Truyện
Trước Sau
[Nam x Nam] Tư Tình · Moncy · 5/8/2026 5:00:00 PM · 0 0

Chương 17: Dục vọng (h)

Sau khi bị Bảo Long hôn ở khoé môi, Văn Thành hôm nay không biết ăn trúng gan hùm mật gấu gì rồi mà lại choàng tay qua cổ Bảo Long ghì xuống, cắn lấy môi hắn rồi liếm mút một chỗ, khi Văn Thành tách ra thì hơi thở hai người đã trở nên hỗn loạn.

Bình luận đoạn
Sau khi bị Bảo Long hôn ở khoé môi, Văn Thành hôm nay không biết ăn trúng gan hùm mật gấu gì rồi mà lại choàng tay qua cổ Bảo Long ghì xuống, cắn lấy môi hắn rồi liếm mút một chỗ, khi Văn Thành tách ra thì hơi thở hai người đã trở nên hỗn loạn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt Bảo Long đang nghi ngờ xác nhận xem Văn Thành có thật sự tỉnh táo hay không, nhưng rồi Văn Thành có tỉnh hay say thì hắn cũng mặc kệ bởi vì bây giờ người say là hắn, người gấp gáp cũng là hắn.

Bình luận đoạn
Ánh mắt Bảo Long đang nghi ngờ xác nhận xem Văn Thành có thật sự tỉnh táo hay không, nhưng rồi Văn Thành có tỉnh hay say thì hắn cũng mặc kệ bởi vì bây giờ người say là hắn, người gấp gáp cũng là hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai tay Bảo Long chồm tới giữ chặt đầu của Văn Thành ngấu nghiến đôi môi kia, hắn lại đem kinh nghiệm trải đời của mình ra để hạ gục Văn Thành trong phút chốc, Văn Thành vẫn chưa quen nên không ngừng trốn chạy đầu lưỡi đưa đẩy của Bảo Long để rồi cho hắn thành công bắt lấy đầu lưỡi của Văn Thành mà thoả thích cắn mút.

Bình luận đoạn
Hai tay Bảo Long chồm tới giữ chặt đầu của Văn Thành ngấu nghiến đôi môi kia, hắn lại đem kinh nghiệm trải đời của mình ra để hạ gục Văn Thành trong phút chốc, Văn Thành vẫn chưa quen nên không ngừng trốn chạy đầu lưỡi đưa đẩy của Bảo Long để rồi cho hắn thành công bắt lấy đầu lưỡi của Văn Thành mà thoả thích cắn mút.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đầu óc cả hai bắt đầu tê dại đi, nơi biểu hiện cho sự nam tính bên dưới đã vùng dậy từ bao giờ, Bảo Long thuần thục cởi ra chiếc áo vướn víu của Văn Thành, hắn dời tay xuống cởi mảnh quần cuối cùng tiện tay sờ nắn lấy nơi đang trướng căng kia của Văn Thành, vậy mà Bảo Long vui mừng tạm dừng dày vò đôi môi hơi sưng kia, kê sát vào tai Văn Thành mà thì thầm: "Cậu đang hưng phấn, đúng không?"

Bình luận đoạn
Đầu óc cả hai bắt đầu tê dại đi, nơi biểu hiện cho sự nam tính bên dưới đã vùng dậy từ bao giờ, Bảo Long thuần thục cởi ra chiếc áo vướn víu của Văn Thành, hắn dời tay xuống cởi mảnh quần cuối cùng tiện tay sờ nắn lấy nơi đang trướng căng kia của Văn Thành, vậy mà Bảo Long vui mừng tạm dừng dày vò đôi môi hơi sưng kia, kê sát vào tai Văn Thành mà thì thầm: "Cậu đang hưng phấn, đúng không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành khi này mới dùng tay bấu lấy vai Bảo Long: "Muốn sinh con rồi."

Bình luận đoạn
Văn Thành khi này mới dùng tay bấu lấy vai Bảo Long: "Muốn sinh con rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long khó hiểu: "Cái gì?"

Bình luận đoạn
Bảo Long khó hiểu: "Cái gì?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành thở dốc nói: "Anh nói khi hưng phấn có thể sinh con."

Bình luận đoạn
Văn Thành thở dốc nói: "Anh nói khi hưng phấn có thể sinh con."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long chợt nhớ lại lời nói đêm hôm đó, hắn nhìn xuống thì Văn Thành đã bắn ướt trên bụng rồi, Bảo Long nhếch miệng chọc ghẹo: "Vậy thì sinh con, nhưng cậu sinh con cho anh mới đúng."

Bình luận đoạn
Bảo Long chợt nhớ lại lời nói đêm hôm đó, hắn nhìn xuống thì Văn Thành đã bắn ướt trên bụng rồi, Bảo Long nhếch miệng chọc ghẹo: "Vậy thì sinh con, nhưng cậu sinh con cho anh mới đúng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long nói xong thì liếm lên tai Văn Thành, đặt một tràng lượt hôn mút trải dài xuống đến lồng ngực rồi cắn liếm hạt đậu đỏ sậm bên phải, tay xoa nắn lồng ngực bên trái, tay còn lại điên cuồng tự cởi chiếc áo trên người mình. Văn Thành bên dưới không ngừng vặn vẹo vì cảm giác kích thích, cậu bám chặt vào tấm mền vải bên dưới, miệng hé mở gấp gáp lấy không khí vào phổi như rằng lát sau thôi cậu sẽ chết mất. Bảo Long thấy biểu cảm này lại vui vẻ vô cùng, tay kéo từ trong quần ra cự vật hung dữ đang gầm thét, Bảo Long dừng lại sau một hồi dày vò lồng ngực Văn Thành, thì ánh mắt mơ màng của Văn Thành mới có thể lấy lại tiêu cự, cậu cảm giác có vật thể nóng ấm gì đó đang gõ bộp bộp vào bụng dưới của cậu, dời mắt xuống thì sự hoảng hốt đã làm Văn Thành tỉnh rượu hết hơn phân nửa.

Bình luận đoạn
Bảo Long nói xong thì liếm lên tai Văn Thành, đặt một tràng lượt hôn mút trải dài xuống đến lồng ngực rồi cắn liếm hạt đậu đỏ sậm bên phải, tay xoa nắn lồng ngực bên trái, tay còn lại điên cuồng tự cởi chiếc áo trên người mình. Văn Thành bên dưới không ngừng vặn vẹo vì cảm giác kích thích, cậu bám chặt vào tấm mền vải bên dưới, miệng hé mở gấp gáp lấy không khí vào phổi như rằng lát sau thôi cậu sẽ chết mất. Bảo Long thấy biểu cảm này lại vui vẻ vô cùng, tay kéo từ trong quần ra cự vật hung dữ đang gầm thét, Bảo Long dừng lại sau một hồi dày vò lồng ngực Văn Thành, thì ánh mắt mơ màng của Văn Thành mới có thể lấy lại tiêu cự, cậu cảm giác có vật thể nóng ấm gì đó đang gõ bộp bộp vào bụng dưới của cậu, dời mắt xuống thì sự hoảng hốt đã làm Văn Thành tỉnh rượu hết hơn phân nửa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành thấy nơi bên dưới kia của Bảo Long là một vật thể to gấp đôi cậu, đỏ tím, gân guốc đang đánh cậu, dũng mãnh như một tướng quân chuẩn bị ra trận. Bảo Long thấy cậu nhìn mới nói: "Thành à, cậu cầm nó giúp anh đi."

Bình luận đoạn
Văn Thành thấy nơi bên dưới kia của Bảo Long là một vật thể to gấp đôi cậu, đỏ tím, gân guốc đang đánh cậu, dũng mãnh như một tướng quân chuẩn bị ra trận. Bảo Long thấy cậu nhìn mới nói: "Thành à, cậu cầm nó giúp anh đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành có chút không tin đây là sự thật nên vẫn ngơ ngác, Bảo Long lấy tay quẹt hết dịch trắng đục của Văn Thành bắn ra trên bụng, bôi xoa lên nơi kia, xong hắn bắt bàn tay của Văn Thành kéo xuống cầm cả hai vật vào nắm tay rồi di chuyển lên xuống, mặt và tai hai người đã nóng đỏ lên phừng phừng, hô hấp gấp gáp trở nên rõ ràng hơn, Bảo Long thấy Văn Thành căng người lên, biết cậu sắp bắn lần nữa nên lấy tay chặn lại vòi phun nước kia, Văn Thành bất ngờ bị chơi xấu nên rên rỉ: "Ưm...đừng mà..."

Bình luận đoạn
Văn Thành có chút không tin đây là sự thật nên vẫn ngơ ngác, Bảo Long lấy tay quẹt hết dịch trắng đục của Văn Thành bắn ra trên bụng, bôi xoa lên nơi kia, xong hắn bắt bàn tay của Văn Thành kéo xuống cầm cả hai vật vào nắm tay rồi di chuyển lên xuống, mặt và tai hai người đã nóng đỏ lên phừng phừng, hô hấp gấp gáp trở nên rõ ràng hơn, Bảo Long thấy Văn Thành căng người lên, biết cậu sắp bắn lần nữa nên lấy tay chặn lại vòi phun nước kia, Văn Thành bất ngờ bị chơi xấu nên rên rỉ: "Ưm...đừng mà..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đừng gì?"

Bình luận đoạn
"Đừng gì?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tui khó chịu....a...hức...anh lấy tay ra đi."

Bình luận đoạn
"Tui khó chịu....a...hức...anh lấy tay ra đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long khom người, tiếp cận sát khuôn mặt đang chịu uất ức kia: "Hôn anh đi. Anh sẽ theo ý cậu."

Bình luận đoạn
Bảo Long khom người, tiếp cận sát khuôn mặt đang chịu uất ức kia: "Hôn anh đi. Anh sẽ theo ý cậu."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành hôn lên môi hắn xong rời đi. Bảo Long nhắc: "Không phải như vậy, hôn giống như anh làm cậu lúc nãy."

Bình luận đoạn
Văn Thành hôn lên môi hắn xong rời đi. Bảo Long nhắc: "Không phải như vậy, hôn giống như anh làm cậu lúc nãy."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành ôm lấy mặt Bảo Long rồi đưa đẩy môi lưỡi như những gì cậu biết được, Bảo Long thầm khen cậu học hỏi nhanh thật nên thưởng cho cậu, hắn không nắm lấy bên dưới nữa mà thả tay ra, ôm lấy Văn Thành, cọ sát mãnh liệt hai nam vật vào nhau trong khi bên trên môi lưỡi vẫn giao triền không dứt.

Bình luận đoạn
Văn Thành ôm lấy mặt Bảo Long rồi đưa đẩy môi lưỡi như những gì cậu biết được, Bảo Long thầm khen cậu học hỏi nhanh thật nên thưởng cho cậu, hắn không nắm lấy bên dưới nữa mà thả tay ra, ôm lấy Văn Thành, cọ sát mãnh liệt hai nam vật vào nhau trong khi bên trên môi lưỡi vẫn giao triền không dứt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành vì sự sung sướng tột cùng ở bên dưới mà quên cả việc hôn môi, đôi mắt đảo lên trên, môi miệng mở to rên rỉ: "Ưm...a...a...a...Sướng...Bảo Long....ưm...sướng..."

Bình luận đoạn
Văn Thành vì sự sung sướng tột cùng ở bên dưới mà quên cả việc hôn môi, đôi mắt đảo lên trên, môi miệng mở to rên rỉ: "Ưm...a...a...a...Sướng...Bảo Long....ưm...sướng..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bảo Long nghe Văn Thành rên rỉ gọi tên hắn, đầu óc nổ tung, ngậm mút lấy chiếc lưỡi đang dâng lên trước mặt hắn, chịu không nổi mà hai người cùng bắn ra. Văn Thành vì kích thích quá độ mà lại ngất đi, Bảo Long toát mồ hồi, hơi thở dần đều trở lại, hắn luyến tiếc mà hôn Văn Thành, hắn gặp nhắm từ tấc da thịt trên người Văn Thành.

Bình luận đoạn
Bảo Long nghe Văn Thành rên rỉ gọi tên hắn, đầu óc nổ tung, ngậm mút lấy chiếc lưỡi đang dâng lên trước mặt hắn, chịu không nổi mà hai người cùng bắn ra. Văn Thành vì kích thích quá độ mà lại ngất đi, Bảo Long toát mồ hồi, hơi thở dần đều trở lại, hắn luyến tiếc mà hôn Văn Thành, hắn gặp nhắm từ tấc da thịt trên người Văn Thành.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không biết làm thế nào mà sau một hồi hôn mút, khí thế của Bảo Long lại hừng hực trỗi dậy, nhìn người đang kiệt quệ trên giường song mặt đạo đức bên trong răn dạy Bảo Long rằng đừng gây thêm chuyện nữa, ấy vậy mà mặt xấu xa kia bào chữa, không vào trong là được, chỉ bên ngoài thôi, sẽ không làm tổn thương cậu ấy.

Bình luận đoạn
Không biết làm thế nào mà sau một hồi hôn mút, khí thế của Bảo Long lại hừng hực trỗi dậy, nhìn người đang kiệt quệ trên giường song mặt đạo đức bên trong răn dạy Bảo Long rằng đừng gây thêm chuyện nữa, ấy vậy mà mặt xấu xa kia bào chữa, không vào trong là được, chỉ bên ngoài thôi, sẽ không làm tổn thương cậu ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quả thật không có gì khao khát hơn dục vọng của mình với người mình yêu, Bảo Long không kiềm được mà khép hai chân Văn Thành lại gập lên trước ngực, toàn bộ bí mật bên dưới của Văn Thành được phơi bày ra trước mặt Bảo Long, hắn như bị thôi miên mà cầm lấy nam vật đang rỉ những sợi dịch trong suốt rồi cọ đầu đó vào cửa động khép kín đầy nếp gấp, Bảo Long có thể thấy được nơi nhạy cảm đó đang co giật, còn cơ thể Văn Thành đang vô thức rung rẩy, hắn nhắm mắt lại dứt khoát đẩy vào giữa hai đùi của Văn Thành, Bảo Long ôm lấy chân Văn Thành mà trừu sáp, chân Văn Thành không có lông như đàn ông bình thường nhưng hắn cảm nhận được sự rắn chắc và láng mịn. Bảo Long đâm rút ngày một nhanh làm da thịt hai người va chạm vang lên tiếng bạch bạch xấu hổ. Văn Thành khi này tự nhiên rung nhẹ lên làm Bảo Long kích thích lại bắn toàn bộ lên bụng Văn Thành. Văn Thành khi này vẫn say giấc, trên người nhớp nháp những thứ dâm dịch làm Bảo Long cảm thấy muốn điên loạn thêm nữa nhưng lần này hắn quyết đứng dậy lau dọn bãi chiến trường vừa xong rồi nằm cạnh Văn Thành ngủ đến sáng.

Bình luận đoạn
Quả thật không có gì khao khát hơn dục vọng của mình với người mình yêu, Bảo Long không kiềm được mà khép hai chân Văn Thành lại gập lên trước ngực, toàn bộ bí mật bên dưới của Văn Thành được phơi bày ra trước mặt Bảo Long, hắn như bị thôi miên mà cầm lấy nam vật đang rỉ những sợi dịch trong suốt rồi cọ đầu đó vào cửa động khép kín đầy nếp gấp, Bảo Long có thể thấy được nơi nhạy cảm đó đang co giật, còn cơ thể Văn Thành đang vô thức rung rẩy, hắn nhắm mắt lại dứt khoát đẩy vào giữa hai đùi của Văn Thành, Bảo Long ôm lấy chân Văn Thành mà trừu sáp, chân Văn Thành không có lông như đàn ông bình thường nhưng hắn cảm nhận được sự rắn chắc và láng mịn. Bảo Long đâm rút ngày một nhanh làm da thịt hai người va chạm vang lên tiếng bạch bạch xấu hổ. Văn Thành khi này tự nhiên rung nhẹ lên làm Bảo Long kích thích lại bắn toàn bộ lên bụng Văn Thành. Văn Thành khi này vẫn say giấc, trên người nhớp nháp những thứ dâm dịch làm Bảo Long cảm thấy muốn điên loạn thêm nữa nhưng lần này hắn quyết đứng dậy lau dọn bãi chiến trường vừa xong rồi nằm cạnh Văn Thành ngủ đến sáng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sáng khi Bảo Long tỉnh giấc đã không thấy Văn Thành nằm bên cạnh, vội vã chạy xuống quầy hỏi thăm thì biết rằng vừa tờ mờ sáng Văn Thành đã rời đi, Bảo Long thật sự có chút lạnh người lo sợ, không biết phải chăng Văn Thành vì chuyện tối qua, phải chăng Văn Thành nhớ không sót cảnh nào, Bảo Long chạy về phủ của Pai thì người trong phủ nói Văn Thành đã về phủ, nhưng hắn tìm một vòng trong phủ cũng không thấy Văn Thành đâu. Thấy biểu hiện trốn tránh lần này giống như đêm đó ở xưởng đóng tàu của Bùi Kiệm làm Văn Thành rầu rĩ không thôi.

Bình luận đoạn
Sáng khi Bảo Long tỉnh giấc đã không thấy Văn Thành nằm bên cạnh, vội vã chạy xuống quầy hỏi thăm thì biết rằng vừa tờ mờ sáng Văn Thành đã rời đi, Bảo Long thật sự có chút lạnh người lo sợ, không biết phải chăng Văn Thành vì chuyện tối qua, phải chăng Văn Thành nhớ không sót cảnh nào, Bảo Long chạy về phủ của Pai thì người trong phủ nói Văn Thành đã về phủ, nhưng hắn tìm một vòng trong phủ cũng không thấy Văn Thành đâu. Thấy biểu hiện trốn tránh lần này giống như đêm đó ở xưởng đóng tàu của Bùi Kiệm làm Văn Thành rầu rĩ không thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Còn về Văn Thành, cậu thật sự đã bỏ chạy vì nhớ gần hết sự việc đêm qua, tuy còn mơ màn không rõ ai là người bắt đầu, nhưng sự việc đó làm cậu xấu hổ không dám đối mặt với Bảo Long. Cậu biết rõ Bảo Long đã từng có thê tử, Bảo Long chắc chắn không thích đàn ông, nhưng tối qua cậu thật sự không làm chủ được bản thân mình, mặc dù có lúc cậu đã tỉnh táo vậy mà sự nhiệt tình, gần gũi của Bảo Long làm cậu trở nên bạo gan và điên loạn hơn bao giờ hết.

Bình luận đoạn
Còn về Văn Thành, cậu thật sự đã bỏ chạy vì nhớ gần hết sự việc đêm qua, tuy còn mơ màn không rõ ai là người bắt đầu, nhưng sự việc đó làm cậu xấu hổ không dám đối mặt với Bảo Long. Cậu biết rõ Bảo Long đã từng có thê tử, Bảo Long chắc chắn không thích đàn ông, nhưng tối qua cậu thật sự không làm chủ được bản thân mình, mặc dù có lúc cậu đã tỉnh táo vậy mà sự nhiệt tình, gần gũi của Bảo Long làm cậu trở nên bạo gan và điên loạn hơn bao giờ hết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đêm qua có thể vì một lý do nào đó mà cậu không hiểu được. Bảo Long có lẽ không phải là người bắt đầu trước, nếu đêm qua do cậu là người bắt đầu trước thì tại sao Bảo Long vẫn âu yếm đáp lại? Có phải vì sự tốt bụng, không muốn từ chối làm cậu hụt hẫn? Hay vì Bảo Long xem cậu như người ơn mà tiện thể báo đáp, để cậu mặc sức xằng bậy? Càng nghĩ lại càng rối, rốt cuộc là vấn đề nằm ở đâu? Không biết Bảo Long có nhớ sự tình đêm qua giống như cậu hay không? Cậu phải đối mặt với Bảo Long như thế nào đây? Hay là bây giờ cậu ở lại Xiêm La luôn, không về Đại An nữa, còn cha cậu thì như thế nào đây, nếu vậy thì chắc cha sẽ lo cho cậu lắm.

Bình luận đoạn
Đêm qua có thể vì một lý do nào đó mà cậu không hiểu được. Bảo Long có lẽ không phải là người bắt đầu trước, nếu đêm qua do cậu là người bắt đầu trước thì tại sao Bảo Long vẫn âu yếm đáp lại? Có phải vì sự tốt bụng, không muốn từ chối làm cậu hụt hẫn? Hay vì Bảo Long xem cậu như người ơn mà tiện thể báo đáp, để cậu mặc sức xằng bậy? Càng nghĩ lại càng rối, rốt cuộc là vấn đề nằm ở đâu? Không biết Bảo Long có nhớ sự tình đêm qua giống như cậu hay không? Cậu phải đối mặt với Bảo Long như thế nào đây? Hay là bây giờ cậu ở lại Xiêm La luôn, không về Đại An nữa, còn cha cậu thì như thế nào đây, nếu vậy thì chắc cha sẽ lo cho cậu lắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trời đã gần trưa, Văn Thành lang thang quanh làng vẫn chưa có ý định quay về phủ Vương tử, cậu ngồi ở một góc kênh nhìn dòng nước, nhìn những đứa trẻ tầm mười tuổi đang tinh nghịch bắt cá, cậu chỉ ngồi đó nhìn, hôm nay cậu không có tâm trạng vui vẻ.

Bình luận đoạn
Trời đã gần trưa, Văn Thành lang thang quanh làng vẫn chưa có ý định quay về phủ Vương tử, cậu ngồi ở một góc kênh nhìn dòng nước, nhìn những đứa trẻ tầm mười tuổi đang tinh nghịch bắt cá, cậu chỉ ngồi đó nhìn, hôm nay cậu không có tâm trạng vui vẻ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bỗng tiếng hét thất thanh làm cậu giật mình, có một cô gái Xiêm đang bị rượt đuổi bởi hai người đàn ông cầm theo gậy gộc, cô gái chạy thẳng tới chỗ Văn Thành nhờ sự giúp đỡ, đám trẻ đang bắt cá dưới nước thấy đám người này liền đứng dậy chạy toán loạn. Cô gái chạy đến nhờ giúp đỡ không ai khác chính là cô gái đi chung với vị thương nhân tên Đỗ Hoa, được vị thương nhân đó giới thiệu là tiểu thiếp. Biết người quen nên Văn Thành đứng ra bảo vệ cô ta mặc dù cậu thật sự chẳng biết cô ấy và hai người đàn ông kia nói gì nhưng cậu hiểu rằng cô này đang cần sự giúp đỡ. Với sức của Văn Thành thì chỉ một vài chiêu có thể hạ gục nhanh chóng hai tên lính trong dáng cao lêu nghêu nhưng ốm đói kia, hai thằng này có vẻ biết cậu khó nuốt nên vừa té nhào xuống đất đã bật gân đứng dậy bỏ chạy. Cô gái nói gì đó rồi gập người bày tỏ sự cảm ơn, cô ta còn cầm chiếc khăn lụa màu trắng phất phất, vẩy vẩy lên mặt cậu, cậu chỉ đứng đó cười cười vì cậu nghĩ đây chắc là cách thức cảm ơn cứu mạng một người ở xứ này, cậu đứng gãi đầu phẩy tay tỏ vẻ 'không có gì' rồi ngã đùng xuống đất.

Bình luận đoạn
Bỗng tiếng hét thất thanh làm cậu giật mình, có một cô gái Xiêm đang bị rượt đuổi bởi hai người đàn ông cầm theo gậy gộc, cô gái chạy thẳng tới chỗ Văn Thành nhờ sự giúp đỡ, đám trẻ đang bắt cá dưới nước thấy đám người này liền đứng dậy chạy toán loạn. Cô gái chạy đến nhờ giúp đỡ không ai khác chính là cô gái đi chung với vị thương nhân tên Đỗ Hoa, được vị thương nhân đó giới thiệu là tiểu thiếp. Biết người quen nên Văn Thành đứng ra bảo vệ cô ta mặc dù cậu thật sự chẳng biết cô ấy và hai người đàn ông kia nói gì nhưng cậu hiểu rằng cô này đang cần sự giúp đỡ. Với sức của Văn Thành thì chỉ một vài chiêu có thể hạ gục nhanh chóng hai tên lính trong dáng cao lêu nghêu nhưng ốm đói kia, hai thằng này có vẻ biết cậu khó nuốt nên vừa té nhào xuống đất đã bật gân đứng dậy bỏ chạy. Cô gái nói gì đó rồi gập người bày tỏ sự cảm ơn, cô ta còn cầm chiếc khăn lụa màu trắng phất phất, vẩy vẩy lên mặt cậu, cậu chỉ đứng đó cười cười vì cậu nghĩ đây chắc là cách thức cảm ơn cứu mạng một người ở xứ này, cậu đứng gãi đầu phẩy tay tỏ vẻ 'không có gì' rồi ngã đùng xuống đất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô gái người Xiêm vẫn thản nhiên đứng đó, hai thằng lính bỏ chạy ban nãy giờ trồi đầu ra chạy tới trói tay, trói chân Văn Thành khiên đi.

Bình luận đoạn
Cô gái người Xiêm vẫn thản nhiên đứng đó, hai thằng lính bỏ chạy ban nãy giờ trồi đầu ra chạy tới trói tay, trói chân Văn Thành khiên đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi Văn Thành tỉnh dậy đã thấy cậu bị trói tay chân, nằm trong căn phòng tối đủ thứ mùi kì lạ bao quanh mũi, ở đó không phải chỉ có một mình cậu, còn có rất nhiều người đàn ông khác đủ thể loại vàng, đen, mập, ốm dày đặc trong phòng. Cậu thử nói vài tiếng xem ở đây có ai là người xứ cậu không, vậy mà một tiếng lơ lớ Đại An vang lên.

Bình luận đoạn
Khi Văn Thành tỉnh dậy đã thấy cậu bị trói tay chân, nằm trong căn phòng tối đủ thứ mùi kì lạ bao quanh mũi, ở đó không phải chỉ có một mình cậu, còn có rất nhiều người đàn ông khác đủ thể loại vàng, đen, mập, ốm dày đặc trong phòng. Cậu thử nói vài tiếng xem ở đây có ai là người xứ cậu không, vậy mà một tiếng lơ lớ Đại An vang lên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người đàn ông này tự giới thiệu tên là Trang Sĩ Văn, là con trai của một thương buôn sống ở Gia Định, vì loạn lạc nên lên tàu bỏ chạy, đến Vịnh Xiêm La thì bị sóng lớn đánh lật tàu, không rõ gia đình sống chết ra sao, Sĩ Văn trôi dạt vào bờ rồi bị bắt đến đây. Sĩ Văn ở đây được vài ngày thì hắn biết chỗ này để nhốt những nô lệ mà ông chủ mua được, cũng có người bị bắt cóc đến đây, khi kho đã đầy nô lệ thì sẽ có người đi tàu đến thu mua nô lệ rồi chở sang xứ khác lao động khổ sai.

Bình luận đoạn
Người đàn ông này tự giới thiệu tên là Trang Sĩ Văn, là con trai của một thương buôn sống ở Gia Định, vì loạn lạc nên lên tàu bỏ chạy, đến Vịnh Xiêm La thì bị sóng lớn đánh lật tàu, không rõ gia đình sống chết ra sao, Sĩ Văn trôi dạt vào bờ rồi bị bắt đến đây. Sĩ Văn ở đây được vài ngày thì hắn biết chỗ này để nhốt những nô lệ mà ông chủ mua được, cũng có người bị bắt cóc đến đây, khi kho đã đầy nô lệ thì sẽ có người đi tàu đến thu mua nô lệ rồi chở sang xứ khác lao động khổ sai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành có chút lo lắng nhưng tuyệt nhiên không lộ vẻ sợ hãi, bình tĩnh để nghĩ cách thoát thân và cứu những người trong đây.

Bình luận đoạn
Văn Thành có chút lo lắng nhưng tuyệt nhiên không lộ vẻ sợ hãi, bình tĩnh để nghĩ cách thoát thân và cứu những người trong đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cánh cửa phòng bật ra, ông chủ người Tàu bước vào dẫn theo một người Nhựt Bổn ăn mặc cầu kì, hai người nói chuyện với nhau và bắt đầu chọn lựa. Người Nhựt Bổn này chọn trúng Văn Thành, hai thằng lính chạy đến lôi Văn Thành ra, ông người Nhựt Bổn vỗ vào cánh tay rắn chắc của Văn Thành gật đầu lia lịa, nhưng khi này ông người Tàu giật Văn Thành lại không muốn bán, quay qua thằng lính ra lệnh cho tụi nó dẫn Văn Thành đi chỗ khác, còn hai ông đứng ở đó kì kèo chỉ vào đám người trong phòng.

Bình luận đoạn
Cánh cửa phòng bật ra, ông chủ người Tàu bước vào dẫn theo một người Nhựt Bổn ăn mặc cầu kì, hai người nói chuyện với nhau và bắt đầu chọn lựa. Người Nhựt Bổn này chọn trúng Văn Thành, hai thằng lính chạy đến lôi Văn Thành ra, ông người Nhựt Bổn vỗ vào cánh tay rắn chắc của Văn Thành gật đầu lia lịa, nhưng khi này ông người Tàu giật Văn Thành lại không muốn bán, quay qua thằng lính ra lệnh cho tụi nó dẫn Văn Thành đi chỗ khác, còn hai ông đứng ở đó kì kèo chỉ vào đám người trong phòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Văn Thành được dẫn đến một căn phòng lớn và đẹp, cậu vẫn đang dò xét để xem tình hình, tìm cơ hội thoát được sẽ quay về mở cửa cho nhóm người kia. Đám lính quăng cậu lên giường xong lui ra, lại thêm hai người đàn bà Xiêm bước vào bưng theo thau chậu, khăn vải và các dụng cụ linh tinh để trên kệ, đốt hương trong phòng rồi lui ra ngoài. Cậu luôn trong tâm thế đề phòng, chăm chú nhìn lên những món đồ họ đem vào có vật nào dùng để cắt dây trói được hay không, nhìn một hồi đồ vật tự nhiên mờ lại, cảm giác này quen lắm, cậu tức giận vì mình lại bị trúng kế hai lần trong cùng một ngày, Văn Thành cố gượng sức đứng dậy nhưng vô lực rồi cậu thiếp đi.

Bình luận đoạn
Văn Thành được dẫn đến một căn phòng lớn và đẹp, cậu vẫn đang dò xét để xem tình hình, tìm cơ hội thoát được sẽ quay về mở cửa cho nhóm người kia. Đám lính quăng cậu lên giường xong lui ra, lại thêm hai người đàn bà Xiêm bước vào bưng theo thau chậu, khăn vải và các dụng cụ linh tinh để trên kệ, đốt hương trong phòng rồi lui ra ngoài. Cậu luôn trong tâm thế đề phòng, chăm chú nhìn lên những món đồ họ đem vào có vật nào dùng để cắt dây trói được hay không, nhìn một hồi đồ vật tự nhiên mờ lại, cảm giác này quen lắm, cậu tức giận vì mình lại bị trúng kế hai lần trong cùng một ngày, Văn Thành cố gượng sức đứng dậy nhưng vô lực rồi cậu thiếp đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!