Chương 9: Rung động
Bảo Long chật vật chèo chiếc ghe trong đêm tối, cố lấy hết sức chèo đi càng xa càng tốt, chèo liên tục hơn một canh giờ thì ra được con sông lớn, lần theo bờ sông tìm góc để neo đậu. Bảo Long gấp gáp chui vào trong lán để xem vết thương của Văn Thành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh đèn lập loè trong đêm, Bảo Long giúp Văn Thành cởi chiếc áo tả tơi dính vài vệt máu ra làm lộ hơn 10 dấu roi từ lưng, hông, cánh tay có đủ, 4 vết roi hở, máu còn rỉ chảy trên lưng, nước mắt của Bảo Long lăn dài trên má. Văn Thành thấy Bảo Long rơi nước mắt, song lo quýnh quáng hỏi hắn có trúng roi không, đau lắm phải không. Bảo Long chỉ lắc đầu, mím môi nhìn sâu vào vết roi nặng nhất trên lưng Văn Thành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long lấy nước mưa trong khạp pha với muối rưới lên vết thương để sát khuẩn, Văn Thành không phát ra âm thanh nào nhưng cậu gồng cứng người lại, bấu vào cánh tay Bảo Long cho thấy cậu đang đau rát lắm. Bảo Long tiếp tục lấy lá trầu không, nghiền nát trong chén, để Văn Thành nằm sấp đắp lên vết thương, cả một quá trình Bảo Long không hề lên tiếng, đến cuối cùng hắn mới như uất nghẹn mà hỏi một câu: "Thành, tại sao cậu...lại bảo vệ anh như vậy?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành đau rát đến toát mồ hôi, song bị hỏi một câu mà cậu không ngờ tới, cậu nói: "Anh hỏi gì mà lạ, anh còn việc lớn phải làm, con dân Đại An đang chờ anh đó."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long có chút rung rẩy chờ câu trả lời từ Văn Thành: "Vậy là do anh có thân phận thái tử?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tim Văn Thành rung lên nhè nhẹ: "Dù anh hông phải thái tử...tui cũng làm vậy thôi"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh mắt Bảo Long đâu đó sáng lên, một tia lửa nhỏ ấm áp đang từ từ cháy lan bên trong lồng ngực. Văn Thành tự nói xong tự thấy câu nói ám muội quá nên chêm vào thêm câu nữa: "Giống như thằng út Mót dị đó, tui cũng muốn bảo vệ nó nữa."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngọn lửa trong lòng của Bảo Long chưa kịp lớn thì cục đá của ai kia thẳng tay chọi bụp làm tắt luôn hơi ấm nhen nhóm đó rồi, Bảo Long biết tâm trạng của mình không đúng, so với một tướng lĩnh hay quan lại, Văn Thành là người khác biệt hơn tất cả, hoặc là ở chung với nhau một thời gian nên hắn đã ngầm xem Văn Thành là tri kỷ, ít ra bây giờ Bảo Long có thể bao biện một lý do để chống chế cho cảm xúc kì lạ này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành tuy nói như cậu là người cực kì bao dung, tốt bụng nhưng trong lòng cậu rõ ràng hơn hết, không phải bất kì ai xa lạ khác mà là cậu không muốn Bảo Long phải chịu đau đớn, bị đánh đau như vậy thì thôi thà để cậu chịu còn hơn để Bảo Long chằng chịt vết thương, có thể vì thân phận tôn quý hoặc là vì Văn Thành từ khi nào đã xem Bảo Long trở thành một người quan trọng, cực kì quan trọng, lạ thay cậu lại không muốn Bảo Long biết điều đó, để cậu có thể tự nhiên mà bên cạnh Bảo Long, vui vẻ trong những khoảnh khắc thường ngày và lén lút rung động khi vô tình chạm vào nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng ếch nhái rả rích trong đêm, mùi bùn non thoang thoảng quanh đây, Bảo Long nằm bên cạnh Văn Thành, cậu vừa đắp lá thuốc lên lưng nên vẫn phải nằm sấp ngủ, mùi lá thuốc nồng gắt làm Bảo Long không chợp mắt được dù hắn vừa lấy hết sức chèo qua một đoạn sông dài. Bảo Long đưa mắt nhìn Văn Thành, cậu vẫn luôn kê tay nằm quay mặt về phía Bảo Long, đèn dầu đang cháy vang lên vài tiếng nổ tí tách, Bảo Long nhìn rõ mí mắt Văn Thành còn giật giật, hắn hỏi: "Cậu không ngủ được hả?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành thở hắt một hơi, mở mắt nói: "Anh cũng có ngủ được đâu."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long mỉm cười dịu dàng nhìn Văn Thành, hỏi cậu: "Có lạnh không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Cũng hơi lạnh, hồi nãy tui đổi được cái mền vải, vậy mà bây giờ hông xài được rồi, đắp lên sẽ dính lá thuốc đó."