Chương 1. Long tử trong sương mờ
Câu chuyện được viết ra hoàn toàn dựa vào trí tưởng tượng của tác giả, không có ý kích động, đối địch hay công kích chính sử, không có giá trị tham khảo. Câu chuyện về đồng tính luyến ái, cân nhắc trước khi xem. Cảm ơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chương 1: Long tử trong sương mờ
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Sương pha nguyệt lạnh chốn vương tòa,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người đi không hẹn, gió qua buốt lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một đời lụa trắng nhuốm hồng,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chẳng hay duyên phận là dòng lệ ai...”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mùa đông năm Ất Hợi, Thăng Long vùi trong những tầng mây mờ mịt. Trời không sáng, đất không tỏ, vạn vật như nín thở trong một khúc vãn ca tiễn biệt. Trên nền đá xanh rêu của hoàng cung, gió bấc rít qua từng khe cột, mang theo những cánh mai trắng rơi rụng như sầu ai rơi giọt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tuyên Đức điện đỏ lửa suốt ba ngày ba đêm. Máu và hương trầm quyện vào nhau, thành một thứ mùi ngai ngái, linh thiêng và rợn ngợp. Trong buồng sinh, tiếng niệm Phật hòa vào tiếng rên khe khẽ, rạch từng sợi yên lặng như dao xé lụa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hoàng hậu—mỹ nhân từng được ca tụng là “Lan chi ngọc diện”—nằm trên giường, sắc mặt trắng đến lạ lùng, tựa hồ đã hoá sương. Mỗi hơi thở của nàng như đong đưa bên bờ cõi âm, mong manh như tơ trời đầu mối đứt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một cung nữ lao ra, đầu tóc rối bời, nước mắt chảy xuống hai gò má tái:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hoàng hậu... không trụ được nữa...”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bên ngoài, tuyết đầu mùa tan trong gió, để lại những vệt nước lạnh ngắt. Nơi góc tối hành lang, một bóng người đứng lặng như tượng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đó là ngài—Lý Dật. Bậc chí tôn, thiên tử của Vân Triều. Mắt ngài không rời cánh cửa khép hờ, nơi người đàn bà đã từng bước theo ngài vào cuộc cờ thiên hạ, giờ đang thoi thóp giữa sinh tử.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trước khi là vua, ngài cũng từng là một hoàng tử cô độc, mỏi mắt tìm tình thương giữa những gương mặt son phấn và nụ cười giả tạo. Ngài từng muốn buông bỏ ngai vàng, từng khao khát được sống như dân thường, cùng một người bên nhau trọn đời dưới mái nhà tranh. Nhưng định mệnh đã cột ngài vào vương vị bằng sợi xích vàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hôn sự của ngài và nàng là định ước giữa hai họ lớn. Một liên minh chính trị, không có chỗ cho yêu thương. Ngài lập nàng làm hậu, không phải vì trái tim, mà vì thiên hạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong đại điển năm ấy, khi tay nàng khẽ đặt vào tay ngài, đôi mắt nàng rực lên niềm tin. Nhưng Lý Dật không đáp. Ngài chỉ siết nhẹ, như siết một trách nhiệm được định sẵn từ thuở khai triều.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và giờ đây, khi hơi thở nàng sắp lìa, ngài vẫn đứng xa, không tiến tới. Ngài sợ—sợ mình sẽ phải đối diện với đôi mắt từng tin ngài biết bao, và nỗi cắn rứt sẽ xé rách lớp áo vua mà ngài đang khoác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng khóc bật ra từ cửa điện. Cung nhân quỳ rạp xuống:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Bẩm hoàng gia, Hoàng hậu đã... Không qua khỏi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Gió cuốn mạnh, thổi bay một nhành mai rơi trúng vai ngài. Lý Dật khẽ rùng mình. Bàn tay nắm chặt bên trong lớp long bào lặng lẽ thả lỏng. Nhưng khi cất lời, thanh âm vẫn vững như đá cổ nghìn năm:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“An táng theo nghi lễ hoàng hậu.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không một giọt lệ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không một lời vĩnh biệt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chúng cung nhân cúi đầu, không ai dám ngẩng lên. Họ không biết, hoặc không dám biết, rằng đằng sau đôi mắt như mặt hồ lặng gió ấy, có một cơn bão lòng chưa từng ngừng thét gào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng trẻ con cất lên, xé toạc bầu không khí tang tóc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một sinh linh mới đã ra đời. Nhưng mẫu thân nó... đã về cõi tịch.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thái giám run rẩy dập đầu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“ Bẩm Hoàng gia, là một hoàng tử .”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bút trong tay Lý Dật khựng lại. Một vệt mực vỡ ra trên tấu chương như máu loang trên lụa trắng. Vết mực không thể xoá, như một lỗi lầm không thể cứu vãn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngài không nói gì. Chỉ đặt bút xuống, ngẩng lên nhìn màn sương mờ ngoài khung cửa. Có ai đó từng nói với ngài: “Sương phủ khi trời không biết khóc.” Phải chăng thiên địa đang khóc thay ngài?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cuối cùng, một câu ngắn ngủi vang lên, lặng như khói hương:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ban tên... Lý Triệu Dạ. Từ nay ngụ tại Đông cung.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Lão nô... lĩnh chỉ...”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một triều đại vừa mất đi mẫu nghi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một đứa trẻ vừa chào đời trong cảnh đơn côi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và một đấng quân vương... vẫn tiếp tục đi trên con đường lạnh lẽo nhất, con đường của bậc đế vương không được phép yêu, không được phép đau, không được phép yếu mềm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trên bậc đá Tuyên Đức, một cánh hoa mai cuối cùng lìa cành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không ai hay, đó là nước mắt của ai trong màn sương mù dày đặc hôm ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có thể bạn sẽ thích
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị