Ngày đầu hè
BẮT ĐẦU CÂU CHUYỆN
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
CHƯƠNG MỘT: NGÀY ĐẦU HÈ, NHỮNG CHỒI CÂY VÀ MỘT LỜI HỨA
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phần 1: Những chồi non tháng Năm
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cuối tháng Năm, nắng bắt đầu chảy tràn trên những tán cây xà cừ trước dãy nhà tập thể cũ. Trong khu vườn nhỏ trước căn hộ tầng một, có một cô bé đang ngồi xổm, tay chống cằm, mắt dõi theo từng mầm non vừa nhú trên cành bàng non.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bé Hạ - cô bé mười lăm tuổi với đôi má lúc nào cũng hây hây như vừa chạy nhảy dưới nắng - đã ngồi như thế suốt hai mươi phút đồng hồ. Em đếm những chồi cây. Một, hai, ba... Mười một chồi non. Hôm qua mới có chín.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đang làm gì đấy?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giọng nói từ trên cao vọng xuống. Hạ ngước lên. Tầng hai, ban công nhà bác Khanh, một cậu con trai đang tựa người vào lan can, tay cầm cuốn sách, mắt nhìn xuống. Nắng xuyên qua tán cây, rơi từng mảnh sáng lên mái tóc cậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh Hè. Người mà cả khu tập thể này đều biết. Con trai bác Khanh, học lớp mười một, giỏi toán, mê vẽ, và có đôi mắt màu hạt dẻ khiến trái tim Hạ loạn nhịp từ mùa hè năm ngoái.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Em... em đang xem cây lớn thế nào ạ." Hạ đứng lên, tay vuốt vạt áo. "Anh không đi học à?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hè rồi, học gì nữa." Anh Hè cười, nụ cười làm những vạt nắng dường như cũng rung động. "Xuống chơi không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tim Hạ đập thình thịch. Em gật đầu, rồi lại gật đầu, như thể sợ anh không nhìn thấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phần 2: Cô bé ít khóc
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chúng bạn trong lớp vẫn bảo Hạ là người dễ khóc nhất thế giới. Khóc vì điểm kém, khóc vì mất bút, khóc vì con mèo hoang ngoài ngõ bị ướt mưa. Nhưng từ khi biết anh Hè, Hạ phát hiện ra em có thể nhịn khóc lâu đến thế nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Buổi chiều hôm ấy, hai đứa ngồi dưới gốc cây bàng, trên chiếc ghế đá cũ kỹ mà mấy bác trong khu tập thể đóng từ hồi nào. Anh Hè vẽ, tay cậu đưa từng nét bút chì lên trang giấy. Hạ ngồi bên cạnh, tay ôm đầu gối, thỉnh thoảng liếc nhìn anh rồi lại vội vàng nhìn đi chỗ khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Em biết không, tên em hay thật đấy. Hạ. Mùa hè." Anh Hè vừa vẽ vừa nói, không nhìn lên. "Tên anh cũng là Hè."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Em biết ạ." Hạ nói nhỏ. "Mẹ em bảo, em sinh vào đầu mùa hè. Ngày mười lăm tháng Tư âm lịch. Trời nóng lắm."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thế à." Anh Hè ngừng vẽ, ngước lên nhìn em. "Anh thì sinh vào cuối hè. Tháng Sáu dương lịch. Mẹ anh bảo hôm ấy trời mưa rất to."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai đứa nhìn nhau. Hạ thấy mặt mình nóng bừng lên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mùa hè sinh ra mùa hè." Anh Hè cười, rồi lại cúi xuống vẽ tiếp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ không biết câu nói ấy có ý nghĩa gì không, nhưng em giữ nó trong lòng, như giữ một hạt giống nhỏ. Em tự hứa với mình: Nhất định sẽ không khóc trước mặt anh. Để anh không phải buồn vì mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phần 3: Tình mang tên mùa hạ
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những ngày tháng Sáu trôi qua. Buổi sáng, Hạ thường dậy sớm, tưới nước cho mấy chậu cây trước nhà, mắt vẫn không quên liếc lên ban công tầng hai. Buổi chiều, nếu anh Hè xuống vẽ dưới gốc bàng, Hạ sẽ mang theo mấy cuốn truyện, ngồi đọc bên cạnh. Đôi khi không đọc, chỉ ngồi im, nghe tiếng bút chì sột soạt trên giấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Em thích đọc truyện à?" Một hôm anh Hè hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dạ. Nhưng em thích nghe anh kể chuyện hơn."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Anh biết kể chuyện gì đâu."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hồi nhỏ anh thế nào ạ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế là anh Hè bắt đầu kể. Kể về những mùa hè thời thơ ấu, khi anh còn là thằng bé nghịch ngợm hay trèo cây, bị mẹ mắng. Kể về con mèo tam thể từng nuôi, về những chiều mưa ngồi đếm giọt nước trên mái hiên. Kể về những bức tranh đầu tiên anh vẽ, nguệch ngoạc bằng bút chì màu trên những tờ giấy nháp của bố.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ lắng nghe, mắt sáng lên. Trong lòng em, những câu chuyện ấy như những chồi non đang vươn mình. Một cái cây đang lớn lên, mang tên anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một hôm, khi anh Hè hỏi tên đầy đủ của em, Hạ đã viết lên trang giấy nháp: "Nguyễn Thị Thanh Hạ". Rồi em viết thêm dòng chữ nhỏ bên dưới: "Nhưng em thích gọi mình là Tình Hè."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tình Hè?" Anh Hè nhướng mày.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dạ. Tình yêu mùa hè ấy ạ." Hạ nói xong thì đỏ mặt, cúi gằm mặt xuống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh Hè không nói gì, chỉ cười. Một nụ cười rất nhẹ, rất dịu dàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phần 4: Lời hứa từ một mầm cây
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cuối tháng Sáu, một cơn bão bất chợt ập đến. Mưa lớn suốt đêm, gió quật ngã cành cây. Sáng hôm sau, khi Hạ bước ra vườn, em thấy cây bàng non bị gãy mất một nhánh. Những chồi non em vẫn đếm hằng ngày rụng đầy dưới gốc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ ngồi xuống nhặt từng chiếc lá non, mắt cay xè. Em nhớ lời hứa với mình, cố gắng không khóc. Nhưng nước mắt vẫn lăn dài.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đừng khóc."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giọng anh Hè vang lên sau lưng. Hạ quay lại, thấy anh đứng đó, tay cầm một chậu cây nhỏ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Anh mang cây này cho em." Anh Hè ngồi xuống bên cạnh, đặt chậu cây vào lòng Hạ. "Cây sống đời. Nó dễ sống lắm, chỉ cần một nhánh nhỏ cắm xuống đất là có thể mọc rễ. Như em vậy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ nhìn chậu cây, những chiếc lá xanh mướt, dày dặn, như chứa đựng một sức sống mãnh liệt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Anh..." Hạ nghẹn giọng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Em bảo em là Tình Hè phải không?" Anh Hè nhìn em, mắt dịu dàng. "Thì anh cũng là Hè. Hai mùa hè gặp nhau. Nhất định sẽ không để nhau buồn."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ bật khóc. Nhưng lần này là khóc vì hạnh phúc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phần 5: Yêu anh là thế nhé
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Buổi chiều cuối cùng của tháng Sáu, trước khi anh Hè theo gia đình về quê nội nghỉ hè, hai đứa ngồi dưới gốc bàng. Cây bàng đã bắt đầu ra những chồi mới. Chậu cây sống đời Hạ đặt bên cạnh, những nhánh nhỏ đã bén rễ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Anh đi một tháng, em nhớ chăm cây nhé." Anh Hè nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dạ. Em sẽ chăm sóc nó thật nhẹ nhàng." Hạ mỉm cười. "Nhẹ như đồ đạc ấy ạ. Dễ bê, dễ vác."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh Hè bật cười trước cách giải thích ngô nghê của em. Rồi cậu lấy từ trong túi ra một mảnh giấy, đưa cho Hạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đây là quà cho em."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ mở ra. Đó là bức vẽ hai đứa ngồi dưới gốc cây bàng. Phía trên là những tán lá xanh, phía dưới là những chồi non. Và ở góc tranh, nét chữ của anh Hè: "Tặng Tình Hè - Mùa hè đẹp nhất."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hạ nâng niu bức tranh trên tay. Lòng em đầy ắp những điều muốn nói. Muốn nói rằng em yêu anh thật lòng. Muốn nói rằng anh đừng đi đâu xa. Muốn nói rằng em muốn làm một em bé của anh, để mỗi tối được nghe anh kể chuyện, mỗi sáng được thấy anh cười.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng cuối cùng, Hạ chỉ nói một câu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Yêu anh là thế nhé."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh Hè nhìn em, mắt cười.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ừ. Yêu em cũng là thế."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nắng chiều trải dài trên con đường nhỏ. Một chiếc lá bàng rơi nhẹ xuống vai Hạ. Em khẽ nghiêng người, để nó nằm yên ở đó, như một lời hứa từ mùa hè.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị