CHƯƠNG 70
Triển Chiêu vào phòng, nhưng vẫn chưa đi ngủ liền mà thay vào đó, hắn chuẩn bị giấy mực, sau đó vừa mài mực vừa hồi tưởng lại. Triển Chiêu nhớ rất rõ lần đầu tiên gặp Hằng Nga — tiên tử mặc một chiếc váy lụa màu trắng tinh khiết, với ánh mắt dịu dàng và mềm mại nhìn chính mình khiến trong lòng hắn nảy sinh ý muốn che chở cô. Hắn nhớ cả khoảng thời gian hai người sống ở Phủ Khai Phong, đặc biệt là khi cô khiêu vũ giữa hàng ngàn cánh hoa đào ấy cùng với chiếc váy xanh thanh tao, gương mặt toát lên vẻ đẹp nhẹ nhàng như tiên tử, ánh mắt trong veo, môi khẽ nở nụ cười, dáng vẻ như đóa lan nơi rừng sâu, làm cho hắn làm thêm lún sâu vào tình cảm bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn cũng nhớ ánh mắt thương tiếc và không nỡ khi hắn làm tổn thương cô — ánh mắt vừa thấu hiểu vừa đau lòng thay hắn. Nghĩ đến đó, tim Triển Chiêu như thắt lại...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chẳng lẽ người muốn xóa ký ức của ta?". Biểu tình của Triển Chiêu có chút bất mãn, tựa như hình dung ra người trong lòng đang ở trước mặt mà phàn nàn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không có khả năng! Triển Chiêu sẽ không để cho người thực hiện được ý định đó!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn liếc nhìn mực đã mài xong, nhìn xuống tấm giấy đã trải sẵn trước mặt, dưới ánh nến le lói chỉ có thể rọi sáng một khoảng nhỏ của mặt giấy bắt đầu đặt bút lên vẽ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử, dẫu cho Triển Chiêu có thật sự quên đi người, nhưng với bức tranh, chiếc khăn tay lụa trắng và cả cây trâm mà ta vẫn luôn mang bên mình... Nhất định sẽ khơi gợi được trí nhớ của ta." Ngữ khí của hắn đột nhiên ôn nhu dần.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn thức suốt đêm mà vẽ, và vì không có năng khiếu hội họa, cộng thêm bản thân chưa từng phác họa chân dung ai nên hắn đã bỏ đi vẽ lại, chỉnh sửa vô số lần, miệt mài đến khi trời sáng ửng, cuối cùng cũng vẽ được một bức tranh thủy mặc khiến Triển Chiêu hài lòng. Trong tranh, chỉ có một bóng dáng nghiêng, lờ mờ có thể thấy là một nữ tử. Dựa vào trí nhớ như in trong đầu, hắn tái hiện toàn bộ cảnh tượng hôm đó không sai chút nào: dưới gốc cây đào, giữa hàng vạn cánh hoa rơi tả tả theo từng đợt, một mỹ nhân áo xanh mang vẻ đẹp nhẹ nhàng, thoát tục đang nhảy múa đầy duyên dáng với đôi môi và ánh mắt mang đậm ý cười khiến lòng người kinh diễm trong đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngắm đi ngắm lại thành phẩm của mình nhiều lần, Triển Chiêu quyết định vẽ thêm một bức. Lần này là khi hắn lần đầu gặp gỡ cô trước cửa Khai Phong Phủ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có thể nói, giây phút đôi mắt hắn chạm vào thân ảnh mảnh mai, vận trang phục áo trắng như tuyết ấy, với hàng lông mày như sương khói và nụ cười mỉm dịu dàng chính là khởi đầu cho mọi cảm xúc của bản thân sau này, là mầm giống tình ái được gieo trong đáy lòng và từ đó mà bén rễ, sinh trưởng không ngừng nghỉ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu toàn tâm toàn ý với bức chân dung trước mặt mà không hề nhận ra chính mình không ăn không uống cả một ngày trời chỉ vì muốn nhanh hoàn thiện nó. Và đến khi hắn đặt bút xuống, ngẩng lên mới bàng hoàng nhận ra trời đã chuyển sang quá trưa, ánh nắng mặt trời gay gắt rọi thẳng vào căn phòng hắn khiến cho không khí nóng nực và ngột ngạt hơn nhiều. Triển Chiêu lau vội mồ hôi bịn rịn trên mặt mình, sau đó mới ngắm nghía lại cả hai bức tranh, thầm cảm thán bản thân dù đã cố hết sức nhưng vẫn không thể vẽ được hết cái thần trong đó, vẫn thiếu một chút gì đó nhưng cũng đành chịu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngắm một hồi lại đâm ra buồn ngủ, hắn cuộn tròn cả hai bức lại rồi cẩn thận cất vào ngăn tủ và khóa chặt. Không ăn uống gì khác, Triển Chiêu lên thẳng giường ngủ mà lập tức chìm vào giấc ngủ không mộng mị.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho đến khi bụng hắn reo lên thì Triển Chiêu mới từ từ tỉnh dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ thì trời đã sụp tối, dù không muốn ngồi dậy nhưng việc để bao tử trống rỗng mà trước đó lại nốc kha khá lượng lớn rượu vào người khiến cả bụng hắn có chút đau âm ỉ, cộng thêm cổ họng khô rát như có lửa đốt trong đó và cả việc đầu óc hắn cứ xoay mòng mòng như chong chóng khiến Triển Chiêu không tài nào chợp mắt lại được, đành phải đi ra khỏi phòng mà tới nhà bếp, định kiếm tìm thứ gì đó bỏ bụng thì bất chợt trên đường đi, khóe mắt hắn bắt gặp một bóng người dưới cây đào đã rụng hết lá và chỉ còn lại những cành cây trơ trọi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn thẫn thờ với hình dáng mỹ lệ trước mặt, bản thân vô thức nín thở, sợ làm kinh động đến cô, đôi chân không theo ý muốn mà bước lên vài bước một cách nhẹ nhàng nhất, nhưng rồi cũng dừng lại cách cô một khoảng nhất định.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đêm, tĩnh lặng đến mức như nuốt trọn mọi âm thanh, trống rỗng đến mức khiến lòng người hoang hoải. Tựa như giữa Triển Chiêu và Hằng Nga, là một vực sâu muôn trượng chẳng thể nào vượt qua. Rõ ràng chỉ cần vươn tay ra là có thể chạm tới được nhưng cuối cùng đó chỉ là những gì bản thân hắn tự suy tưởng ra mà thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh trăng, sáng trong và thuần khiết đến nao lòng. Tựa như giữa hắn và nàng, là một đoạn tình cảm chẳng thể nào thốt nên lời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh sáng mờ ảo từ vầng trăng trong trẻo và dịu dàng rải khắp mặt đất, Hằng Nga đứng lặng yên giữa sân, ánh trăng nhàn nhạt phủ lên người làm cho cả người cô như có một vầng hào quang bao quanh, khiến cô đẹp tựa tiên nữ... Không, cô vốn dĩ là tiên nữ, và còn là tiên nữ đẹp nhất trong Tam Giới, đến mức khiến cho bản thân hắn đứng từ xa nhìn vào đã ngẩn ngơ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tựa như chỉ cần cô đứng yên tại đó, dù cho có là bóng lưng thì người ta cũng đã cảm nhận được sự cao quý, thanh nhã, không thể mạo phạm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhớ một người, là cảm giác như uống phải một ly nước lạnh, để rồi từng giọt từng giọt hóa thành nước mắt nóng hổi rơi xuống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khoảnh khắc đau lòng nhất của một người, không phải là khi nước mắt tuôn rơi, mà là khi muốn khóc nhưng lại không thể khóc. Khoảnh khắc cô đơn nhất, không phải là lúc ở một mình, mà là giữa biển người mênh mông vẫn cảm thấy lạc lõng. Khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, không phải là khi không còn lối đi, mà là khi trước mặt rõ ràng có lựa chọn, nhưng lại chẳng thể chọn; rõ ràng trong lòng để tâm, nhưng lại buộc phải giả vờ không quan tâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cả hai người cứ đứng im lặng giữa sân, từng ký ức xưa cũ lần lượt ùa về trong tâm trí Triển Chiêu. Giống hệt với quãng thời gian cô còn ở trong Khai Phong Phủ, chính mình cũng đã đứng phía sau mà ngấm ngầm dõi theo cô như vậy, cảm giác lúc đó khó mà nói cho hết, còn hiện giờ, cái thứ cảm xúc ấy lại chẳng còn lại là bao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thay vào đó là cô đơn và... một chút đề phòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh mắt hắn chợt lóe, đầu óc trở nên thanh tỉnh. Tại sao chỉ có một mình cô ở nơi này? Dương Tiễn đâu? Làm sao anh ta có thể để cô ở đây ngắm cảnh một mình được?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hồi chuông cảnh báo không ngừng vang lên trong lòng hắn, làm cho bản thân theo bản năng mà muốn lùi lại mấy bước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sợ hãi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đó là thứ mà Triển Chiêu đang cảm nhận hiện tại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cảm giác như có gì đó chẹn ở ngực, kèm theo sự cồn cào khó chịu ở bụng và bồn chồn bứt rứt...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần đầu tiên Triển Chiêu cảm nhận được thứ gọi là mong muốn bỏ chạy dù cho người trước mặt vẫn chưa làm ra hành động khiến cho bản thân nghi ngờ là không tốt cả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tuy đã cẩn thận hết mức nhưng cô vẫn phát hiện ra hắn. Hằng Nga hơi quay đầu, giọng điệu trong lời nói khiến người khác không thể biết được cô đang nghĩ gì: "Triển hộ vệ, ngươi đang tránh mặt ta?" Ánh mắt trong suốt như pha lê, tựa như có thể nhìn thấu mọi tâm can của hắn, lại tựa ánh trăng dịu dàng chiếu qua tâm hắn, khơi lên những gợn sóng lăn tăn trong cõi lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển mỗ không có, tiên tử nghĩ nhiều rồi." Triển Chiêu che dấu sự chột dạ, cố gắng làm cho giọng mình tự nhiên nhất có thể.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Làm sao hắn có thể nói có?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu muốn gặp cô nhưng lại không dám nhìn khung cảnh cô cười hạnh phúc bên cạnh người có khuôn mặt y hệt bản thân nhưng lại không phải hắn, điều đó chỉ càng khiến hắn tan nát cõi lòng thêm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và lý do nữa là đã có lúc hắn không màng tất cả mà chỉ muốn nhìn cô một lần nhưng rồi nhớ đến cái âm giọng quả quyết khi ấy... làm cho hắn từ bỏ cái mong muốn nhỏ nhoi đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Là vậy sao?" Cô cụp mắt, không nói lời nào nữa, chỉ quay lại mà ngẩng đầu, tiếp tục nhìn vào nơi xa xăm kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử, người... có tâm sự phải không?" Sau một hồi trầm mặc, hắn cất tiếng hỏi, cảm thấy bất lực với bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lẽ ra hắn nên rời đi mới phải, dù sao thì lý do làm hắn không dám gặp cô cũng một phần là vì Triển Chiêu sẽ càng khó dứt ra được mối tình đơn phương này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là, trông thấy Hằng Nga rơi vào trầm tư như thế, hắn không nhịn được mà quan tâm đến cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển hộ vệ, người nhìn xem. Trước kia luôn là ta ở Quảng Hàn Cung rải ánh trăng xuống trần thế, không ngờ bây giờ lại đến lượt mình đứng đây ngắm vầng trăng này. Ánh trăng thực sự đẹp đến vậy sao?" Hằng Nga không trả lời thẳng câu hỏi của Triển Chiêu, mà dường như đang tự nói với chính mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đúng vậy, ánh trăng thực sự đẹp đến thế sao? Có đáng để Dương Tiễn nhìn ngắm suốt nghìn năm? Nhưng hôm nay vầng trăng có vẻ rất đẹp, xem ra Ngọc Thỏ đã làm rất tốt. Cô hài lòng nghĩ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bầu không khí lại chìm vào im lặng. Hằng Nga không nói gì thêm, chỉ ngẩng đầu nhìn lên mặt trăng. Trước kia là chàng ấy nhìn trăng sáng, còn bây giờ lại đến lượt bản thân, chủ nhân của Nguyệt cung, nhìn ánh trăng. Những chuyện trong thế gian này quả thực luôn kỳ diệu như vậy đấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đẹp lắm. Nhưng trong mắt tại hạ, vẫn không thể so bì được với trăng sáng bên cạnh." Sau lưng vang lên thanh âm trầm ấm và lần này thì đừng nói là Hằng Nga bị hắn làm cho sửng sốt mà nhìn hắn với vẻ không thể tin được là những lời này là do chính mình nói ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bản thân Triển Chiêu cũng kinh ngạc không kém, nhưng tất cả mọi lời hắn nói đều là những gì hắn suy nghĩ trong lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Triển hộ vệ, ngươi có biết mình đang nói gì không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn cô tỏ ra bối rối trước lời buột miệng của mình, không hiểu sự can đảm từ đâu đã làm cho hắn tiếp tục mở lời "Hằng Nga tiên tử, Triển mỗ biết rất rõ những lời mình nói, và cũng biết người sẽ không đáp lại nhưng tại hạ không thể kiềm được tâm tư của mình nữa..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga thoáng ngây người, nhìn người kia từng bước đi tới, ánh sáng và gió hòa quyện quanh thân, đôi mày giãn ra, khóe môi thoáng nét cười, tựa như gió mát trăng thanh, không chút vướng bụi trần. Hắn như chồi non mới nhú trên cây đại thụ che trời giữa cánh đồng bao la, trong làn gió mát lạnh của buổi đêm dần dần vươn lên, ánh sáng lốm đốm xen qua những cành cây ngoằn ngoèo, nhảy múa trên thân hình người đàn ông này. Trong lòng cô thầm cảm thán, tạo hóa quả thật thiên vị.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không chỉ tạo ra một Dương Tiễn tuấn mỹ bá khí ngút trời, mà còn sinh ra một Triển Chiêu với cùng một gương mặt nhưng phong thái hoàn toàn trái ngược.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Có lẽ đối với tiên tử, Triển Chiêu chỉ là một sự tồn tại có hay không cũng không quan trọng; nhưng với Triển Chiêu, tiên tử là sự thật duy nhất, là niềm vui, là ước mơ trọn đời trong cuộc đời tại hạ! Dù tiên tử có đối xử với tại hạ thế nào, Triển Chiêu cũng không để tâm. Chỉ cần có thể nhìn thấy tiên tử, đối với tại hạ, thế là đủ rồi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Người có biết không, Triển Chiêu từ lần đầu gặp người đã mong mỏi thế nào để trở thành người trong lòng tiên tử. Nhưng tại hạ biết, đó chỉ là ảo vọng của bản thân. Nếu thời gian quay trở lại... nếu được chọn lại một lần nữa, Triển Chiêu vẫn sẽ lựa chọn yêu tiên tử, dù kết cục có lặp lại, tại hạ cũng sẽ không bao giờ hối hận!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu nhìn dáng dấp bản thân dần hiện hữu trong đôi con ngươi đen huyền bí tựa màn đêm tĩnh lặng kia, cùng những lời vừa thốt ra, làm cho tình cảm bị đè nén bấy lâu như dòng thác vỡ òa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự cô đơn của một người, hóa thành nỗi nhớ nhung của hai người; tình cảm chân thành của hai người, gói gọn trong tâm sự của một người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì nhớ nhung mà khổ tâm, vì khổ tâm mà buồn đau, vì buồn đau mà trái tim tan nát, vì trái tim tan nát mà càng yêu sâu đậm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga quan sát người nọ từng bước đến bên cạnh, vẫn lắng nghe và giữ hướng mắt nhìn chăm chăm vào khuôn mặt giống như đúc người thương của Triển Chiêu, ánh mắt vô tình chạm phải ánh nhìn sâu thẳm của người đàn ông này. Trong đôi mắt ấy, sự dịu dàng tựa như dòng suối âm thầm chảy dưới lớp băng, mang theo hơi ấm êm dịu của mùa xuân, đủ để len lỏi qua trái tim băng giá của bất kỳ nữ tử nào trong thiên hạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ đáng tiếc, cô lại không phải người con gái ấy. Trái tim cô có thổn thức, nhưng không phải vì rung động mà là bởi cô cảm thấy đau lòng cho một người như Triển Chiêu hoàn toàn không nên dành cả trái tim hắn cho cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rõ ràng là hai người khác nhau, nhưng tính cách cố chấp này lại chẳng khác nhau chút nào. Hằng Nga đau đầu nghĩ, cố gắng làm cho người trước mặt hiểu rõ tình hình bây giờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngươi là Ngự Tiền Tứ Phẩm Đới Đao Hộ Vệ của triều đình, được chính Hoàng đế phong hiệu Ngự Miêu, tiền đồ sáng lạn, phụ nữ ái mộ ngươi nhiều vô số, trời cao đất rộng chẳng thiếu bóng hồng, ngươi!... Triển hộ vệ, hà tất vì một người vĩnh viễn không thuộc về mình mà lựa chọn con đường đau khổ? Như vậy có đáng không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga dịu dàng thuyết phục, thầm cảm thấy bản thân đã thay đổi ít nhiều so với trước kia. Nếu cô vẫn giữ được sự điềm nhiên của Quảng Hàn Cung chủ lạnh lùng lý trí, không vướng bận chuyện tình cảm, thì với trí tuệ của mình, cô sẽ không khó để nhận ra đối với những người như vậy thì dù có nói khàn tiếng, khát khô cả cổ họng, họ cũng sẽ không thay đổi quan điểm của mình. Nhưng Hằng Nga, từ khi chấp nhận con tim nơi ngực trái mình rung động mãnh liệt vì người nào đó, đã trở nên nhạy cảm với những cảm xúc từ người khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô vẫn đủ cứng rắn để đưa ra những lời từ chối quyết đoán, nhưng đối diện với Triển Chiêu, với sự chân thành và yêu thương ở đáy mắt và trong lời nói, chúng khiến cô nhớ lại một hình ảnh Dương Tiễn cũng đã trao cô những ánh mắt tương tự như vậy... làm cho cô không thể cứng lòng mà thốt lên những câu từ lạnh lùng được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần này, Triển Chiêu không né tránh ánh mắt của Hằng Nga nữa. Sự dịu dàng trong ánh nhìn ấy là chút ấm áp hiếm hoi trong cuộc đời ngắn ngủi của một phàm nhân như hắn. Đã bao lâu rồi kể từ lần cuối cùng hai người dịu dàng đối mặt nhau như thế này? Mà dù cho đó là bao lâu, tất cả giờ đây chỉ còn là ký ức, nhưng khoảnh khắc này lại là hiện thực, và nó gần gũi ở ngay trước mắt hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn mỉm cười, vẻ ôn nhu càng hiện rõ trên nét mặt "Tất cả những gì Triển Chiêu cần chỉ là vầng trăng sáng thanh cao và dịu dàng, còn nhân gian có bao nhiêu giai nhân tựa hoa hồng hay cỏ cây gì đó như người nói, với tại hạ, cũng đều là phù du thoáng qua mà thôi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Với những lời thổ lộ trực tiếp từ người nọ, cô có chút chạnh lòng. Cảm xúc của người đàn ông này dành cho bản thân càng khiến cô chẳng biết phải nói thêm gì cả. Tất cả cảm xúc đan xen trong phút chốc, khiến Hằng Nga không những cảm thấy mệt mỏi, mà còn xen lẫn cả bất lực và thương xót đối với sự si tình không nên có của người này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô không đáp lời, chỉ nhắm mắt lại. Còn người kề bên thì vẫn dán chặt ánh mắt mình vào cô, như muốn khắc sâu vào trong tâm trí và cả trái tim mình, dẫu cho biết không cần làm vậy thì Triển Chiêu cũng đã khắc ghi bóng dáng cô vào lòng từ lâu rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển hộ vệ, ta từng cứu ngươi một lần và cũng giúp ngươi một lần nữa... Hiện tại, ta muốn nhờ ngươi làm cho ta hai việc. Ngươi có thể không?" Cô chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt lúc này không còn vẻ dịu dàng mềm mại mà thay vào đó giống như mặt hồ phẳng lặng trong những ngày đông lạnh giá. Thần sắc trở lại vẻ lạnh lùng vốn có, khiến người ta không dễ đọc được cảm xúc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Có thể." Hắn mơ hồ cảm nhận sự thay đổi trong cách nói của cô, có gì đó trong lòng Triển Chiêu thôi thúc bản thân mau chạy đi, nhưng dường như có ma lực nào đó từ cô khiến hắn không thể cất bước rời đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Việc thứ nhất, ta muốn ngươi kiên định ý chí, sống thật tốt." Đôi mắt không sầu không vui của Hằng Nga lướt qua người trước mặt, "Ngươi đã làm được, và sống rất tốt."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu im lặng nhìn cô bước chậm đến trước mặt hắn. Lúc này, giữa hai người đã thu hẹp khoảng cách đến mức bản thân có thể cảm nhận được một mùi hương kỳ lạ khác ngoại trừ cái hương quế mà Triển Chiêu vẫn hay ngửi thấy ở cô, chúng vương vấn quanh tay áo trắng như tuyết, khiến người ta như muốn chìm vào giấc ngủ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh mắt trong trẻo của Hằng Nga phủ một màn sương mù, đôi môi hồng nhuận khẽ mấp máy, như tiếng thì thầm "Ta không muốn ngươi phải đau khổ và chờ đợi cả đời vì một người không đáng, vì vậy việc thứ hai, ta muốn ngươi, quên ta đi!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu dù phần nào đã đoán được trước nhưng cũng khó tránh khỏi sững sờ, nhưng hắn chỉ thấy cô đứng nguyên vị trí như vậy, cũng không làm thêm bất kỳ động tác nào khác, duy chỉ có hương thơm kia thì ngày càng nồng đậm hơn... Để rồi hắn mở to mắt, cảm giác cơ thể dường như bị rút cạn sức lực, tầm nhìn của bản thân dần trở nên lúc mờ lúc rõ, khuôn mặt Hằng Nga cũng ngày càng nhòe đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ nghe thấy giọng cô mang theo áy náy cùng tự trách, cúi đầu nhìn người kia ngã quỵ ra đất cùng với đôi mắt tràn ngập sự đau đớn. Hằng Nga nở nụ cười buồn "Tuy xóa ký ức là tàn nhẫn nhưng ta không đành lòng nhìn ngươi tự giày vò bản thân trong sự chờ đợi vô vọng không thấy rõ tương lai này."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Liễu trên cành theo gió bay dần thưa thớt, chân trời góc bể đâu thiếu cỏ thơm. Triển hộ vệ, ngươi có hiểu không? Tấm chân tình của ngươi, chỉ e rằng ta sẽ phụ lòng mất rồi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển hộ vệ, xin lỗi và cũng cảm ơn ngươi vì tất cả." Hằng Nga nhẹ nhàng nói, trong mắt cô ẩn chứa nụ cười trong trẻo, giống như một chén rượu, dịu dàng êm dịu, lại có thể khiến người ta say ngay cả trước khi uống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu trước đây Triển Chiêu có thể tận hưởng sự ấm áp đó thì hiện tại trong lòng hắn dâng trào cảm giác kinh hoàng và sợ hãi tột độ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không chỉ vì lời từ chối của cô, mà còn vì hắn cảm nhận được các ký ức về cô đang dần trôi vào quên lãng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là mùi hương đó!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn không ngờ cô sẽ "ra tay" với hắn theo cách thức này!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu không cam lòng, vì vậy nên đã cắn môi đến bật máu, mùi tanh nồng và cơn đau nhói làm cho bản thân gắng gượng được phần nào, cố giữ cho mình tỉnh táo nhất có thể, hoảng loạn vươn đôi tay run rẩy đã mất hết sức lực về phía người con gái ấy, nhưng cô đã tránh đi. Triển Chiêu cố gắng mở miệng định nói điều gì đó, nhưng lại không thể phát ra âm thanh nào, ý thức từ từ rơi vào cơn mơ hồ. Giữa sự lạnh lẽo của sương đêm, những gì đọng lại trong mắt hắn không gì khác ngoài đôi mắt đẹp đẽ của cô cùng tiếng cô thủ thỉ trong một âm giọng chỉ hai người nghe.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tạm biệt, hy vọng ngươi sẽ sớm tìm được hạnh phúc cho riêng mình."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong cơn mơ màng, bóng dáng Hằng Nga rời đi ngày càng xa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không! Không! Tiên tử, xin người đừng làm vậy, đừng mà..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trước mắt hắn sau đó mọi thứ tối sầm lại, cuối cùng rơi vào bóng đen hỗn độn, ngay cả tiếng kêu gào trong lòng cũng dần trở nên yếu ớt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mắt hắn nhắm nghiền và để tràn những giọt lệ đang đọng nơi khóe mắt xuống hai bên thái dương. Trong giấc mơ ấy, Triển Chiêu đứng chôn chân tại chỗ, mỉm cười ngắm nhìn xung quanh, hòa mình dần vào sắc thanh nhẹ với nắng ấm trải dài trên nền cỏ nhạt màu, những bông mẫu đơn đỏ hồng trộn lẫn với sắc trắng của hoa nhài lay động trong gió, những cánh hoa quế vàng mong manh tung bay phấp phới. Hắn thậm chí còn bắt được một vài cánh hoa trong đó, và rồi bản thân nghe được tiếng cười rất khẽ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu trong mơ đã đưa mắt nhìn về phía nguồn gốc phát ra âm thanh kia, tự hỏi là người nào, và đáp lại chỉ là nụ cười rạng ngời nhất như trăng rằm tháng tám, khiến lồng ngực hắn đập mạnh không sao ngừng nghỉ. Và trong giấc mộng ấy, Triển Chiêu bật cười hạnh phúc nhưng rồi bóng tối từ đâu xuất hiện đã cắn nuốt lấy từng góc một của vùng biển hoa đó, một cách bất ngờ và đột ngột, cuối cùng xung quanh hắn chỉ còn lại một mảnh tối kéo dài vô tận không thấy bến, cả cánh hoa vàng nhạt trong trong lòng bàn tay cũng tan thành hạt bụi nhỏ li ti ngay trước mặt chính mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và thế đấy, mộng rồi cũng sẽ tỉnh, chẳng ai mãi mãi là sống cùng giấc mơ ngọt ngào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong giấc mơ đẹp đẽ ấy, nhiều lời yêu thương vẫn mãi chưa được nói ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến khi hắn mở mắt ra lần nữa, bản thân đã không còn là "Triển Chiêu" của trước kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngồi dậy xoa người, cảm thấy một sự mệt mỏi không rõ tràn về khiến hắn hơi nhíu mày. Kỳ lạ thật, bản thân hắn đã quen với cực nhọc và làm việc với cường độ cao, chưa từng có gì khiến Triển Chiêu phải mệt rã người như lúc này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hơn nữa, vệt nước mắt ở mặt hắn là thế nào đây? Hắn đã mơ thấy ác mộng à? Sao lại không nhớ gì nhỉ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu lắc đầu, phớt lờ cảm giác trống rỗng trong lòng mà bắt đầu nghĩ đến tình hình hiện giờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không biết đại nhân dự định sẽ xử lý Hắc Liên Bằng thế nào đây?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Còn Âu Dương cô nương nữa, cũng không biết nàng ấy đã đi đâu mấy ngày nay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu xoay cổ, ngước mắt về hướng cửa sổ đang mở, nhìn ánh sáng ban mai rọi vào căn phòng và những vệt nắng nhảy nhót trên thân người khiến hắn có phần khó hiểu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đang là mùa xuân, cớ gì ánh nắng đang phủ lên người hắn lại có chút... nhẹ nhàng? Và vì sao từng cơn gió khẽ lướt qua mình lại mang theo cái se lạnh của không khí đầu thu?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chợt hắn phát hiện một hộp bánh đang nằm chễm chệ trên bàn. Không nén được cơn tò mò, Triển Chiêu đã rời khỏi giường và bước tới bên mặt bàn đó, vươn tay để tháo cái nắp đựng ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mùi hương thoang thoảng của đậu xanh và vỏ bánh vàng đậm hiện ra rõ ràng trong tầm mắt khiến hắn sững người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái này... là của hắn?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu lúc này trong lòng rối bời, tự hỏi mình có bao giờ thích ăn mấy đồ ngọt đâu mà lại mua nó? Chưa hết, mùa thu còn chưa tới thì làm gì có ai lại đi bán bánh Trung Thu?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn xoa cằm, cứ cho là có người bán... vậy thì còn một khả năng là có thể một ai đó trong Phủ đã nhờ hắn mua giúp?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tính mang theo tâm tình hiếu kỳ và lạ lẫm rời khỏi phòng, vậy mà vừa cởi bộ thường phục ra thì chiếc khăn trắng như tuyết và một hộp gỗ nhỏ rơi xuống đất tạo nên một âm thanh tuy không lớn nhưng đủ để làm cho hắn dứt khỏi dòng suy nghĩ, khụy một gối xuống mà nhặt lên hai thứ đồ vật này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cầm lên khăn tay mềm mại như tơ lụa, hương hoa quế ấm áp lúc có lúc không, cái sắc trắng tinh khiết ấy lấp đầy trong con người hắn khiến sâu trong thâm tâm Triển Chiêu bỗng trỗi lên cái cảm giác yêu thương vô cùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và khi mắt hắn liếc qua cây trâm cài tóc rơi ra từ hộp gỗ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mắt hắn mở lớn, dường như trong thoáng chốc, một mảnh ký ức nào đó trong đầu dấy lên nhưng không rõ ràng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chuyện gì thế này?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại sao hắn lại có những hình ảnh kỳ lạ như vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu nheo mắt, ấn đường chợt nhói đau dữ dội, trong lòng dâng lên nỗi bực bội vô cớ khó mà xua tan.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn vô thức mân mê chiếc khăn trắng trong tay, không hề nhận ra tâm trạng phiền muộn cũng dần dịu xuống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lẽ nào... khăn tay này là thuộc về Âu Dương cô nương?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ý nghĩ này vừa nảy ra liền bị một tiếng "Không" mạnh mẽ trong trái tim gạt phăng đi khiến hắn cũng giật mình với sự khẳng định tuyệt đối đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tới lúc này, Triển Chiêu không biết nên làm thế nào?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn thừ người ra một lúc, sau đó nhớ tới một người, có thể Bao đại nhân biết được gì đó thì sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghĩ là làm, hắn gấp chiếc khăn tay và cất cả cây trâm cài tóc vào người, cầm luôn hộp bánh Trung Thu theo tới thư phòng của đại nhân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ấy vậy mà, khi hắn bước đi trên hành lang, lại nhìn thấy mọi người đều đang đứng trong sân nhìn về điểm nào đó trên bầu trời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Bao đại nhân? Công Tôn tiên sinh? Mọi người đứng ở đây làm gì?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Điều kỳ lạ là vừa dứt câu, trừ đại nhân và tiên sinh thì đám người còn lại trông thể như nhìn thấy ma mà ai nấy đều lộ vẻ bất ngờ và có chút... lo lắng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển hộ vệ, ngươi tỉnh rồi à, cảm thấy trong người thế nào?" Bao Chửng lên tiếng phá vỡ bầu không khí im ắng này, thầm cẩn thận dò xét phản ứng của người thanh niên trước mặt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Bẩm đại nhân, thuộc hạ không sao. Chỉ là..." Hắn ngập ngừng, không biết có nên nói ra suy tư và nghi vấn trong lòng mình không. Dẫu gì thì nó cũng quá là mờ ảo, có khi là do hắn đã làm việc quá nhiều nên nhất thời sinh ra ảo giác vậy thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thế nào?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không có gì đâu Đại nhân. À đúng rồi, về vụ án của Hắc Liên Bằng, đại nhân chừng nào mới xử lý hắn ta? Chúng ta có cần chờ Âu Dương cô nương tới không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi người đều im phăng phắc. Sau đó, Triệu Hổ không tin nổi mà hỏi: "Huynh không nhớ gì sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu khó hiểu hỏi lại: "Là ý gì?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mã Hán lên tiếng, thanh âm có phần cẩn trọng hơn "Triển đại ca, Hắc Liên Bằng đã chết rồi, là chết dưới thanh kiếm của Âu Dương cô nương và khi xong việc thì cô ấy đã từ biệt chúng ta mà rời đi rồi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần này thì đến lượt bản thân Triển Chiêu ngạc nhiên, nhưng thay vì lên tiếng hỏi tại sao chính mình lại không có ký ức nào thì lời ra khỏi miệng lại là: "Còn Hằng cô nương thì sao? Cô ấy có ổn không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hả? Hắn bàng hoàng, nhận thấy lời mình có gì đó không đúng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng cô nương?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu là hỏi thăm thì Không phải nên là Âu Dương cô nương sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy người họ Hằng đó lại là ai nữa?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cả bốn huynh đệ của Khai Phong Phủ trợn tròn mắt, nhìn nhau không nói nên lời. Lúc này mới nhận ra vị đại ca của họ từ đầu đến cuối không còn thốt lên câu nào, cũng không nhúc nhích. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía người sáng suốt nhất trong bọn họ với vẻ cầu cứu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vị Âu Dương cô nương ấy tuy có chút buồn nhưng cũng không phải dạng người dễ chìm đắm vào mớ cảm xúc tiêu cực như vậy, nên ngươi không cần lo đâu." Bao Chửng ôn tồn nói, lờ đi cái tên mà Triển Chiêu đã nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn gật đầu, song chưa kịp để hắn hỏi tiếp thì Công Tôn Sách bên cạnh đã điềm đạm nói trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển hộ vệ, hẳn ngươi vẫn còn nhớ pháp chú của Hắc Liên Bằng đã đặt lên ngươi phải không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Âu Dương cô nương nói rằng tuy nó đã được phá giải nhưng hệ quả mà nó mang lại sẽ khiến bản thân ngươi dần rơi vào giấc ngủ sâu khoảng chừng vài tháng và đợi đến khi tỉnh dậy thì sẽ không nhớ gì về ký ức khi trước. Vì vậy nên ngươi không cần phải quá bận tâm về điều đó."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu không biết nên nói gì để có thể lột tả hết những cảm xúc đang khuấy động trong lòng hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói như ông ấy thì hắn đã ngủ được hơn ba tháng?! Trong đầu choáng váng vì lượng thông tin vừa mới tiếp thu, nhất thời đờ người ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Công Tôn tiên sinh đã kể lại toàn bộ mọi chuyện theo một cách vô cùng hợp lý mà lẽ ra hắn nghe xong thì nên tin tưởng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng đâu đó sâu trong đáy lòng, hắn vẫn có một chút ngờ vực đối với lời lẽ rất thuyết phục đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và đó là lý do khiến hắn quyết định giấu đi chuyện về hai thứ đồ vật kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển đại ca, cái hộp trong tay huynh là gì vậy?" Thấy vị đại nhân này ngoài mặt thì tin vào lời tiên sinh nói nhưng Trương Long nhìn ra được một tia nghi ngờ trong đôi mắt chính trực ấy, liền chuyển dời chủ đề đến thứ mà Triển Chiêu đang cầm trong tay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn lúc này mới nhớ ra mục đích ban đầu của mình là gì, bèn giơ hộp bánh này ra trước mặt mọi người: "Đại nhân, thuộc hạ vô tình nhìn thấy bánh Trung Thu này trên bàn, nghĩ là của ai đó trong Phủ nhờ thuộc hạ mua giùm nên tính tới thư phòng của đại nhân để hỏi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu vào phòng, nhưng vẫn chưa đi ngủ liền mà thay vào đó, hắn chuẩn bị giấy mực, sau đó vừa mài mực vừa hồi tưởng lại. Triển Chiêu nhớ rất rõ lần đầu tiên gặp Hằng Nga — tiên tử mặc một chiếc váy lụa màu trắng tinh khiết, với ánh mắt dịu dàng và mềm mại nhìn chính mình khiến trong lòng hắn nảy sinh ý muốn che chở cô. Hắn nhớ cả khoảng thời gian hai người sống ở Phủ Khai Phong, đặc biệt là khi cô khiêu vũ giữa hàng ngàn cánh hoa đào ấy cùng với chiếc váy xanh thanh tao, gương mặt toát lên vẻ đẹp nhẹ nhàng như tiên tử, ánh mắt trong veo, môi khẽ nở nụ cười, dáng vẻ như đóa lan nơi rừng sâu, làm cho hắn làm thêm lún sâu vào tình cảm bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn cũng nhớ ánh mắt thương tiếc và không nỡ khi hắn làm tổn thương cô — ánh mắt vừa thấu hiểu vừa đau lòng thay hắn. Nghĩ đến đó, tim Triển Chiêu như thắt lại...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chẳng lẽ người muốn xóa ký ức của ta?". Biểu tình của Triển Chiêu có chút bất mãn, tựa như hình dung ra người trong lòng đang ở trước mặt mà phàn nàn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không có khả năng! Triển Chiêu sẽ không để cho người thực hiện được ý định đó!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn liếc nhìn mực đã mài xong, nhìn xuống tấm giấy đã trải sẵn trước mặt, dưới ánh nến le lói chỉ có thể rọi sáng một khoảng nhỏ của mặt giấy bắt đầu đặt bút lên vẽ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử, dẫu cho Triển Chiêu có thật sự quên đi người, nhưng với bức tranh, chiếc khăn tay lụa trắng và cả cây trâm mà ta vẫn luôn mang bên mình... Nhất định sẽ khơi gợi được trí nhớ của ta." Ngữ khí của hắn đột nhiên ôn nhu dần.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn thức suốt đêm mà vẽ, và vì không có năng khiếu hội họa, cộng thêm bản thân chưa từng phác họa chân dung ai nên hắn đã bỏ đi vẽ lại, chỉnh sửa vô số lần, miệt mài đến khi trời sáng ửng, cuối cùng cũng vẽ được một bức tranh thủy mặc khiến Triển Chiêu hài lòng. Trong tranh, chỉ có một bóng dáng nghiêng, lờ mờ có thể thấy là một nữ tử. Dựa vào trí nhớ như in trong đầu, hắn tái hiện toàn bộ cảnh tượng hôm đó không sai chút nào: dưới gốc cây đào, giữa hàng vạn cánh hoa rơi tả tả theo từng đợt, một mỹ nhân áo xanh mang vẻ đẹp nhẹ nhàng, thoát tục đang nhảy múa đầy duyên dáng với đôi môi và ánh mắt mang đậm ý cười khiến lòng người kinh diễm trong đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngắm đi ngắm lại thành phẩm của mình nhiều lần, Triển Chiêu quyết định vẽ thêm một bức. Lần này là khi hắn lần đầu gặp gỡ cô trước cửa Khai Phong Phủ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có thể nói, giây phút đôi mắt hắn chạm vào thân ảnh mảnh mai, vận trang phục áo trắng như tuyết ấy, với hàng lông mày như sương khói và nụ cười mỉm dịu dàng chính là khởi đầu cho mọi cảm xúc của bản thân sau này, là mầm giống tình ái được gieo trong đáy lòng và từ đó mà bén rễ, sinh trưởng không ngừng nghỉ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu toàn tâm toàn ý với bức chân dung trước mặt mà không hề nhận ra chính mình không ăn không uống cả một ngày trời chỉ vì muốn nhanh hoàn thiện nó. Và đến khi hắn đặt bút xuống, ngẩng lên mới bàng hoàng nhận ra trời đã chuyển sang quá trưa, ánh nắng mặt trời gay gắt rọi thẳng vào căn phòng hắn khiến cho không khí nóng nực và ngột ngạt hơn nhiều. Triển Chiêu lau vội mồ hôi bịn rịn trên mặt mình, sau đó mới ngắm nghía lại cả hai bức tranh, thầm cảm thán bản thân dù đã cố hết sức nhưng vẫn không thể vẽ được hết cái thần trong đó, vẫn thiếu một chút gì đó nhưng cũng đành chịu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngắm một hồi lại đâm ra buồn ngủ, hắn cuộn tròn cả hai bức lại rồi cẩn thận cất vào ngăn tủ và khóa chặt. Không ăn uống gì khác, Triển Chiêu lên thẳng giường ngủ mà lập tức chìm vào giấc ngủ không mộng mị.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho đến khi bụng hắn reo lên thì Triển Chiêu mới từ từ tỉnh dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ thì trời đã sụp tối, dù không muốn ngồi dậy nhưng việc để bao tử trống rỗng mà trước đó lại nốc kha khá lượng lớn rượu vào người khiến cả bụng hắn có chút đau âm ỉ, cộng thêm cổ họng khô rát như có lửa đốt trong đó và cả việc đầu óc hắn cứ xoay mòng mòng như chong chóng khiến Triển Chiêu không tài nào chợp mắt lại được, đành phải đi ra khỏi phòng mà tới nhà bếp, định kiếm tìm thứ gì đó bỏ bụng thì bất chợt trên đường đi, khóe mắt hắn bắt gặp một bóng người dưới cây đào đã rụng hết lá và chỉ còn lại những cành cây trơ trọi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn thẫn thờ với hình dáng mỹ lệ trước mặt, bản thân vô thức nín thở, sợ làm kinh động đến cô, đôi chân không theo ý muốn mà bước lên vài bước một cách nhẹ nhàng nhất, nhưng rồi cũng dừng lại cách cô một khoảng nhất định.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đêm, tĩnh lặng đến mức như nuốt trọn mọi âm thanh, trống rỗng đến mức khiến lòng người hoang hoải. Tựa như giữa Triển Chiêu và Hằng Nga, là một vực sâu muôn trượng chẳng thể nào vượt qua. Rõ ràng chỉ cần vươn tay ra là có thể chạm tới được nhưng cuối cùng đó chỉ là những gì bản thân hắn tự suy tưởng ra mà thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh trăng, sáng trong và thuần khiết đến nao lòng. Tựa như giữa hắn và nàng, là một đoạn tình cảm chẳng thể nào thốt nên lời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh sáng mờ ảo từ vầng trăng trong trẻo và dịu dàng rải khắp mặt đất, Hằng Nga đứng lặng yên giữa sân, ánh trăng nhàn nhạt phủ lên người làm cho cả người cô như có một vầng hào quang bao quanh, khiến cô đẹp tựa tiên nữ... Không, cô vốn dĩ là tiên nữ, và còn là tiên nữ đẹp nhất trong Tam Giới, đến mức khiến cho bản thân hắn đứng từ xa nhìn vào đã ngẩn ngơ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tựa như chỉ cần cô đứng yên tại đó, dù cho có là bóng lưng thì người ta cũng đã cảm nhận được sự cao quý, thanh nhã, không thể mạo phạm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhớ một người, là cảm giác như uống phải một ly nước lạnh, để rồi từng giọt từng giọt hóa thành nước mắt nóng hổi rơi xuống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khoảnh khắc đau lòng nhất của một người, không phải là khi nước mắt tuôn rơi, mà là khi muốn khóc nhưng lại không thể khóc. Khoảnh khắc cô đơn nhất, không phải là lúc ở một mình, mà là giữa biển người mênh mông vẫn cảm thấy lạc lõng. Khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, không phải là khi không còn lối đi, mà là khi trước mặt rõ ràng có lựa chọn, nhưng lại chẳng thể chọn; rõ ràng trong lòng để tâm, nhưng lại buộc phải giả vờ không quan tâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cả hai người cứ đứng im lặng giữa sân, từng ký ức xưa cũ lần lượt ùa về trong tâm trí Triển Chiêu. Giống hệt với quãng thời gian cô còn ở trong Khai Phong Phủ, chính mình cũng đã đứng phía sau mà ngấm ngầm dõi theo cô như vậy, cảm giác lúc đó khó mà nói cho hết, còn hiện giờ, cái thứ cảm xúc ấy lại chẳng còn lại là bao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thay vào đó là cô đơn và... một chút đề phòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh mắt hắn chợt lóe, đầu óc trở nên thanh tỉnh. Tại sao chỉ có một mình cô ở nơi này? Dương Tiễn đâu? Làm sao anh ta có thể để cô ở đây ngắm cảnh một mình được?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hồi chuông cảnh báo không ngừng vang lên trong lòng hắn, làm cho bản thân theo bản năng mà muốn lùi lại mấy bước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sợ hãi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đó là thứ mà Triển Chiêu đang cảm nhận hiện tại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cảm giác như có gì đó chẹn ở ngực, kèm theo sự cồn cào khó chịu ở bụng và bồn chồn bứt rứt...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần đầu tiên Triển Chiêu cảm nhận được thứ gọi là mong muốn bỏ chạy dù cho người trước mặt vẫn chưa làm ra hành động khiến cho bản thân nghi ngờ là không tốt cả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tuy đã cẩn thận hết mức nhưng cô vẫn phát hiện ra hắn. Hằng Nga hơi quay đầu, giọng điệu trong lời nói khiến người khác không thể biết được cô đang nghĩ gì: "Triển hộ vệ, ngươi đang tránh mặt ta?" Ánh mắt trong suốt như pha lê, tựa như có thể nhìn thấu mọi tâm can của hắn, lại tựa ánh trăng dịu dàng chiếu qua tâm hắn, khơi lên những gợn sóng lăn tăn trong cõi lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển mỗ không có, tiên tử nghĩ nhiều rồi." Triển Chiêu che dấu sự chột dạ, cố gắng làm cho giọng mình tự nhiên nhất có thể.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Làm sao hắn có thể nói có?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu muốn gặp cô nhưng lại không dám nhìn khung cảnh cô cười hạnh phúc bên cạnh người có khuôn mặt y hệt bản thân nhưng lại không phải hắn, điều đó chỉ càng khiến hắn tan nát cõi lòng thêm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và lý do nữa là đã có lúc hắn không màng tất cả mà chỉ muốn nhìn cô một lần nhưng rồi nhớ đến cái âm giọng quả quyết khi ấy... làm cho hắn từ bỏ cái mong muốn nhỏ nhoi đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Là vậy sao?" Cô cụp mắt, không nói lời nào nữa, chỉ quay lại mà ngẩng đầu, tiếp tục nhìn vào nơi xa xăm kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử, người... có tâm sự phải không?" Sau một hồi trầm mặc, hắn cất tiếng hỏi, cảm thấy bất lực với bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lẽ ra hắn nên rời đi mới phải, dù sao thì lý do làm hắn không dám gặp cô cũng một phần là vì Triển Chiêu sẽ càng khó dứt ra được mối tình đơn phương này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ là, trông thấy Hằng Nga rơi vào trầm tư như thế, hắn không nhịn được mà quan tâm đến cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển hộ vệ, người nhìn xem. Trước kia luôn là ta ở Quảng Hàn Cung rải ánh trăng xuống trần thế, không ngờ bây giờ lại đến lượt mình đứng đây ngắm vầng trăng này. Ánh trăng thực sự đẹp đến vậy sao?" Hằng Nga không trả lời thẳng câu hỏi của Triển Chiêu, mà dường như đang tự nói với chính mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đúng vậy, ánh trăng thực sự đẹp đến thế sao? Có đáng để Dương Tiễn nhìn ngắm suốt nghìn năm? Nhưng hôm nay vầng trăng có vẻ rất đẹp, xem ra Ngọc Thỏ đã làm rất tốt. Cô hài lòng nghĩ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bầu không khí lại chìm vào im lặng. Hằng Nga không nói gì thêm, chỉ ngẩng đầu nhìn lên mặt trăng. Trước kia là chàng ấy nhìn trăng sáng, còn bây giờ lại đến lượt bản thân, chủ nhân của Nguyệt cung, nhìn ánh trăng. Những chuyện trong thế gian này quả thực luôn kỳ diệu như vậy đấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đẹp lắm. Nhưng trong mắt tại hạ, vẫn không thể so bì được với trăng sáng bên cạnh." Sau lưng vang lên thanh âm trầm ấm và lần này thì đừng nói là Hằng Nga bị hắn làm cho sửng sốt mà nhìn hắn với vẻ không thể tin được là những lời này là do chính mình nói ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bản thân Triển Chiêu cũng kinh ngạc không kém, nhưng tất cả mọi lời hắn nói đều là những gì hắn suy nghĩ trong lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Triển hộ vệ, ngươi có biết mình đang nói gì không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn cô tỏ ra bối rối trước lời buột miệng của mình, không hiểu sự can đảm từ đâu đã làm cho hắn tiếp tục mở lời "Hằng Nga tiên tử, Triển mỗ biết rất rõ những lời mình nói, và cũng biết người sẽ không đáp lại nhưng tại hạ không thể kiềm được tâm tư của mình nữa..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga thoáng ngây người, nhìn người kia từng bước đi tới, ánh sáng và gió hòa quyện quanh thân, đôi mày giãn ra, khóe môi thoáng nét cười, tựa như gió mát trăng thanh, không chút vướng bụi trần. Hắn như chồi non mới nhú trên cây đại thụ che trời giữa cánh đồng bao la, trong làn gió mát lạnh của buổi đêm dần dần vươn lên, ánh sáng lốm đốm xen qua những cành cây ngoằn ngoèo, nhảy múa trên thân hình người đàn ông này. Trong lòng cô thầm cảm thán, tạo hóa quả thật thiên vị.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không chỉ tạo ra một Dương Tiễn tuấn mỹ bá khí ngút trời, mà còn sinh ra một Triển Chiêu với cùng một gương mặt nhưng phong thái hoàn toàn trái ngược.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Có lẽ đối với tiên tử, Triển Chiêu chỉ là một sự tồn tại có hay không cũng không quan trọng; nhưng với Triển Chiêu, tiên tử là sự thật duy nhất, là niềm vui, là ước mơ trọn đời trong cuộc đời tại hạ! Dù tiên tử có đối xử với tại hạ thế nào, Triển Chiêu cũng không để tâm. Chỉ cần có thể nhìn thấy tiên tử, đối với tại hạ, thế là đủ rồi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Người có biết không, Triển Chiêu từ lần đầu gặp người đã mong mỏi thế nào để trở thành người trong lòng tiên tử. Nhưng tại hạ biết, đó chỉ là ảo vọng của bản thân. Nếu thời gian quay trở lại... nếu được chọn lại một lần nữa, Triển Chiêu vẫn sẽ lựa chọn yêu tiên tử, dù kết cục có lặp lại, tại hạ cũng sẽ không bao giờ hối hận!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu nhìn dáng dấp bản thân dần hiện hữu trong đôi con ngươi đen huyền bí tựa màn đêm tĩnh lặng kia, cùng những lời vừa thốt ra, làm cho tình cảm bị đè nén bấy lâu như dòng thác vỡ òa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự cô đơn của một người, hóa thành nỗi nhớ nhung của hai người; tình cảm chân thành của hai người, gói gọn trong tâm sự của một người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì nhớ nhung mà khổ tâm, vì khổ tâm mà buồn đau, vì buồn đau mà trái tim tan nát, vì trái tim tan nát mà càng yêu sâu đậm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga quan sát người nọ từng bước đến bên cạnh, vẫn lắng nghe và giữ hướng mắt nhìn chăm chăm vào khuôn mặt giống như đúc người thương của Triển Chiêu, ánh mắt vô tình chạm phải ánh nhìn sâu thẳm của người đàn ông này. Trong đôi mắt ấy, sự dịu dàng tựa như dòng suối âm thầm chảy dưới lớp băng, mang theo hơi ấm êm dịu của mùa xuân, đủ để len lỏi qua trái tim băng giá của bất kỳ nữ tử nào trong thiên hạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ đáng tiếc, cô lại không phải người con gái ấy. Trái tim cô có thổn thức, nhưng không phải vì rung động mà là bởi cô cảm thấy đau lòng cho một người như Triển Chiêu hoàn toàn không nên dành cả trái tim hắn cho cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rõ ràng là hai người khác nhau, nhưng tính cách cố chấp này lại chẳng khác nhau chút nào. Hằng Nga đau đầu nghĩ, cố gắng làm cho người trước mặt hiểu rõ tình hình bây giờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngươi là Ngự Tiền Tứ Phẩm Đới Đao Hộ Vệ của triều đình, được chính Hoàng đế phong hiệu Ngự Miêu, tiền đồ sáng lạn, phụ nữ ái mộ ngươi nhiều vô số, trời cao đất rộng chẳng thiếu bóng hồng, ngươi!... Triển hộ vệ, hà tất vì một người vĩnh viễn không thuộc về mình mà lựa chọn con đường đau khổ? Như vậy có đáng không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga dịu dàng thuyết phục, thầm cảm thấy bản thân đã thay đổi ít nhiều so với trước kia. Nếu cô vẫn giữ được sự điềm nhiên của Quảng Hàn Cung chủ lạnh lùng lý trí, không vướng bận chuyện tình cảm, thì với trí tuệ của mình, cô sẽ không khó để nhận ra đối với những người như vậy thì dù có nói khàn tiếng, khát khô cả cổ họng, họ cũng sẽ không thay đổi quan điểm của mình. Nhưng Hằng Nga, từ khi chấp nhận con tim nơi ngực trái mình rung động mãnh liệt vì người nào đó, đã trở nên nhạy cảm với những cảm xúc từ người khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô vẫn đủ cứng rắn để đưa ra những lời từ chối quyết đoán, nhưng đối diện với Triển Chiêu, với sự chân thành và yêu thương ở đáy mắt và trong lời nói, chúng khiến cô nhớ lại một hình ảnh Dương Tiễn cũng đã trao cô những ánh mắt tương tự như vậy... làm cho cô không thể cứng lòng mà thốt lên những câu từ lạnh lùng được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần này, Triển Chiêu không né tránh ánh mắt của Hằng Nga nữa. Sự dịu dàng trong ánh nhìn ấy là chút ấm áp hiếm hoi trong cuộc đời ngắn ngủi của một phàm nhân như hắn. Đã bao lâu rồi kể từ lần cuối cùng hai người dịu dàng đối mặt nhau như thế này? Mà dù cho đó là bao lâu, tất cả giờ đây chỉ còn là ký ức, nhưng khoảnh khắc này lại là hiện thực, và nó gần gũi ở ngay trước mắt hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn mỉm cười, vẻ ôn nhu càng hiện rõ trên nét mặt "Tất cả những gì Triển Chiêu cần chỉ là vầng trăng sáng thanh cao và dịu dàng, còn nhân gian có bao nhiêu giai nhân tựa hoa hồng hay cỏ cây gì đó như người nói, với tại hạ, cũng đều là phù du thoáng qua mà thôi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Với những lời thổ lộ trực tiếp từ người nọ, cô có chút chạnh lòng. Cảm xúc của người đàn ông này dành cho bản thân càng khiến cô chẳng biết phải nói thêm gì cả. Tất cả cảm xúc đan xen trong phút chốc, khiến Hằng Nga không những cảm thấy mệt mỏi, mà còn xen lẫn cả bất lực và thương xót đối với sự si tình không nên có của người này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô không đáp lời, chỉ nhắm mắt lại. Còn người kề bên thì vẫn dán chặt ánh mắt mình vào cô, như muốn khắc sâu vào trong tâm trí và cả trái tim mình, dẫu cho biết không cần làm vậy thì Triển Chiêu cũng đã khắc ghi bóng dáng cô vào lòng từ lâu rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển hộ vệ, ta từng cứu ngươi một lần và cũng giúp ngươi một lần nữa... Hiện tại, ta muốn nhờ ngươi làm cho ta hai việc. Ngươi có thể không?" Cô chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt lúc này không còn vẻ dịu dàng mềm mại mà thay vào đó giống như mặt hồ phẳng lặng trong những ngày đông lạnh giá. Thần sắc trở lại vẻ lạnh lùng vốn có, khiến người ta không dễ đọc được cảm xúc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Có thể." Hắn mơ hồ cảm nhận sự thay đổi trong cách nói của cô, có gì đó trong lòng Triển Chiêu thôi thúc bản thân mau chạy đi, nhưng dường như có ma lực nào đó từ cô khiến hắn không thể cất bước rời đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Việc thứ nhất, ta muốn ngươi kiên định ý chí, sống thật tốt." Đôi mắt không sầu không vui của Hằng Nga lướt qua người trước mặt, "Ngươi đã làm được, và sống rất tốt."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu im lặng nhìn cô bước chậm đến trước mặt hắn. Lúc này, giữa hai người đã thu hẹp khoảng cách đến mức bản thân có thể cảm nhận được một mùi hương kỳ lạ khác ngoại trừ cái hương quế mà Triển Chiêu vẫn hay ngửi thấy ở cô, chúng vương vấn quanh tay áo trắng như tuyết, khiến người ta như muốn chìm vào giấc ngủ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh mắt trong trẻo của Hằng Nga phủ một màn sương mù, đôi môi hồng nhuận khẽ mấp máy, như tiếng thì thầm "Ta không muốn ngươi phải đau khổ và chờ đợi cả đời vì một người không đáng, vì vậy việc thứ hai, ta muốn ngươi, quên ta đi!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu dù phần nào đã đoán được trước nhưng cũng khó tránh khỏi sững sờ, nhưng hắn chỉ thấy cô đứng nguyên vị trí như vậy, cũng không làm thêm bất kỳ động tác nào khác, duy chỉ có hương thơm kia thì ngày càng nồng đậm hơn... Để rồi hắn mở to mắt, cảm giác cơ thể dường như bị rút cạn sức lực, tầm nhìn của bản thân dần trở nên lúc mờ lúc rõ, khuôn mặt Hằng Nga cũng ngày càng nhòe đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ nghe thấy giọng cô mang theo áy náy cùng tự trách, cúi đầu nhìn người kia ngã quỵ ra đất cùng với đôi mắt tràn ngập sự đau đớn. Hằng Nga nở nụ cười buồn "Tuy xóa ký ức là tàn nhẫn nhưng ta không đành lòng nhìn ngươi tự giày vò bản thân trong sự chờ đợi vô vọng không thấy rõ tương lai này."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Liễu trên cành theo gió bay dần thưa thớt, chân trời góc bể đâu thiếu cỏ thơm. Triển hộ vệ, ngươi có hiểu không? Tấm chân tình của ngươi, chỉ e rằng ta sẽ phụ lòng mất rồi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển hộ vệ, xin lỗi và cũng cảm ơn ngươi vì tất cả." Hằng Nga nhẹ nhàng nói, trong mắt cô ẩn chứa nụ cười trong trẻo, giống như một chén rượu, dịu dàng êm dịu, lại có thể khiến người ta say ngay cả trước khi uống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu trước đây Triển Chiêu có thể tận hưởng sự ấm áp đó thì hiện tại trong lòng hắn dâng trào cảm giác kinh hoàng và sợ hãi tột độ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không chỉ vì lời từ chối của cô, mà còn vì hắn cảm nhận được các ký ức về cô đang dần trôi vào quên lãng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là mùi hương đó!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn không ngờ cô sẽ "ra tay" với hắn theo cách thức này!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu không cam lòng, vì vậy nên đã cắn môi đến bật máu, mùi tanh nồng và cơn đau nhói làm cho bản thân gắng gượng được phần nào, cố giữ cho mình tỉnh táo nhất có thể, hoảng loạn vươn đôi tay run rẩy đã mất hết sức lực về phía người con gái ấy, nhưng cô đã tránh đi. Triển Chiêu cố gắng mở miệng định nói điều gì đó, nhưng lại không thể phát ra âm thanh nào, ý thức từ từ rơi vào cơn mơ hồ. Giữa sự lạnh lẽo của sương đêm, những gì đọng lại trong mắt hắn không gì khác ngoài đôi mắt đẹp đẽ của cô cùng tiếng cô thủ thỉ trong một âm giọng chỉ hai người nghe.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tạm biệt, hy vọng ngươi sẽ sớm tìm được hạnh phúc cho riêng mình."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong cơn mơ màng, bóng dáng Hằng Nga rời đi ngày càng xa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không! Không! Tiên tử, xin người đừng làm vậy, đừng mà..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trước mắt hắn sau đó mọi thứ tối sầm lại, cuối cùng rơi vào bóng đen hỗn độn, ngay cả tiếng kêu gào trong lòng cũng dần trở nên yếu ớt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mắt hắn nhắm nghiền và để tràn những giọt lệ đang đọng nơi khóe mắt xuống hai bên thái dương. Trong giấc mơ ấy, Triển Chiêu đứng chôn chân tại chỗ, mỉm cười ngắm nhìn xung quanh, hòa mình dần vào sắc thanh nhẹ với nắng ấm trải dài trên nền cỏ nhạt màu, những bông mẫu đơn đỏ hồng trộn lẫn với sắc trắng của hoa nhài lay động trong gió, những cánh hoa quế vàng mong manh tung bay phấp phới. Hắn thậm chí còn bắt được một vài cánh hoa trong đó, và rồi bản thân nghe được tiếng cười rất khẽ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu trong mơ đã đưa mắt nhìn về phía nguồn gốc phát ra âm thanh kia, tự hỏi là người nào, và đáp lại chỉ là nụ cười rạng ngời nhất như trăng rằm tháng tám, khiến lồng ngực hắn đập mạnh không sao ngừng nghỉ. Và trong giấc mộng ấy, Triển Chiêu bật cười hạnh phúc nhưng rồi bóng tối từ đâu xuất hiện đã cắn nuốt lấy từng góc một của vùng biển hoa đó, một cách bất ngờ và đột ngột, cuối cùng xung quanh hắn chỉ còn lại một mảnh tối kéo dài vô tận không thấy bến, cả cánh hoa vàng nhạt trong trong lòng bàn tay cũng tan thành hạt bụi nhỏ li ti ngay trước mặt chính mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và thế đấy, mộng rồi cũng sẽ tỉnh, chẳng ai mãi mãi là sống cùng giấc mơ ngọt ngào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong giấc mơ đẹp đẽ ấy, nhiều lời yêu thương vẫn mãi chưa được nói ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến khi hắn mở mắt ra lần nữa, bản thân đã không còn là "Triển Chiêu" của trước kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngồi dậy xoa người, cảm thấy một sự mệt mỏi không rõ tràn về khiến hắn hơi nhíu mày. Kỳ lạ thật, bản thân hắn đã quen với cực nhọc và làm việc với cường độ cao, chưa từng có gì khiến Triển Chiêu phải mệt rã người như lúc này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hơn nữa, vệt nước mắt ở mặt hắn là thế nào đây? Hắn đã mơ thấy ác mộng à? Sao lại không nhớ gì nhỉ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu lắc đầu, phớt lờ cảm giác trống rỗng trong lòng mà bắt đầu nghĩ đến tình hình hiện giờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không biết đại nhân dự định sẽ xử lý Hắc Liên Bằng thế nào đây?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Còn Âu Dương cô nương nữa, cũng không biết nàng ấy đã đi đâu mấy ngày nay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu xoay cổ, ngước mắt về hướng cửa sổ đang mở, nhìn ánh sáng ban mai rọi vào căn phòng và những vệt nắng nhảy nhót trên thân người khiến hắn có phần khó hiểu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đang là mùa xuân, cớ gì ánh nắng đang phủ lên người hắn lại có chút... nhẹ nhàng? Và vì sao từng cơn gió khẽ lướt qua mình lại mang theo cái se lạnh của không khí đầu thu?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chợt hắn phát hiện một hộp bánh đang nằm chễm chệ trên bàn. Không nén được cơn tò mò, Triển Chiêu đã rời khỏi giường và bước tới bên mặt bàn đó, vươn tay để tháo cái nắp đựng ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mùi hương thoang thoảng của đậu xanh và vỏ bánh vàng đậm hiện ra rõ ràng trong tầm mắt khiến hắn sững người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái này... là của hắn?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu lúc này trong lòng rối bời, tự hỏi mình có bao giờ thích ăn mấy đồ ngọt đâu mà lại mua nó? Chưa hết, mùa thu còn chưa tới thì làm gì có ai lại đi bán bánh Trung Thu?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn xoa cằm, cứ cho là có người bán... vậy thì còn một khả năng là có thể một ai đó trong Phủ đã nhờ hắn mua giúp?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tính mang theo tâm tình hiếu kỳ và lạ lẫm rời khỏi phòng, vậy mà vừa cởi bộ thường phục ra thì chiếc khăn trắng như tuyết và một hộp gỗ nhỏ rơi xuống đất tạo nên một âm thanh tuy không lớn nhưng đủ để làm cho hắn dứt khỏi dòng suy nghĩ, khụy một gối xuống mà nhặt lên hai thứ đồ vật này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cầm lên khăn tay mềm mại như tơ lụa, hương hoa quế ấm áp lúc có lúc không, cái sắc trắng tinh khiết ấy lấp đầy trong con người hắn khiến sâu trong thâm tâm Triển Chiêu bỗng trỗi lên cái cảm giác yêu thương vô cùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và khi mắt hắn liếc qua cây trâm cài tóc rơi ra từ hộp gỗ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mắt hắn mở lớn, dường như trong thoáng chốc, một mảnh ký ức nào đó trong đầu dấy lên nhưng không rõ ràng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chuyện gì thế này?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại sao hắn lại có những hình ảnh kỳ lạ như vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu nheo mắt, ấn đường chợt nhói đau dữ dội, trong lòng dâng lên nỗi bực bội vô cớ khó mà xua tan.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn vô thức mân mê chiếc khăn trắng trong tay, không hề nhận ra tâm trạng phiền muộn cũng dần dịu xuống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lẽ nào... khăn tay này là thuộc về Âu Dương cô nương?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ý nghĩ này vừa nảy ra liền bị một tiếng "Không" mạnh mẽ trong trái tim gạt phăng đi khiến hắn cũng giật mình với sự khẳng định tuyệt đối đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tới lúc này, Triển Chiêu không biết nên làm thế nào?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn thừ người ra một lúc, sau đó nhớ tới một người, có thể Bao đại nhân biết được gì đó thì sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghĩ là làm, hắn gấp chiếc khăn tay và cất cả cây trâm cài tóc vào người, cầm luôn hộp bánh Trung Thu theo tới thư phòng của đại nhân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ấy vậy mà, khi hắn bước đi trên hành lang, lại nhìn thấy mọi người đều đang đứng trong sân nhìn về điểm nào đó trên bầu trời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Bao đại nhân? Công Tôn tiên sinh? Mọi người đứng ở đây làm gì?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Điều kỳ lạ là vừa dứt câu, trừ đại nhân và tiên sinh thì đám người còn lại trông thể như nhìn thấy ma mà ai nấy đều lộ vẻ bất ngờ và có chút... lo lắng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển hộ vệ, ngươi tỉnh rồi à, cảm thấy trong người thế nào?" Bao Chửng lên tiếng phá vỡ bầu không khí im ắng này, thầm cẩn thận dò xét phản ứng của người thanh niên trước mặt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Bẩm đại nhân, thuộc hạ không sao. Chỉ là..." Hắn ngập ngừng, không biết có nên nói ra suy tư và nghi vấn trong lòng mình không. Dẫu gì thì nó cũng quá là mờ ảo, có khi là do hắn đã làm việc quá nhiều nên nhất thời sinh ra ảo giác vậy thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thế nào?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không có gì đâu Đại nhân. À đúng rồi, về vụ án của Hắc Liên Bằng, đại nhân chừng nào mới xử lý hắn ta? Chúng ta có cần chờ Âu Dương cô nương tới không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi người đều im phăng phắc. Sau đó, Triệu Hổ không tin nổi mà hỏi: "Huynh không nhớ gì sao?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu khó hiểu hỏi lại: "Là ý gì?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mã Hán lên tiếng, thanh âm có phần cẩn trọng hơn "Triển đại ca, Hắc Liên Bằng đã chết rồi, là chết dưới thanh kiếm của Âu Dương cô nương và khi xong việc thì cô ấy đã từ biệt chúng ta mà rời đi rồi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần này thì đến lượt bản thân Triển Chiêu ngạc nhiên, nhưng thay vì lên tiếng hỏi tại sao chính mình lại không có ký ức nào thì lời ra khỏi miệng lại là: "Còn Hằng cô nương thì sao? Cô ấy có ổn không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hả? Hắn bàng hoàng, nhận thấy lời mình có gì đó không đúng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng cô nương?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu là hỏi thăm thì Không phải nên là Âu Dương cô nương sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy người họ Hằng đó lại là ai nữa?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cả bốn huynh đệ của Khai Phong Phủ trợn tròn mắt, nhìn nhau không nói nên lời. Lúc này mới nhận ra vị đại ca của họ từ đầu đến cuối không còn thốt lên câu nào, cũng không nhúc nhích. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía người sáng suốt nhất trong bọn họ với vẻ cầu cứu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vị Âu Dương cô nương ấy tuy có chút buồn nhưng cũng không phải dạng người dễ chìm đắm vào mớ cảm xúc tiêu cực như vậy, nên ngươi không cần lo đâu." Bao Chửng ôn tồn nói, lờ đi cái tên mà Triển Chiêu đã nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn gật đầu, song chưa kịp để hắn hỏi tiếp thì Công Tôn Sách bên cạnh đã điềm đạm nói trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển hộ vệ, hẳn ngươi vẫn còn nhớ pháp chú của Hắc Liên Bằng đã đặt lên ngươi phải không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Âu Dương cô nương nói rằng tuy nó đã được phá giải nhưng hệ quả mà nó mang lại sẽ khiến bản thân ngươi dần rơi vào giấc ngủ sâu khoảng chừng vài tháng và đợi đến khi tỉnh dậy thì sẽ không nhớ gì về ký ức khi trước. Vì vậy nên ngươi không cần phải quá bận tâm về điều đó."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triển Chiêu không biết nên nói gì để có thể lột tả hết những cảm xúc đang khuấy động trong lòng hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói như ông ấy thì hắn đã ngủ được hơn ba tháng?! Trong đầu choáng váng vì lượng thông tin vừa mới tiếp thu, nhất thời đờ người ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Công Tôn tiên sinh đã kể lại toàn bộ mọi chuyện theo một cách vô cùng hợp lý mà lẽ ra hắn nghe xong thì nên tin tưởng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng đâu đó sâu trong đáy lòng, hắn vẫn có một chút ngờ vực đối với lời lẽ rất thuyết phục đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và đó là lý do khiến hắn quyết định giấu đi chuyện về hai thứ đồ vật kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Triển đại ca, cái hộp trong tay huynh là gì vậy?" Thấy vị đại nhân này ngoài mặt thì tin vào lời tiên sinh nói nhưng Trương Long nhìn ra được một tia nghi ngờ trong đôi mắt chính trực ấy, liền chuyển dời chủ đề đến thứ mà Triển Chiêu đang cầm trong tay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn lúc này mới nhớ ra mục đích ban đầu của mình là gì, bèn giơ hộp bánh này ra trước mặt mọi người: "Đại nhân, thuộc hạ vô tình nhìn thấy bánh Trung Thu này trên bàn, nghĩ là của ai đó trong Phủ nhờ thuộc hạ mua giùm nên tính tới thư phòng của đại nhân để hỏi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị