CHƯƠNG 71
Vừa nói, hắn vừa bỏ nắp hộp đi, không ngờ Vương Triều ngay bên cạnh đã không kiềm được mà lên tiếng khen nức nở:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chà, trông ngon thật đấy. Triển đại ca, huynh có số ăn thật đấy. Món mà do Hằng Nga..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chưa nói trọn vẹn câu thì đã bị Trương Long cạnh bên huých một cú đau điếng vào xương sườn khiến Vương Triều kêu lên vì đau, tính quay qua chất vấn thì bắt gặp ánh mắt nghiêm nghị của Bao đại nhân mà lập tức im bặt, nhận ra mình đã nói hớ, ngoan ngoãn ngậm miệng cúi đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh mắt lóe sáng, biết rằng có vẻ như bọn họ đang giấu mình điều gì đó. "Hằng Nga, Hằng Nga, Hằng Nga..." Triển Chiêu lẩm bẩm cái tên đó liên tục trong miệng, trong lòng tự dưng trở nên mềm mại khó tả, không khỏi khen ngợi, thật là một âm điệu dịu dàng tràn ngập sự nữ tính.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng đó chẳng phải tên của Hằng Nga tiên tử của Quảng Hàn Cung sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người con gái họ Hằng đó vậy mà lại lấy tên của chủ nhân Nguyệt cung?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nào nào, nếu đã không biết là của ai thì chi bằng chúng ta ngồi thưởng thức một chút. Mọi người thấy thế nào?" Một lần nữa, Công Tôn Sách lại bất đắc dĩ mà đứng ra hòa hoãn cái cái không khí đang trở nên ngột ngạt này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lời đề nghị vừa nêu thì ai nấy cũng đồng ý, liền kéo nhau ngồi xuống bàn ghế đá ở dưới gốc cây đào mà bắt đầu cắt bánh, tận hưởng hương vị có một không hai này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quả nhiên là Hằng Nga tiên tử! Tay nghề nấu nướng vẫn tuyệt vời như vậy, làm cho bọn họ vừa ăn một miếng, đã muốn ăn thêm miếng thứ hai. Vị ngọt không quá đậm đà, ngược lại còn tạo cảm giác nhẹ nhàng, cộng thêm tách trà xanh trên bàn, nếu không phải vì đã hứa với tiên tử không tiết lộ cho Triển đại ca biết thì thật sự là một buổi sáng hoàn hảo!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đang ăn ngon lành, một ai đó trên bàn đã kêu lên đầy sững sờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển đại ca!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mọi người bị âm thanh lớn tiếng làm cho giật mình mà xoay qua người được nhắc tới đó, để rồi họ nhìn thấy hàng nước mắt lăn dài trên má người kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu cắn một miếng bánh, hương thơm nhưng không nồng của nhân đậu xanh làm cho hắn có cảm giác vô cùng hoài niệm, đặc biệt là vị ngọt này... phải nói là rất hợp với khẩu vị của bản thân, người tên Hằng Nga này không lẽ có mối liên hệ thân thiết nào với chính mình sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và hắn khựng người lại, không hiểu sao có gì đó trong hắn siết chặt lại, nỗi đau không tên dần hình thành tại con tim nơi ngực trái, làm cho hơi thở hắn có chút gấp gáp, một sự trống rỗng lan tỏa ngày càng rộng và bao lấy trái tim bản thân. Triển Chiêu buông muỗng xuống, cái cảm giác này...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đây đã lần thứ hai nó xuất hiện rồi! Thậm chí cơn đau và khoảng trống so với lần đầu khi nãy còn nặng nề hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rốt cuộc thì cái người đó và hắn có quan hệ gì? Tại sao lại khiến hắn mang một cảm xúc vừa thân thương nhưng cũng vừa đau lòng thế này?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiết trời đã chuyển hẳn sang thu, không còn những tia nắng gay gắt của mùa hè buông mình xuống tán cây như thể chúng đang cố bám víu lấy bầu trời trước khi buộc phải nhường chỗ cho sự dịu dàng của sắc thu nữa
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những vạt nắng cứ thế mà len lỏi lên sân vườn của Khai Phong Phủ, mọi cỏ cây, hoa lá trải dài từ lối vào Phủ đến tận bên trong dường như đang ánh lên sắc nắng vàng nhạt và thi thoảng một vài người trong họ lại có chút run nhẹ người khi cơn gió mang hơi thu bất chợt lướt ngang qua.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu ngẩng đầu, quan sát những chiếc lá cuối cùng trên cây đang dần rụng xuống, thầm nghĩ nếu trải qua một sự khắc nghiệt của mùa đông sắp tới đây, có lẽ mọi thứ sẽ lại được tái sinh trong ánh nắng xuân đầy ấm áp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có thể nói, sự lìa cành và buông mình theo từng cơn gió thoảng qua đến cuối cùng chỉ là chuẩn bị cho một sự thay đổi mới, tốt đẹp hơn và tươi mới hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hiểu đơn giản thì nó nghĩa là buông bỏ để có thể tiến bước tới cuộc sống mới...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Người ta hay nói đông chính là mùa của cái chết và ra đi, nhưng sự thật mùa thu mới chính là mùa của kết thúc..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Hãy buông bỏ đi, buông tha cho chính mình mới là điều tốt nhất ngươi nên làm."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giọng nói dịu dàng ấy... Nước mắt hắn chợt trào ra trong cơn nghẹn ngào quặn thắt lồng ngực.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng bản thân Triển Chiêu lại không hề hay biết điều đó, điều khiến hắn bận tâm chính là một thứ tình cảm mà mình không thể diễn tả đang trỗi dậy mạnh mẽ trong tâm hồn, khiến hắn chau mày càng dữ dội, những mảnh ký ức cứ liên tục dấy lên trong đầu nhưng Triển Chiêu dù thế nào cũng không thể định nghĩa được chúng rõ ràng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho đến khi có người kêu lên thì hắn mới biết mình đã trong vô thức mà rơi lệ, theo phản xạ mà đưa tay quẹt hàng nước mắt đi, cười xòa hòng trấn an mọi người "Không sao, ta chỉ nhớ lại một số chuyện buồn thôi..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cả bàn nhìn nhau nhưng không ai dám nói ra lời nào, Bao Chửng và Công Tôn Sách đều giữ im lặng mà chỉ ăn phần bánh thuộc về mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tất cả những chuyện sau đó vẫn diễn ra bình thường, nhưng đừng nói là người ngoài cuộc, ngay cả Triển Chiêu cũng nhận ra một số thay đổi xuất phát từ chính mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không quá khi nói rằng: Chỉ có bản thân mới biết, mình với trước đây đã là hai người khác biệt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ví dụ như, Triển Chiêu thích ngắm trăng hơn, hầu như đêm nào hắn cũng phải nhìn vầng trăng vằng vặc treo trên cao một hồi lâu mới cảm thấy thỏa mãn mà về phòng ngủ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hoặc mỗi khi đi đâu đó hay làm nhiệm vụ, cứ mỗi lần đôi mắt bắt gặp một dáng người thanh mảnh với tà áo trắng bay bay thì luôn không thể kiểm soát được trái tim run rẩy của mình, khiến hắn cứ đứng chết trân mà dõi theo bóng hình ấy cho đến khi không còn nhìn thấy nữa. Và thú thật thì trong vài lần thoáng qua như vậy, Triển Chiêu không biết rằng mình lại buồn thêm, hay thứ đang nhói trong lồng ngực là về một điều gì khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hay là việc Triển Chiêu có một sở thích kỳ lạ, đó là luôn vuốt ve chiếc khăn tay trắng như tuyết, mềm mại hơn cả tơ lụa này những lúc rảnh rỗi hoặc có thể là vào những đợt mà hắn và Phủ Khai Phong có cả một núi công vụ cần giải quyết, thì khi ấy Triển Chiêu, với mảnh lụa mong manh ấy trong tay, mới phần nào cảm nhận được sự yên bình thoáng qua trong tâm hồn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có khi là trong lúc đi dạo quanh Thành, dưới ánh nắng ấm áp từ vầng thái dương, hắn sẽ lôi trâm cài tóc ra và để nó dưới nắng sáng, ngắm nhìn nó tỏa sáng rực rỡ một màu trắng thuần khiết và trong suốt, bao bọc bên trong là phần nhụy ánh lên sắc vàng tươi tắn làm cho hốc mắt hắn có chút đỏ hoe, dường như trong tiềm thức muốn thông qua nó mà nhìn bóng hình người con gái đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu trở nên yêu những màu sắc nhẹ nhàng và thuần khiết, điển hình nhất là ba màu là trắng tinh khôi, tím bí ẩn, xanh dương của bầu trời lúc thoáng đãng và màu vàng nhạt nhòa giống hơi trăng tỏa ra trong màn đêm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn yêu cái hương ấm nồng phảng phất của cây hoa quế mọc ở ngoài Thành Khai Phong mà bản thân vô tình tìm được. Vì thế mà chỉ cần rảnh rỗi, Triển Chiêu cũng sẽ dẫn ngựa ra khỏi Thành mà đến nơi này, lẳng lặng ngồi xuống và nhắm mắt hưởng thụ sự thanh bình hiếm hoi trong chuỗi ngày mà nguy hiểm luôn kề cận sát bên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rõ ràng trong một thời gian dài sau đó, cái cảm giác lấp lửng, trống vắng trong lòng hắn ngày càng bành trướng và không thể lấp đầy chỉ bởi những thứ nhỏ nhặt như vậy nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù muốn tảng lờ thế nào thì Triển Chiêu biết rất rõ, rằng bản thân đang lờ mờ tìm kiếm một thứ gì đó, hình như là một vật, và cũng hình như là một ai đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thu qua đông về, mọi thứ đến rồi đi, vạn vật dần chuyển mình sang một trạng thái mới. Sự sống trên thế giới không thể chỉ vì nỗi muộn phiền của một người mà dừng lại, chúng cứ luân chuyển và thay đổi cho phù hợp hơn với từng hoàn cảnh và thời đại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy mà đã ba năm lặng lẽ trôi qua.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và trong ba năm ấy, hắn đã quen với cảm giác rỗng tuếch trong tim.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự trống rỗng khó hiểu từ nơi tận sâu trong tâm hồn cứ luôn lởn vởn và thường trực trong bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tới thời điểm hiện tại, thời gian không khiến hắn quên đi mọi thứ, thời gian chỉ làm Triển Chiêu quen dần với vết thương không lành và nỗi nhớ không phai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong đầu Triển Chiêu kỳ lạ thay luôn lảng vảng một gương mặt, lúc ẩn lúc hiện, chập chờn không rõ. Trước đây, hắn chưa bao giờ có thể hình dung được khuôn mặt ấy. Dù bản thân đã nhiều lần cố gắng vén màn sương mù, muốn nhìn rõ người con gái đó là ai, nhưng mỗi lần chạm đến, khuôn mặt ấy lại biến mất, tan vào hư không.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghĩ không ra, cũng chẳng thể hiểu nổi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những tưởng chính mình sẽ sống suốt đời với sự mơ hồ sâu sắc như vậy thì rồi một ngày kia, cuối cùng Triển Chiêu đã gặp được người giúp hắn tiến gần hơn với sự thật mà mọi người đã cố che giấu khỏi bản thân kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"A! Triển đại nhân, Triển đại nhân!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đương lúc hắn có việc đi ngang qua đoạn đường kia, lại gặp được một người quen mà bản thân đã từng cứu khỏi bọn cướp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Lão bá, lâu ngày không gặp. Lão vẫn khỏe chứ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu cười đáp lại, có chút tò mò vì sao ông lão lại kêu hắn với thanh âm vui mừng như bắt được vàng như thế?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hơn nữa... cái câu hắn vừa mở lời hình như trước đây đã từng nói rồi thì phải?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển đại nhân, tôi vẫn khỏe nhưng... chuyện đó của ngài thế nào rồi?" Đang nói giữa chừng thì lão đột nhiên giảm âm lượng lại, dáo dác nhìn xung quanh và khi biết là không có ai ở gần mà nghe lén bọn họ thì lão mới bí hiểm hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chuyện đó?" Hắn ngơ ngác hỏi ngược lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Là chuyện đó đó. Triển đại nhân, ngài đã tặng chiếc trâm cài tóc cho vị cô nương ấy chưa?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu càng thêm khó hiểu, nhìn vào ánh mắt có phần trông chờ vào câu trả lời của mình, mà bản thân thì lại không nhớ ra chuyện đó là gì, chỉ có thể lấp lửng đáp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta vẫn chưa đưa nó..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đại nhân, đã ba năm rồi đó! Sao ngài vẫn chưa tặng cho cô nương ấy?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mãi sau này khi nghĩ lại, trải qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống, Triển Chiêu đã vô số lần tự vấn bản thân: Giả sử như lúc đó hắn không đào sâu hơn vào vấn đề đó thì có lẽ kiếp sống này của chính mình đã không chìm vào đau thương chăng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Biết đâu sẽ là một đời sống thanh nhàn và bình yên bên ấm trà chiều?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế nhưng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trên đời này vốn là không có những từ ngữ thiếu chắc chắn đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Điều hắn đang và sắp lựa chọn, hóa ra lại là một sự khởi đầu của những chuỗi ngày đau đớn xé lòng khác, không còn đường nào để thoát thân hay tránh né được nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu càng nghe càng thấy bản thân như một tên ngốc chẳng biết gì, chỉ có thể ngần ngại mở lời "Ta...không lẽ ta với người đó là người yêu với nhau sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển đại nhân à, ngài đừng đùa lão phu nữa. Nếu ngài không yêu cô nương ấy, làm sao lại mua cây trâm cài tóc này được chứ? Nếu ngài không yêu cô ấy, ngài đã không nhìn người đó với ánh mắt thâm tình si mê như vậy!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu nghe một loạt lời nói từ lão bán hàng mà tai như ù cả đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu đúng như lão bá nói, vậy thì... Chiếc trâm mà hắn luôn mang bên người, chính là dành cho Hằng Nga...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu thừa nhận với lão bán hàng rằng mình đã không còn trí nhớ, hy vọng lão có thể kể lại mọi chuyện mình biết cho hắn nghe.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau một hồi tiếp thu hàng tá nội dung mới mẻ, Triển Chiêu cười cảm ơn và mua một ít rượu thịt coi như đáp lại sự nhiệt tình của lão bá.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế thì rõ rồi. Người mà trái tim hắn tìm kiếm, không ai khác chính là nàng ấy!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cây trâm mang ý nghĩa là tín vật định tình, chứng tỏ bản thân quả thật đã yêu sâu đậm với người này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hẳn là cô gái mà chính mình đã từng yêu đó là một giai nhân tuyệt sắc, nhưng điều khiến hắn thắc mắc là tại sao trong muôn ngàn loài hoa được chạm khắc thì Triển Chiêu của ngày xưa lại chọn hoa này? Đóa Tuyết Sơn trong lời đồn đại của nhân gian...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có khá nhiều điển tích xung quanh loài hoa bảy năm mới nở một lần này. Vậy thì cái nào mới là lý do chính để hắn quyết định chọn mua nó?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vừa đi vừa suy ngẫm, tuy không thể nghĩ ra được liền nhưng cũng coi như đã có chút manh mối...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Này! Triển đệ, không ngờ lại gặp ngươi ở đây!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một cánh tay thình lình quàng qua cổ, giọng nói phấn khích vang lên bên tai khiến Triển Chiêu vừa buồn cười vừa bất lực.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Bạch huynh, lâu rồi không gặp. Huynh vẫn không thay đổi chút nào."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Haha, Bạch Ngọc Đường ta tiêu sái phong lưu, suốt ba năm qua đã đi nhiều nơi, cũng coi như đã đặt chân đến vài nơi nổi tiếng nhưng theo ta thì Giang Nam vẫn là nơi xứng với danh là chốn bồng lai tiên cảnh nhất!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy người huynh vừa là đối thủ vừa là bạn bè huyên thuyên không dứt. Triển Chiêu cười khổ lắc đầu, dù sao bản thân vừa mới xong công việc riêng nên cũng không cắt ngang, cũng nhân tiện dẫn người nam tử bạch y này vào quán rượu mà trò chuyện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ban đầu chỉ nghĩ là sẽ nói một chút, ấy vậy mà câu chuyện do Bạch Ngọc Đường kể thật sự rất cuốn hút, khiến hắn nhất thời quên luôn thời gian mà lại càng hăng say tiếp chuyện với người này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Y thao thao bất tuyệt về những ngọn núi hùng vĩ trải dài từ bên này sang bên kia, về những cánh đồng lúa đã chín bạt ngàn được người nông dân thu hoạch, về những gánh hát mà ca từ của họ hoàn toàn khác với bên đây, cả những khung cảnh đẹp đến nao lòng của một vùng đất mà nước sông ở đó xanh và trong đến độ có thể soi bóng thân người dưới đó, Bạch Ngọc Đường còn gợi ý là nếu thích ăn cay thì Tứ Xuyên chính là vùng đất lý tưởng và y đã từng nếm thử qua vài món ăn mà chắc chắn Triển Chiêu sẽ không tài nào chịu nổi cái hương vị cay xé lưỡi đến phát khóc đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người thanh niên áo đỏ ở đối diện vừa rót rượu cho mình vừa nghe một cách chăm chú.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu được thì sau này, bản thân hắn hy vọng sẽ được ngắm hàng vạn cảnh vật đẹp như tranh vẽ ấy...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Này Triển đệ, ta đã kể về chuyện của mình rồi. Bây giờ đến lượt ngươi, ba năm qua, ngươi thế nào?" Y uống cạn chén rượu, nhấm nháp mồi trên bàn, đưa mắt nhìn về người ở phía trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta vẫn vậy, vẫn giúp cho Bao đại nhân phá vài vụ án..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta đương nhiên biết! Cái mà ta quan tâm là tình cảm trong lòng ngươi đấy." Bạch Ngọc Đường vì có hơi rượu trong người mà có chút nóng nảy, bèn ngắt lời hắn mà hỏi thẳng vào vấn đề chủ chốt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ý huynh là sao? Ta hiện giờ vẫn một mình..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chưa kịp để Triển Chiêu nói hết câu lại tiếp tục bị cắt ngang.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Này Triển đệ, ngươi trở nên lòng vòng như vậy từ bao giờ thế? Thật là không giống ngươi chút nào. Ý ta là hiện tại, ngươi đã quên được Hằng Nga chưa?" Đôi mắt mới nãy say rượu giờ trở nên sắc bén như chim ưng xoáy sâu vào hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu nhìn người bạch y quơ lấy bầu rượu, đưa nó lên cao hơn đầu rồi ngửa cổ uống, tư thế vô cùng thống khoái.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn cụp mắt nhìn chén rượu còn đầy trong tay, không nhanh không chậm nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Xem ra Bạch huynh vẫn còn nhớ tới cô nương ấy sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bạch Ngọc Đường không thấy được biểu cảm của hắn, mà bản thân lại có chút chìm trong men rượu nên liền nghĩ sao nói vậy, cũng chả bận tâm đến cái mình nói sẽ có tác động lớn thế nào tới người huynh đệ này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Làm sao ta có thể quên? Đừng nói là ta, những người từng gặp qua nàng đều sẽ có khó mà quên được! Triển đệ, ngươi cũng nằm trong số đó thôi... Nhưng mà cô nương? Ngươi đang giỡn ta à?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Bạch huynh, nếu không xưng cô nương thì không lẽ là tiểu thư?" Triển Chiêu dè dặt lần mò hỏi, có vẻ như huynh đệ này cũng biết chuyện giữa hắn và cô ấy. Nhưng nếu hỏi quá trực tiếp thì lại...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển đệ... Ngươi... thật sự không nhớ gì?" Chỉ tiếc là Bạch Ngọc Đường vẫn khá nhạy bén, y đã cảm thấy nghi ngờ khi mà đột nhiên Triển Chiêu lại hành xử... một cách bình thường như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không phải là y không hy vọng nhìn thấy một Triển đại hiệp điềm nhiên và bình thản như xưa, nhưng với cái đêm trăng đó, biểu hiện của hắn dường như khó mà có thể trở lại sự bình tĩnh như vậy chỉ trong vòng ba năm được...