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành nói xong nhoẻn miệng cười, liền tức khắc cậu thấy mặt Bảo Long đang càng lúc càng gần cậu, theo phản xạ Văn Thành ngóc đầu dậy né xa một khoảng làm chiếc ghe chòng chành trên mặt nước, Bảo Long nhắc cậu: "Nằm im, anh kéo cậu ra giữa, nằm gần anh cho ấm."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long kéo tấm chiếu dồn sát lại hắn một cách nhẹ nhàng, choàng mền vải lên gần giữa eo lưng Văn Thành rồi hắn đặt tay ngay đó. Bảo Long hỏi: "Đỡ lạnh chưa?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành thỏ thẻ: "Ừm, vậy mà tui tưởng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long cười rộ lên hỏi: "Cậu tưởng gì? Tưởng anh sắp cắn môi cậu hả?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành mắt mở to chuyển ánh nhìn sang chỗ khác nói: "Đàn ông không mà anh giỡn...kỳ...."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long nghi vấn: "Cậu chưa hôn ai bao giờ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành quay sang giải thích: "Không cưới con gái người ta thì đừng làm như vậy, tiết hạnh cả đời đó."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long nghĩ gì đó rồi cười tủm tỉm: "Vậy lỡ rồi thì phải làm sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành trả lời kiểu hiển nhiên: "Lỡ rồi thì phải chịu trách nhiệm chứ sao, cho bà mối sang nhà thưa chuyện cưới người ta về."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long nghe xong thì gật đầu tấm tắc cho là đúng. Văn Thành bỗng khựng người, cậu hỏi dò chừng: "Anh đừng nói là...là anh lỡ rồi nha."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long cười xác nhận: "Ừm, đã lỡ rồi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành đưa mắt nhìn vào không trung, nghĩ gì đó rồi nói: "Ừm, sau này hậu cung của anh 3000 giai lệ, không thiếu người bầu bạn."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tâm Bảo Long đang vui vẻ thì bỗng bị cứa một dao: "Không phải vậy đâu, có những cuộc hôn nhân chính trị bắt buộc phải liên hôn để tạo mối giao hảo nhằm giữ cho đất nước yên bình, quyền lực càng lớn thì trách nhiệm càng cao, không phải chuyện gì mình thích, đều theo ý mình được, sau lưng là dân chúng Đại An, 3000 giai lệ nhiều khi chỉ là đối sách tạm thời để các thế lực trong ngoài không nhiễu loạn. Người bầu bạn không phải dễ tìm."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long thở dài, trong lòng đầy tâm sự. Văn Thành suy nghĩ gì đó cũng lên tiếng theo: "Có khi đã tìm được rồi cũng không cách nào ở bên cạnh được."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long trố mắt nhìn Văn Thành: "Cậu tìm được người muốn cưới làm vợ rồi?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành thật thà nói: "Đâu có, mà làm sao để biết tui muốn cưới ai làm vợ nữa."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long giải thích: "Khi cậu cảm thấy lúc nào cũng muốn gặp người ta, muốn dành những gì tốt đẹp nhất cho người đó, muốn người ta vui, dễ ghen tị khi họ chú ý đến kẻ khác và đặc biệt là rất muốn được đụng chạm lên cơ thể người đó thì đây chính là người cậu muốn cưới."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long ngưng một chút nhìn sâu vào mắt Văn Thành nói tiếp: "Khi nào cậu gặp được rồi, nói với anh đi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành hỏi: "Để làm gì?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn thở dài: "Để anh ban hôn cho hai người."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành xoay mặt qua chỗ khác: "Xời, tưởng gì."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lòng Văn Thành rối bời khó tả, từng câu từng chữ Bảo Long nói làm cậu chỉ nghĩ đến duy nhất có một người là Bảo Long. Cảm giác của cậu với Bảo Long cũng giống như cảm giác mà cậu sẽ gặp đối với người cậu muốn lấy làm vợ, cậu muốn cưới Bảo Long sao? Văn Thành tưởng tượng cảnh hai người đứng trước bàn thờ Cửu Huyền chuẩn bị lên đèn bái gia tiên, kì lạ, không hợp lý nhưng thật sự cậu có chút mong chờ, sống cùng Bảo Long cả đời như vợ chồng sao? cậu nghĩ cũng thấy vui vẻ. Hai người đàn ông ở cùng một chỗ sẽ như chú tám Bo với chú ba Chén ở xóm trên thật hạnh phúc, nhưng người xung quanh ai cũng mắng nhiếc họ là đồi bại, bất luân khiến họ phải dựng căn chòi ở bìa rừng sống tách biệt, còn anh bảy Che thích anh năm Mẹo thì bị anh năm Mẹo xa lánh, có lần anh năm réo bạn đánh anh bảy thương tích đầy mình rồi đạp anh bảy xuống sông.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành càng nghĩ càng sợ, nghĩ đến Bảo Long sẽ chán ghét cậu, đánh cậu. Với thân phận Bảo Long đâu biết chừng hắn ghê tởm sẽ chém đầu, lăng trì, phanh thay cậu. Văn Thành nghẹn trong lòng mà rơi nước mắt, cậu không nghĩ khi mình tìm được người mình muốn lấy làm vợ thì người đó lại là đàn ông, là thái tử điện hạ nhưng cậu lỡ thích Bảo Long lắm, muốn nấu cơm ngon cho hắn, muốn làm hắn cười vui, muốn được hắn nắm tay xoa nhẹ, muốn được hắn chọc ghẹo, muốn hắn an toàn và muốn được nằm sát bên hắn chia sẻ hơi ấm như lúc này. Văn Thành hiểu rõ nếu để Bảo Long biết những suy nghĩ không an phận của cậu thì kết cục sẽ ra sao, thật thê thảm, cậu bằng lòng dấu nó đi mãi mãi, đây sẽ là một bí mật nhỏ ngọt ngào và đau đớn chỉ riêng mình cậu biết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trời tờ mờ sáng thì Văn Thành đã mơ màn thức giấc, cậu cảm thấy ấm áp vô cùng, cậu lười biếng dụi dụi vào nơi mềm mại ấm nóng đó. Tiếng Bảo Long trầm đục vang lên: "Nằm im, đừng dụi như vậy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành mở mắt, tay dò dẫm xung quanh nơi mình vừa dụi đó, cậu nghe hơi thở nặng nề của Bảo Long trên đầu mình, cậu bật ngồi dậy làm mạn ghe đung đưa, thì ra tối qua không biết bằng cách nào cậu đã nằm úp sấp lên người Bảo Long, tay Bảo Long cũng choàng qua ôm lấy vai cậu. Văn Thành dụi mắt thấy Bảo Long đang nhìn chằm chằm cậu, hắn nói: "Dậy rồi thì đi tiếp thôi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long nói một câu nghe như là hắn đã dậy từ trước rồi chỉ chờ Văn Thành thức giấc, nếu đã dậy rồi sao không kêu cậu thức luôn. Văn Thành nghĩ tới nghĩ lui chắc Bảo Long thấy cậu thương tích đầy mình nên để cậu ngủ thêm một chút nữa. Song không biết tại sao bây giờ mỗi hành động quan tâm của Bảo Long thì Văn Thành lại vụng trộm gửi một chút mong chờ vào đó, dù biết chỉ là ảo tưởng của cậu thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Theo mé sông lớn hai người vừa chèo vừa nghỉ, gặp bến lớn bến nhỏ gì cũng tấp vào rao bán đồ trên xuồng. Như mọi khi Văn Thành luôn là người đi bán, cậu thường hay gặp rắc rối với các cô gái trong làng nơi mà cậu đến, chẳng qua xét về hình tướng Văn Thành thật sự rất nổi bật, người làng nhìn cậu cũng tấm tắc khen có cốt của võ quan, sau hai đợt tuyển binh ở tiền triều toàn chọn người cao to trong một gia đình, đàn ông dần ít lại, các cô luống tuổi chưa chồng càng mạnh bạo hơn nữa, vậy là cậu đi đến đâu cũng bị tấn công nhiệt liệt nhưng hàng hoá bán được hơn, thôi thì xem như là một lợi thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành đang ôm bó chiếu với 5, 7 cô gái đứng vòng xung quanh, các cô lật tới lật lui xem chiếu nãy giờ vậy mà không hỏi chiếu làng nào, chỉ hỏi cậu ở làng nào, đã có vợ ở nhà chưa? Không biết các cô mua chiếu hay là mua Văn Thành nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bỗng tiếng hét chói tai của một người đàn bà ré lên phía bến sông:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Trời ơi! Ông Thiện cắn bé ba rồi, trời ơi cứu con tui, con ơi con, ai cứu con tui.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành nghe tiếng tức tốc chạy về phía bến sông, cậu thấy một đám đàn bà, phụ nữ run rẩy hết tiến rồi lùi, bộ dạng lính quýnh không biết làm sao, tiếng khóc thét sợ hãi của một bé gái, tiếng quậy nước sục bùn trầm đục, rồi một tiếng ùm, cậu đến thì vừa kịp thấy Bảo Long đang cầm trên tay một chiếc xiên sắt nhọn nhảy xuống ôm lấy thân ông Thiện đang ngoạm chân bé ba lôi xuống mé sông, Bảo Long gồng toàn bộ sức bình sinh cố gắng bám vào nó. Con cá sấu to lớn gấp hai lần Bảo Long, nó vùng vẫy ba cái liền hất văng hắn qua một bên, may sao trước đó Bảo Long đã kịp đâm xiên sắt kia vào mí mắt phải của nó. Con cá sấu đau đớn nhả chân của bé ba ra lùi lại hai bước, máu chảy đầm đìa trên cái chân nhỏ của con bé hình như đã bị hàm cá sấu khủng khiếp làm gãy rồi, con bé vẫn đang khóc thét vì sợ hãi, mẹ bé ba thấy vậy lao tới ẵm con bé chạy đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Con cá bị tấn công vào yếu điểm đau đớn, hoảng loạn mà nhả miếng mồi ngon, có vẻ nó đã định từ bỏ buổi đi săn hôm nay nhưng Bảo Long bị hất văng khi nãy vừa nằm trong tầm mắt của nó, con cá sấu há cái hàm đầy răng toan ngoạm lấy Bảo Long, bà con la hét kinh hãi ngầm nói xong rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành từ đâu cầm cái sào tre cắm thẳng vào cuống họng nó, nó ngoạm trúng sào không kịp nhả ra bỏ chạy mà lôi luôn Văn Thành xuống sông. Nước sông bị vẫy đục một lúc, mùi bùn tanh tưởi xộc lên rồi cả người và cá lặn mất tăm. Bảo Long chỉ kịp vung tay chụp vào khoảng không mà kêu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thành!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bà con xung quanh bắt đầu nháo nhào ầm ĩ đòi lập bàn cúng xin ông Thiện trả xác, Bảo Long đứng chết trân ở mép sông, không kêu không gào, hắn tin Văn Thành sẽ không sao, hắn tin người hắn chọn không dễ dàng chết như vậy, Bảo Long không muốn khóc, chỉ là nước mắt hắn tự trào ra thôi, vết thương của Văn Thành chỉ mới có hai ngày để lành, hắn thấy dạo này hắn đã quá yếu đuối rồi, sao lại dễ xúc động như vậy được, hắn sẽ là quân chủ một nước...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng người đàn ông quát lớn sau lưng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cái thằng kia, mày hông lên bờ lẹ, mày chờ ông Thiện tha mày đi phải hông?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long ngoái đầu về phía sau nhìn, là đám tặc tử Bạch Mã, chắc dân làng ồn ào nên tụi nó kéo tới đây. Bảo Long chửi thầm trong bụng, Văn Thành giờ chưa thấy đâu lại gặp đám này, lúc nãy tình hình gấp gáp, bất ngờ nên cũng không kịp ngụy trang. Bảo Long nhanh chóng giấu mặt quay đi, hắn đưa lưng về đám tặc tử và bước từ từ về phía chiếc ghe. Hắn nghe đám lính xì xầm gì đó, có một thằng khác la lên:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thái tử Bảo Long.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long bất chợt bị gọi tên húy nên giật mình khựng lại, thằng đứng đầu đám lính mắt sáng lên, quát lớn:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Là nó, bắt nó lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long đứng ở mép sông không còn đường chạy, thấy chiếc ghe mình cột gần đó, quay đầu lao thẳng xuống sông toan lội đến ghe. Bảo Long dù biết lội thì sao có thể qua được đám lính vài thằng là dân sông nước đây, phẩy được hai sải tay thì đã bị một thằng trong số đó tóm được, Bảo Long xoay người đấm vào mặt nó, hai thằng lính theo sau vừa lội nước cầm cây tre có đầu nhọn như lưỡi mác đâm vào tay Bảo Long, Bảo Long đau điếng định vung tay hất cây qua một bên thì bỗng hai cây đang đâm tay hắn rút ra, và lùi lại phía sau. Bảo Long bất ngờ lẫn vui mừng khi thấy Văn Thành đã trở lại, trên người cậu dính đầy bùn đất, đầu tóc ướt nhem dán sát vào thái dương đang nổi lên gân xanh, kế bên mép sông là xác con cá sấu đã bị Văn Thành lôi lên một nửa, phơi thây ở mé sông, cây sào đâm vào họng cá sấu đã bị cậu bẻ ra và cầm đoạn sào siết cổ hai thằng lính lôi vào trong bờ, hai thằng lính phút chốc gãy cổ chết tươi, cậu nhanh chớp lấy hai gậy tre của chúng nó rơi ra, xiên một cây vào cổ của thằng đang túm Bảo Long lại, hét lớn:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Chạy đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tay còn lại cầm gậy tre vờn bốn thằng lính gần đó, một thằng lính sợ hãi quay đầu lại chạy đi báo tin, Văn Thành nhanh chóng dẹp sạch mấy thằng cuối cùng và lội ra xuồng cùng Bảo Long gấp rút chèo đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị