Truyện
Trước Sau
Bà cháu Cửu · Ngọc Khánh · 7/17/2025 11:40:23 AM · 0 0

Chương 6: Chợ Tết và ước mong của Cửu

Hôm ấy, chợ rất đông, thằng Cửu đi theo sau bà cụ để mua thịt, rau cho cả hai bà cháu. Sắp đến 30 tháng Chạp, vì thế khu chợ này là chợ Tết. Người ra kẻ vào tấp nập, thúng gánh củ những người bán hàng đi đi lại lại. Tiếng rao thì rất nhiều:

Bình luận đoạn
Hôm ấy, chợ rất đông, thằng Cửu đi theo sau bà cụ để mua thịt, rau cho cả hai bà cháu. Sắp đến 30 tháng Chạp, vì thế khu chợ này là chợ Tết. Người ra kẻ vào tấp nập, thúng gánh củ những người bán hàng đi đi lại lại. Tiếng rao thì rất nhiều:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ai mua lá chuối không! Lá chuối nhà tôi tốt để gói bánh chưng!

Bình luận đoạn
- Ai mua lá chuối không! Lá chuối nhà tôi tốt để gói bánh chưng!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Mua bánh giày nhà tôi nào! Có nhân đậu xanh ngon lắm!

Bình luận đoạn
- Mua bánh giày nhà tôi nào! Có nhân đậu xanh ngon lắm!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Hãy mua phở đi! Phở Hà Thành bán ở vùng này mỗi năm có một lần vào những ngày Tết thôi!

Bình luận đoạn
- Hãy mua phở đi! Phở Hà Thành bán ở vùng này mỗi năm có một lần vào những ngày Tết thôi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thôi thì đủ các loại món ăn, loại bánh. Mùi thơm của chúng hấp dẫn đến thằng Cửu. Nó nằng nặc đòi bà cụ:

Bình luận đoạn
Thôi thì đủ các loại món ăn, loại bánh. Mùi thơm của chúng hấp dẫn đến thằng Cửu. Nó nằng nặc đòi bà cụ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Bà ơi! Bà mua một cái bánh giày cho cháu ăn đỡ đói đi!

Bình luận đoạn
- Bà ơi! Bà mua một cái bánh giày cho cháu ăn đỡ đói đi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Chút nữa, khi nào bà tìm thấy hàng nó bán bánh giày thì mua cho! – Bà cụ xoa đầu thằng bé.

Bình luận đoạn
- Chút nữa, khi nào bà tìm thấy hàng nó bán bánh giày thì mua cho! – Bà cụ xoa đầu thằng bé.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà cụ tìm được thấy hàng bánh giày. Bà chỉ có số tiền ít ỏi nhưng đủ để mua hai cái bánh. Bà cúi xuống, đưa thằng Cửu đi tiếp, còn bảo nó:

Bình luận đoạn
Bà cụ tìm được thấy hàng bánh giày. Bà chỉ có số tiền ít ỏi nhưng đủ để mua hai cái bánh. Bà cúi xuống, đưa thằng Cửu đi tiếp, còn bảo nó:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ăn bánh luôn đi cháu!

Bình luận đoạn
- Ăn bánh luôn đi cháu!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng thằng Cửu chưa muốn ăn ngay. Nó đưa một cái bành giày bằng hai tay cho bà cụ rồi nói:

Bình luận đoạn
Nhưng thằng Cửu chưa muốn ăn ngay. Nó đưa một cái bành giày bằng hai tay cho bà cụ rồi nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Bà ăn đi kẻo đói. Cháu không cần ăn hai cái bánh đâu.

Bình luận đoạn
- Bà ăn đi kẻo đói. Cháu không cần ăn hai cái bánh đâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nhưng mà bà có đói như cháu đâu! – Bà cụ đáp.

Bình luận đoạn
- Nhưng mà bà có đói như cháu đâu! – Bà cụ đáp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thây kệ! Bà cứ ăn đi! Mỗi một năm mới tìm thấy hàng bánh giày thì phải ăn chứ lị!

Bình luận đoạn
- Thây kệ! Bà cứ ăn đi! Mỗi một năm mới tìm thấy hàng bánh giày thì phải ăn chứ lị!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà cụ rớt lệ cảm động. Cầm lấy cái bánh, bà cụ không làm sao ăn nổi được, có lẽ vì đây là lần đầu bà thực sự được đứa cháu mình quan tâm đến vậy. Những miếng bánh trắng phau nhão nhão, còn gửi được mùi hương của lá, rồi cảm nhận được cả hạt gạo nếp. Đang đường đi qua những hàng bán quần áo, bát đũa, thằng bé giật nảy mình hỏi:

Bình luận đoạn
Bà cụ rớt lệ cảm động. Cầm lấy cái bánh, bà cụ không làm sao ăn nổi được, có lẽ vì đây là lần đầu bà thực sự được đứa cháu mình quan tâm đến vậy. Những miếng bánh trắng phau nhão nhão, còn gửi được mùi hương của lá, rồi cảm nhận được cả hạt gạo nếp. Đang đường đi qua những hàng bán quần áo, bát đũa, thằng bé giật nảy mình hỏi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ơ? Thế bà không đủ tiền để mua ba cái bánh ạ?

Bình luận đoạn
- Ơ? Thế bà không đủ tiền để mua ba cái bánh ạ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ba cái bánh sao? Thế cái bánh con lại thì cho ai nữa hở cháu? – Bà cụ thắc mắc.

Bình luận đoạn
- Ba cái bánh sao? Thế cái bánh con lại thì cho ai nữa hở cháu? – Bà cụ thắc mắc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cái chú Đán hay sang nhà mình giúp bà ấy! Chắc giờ chú cũng đói lắm!

Bình luận đoạn
- Cái chú Đán hay sang nhà mình giúp bà ấy! Chắc giờ chú cũng đói lắm!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ối chết! Bà quên mất! – Bà cụ giật mình. – Thế bây giờ bà phải đền ơn chú ấy thế nào nhỉ?

Bình luận đoạn
- Ối chết! Bà quên mất! – Bà cụ giật mình. – Thế bây giờ bà phải đền ơn chú ấy thế nào nhỉ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Bà ạ! Nhìn bà được vui, được mạnh khỏe là chú ấy vui rồi! – Cửu nhanh nhẹn đáp.

Bình luận đoạn
- Bà ạ! Nhìn bà được vui, được mạnh khỏe là chú ấy vui rồi! – Cửu nhanh nhẹn đáp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai bà cháu cứ đi tiếp. Khi đến gần một đền thờ, Cửu phát hiện ở đó có cuộc thi chọi gà, chọi trâu, rồi đấu võ, đấu vật nữa! Nó nhìn mà thích thú lắm! Cửu lại kéo áo bà:

Bình luận đoạn
Hai bà cháu cứ đi tiếp. Khi đến gần một đền thờ, Cửu phát hiện ở đó có cuộc thi chọi gà, chọi trâu, rồi đấu võ, đấu vật nữa! Nó nhìn mà thích thú lắm! Cửu lại kéo áo bà:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Bà ơi! Cho cháu xem cái chỗ đấu Vật đằng kia đi bà! Người ta đấu hay lắm!

Bình luận đoạn
- Bà ơi! Cho cháu xem cái chỗ đấu Vật đằng kia đi bà! Người ta đấu hay lắm!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Mấy cái ông đô vật đấy hả cháu? Nào thì lại gần thử xem! – Bà cụ dắt tay thằng Cửu tới chỗ đấu vật.

Bình luận đoạn
- Mấy cái ông đô vật đấy hả cháu? Nào thì lại gần thử xem! – Bà cụ dắt tay thằng Cửu tới chỗ đấu vật.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cửu nhìn mấy ông đô vật dùng tay chân đấu với nhau mà thích thú lắm. Lúc về nhà, nó bảo bà cụ:

Bình luận đoạn
Cửu nhìn mấy ông đô vật dùng tay chân đấu với nhau mà thích thú lắm. Lúc về nhà, nó bảo bà cụ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Bà ơi! Cháu muốn đi học đấu Vật ạ!

Bình luận đoạn
- Bà ơi! Cháu muốn đi học đấu Vật ạ!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nhưng cháu ơi! Giờ nhà ta có đủ tiền đâu cháu! Ráng đợi khi nào bà kiếm đủ tiền, lúc đó bà sẽ gởi cháu cho một ông thầy để cháu ăn học.

Bình luận đoạn
- Nhưng cháu ơi! Giờ nhà ta có đủ tiền đâu cháu! Ráng đợi khi nào bà kiếm đủ tiền, lúc đó bà sẽ gởi cháu cho một ông thầy để cháu ăn học.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cửu mặt buồn bã nhìn bà, tay mân mê bộ que gỗ, dúi dúi chúng vào nhau như thể nó đang tưởng tượng ra chúng là những tay đấu vật. Nó nằm xuồng lòng bà rồi ngủ thiếp đi…

Bình luận đoạn
Cửu mặt buồn bã nhìn bà, tay mân mê bộ que gỗ, dúi dúi chúng vào nhau như thể nó đang tưởng tượng ra chúng là những tay đấu vật. Nó nằm xuồng lòng bà rồi ngủ thiếp đi…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

***

Bình luận đoạn
***

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô con gái nhà ông thầy lang Vương tên là Trúc. Không hiểu vì sao một hôm nọ, cô tự mò đến nhà của Đán, gõ cửa:

Bình luận đoạn
Cô con gái nhà ông thầy lang Vương tên là Trúc. Không hiểu vì sao một hôm nọ, cô tự mò đến nhà của Đán, gõ cửa:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Có ai ở nhà không!

Bình luận đoạn
- Có ai ở nhà không!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng cô đợi rất lâu mà không thấy ai ra mở cửa. Chàng thanh niên nọ bán rau đi qua bảo với Trúc:

Bình luận đoạn
Nhưng cô đợi rất lâu mà không thấy ai ra mở cửa. Chàng thanh niên nọ bán rau đi qua bảo với Trúc:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Hôm nay anh Đán lên rừng rồi! Chị tìm đến nhà anh Đán làm gì?

Bình luận đoạn
- Hôm nay anh Đán lên rừng rồi! Chị tìm đến nhà anh Đán làm gì?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nhà cậu có ở gần đây không? – Cô hỏi chàng thanh niên. – Khi nào anh Đán về thì tôi sang.

Bình luận đoạn
- Nhà cậu có ở gần đây không? – Cô hỏi chàng thanh niên. – Khi nào anh Đán về thì tôi sang.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

...

Bình luận đoạn
...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hồi lâu, Đán vác trên vai gánh củi to, vừa đi vừa mệt, lúc định đi vào nhà thì anh gặp ngay cô con gái ông thầy lang Vương.

Bình luận đoạn
Hồi lâu, Đán vác trên vai gánh củi to, vừa đi vừa mệt, lúc định đi vào nhà thì anh gặp ngay cô con gái ông thầy lang Vương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Sao cô lên đây mà không báo cho tôi biết? Nhẽ ra cô nên bảo tôi đưa cô đi chứ!

Bình luận đoạn
- Sao cô lên đây mà không báo cho tôi biết? Nhẽ ra cô nên bảo tôi đưa cô đi chứ!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tôi tự đi được một mình, anh chớ lo! Mà Tết rồi, anh vẫn lên rừng à?

Bình luận đoạn
- Tôi tự đi được một mình, anh chớ lo! Mà Tết rồi, anh vẫn lên rừng à?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thế không lên rừng chặt củi thì tôi sống bằng nghề gì? Cô mau vào nhà đi!

Bình luận đoạn
- Thế không lên rừng chặt củi thì tôi sống bằng nghề gì? Cô mau vào nhà đi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bước vào nhà, cô con gái thầy Vương ngạc nhiên khi vật chất có vẻ ít hơn nhà mình.

Bình luận đoạn
Bước vào nhà, cô con gái thầy Vương ngạc nhiên khi vật chất có vẻ ít hơn nhà mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thiếu thốn thật! May là thầy tôi có hỏi tôi cho anh đấy!

Bình luận đoạn
- Thiếu thốn thật! May là thầy tôi có hỏi tôi cho anh đấy!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cô thông cảm giùm tôi – Đán thở dài. – Nếu cô chê thì sau này chúng ta ở với nhau ở làng thuộc giai cấp địa chủ cũng được.

Bình luận đoạn
- Cô thông cảm giùm tôi – Đán thở dài. – Nếu cô chê thì sau này chúng ta ở với nhau ở làng thuộc giai cấp địa chủ cũng được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trúc giật mình. Cô vội nói:

Bình luận đoạn
Trúc giật mình. Cô vội nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thôi tôi xin anh đấy! Tôi xin ở nhà anh đấy! Mà anh chỉ ở một mình thôi à?

Bình luận đoạn
- Thôi tôi xin anh đấy! Tôi xin ở nhà anh đấy! Mà anh chỉ ở một mình thôi à?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ờ, không hẳn như thế, tôi còn có u nuôi.

Bình luận đoạn
- Ờ, không hẳn như thế, tôi còn có u nuôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- U ruột của anh mất rồi à? Thế u nhà anh đâu? Sao tôi không thấy?

Bình luận đoạn
- U ruột của anh mất rồi à? Thế u nhà anh đâu? Sao tôi không thấy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đi theo tôi! – Đán bảo cô gái...

Bình luận đoạn
- Đi theo tôi! – Đán bảo cô gái...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

(Còn tiếp)

Bình luận đoạn
(Còn tiếp)

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
📚

Có thể bạn sẽ thích

💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!