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà dù cho bản thân có che dấu kỹ lưỡng thế nào thì khi nhắc đến tên người con gái ấy, tại sao hắn lại chẳng có vẻ gì là... si tình? Hay một chút gì đó gọi là nhớ nhung?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra trong suốt thời gian qua?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Huynh biết đấy, con người dù thế nào cũng phải tiến về phía trước, sao có thể dậm chân ở mãi trong quá khứ? Ba năm qua, ta dành mọi tâm tư cho công việc, khó tránh khỏi sẽ quên mất vài chuyện..." Triển Chiêu uống xong ly trong tay, lại rót rượu cho người đối diện, nhàn nhạt đáp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Là vậy à?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nếu huynh không nói thì cũng không vấn đề... Chuyện đau lòng vậy thì cứ để chúng trôi vào quên lãng đi..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần này thì tới Bạch Ngọc Đường lúng túng, sao y cứ cảm thấy có gì đó không đúng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng với trí óc đang bị làm cho chếnh choáng bởi rượu, y cũng không thể nghĩ sâu xa hơn được, cũng chỉ nhún vai rồi cười lớn nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Lúc trước thấy ngươi còn đau khổ quằn quại lắm... Nhưng xem ra hiện tại ngươi đã nghĩ thông suốt rồi... Vậy cũng tốt! Dẫu sao thì với những người như chúng ta, một phàm nhân tầm thường, dù có thân phận cao quý hay võ công cao cường đến đâu... đến cùng cũng không thể sánh với một tiên tử băng thanh ngọc khiết..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cạch.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chén rượu rớt xuống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bạch Ngọc Đường khó hiểu với vẻ sửng sốt bàng hoàng của người nọ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Gì thế? Ngươi say rồi?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không... nhưng huynh vừa mới nói tiên tử?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đúng vậy, thì đã sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Ta chắc hẳn đã yêu người đó nhiều lắm..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu cả người cứng đờ, hệt như sét đánh ngang tai, trái tim đập liên tục. Từng mảnh vụn ký ức đang dần được lắp ghép hoàn chỉnh trong đầu hắn, nhưng đồng nghĩa với việc cơn đau thống khổ cũng dần xâm chiếm cơ thể Triển Chiêu...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dường như chưa đủ, hoặc do bản thân giấu đi sự đau đớn thấu tâm can đó không dấu vết, Bạch Ngọc Đường thế mà lại nghe được hắn lẩm bẩm, rất vô tư mà sảng khoái đáp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Còn phải nói! Triển đệ, ngươi rất yêu nàng ấy, yêu đến mức dù tiên tử không đáp lại tình cảm của ngươi, ngươi cũng một mực đem cả trái tim mình trao cho người ấy. Thậm chí..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thế nào?" Triển Chiêu gắng nhịn cảm giác muốn đánh cho tên này một trận vì sự dài dòng lằng nhằng lãng phí thời gian...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thậm chí từ ánh mắt của ngươi, ta có thể hiểu rằng đời này kiếp này, ngoại trừ Hằng Nga tiên tử ra, ngươi cũng sẽ không còn có thể yêu thêm một ai khác giống như yêu nàng ấy nữa."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong thì lúc này Bạch Ngọc Đường đã gần như say quắc cần câu, cả khuôn mặt phong trần đỏ gay cả lên, vỗ vỗ lên vai hắn, ra vẻ khuyên nhủ: "Thôi, nâng chén rượu với ta, mừng ngươi đã không còn dáng vẻ bi lụy đó nữa. Nào!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế là cả buổi hôm đó, Triển Chiêu không biết mình đã kết thúc cuộc nói chuyện với Bạch Ngọc Đường thế nào, chỉ biết bản thân đã mơ mơ hồ hồ đáp vài ba câu, còn lại đều là người kia khơi chuyện không dứt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngước trông phố xá tấp nập, hối hả nhưng vẫn yên bình như ngày nào, vậy mà duy chỉ mình hắn là không ổn. Đầu Triển Chiêu cứ nhức nhói cả lên, nói thẳng ra là hệt như có ai đó giáng một đòn thật mạnh vào đầu hắn vậy, lời nói của y cứ văng vẳng không sao dừng được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta không biết ngươi gặp nàng lần đầu khi nào nhưng trong trí nhớ ta, nàng đã cứu ngươi một lần trước tên bàng môn tả đạo đó..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"...Ta chỉ nhớ ngươi bị điều khiển bởi lão già đó mà ra tay với nàng nhưng tiên tử thì vẫn luôn không nỡ dùng đòn chí mạng với ngươi..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Ngươi nói rằng đợi đến khi phò trợ Bao đại nhân xong thì sẽ đi du ngoạn khắp nơi, đến một chốn không có muộn phiền và không có kỷ niệm về tiên tử..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bạch Ngọc Đường còn nói rất nhiều, và từng câu từng từ y nói đều khiến đầu hắn đau như búa bổ, cơn đau đớn cứ tăng dần và không suy giảm, kèm theo cả cơn chóng mặt đang dần ập đến này làm cho bản thân không còn cách nào đành phải đi đến tiệm thuốc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy mà trên đường, Triển Chiêu nghe được một giọng nói đầy thất thanh từ phía sau khiến hắn theo bản năng quay người lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Cướp! Cướp! Bớ người ta! Mau bắt cướp giùm đi!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cùng lúc đó là khoảng hai, ba bóng người lộn nhào qua đầu mình, phần vải thừa của cuộn vải trắng bị lấy trộm đã dường như lấp đầy toàn bộ con ngươi của Triển Chiêu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những dải lụa trắng tinh khôi ngập trời tung ra che mờ tầm nhìn khiến Triển Chiêu vốn muốn đuổi theo thì như bị khung cảnh trước mặt làm cho kinh ngạc đến sững người mà dừng bước, mắt phượng mở lớn đứng trân trối nhìn một màn tuyết trắng che phủ khắp bầu trời lộng gió.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi Bạch Ngọc Đường nhắc đến ấn tượng đầu tiên của y về người đó, trong đầu hắn bỗng liên tưởng đến màu sắc thuần khiết và trong sáng, mơ hồ còn hiện lên hình ảnh tà áo trắng tha thướt trong từng bước đi uyển chuyển. Giờ đây, bóng dáng đó lại càng biểu hiện rõ ràng trước mắt bản thân, tràn ngập cả khung trời, cuộn xoáy như bão tuyết, như thể muốn nhấn chìm tất thảy mọi thứ quanh bản thân hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Màu trắng trải dài vô tận này, hệt như ký ức của chính mình, mênh mông và trống rỗng. Mà đằng sau khoảng hư không mờ mịt ấy, rốt cuộc đang che giấu điều gì?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu như rơi vào trạng thái tịch lặng, để mặc sắc trắng hư vô bất tận ấy phủ kín tầm nhìn. Trước mắt chỉ là một mảng trắng xóa, giống như cõi lòng hắn: tĩnh lặng, cô đơn, hoang vắng, không một âm thanh, không một hình bóng. Nhưng không biết là may hay rủi mà những chuyện liên tiếp ập tới hắn khiến cho một dáng hình thanh thoát đột nhiên xuất hiện trong biển tuyết mịt mùng ấy, càng lúc càng tiến đến gần hơn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu gắng mở to mắt, không còn quan tâm hay nhớ gì đến chuyện xung quanh, quên hẳn luôn việc mình đang ở giữa đường. Hắn chỉ muốn biết người đó là ai, bất chấp mọi nỗ lực của chính mình muốn lờ đi cảm giác mơ hồ nhói đau trong lòng, người con gái ấy vẫn chưa từng rời khỏi trái tim bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bốn mắt chạm nhau: một ánh mắt đau đớn, ẩn chứa nỗi khao khát sâu sắc; ánh mắt kia lại sáng trong mà dịu dàng, không giấu được sự buồn bã cùng bất đắc dĩ trong đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nàng..." Toan tính mở lời thì từ bên vai bị một lực mạnh từ phía sau chạy lên đâm vào khiến hắn hoàn hồn, giật nảy mình đảo mắt nhìn quanh tứ phía, mới hiểu ra mình đã đứng như trời trồng từ nãy giờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà tên cướp cũng đã bỏ chạy thật xa...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu lập tức vận dụng khinh công, cuối cùng đã tóm được mấy tên trộm vặt kia, trả lại cuộn vải quý cho người chủ rồi dắt về quan nha để trừng trị.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cả đêm đó, hắn cứ nằm trằn trọc mãi, không sao ngủ được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại sao những gì Triển Chiêu gặp phải hôm nay lại có thể khuấy động lòng hắn mạnh mẽ như vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vắt tay lên trán, móc nối các sự kiện với nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không lẽ... bản thân thật sự vì một người con gái mà có thể không còn yêu ai được nữa?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi vì trong lòng đã có một người rất vừa ý, vậy nên không để mắt thêm một ai?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai hàng lông mày cau lại, càng nghĩ càng sầu não, Triển Chiêu muốn dừng lại những tơ vò trong lòng nhưng càng không muốn nghĩ thì lại càng nhớ đến. Điều này làm cho hắn chỉ có thể ngồi dậy mà thiền định, nhằm có thể an tĩnh lại thể xác lẫn tâm tình của bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cách này trước đây đều dùng thành công, vậy mà lần này...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn dù cố gắng tập trung thế nào cũng vô ích. Cứ như thể, mỗi lần Triển Chiêu sắp quên được cảm giác thoắt ẩn thoắt hiện đó thì bóng dáng thướt tha đó lại xuất hiện, đồng thời với điều ấy chính là nỗi bi thương dâng trào trong tim.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thật phiền phức.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu cực ghét nhất là những chuyện không rõ ràng, mọi thứ cứ lấp lửng, không rõ như thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rốt cuộc thì bản thân đã yêu vị tiên tử bí ẩn đó đến nhường nào cơ chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và đó có thật là tiên tử không? Hay chỉ là một danh xưng đùa giỡn của Bạch huynh để khen người con gái ấy dung mạo thiên tiên?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những tưởng một đêm thức trắng đó là ngừng, nhưng không, nó kéo dài tới ba đến bốn ngày sau... Tâm trí của Triển Chiêu luôn phiêu dạt về các hiện tượng trùng hợp xảy ra khi ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong những ngày đó, ngoại trừ ban ngoài đi tuần tra, dồn sức vào những công vụ của Phủ, đầu óc bận rộn thì ban đêm, hắn rất hay nằm mơ. Triển Chiêu luôn mơ thấy chính mình đuổi theo bóng dáng của một cô nương, nhưng mãi không sao bắt kịp. Thi thoảng, cô gái ấy quay đầu lại, điều kỳ lạ là hắn chỉ thấy duy nhất đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lùng nhưng dịu dàng cùng một lúc. Đáy lòng không kìm được mà dâng lên một cỗ cảm giác yêu thương và cũng đau đớn vô cùng tận, nhưng lại chẳng thể nhớ ra bản thân đã gặp nàng khi nào. Sau khi ngủ dậy, Triển Chiêu không rời giường ngay mà chỉ thẫn thờ ngồi đó, cô gái hắn gặp trong mơ đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không ngờ sau ba năm ròng rã, vậy mà hắn lại có thể nhìn thấy nàng ấy, dù cho đó chỉ là đôi mắt...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng đối diện với chúng khiến hắn cảm thấy đồng thời vừa xa lạ vừa quen thuộc một cách khó hiểu. Là Hằng Nga tiên tử?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu vẫn chưa thể lý giải ra tại sao mình lại nặng lòng về nàng như vậy, lòng cứ buồn man mác và vấn vương không sao hiểu được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế nhưng, mặc nhiên hắn không nhớ rõ khi trước quen nhau ra sao, thương nàng tự lúc nào. Kể cả câu chuyện sau đó giữa hai người, nàng có liên quan đến tên lão đầu kia không? Hắn và người đó vì sao lại không từ mà biệt? Và sao hắn lại quên mất những ký ức của bọn họ... và vì sao mỗi lần gắng nhớ thì đầu lại đau nhói không thôi?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu cũng không nhớ được gì. Tất cả mọi thứ như bị một lớp sương mù dày đặc bao phủ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái hắn có cũng chỉ thông tin từ hai người kia nhưng có thật chỉ vì người đó xinh đẹp nên hắn mới đem lòng yêu không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và quan trọng hơn hết, tại sao Triển Chiêu lại phải lòng với một tiên tử? Thân phận người ấy là như thế nào? Hai người họ đã gặp nhau ra sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn cũng cố dò la hỏi các huynh đệ trong Phủ thì họ dường như hoặc là né tránh, hoặc là trả lời qua loa, ậm ừ không chắc chắn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu thở hắt ra, cảm thấy cứ mỗi khi một câu hỏi nảy lên trong đầu thì cơn đau lại trở nên nhức nhói, âm ỉ không thôi, lòng thầm nghĩ có thể bản thân nên đọc một vài cuốn sách? Biết đâu chừng sẽ giúp hắn có được một giấc ngủ bình yên?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghĩ là làm, Triển Chiêu liền đứng dậy, đi đến chỗ bàn làm việc, hơi cúi người để mở ngăn tủ dưới cùng ra, vậy mà đập vào mắt hắn đầu tiên là hai cuộn tranh vẽ đang nằm ngay ngắn cạnh nhau, màu sắc có chút ố vàng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lòng tò mò nổi lên, Triển Chiêu cầm lấy và trải ra bàn từng bức để xem xét. Dù nói thế nào thì bản thân chỉ có viết chữ là khá, còn bàn về hội họa, hắn thật sự không tự tin. Vì vậy mà khi thấy hai đồ vật này, trong đầu chỉ đơn giản nghĩ: Không biết mình đã ghi ra những gì? Tại sao trông chúng lại có vẻ... cũ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không chờ đợi quá lâu, từ ánh mắt hiếu kỳ dần chuyển sang đầy kinh ngạc trước hai bức tranh trước mặt, cổ họng nghẹn ngào không thốt nên lời, đầu óc dần rơi vào một cõi sương mù trắng xóa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cả hai bức tranh hắn đều vẽ Hằng Nga nhưng một cái là vẽ cảnh cô đang khiêu vũ thanh thoát và nhẹ nhàng dưới cơn mưa hoa đào tràn ngập khắp nơi, cái còn lại thì vẽ cô đang đứng nhìn về hướng mình với đôi mắt đang cười và nụ cười nở trên môi, xinh đẹp không sao tả xiết. Quan trọng là bức nền phía cô... Hắn nhìn ra được là bên ngoài cửa Phủ Khai Phong... Triển Chiêu lùi lại vài bước nhỏ, sau đó dường như không chịu nổi mà ngồi thẳng xuống chiếc ghế gỗ, quay đầu sang hướng khác, không dám nhìn hai tấm lụa trước mặt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Điều Triển Chiêu sợ nhất là nếu hồi phục ký ức, hắn sẽ lại yêu người ấy thêm một lần nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi từ cuộc nói chuyện với lão bá và Bạch Ngọc Đường, hắn đã có thể mường tượng chính mình đã từng lún quá sâu vào phần tình cảm không thể quay đầu này đến nhường nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cả cây trâm, chiếc khăn tay trắng tuyết đó... Chẳng phải đã quá rõ rồi à?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu có thể chắc chắn: Nếu không phải bản thân vì trúng pháp chú của Hắc Liên Bằng mà mất đi ký ức, dám lắm hắn sẽ thực hiện đúng như những gì mình nói với y.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe qua thì hắn không hiểu vì sao chính mình khi ấy lại ngu ngốc như vậy? Chỉ là một nữ nhân thôi? Làm sao có thể khiến người coi cái chết nhẹ tựa lông hồng như hắn lại say đắm điên cuồng như vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không dám hình dung.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng nay ông trời đã thương xót mà ban cho hắn một cơ hội mới.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một cơ hội được đánh đổi bởi hồi ức của hắn với người đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ cần bây giờ, hắn đem hai bức này đốt đi, thì sẽ không còn gì gợi nhớ nàng ấy với hắn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ cần đem đốt thôi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tuy nhiên... ban nãy lướt sơ qua thì Triển Chiêu đã biết bản thân của khi đó đã nỗ lực mà phác họa nên hình dáng tiên tử nhường nào. Nghĩ như vậy làm cho sự quyết tâm của hắn bỗng vơi bớt dần...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau một lúc đấu tranh tư tưởng dữ dội, hắn nắm chặt tay. Thôi thì coi một chút... để xem tài nghệ bản thân thế nào chứ không phải xem người trong tranh là ai. Hắn đã tự nhủ với lòng như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu từ từ quay đầu, nhìn kỹ vào hai bức tranh, đồng thời cũng cảm thấy trái tim run rẩy liền hồi, bởi mọi nét vẽ của chính mình đều đầy ắp sự mềm mại và dịu dàng biết bao, tựa như đã dồn hết tất cả tình yêu của bản thân vào chúng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một là dáng vẻ tiên nữ thoát tục, tao nhã, quý phái nhưng nhìn khuôn mặt mỉm cười ấm áp của Hằng Nga, mọi ngôn ngữ trên đời để miêu tả sắc đẹp của nữ nhân đều là quá tầm thường so với nàng. Giống như chỉ cần nàng đứng lặng yên một mình như thế cũng đủ khiến thân tâm con người chao đảo nghiêng trời lệch đất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai là tiên nữ tuyệt sắc, nhưng trái với vẻ đẹp của bức kia thì trong bức này, sự quý phái dường như đã giảm bớt và thay vào đó là nét đẹp linh động xen lẫn với sự nhung nhớ người yêu. Nàng như hòa làm một với khung cảnh đầy sắc hồng đào xung quanh, hệt như hoa sương mờ ảo giữa chốn nhân gian...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một là câu đối "Giang sơn như họa không bằng nụ cười như hoa của nàng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai là "Mười dặm hoa đào nở, chỉ cần một đóa trong tim là đủ."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô gái trong cả hai bức họa đều có vẻ đẹp như nước mùa thu, như ngọc bích trong nắng sớm...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong sáng hơn cả ánh trăng và dịu dàng hơn cả dòng suối...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu như bị mê hoặc mà chăm chú vào người trong bức họa một cách đắm đuối, giờ thì hắn đã hiểu vì sao bản thân khi xưa lại yêu nàng đến mức điên dại luôn rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau một lần nữa thần hồn bay bổng, Triển Chiêu từ trong tay áo lấy ra chiếc khăn tuyết trắng, lòng đầy xao động.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại sao chỉ cần là chuyện liên quan đến Hằng Nga, hắn liền không thể tự kiểm soát?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại sao đối với những lời mời gọi hay ngỏ ý của các thiên kim tiểu thư, hắn đều có thể cười mà khéo léo từ chối, nhưng chỉ một tà áo trắng thấp thoáng qua khóe mắt của một nữ tử bất kỳ lại có thể khiến hắn cả ngày tâm tư bộn chộn?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngắm trăng hàng đêm không chán, bỗng dưng yêu thích hương hoa quế ấm nồng không thôi, cảm thấy rung động mạnh mẽ khi nhìn chiếc khăn tay trắng, sự bồi hồi và mong mỏi khi cầm trong tay cây trâm cài tóc.... Tất cả những khung cảnh xoay quanh nàng, như một vòng đèn kéo quân quay cuồng trong đầu hắn, đan xen thành một tấm lưới bao trọn trời đất, phủ xuống toàn bộ thân người. Mà Triển Chiêu, dù sở hữu võ công thâm hậu đến đâu, cũng chỉ có thể bị nhốt trong tấm lưới vô hình này, không cách nào thoát ra được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và giờ đây, dường như những thứ có liên quan đến Hằng Nga đều đã tập hợp lại đủ: hai bức họa đã ố vàng, và những dải lụa trắng ngập trời có thể kéo tâm trí hắn vào cõi mơ màng, ngơ ngẩn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những ký ức mơ hồ bắt đầu dội thẳng vào trong đầu hắn, Triển Chiêu cảm thấy choáng ngợp, thân thể lạnh toát như rơi xuống nước, khung cảnh trước mặt chợt tối sầm lại. Triển Chiêu cảm giác như cả cơ thể đang bị hút, và hút rất sâu vào một khoảng không được bao bọc tứ phía bởi sương khói mờ mịt. Hắn khẽ mở mắt ra, thảng thốt khi nhận thấy mình đang ở chốn địa phương kỳ lạ nào đó. Và từ trong làn sương dần tan biến, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn và Triển Chiêu nhìn thấy hàng loạt những chuyện đã xảy ra mà bản thân quên mất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vừa nói, hắn vừa bỏ nắp hộp đi, không ngờ Vương Triều ngay bên cạnh đã không kiềm được mà lên tiếng khen nức nở:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chà, trông ngon thật đấy. Triển đại ca, huynh có số ăn thật đấy. Món mà do Hằng Nga..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chưa nói trọn vẹn câu thì đã bị Trương Long cạnh bên huých một cú đau điếng vào xương sườn khiến Vương Triều kêu lên vì đau, tính quay qua chất vấn thì bắt gặp ánh mắt nghiêm nghị của Bao đại nhân mà lập tức im bặt, nhận ra mình đã nói hớ, ngoan ngoãn ngậm miệng cúi đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh mắt lóe sáng, biết rằng có vẻ như bọn họ đang giấu mình điều gì đó. "Hằng Nga, Hằng Nga, Hằng Nga..." Triển Chiêu lẩm bẩm cái tên đó liên tục trong miệng, trong lòng tự dưng trở nên mềm mại khó tả, không khỏi khen ngợi, thật là một âm điệu dịu dàng tràn ngập sự nữ tính.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng đó chẳng phải tên của Hằng Nga tiên tử của Quảng Hàn Cung sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người con gái họ Hằng đó vậy mà lại lấy tên của chủ nhân Nguyệt cung?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nào nào, nếu đã không biết là của ai thì chi bằng chúng ta ngồi thưởng thức một chút. Mọi người thấy thế nào?" Một lần nữa, Công Tôn Sách lại bất đắc dĩ mà đứng ra hòa hoãn cái cái không khí đang trở nên ngột ngạt này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lời đề nghị vừa nêu thì ai nấy cũng đồng ý, liền kéo nhau ngồi xuống bàn ghế đá ở dưới gốc cây đào mà bắt đầu cắt bánh, tận hưởng hương vị có một không hai này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quả nhiên là Hằng Nga tiên tử! Tay nghề nấu nướng vẫn tuyệt vời như vậy, làm cho bọn họ vừa ăn một miếng, đã muốn ăn thêm miếng thứ hai. Vị ngọt không quá đậm đà, ngược lại còn tạo cảm giác nhẹ nhàng, cộng thêm tách trà xanh trên bàn, nếu không phải vì đã hứa với tiên tử không tiết lộ cho Triển đại ca biết thì thật sự là một buổi sáng hoàn hảo!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đang ăn ngon lành, một ai đó trên bàn đã kêu lên đầy sững sờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển đại ca!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mọi người bị âm thanh lớn tiếng làm cho giật mình mà xoay qua người được nhắc tới đó, để rồi họ nhìn thấy hàng nước mắt lăn dài trên má người kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu cắn một miếng bánh, hương thơm nhưng không nồng của nhân đậu xanh làm cho hắn có cảm giác vô cùng hoài niệm, đặc biệt là vị ngọt này... phải nói là rất hợp với khẩu vị của bản thân, người tên Hằng Nga này không lẽ có mối liên hệ thân thiết nào với chính mình sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và hắn khựng người lại, không hiểu sao có gì đó trong hắn siết chặt lại, nỗi đau không tên dần hình thành tại con tim nơi ngực trái, làm cho hơi thở hắn có chút gấp gáp, một sự trống rỗng lan tỏa ngày càng rộng và bao lấy trái tim bản thân. Triển Chiêu buông muỗng xuống, cái cảm giác này...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đây đã lần thứ hai nó xuất hiện rồi! Thậm chí cơn đau và khoảng trống so với lần đầu khi nãy còn nặng nề hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rốt cuộc thì cái người đó và hắn có quan hệ gì? Tại sao lại khiến hắn mang một cảm xúc vừa thân thương nhưng cũng vừa đau lòng thế này?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiết trời đã chuyển hẳn sang thu, không còn những tia nắng gay gắt của mùa hè buông mình xuống tán cây như thể chúng đang cố bám víu lấy bầu trời trước khi buộc phải nhường chỗ cho sự dịu dàng của sắc thu nữa
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những vạt nắng cứ thế mà len lỏi lên sân vườn của Khai Phong Phủ, mọi cỏ cây, hoa lá trải dài từ lối vào Phủ đến tận bên trong dường như đang ánh lên sắc nắng vàng nhạt và thi thoảng một vài người trong họ lại có chút run nhẹ người khi cơn gió mang hơi thu bất chợt lướt ngang qua.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu ngẩng đầu, quan sát những chiếc lá cuối cùng trên cây đang dần rụng xuống, thầm nghĩ nếu trải qua một sự khắc nghiệt của mùa đông sắp tới đây, có lẽ mọi thứ sẽ lại được tái sinh trong ánh nắng xuân đầy ấm áp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có thể nói, sự lìa cành và buông mình theo từng cơn gió thoảng qua đến cuối cùng chỉ là chuẩn bị cho một sự thay đổi mới, tốt đẹp hơn và tươi mới hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hiểu đơn giản thì nó nghĩa là buông bỏ để có thể tiến bước tới cuộc sống mới...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Người ta hay nói đông chính là mùa của cái chết và ra đi, nhưng sự thật mùa thu mới chính là mùa của kết thúc..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Hãy buông bỏ đi, buông tha cho chính mình mới là điều tốt nhất ngươi nên làm."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giọng nói dịu dàng ấy... Nước mắt hắn chợt trào ra trong cơn nghẹn ngào quặn thắt lồng ngực.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng bản thân Triển Chiêu lại không hề hay biết điều đó, điều khiến hắn bận tâm chính là một thứ tình cảm mà mình không thể diễn tả đang trỗi dậy mạnh mẽ trong tâm hồn, khiến hắn chau mày càng dữ dội, những mảnh ký ức cứ liên tục dấy lên trong đầu nhưng Triển Chiêu dù thế nào cũng không thể định nghĩa được chúng rõ ràng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho đến khi có người kêu lên thì hắn mới biết mình đã trong vô thức mà rơi lệ, theo phản xạ mà đưa tay quẹt hàng nước mắt đi, cười xòa hòng trấn an mọi người "Không sao, ta chỉ nhớ lại một số chuyện buồn thôi..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cả bàn nhìn nhau nhưng không ai dám nói ra lời nào, Bao Chửng và Công Tôn Sách đều giữ im lặng mà chỉ ăn phần bánh thuộc về mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tất cả những chuyện sau đó vẫn diễn ra bình thường, nhưng đừng nói là người ngoài cuộc, ngay cả Triển Chiêu cũng nhận ra một số thay đổi xuất phát từ chính mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không quá khi nói rằng: Chỉ có bản thân mới biết, mình với trước đây đã là hai người khác biệt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ví dụ như, Triển Chiêu thích ngắm trăng hơn, hầu như đêm nào hắn cũng phải nhìn vầng trăng vằng vặc treo trên cao một hồi lâu mới cảm thấy thỏa mãn mà về phòng ngủ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hoặc mỗi khi đi đâu đó hay làm nhiệm vụ, cứ mỗi lần đôi mắt bắt gặp một dáng người thanh mảnh với tà áo trắng bay bay thì luôn không thể kiểm soát được trái tim run rẩy của mình, khiến hắn cứ đứng chết trân mà dõi theo bóng hình ấy cho đến khi không còn nhìn thấy nữa. Và thú thật thì trong vài lần thoáng qua như vậy, Triển Chiêu không biết rằng mình lại buồn thêm, hay thứ đang nhói trong lồng ngực là về một điều gì khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hay là việc Triển Chiêu có một sở thích kỳ lạ, đó là luôn vuốt ve chiếc khăn tay trắng như tuyết, mềm mại hơn cả tơ lụa này những lúc rảnh rỗi hoặc có thể là vào những đợt mà hắn và Phủ Khai Phong có cả một núi công vụ cần giải quyết, thì khi ấy Triển Chiêu, với mảnh lụa mong manh ấy trong tay, mới phần nào cảm nhận được sự yên bình thoáng qua trong tâm hồn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có khi là trong lúc đi dạo quanh Thành, dưới ánh nắng ấm áp từ vầng thái dương, hắn sẽ lôi trâm cài tóc ra và để nó dưới nắng sáng, ngắm nhìn nó tỏa sáng rực rỡ một màu trắng thuần khiết và trong suốt, bao bọc bên trong là phần nhụy ánh lên sắc vàng tươi tắn làm cho hốc mắt hắn có chút đỏ hoe, dường như trong tiềm thức muốn thông qua nó mà nhìn bóng hình người con gái đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu trở nên yêu những màu sắc nhẹ nhàng và thuần khiết, điển hình nhất là ba màu là trắng tinh khôi, tím bí ẩn, xanh dương của bầu trời lúc thoáng đãng và màu vàng nhạt nhòa giống hơi trăng tỏa ra trong màn đêm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn yêu cái hương ấm nồng phảng phất của cây hoa quế mọc ở ngoài Thành Khai Phong mà bản thân vô tình tìm được. Vì thế mà chỉ cần rảnh rỗi, Triển Chiêu cũng sẽ dẫn ngựa ra khỏi Thành mà đến nơi này, lẳng lặng ngồi xuống và nhắm mắt hưởng thụ sự thanh bình hiếm hoi trong chuỗi ngày mà nguy hiểm luôn kề cận sát bên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rõ ràng trong một thời gian dài sau đó, cái cảm giác lấp lửng, trống vắng trong lòng hắn ngày càng bành trướng và không thể lấp đầy chỉ bởi những thứ nhỏ nhặt như vậy nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù muốn tảng lờ thế nào thì Triển Chiêu biết rất rõ, rằng bản thân đang lờ mờ tìm kiếm một thứ gì đó, hình như là một vật, và cũng hình như là một ai đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thu qua đông về, mọi thứ đến rồi đi, vạn vật dần chuyển mình sang một trạng thái mới. Sự sống trên thế giới không thể chỉ vì nỗi muộn phiền của một người mà dừng lại, chúng cứ luân chuyển và thay đổi cho phù hợp hơn với từng hoàn cảnh và thời đại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy mà đã ba năm lặng lẽ trôi qua.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và trong ba năm ấy, hắn đã quen với cảm giác rỗng tuếch trong tim.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự trống rỗng khó hiểu từ nơi tận sâu trong tâm hồn cứ luôn lởn vởn và thường trực trong bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tới thời điểm hiện tại, thời gian không khiến hắn quên đi mọi thứ, thời gian chỉ làm Triển Chiêu quen dần với vết thương không lành và nỗi nhớ không phai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong đầu Triển Chiêu kỳ lạ thay luôn lảng vảng một gương mặt, lúc ẩn lúc hiện, chập chờn không rõ. Trước đây, hắn chưa bao giờ có thể hình dung được khuôn mặt ấy. Dù bản thân đã nhiều lần cố gắng vén màn sương mù, muốn nhìn rõ người con gái đó là ai, nhưng mỗi lần chạm đến, khuôn mặt ấy lại biến mất, tan vào hư không.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghĩ không ra, cũng chẳng thể hiểu nổi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những tưởng chính mình sẽ sống suốt đời với sự mơ hồ sâu sắc như vậy thì rồi một ngày kia, cuối cùng Triển Chiêu đã gặp được người giúp hắn tiến gần hơn với sự thật mà mọi người đã cố che giấu khỏi bản thân kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"A! Triển đại nhân, Triển đại nhân!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đương lúc hắn có việc đi ngang qua đoạn đường kia, lại gặp được một người quen mà bản thân đã từng cứu khỏi bọn cướp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Lão bá, lâu ngày không gặp. Lão vẫn khỏe chứ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu cười đáp lại, có chút tò mò vì sao ông lão lại kêu hắn với thanh âm vui mừng như bắt được vàng như thế?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hơn nữa... cái câu hắn vừa mở lời hình như trước đây đã từng nói rồi thì phải?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển đại nhân, tôi vẫn khỏe nhưng... chuyện đó của ngài thế nào rồi?" Đang nói giữa chừng thì lão đột nhiên giảm âm lượng lại, dáo dác nhìn xung quanh và khi biết là không có ai ở gần mà nghe lén bọn họ thì lão mới bí hiểm hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chuyện đó?" Hắn ngơ ngác hỏi ngược lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Là chuyện đó đó. Triển đại nhân, ngài đã tặng chiếc trâm cài tóc cho vị cô nương ấy chưa?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu càng thêm khó hiểu, nhìn vào ánh mắt có phần trông chờ vào câu trả lời của mình, mà bản thân thì lại không nhớ ra chuyện đó là gì, chỉ có thể lấp lửng đáp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta vẫn chưa đưa nó..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đại nhân, đã ba năm rồi đó! Sao ngài vẫn chưa tặng cho cô nương ấy?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mãi sau này khi nghĩ lại, trải qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống, Triển Chiêu đã vô số lần tự vấn bản thân: Giả sử như lúc đó hắn không đào sâu hơn vào vấn đề đó thì có lẽ kiếp sống này của chính mình đã không chìm vào đau thương chăng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Biết đâu sẽ là một đời sống thanh nhàn và bình yên bên ấm trà chiều?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế nhưng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trên đời này vốn là không có những từ ngữ thiếu chắc chắn đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Điều hắn đang và sắp lựa chọn, hóa ra lại là một sự khởi đầu của những chuỗi ngày đau đớn xé lòng khác, không còn đường nào để thoát thân hay tránh né được nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu càng nghe càng thấy bản thân như một tên ngốc chẳng biết gì, chỉ có thể ngần ngại mở lời "Ta...không lẽ ta với người đó là người yêu với nhau sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển đại nhân à, ngài đừng đùa lão phu nữa. Nếu ngài không yêu cô nương ấy, làm sao lại mua cây trâm cài tóc này được chứ? Nếu ngài không yêu cô ấy, ngài đã không nhìn người đó với ánh mắt thâm tình si mê như vậy!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu nghe một loạt lời nói từ lão bán hàng mà tai như ù cả đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu đúng như lão bá nói, vậy thì... Chiếc trâm mà hắn luôn mang bên người, chính là dành cho Hằng Nga...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu thừa nhận với lão bán hàng rằng mình đã không còn trí nhớ, hy vọng lão có thể kể lại mọi chuyện mình biết cho hắn nghe.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau một hồi tiếp thu hàng tá nội dung mới mẻ, Triển Chiêu cười cảm ơn và mua một ít rượu thịt coi như đáp lại sự nhiệt tình của lão bá.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế thì rõ rồi. Người mà trái tim hắn tìm kiếm, không ai khác chính là nàng ấy!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cây trâm mang ý nghĩa là tín vật định tình, chứng tỏ bản thân quả thật đã yêu sâu đậm với người này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hẳn là cô gái mà chính mình đã từng yêu đó là một giai nhân tuyệt sắc, nhưng điều khiến hắn thắc mắc là tại sao trong muôn ngàn loài hoa được chạm khắc thì Triển Chiêu của ngày xưa lại chọn hoa này? Đóa Tuyết Sơn trong lời đồn đại của nhân gian...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có khá nhiều điển tích xung quanh loài hoa bảy năm mới nở một lần này. Vậy thì cái nào mới là lý do chính để hắn quyết định chọn mua nó?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vừa đi vừa suy ngẫm, tuy không thể nghĩ ra được liền nhưng cũng coi như đã có chút manh mối...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Này! Triển đệ, không ngờ lại gặp ngươi ở đây!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một cánh tay thình lình quàng qua cổ, giọng nói phấn khích vang lên bên tai khiến Triển Chiêu vừa buồn cười vừa bất lực.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Bạch huynh, lâu rồi không gặp. Huynh vẫn không thay đổi chút nào."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Haha, Bạch Ngọc Đường ta tiêu sái phong lưu, suốt ba năm qua đã đi nhiều nơi, cũng coi như đã đặt chân đến vài nơi nổi tiếng nhưng theo ta thì Giang Nam vẫn là nơi xứng với danh là chốn bồng lai tiên cảnh nhất!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy người huynh vừa là đối thủ vừa là bạn bè huyên thuyên không dứt. Triển Chiêu cười khổ lắc đầu, dù sao bản thân vừa mới xong công việc riêng nên cũng không cắt ngang, cũng nhân tiện dẫn người nam tử bạch y này vào quán rượu mà trò chuyện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ban đầu chỉ nghĩ là sẽ nói một chút, ấy vậy mà câu chuyện do Bạch Ngọc Đường kể thật sự rất cuốn hút, khiến hắn nhất thời quên luôn thời gian mà lại càng hăng say tiếp chuyện với người này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Y thao thao bất tuyệt về những ngọn núi hùng vĩ trải dài từ bên này sang bên kia, về những cánh đồng lúa đã chín bạt ngàn được người nông dân thu hoạch, về những gánh hát mà ca từ của họ hoàn toàn khác với bên đây, cả những khung cảnh đẹp đến nao lòng của một vùng đất mà nước sông ở đó xanh và trong đến độ có thể soi bóng thân người dưới đó, Bạch Ngọc Đường còn gợi ý là nếu thích ăn cay thì Tứ Xuyên chính là vùng đất lý tưởng và y đã từng nếm thử qua vài món ăn mà chắc chắn Triển Chiêu sẽ không tài nào chịu nổi cái hương vị cay xé lưỡi đến phát khóc đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người thanh niên áo đỏ ở đối diện vừa rót rượu cho mình vừa nghe một cách chăm chú.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu được thì sau này, bản thân hắn hy vọng sẽ được ngắm hàng vạn cảnh vật đẹp như tranh vẽ ấy...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Này Triển đệ, ta đã kể về chuyện của mình rồi. Bây giờ đến lượt ngươi, ba năm qua, ngươi thế nào?" Y uống cạn chén rượu, nhấm nháp mồi trên bàn, đưa mắt nhìn về người ở phía trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta vẫn vậy, vẫn giúp cho Bao đại nhân phá vài vụ án..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta đương nhiên biết! Cái mà ta quan tâm là tình cảm trong lòng ngươi đấy." Bạch Ngọc Đường vì có hơi rượu trong người mà có chút nóng nảy, bèn ngắt lời hắn mà hỏi thẳng vào vấn đề chủ chốt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ý huynh là sao? Ta hiện giờ vẫn một mình..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chưa kịp để Triển Chiêu nói hết câu lại tiếp tục bị cắt ngang.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Này Triển đệ, ngươi trở nên lòng vòng như vậy từ bao giờ thế? Thật là không giống ngươi chút nào. Ý ta là hiện tại, ngươi đã quên được Hằng Nga chưa?" Đôi mắt mới nãy say rượu giờ trở nên sắc bén như chim ưng xoáy sâu vào hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu nhìn người bạch y quơ lấy bầu rượu, đưa nó lên cao hơn đầu rồi ngửa cổ uống, tư thế vô cùng thống khoái.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn cụp mắt nhìn chén rượu còn đầy trong tay, không nhanh không chậm nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Xem ra Bạch huynh vẫn còn nhớ tới cô nương ấy sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bạch Ngọc Đường không thấy được biểu cảm của hắn, mà bản thân lại có chút chìm trong men rượu nên liền nghĩ sao nói vậy, cũng chả bận tâm đến cái mình nói sẽ có tác động lớn thế nào tới người huynh đệ này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Làm sao ta có thể quên? Đừng nói là ta, những người từng gặp qua nàng đều sẽ có khó mà quên được! Triển đệ, ngươi cũng nằm trong số đó thôi... Nhưng mà cô nương? Ngươi đang giỡn ta à?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Bạch huynh, nếu không xưng cô nương thì không lẽ là tiểu thư?" Triển Chiêu dè dặt lần mò hỏi, có vẻ như huynh đệ này cũng biết chuyện giữa hắn và cô ấy. Nhưng nếu hỏi quá trực tiếp thì lại...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển đệ... Ngươi... thật sự không nhớ gì?" Chỉ tiếc là Bạch Ngọc Đường vẫn khá nhạy bén, y đã cảm thấy nghi ngờ khi mà đột nhiên Triển Chiêu lại hành xử... một cách bình thường như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không phải là y không hy vọng nhìn thấy một Triển đại hiệp điềm nhiên và bình thản như xưa, nhưng với cái đêm trăng đó, biểu hiện của hắn dường như khó mà có thể trở lại sự bình tĩnh như vậy chỉ trong vòng ba năm được...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà dù cho bản thân có che dấu kỹ lưỡng thế nào thì khi nhắc đến tên người con gái ấy, tại sao hắn lại chẳng có vẻ gì là... si tình? Hay một chút gì đó gọi là nhớ nhung?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra trong suốt thời gian qua?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Huynh biết đấy, con người dù thế nào cũng phải tiến về phía trước, sao có thể dậm chân ở mãi trong quá khứ? Ba năm qua, ta dành mọi tâm tư cho công việc, khó tránh khỏi sẽ quên mất vài chuyện..." Triển Chiêu uống xong ly trong tay, lại rót rượu cho người đối diện, nhàn nhạt đáp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Là vậy à?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nếu huynh không nói thì cũng không vấn đề... Chuyện đau lòng vậy thì cứ để chúng trôi vào quên lãng đi..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần này thì tới Bạch Ngọc Đường lúng túng, sao y cứ cảm thấy có gì đó không đúng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng với trí óc đang bị làm cho chếnh choáng bởi rượu, y cũng không thể nghĩ sâu xa hơn được, cũng chỉ nhún vai rồi cười lớn nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Lúc trước thấy ngươi còn đau khổ quằn quại lắm... Nhưng xem ra hiện tại ngươi đã nghĩ thông suốt rồi... Vậy cũng tốt! Dẫu sao thì với những người như chúng ta, một phàm nhân tầm thường, dù có thân phận cao quý hay võ công cao cường đến đâu... đến cùng cũng không thể sánh với một tiên tử băng thanh ngọc khiết..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cạch.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chén rượu rớt xuống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bạch Ngọc Đường khó hiểu với vẻ sửng sốt bàng hoàng của người nọ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Gì thế? Ngươi say rồi?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không... nhưng huynh vừa mới nói tiên tử?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đúng vậy, thì đã sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Ta chắc hẳn đã yêu người đó nhiều lắm..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu cả người cứng đờ, hệt như sét đánh ngang tai, trái tim đập liên tục. Từng mảnh vụn ký ức đang dần được lắp ghép hoàn chỉnh trong đầu hắn, nhưng đồng nghĩa với việc cơn đau thống khổ cũng dần xâm chiếm cơ thể Triển Chiêu...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dường như chưa đủ, hoặc do bản thân giấu đi sự đau đớn thấu tâm can đó không dấu vết, Bạch Ngọc Đường thế mà lại nghe được hắn lẩm bẩm, rất vô tư mà sảng khoái đáp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Còn phải nói! Triển đệ, ngươi rất yêu nàng ấy, yêu đến mức dù tiên tử không đáp lại tình cảm của ngươi, ngươi cũng một mực đem cả trái tim mình trao cho người ấy. Thậm chí..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thế nào?" Triển Chiêu gắng nhịn cảm giác muốn đánh cho tên này một trận vì sự dài dòng lằng nhằng lãng phí thời gian...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thậm chí từ ánh mắt của ngươi, ta có thể hiểu rằng đời này kiếp này, ngoại trừ Hằng Nga tiên tử ra, ngươi cũng sẽ không còn có thể yêu thêm một ai khác giống như yêu nàng ấy nữa."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong thì lúc này Bạch Ngọc Đường đã gần như say quắc cần câu, cả khuôn mặt phong trần đỏ gay cả lên, vỗ vỗ lên vai hắn, ra vẻ khuyên nhủ: "Thôi, nâng chén rượu với ta, mừng ngươi đã không còn dáng vẻ bi lụy đó nữa. Nào!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế là cả buổi hôm đó, Triển Chiêu không biết mình đã kết thúc cuộc nói chuyện với Bạch Ngọc Đường thế nào, chỉ biết bản thân đã mơ mơ hồ hồ đáp vài ba câu, còn lại đều là người kia khơi chuyện không dứt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngước trông phố xá tấp nập, hối hả nhưng vẫn yên bình như ngày nào, vậy mà duy chỉ mình hắn là không ổn. Đầu Triển Chiêu cứ nhức nhói cả lên, nói thẳng ra là hệt như có ai đó giáng một đòn thật mạnh vào đầu hắn vậy, lời nói của y cứ văng vẳng không sao dừng được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta không biết ngươi gặp nàng lần đầu khi nào nhưng trong trí nhớ ta, nàng đã cứu ngươi một lần trước tên bàng môn tả đạo đó..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"...Ta chỉ nhớ ngươi bị điều khiển bởi lão già đó mà ra tay với nàng nhưng tiên tử thì vẫn luôn không nỡ dùng đòn chí mạng với ngươi..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Ngươi nói rằng đợi đến khi phò trợ Bao đại nhân xong thì sẽ đi du ngoạn khắp nơi, đến một chốn không có muộn phiền và không có kỷ niệm về tiên tử..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bạch Ngọc Đường còn nói rất nhiều, và từng câu từng từ y nói đều khiến đầu hắn đau như búa bổ, cơn đau đớn cứ tăng dần và không suy giảm, kèm theo cả cơn chóng mặt đang dần ập đến này làm cho bản thân không còn cách nào đành phải đi đến tiệm thuốc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy mà trên đường, Triển Chiêu nghe được một giọng nói đầy thất thanh từ phía sau khiến hắn theo bản năng quay người lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Cướp! Cướp! Bớ người ta! Mau bắt cướp giùm đi!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cùng lúc đó là khoảng hai, ba bóng người lộn nhào qua đầu mình, phần vải thừa của cuộn vải trắng bị lấy trộm đã dường như lấp đầy toàn bộ con ngươi của Triển Chiêu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những dải lụa trắng tinh khôi ngập trời tung ra che mờ tầm nhìn khiến Triển Chiêu vốn muốn đuổi theo thì như bị khung cảnh trước mặt làm cho kinh ngạc đến sững người mà dừng bước, mắt phượng mở lớn đứng trân trối nhìn một màn tuyết trắng che phủ khắp bầu trời lộng gió.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi Bạch Ngọc Đường nhắc đến ấn tượng đầu tiên của y về người đó, trong đầu hắn bỗng liên tưởng đến màu sắc thuần khiết và trong sáng, mơ hồ còn hiện lên hình ảnh tà áo trắng tha thướt trong từng bước đi uyển chuyển. Giờ đây, bóng dáng đó lại càng biểu hiện rõ ràng trước mắt bản thân, tràn ngập cả khung trời, cuộn xoáy như bão tuyết, như thể muốn nhấn chìm tất thảy mọi thứ quanh bản thân hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Màu trắng trải dài vô tận này, hệt như ký ức của chính mình, mênh mông và trống rỗng. Mà đằng sau khoảng hư không mờ mịt ấy, rốt cuộc đang che giấu điều gì?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu như rơi vào trạng thái tịch lặng, để mặc sắc trắng hư vô bất tận ấy phủ kín tầm nhìn. Trước mắt chỉ là một mảng trắng xóa, giống như cõi lòng hắn: tĩnh lặng, cô đơn, hoang vắng, không một âm thanh, không một hình bóng. Nhưng không biết là may hay rủi mà những chuyện liên tiếp ập tới hắn khiến cho một dáng hình thanh thoát đột nhiên xuất hiện trong biển tuyết mịt mùng ấy, càng lúc càng tiến đến gần hơn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu gắng mở to mắt, không còn quan tâm hay nhớ gì đến chuyện xung quanh, quên hẳn luôn việc mình đang ở giữa đường. Hắn chỉ muốn biết người đó là ai, bất chấp mọi nỗ lực của chính mình muốn lờ đi cảm giác mơ hồ nhói đau trong lòng, người con gái ấy vẫn chưa từng rời khỏi trái tim bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bốn mắt chạm nhau: một ánh mắt đau đớn, ẩn chứa nỗi khao khát sâu sắc; ánh mắt kia lại sáng trong mà dịu dàng, không giấu được sự buồn bã cùng bất đắc dĩ trong đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nàng..." Toan tính mở lời thì từ bên vai bị một lực mạnh từ phía sau chạy lên đâm vào khiến hắn hoàn hồn, giật nảy mình đảo mắt nhìn quanh tứ phía, mới hiểu ra mình đã đứng như trời trồng từ nãy giờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà tên cướp cũng đã bỏ chạy thật xa...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu lập tức vận dụng khinh công, cuối cùng đã tóm được mấy tên trộm vặt kia, trả lại cuộn vải quý cho người chủ rồi dắt về quan nha để trừng trị.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cả đêm đó, hắn cứ nằm trằn trọc mãi, không sao ngủ được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại sao những gì Triển Chiêu gặp phải hôm nay lại có thể khuấy động lòng hắn mạnh mẽ như vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vắt tay lên trán, móc nối các sự kiện với nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không lẽ... bản thân thật sự vì một người con gái mà có thể không còn yêu ai được nữa?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi vì trong lòng đã có một người rất vừa ý, vậy nên không để mắt thêm một ai?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai hàng lông mày cau lại, càng nghĩ càng sầu não, Triển Chiêu muốn dừng lại những tơ vò trong lòng nhưng càng không muốn nghĩ thì lại càng nhớ đến. Điều này làm cho hắn chỉ có thể ngồi dậy mà thiền định, nhằm có thể an tĩnh lại thể xác lẫn tâm tình của bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cách này trước đây đều dùng thành công, vậy mà lần này...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn dù cố gắng tập trung thế nào cũng vô ích. Cứ như thể, mỗi lần Triển Chiêu sắp quên được cảm giác thoắt ẩn thoắt hiện đó thì bóng dáng thướt tha đó lại xuất hiện, đồng thời với điều ấy chính là nỗi bi thương dâng trào trong tim.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thật phiền phức.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu cực ghét nhất là những chuyện không rõ ràng, mọi thứ cứ lấp lửng, không rõ như thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rốt cuộc thì bản thân đã yêu vị tiên tử bí ẩn đó đến nhường nào cơ chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và đó có thật là tiên tử không? Hay chỉ là một danh xưng đùa giỡn của Bạch huynh để khen người con gái ấy dung mạo thiên tiên?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những tưởng một đêm thức trắng đó là ngừng, nhưng không, nó kéo dài tới ba đến bốn ngày sau... Tâm trí của Triển Chiêu luôn phiêu dạt về các hiện tượng trùng hợp xảy ra khi ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong những ngày đó, ngoại trừ ban ngoài đi tuần tra, dồn sức vào những công vụ của Phủ, đầu óc bận rộn thì ban đêm, hắn rất hay nằm mơ. Triển Chiêu luôn mơ thấy chính mình đuổi theo bóng dáng của một cô nương, nhưng mãi không sao bắt kịp. Thi thoảng, cô gái ấy quay đầu lại, điều kỳ lạ là hắn chỉ thấy duy nhất đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lùng nhưng dịu dàng cùng một lúc. Đáy lòng không kìm được mà dâng lên một cỗ cảm giác yêu thương và cũng đau đớn vô cùng tận, nhưng lại chẳng thể nhớ ra bản thân đã gặp nàng khi nào. Sau khi ngủ dậy, Triển Chiêu không rời giường ngay mà chỉ thẫn thờ ngồi đó, cô gái hắn gặp trong mơ đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không ngờ sau ba năm ròng rã, vậy mà hắn lại có thể nhìn thấy nàng ấy, dù cho đó chỉ là đôi mắt...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng đối diện với chúng khiến hắn cảm thấy đồng thời vừa xa lạ vừa quen thuộc một cách khó hiểu. Là Hằng Nga tiên tử?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu vẫn chưa thể lý giải ra tại sao mình lại nặng lòng về nàng như vậy, lòng cứ buồn man mác và vấn vương không sao hiểu được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế nhưng, mặc nhiên hắn không nhớ rõ khi trước quen nhau ra sao, thương nàng tự lúc nào. Kể cả câu chuyện sau đó giữa hai người, nàng có liên quan đến tên lão đầu kia không? Hắn và người đó vì sao lại không từ mà biệt? Và sao hắn lại quên mất những ký ức của bọn họ... và vì sao mỗi lần gắng nhớ thì đầu lại đau nhói không thôi?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu cũng không nhớ được gì. Tất cả mọi thứ như bị một lớp sương mù dày đặc bao phủ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái hắn có cũng chỉ thông tin từ hai người kia nhưng có thật chỉ vì người đó xinh đẹp nên hắn mới đem lòng yêu không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và quan trọng hơn hết, tại sao Triển Chiêu lại phải lòng với một tiên tử? Thân phận người ấy là như thế nào? Hai người họ đã gặp nhau ra sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn cũng cố dò la hỏi các huynh đệ trong Phủ thì họ dường như hoặc là né tránh, hoặc là trả lời qua loa, ậm ừ không chắc chắn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu thở hắt ra, cảm thấy cứ mỗi khi một câu hỏi nảy lên trong đầu thì cơn đau lại trở nên nhức nhói, âm ỉ không thôi, lòng thầm nghĩ có thể bản thân nên đọc một vài cuốn sách? Biết đâu chừng sẽ giúp hắn có được một giấc ngủ bình yên?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghĩ là làm, Triển Chiêu liền đứng dậy, đi đến chỗ bàn làm việc, hơi cúi người để mở ngăn tủ dưới cùng ra, vậy mà đập vào mắt hắn đầu tiên là hai cuộn tranh vẽ đang nằm ngay ngắn cạnh nhau, màu sắc có chút ố vàng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lòng tò mò nổi lên, Triển Chiêu cầm lấy và trải ra bàn từng bức để xem xét. Dù nói thế nào thì bản thân chỉ có viết chữ là khá, còn bàn về hội họa, hắn thật sự không tự tin. Vì vậy mà khi thấy hai đồ vật này, trong đầu chỉ đơn giản nghĩ: Không biết mình đã ghi ra những gì? Tại sao trông chúng lại có vẻ... cũ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không chờ đợi quá lâu, từ ánh mắt hiếu kỳ dần chuyển sang đầy kinh ngạc trước hai bức tranh trước mặt, cổ họng nghẹn ngào không thốt nên lời, đầu óc dần rơi vào một cõi sương mù trắng xóa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cả hai bức tranh hắn đều vẽ Hằng Nga nhưng một cái là vẽ cảnh cô đang khiêu vũ thanh thoát và nhẹ nhàng dưới cơn mưa hoa đào tràn ngập khắp nơi, cái còn lại thì vẽ cô đang đứng nhìn về hướng mình với đôi mắt đang cười và nụ cười nở trên môi, xinh đẹp không sao tả xiết. Quan trọng là bức nền phía cô... Hắn nhìn ra được là bên ngoài cửa Phủ Khai Phong... Triển Chiêu lùi lại vài bước nhỏ, sau đó dường như không chịu nổi mà ngồi thẳng xuống chiếc ghế gỗ, quay đầu sang hướng khác, không dám nhìn hai tấm lụa trước mặt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Điều Triển Chiêu sợ nhất là nếu hồi phục ký ức, hắn sẽ lại yêu người ấy thêm một lần nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi từ cuộc nói chuyện với lão bá và Bạch Ngọc Đường, hắn đã có thể mường tượng chính mình đã từng lún quá sâu vào phần tình cảm không thể quay đầu này đến nhường nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cả cây trâm, chiếc khăn tay trắng tuyết đó... Chẳng phải đã quá rõ rồi à?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu có thể chắc chắn: Nếu không phải bản thân vì trúng pháp chú của Hắc Liên Bằng mà mất đi ký ức, dám lắm hắn sẽ thực hiện đúng như những gì mình nói với y.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe qua thì hắn không hiểu vì sao chính mình khi ấy lại ngu ngốc như vậy? Chỉ là một nữ nhân thôi? Làm sao có thể khiến người coi cái chết nhẹ tựa lông hồng như hắn lại say đắm điên cuồng như vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không dám hình dung.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng nay ông trời đã thương xót mà ban cho hắn một cơ hội mới.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một cơ hội được đánh đổi bởi hồi ức của hắn với người đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ cần bây giờ, hắn đem hai bức này đốt đi, thì sẽ không còn gì gợi nhớ nàng ấy với hắn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ cần đem đốt thôi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tuy nhiên... ban nãy lướt sơ qua thì Triển Chiêu đã biết bản thân của khi đó đã nỗ lực mà phác họa nên hình dáng tiên tử nhường nào. Nghĩ như vậy làm cho sự quyết tâm của hắn bỗng vơi bớt dần...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau một lúc đấu tranh tư tưởng dữ dội, hắn nắm chặt tay. Thôi thì coi một chút... để xem tài nghệ bản thân thế nào chứ không phải xem người trong tranh là ai. Hắn đã tự nhủ với lòng như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu từ từ quay đầu, nhìn kỹ vào hai bức tranh, đồng thời cũng cảm thấy trái tim run rẩy liền hồi, bởi mọi nét vẽ của chính mình đều đầy ắp sự mềm mại và dịu dàng biết bao, tựa như đã dồn hết tất cả tình yêu của bản thân vào chúng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một là dáng vẻ tiên nữ thoát tục, tao nhã, quý phái nhưng nhìn khuôn mặt mỉm cười ấm áp của Hằng Nga, mọi ngôn ngữ trên đời để miêu tả sắc đẹp của nữ nhân đều là quá tầm thường so với nàng. Giống như chỉ cần nàng đứng lặng yên một mình như thế cũng đủ khiến thân tâm con người chao đảo nghiêng trời lệch đất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai là tiên nữ tuyệt sắc, nhưng trái với vẻ đẹp của bức kia thì trong bức này, sự quý phái dường như đã giảm bớt và thay vào đó là nét đẹp linh động xen lẫn với sự nhung nhớ người yêu. Nàng như hòa làm một với khung cảnh đầy sắc hồng đào xung quanh, hệt như hoa sương mờ ảo giữa chốn nhân gian...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một là câu đối "Giang sơn như họa không bằng nụ cười như hoa của nàng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai là "Mười dặm hoa đào nở, chỉ cần một đóa trong tim là đủ."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô gái trong cả hai bức họa đều có vẻ đẹp như nước mùa thu, như ngọc bích trong nắng sớm...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong sáng hơn cả ánh trăng và dịu dàng hơn cả dòng suối...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu như bị mê hoặc mà chăm chú vào người trong bức họa một cách đắm đuối, giờ thì hắn đã hiểu vì sao bản thân khi xưa lại yêu nàng đến mức điên dại luôn rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau một lần nữa thần hồn bay bổng, Triển Chiêu từ trong tay áo lấy ra chiếc khăn tuyết trắng, lòng đầy xao động.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại sao chỉ cần là chuyện liên quan đến Hằng Nga, hắn liền không thể tự kiểm soát?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại sao đối với những lời mời gọi hay ngỏ ý của các thiên kim tiểu thư, hắn đều có thể cười mà khéo léo từ chối, nhưng chỉ một tà áo trắng thấp thoáng qua khóe mắt của một nữ tử bất kỳ lại có thể khiến hắn cả ngày tâm tư bộn chộn?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngắm trăng hàng đêm không chán, bỗng dưng yêu thích hương hoa quế ấm nồng không thôi, cảm thấy rung động mạnh mẽ khi nhìn chiếc khăn tay trắng, sự bồi hồi và mong mỏi khi cầm trong tay cây trâm cài tóc.... Tất cả những khung cảnh xoay quanh nàng, như một vòng đèn kéo quân quay cuồng trong đầu hắn, đan xen thành một tấm lưới bao trọn trời đất, phủ xuống toàn bộ thân người. Mà Triển Chiêu, dù sở hữu võ công thâm hậu đến đâu, cũng chỉ có thể bị nhốt trong tấm lưới vô hình này, không cách nào thoát ra được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và giờ đây, dường như những thứ có liên quan đến Hằng Nga đều đã tập hợp lại đủ: hai bức họa đã ố vàng, và những dải lụa trắng ngập trời có thể kéo tâm trí hắn vào cõi mơ màng, ngơ ngẩn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những ký ức mơ hồ bắt đầu dội thẳng vào trong đầu hắn, Triển Chiêu cảm thấy choáng ngợp, thân thể lạnh toát như rơi xuống nước, khung cảnh trước mặt chợt tối sầm lại. Triển Chiêu cảm giác như cả cơ thể đang bị hút, và hút rất sâu vào một khoảng không được bao bọc tứ phía bởi sương khói mờ mịt. Hắn khẽ mở mắt ra, thảng thốt khi nhận thấy mình đang ở chốn địa phương kỳ lạ nào đó. Và từ trong làn sương dần tan biến, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn và Triển Chiêu nhìn thấy hàng loạt những chuyện đã xảy ra mà bản thân quên mất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có thể bạn sẽ thích
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị