CHƯƠNG 14
Anh tròn mắt nhìn cô, trong mắt ánh lên niềm vui sướng không sao tả xiết, ngoan ngoãn há miệng để cô đút.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hmm, thật sự rất ngon, thoang thoảng thơm mùi đậu xanh, thật ngọt ngào... tựa như bản thân cô vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu đây chỉ là một giấc mơ, anh nguyện rằng từ nay không bao giờ tỉnh dậy!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cứ như vậy, người ăn người đút, không khí vô cùng hòa thuận và ấm áp, đến khi chiếc bánh trung thu đã dùng hết, cô định sẽ quay về thì lại nghe giọng nói kế bên cất lên
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga, người có thể ở lại được không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
... Để làm gì? Cô thắc mắc nhìn anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử lại gần đây, ta sẽ nói cho người nghe." Anh tỏ ra bí hiểm khiến cô vừa tò mò vừa nghi ngờ, không biết người trước mặt sẽ lại giở trò gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng cô cũng nhích tới gần anh, đến khi cả hai chỉ còn cách nhau chưa tới hai bước chân, đột nhiên một vòng tay mạnh mẽ quấn quanh eo kéo cô lại gần, sức lực bất ngờ khiến cô không kịp phòng bị mà rơi vào lồng ngực rắn chắc và mạnh mẽ, do dáng vóc cô nhỏ nhắn nên hoàn toàn lọt thỏm cả thân người vào trong lòng anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga giật mình, bên tai nghe được tiếng tim đập mạnh dữ dội, không biết là của cô hay anh hay là cả hai, nhưng lúc này gương mặt cô đã đỏ đến mức có thể vắt ra máu, đôi mắt đen láy hút hồn đó giờ ánh lên sự tức giận. Cô biết mình lại bị lừa gạt, lần này thật không thể nhượng bộ nữa!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dương Tiễn!!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mau buông ra, nếu không đừng trách ta ra tay không nương tình!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga, người im lặng một chút, người không sợ bọn thuộc hạ ta bên ngoài nghe được sao?" Thấy cô hăm dọa, anh không những không lo lắng mà lại càng muốn chọc tức cô hơn, anh cố tình nói vậy vì biết da mặt cô rất mỏng, còn bọn họ e rằng giờ dù trời có sập cũng không thể làm họ tỉnh lại được!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Với lại, cô nỡ làm anh tổn thương sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh cong môi đầy thích thú, thấy cô sau đó liền im lặng, nhưng lại cố gắng vùng vẫy khỏi vòng tay anh, như một chú mèo con bướng bỉnh. Chỉ là sức cô quá yếu, dù đã dùng cả hai tay vẫn không thể làm lung lay vòng tay đang ôm lấy eo cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tên vô liêm sỉ!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mặc kệ cho cô đang giãy dụa, anh vẫn bất vi sở động, một mực ôm chặt lấy cô, cảm thấy ở cô là một sự mềm mại không xương, êm ái hơn bất kỳ giường nệm nào, thậm chí quẩn quanh chóp mũi anh là hương thơm dịu nhẹ phát ra từ thân thể người con gái anh đang ôm vào lòng. Không hiểu tại sao... nó khiến anh rất an tâm, dần dần anh cảm thấy một cơn buồn ngủ ập tới...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đừng nháo, ta thật sự đã nhiều đêm không ngủ..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vậy thì ngươi lên giường ngủ, tại sao lại ôm ta làm gì?" Nghe thấy trong giọng nói anh có phần mệt mỏi, cô tuy còn tức giận nhưng giọng nói cũng nhẹ nhàng đi hẳn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta muốn ôm nàng ngủ..." Giọng nói anh nhỏ dần và có phần mơ màng, đôi mắt anh bắt đầu nhắm lại, cảm thấy lần đầu tiên buồn ngủ như thế
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang, ngoan, ngươi buông ta ra, ôm như vậy thì sao ngươi ngủ." Thật hết cách với người đàn ông này, sao lại như con nít như vậy. Cô biết anh làm việc rất vất vả, ở trên cung điện nhìn xuống, cô cũng nhìn thấy, người này đã không hề chợp mắt dù chỉ một chút... Nghĩ vậy nên cô thấy thương xót, thanh âm lại thêm phần dỗ dành trẻ nhỏ
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không muốn, ta muốn ôm nàng đi ngủ cơ..." Lúc này thì anh không kiềm chế nỗi nữa, anh phất tay áo biến ra một tấm nệm và ôm cô ngã xuống, chìm hẳn vào trong giấc mộng, hai tay vẫn ôm chặt lấy cô, không phút nào buông thả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một loạt hành động của anh khiến cô choáng váng, chưa kịp định hình chuyện gì xảy ra thì cô đã thấy mình đang NẰM trong vòng tay của Dương Tiễn. Chỉ là không vì vậy mà cô nhân cơ hội bỏ đi, ngược lại, trong lòng tuy bất lực nhưng cô vẫn nằm ngoan ngoãn trong vòng tay anh, sợ rằng mình vùng vẫy sẽ càng khiến anh tỉnh giấc...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
May mắn là Dương Tiễn đã ngủ say, nên không thấy được màu đỏ đã lan đến vành tai trắng nõn của cô. Cô nghiến răng nghiến lợi, tên này thật không biết xấu hổ, cố tình lợi dụng lòng thương xót của cô để đạt được mục đích của mình... trong lòng mắng như vậy, nhưng lại không cách nào thật sự nổi giận với anh... Từ đêm hôm ấy, mỗi lần nhìn thấy ánh mắt như sao trời đó mong ngóng nhìn mình cùng tình cảm dạt dào đó, cô luôn không thể nói nặng lời hay từ chối anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Biết chắc anh đã ngủ say, cô cẩn thận ngẩng đầu nhìn anh, quan sát từng đường nét trên khuôn mặt anh thật kĩ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu nói Tam Thánh Mẫu là một mỹ nhân diện mạo phi thường trong Tam Giới thì người anh trai là anh đây cũng không kém cạnh là bao... Lông mày đậm hình kiếm này, mũi cao thon này, môi mỏng đầy hấp dẫn này, quai hàm góc cạnh này, đặc biệt là đôi mắt phượng đen sâu thẳm có ngàn vì sao trong đó, rất dễ hút hồn người khác mà không thể thoát ra...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hình như cô cũng đã là nạn nhân của đôi mắt ấy rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngón tay mềm mại của cô nhẹ nhàng lướt qua các ngũ quan của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi lông mày này, đã từng vì trách nhiệm to lớn mà chưa bao giờ giãn ra, lúc nào cũng nhíu chặt lại...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi môi này cũng vậy, hình dáng môi rất đẹp, anh khi cười lại càng thêm mê hoặc lòng người, chỉ là chưa bao giờ đối với người khác cười dịu dàng, nhu tình như với cô. Còn với Tam Thánh Mẫu, Trầm Hương, nụ cười anh thể hiện ra là sự trìu mến, yêu thương, dường như anh đã dành trọn tất cả sự ấm áp và mềm mại nhất dành riêng cho gia đình và cô, khác hẳn với khi anh đối mặt với các vị thần khác. Nếu không phải cười nửa miệng thì là mím chặt đầy tức tối.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi mắt này, nếu không phải trải qua cảnh nhà tan cửa nát, ắt hẳn sẽ sáng rỡ như ngàn tinh tú trên bầu trời đêm, mà không phải là nỗi buồn man mác luôn thấp thoáng ẩn hiện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bỗng dưng cô muốn bật khóc, nhìn khuôn mặt đã gầy đi nhiều của anh, quầng thâm dưới mắt, lại có vài râu ria đã mọc trên cằm anh... Bộ dạng có phần bừa bộn này thật không giống anh thường ngày. Ánh sáng vàng nhẹ chiếu lên hai người bọn họ, soi rõ từng ngóc ngách trong căn phòng, xua tan đi bóng tối và u ám nơi đây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người này rốt cuộc đã cô độc đến mức nào? Cô buồn bã nghĩ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bây giờ, nằm trong vòng tay anh, cô có thể hình dung được, dưới khung cửa sổ là bóng lưng đơn độc cùng ngổn ngang những cảm xúc đau khổ không nói thành lời của anh. Chỉ có mình anh trong căn phòng xám lẻ loi này, chịu đựng thiên tân vạn khổ mà không một ai sẻ chia, chỉ có duy nhất ánh trăng sáng dịu dàng từ mặt trăng chiếu vào, và cũng chỉ có nó mang tới cho anh sự an ủi và kề bên anh vào những lúc đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Lý do duy nhất mà sở dĩ hắn còn sống, chính là mỗi khi đêm xuống, thì sẽ có một vầng trăng rất đẹp, rọi vào trong người của hắn, giống như một bàn tay mềm mại xoa dịu tâm hồn của hắn..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chính cô - sợi dây cứu rỗi cuối cùng của anh đã ruồng bỏ anh!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Kỳ này, cô không còn kiềm chế được nữa, đôi mắt cô đã đong đầy nước mắt, Hằng Nga vội vàng dùng hai tay bịt miệng lại, cố gắng không bật ra tiếng nức nở, cô hi vọng anh sẽ có một giấc ngủ thật ngon và sâu chứ không phải là bị thức dậy bởi tiếng khóc của cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô khóc trong nỗi đau đớn khôn nguôi, những tiếng nấc nghẹn trong họng được cô kiềm lại, khuôn mặt dần đỏ ửng lên vì khóc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô không mong được anh tha thứ, vì bản thân cô cũng không thể tha thứ cho chính mình, sau mấy ngày đóng cửa nhốt mình trong phòng, luôn chìm vào trong sự buồn rầu cùng hối hận, cô cũng dần nhận ra, bản thân có lẽ đã để ý đến anh từ khi nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không, cô đã không tức giận như vậy khi thấy anh tàn nhẫn truy sát cháu trai mình, bản thân cô vốn dĩ không phải người nói nhiều, nhưng vì không muốn để anh gánh chịu lấy sự sỉ nhục cùng nghiệp chướng giết hại người cùng dòng máu mình và dù đã tận mắt thấy anh giết chết người bạn thân thiết, cũng không từ bỏ mà thuyết phục anh, mong anh sẽ quay đầu, chỉ tiếc là cô vẫn không thể giữ sự kiên trì đó đến phút cuối cùng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không, cô đã không bỏ mặc những lời ngăn cản của Vương Mẫu để chạy xuống nhân gian cứu lấy anh, ngó lơ những hình phạt mà cô có thể phải gánh chịu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không, cô đã không dành nhiều ngày như vậy trong sự tự trách cùng oán hận bản thân đến mức, nếu không có nguyệt linh từ cây Ngọc thụ, cô thật sự đã kiệt sức mà ngất đi vì khóc quá nhiều.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không, cô đã không chú ý quan sát động thái của anh kể từ khi anh ra tuyên bố đóng cửa miễn tiếp khách, luôn lo lắng sức khỏe của anh sẽ bị ảnh hưởng bởi làm việc quá nhiều, đích thân đi làm đồ ăn cho anh, cố tình bỏ vào đó những thuốc bổ cùng linh lực ánh trăng trong cơ thể cô, như vậy khi ăn vào, sẽ có thể bồi dưỡng thêm cho anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
....
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô bàng hoàng, hóa ra ngay từ đầu, việc cô nói muốn anh theo đuổi cô, chỉ là vì muốn giữ lại chút giá trị của bản thân, là lừa người dối mình mà thôi. Thật ra cô cũng đã rung động với anh mất rồi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu việc yêu anh cùng với nỗi thương cảm áy náy này có thể làm anh vui và bù đắp được phần nào tội lỗi của cô, cô chấp nhận sánh bước cùng anh suốt phần đời còn lại, như vậy hãy để cô nuông chiều anh đi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga cảm nhận được bản thân không hề kháng cự với loại cảm giác này với Dương Tiễn, mới vỡ lẽ rằng thì ra... là chính cô từ chối thừa nhận nó, thì ra... phần cảm xúc này đã luôn tồn tại trong trái tim cô... Cô cười buồn, cô thật sự quá cố chấp, suýt chút nữa đã đánh mất người quan trọng nhất trong lòng, nếu có chuyện gì xảy ra với anh, trái tim cô sợ rằng sẽ không thể chịu nổi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vẫn chưa quá muộn để bắt đầu lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô nhìn anh lần cuối, đôi mắt vẫn còn long lanh nước mắt, sau đó nhích lại gần anh, cảm nhận được sự ấm áp yên bình trong vòng tay anh - thứ mà cô đã không có được trong nhiều năm đơn độc ở Quảng Hàn Cung.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đêm còn dài và dường như có người không thể yên giấc vì những lỗi lầm nghiêm trọng trong quá khứ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rạng rỡ ấm áp chiếu xuyên qua cửa sổ mà rơi trên hai con người đang ôm nhau ngủ. Nam thì tuấn mỹ, nữ thì xinh đẹp không ai bằng, đôi nam thanh nữ tú này thật khiến cho cả ánh mắt trời cũng phải thẹn thùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn là người tỉnh dậy đầu tiên, anh chớp chớp đôi mắt, nhận ra trời đã sáng, chỉ là tại sao cánh tay phải anh lại nặng như vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Theo phản xạ anh quay qua, liền sửng sốt
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ thấy mái tóc đen nhánh xõa tung trên cánh tay anh, một vài sợi vương trên gò má cô, gương mặt cô nhờ uống thuốc anh đưa mà đã không còn hốc hác, sáng như trăng rằm, đôi mắt xinh đẹp đó nay đã khép chặt, hàng lông mi dài khẽ rung rinh tựa như cánh bướm, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở, đặc biệt là trên khuôn mặt vẫn còn lưu lại vết tích của nước mắt, cô đã khóc cả dêm qua sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh nhìn chằm chằm vào cô, cảm thấy trong lòng ấm áp. Trước đây, anh chỉ dám nhìn cô từ đằng xa, chưa bao giờ nghĩ sẽ có cơ hội nhìn cô với khoảng cách gần như vậy. Buổi sáng thức dậy cùng người mình yêu trong vòng tay, anh đã mãn nguyện lắm rồi, hóa ra việc anh có giấc ngủ ngon như vậy, là nhờ có cô ở bên anh suốt một đêm, cô lại còn không vì anh ngủ say mà bỏ anh lại một mình!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đã lâu rồi, anh mới có giấc ngủ sảng khoái như vậy, cô đúng thật là một liều thuốc an thần tuyệt vời nhất của anh mà!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ước gì ngày nào, không, phải nói là từ bây giờ đến mãi mãi về sau, anh cũng đều có thể ôm cô vào lòng, hưởng thụ sự mềm mại cùng mùi thơm trên cơ thể cô, như vậy sẽ hạnh phúc biết bao...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một tay anh để cô gác, tay kia anh ôm chặt cô hơn, kéo cô lại gần mình, muốn ngắm nhìn thật kỹ gương mặt cô. Dẫu anh đã nhìn thấy nhiều mỹ nhân trên nhân gian, cũng như trong cuộc chiến Phong Thần, từ ngươi yêu ma chúng tiên, tất cả đều không thể đem đi so với cô...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn cố gắng nhớ lại chuyện hôm qua, chỉ nhớ là anh đã ôm cô vào lòng, rồi nói gì đó, sau đó ôm cô ngã xuống nệm, anh mơ hồ nghe được tiếng nức nở của cô, dù muốn lên tiếng hỏi, nhưng vì quá đuối sức và buồn ngủ nên anh đã để cho cơn buồn ngủ lấn át mọi thứ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh vốn dĩ chỉ muốn trừng phạt cô đôi chút, vì đã nhẫn tâm phủ nhận tình cảm của anh, khiến trái tim anh tan nát, nhưng đến khi nghe được cô đã khóc liên tục trong nhiều ngày, trái tim anh cũng đau nhói theo. Anh thở dài, cô thật đúng là khắc tinh của anh mà, may mắn là người cô cũng không quá gầy, chứng tỏ thuốc mà anh đưa cho Thỏ ngọc đã có tác dụng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng, qua sự việc tối qua, cùng vết tích trên mặt cô, anh có thể đoán được hơn phân nửa, cô đã khóc vì anh sao? Cô... có anh trong lòng à? Bây giờ chờ cô thức dậy, anh sẽ hỏi rõ ràng mọi chuyện, việc này thật sự rất quan trọng! Nếu cô không thành thật, thì cô đừng hòng bước nửa bước ra khỏi căn phòng!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quyết định xong, anh lại quay qua tiếp tục công việc vĩ đại... Đó là ngắm nhìn vẻ đẹp kiêu sa của giai nhân trong lòng, tay khẽ vén những sợi tóc còn vương trên đôi gò má cô, trong lòng thầm nghĩ, anh thật sự có thể ngắm cô như vậy mãi mãi mà không chán...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong lúc chờ đợi, anh dùng ngón tay nghịch nghịch vài lọn tóc của cô, chơi chán, anh cẩn thận dùng tay nhẹ sờ vào khuôn mặt cô, thật mịn màng, còn hơn cả da em bé nữa, lại có thêm chút mát lạnh làm anh thích thú mà sờ mãi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Xong, không thể kìm lòng được, anh cẩn thận đặt một nụ hôn lên trán cô - một nụ hôn thuần khiết và trong sáng, như muốn truyền đạt đến cô rằng tình cảm anh dành cho cô là sự chân thành toàn vẹn nhất, đó là sự tôn trọng, ngưỡng mộ, là hàm ý muốn được ở bên cô mà bảo vệ, che chở cô khỏi mọi sự nguy hiểm trên thế gian, mãi mãi không xa lìa nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh hôn cô mà lòng như lửa đốt, chỉ cần cô gật đầu đồng ý, anh nhất định sẽ không làm cô thất vọng! Trái tim anh đập rộn ràng hạnh phúc trong lồng ngực, anh có thể cảm thấy mặt anh đang đỏ dần, hơi thở gấp gáp, ánh mắt anh chuyên chú, thâm tình nhìn vào cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một con chim đại bàng tưởng chừng sẽ cô độc suốt đời này cuối cùng cũng đã tìm được cho mình tổ ấm để trở về sau nhiều ngày lang thang trong bóng đêm, nơi đó không đâu xa lạ, mà chính là trong vòng tay cô, chỉ cần nơi nào có cô, thì nơi đó chính là nhà!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống khóe mắt anh...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cha mẹ, Đại ca... Nhị Lang, cuối cùng cũng đã tìm được hạnh phúc cho bản thân mình rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dường như có cảm ứng, anh thấy đôi mắt mà anh đã luôn luôn yêu thích dần mở ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang, ngươi dậy sớm vậy." Giọng nói cô vốn dĩ đã trong trẻo, nay vì mới ngủ dậy lại càng thêm phần ngọt ngào, tựa như mật ngọt khiến người ta cam tâm tình nguyện chìm đắm vào nó, đôi mắt vì có hơi nước mà thêm phần lung linh huyền ảo, gò má pha chút hồng phớt như quả anh đào...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khiến ai đó đối diện không khỏi nuốt một ngụm, trong lòng bắt đầu ngứa ngáy, thật muốn cắn lên má cô một cái!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta đây"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngươi khóc sao?" cô lo lắng hỏi
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không có, bụi bay vào mắt thôi." Anh bình tĩnh đáp
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù hơi nghi ngờ song cô vẫn bỏ qua chủ đề đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngươi ngủ ngon không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ôm người mình yêu trong vòng tay làm sao có thể không ngủ ngon?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô trừng mắt nhìn anh, mới sáng sớm, đã giở thói ăn hiếp cô rồi, cô rộng lượng không so đo với anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh nhu tình nhìn cô, có trời mới biết, nhìn cô như vậy, trong lòng anh bây giờ đã mềm nhũn lắm rồi! Anh nghĩ, anh nên chọc tức cô nhiều hơn, vì khi ấy, cô không còn là vị tiên tử cao cao tại thượng, khí chất xa cách người vạn dặm nữa, mà đơn thuần chỉ là một cô thiếu nữ tuổi đôi mươi đang giận hờn với người yêu mình mà thôi, rất có mùi vị của nhân gian...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga" Nhưng trước hết, phải làm rõ một số chuyện đã.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Sao vậy?" Thấy anh bỗng nhiên nghiêm túc, cô cũng không khỏi căng thẳng nên nghiêm túc nhìn anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mối quan hệ hiện tại của chúng ta là gì?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh tròn mắt nhìn cô, trong mắt ánh lên niềm vui sướng không sao tả xiết, ngoan ngoãn há miệng để cô đút.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hmm, thật sự rất ngon, thoang thoảng thơm mùi đậu xanh, thật ngọt ngào... tựa như bản thân cô vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu đây chỉ là một giấc mơ, anh nguyện rằng từ nay không bao giờ tỉnh dậy!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cứ như vậy, người ăn người đút, không khí vô cùng hòa thuận và ấm áp, đến khi chiếc bánh trung thu đã dùng hết, cô định sẽ quay về thì lại nghe giọng nói kế bên cất lên
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga, người có thể ở lại được không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
... Để làm gì? Cô thắc mắc nhìn anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử lại gần đây, ta sẽ nói cho người nghe." Anh tỏ ra bí hiểm khiến cô vừa tò mò vừa nghi ngờ, không biết người trước mặt sẽ lại giở trò gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng cô cũng nhích tới gần anh, đến khi cả hai chỉ còn cách nhau chưa tới hai bước chân, đột nhiên một vòng tay mạnh mẽ quấn quanh eo kéo cô lại gần, sức lực bất ngờ khiến cô không kịp phòng bị mà rơi vào lồng ngực rắn chắc và mạnh mẽ, do dáng vóc cô nhỏ nhắn nên hoàn toàn lọt thỏm cả thân người vào trong lòng anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga giật mình, bên tai nghe được tiếng tim đập mạnh dữ dội, không biết là của cô hay anh hay là cả hai, nhưng lúc này gương mặt cô đã đỏ đến mức có thể vắt ra máu, đôi mắt đen láy hút hồn đó giờ ánh lên sự tức giận. Cô biết mình lại bị lừa gạt, lần này thật không thể nhượng bộ nữa!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dương Tiễn!!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mau buông ra, nếu không đừng trách ta ra tay không nương tình!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga, người im lặng một chút, người không sợ bọn thuộc hạ ta bên ngoài nghe được sao?" Thấy cô hăm dọa, anh không những không lo lắng mà lại càng muốn chọc tức cô hơn, anh cố tình nói vậy vì biết da mặt cô rất mỏng, còn bọn họ e rằng giờ dù trời có sập cũng không thể làm họ tỉnh lại được!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Với lại, cô nỡ làm anh tổn thương sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh cong môi đầy thích thú, thấy cô sau đó liền im lặng, nhưng lại cố gắng vùng vẫy khỏi vòng tay anh, như một chú mèo con bướng bỉnh. Chỉ là sức cô quá yếu, dù đã dùng cả hai tay vẫn không thể làm lung lay vòng tay đang ôm lấy eo cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tên vô liêm sỉ!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mặc kệ cho cô đang giãy dụa, anh vẫn bất vi sở động, một mực ôm chặt lấy cô, cảm thấy ở cô là một sự mềm mại không xương, êm ái hơn bất kỳ giường nệm nào, thậm chí quẩn quanh chóp mũi anh là hương thơm dịu nhẹ phát ra từ thân thể người con gái anh đang ôm vào lòng. Không hiểu tại sao... nó khiến anh rất an tâm, dần dần anh cảm thấy một cơn buồn ngủ ập tới...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đừng nháo, ta thật sự đã nhiều đêm không ngủ..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Vậy thì ngươi lên giường ngủ, tại sao lại ôm ta làm gì?" Nghe thấy trong giọng nói anh có phần mệt mỏi, cô tuy còn tức giận nhưng giọng nói cũng nhẹ nhàng đi hẳn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta muốn ôm nàng ngủ..." Giọng nói anh nhỏ dần và có phần mơ màng, đôi mắt anh bắt đầu nhắm lại, cảm thấy lần đầu tiên buồn ngủ như thế
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang, ngoan, ngươi buông ta ra, ôm như vậy thì sao ngươi ngủ." Thật hết cách với người đàn ông này, sao lại như con nít như vậy. Cô biết anh làm việc rất vất vả, ở trên cung điện nhìn xuống, cô cũng nhìn thấy, người này đã không hề chợp mắt dù chỉ một chút... Nghĩ vậy nên cô thấy thương xót, thanh âm lại thêm phần dỗ dành trẻ nhỏ
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không muốn, ta muốn ôm nàng đi ngủ cơ..." Lúc này thì anh không kiềm chế nỗi nữa, anh phất tay áo biến ra một tấm nệm và ôm cô ngã xuống, chìm hẳn vào trong giấc mộng, hai tay vẫn ôm chặt lấy cô, không phút nào buông thả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một loạt hành động của anh khiến cô choáng váng, chưa kịp định hình chuyện gì xảy ra thì cô đã thấy mình đang NẰM trong vòng tay của Dương Tiễn. Chỉ là không vì vậy mà cô nhân cơ hội bỏ đi, ngược lại, trong lòng tuy bất lực nhưng cô vẫn nằm ngoan ngoãn trong vòng tay anh, sợ rằng mình vùng vẫy sẽ càng khiến anh tỉnh giấc...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
May mắn là Dương Tiễn đã ngủ say, nên không thấy được màu đỏ đã lan đến vành tai trắng nõn của cô. Cô nghiến răng nghiến lợi, tên này thật không biết xấu hổ, cố tình lợi dụng lòng thương xót của cô để đạt được mục đích của mình... trong lòng mắng như vậy, nhưng lại không cách nào thật sự nổi giận với anh... Từ đêm hôm ấy, mỗi lần nhìn thấy ánh mắt như sao trời đó mong ngóng nhìn mình cùng tình cảm dạt dào đó, cô luôn không thể nói nặng lời hay từ chối anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Biết chắc anh đã ngủ say, cô cẩn thận ngẩng đầu nhìn anh, quan sát từng đường nét trên khuôn mặt anh thật kĩ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu nói Tam Thánh Mẫu là một mỹ nhân diện mạo phi thường trong Tam Giới thì người anh trai là anh đây cũng không kém cạnh là bao... Lông mày đậm hình kiếm này, mũi cao thon này, môi mỏng đầy hấp dẫn này, quai hàm góc cạnh này, đặc biệt là đôi mắt phượng đen sâu thẳm có ngàn vì sao trong đó, rất dễ hút hồn người khác mà không thể thoát ra...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hình như cô cũng đã là nạn nhân của đôi mắt ấy rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngón tay mềm mại của cô nhẹ nhàng lướt qua các ngũ quan của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi lông mày này, đã từng vì trách nhiệm to lớn mà chưa bao giờ giãn ra, lúc nào cũng nhíu chặt lại...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi môi này cũng vậy, hình dáng môi rất đẹp, anh khi cười lại càng thêm mê hoặc lòng người, chỉ là chưa bao giờ đối với người khác cười dịu dàng, nhu tình như với cô. Còn với Tam Thánh Mẫu, Trầm Hương, nụ cười anh thể hiện ra là sự trìu mến, yêu thương, dường như anh đã dành trọn tất cả sự ấm áp và mềm mại nhất dành riêng cho gia đình và cô, khác hẳn với khi anh đối mặt với các vị thần khác. Nếu không phải cười nửa miệng thì là mím chặt đầy tức tối.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi mắt này, nếu không phải trải qua cảnh nhà tan cửa nát, ắt hẳn sẽ sáng rỡ như ngàn tinh tú trên bầu trời đêm, mà không phải là nỗi buồn man mác luôn thấp thoáng ẩn hiện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bỗng dưng cô muốn bật khóc, nhìn khuôn mặt đã gầy đi nhiều của anh, quầng thâm dưới mắt, lại có vài râu ria đã mọc trên cằm anh... Bộ dạng có phần bừa bộn này thật không giống anh thường ngày. Ánh sáng vàng nhẹ chiếu lên hai người bọn họ, soi rõ từng ngóc ngách trong căn phòng, xua tan đi bóng tối và u ám nơi đây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người này rốt cuộc đã cô độc đến mức nào? Cô buồn bã nghĩ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bây giờ, nằm trong vòng tay anh, cô có thể hình dung được, dưới khung cửa sổ là bóng lưng đơn độc cùng ngổn ngang những cảm xúc đau khổ không nói thành lời của anh. Chỉ có mình anh trong căn phòng xám lẻ loi này, chịu đựng thiên tân vạn khổ mà không một ai sẻ chia, chỉ có duy nhất ánh trăng sáng dịu dàng từ mặt trăng chiếu vào, và cũng chỉ có nó mang tới cho anh sự an ủi và kề bên anh vào những lúc đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Lý do duy nhất mà sở dĩ hắn còn sống, chính là mỗi khi đêm xuống, thì sẽ có một vầng trăng rất đẹp, rọi vào trong người của hắn, giống như một bàn tay mềm mại xoa dịu tâm hồn của hắn..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chính cô - sợi dây cứu rỗi cuối cùng của anh đã ruồng bỏ anh!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Kỳ này, cô không còn kiềm chế được nữa, đôi mắt cô đã đong đầy nước mắt, Hằng Nga vội vàng dùng hai tay bịt miệng lại, cố gắng không bật ra tiếng nức nở, cô hi vọng anh sẽ có một giấc ngủ thật ngon và sâu chứ không phải là bị thức dậy bởi tiếng khóc của cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô khóc trong nỗi đau đớn khôn nguôi, những tiếng nấc nghẹn trong họng được cô kiềm lại, khuôn mặt dần đỏ ửng lên vì khóc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô không mong được anh tha thứ, vì bản thân cô cũng không thể tha thứ cho chính mình, sau mấy ngày đóng cửa nhốt mình trong phòng, luôn chìm vào trong sự buồn rầu cùng hối hận, cô cũng dần nhận ra, bản thân có lẽ đã để ý đến anh từ khi nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không, cô đã không tức giận như vậy khi thấy anh tàn nhẫn truy sát cháu trai mình, bản thân cô vốn dĩ không phải người nói nhiều, nhưng vì không muốn để anh gánh chịu lấy sự sỉ nhục cùng nghiệp chướng giết hại người cùng dòng máu mình và dù đã tận mắt thấy anh giết chết người bạn thân thiết, cũng không từ bỏ mà thuyết phục anh, mong anh sẽ quay đầu, chỉ tiếc là cô vẫn không thể giữ sự kiên trì đó đến phút cuối cùng...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không, cô đã không bỏ mặc những lời ngăn cản của Vương Mẫu để chạy xuống nhân gian cứu lấy anh, ngó lơ những hình phạt mà cô có thể phải gánh chịu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không, cô đã không dành nhiều ngày như vậy trong sự tự trách cùng oán hận bản thân đến mức, nếu không có nguyệt linh từ cây Ngọc thụ, cô thật sự đã kiệt sức mà ngất đi vì khóc quá nhiều.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không, cô đã không chú ý quan sát động thái của anh kể từ khi anh ra tuyên bố đóng cửa miễn tiếp khách, luôn lo lắng sức khỏe của anh sẽ bị ảnh hưởng bởi làm việc quá nhiều, đích thân đi làm đồ ăn cho anh, cố tình bỏ vào đó những thuốc bổ cùng linh lực ánh trăng trong cơ thể cô, như vậy khi ăn vào, sẽ có thể bồi dưỡng thêm cho anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
....
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô bàng hoàng, hóa ra ngay từ đầu, việc cô nói muốn anh theo đuổi cô, chỉ là vì muốn giữ lại chút giá trị của bản thân, là lừa người dối mình mà thôi. Thật ra cô cũng đã rung động với anh mất rồi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu việc yêu anh cùng với nỗi thương cảm áy náy này có thể làm anh vui và bù đắp được phần nào tội lỗi của cô, cô chấp nhận sánh bước cùng anh suốt phần đời còn lại, như vậy hãy để cô nuông chiều anh đi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga cảm nhận được bản thân không hề kháng cự với loại cảm giác này với Dương Tiễn, mới vỡ lẽ rằng thì ra... là chính cô từ chối thừa nhận nó, thì ra... phần cảm xúc này đã luôn tồn tại trong trái tim cô... Cô cười buồn, cô thật sự quá cố chấp, suýt chút nữa đã đánh mất người quan trọng nhất trong lòng, nếu có chuyện gì xảy ra với anh, trái tim cô sợ rằng sẽ không thể chịu nổi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vẫn chưa quá muộn để bắt đầu lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô nhìn anh lần cuối, đôi mắt vẫn còn long lanh nước mắt, sau đó nhích lại gần anh, cảm nhận được sự ấm áp yên bình trong vòng tay anh - thứ mà cô đã không có được trong nhiều năm đơn độc ở Quảng Hàn Cung.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đêm còn dài và dường như có người không thể yên giấc vì những lỗi lầm nghiêm trọng trong quá khứ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rạng rỡ ấm áp chiếu xuyên qua cửa sổ mà rơi trên hai con người đang ôm nhau ngủ. Nam thì tuấn mỹ, nữ thì xinh đẹp không ai bằng, đôi nam thanh nữ tú này thật khiến cho cả ánh mắt trời cũng phải thẹn thùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn là người tỉnh dậy đầu tiên, anh chớp chớp đôi mắt, nhận ra trời đã sáng, chỉ là tại sao cánh tay phải anh lại nặng như vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Theo phản xạ anh quay qua, liền sửng sốt
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ thấy mái tóc đen nhánh xõa tung trên cánh tay anh, một vài sợi vương trên gò má cô, gương mặt cô nhờ uống thuốc anh đưa mà đã không còn hốc hác, sáng như trăng rằm, đôi mắt xinh đẹp đó nay đã khép chặt, hàng lông mi dài khẽ rung rinh tựa như cánh bướm, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở, đặc biệt là trên khuôn mặt vẫn còn lưu lại vết tích của nước mắt, cô đã khóc cả dêm qua sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh nhìn chằm chằm vào cô, cảm thấy trong lòng ấm áp. Trước đây, anh chỉ dám nhìn cô từ đằng xa, chưa bao giờ nghĩ sẽ có cơ hội nhìn cô với khoảng cách gần như vậy. Buổi sáng thức dậy cùng người mình yêu trong vòng tay, anh đã mãn nguyện lắm rồi, hóa ra việc anh có giấc ngủ ngon như vậy, là nhờ có cô ở bên anh suốt một đêm, cô lại còn không vì anh ngủ say mà bỏ anh lại một mình!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đã lâu rồi, anh mới có giấc ngủ sảng khoái như vậy, cô đúng thật là một liều thuốc an thần tuyệt vời nhất của anh mà!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ước gì ngày nào, không, phải nói là từ bây giờ đến mãi mãi về sau, anh cũng đều có thể ôm cô vào lòng, hưởng thụ sự mềm mại cùng mùi thơm trên cơ thể cô, như vậy sẽ hạnh phúc biết bao...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một tay anh để cô gác, tay kia anh ôm chặt cô hơn, kéo cô lại gần mình, muốn ngắm nhìn thật kỹ gương mặt cô. Dẫu anh đã nhìn thấy nhiều mỹ nhân trên nhân gian, cũng như trong cuộc chiến Phong Thần, từ ngươi yêu ma chúng tiên, tất cả đều không thể đem đi so với cô...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn cố gắng nhớ lại chuyện hôm qua, chỉ nhớ là anh đã ôm cô vào lòng, rồi nói gì đó, sau đó ôm cô ngã xuống nệm, anh mơ hồ nghe được tiếng nức nở của cô, dù muốn lên tiếng hỏi, nhưng vì quá đuối sức và buồn ngủ nên anh đã để cho cơn buồn ngủ lấn át mọi thứ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh vốn dĩ chỉ muốn trừng phạt cô đôi chút, vì đã nhẫn tâm phủ nhận tình cảm của anh, khiến trái tim anh tan nát, nhưng đến khi nghe được cô đã khóc liên tục trong nhiều ngày, trái tim anh cũng đau nhói theo. Anh thở dài, cô thật đúng là khắc tinh của anh mà, may mắn là người cô cũng không quá gầy, chứng tỏ thuốc mà anh đưa cho Thỏ ngọc đã có tác dụng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng, qua sự việc tối qua, cùng vết tích trên mặt cô, anh có thể đoán được hơn phân nửa, cô đã khóc vì anh sao? Cô... có anh trong lòng à? Bây giờ chờ cô thức dậy, anh sẽ hỏi rõ ràng mọi chuyện, việc này thật sự rất quan trọng! Nếu cô không thành thật, thì cô đừng hòng bước nửa bước ra khỏi căn phòng!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quyết định xong, anh lại quay qua tiếp tục công việc vĩ đại... Đó là ngắm nhìn vẻ đẹp kiêu sa của giai nhân trong lòng, tay khẽ vén những sợi tóc còn vương trên đôi gò má cô, trong lòng thầm nghĩ, anh thật sự có thể ngắm cô như vậy mãi mãi mà không chán...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong lúc chờ đợi, anh dùng ngón tay nghịch nghịch vài lọn tóc của cô, chơi chán, anh cẩn thận dùng tay nhẹ sờ vào khuôn mặt cô, thật mịn màng, còn hơn cả da em bé nữa, lại có thêm chút mát lạnh làm anh thích thú mà sờ mãi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Xong, không thể kìm lòng được, anh cẩn thận đặt một nụ hôn lên trán cô - một nụ hôn thuần khiết và trong sáng, như muốn truyền đạt đến cô rằng tình cảm anh dành cho cô là sự chân thành toàn vẹn nhất, đó là sự tôn trọng, ngưỡng mộ, là hàm ý muốn được ở bên cô mà bảo vệ, che chở cô khỏi mọi sự nguy hiểm trên thế gian, mãi mãi không xa lìa nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh hôn cô mà lòng như lửa đốt, chỉ cần cô gật đầu đồng ý, anh nhất định sẽ không làm cô thất vọng! Trái tim anh đập rộn ràng hạnh phúc trong lồng ngực, anh có thể cảm thấy mặt anh đang đỏ dần, hơi thở gấp gáp, ánh mắt anh chuyên chú, thâm tình nhìn vào cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một con chim đại bàng tưởng chừng sẽ cô độc suốt đời này cuối cùng cũng đã tìm được cho mình tổ ấm để trở về sau nhiều ngày lang thang trong bóng đêm, nơi đó không đâu xa lạ, mà chính là trong vòng tay cô, chỉ cần nơi nào có cô, thì nơi đó chính là nhà!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống khóe mắt anh...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cha mẹ, Đại ca... Nhị Lang, cuối cùng cũng đã tìm được hạnh phúc cho bản thân mình rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dường như có cảm ứng, anh thấy đôi mắt mà anh đã luôn luôn yêu thích dần mở ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang, ngươi dậy sớm vậy." Giọng nói cô vốn dĩ đã trong trẻo, nay vì mới ngủ dậy lại càng thêm phần ngọt ngào, tựa như mật ngọt khiến người ta cam tâm tình nguyện chìm đắm vào nó, đôi mắt vì có hơi nước mà thêm phần lung linh huyền ảo, gò má pha chút hồng phớt như quả anh đào...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khiến ai đó đối diện không khỏi nuốt một ngụm, trong lòng bắt đầu ngứa ngáy, thật muốn cắn lên má cô một cái!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta đây"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngươi khóc sao?" cô lo lắng hỏi
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không có, bụi bay vào mắt thôi." Anh bình tĩnh đáp
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù hơi nghi ngờ song cô vẫn bỏ qua chủ đề đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ngươi ngủ ngon không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ôm người mình yêu trong vòng tay làm sao có thể không ngủ ngon?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô trừng mắt nhìn anh, mới sáng sớm, đã giở thói ăn hiếp cô rồi, cô rộng lượng không so đo với anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh nhu tình nhìn cô, có trời mới biết, nhìn cô như vậy, trong lòng anh bây giờ đã mềm nhũn lắm rồi! Anh nghĩ, anh nên chọc tức cô nhiều hơn, vì khi ấy, cô không còn là vị tiên tử cao cao tại thượng, khí chất xa cách người vạn dặm nữa, mà đơn thuần chỉ là một cô thiếu nữ tuổi đôi mươi đang giận hờn với người yêu mình mà thôi, rất có mùi vị của nhân gian...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga" Nhưng trước hết, phải làm rõ một số chuyện đã.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Sao vậy?" Thấy anh bỗng nhiên nghiêm túc, cô cũng không khỏi căng thẳng nên nghiêm túc nhìn anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mối quan hệ hiện tại của chúng ta là gì?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị