Truyện
Trước Sau
[Nam x Nam] Tư Tình · Moncy · 5/8/2026 5:00:00 PM · 0 0

Chương 19: Tui thương anh (h)

Bảo Long dẫn một đội quân 800 người trong đó có 100 lính Xiêm khí thế đi đến một ngôi nhà kiểu dáng đặc trưng của người Tàu, đám tay sai của Mặc Tử nhiều lắm khoảng 60 người, thấy một đội quân đông nghịt như thế chúng tự biết khôn mà không chống đối, bỏ vũ khí xuống nép qua một bên, dù sao bọn họ cũng làm công ăn lương đâu cần phải bán mạng chống đối người có thế lực hơn. Đội 800 người đó chia nhau bao vây ngôi nhà. Đỗ Hoa dẫn Bảo Long đến căn phòng nhốt Văn Thành rồi tránh mặt đi chỗ khác vì ông ta biết ông ta mà lộ diện thì sau này sẽ khó làm ăn trên thương trường.

Bình luận đoạn
Bảo Long dẫn một đội quân 800 người trong đó có 100 lính Xiêm khí thế đi đến một ngôi nhà kiểu dáng đặc trưng của người Tàu, đám tay sai của Mặc Tử nhiều lắm khoảng 60 người, thấy một đội quân đông nghịt như thế chúng tự biết khôn mà không chống đối, bỏ vũ khí xuống nép qua một bên, dù sao bọn họ cũng làm công ăn lương đâu cần phải bán mạng chống đối người có thế lực hơn. Đội 800 người đó chia nhau bao vây ngôi nhà. Đỗ Hoa dẫn Bảo Long đến căn phòng nhốt Văn Thành rồi tránh mặt đi chỗ khác vì ông ta biết ông ta mà lộ diện thì sau này sẽ khó làm ăn trên thương trường.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long đến trước cửa, dùng sức đá tung vào trong thì hắn thấy một cảnh tượng làm máu xông lên não, Văn Thành bị trói trên giường, người không mảnh vải đang uốn người rên rỉ sung sướng còn ông già người Tàu kia thì tay vuốt ve nam vật của Văn Thành, tay còn lại đang co thúc bên dưới, Bảo Long lập tức xông tới bóp lấy cổ tên sâu bọ đó quăng xuống giường làm ông ta la lên oai oái, đám lính bên ngoài tự biết việc xông vào bắt Mặc Tử lại.

Bình luận đoạn
Bảo Long đến trước cửa, dùng sức đá tung vào trong thì hắn thấy một cảnh tượng làm máu xông lên não, Văn Thành bị trói trên giường, người không mảnh vải đang uốn người rên rỉ sung sướng còn ông già người Tàu kia thì tay vuốt ve nam vật của Văn Thành, tay còn lại đang co thúc bên dưới, Bảo Long lập tức xông tới bóp lấy cổ tên sâu bọ đó quăng xuống giường làm ông ta la lên oai oái, đám lính bên ngoài tự biết việc xông vào bắt Mặc Tử lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long khi này nhìn qua Văn Thành thấy trên mặt hiện lên năm dấu tay, ánh mắt đầy sát khí hiện lên, Bảo Long lấy mền vải che thân thể Văn Thành lại, ba bước thành hai, tán vào mặt lão già một cú trời giáng làm ông ta sắp ngất đến nơi không la nổi nữa, Bảo Long gằn giọng hỏi bằng tiếng Tàu:

Bình luận đoạn
Bảo Long khi này nhìn qua Văn Thành thấy trên mặt hiện lên năm dấu tay, ánh mắt đầy sát khí hiện lên, Bảo Long lấy mền vải che thân thể Văn Thành lại, ba bước thành hai, tán vào mặt lão già một cú trời giáng làm ông ta sắp ngất đến nơi không la nổi nữa, Bảo Long gằn giọng hỏi bằng tiếng Tàu:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Chìa khoá đâu?

Bình luận đoạn
- Chìa khoá đâu?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặc tử biết mình mình thất thế, rung rung chỉ trên kệ gỗ, Bảo Long thấy chìa khóa thì quay qua nói với đám lính:

Bình luận đoạn
Mặc tử biết mình mình thất thế, rung rung chỉ trên kệ gỗ, Bảo Long thấy chìa khóa thì quay qua nói với đám lính:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đem nhốt hắn lại, để sáng mai cho Pai giải quyết, ra ngoài. Đóng cửa.

Bình luận đoạn
- Đem nhốt hắn lại, để sáng mai cho Pai giải quyết, ra ngoài. Đóng cửa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long mở khoá tay chân của Văn Thành tức giận mà nói:

Bình luận đoạn
Bảo Long mở khoá tay chân của Văn Thành tức giận mà nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Chẳng phải cậu mạnh lắm sao? Chuyện gì dính đến phụ nữ cậu cũng trở nên yếu đuối, thê thảm vậy?

Bình luận đoạn
- Chẳng phải cậu mạnh lắm sao? Chuyện gì dính đến phụ nữ cậu cũng trở nên yếu đuối, thê thảm vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành thấy ảo giác Bảo Long đi ra ngoài xong rồi quay lại, nghĩ mình bị ghét bỏ nên nhào đến ôm Bảo Long, giọng nũng nịu: "Bảo Long, đừng đi mà...tui thương anh, thương anh lắm..."

Bình luận đoạn
Văn Thành thấy ảo giác Bảo Long đi ra ngoài xong rồi quay lại, nghĩ mình bị ghét bỏ nên nhào đến ôm Bảo Long, giọng nũng nịu: "Bảo Long, đừng đi mà...tui thương anh, thương anh lắm..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long nhăn mặt, mím môi, nuốt nước miếng nói: "Cái tên đó cho cậu uống cái gì mà ăn nói linh tinh như vậy?"

Bình luận đoạn
Bảo Long nhăn mặt, mím môi, nuốt nước miếng nói: "Cái tên đó cho cậu uống cái gì mà ăn nói linh tinh như vậy?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long không dám nhìn Văn Thành quá lâu, hắn gỡ tay đẩy cậu qua một bên, dò mắt xung quanh để tìm quần áo mặc vào cho Văn Thành, nhưng trong phòng ngoài áo của Mặc Tử ra thì không thấy thêm bộ đồ nào nữa, Bảo Long xoay nhìn Văn Thành tính cởi áo mình ra cho cậu mặc thì hắn thấy Văn Thành đang ngồi chống một tay ngửa ra sau, chân co lại, dạng rộng qua hai bên, tay còn lại đang cầm lấy khúc gỗ bóng láng, tối màu tự đâm rút tạo ra âm thanh lép nhép kích thích. Đầu óc Bảo Long dường như tê liệt, môi khô, tim đập, nơi kia cũng đang nóng bừng lên khó tả. Còn Văn Thành thì cứ vô tư đâm rút, thở dốc, rên rỉ: "Bảo Long...ưm...sướng quá...Bảo Long...a...a...anh đừng giận tui, đừng ghét tui...ư...tui thương anh như vậy..."

Bình luận đoạn
Bảo Long không dám nhìn Văn Thành quá lâu, hắn gỡ tay đẩy cậu qua một bên, dò mắt xung quanh để tìm quần áo mặc vào cho Văn Thành, nhưng trong phòng ngoài áo của Mặc Tử ra thì không thấy thêm bộ đồ nào nữa, Bảo Long xoay nhìn Văn Thành tính cởi áo mình ra cho cậu mặc thì hắn thấy Văn Thành đang ngồi chống một tay ngửa ra sau, chân co lại, dạng rộng qua hai bên, tay còn lại đang cầm lấy khúc gỗ bóng láng, tối màu tự đâm rút tạo ra âm thanh lép nhép kích thích. Đầu óc Bảo Long dường như tê liệt, môi khô, tim đập, nơi kia cũng đang nóng bừng lên khó tả. Còn Văn Thành thì cứ vô tư đâm rút, thở dốc, rên rỉ: "Bảo Long...ưm...sướng quá...Bảo Long...a...a...anh đừng giận tui, đừng ghét tui...ư...tui thương anh như vậy..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long gầm thét 'Văn Thành điên rồi, cậu ta có biết mình đang nói gì không', tuy đang chửi ầm trong bụng nhưng hắn không hề dời mắt đi chỗ khác mà nhìn như bị thôi miên vào từng hành động của Văn Thành. Bảo Long thật sự muốn phát điên mà nhào đến nhai vụn cậu ra, hắn đang lấy hết sự bình tĩnh từ lúc sinh ra đến bây giờ để trấn định tinh thần. Tay đã giơ đến gần Văn Thành rồi hạ xuống, song cuối cùng hắn quyết định đưa tay chụp lấy khúc gỗ đó quăng đi, Văn Thành ra vẻ uất ức lắm, còn Bảo Long thì nhanh chóng ra ngoài lệnh cho đám quân sĩ rút lui toàn bộ, chỉ cần để lại cho hắn một con ngựa rồi mới quay vào cởi áo hắn ra mặc cho cậu, Văn Thành lại nghịch ngợm trên người Bảo Long hết ôm cổ rồi liếm tai làm Bảo Long khổ sở hết đường nói.

Bình luận đoạn
Bảo Long gầm thét 'Văn Thành điên rồi, cậu ta có biết mình đang nói gì không', tuy đang chửi ầm trong bụng nhưng hắn không hề dời mắt đi chỗ khác mà nhìn như bị thôi miên vào từng hành động của Văn Thành. Bảo Long thật sự muốn phát điên mà nhào đến nhai vụn cậu ra, hắn đang lấy hết sự bình tĩnh từ lúc sinh ra đến bây giờ để trấn định tinh thần. Tay đã giơ đến gần Văn Thành rồi hạ xuống, song cuối cùng hắn quyết định đưa tay chụp lấy khúc gỗ đó quăng đi, Văn Thành ra vẻ uất ức lắm, còn Bảo Long thì nhanh chóng ra ngoài lệnh cho đám quân sĩ rút lui toàn bộ, chỉ cần để lại cho hắn một con ngựa rồi mới quay vào cởi áo hắn ra mặc cho cậu, Văn Thành lại nghịch ngợm trên người Bảo Long hết ôm cổ rồi liếm tai làm Bảo Long khổ sở hết đường nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành mặc xong áo thì tự nhiên ra một dáng điệu bại hoại vô cùng, chỉ mặc áo, không mặc quần, hai chiếc tà của áo ngũ thân làm lấp ló cặp đùi gợi cảm. Bảo Long hít sâu một hơi dắt cậu đi ra ngoài, Bảo Long để Văn Thành ngồi ngang trên lưng ngựa, hai tay ôm chặt lấy cổ Bảo Long một mạch cưỡi về phủ.

Bình luận đoạn
Văn Thành mặc xong áo thì tự nhiên ra một dáng điệu bại hoại vô cùng, chỉ mặc áo, không mặc quần, hai chiếc tà của áo ngũ thân làm lấp ló cặp đùi gợi cảm. Bảo Long hít sâu một hơi dắt cậu đi ra ngoài, Bảo Long để Văn Thành ngồi ngang trên lưng ngựa, hai tay ôm chặt lấy cổ Bảo Long một mạch cưỡi về phủ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long về phủ nhanh chóng đem Văn Thành ngâm vào hồ tắm bán nguyệt, rộng gần một trượng rồi quay người ra ngoài, Văn Thành vậy mà rơi nước mắt: "Bảo Long....anh đừng bỏ tui được hông?"

Bình luận đoạn
Bảo Long về phủ nhanh chóng đem Văn Thành ngâm vào hồ tắm bán nguyệt, rộng gần một trượng rồi quay người ra ngoài, Văn Thành vậy mà rơi nước mắt: "Bảo Long....anh đừng bỏ tui được hông?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long khi thấy nước mắt của Văn Thành, hắn kiềm lòng không đậu mà quay lại hồ tắm ôm lấy cậu, hắn thì thầm: "Vậy thì cậu phải ngoan ngoãn ngồi im, được không?".

Bình luận đoạn
Bảo Long khi thấy nước mắt của Văn Thành, hắn kiềm lòng không đậu mà quay lại hồ tắm ôm lấy cậu, hắn thì thầm: "Vậy thì cậu phải ngoan ngoãn ngồi im, được không?".

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long ngồi lên phiến đá vuông đặt trong hồ và tựa lưng vào thành hồ, Văn Thành lại lọ mọ leo lên người Bảo Long ngồi, Bảo Long hốt hoảng:

Bình luận đoạn
Bảo Long ngồi lên phiến đá vuông đặt trong hồ và tựa lưng vào thành hồ, Văn Thành lại lọ mọ leo lên người Bảo Long ngồi, Bảo Long hốt hoảng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cậu làm gì vậy?

Bình luận đoạn
- Cậu làm gì vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Anh bắt tui ngồi im mà, tui ngồi ở đây.

Bình luận đoạn
- Anh bắt tui ngồi im mà, tui ngồi ở đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long không nói nổi nữa đành nhắm mắt lại, không phải hắn không muốn mà là hắn rất muốn, nhưng hắn vẫn không quên được hai lần vừa rồi, hắn hành động lỗ mãng làm Văn Thành tránh mặt hắn cả ngày trời, nếu như hôm nay có chuyện xảy ra, hắn sợ đời này Văn Thành sẽ không bao giờ muốn gặp mặt hắn nữa, nhẫn nại là cách cuối cùng để giữ cho Văn Thành có thể đường hoàng ở lại bên hắn.

Bình luận đoạn
Bảo Long không nói nổi nữa đành nhắm mắt lại, không phải hắn không muốn mà là hắn rất muốn, nhưng hắn vẫn không quên được hai lần vừa rồi, hắn hành động lỗ mãng làm Văn Thành tránh mặt hắn cả ngày trời, nếu như hôm nay có chuyện xảy ra, hắn sợ đời này Văn Thành sẽ không bao giờ muốn gặp mặt hắn nữa, nhẫn nại là cách cuối cùng để giữ cho Văn Thành có thể đường hoàng ở lại bên hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành lén liếc nhìn Bảo Long, giọng nói lí nhí: "Bảo Long ơi, nước ở đây lạnh quá!"

Bình luận đoạn
Văn Thành lén liếc nhìn Bảo Long, giọng nói lí nhí: "Bảo Long ơi, nước ở đây lạnh quá!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ừm, lạnh mới không nóng nữa." Bảo Long cũng không hiểu hắn đang nói gì luôn.

Bình luận đoạn
- Ừm, lạnh mới không nóng nữa." Bảo Long cũng không hiểu hắn đang nói gì luôn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Bảo Long hông thương tui sao?

Bình luận đoạn
- Bảo Long hông thương tui sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Không thương.

Bình luận đoạn
- Không thương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặt Văn Thành rũ rượi, Bảo Long nghĩ thầm hôm nay Văn Thành không tỉnh táo nhưng thật đáng yêu, tên kia không biết cho Văn Thành uống thứ gì mà cứ liên tục nói thương hắn, chợt Bảo Long nhận ra một việc có thể loại thuốc này uống vào thì bất kì đang ai ở trước mặt đều có thể nói thương người đó, vậy là Văn Thành cũng nói thương Mặc Tử, nói thương cái lão già chết tiệt kia rồi, Bảo Long giận không tả xiết, dù biết đây là lời nói của một người không tỉnh táo.

Bình luận đoạn
Mặt Văn Thành rũ rượi, Bảo Long nghĩ thầm hôm nay Văn Thành không tỉnh táo nhưng thật đáng yêu, tên kia không biết cho Văn Thành uống thứ gì mà cứ liên tục nói thương hắn, chợt Bảo Long nhận ra một việc có thể loại thuốc này uống vào thì bất kì đang ai ở trước mặt đều có thể nói thương người đó, vậy là Văn Thành cũng nói thương Mặc Tử, nói thương cái lão già chết tiệt kia rồi, Bảo Long giận không tả xiết, dù biết đây là lời nói của một người không tỉnh táo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành ngồi nhìn Bảo Long không rời, nhìn tóc, nhìn mắt, nhìn mũi, nhìn miệng làm Bảo Long ngứa ngáy trong lòng, hắn phải quay qua chỗ khác, xong không kìm được mà nhìn lại, vậy mà hắn vô tình bắt gặp Văn Thành đem tay dò xét xuống giữa hai chân, Bảo Long kinh ngạc:

Bình luận đoạn
Văn Thành ngồi nhìn Bảo Long không rời, nhìn tóc, nhìn mắt, nhìn mũi, nhìn miệng làm Bảo Long ngứa ngáy trong lòng, hắn phải quay qua chỗ khác, xong không kìm được mà nhìn lại, vậy mà hắn vô tình bắt gặp Văn Thành đem tay dò xét xuống giữa hai chân, Bảo Long kinh ngạc:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cậu làm gì vậy?

Bình luận đoạn
- Cậu làm gì vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành nghe Bảo Long lớn tiếng thì ngơ ngác nhìn Bảo Long:

Bình luận đoạn
Văn Thành nghe Bảo Long lớn tiếng thì ngơ ngác nhìn Bảo Long:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tui...tui....thấy ở dưới này dính gì đó nên muốn rửa...

Bình luận đoạn
- Tui...tui....thấy ở dưới này dính gì đó nên muốn rửa...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cậu...dính gì? Ở đâu?

Bình luận đoạn
- Cậu...dính gì? Ở đâu?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành cầm lấy tay Bảo Long di chuyển xuống nơi mật huyệt xoa xoa xong trả tay Bảo Long về chỗ cũ, Bảo Long có thể ngờ ngợ nó là cái gì, nhưng hắn không chắc, kìm lại giọng giận dữ hỏi:

Bình luận đoạn
Văn Thành cầm lấy tay Bảo Long di chuyển xuống nơi mật huyệt xoa xoa xong trả tay Bảo Long về chỗ cũ, Bảo Long có thể ngờ ngợ nó là cái gì, nhưng hắn không chắc, kìm lại giọng giận dữ hỏi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thằng già chết bầm kia đã làm gì cậu rồi?

Bình luận đoạn
- Thằng già chết bầm kia đã làm gì cậu rồi?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ai? Làm gì đâu?

Bình luận đoạn
- Ai? Làm gì đâu?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không còn chuyện nào làm Bảo Long phát điên hơn là nói chuyện với người không tỉnh táo, hắn ôm Văn Thành vào lòng, tay vòng ra sau đâm ngón tay vào nơi mềm mại kia thám thính, không có gì bất thường ngoại trừ mềm mại, ấm nóng và trơn láng, Văn Thành ôm xiết lấy Bảo Long, thân mình áp sát và cọ nơi kia lên bụng hắn thở dốc: "Bảo Long...ưm sướng...a..."

Bình luận đoạn
Không còn chuyện nào làm Bảo Long phát điên hơn là nói chuyện với người không tỉnh táo, hắn ôm Văn Thành vào lòng, tay vòng ra sau đâm ngón tay vào nơi mềm mại kia thám thính, không có gì bất thường ngoại trừ mềm mại, ấm nóng và trơn láng, Văn Thành ôm xiết lấy Bảo Long, thân mình áp sát và cọ nơi kia lên bụng hắn thở dốc: "Bảo Long...ưm sướng...a..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không khí trở nên đặc quánh, Bảo Long thì thầm: "Chỗ này có ai đút vào chưa?"

Bình luận đoạn
Không khí trở nên đặc quánh, Bảo Long thì thầm: "Chỗ này có ai đút vào chưa?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long vừa hỏi vừa nhấn vậy mà như vô tình nhấn trúng điểm nhạy cảm nào đó làm Văn Thành rung rẩy toàn thân, thở dốc. Văn Thành thở dốc nói: "Chỗ này để dành cho anh mà... Ưm... Nhưng anh đâu thích... hức... Anh hông thương tui..."

Bình luận đoạn
Bảo Long vừa hỏi vừa nhấn vậy mà như vô tình nhấn trúng điểm nhạy cảm nào đó làm Văn Thành rung rẩy toàn thân, thở dốc. Văn Thành thở dốc nói: "Chỗ này để dành cho anh mà... Ưm... Nhưng anh đâu thích... hức... Anh hông thương tui..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tay Bảo Long ở đây cũng rung rẩy đến khó chịu, hắn luyến tiếc rút ngón tay ra vờ đặt tay lên cặp mông tròn săn chắc nhưng vẫn để Văn Thành ôm hắn cọ sát, cũng xem như là giúp hắn vuốt ve chỗ nào đó, dường như nước ở đây không đủ lạnh để dập tắt lửa nóng trong lòng cả hai, Văn Thành trúng thuốc không tỉnh táo đã đành, hắn như vậy mà cũng say thuốc hay sao?

Bình luận đoạn
Tay Bảo Long ở đây cũng rung rẩy đến khó chịu, hắn luyến tiếc rút ngón tay ra vờ đặt tay lên cặp mông tròn săn chắc nhưng vẫn để Văn Thành ôm hắn cọ sát, cũng xem như là giúp hắn vuốt ve chỗ nào đó, dường như nước ở đây không đủ lạnh để dập tắt lửa nóng trong lòng cả hai, Văn Thành trúng thuốc không tỉnh táo đã đành, hắn như vậy mà cũng say thuốc hay sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngâm trong nước khoảng một khắc thì Bảo Long lôi Văn Thành lên bờ chủ yếu sợ cậu bị nhiễm lạnh, hắn lấy quần áo của hắn cho Văn Thành mặc, Bảo Long thấy trên người Văn Thành đầy dấu vết đêm qua của hắn thì rầu rĩ không thôi, hắn sợ Văn Thành nhìn đến sẽ nhớ đêm ở nhà trọ xảy ra chuyện gì rồi lại trốn tránh hắn.

Bình luận đoạn
Ngâm trong nước khoảng một khắc thì Bảo Long lôi Văn Thành lên bờ chủ yếu sợ cậu bị nhiễm lạnh, hắn lấy quần áo của hắn cho Văn Thành mặc, Bảo Long thấy trên người Văn Thành đầy dấu vết đêm qua của hắn thì rầu rĩ không thôi, hắn sợ Văn Thành nhìn đến sẽ nhớ đêm ở nhà trọ xảy ra chuyện gì rồi lại trốn tránh hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sáng hôm sau Văn Thành thức dậy, toàn thân đau nhứt, cậu nhớ mình bị bắt, bị ông người Tàu cho uống thuốc gì đó rồi sau đó.... Cậu không nhớ nổi đã xảy ra chuyện gì, cậu nhìn xung quanh, chạy ra khỏi phòng thì thấy Bùi Kiệm đang định vào phòng cậu. Thấy Văn Thành bước ra, Bùi Kiệm nói:

Bình luận đoạn
Sáng hôm sau Văn Thành thức dậy, toàn thân đau nhứt, cậu nhớ mình bị bắt, bị ông người Tàu cho uống thuốc gì đó rồi sau đó.... Cậu không nhớ nổi đã xảy ra chuyện gì, cậu nhìn xung quanh, chạy ra khỏi phòng thì thấy Bùi Kiệm đang định vào phòng cậu. Thấy Văn Thành bước ra, Bùi Kiệm nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cậu dậy rồi, đi theo ta, cậu phải để cho cái lão già kia biết cậu là ai, đường đường là chưởng doanh của Đại An, có công bảo hộ hoàng đế tương lai của Đại An mà dám bắt cậu làm nô để bán cho người Nhựt, cậu ra đá chết ông ta...

Bình luận đoạn
- Cậu dậy rồi, đi theo ta, cậu phải để cho cái lão già kia biết cậu là ai, đường đường là chưởng doanh của Đại An, có công bảo hộ hoàng đế tương lai của Đại An mà dám bắt cậu làm nô để bán cho người Nhựt, cậu ra đá chết ông ta...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành ngạc nhiên khi dường như Bùi Kiệm không rõ tình hình lúc đó, cậu không bị bán cho người Nhựt Bổn mà bị lột sạch rồi xích trên giường của ông già người Tàu, nhưng sao cậu về được phủ vương tử mà Bùi Kiệm lại không nghe nói đến điều đó, ai đã đưa cậu về đây.

Bình luận đoạn
Văn Thành ngạc nhiên khi dường như Bùi Kiệm không rõ tình hình lúc đó, cậu không bị bán cho người Nhựt Bổn mà bị lột sạch rồi xích trên giường của ông già người Tàu, nhưng sao cậu về được phủ vương tử mà Bùi Kiệm lại không nghe nói đến điều đó, ai đã đưa cậu về đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Kiệm, tui bị bọn chúng làm cho ngất xỉu nên không biết chuyện gì xảy ra, ai đã cứu tui về phủ vậy?

Bình luận đoạn
- Kiệm, tui bị bọn chúng làm cho ngất xỉu nên không biết chuyện gì xảy ra, ai đã cứu tui về phủ vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Là điện hạ đó, vừa nhận được tin báo cậu bị nhốt qua chỗ kho chứa nô khác với với đám nô của người Nhựt Bổn, chuẩn bị lên tàu đi thì điện hạ đã dẫn theo 800 người đến đem cậu về, có đủ khí thế không?

Bình luận đoạn
- Là điện hạ đó, vừa nhận được tin báo cậu bị nhốt qua chỗ kho chứa nô khác với với đám nô của người Nhựt Bổn, chuẩn bị lên tàu đi thì điện hạ đã dẫn theo 800 người đến đem cậu về, có đủ khí thế không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Vậy tối qua điện hạ không nói thêm gì nữa sao?

Bình luận đoạn
- Vậy tối qua điện hạ không nói thêm gì nữa sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tối qua....ta ở trong phòng Pai, ta không gặp được điện hạ.

Bình luận đoạn
- Tối qua....ta ở trong phòng Pai, ta không gặp được điện hạ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ông với vương tử đã làm hoà rồi hả?

Bình luận đoạn
- Ông với vương tử đã làm hoà rồi hả?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi này tự nhiên Bùi Kiệm lại cười kì lạ:

Bình luận đoạn
Khi này tự nhiên Bùi Kiệm lại cười kì lạ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ta kể cho cậu nghe...ờ mà thôi... đại khái đã làm hoà rồi, đánh một trận liền hoà.

Bình luận đoạn
- Ta kể cho cậu nghe...ờ mà thôi... đại khái đã làm hoà rồi, đánh một trận liền hoà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành trố mắt:

Bình luận đoạn
Văn Thành trố mắt:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cậu dám đánh vương tử?

Bình luận đoạn
- Cậu dám đánh vương tử?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đừng nhìn ta như vậy, ta không nỡ đánh Pai đâu, lúc đó Pai đuổi theo muốn nói chuyện với ta vì ta không thèm nhìn Pai, ta chỉ là lỡ vung tay trúng mặt Pai nên mới hốt hoảng xin lỗi, ta kéo Pai về phòng để bôi thuốc.

Bình luận đoạn
- Đừng nhìn ta như vậy, ta không nỡ đánh Pai đâu, lúc đó Pai đuổi theo muốn nói chuyện với ta vì ta không thèm nhìn Pai, ta chỉ là lỡ vung tay trúng mặt Pai nên mới hốt hoảng xin lỗi, ta kéo Pai về phòng để bôi thuốc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Vậy sẵn ông có hỏi cô gái kia là ai không?

Bình luận đoạn
- Vậy sẵn ông có hỏi cô gái kia là ai không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Không, ta chỉ hỏi vì sao đến tuổi này Pai vẫn chưa lập phi.

Bình luận đoạn
- Không, ta chỉ hỏi vì sao đến tuổi này Pai vẫn chưa lập phi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Rồi vương tử nói sao?

Bình luận đoạn
- Rồi vương tử nói sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Pai nói vì Pai thương một người mà người ta không thương Pai, cậu không hiểu được ta lúc đó khó chịu như thế nào đâu, sao ta bên cạnh Pai lâu vậy mà không biết Pai thương ai chứ, ta xô ngã Pai xuống giường hỏi rồi không biết điên dại làm sao mà lại làm chuyện...

Bình luận đoạn
- Pai nói vì Pai thương một người mà người ta không thương Pai, cậu không hiểu được ta lúc đó khó chịu như thế nào đâu, sao ta bên cạnh Pai lâu vậy mà không biết Pai thương ai chứ, ta xô ngã Pai xuống giường hỏi rồi không biết điên dại làm sao mà lại làm chuyện...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành mở to mắt trông chờ câu chuyện tiếp theo, Bùi Kiệm nhìn thấy bộ dạng Văn Thành hóng chuyện thì liền hiểu ra là y đã lỡ lời sắp lộ bí mật rằng Bùi Kiệm thực chất đã cưỡng gian Pai. Bùi Kiệm vỗ vai nhắc Văn Thành đi thôi, Pai với Bảo Long đang đợi. Văn Thành hụt hẫn vì chưa nghe hết chuyện, ngứa ngáy trong lòng nhưng không đào thêm được nên đành thôi.

Bình luận đoạn
Văn Thành mở to mắt trông chờ câu chuyện tiếp theo, Bùi Kiệm nhìn thấy bộ dạng Văn Thành hóng chuyện thì liền hiểu ra là y đã lỡ lời sắp lộ bí mật rằng Bùi Kiệm thực chất đã cưỡng gian Pai. Bùi Kiệm vỗ vai nhắc Văn Thành đi thôi, Pai với Bảo Long đang đợi. Văn Thành hụt hẫn vì chưa nghe hết chuyện, ngứa ngáy trong lòng nhưng không đào thêm được nên đành thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!