Truyện
Trước Sau
[Nam x Nam] Tư Tình · Moncy · 5/8/2026 5:00:00 PM · 0 0

Chương 18: Mặc Tử

Bảo Long đến gần chiều vẫn không thấy Văn Thành, hắn gấp đến độ đứng ngồi không yên, lần trước ở xưởng đóng tàu ít nhất còn biết cậu đi cùng với đám binh sĩ, lần này ở một nơi xa lạ, hắn đã hỏi thăm liên tục thì lại không ai biết Văn Thành đi đâu. Bảo Long nhờ binh lính của Pai đi tìm Văn Thành, mặc dù Pai nghĩ Văn Thành to xác như vậy thì có chuyện gì được nhưng Pai vẫn làm theo, ra lệnh cho đám lính đi tìm Văn Thành.

Bình luận đoạn
Bảo Long đến gần chiều vẫn không thấy Văn Thành, hắn gấp đến độ đứng ngồi không yên, lần trước ở xưởng đóng tàu ít nhất còn biết cậu đi cùng với đám binh sĩ, lần này ở một nơi xa lạ, hắn đã hỏi thăm liên tục thì lại không ai biết Văn Thành đi đâu. Bảo Long nhờ binh lính của Pai đi tìm Văn Thành, mặc dù Pai nghĩ Văn Thành to xác như vậy thì có chuyện gì được nhưng Pai vẫn làm theo, ra lệnh cho đám lính đi tìm Văn Thành.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bên này, hai người đàn bà Xiêm chờ một khoảng thời gian đủ lâu, đeo bịt mặt vải và bước vào phòng. Loại trầm hương mà họ đốt là được pha chế đặc biệt trong đông y giúp an thần, ngủ ngon, khi tăng liều lượng dược liệu lên thì nó có thể làm ra một loại mê hương cưỡng chế người đi vào giấc ngủ. Họ cởi trói cho Văn Thành, lột sạch quần áo trên người rồi xích tay chân vào bốn góc giường. Cơ thể Văn Thành hiện lên vài dấu vết xanh tím ái muội, hai người đàn bà đó nhìn nhau xong vẫn tiếp tục công việc. Hai người không khỏi cảm thán cơ thể chàng trai này đúng là rất đẹp, từng khối cơ trên người rắn chắc và rõ nét.

Bình luận đoạn
Bên này, hai người đàn bà Xiêm chờ một khoảng thời gian đủ lâu, đeo bịt mặt vải và bước vào phòng. Loại trầm hương mà họ đốt là được pha chế đặc biệt trong đông y giúp an thần, ngủ ngon, khi tăng liều lượng dược liệu lên thì nó có thể làm ra một loại mê hương cưỡng chế người đi vào giấc ngủ. Họ cởi trói cho Văn Thành, lột sạch quần áo trên người rồi xích tay chân vào bốn góc giường. Cơ thể Văn Thành hiện lên vài dấu vết xanh tím ái muội, hai người đàn bà đó nhìn nhau xong vẫn tiếp tục công việc. Hai người không khỏi cảm thán cơ thể chàng trai này đúng là rất đẹp, từng khối cơ trên người rắn chắc và rõ nét.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Họ lấy khăn lau sạch cơ thể Văn Thành qua hai lần nước, kê thêm một lớp dày khăn vải dưới mông để bắt đầu lau rửa nơi riêng tư bên dưới, làm kĩ càng qua hơn mười lần, hai người này dọn dẹp sạch sẽ và thay luôn lớp đệm rồi lui ra ngoài.

Bình luận đoạn
Họ lấy khăn lau sạch cơ thể Văn Thành qua hai lần nước, kê thêm một lớp dày khăn vải dưới mông để bắt đầu lau rửa nơi riêng tư bên dưới, làm kĩ càng qua hơn mười lần, hai người này dọn dẹp sạch sẽ và thay luôn lớp đệm rồi lui ra ngoài.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ở phía phủ Vương tử, đám lính đi tìm Văn Thành về báo lại có một vài đứa trẻ thấy Văn Thành cứu một cô gái từ nhóm buôn nô lệ, đám lính hỏi là nhóm buôn nô lệ nào thì bọn trẻ lắc đầu không biết vì bọn trẻ chỉ cần thấy bóng dáng của chúng là cắm đầu chạy thục mạng rồi.

Bình luận đoạn
Ở phía phủ Vương tử, đám lính đi tìm Văn Thành về báo lại có một vài đứa trẻ thấy Văn Thành cứu một cô gái từ nhóm buôn nô lệ, đám lính hỏi là nhóm buôn nô lệ nào thì bọn trẻ lắc đầu không biết vì bọn trẻ chỉ cần thấy bóng dáng của chúng là cắm đầu chạy thục mạng rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đám người Bảo Long khi này mới bắt đầu lo lắng, nhóm buôn nô thường không từ thủ đoạn nào để có thêm hàng buôn, chúng bắt cóc, cưỡng chế loạn vô cùng. Bảo Long tức giận hỏi Pai vì sao để chúng lộng hành như vậy, Pai chỉ đành bất lực lắc đầu, nhiệm vụ của Pai là quản lý và thu thuế từ các thương nhân nộp về kho cho vua cha, thuế từ các nhà buôn nô bị đánh rất cao mà chúng vẫn nộp đầy đủ, để có thêm lợi nhuận mới có nạn cưỡng bắt này, còn quốc vương thấy kho bạc ngày càng lớn thì cũng mắt nhắm mắt mở cho chúng lộng hành, giống như là bắt lộ liễu quá thì quan binh mới can thiệp, lén lút sau lưng cướp người thì dù người bị hại có la lớn cũng giả bộ không nghe thấy. Pai không có khả năng chống lệnh quốc vương. Bảo Long nghe xong tức đến căm lặng.

Bình luận đoạn
Đám người Bảo Long khi này mới bắt đầu lo lắng, nhóm buôn nô thường không từ thủ đoạn nào để có thêm hàng buôn, chúng bắt cóc, cưỡng chế loạn vô cùng. Bảo Long tức giận hỏi Pai vì sao để chúng lộng hành như vậy, Pai chỉ đành bất lực lắc đầu, nhiệm vụ của Pai là quản lý và thu thuế từ các thương nhân nộp về kho cho vua cha, thuế từ các nhà buôn nô bị đánh rất cao mà chúng vẫn nộp đầy đủ, để có thêm lợi nhuận mới có nạn cưỡng bắt này, còn quốc vương thấy kho bạc ngày càng lớn thì cũng mắt nhắm mắt mở cho chúng lộng hành, giống như là bắt lộ liễu quá thì quan binh mới can thiệp, lén lút sau lưng cướp người thì dù người bị hại có la lớn cũng giả bộ không nghe thấy. Pai không có khả năng chống lệnh quốc vương. Bảo Long nghe xong tức đến căm lặng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long tức vì vụ buôn nô là một, nhưng cái làm hắn giận nhiều hơn nữa là Văn Thành có thể vì cứu cô gái lạ mà gặp nạn, tuy nếu là Bảo Long thì hắn cũng ra tay nghĩa hiệp thôi nhưng cảm giác ghen tức cứ âm ỉ trong lòng. Bây giờ để đẩy nhanh việc tìm kiếm, Bảo Long sai quân lính theo hắn từ Đại An qua để đi cùng binh sĩ của Pai dẫn đường đến các kho chứa nô của đám buôn nô tìm kiếm.

Bình luận đoạn
Bảo Long tức vì vụ buôn nô là một, nhưng cái làm hắn giận nhiều hơn nữa là Văn Thành có thể vì cứu cô gái lạ mà gặp nạn, tuy nếu là Bảo Long thì hắn cũng ra tay nghĩa hiệp thôi nhưng cảm giác ghen tức cứ âm ỉ trong lòng. Bây giờ để đẩy nhanh việc tìm kiếm, Bảo Long sai quân lính theo hắn từ Đại An qua để đi cùng binh sĩ của Pai dẫn đường đến các kho chứa nô của đám buôn nô tìm kiếm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông già người Tàu đến gần tối thì về phòng, nơi mà ông ta cho nhốt Văn Thành, tay chân ông ta bắt đầu rung rẩy, líu quíu đến bên giường lật tấm mền vải ra, ông ta thật sự bị thu hút bởi gương mặt mang nét đáng yêu này và thân hình vạm vỡ đối nghịch. Cho đến khi phát hiện dấu vết hoan ái trên cơ thể Văn Thành, ông ta bỗng nổi điên lên chạy ra cửa hét lớn, một lát sau hai người đàn bà ban nãy chạy đến quỳ rạp xuống, ông ta hỏi những dấu vết trên người Văn Thành thì được trả lời là trước khi hai người họ tẩy rửa là đã có rồi. Ông ta tức hầm hập bước vào trong, giận quá mà tát lên mặt Văn Thành một cú hết sức bình sinh của một ông già, trên má Văn Thành đã hiện lên năm dấu tay đỏ chót, kê tay ngắt lên ngực Văn Thành quá đau điếng mà cậu phải tỉnh dậy.

Bình luận đoạn
Ông già người Tàu đến gần tối thì về phòng, nơi mà ông ta cho nhốt Văn Thành, tay chân ông ta bắt đầu rung rẩy, líu quíu đến bên giường lật tấm mền vải ra, ông ta thật sự bị thu hút bởi gương mặt mang nét đáng yêu này và thân hình vạm vỡ đối nghịch. Cho đến khi phát hiện dấu vết hoan ái trên cơ thể Văn Thành, ông ta bỗng nổi điên lên chạy ra cửa hét lớn, một lát sau hai người đàn bà ban nãy chạy đến quỳ rạp xuống, ông ta hỏi những dấu vết trên người Văn Thành thì được trả lời là trước khi hai người họ tẩy rửa là đã có rồi. Ông ta tức hầm hập bước vào trong, giận quá mà tát lên mặt Văn Thành một cú hết sức bình sinh của một ông già, trên má Văn Thành đã hiện lên năm dấu tay đỏ chót, kê tay ngắt lên ngực Văn Thành quá đau điếng mà cậu phải tỉnh dậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành mơ màn mở mắt thì thấy được ông già người Tàu ban sáng, cậu bắt đầu vùng vẩy cơ thể vô lực này, tiếng xích sắt rối loạn kêu lốc cốc leng keng. Cậu gằn giọng cố nói lớn:

Bình luận đoạn
Văn Thành mơ màn mở mắt thì thấy được ông già người Tàu ban sáng, cậu bắt đầu vùng vẩy cơ thể vô lực này, tiếng xích sắt rối loạn kêu lốc cốc leng keng. Cậu gằn giọng cố nói lớn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ông thả tui ra, thả tui ra!

Bình luận đoạn
- Ông thả tui ra, thả tui ra!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặc kệ ông ta có hiểu tiếng Đại An hay không, Văn Thành không còn quan tâm nữa chỉ nói trong vô thức. Ông già người Tàu không thèm nghe, gọi đám người hầu dọn cơm lên. Ông ta muốn ăn rồi để có sức hành hạ, phải bồi bổ thêm để có sức hành hạ Văn Thành, bữa cơm được một nửa thì có người xông dô chửi inh ỏi bằng tiếng Tàu:

Bình luận đoạn
Mặc kệ ông ta có hiểu tiếng Đại An hay không, Văn Thành không còn quan tâm nữa chỉ nói trong vô thức. Ông già người Tàu không thèm nghe, gọi đám người hầu dọn cơm lên. Ông ta muốn ăn rồi để có sức hành hạ, phải bồi bổ thêm để có sức hành hạ Văn Thành, bữa cơm được một nửa thì có người xông dô chửi inh ỏi bằng tiếng Tàu:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Mặc Tử, ông làm ăn như vậy coi có được không? Ông nói chuyến hàng này ông chỉ lấy giá làm quen 1500 lượng vàng với 3000 cây vải thượng hạng, ông tặng ta thêm 500 cây vải thường, bây giờ ta phát hiện chỉ có 500 cây vải tốt, tất cả chỉ là vải thường, ông tính sao đây?

Bình luận đoạn
- Mặc Tử, ông làm ăn như vậy coi có được không? Ông nói chuyến hàng này ông chỉ lấy giá làm quen 1500 lượng vàng với 3000 cây vải thượng hạng, ông tặng ta thêm 500 cây vải thường, bây giờ ta phát hiện chỉ có 500 cây vải tốt, tất cả chỉ là vải thường, ông tính sao đây?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người đang gào thét đó không ai khác chính là Đỗ Hoa, Mặc Tử biết chuyện bị phát hiện nên chạy đến vuốt ve Đỗ Hoa mời vào trong ngồi uống trà:

Bình luận đoạn
Người đang gào thét đó không ai khác chính là Đỗ Hoa, Mặc Tử biết chuyện bị phát hiện nên chạy đến vuốt ve Đỗ Hoa mời vào trong ngồi uống trà:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đỗ gia bớt giận, ta đã báo cho quản kho chuẩn bị đầy đủ như giao ước rồi, chắc là trong kho không đủ hàng để giao mà hắn không báo cho ta biết, ta sẽ đuổi việc hắn, vậy giờ ông tạm nhận hàng như sắp xếp, chờ chuyến sau ta bù cho ông được không?

Bình luận đoạn
- Đỗ gia bớt giận, ta đã báo cho quản kho chuẩn bị đầy đủ như giao ước rồi, chắc là trong kho không đủ hàng để giao mà hắn không báo cho ta biết, ta sẽ đuổi việc hắn, vậy giờ ông tạm nhận hàng như sắp xếp, chờ chuyến sau ta bù cho ông được không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ta trước đây chuyến nào ra chuyến đó, ông làm ăn như vậy thì làm sao ta có thể tiếp tục chuyến sau với ông.

Bình luận đoạn
- Ta trước đây chuyến nào ra chuyến đó, ông làm ăn như vậy thì làm sao ta có thể tiếp tục chuyến sau với ông.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Vậy bây giờ ông muốn thế nào?

Bình luận đoạn
- Vậy bây giờ ông muốn thế nào?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Một, kí lại giao ước; hai, ta sẽ nhận số lượng hàng như ông sắp xếp nhưng giảm một phần hai giá trị thực cho ta, nếu không theo giao ước cũ ta sẽ trả hàng và ông cần đền gấp đôi giá trị đơn hàng lần này.

Bình luận đoạn
- Một, kí lại giao ước; hai, ta sẽ nhận số lượng hàng như ông sắp xếp nhưng giảm một phần hai giá trị thực cho ta, nếu không theo giao ước cũ ta sẽ trả hàng và ông cần đền gấp đôi giá trị đơn hàng lần này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cái này ông ép ta quá!

Bình luận đoạn
- Cái này ông ép ta quá!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Là ai ép ai? Ta chỉ nghe danh tiếng ông có lụa đẹp nên mới tìm đến, nay ông làm ăn xảo trá như vậy ta đồn khắp nơi xem chuyện làm ăn của ông sau này còn suôn sẻ được hay không?

Bình luận đoạn
- Là ai ép ai? Ta chỉ nghe danh tiếng ông có lụa đẹp nên mới tìm đến, nay ông làm ăn xảo trá như vậy ta đồn khắp nơi xem chuyện làm ăn của ông sau này còn suôn sẻ được hay không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ay, được rồi, cái này là thiếu sót của ta, ta sẽ soạn lại bản giao ước, sáng mai đem qua cho ông. 

Bình luận đoạn
- Ay, được rồi, cái này là thiếu sót của ta, ta sẽ soạn lại bản giao ước, sáng mai đem qua cho ông. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ta đã làm rồi, ông đọc rồi điểm dấu.

Bình luận đoạn
- Ta đã làm rồi, ông đọc rồi điểm dấu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặc Tử tức bốc khói nhưng để êm xuôi hắn đọc qua bản giao ước thiệt thòi này rồi điểm dấu. Đỗ Hoa liếc mắt lên giường, hỏi:

Bình luận đoạn
Mặc Tử tức bốc khói nhưng để êm xuôi hắn đọc qua bản giao ước thiệt thòi này rồi điểm dấu. Đỗ Hoa liếc mắt lên giường, hỏi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Mặc gia cũng biết cách hưởng thụ quá rồi!

Bình luận đoạn
- Mặc gia cũng biết cách hưởng thụ quá rồi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặc Tử chỉ cười:

Bình luận đoạn
Mặc Tử chỉ cười:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Không dám, không dám.

Bình luận đoạn
- Không dám, không dám.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặc Tử điểm dấu xong, Đỗ Hoa rời đi, Mặc Tử quay lại bàn ăn, uống lấy chén canh bổ thận tráng dương xong kêu người dọn bàn, đóng chặt cửa lại nhắc nhở đám lính canh gác cẩn thận, có chuyện gì thì sáng mai giải quyết, không được cho thêm một tên Đỗ Hoa hay Đỗ Mộc gì đó xông vào nữa. Đám lính nghe lệnh đứng canh trước cửa phòng không rời nửa bước.

Bình luận đoạn
Mặc Tử điểm dấu xong, Đỗ Hoa rời đi, Mặc Tử quay lại bàn ăn, uống lấy chén canh bổ thận tráng dương xong kêu người dọn bàn, đóng chặt cửa lại nhắc nhở đám lính canh gác cẩn thận, có chuyện gì thì sáng mai giải quyết, không được cho thêm một tên Đỗ Hoa hay Đỗ Mộc gì đó xông vào nữa. Đám lính nghe lệnh đứng canh trước cửa phòng không rời nửa bước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặc Tử nghênh ngang bước qua cạnh giường, lôi dưới giường ra một hộp đầy chai lọ, Mặc tử lấy ra hai chai gốm, hắn bóp lấy hàm của Văn Thành đổ hết một chai vào trong miệng cậu, mê hương ban đầu vẫn còn tác dụng, Văn Thành đã cưỡng chế thức dậy được nhưng khó tỉnh táo hoàn toàn, Văn Thành dù có chống cự nhưng vẫn quá dễ cho Mặc tử ức hiếp, đổ thuốc xong lại cầm lấy bình trà "Thiết Quan Âm" quý giá tưới tiếp vào miệng để Văn Thành miễn cưỡng nuốt xuống bụng mặc cho cậu ho sặc sụa.

Bình luận đoạn
Mặc Tử nghênh ngang bước qua cạnh giường, lôi dưới giường ra một hộp đầy chai lọ, Mặc tử lấy ra hai chai gốm, hắn bóp lấy hàm của Văn Thành đổ hết một chai vào trong miệng cậu, mê hương ban đầu vẫn còn tác dụng, Văn Thành đã cưỡng chế thức dậy được nhưng khó tỉnh táo hoàn toàn, Văn Thành dù có chống cự nhưng vẫn quá dễ cho Mặc tử ức hiếp, đổ thuốc xong lại cầm lấy bình trà "Thiết Quan Âm" quý giá tưới tiếp vào miệng để Văn Thành miễn cưỡng nuốt xuống bụng mặc cho cậu ho sặc sụa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặc Tử ung dung cầm chiếc khăn lụa trắng lau miệng cho Văn Thành, thông thả chờ nửa khắc để ngấm thuốc hoàn toàn rồi thông thả cởi từng lớp y phục của mình ra, Mặc Tử biết người đang nằm trên giường có thể rất khoẻ mạnh, Mặc Tử có thể không khống chế được cậu ta nên phải tốn một chút thời gian chuẩn bị kĩ càng.

Bình luận đoạn
Mặc Tử ung dung cầm chiếc khăn lụa trắng lau miệng cho Văn Thành, thông thả chờ nửa khắc để ngấm thuốc hoàn toàn rồi thông thả cởi từng lớp y phục của mình ra, Mặc Tử biết người đang nằm trên giường có thể rất khoẻ mạnh, Mặc Tử có thể không khống chế được cậu ta nên phải tốn một chút thời gian chuẩn bị kĩ càng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành cảm thấy cơ thể đang dần nóng lên, hơi thở trở nên gấp gáp, bên dưới nam vật kia ngứa ngáy đến điên dại làm cậu muốn cho tay xuống để liên tục vuốt ve, trong cơn mơ màn không ngừng gọi tên Bảo Long, vì trong tiềm thức, cậu biết Bảo Long có thể giúp cậu thoát khỏi cơn khốn đốn này. Mặc Tử thấy thuốc đã ngấm, người Mặc Tử cũng trở nên hăng hái bước tới đổ lên ngực Văn Thành một chất lỏng lạnh lẽo, thơm nhẹ và trơn bóng như dầu, tay Mặc Tử xoa xoa khắp người Văn Thành làm cơ thể cậu trở nên quyến rũ hơn bao giờ hết.

Bình luận đoạn
Văn Thành cảm thấy cơ thể đang dần nóng lên, hơi thở trở nên gấp gáp, bên dưới nam vật kia ngứa ngáy đến điên dại làm cậu muốn cho tay xuống để liên tục vuốt ve, trong cơn mơ màn không ngừng gọi tên Bảo Long, vì trong tiềm thức, cậu biết Bảo Long có thể giúp cậu thoát khỏi cơn khốn đốn này. Mặc Tử thấy thuốc đã ngấm, người Mặc Tử cũng trở nên hăng hái bước tới đổ lên ngực Văn Thành một chất lỏng lạnh lẽo, thơm nhẹ và trơn bóng như dầu, tay Mặc Tử xoa xoa khắp người Văn Thành làm cơ thể cậu trở nên quyến rũ hơn bao giờ hết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành được sờ soạn thì lại vô cùng thoả mãn, nâng người theo từng đường tay vuốt ve của Mặc tử mà rên rỉ: "Ưm...Bảo Long...thích quá..."

Bình luận đoạn
Văn Thành được sờ soạn thì lại vô cùng thoả mãn, nâng người theo từng đường tay vuốt ve của Mặc tử mà rên rỉ: "Ưm...Bảo Long...thích quá..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành khi này thật sự khó mà tỉnh táo được, Mặc Tử leo lên trên người của Văn Thành, áp sát thân thể vào cậu mà cọ sát, Văn Thành xuất hiện thấy Bảo Long nằm trên người mình, cậu muốn ôm lấy nhưng dây xích quá ngắn để cậu có thể vòng tay qua. Mặc Tử hôn liếm lên môi, cổ và dọc xuống ngực. Mặc Tử ngồi dậy, gập chân Văn Thành vuông góc với cơ thể rồi tách ra hai bên, ông ta nhìn thấy dụng cụ để mở rộng hậu nguyệt vẫn còn nằm đó, Mặc Tử đùa giỡn bằng cách tay không ngừng tuốt lấy nam căn của Văn Thành, tay còn lại kéo ra, thúc vào dụng cụ gỗ giả dương vật kia làm Văn Thành rung rẩy co giật không kiểm soát.

Bình luận đoạn
Văn Thành khi này thật sự khó mà tỉnh táo được, Mặc Tử leo lên trên người của Văn Thành, áp sát thân thể vào cậu mà cọ sát, Văn Thành xuất hiện thấy Bảo Long nằm trên người mình, cậu muốn ôm lấy nhưng dây xích quá ngắn để cậu có thể vòng tay qua. Mặc Tử hôn liếm lên môi, cổ và dọc xuống ngực. Mặc Tử ngồi dậy, gập chân Văn Thành vuông góc với cơ thể rồi tách ra hai bên, ông ta nhìn thấy dụng cụ để mở rộng hậu nguyệt vẫn còn nằm đó, Mặc Tử đùa giỡn bằng cách tay không ngừng tuốt lấy nam căn của Văn Thành, tay còn lại kéo ra, thúc vào dụng cụ gỗ giả dương vật kia làm Văn Thành rung rẩy co giật không kiểm soát.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tình hình bên Bảo Long sau khi cho lục soát hết kho chứa nô tại cảng Pattani, hắn đem về được một người trong kho chứa nói đã từng gặp qua một người Đại An tên Văn Thành nên cưỡng chế đem người này về phủ Vương tử để báo tin cho Bảo Long, người đó là Trang Sĩ Văn, tên công tử này nói nghe người Nhựt Bổn muốn chọn mua Văn Thành cho chuyến hàng lần này nhưng không ngờ ông chủ không muốn bán vì vừa ý Văn Thành, muốn cậu ta làm việc riêng cho ổng, kêu người Nhựt Bổn đó chọn người khác đi, ông ta có nhiều kho chứa nô lắm cứ chọn lựa thoải mái. Còn hỏi Văn Thành được đưa đến đâu thì Sĩ Văn Không rõ.

Bình luận đoạn
Tình hình bên Bảo Long sau khi cho lục soát hết kho chứa nô tại cảng Pattani, hắn đem về được một người trong kho chứa nói đã từng gặp qua một người Đại An tên Văn Thành nên cưỡng chế đem người này về phủ Vương tử để báo tin cho Bảo Long, người đó là Trang Sĩ Văn, tên công tử này nói nghe người Nhựt Bổn muốn chọn mua Văn Thành cho chuyến hàng lần này nhưng không ngờ ông chủ không muốn bán vì vừa ý Văn Thành, muốn cậu ta làm việc riêng cho ổng, kêu người Nhựt Bổn đó chọn người khác đi, ông ta có nhiều kho chứa nô lắm cứ chọn lựa thoải mái. Còn hỏi Văn Thành được đưa đến đâu thì Sĩ Văn Không rõ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long đang hỏi tung tích của Văn Thành từ Sĩ Văn thì có một người xin gặp, người đó là thương nhân Đỗ Hoa đến gặp Bảo Long theo lời hứa, dù tâm trạng Bảo Long không muốn gặp người khác ngay lúc này nhưng khó mà từ chối được đành mời Đỗ Hoa vào sảnh. Đỗ Hoa vừa vào sảnh thì vội vàng quỳ xuống tâu:

Bình luận đoạn
Bảo Long đang hỏi tung tích của Văn Thành từ Sĩ Văn thì có một người xin gặp, người đó là thương nhân Đỗ Hoa đến gặp Bảo Long theo lời hứa, dù tâm trạng Bảo Long không muốn gặp người khác ngay lúc này nhưng khó mà từ chối được đành mời Đỗ Hoa vào sảnh. Đỗ Hoa vừa vào sảnh thì vội vàng quỳ xuống tâu:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thưa điện hạ, tiện dân có chuyện gấp cần bẩm báo, vị chưởng doanh Văn Thành hôm trước đi cùng điện hạ hiện đang bị một người bắt nhốt, mong điện hạ sớm cứu chưởng doanh.

Bình luận đoạn
- Thưa điện hạ, tiện dân có chuyện gấp cần bẩm báo, vị chưởng doanh Văn Thành hôm trước đi cùng điện hạ hiện đang bị một người bắt nhốt, mong điện hạ sớm cứu chưởng doanh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long vội vàng đỡ Đỗ Hoa đứng dậy:

Bình luận đoạn
Bảo Long vội vàng đỡ Đỗ Hoa đứng dậy:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ngài biết chỗ nào không?

Bình luận đoạn
- Ngài biết chỗ nào không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thưa điện hạ, tiện dân chính mắt thấy nhưng vô lực giúp....

Bình luận đoạn
- Thưa điện hạ, tiện dân chính mắt thấy nhưng vô lực giúp....

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ngài dẫn đường.

Bình luận đoạn
- Ngài dẫn đường.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đỗ Hoa chưa kịp nói hết câu thì thấy Bảo Long đã không còn kiên nhẫn, hắn trực tiếp lôi Đỗ Hoa đi cứu người.

Bình luận đoạn
Đỗ Hoa chưa kịp nói hết câu thì thấy Bảo Long đã không còn kiên nhẫn, hắn trực tiếp lôi Đỗ Hoa đi cứu người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!