Chương 5: Hai chuyện quan trọng Đán bàn với bà cụ
Khi ấy là buổi tối, trăng sáng tròn, thằng Cửu đã lên giường nằm ngủ sao bữa ăn thịt nướng ngon lành. Còn mỗi Đán và bà cụ ngồi đối diện nhau trong ảnh lửa nhỏ nghi ngút. Đán nói chuyện thì thầm với bà cụ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cụ này! Khi nào con kiếm đủ tiền, con cho thằng Cửu đi học vật như cha mẹ nó khi xưa ao ước nhé?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ờ... Tôi e là khó lắm cậu ạ. Cậu vốn nghèo giống tôi rồi. – Bà cụ đáp, vẻ lo lắng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Đừng lo cụ ạ! – Đán trấn an bà cụ. - Hàng ngày đi bản củi, con kiếm về nhiều tiền lắm! Con hứa một năm nữa, con sẽ kiếm đủ tiền để cho thằng Cửu ăn học!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Tốt quá cậu ạ! – Bà cụ thốt lên phấn khích. – Nhưng mà cậu ơi, nếu cậu hỏi cưới con gái ông thầy Vương làng kia thật thì tôi biết làm sao đây? Nếu cậu sang ở rể thì ai lo cho bà cháu tôi đây! Nhờ có cậu giúp mà mấy tháng nay tôi chưa ốm một trận nào cả!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cụ ơi, nếu cụ không chê thì con dọn nhà cho cụ đến ở nhà ông thầy Vương không ạ? – Đán gợi ý cho bà cụ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Tùy cậu thôi – Bà cụ bảo. – Nhưng tôi lo quá. Cậu đã quên mất ở làng đấy vẫn còn giai cấp địa chủ à? Bà cháu tôi bị chúng nó bắt thì thật đáng tội!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Vâng cụ ạ! - Đán thở dài. – Cô con gái nhà thầy Vương cũng bị lão phú ông làng đấy dọa phải vào làm hầu gái nhà lão!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe đến đây, bà cụ cảm thấy rất bực với chế độ giai cấp địa chủ. Bà lao ra ngoài sân, kêu lên giãy nảy:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- À thế à! Thật là quá quắt, thật là đáng ghét cái bọn hào phú!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cụ ơi! Cụ đừng nổi nóng! Xin cụ bình tĩnh! – Đán vội chạy ra sân đỡ bà cụ vào nhà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bà cụ khi đã nằm trên chõng tre, nói cho Đán biết hết chuyện của mình:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Nghe hoàn cảnh cô con gái của thầy Vương làng kia, tôi thật đau xót cho chính tôi. Đán ơi, ngày xưa, khi tôi còn là thiếu nữ, vì chú tôi nợ lão phú ông trong làng chồng chất, không cỏn cách não khác, ông ấy gả tôi cho con trai lão phú ông để trả hết nợ. Tên chồng đó cùng ba bà vợ cả hành hạ tôi tàn nhẫn, tôi muốn trốn đi cũng bị con ả hầu gái phát hiện, rồi tôi bị ba bà cả đánh đến suýt ngất! Khổ quá cậu ơi! Thôi, trời cũng gần tối muộn rồi, cậu chóng về nhà nghỉ ngơi đi để mai còn lên rừng đốn củi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
***
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sáng ngày hôm sau, bà cụ đã lên sông mò tôm bắt tép, còn Đán chuẩn bị đưa thằng Cửu lên rừng dạy nó đi chặt củi. Đán kéo tay thằng Cửu đang mân mê với bộ đồ chơi que bằng gỗ, nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cửu à! Hôm nay trời đẹp, tau đưa mày lên núi chặt củi ra chợ bán nhé!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cửu vừa nghe thấy thì khóc nấc lên:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ứ không chịu đâu! Cháu muốn ở nhà! Chặt cửi chỉ càng làm cho cháu khổ thêm thôi!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Không được, nếu cứ như thế mãi, thì sau này mày sẽ biết làm cái gì đây? Nếu hôm nay lên rừng, mày mà chặt được nhiều củi, tau hứa là sẽ làm thịt nướng cho mày ăn! – Đán đáp, rồi anh bế thằng bé đi ra ngoài sân. Cửu nghe thấy Đán nói vậy nên nó nín ngay và chấp nhận theo Đán lên rừng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có tiếng gõ cửa, Đán mở cái cửa tre ra, thì ra là bà Vương, vợ ông thầy lang Vương làng kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thưa bà, bà đến gặp con có chuyện gì ạ, con chuẩn bị lên rừng rồi! – Đán lễ phép hỏi bà Vương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bà Vương đáp:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- À, tôi không dám làm phiền cậu, nếu cậu ngại mà chê làng chúng tôi ở là làng thuộc giai cấp địa chủ đáng ghét ấy, thì cậu không cần phải ở rể nhà cúng tôi đâu! Chúng tôi còn phải đi trả nợ lão phú ông trong làng đấy!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ồ, cảm ơn lòng hảo tâm của bà! Con chào bà, con lên rừng đây ạ!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đán định đi, nhưng thấy Cửu không có phản ứng gì, anh nhắc thằng bé:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Kìa Cửu! Mày chào bà cụ Vương đi! Sao không nói gì thế? Phải biết lễ phép với người nhớn chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Bà vợ thầy lang vừa béo vừa xấu, cháu chào làm gì ạ? – Cửu thắc mắc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đán đành phải nói với thằng bé:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cửu à, dù gì thì bà ấy cũng là người đàn bà tử tế và tốt bụng đấy, nếu mà không chào bà ấy thì bà ấy buồn lắm đó. Cũng như là mày cũng chẳng phải là đứa bé ngoan đâu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cửu nghe vậy thì xị mặt xuống. Nhưng rồi thằng bé cũng nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cháu tạm biệt bà Vương ạ!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thằng Cửu ngoan quá! – Bà cụ quay lại nói, rồi bóng bà ấy khuất dần. Chờ bóng bà ta biến mất hẳn, Đán mới đưa thằng Cửu lên rừng chặt củi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thời tiết đẹp thật!” – Cửu thầm nghĩ. Nó khoa chân múa tay khi nhìn thấy chim bay trên trời, vì nó muốn bay giống chúng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cửu ơi! Ngồi yên! Sắp đến rừng rồi! – Đán nhắc nhở lại nó một lần nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
(Còn tiếp)
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị