mặc Tử tìm đồ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bùi Kiệm:

Bình luận đoạn
Bùi Kiệm:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đồ? Pai biết là thứ gì không?

Bình luận đoạn
- Đồ? Pai biết là thứ gì không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Pai không biết.

Bình luận đoạn
- Pai không biết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bùi Kiệm khó hiểu:

Bình luận đoạn
Bùi Kiệm khó hiểu:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Chắc là đồ quan trọng lắm.

Bình luận đoạn
- Chắc là đồ quan trọng lắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếng của beng của hai miếng chũm choẹ va vào nhau. Pai quay sang nói với mọi người:

Bình luận đoạn
Tiếng của beng của hai miếng chũm choẹ va vào nhau. Pai quay sang nói với mọi người:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Kịch bắt đầu rồi, Văn Thành, Sĩ Văn ngồi đi.

Bình luận đoạn
- Kịch bắt đầu rồi, Văn Thành, Sĩ Văn ngồi đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành thở dài vẫn lo lắng vì chưa thấy Bảo Long đâu, Sĩ Văn thấy cậu đứng thất thần thì nhiệt tình kéo tay Văn Thành vào bàn tiệc.

Bình luận đoạn
Văn Thành thở dài vẫn lo lắng vì chưa thấy Bảo Long đâu, Sĩ Văn thấy cậu đứng thất thần thì nhiệt tình kéo tay Văn Thành vào bàn tiệc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

* Chương này chứa thông tin khảo cứu kèm ảnh, nếu bạn quan tâm xin vui lòng truy cập W*ttp*t @moncydo để xem ảnh.

Bình luận đoạn
* Chương này chứa thông tin khảo cứu kèm ảnh, nếu bạn quan tâm xin vui lòng truy cập W*ttp*t @moncydo để xem ảnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!