[Tiễn Nga - 戬娥] Nhất Nhãn Vạn Niên, Nhất Thành Bất Biến

Truyện
Trước Sau

Cả Chân Vương Điện cứ liên tục làm việc như thế, không ăn không uống, đóng cửa miễn tiếp khách suốt nhiều ngày như vậy, anh thậm chí còn không chợp mắt mà hoạt động gần như hết công suất vào việc chỉnh sửa Thiên Điều. Đến mức mà trên dưới Thần điện bây giờ, ai nấy đều như bị vắt kiệt toàn bộ sức lực, dưới hai mắt của mỗi người đều xuất hiện 1 quầng đen khá sâu, đôi mắt thì sưng đỏ, như là bị tẩu hỏa nhập ma, các vành tơ máu thì hiện rõ trong tròng mắt của anh, khuôn mặt bơ phờ, hốc hác, dù cho anh có khỏe mạnh đến đâu thì việc không ngủ suốt mấy đêm liền như vậy cũng khiến bản thân gần như kiệt sức...

Bình luận đoạn
Cả Chân Vương Điện cứ liên tục làm việc như thế, không ăn không uống, đóng cửa miễn tiếp khách suốt nhiều ngày như vậy, anh thậm chí còn không chợp mắt mà hoạt động gần như hết công suất vào việc chỉnh sửa Thiên Điều. Đến mức mà trên dưới Thần điện bây giờ, ai nấy đều như bị vắt kiệt toàn bộ sức lực, dưới hai mắt của mỗi người đều xuất hiện 1 quầng đen khá sâu, đôi mắt thì sưng đỏ, như là bị tẩu hỏa nhập ma, các vành tơ máu thì hiện rõ trong tròng mắt của anh, khuôn mặt bơ phờ, hốc hác, dù cho anh có khỏe mạnh đến đâu thì việc không ngủ suốt mấy đêm liền như vậy cũng khiến bản thân gần như kiệt sức...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cố gắng căng mi mắt mình ra, lại phát hiện mí mắt mình nặng trĩu, như thể nó không còn tha thiết gì hơn ngoài việc nghỉ ngơi một giấc. Dương Tiễn ngẩng đầu lên, vặn cổ một chút cho tỉnh táo, lại nhìn thấy Hao Thiên Khuyển cùng anh em Mai Sơn đã lăn quay ra ngủ như chết.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cố gắng căng mi mắt mình ra, lại phát hiện mí mắt mình nặng trĩu, như thể nó không còn tha thiết gì hơn ngoài việc nghỉ ngơi một giấc. Dương Tiễn ngẩng đầu lên, vặn cổ một chút cho tỉnh táo, lại nhìn thấy Hao Thiên Khuyển cùng anh em Mai Sơn đã lăn quay ra ngủ như chết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh phì cười, cảm thấy bất lực, nhưng cũng không nỡ kêu mọi người dậy, dù sao công việc cũng đã xong hơn một nửa, để mọi người ngủ một giấc vậy.

Bình luận đoạn
Anh phì cười, cảm thấy bất lực, nhưng cũng không nỡ kêu mọi người dậy, dù sao công việc cũng đã xong hơn một nửa, để mọi người ngủ một giấc vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn dù mệt nhưng nghĩ đến kết quả mình sắp đạt được, anh mỉm cười ngọt ngào. Hằng Nga, nàng sẽ là của ta sớm thôi. Đôi mắt vì mất ngủ mà đầy tơ máu bao quanh, nhưng nhìn kĩ sẽ thấy, ẩn sâu trong đó là sự u ám cùng điên cuồng đang chực chờ bộc phát.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn dù mệt nhưng nghĩ đến kết quả mình sắp đạt được, anh mỉm cười ngọt ngào. Hằng Nga, nàng sẽ là của ta sớm thôi. Đôi mắt vì mất ngủ mà đầy tơ máu bao quanh, nhưng nhìn kĩ sẽ thấy, ẩn sâu trong đó là sự u ám cùng điên cuồng đang chực chờ bộc phát.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hít một hơi thật sâu, anh lắc đầu để xua đi những ý nghĩ đó, theo thường lệ mà ngẩng đầu vọng nguyệt. Ánh trăng đêm nay vẫn đẹp như ngày nào. Dù không ra ngoài nhưng mọi tin tức, sở thích của cô đều bị anh nắm giữ trong lòng bàn tay, Thỏ ngọc của cô chính là "nội gián" mà anh cài vào, dù sao thì nó là sủng vật của cô, khi hóa hình lại là một tiểu cô nương dễ thương khả ái, lại thành thật, hơn nữa cũng thân với Hao Thiên Khuyển, nên dĩ nhiên anh sẽ ưu ái, cho nó thưởng thức vài món ngon của Chân Vương Điện, thỉnh thoảng vô tình sẽ hỏi thăm tin tức về cô. Ngọc thỏ ngây thơ thẳng thắn, chỉ biết người trước mặt thật sự rất tốt, luôn cho nó ăn rất nhiều món ngon, nó cũng biết người này rất yêu tỷ tỷ mình, nên là luôn đáp lại một cách thành thật và rõ ràng nhất, hoàn toàn không nhận ra, mình đang vô ý "bán" đi tỷ tỷ mình!

Bình luận đoạn
Hít một hơi thật sâu, anh lắc đầu để xua đi những ý nghĩ đó, theo thường lệ mà ngẩng đầu vọng nguyệt. Ánh trăng đêm nay vẫn đẹp như ngày nào. Dù không ra ngoài nhưng mọi tin tức, sở thích của cô đều bị anh nắm giữ trong lòng bàn tay, Thỏ ngọc của cô chính là "nội gián" mà anh cài vào, dù sao thì nó là sủng vật của cô, khi hóa hình lại là một tiểu cô nương dễ thương khả ái, lại thành thật, hơn nữa cũng thân với Hao Thiên Khuyển, nên dĩ nhiên anh sẽ ưu ái, cho nó thưởng thức vài món ngon của Chân Vương Điện, thỉnh thoảng vô tình sẽ hỏi thăm tin tức về cô. Ngọc thỏ ngây thơ thẳng thắn, chỉ biết người trước mặt thật sự rất tốt, luôn cho nó ăn rất nhiều món ngon, nó cũng biết người này rất yêu tỷ tỷ mình, nên là luôn đáp lại một cách thành thật và rõ ràng nhất, hoàn toàn không nhận ra, mình đang vô ý "bán" đi tỷ tỷ mình!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tỷ tỷ ta từ lần cuối tan triều, không hiểu vì sao khi về đến Quảng Hàn Cung lại buồn bã và khóc rất nhiều. Dù ta có hỏi cỡ nào, tỷ ấy chỉ lắc đầu không nói, đôi khi tỷ lại lại lẩm bẩm một mình, gì mà Ta đã sai rồi, ta không nên đối xử tàn nhẫn như vậy với người đó. Chân Quân, tỷ tỷ ta thật sự sẽ không sao chứ? Tỷ ấy ngay cả trong giấc mộng cũng rơi nước mắt rất nhiều, gương mặt ngày càng ốm, người cũng gầy đi nữa... ta thật sự sợ tỷ ấy sẽ khóc đến mù mắt mất!"

Bình luận đoạn
"Tỷ tỷ ta từ lần cuối tan triều, không hiểu vì sao khi về đến Quảng Hàn Cung lại buồn bã và khóc rất nhiều. Dù ta có hỏi cỡ nào, tỷ ấy chỉ lắc đầu không nói, đôi khi tỷ lại lại lẩm bẩm một mình, gì mà Ta đã sai rồi, ta không nên đối xử tàn nhẫn như vậy với người đó. Chân Quân, tỷ tỷ ta thật sự sẽ không sao chứ? Tỷ ấy ngay cả trong giấc mộng cũng rơi nước mắt rất nhiều, gương mặt ngày càng ốm, người cũng gầy đi nữa... ta thật sự sợ tỷ ấy sẽ khóc đến mù mắt mất!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngọc thỏ buồn bã nói, nó chỉ là linh vật nhỏ bé, may mắn được Hằng Nga tỷ tỷ đem lên cung trăng mà tu luyện, nương nhờ vào hấp thụ nguyệt linh mà có thể hóa thành hình người, chỉ là không kéo dài được lâu. Quan trọng hơn, tình cảm giữa nó và Hằng Nga tỷ từ lâu đã không chỉ là tình cảm giữa chủ tớ với nhau, mà nó đã phát triển thành tình tỷ - muội thân thiết. Vì vậy, khi lần đầu nhìn thấy tình trạng bất thường của tỷ tỷ, nó rất lo lắng, cũng không hiểu nguyên nhân khiến tỷ ấy khóc, lại không thể chia sẻ nỗi bất an này với ai khác, nó rất bứt rứt và buồn chán...

Bình luận đoạn
Ngọc thỏ buồn bã nói, nó chỉ là linh vật nhỏ bé, may mắn được Hằng Nga tỷ tỷ đem lên cung trăng mà tu luyện, nương nhờ vào hấp thụ nguyệt linh mà có thể hóa thành hình người, chỉ là không kéo dài được lâu. Quan trọng hơn, tình cảm giữa nó và Hằng Nga tỷ từ lâu đã không chỉ là tình cảm giữa chủ tớ với nhau, mà nó đã phát triển thành tình tỷ - muội thân thiết. Vì vậy, khi lần đầu nhìn thấy tình trạng bất thường của tỷ tỷ, nó rất lo lắng, cũng không hiểu nguyên nhân khiến tỷ ấy khóc, lại không thể chia sẻ nỗi bất an này với ai khác, nó rất bứt rứt và buồn chán...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cũng may, nó có quen biết với Hao Thiên Khuyển, nhân lúc tỷ tỷ ngủ, nó liền lén tới chơi Chân Quân Điện. Ở đây, nó có thể tâm sự mọi điều mà nó muốn!

Bình luận đoạn
Cũng may, nó có quen biết với Hao Thiên Khuyển, nhân lúc tỷ tỷ ngủ, nó liền lén tới chơi Chân Quân Điện. Ở đây, nó có thể tâm sự mọi điều mà nó muốn!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nghe xong chỉ gật đầu, mở miệng an ủi Ngọc thỏ:

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nghe xong chỉ gật đầu, mở miệng an ủi Ngọc thỏ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi đừng quá lo lắng, có thể tỷ tỷ ngươi trong lòng có nút thắt gì đó, tạm thời hiện tại không thể xử lý được nên mới khóc như vậy. Ngươi cứ để ý tình trạng của tiên tử, nếu có gì lạ liền tới bẩm báo với ta!"

Bình luận đoạn
"Ngươi đừng quá lo lắng, có thể tỷ tỷ ngươi trong lòng có nút thắt gì đó, tạm thời hiện tại không thể xử lý được nên mới khóc như vậy. Ngươi cứ để ý tình trạng của tiên tử, nếu có gì lạ liền tới bẩm báo với ta!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Được, ta biết rồi, nhưng... tỷ tỷ ta khóc nhiều vậy, mắt sẽ không sao chứ?"

Bình luận đoạn
"Được, ta biết rồi, nhưng... tỷ tỷ ta khóc nhiều vậy, mắt sẽ không sao chứ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn suy nghĩ một lúc, lại biến ra một lọ đan dược màu ngọc bích, đưa cho Thỏ ngọc, dặn rằng:

Bình luận đoạn
Dương Tiễn suy nghĩ một lúc, lại biến ra một lọ đan dược màu ngọc bích, đưa cho Thỏ ngọc, dặn rằng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Trong bình này có mười viên thuốc bổ sung linh lực, một ngày một lần, mỗi lần pha trà nóng liền bỏ hai viên vào, tự nó sẽ hòa tan vào trà, không màu không mùi không vị, tỷ tỷ ngươi sẽ không phát hiện ra."

Bình luận đoạn
"Trong bình này có mười viên thuốc bổ sung linh lực, một ngày một lần, mỗi lần pha trà nóng liền bỏ hai viên vào, tự nó sẽ hòa tan vào trà, không màu không mùi không vị, tỷ tỷ ngươi sẽ không phát hiện ra."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đa tạ Chân Quân, vậy ta lập tức đi ngay!"

Bình luận đoạn
"Đa tạ Chân Quân, vậy ta lập tức đi ngay!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thỏ ngọc ngay tức khắc bay về Quảng Hàn Cung, chốc lát đã không còn tung tích.

Bình luận đoạn
Thỏ ngọc ngay tức khắc bay về Quảng Hàn Cung, chốc lát đã không còn tung tích.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chủ nhân, bình thuốc đó, người lấy ở đâu vậy?" Hao Thiên Khuyển tò mò hỏi.

Bình luận đoạn
"Chủ nhân, bình thuốc đó, người lấy ở đâu vậy?" Hao Thiên Khuyển tò mò hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta lấy từ Thái Thượng Lão Quân" Anh nhàn nhạt nói, như thể chuyện này không có gì quan trọng.

Bình luận đoạn
"Ta lấy từ Thái Thượng Lão Quân" Anh nhàn nhạt nói, như thể chuyện này không có gì quan trọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

.... Lão quân thật sự rộng lượng vậy sao... Không phải chủ nhân đi cướp đó chứ... Như vậy thật sự...

Bình luận đoạn
.... Lão quân thật sự rộng lượng vậy sao... Không phải chủ nhân đi cướp đó chứ... Như vậy thật sự...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thấy ánh mắt Hao Thiên Khuyển nhìn mình không đúng, biết chắc hắn lại suy đoán lung tung, liền dùng quạt gõ vào đầu.

Bình luận đoạn
Thấy ánh mắt Hao Thiên Khuyển nhìn mình không đúng, biết chắc hắn lại suy đoán lung tung, liền dùng quạt gõ vào đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bớt suy nghĩ lung tung, Lão Quân cho ta để ta có thể dưỡng thương."

Bình luận đoạn
"Bớt suy nghĩ lung tung, Lão Quân cho ta để ta có thể dưỡng thương."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

À, ra là vậy, làm hắn hết hồn... Hắn thở phào nhẹ nhõm.

Bình luận đoạn
À, ra là vậy, làm hắn hết hồn... Hắn thở phào nhẹ nhõm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh liếc nhìn con chó mình nuôi, sau đó quay lại tập trung vào đống giấy tờ trước mặt, nhưng ánh mắt lại trống rỗng, khóe môi nhếch lên một nụ cười xảo quyệt, trong mắt hiện lên tia hắc ám

Bình luận đoạn
Anh liếc nhìn con chó mình nuôi, sau đó quay lại tập trung vào đống giấy tờ trước mặt, nhưng ánh mắt lại trống rỗng, khóe môi nhếch lên một nụ cười xảo quyệt, trong mắt hiện lên tia hắc ám

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quả nhiên, như anh dự đoán, những lời anh nói hôm đó thật sự đã đánh trúng lương tâm của cô nặng nề. Chỉ là việc cô khóc ròng rã mấy ngày như vậy có chút ngoài ý muốn của anh. Tuy có đau lòng, nhưng lại có chút vui vẻ. Thứ nhất, cô cuối cùng đã nếm trải sự thống khổ mà anh đã trải qua, vậy thì cô sẽ càng nhân nhượng và bao dung hơn với anh, thứ hai, cô nhất định có anh trong lòng, chỉ là cô vẫn không nhận ra điều đó... Nếu vậy, anh sẽ làm thêm một vài việc nữa khiến cô nhận ra tấm lòng của mình dành cho anh là như thế nào.

Bình luận đoạn
Quả nhiên, như anh dự đoán, những lời anh nói hôm đó thật sự đã đánh trúng lương tâm của cô nặng nề. Chỉ là việc cô khóc ròng rã mấy ngày như vậy có chút ngoài ý muốn của anh. Tuy có đau lòng, nhưng lại có chút vui vẻ. Thứ nhất, cô cuối cùng đã nếm trải sự thống khổ mà anh đã trải qua, vậy thì cô sẽ càng nhân nhượng và bao dung hơn với anh, thứ hai, cô nhất định có anh trong lòng, chỉ là cô vẫn không nhận ra điều đó... Nếu vậy, anh sẽ làm thêm một vài việc nữa khiến cô nhận ra tấm lòng của mình dành cho anh là như thế nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thoát ra khỏi dòng suy nghĩ của mình, không hiểu sao, anh lại nhớ cô rồi, tuy ngày mốt họp triều sẽ có thể nhìn thấy. Thế nhưng, anh vẫn ước cô có thể trực tiếp tới đây thăm anh, mà không phải là sai Ngọc thỏ đưa mấy hương liệu an thần đó cho anh...

Bình luận đoạn
Thoát ra khỏi dòng suy nghĩ của mình, không hiểu sao, anh lại nhớ cô rồi, tuy ngày mốt họp triều sẽ có thể nhìn thấy. Thế nhưng, anh vẫn ước cô có thể trực tiếp tới đây thăm anh, mà không phải là sai Ngọc thỏ đưa mấy hương liệu an thần đó cho anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô không biết rằng chính cô là liều thuốc an thần hiệu quả nhất của anh sao?

Bình luận đoạn
Cô không biết rằng chính cô là liều thuốc an thần hiệu quả nhất của anh sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bỗng một luồng sáng vàng chiếu sáng xuống trước cổng Chân Quân Điện, một bóng dáng trắng hiện ra từ quầng sáng ấy, xinh đẹp khôn cùng, mấy binh lính nhìn thấy đều biết đó là Hằng Nga tiên tử, ngay lập tức cúi chào

Bình luận đoạn
Bỗng một luồng sáng vàng chiếu sáng xuống trước cổng Chân Quân Điện, một bóng dáng trắng hiện ra từ quầng sáng ấy, xinh đẹp khôn cùng, mấy binh lính nhìn thấy đều biết đó là Hằng Nga tiên tử, ngay lập tức cúi chào

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Xin tiên tử chờ một lát, ta lập tức đi thông báo cho Nhị gia biết."

Bình luận đoạn
"Xin tiên tử chờ một lát, ta lập tức đi thông báo cho Nhị gia biết."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô ngơ ngác gật đầu, cô có nói là sẽ gặp Dương Tiễn sao?

Bình luận đoạn
Cô ngơ ngác gật đầu, cô có nói là sẽ gặp Dương Tiễn sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô có lẽ không biết nhưng việc tình cảm chân thành của Nhị gia họ với Tiên tử đều nổi tiếng khắp Tam Giới, họ có thể từ chối tiếp các vị thần khác. Nhưng nếu đó là Hằng Nga tiên tử, vậy họ càng không thể xua đuổi, nếu không họ e rằng mình sẽ bị xử lý môn hộ mất!

Bình luận đoạn
Cô có lẽ không biết nhưng việc tình cảm chân thành của Nhị gia họ với Tiên tử đều nổi tiếng khắp Tam Giới, họ có thể từ chối tiếp các vị thần khác. Nhưng nếu đó là Hằng Nga tiên tử, vậy họ càng không thể xua đuổi, nếu không họ e rằng mình sẽ bị xử lý môn hộ mất!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bẩm báo Nhị gia, Hằng Nga tiên tử đã tới."

Bình luận đoạn
"Bẩm báo Nhị gia, Hằng Nga tiên tử đã tới."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Mau mời vào!"

Bình luận đoạn
"Mau mời vào!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thật sự không nghe lầm, có vẻ cả ông trời cũng ưu ái cho anh, anh chỉ vừa mới mơ ước mà cô đã tới rồi, anh sau đó nhìn lại bản thân, cảm thấy có bộ giáp này quá cứng ngắc, liền thay thành bộ màu trắng, trông anh lại càng thêm phong nhã và tuấn dật, với mái tóc xoăn nâu, cùng vài sợi buông lơi trước ngực, cùng với áo dài trắng của cô vẫn là rất hợp nhau. Chỉnh lại trang phục lần cuối, anh đứng dậy và bước tới chào đón nàng tiên của đời anh.

Bình luận đoạn
Anh thật sự không nghe lầm, có vẻ cả ông trời cũng ưu ái cho anh, anh chỉ vừa mới mơ ước mà cô đã tới rồi, anh sau đó nhìn lại bản thân, cảm thấy có bộ giáp này quá cứng ngắc, liền thay thành bộ màu trắng, trông anh lại càng thêm phong nhã và tuấn dật, với mái tóc xoăn nâu, cùng vài sợi buông lơi trước ngực, cùng với áo dài trắng của cô vẫn là rất hợp nhau. Chỉnh lại trang phục lần cuối, anh đứng dậy và bước tới chào đón nàng tiên của đời anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dáng người con gái duyên dáng yểu điệu dần tới gần anh, tư thái cô dịu dàng xinh đẹp động lòng người, cùng với nụ cười e thẹn trên môi khiến cô càng thêm lộng lẫy đáng yêu.

Bình luận đoạn
Dáng người con gái duyên dáng yểu điệu dần tới gần anh, tư thái cô dịu dàng xinh đẹp động lòng người, cùng với nụ cười e thẹn trên môi khiến cô càng thêm lộng lẫy đáng yêu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, người tới rồi." Dù đã hết sức khống chế bản thân, nhưng đứng trước cô, sự tự chủ đáng tự hào của anh đều không là gì.

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, người tới rồi." Dù đã hết sức khống chế bản thân, nhưng đứng trước cô, sự tự chủ đáng tự hào của anh đều không là gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Dương... Nhị Lang" Nhớ đến lời hứa với anh, liền nuốt lại chữ Tiễn sắp bật ra khỏi môi, ngượng ngùng sửa lại thành Nhị Lang. Nói xong, cô mới để ý đến đám người thuộc hạ của anh đang ngủ lăn lóc dưới sàn, liền xấu hổ vô cùng, tại sao cô lại vô ý như vậy?

Bình luận đoạn
"Dương... Nhị Lang" Nhớ đến lời hứa với anh, liền nuốt lại chữ Tiễn sắp bật ra khỏi môi, ngượng ngùng sửa lại thành Nhị Lang. Nói xong, cô mới để ý đến đám người thuộc hạ của anh đang ngủ lăn lóc dưới sàn, liền xấu hổ vô cùng, tại sao cô lại vô ý như vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thấy cô luống cuống khó xử, lại nghe được danh xưng đó từ cô, trong thâm tâm là một mảng lâng lâng khó tả, phấn khích không ngừng!

Bình luận đoạn
Thấy cô luống cuống khó xử, lại nghe được danh xưng đó từ cô, trong thâm tâm là một mảng lâng lâng khó tả, phấn khích không ngừng!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh cố tình ho nhẹ, thấy cô đã chú ý đến mình liền xoay người mời cô vào phòng riêng của anh. Động tác nhã nhặn, lịch sự, khiến cô có chút nghi ngờ anh thật sự không hiểu hay là cố tình không hiểu?

Bình luận đoạn
Anh cố tình ho nhẹ, thấy cô đã chú ý đến mình liền xoay người mời cô vào phòng riêng của anh. Động tác nhã nhặn, lịch sự, khiến cô có chút nghi ngờ anh thật sự không hiểu hay là cố tình không hiểu?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó là phòng riêng của Dương Tiễn!

Bình luận đoạn
Đó là phòng riêng của Dương Tiễn!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù cô đã đồng ý cho cả hai cơ hội nhưng không đồng nghĩa với việc cô có thể bình thản mà bước vào tư phòng của một nam nhân được, như vậy còn ra thể thống gì nữa?!

Bình luận đoạn
Dù cô đã đồng ý cho cả hai cơ hội nhưng không đồng nghĩa với việc cô có thể bình thản mà bước vào tư phòng của một nam nhân được, như vậy còn ra thể thống gì nữa?!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô toan tính mở miệng từ chối, lại bắt gặp ánh mắt buồn bã, ủy khuất của Dương Tiễn, trông thật sự tội nghiệp vô cùng...

Bình luận đoạn
Cô toan tính mở miệng từ chối, lại bắt gặp ánh mắt buồn bã, ủy khuất của Dương Tiễn, trông thật sự tội nghiệp vô cùng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô đã hứa với lòng sẽ không làm tổn thương người đó nữa, nhưng mà... Cô xoắn xuýt tay áo, chần chừ một hồi, sau đó hạ quyết tâm bước vào. Mặc kệ vậy, cô tin tưởng vào nhân phẩm của Dương Tiễn, và vì anh chính là quân tử chính trực nhất trong lòng cô!

Bình luận đoạn
Cô đã hứa với lòng sẽ không làm tổn thương người đó nữa, nhưng mà... Cô xoắn xuýt tay áo, chần chừ một hồi, sau đó hạ quyết tâm bước vào. Mặc kệ vậy, cô tin tưởng vào nhân phẩm của Dương Tiễn, và vì anh chính là quân tử chính trực nhất trong lòng cô!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Liếc mắt thấy cô thực sự bước vào, anh nở nụ cười đắc thắng, có lẽ ngày mà anh và cô trở thành một đôi uyên ương sẽ sớm thôi!

Bình luận đoạn
Liếc mắt thấy cô thực sự bước vào, anh nở nụ cười đắc thắng, có lẽ ngày mà anh và cô trở thành một đôi uyên ương sẽ sớm thôi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bước vào phòng, cô không khỏi quan sát xung quanh, mọi thứ đúng là rất sạch sẽ, tường phòng được sơn bởi màu xám và đen là chủ yếu, những chồng sách văn kiện được xếp ngăn nắp, đồ đạc cũng không nhiều, chỉ có một cái bàn chính giữa, một kệ sách kế bên, giường thì đối diện kệ sách, và kế giường trên tường phòng có cửa sổ, hướng thẳng về phía Quảng Hàn Cung. Người này thật sự thích ngắm trăng đến vậy sao?

Bình luận đoạn
Bước vào phòng, cô không khỏi quan sát xung quanh, mọi thứ đúng là rất sạch sẽ, tường phòng được sơn bởi màu xám và đen là chủ yếu, những chồng sách văn kiện được xếp ngăn nắp, đồ đạc cũng không nhiều, chỉ có một cái bàn chính giữa, một kệ sách kế bên, giường thì đối diện kệ sách, và kế giường trên tường phòng có cửa sổ, hướng thẳng về phía Quảng Hàn Cung. Người này thật sự thích ngắm trăng đến vậy sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, người tới tìm ta có gì không?"

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, người tới tìm ta có gì không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh đi từ đằng sau cô, đương nhiên biết cô luôn ngắm nhìn mọi thứ, dáng vẻ tò mò khiến anh không khỏi thấy cô quá dễ thương, dường như tiên nữ cũng không nhận ra, bản thân cô giờ đây không còn giữ khoảng cách lạnh nhạt và thái độ hờ hững đó với anh nữa, mà cô đã thể hiện ra một mặt hoàn toàn trái ngược với vẻ cao quý xa cách thường ngày.

Bình luận đoạn
Anh đi từ đằng sau cô, đương nhiên biết cô luôn ngắm nhìn mọi thứ, dáng vẻ tò mò khiến anh không khỏi thấy cô quá dễ thương, dường như tiên nữ cũng không nhận ra, bản thân cô giờ đây không còn giữ khoảng cách lạnh nhạt và thái độ hờ hững đó với anh nữa, mà cô đã thể hiện ra một mặt hoàn toàn trái ngược với vẻ cao quý xa cách thường ngày.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, ta... Ta nhìn thấy ngươi cực nhọc ngày đêm, lại không ngủ đủ giấc, sợ sẽ ảnh hưởng xấu đến sức khỏe ngươi... nên có mang chút đồ ăn nhẹ cho ngươi, ngươi nghỉ ngơi chút rồi hẵng làm việc tiếp..." Từ Nhị lang lần này lại tự nhiên thoát ra khỏi miệng, không hiểu sao càng nói càng thấy thuận miệng, cô lén lút quan sát biểu tình của anh, chỉ thấy đôi mắt ấy ngày càng dịu dàng, đầy ấp nhu tình khiến người ta không thể rời mắt.

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, ta... Ta nhìn thấy ngươi cực nhọc ngày đêm, lại không ngủ đủ giấc, sợ sẽ ảnh hưởng xấu đến sức khỏe ngươi... nên có mang chút đồ ăn nhẹ cho ngươi, ngươi nghỉ ngơi chút rồi hẵng làm việc tiếp..." Từ Nhị lang lần này lại tự nhiên thoát ra khỏi miệng, không hiểu sao càng nói càng thấy thuận miệng, cô lén lút quan sát biểu tình của anh, chỉ thấy đôi mắt ấy ngày càng dịu dàng, đầy ấp nhu tình khiến người ta không thể rời mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Được." Bất kể là yêu cầu gì của cô, anh cũng sẽ không bao giờ từ chối.

Bình luận đoạn
"Được." Bất kể là yêu cầu gì của cô, anh cũng sẽ không bao giờ từ chối.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau đó, Hằng Nga tiến tới bên bàn mà dọn ra một chút bánh Trung thu nhân đậu xanh mà cô đã làm, còn Dương Tiễn thì đi đun trà. Cả hai giữ im lặng như thế, nhưng dường như không ai muốn lên tiếng, phá bỏ không khí yên tĩnh hòa thuận này.

Bình luận đoạn
Sau đó, Hằng Nga tiến tới bên bàn mà dọn ra một chút bánh Trung thu nhân đậu xanh mà cô đã làm, còn Dương Tiễn thì đi đun trà. Cả hai giữ im lặng như thế, nhưng dường như không ai muốn lên tiếng, phá bỏ không khí yên tĩnh hòa thuận này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga cầm tách trà lên uống từng ngụm nhỏ, trong khi Dương Tiễn lặng lẽ nhìn cô. Cách cô uống trà rất đẹp, theo một phong thái vô cùng tự nhiên. Khi cô cúi đầu, một sợi tóc nhỏ từ thái dương rơi xuống và vướng vào mép cốc. Cô hơi mím môi, cố gắng thổi sợi tóc đó đi.

Bình luận đoạn
Hằng Nga cầm tách trà lên uống từng ngụm nhỏ, trong khi Dương Tiễn lặng lẽ nhìn cô. Cách cô uống trà rất đẹp, theo một phong thái vô cùng tự nhiên. Khi cô cúi đầu, một sợi tóc nhỏ từ thái dương rơi xuống và vướng vào mép cốc. Cô hơi mím môi, cố gắng thổi sợi tóc đó đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn thấy vậy mỉm cười, giơ ngón tay lên nhẹ nhàng vén lọn tóc rối bù đó cho cô, rất bình thản và không hề bối rối, như thể anh đã làm hành động này rất nhiều lần trước đây.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn thấy vậy mỉm cười, giơ ngón tay lên nhẹ nhàng vén lọn tóc rối bù đó cho cô, rất bình thản và không hề bối rối, như thể anh đã làm hành động này rất nhiều lần trước đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đôi khi, ngay cả chính anh cũng không hiểu, trên đời làm sao có thể có người như vậy? Cô chiếm giữ thật chặt trái tim anh, chỉ cần anh nhìn cô, tình yêu và sự dịu dàng trong lòng anh liền dâng trào một cách điên cuồng đến mức không thể kìm lại được...

Bình luận đoạn
Đôi khi, ngay cả chính anh cũng không hiểu, trên đời làm sao có thể có người như vậy? Cô chiếm giữ thật chặt trái tim anh, chỉ cần anh nhìn cô, tình yêu và sự dịu dàng trong lòng anh liền dâng trào một cách điên cuồng đến mức không thể kìm lại được...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, ngươi tính nhìn ta đến khi nào?" Cô không thể chịu nổi sức nóng từ đôi mắt đó thêm nữa, nếu không cô cảm nhận cô sẽ bị luộc chín mất.

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, ngươi tính nhìn ta đến khi nào?" Cô không thể chịu nổi sức nóng từ đôi mắt đó thêm nữa, nếu không cô cảm nhận cô sẽ bị luộc chín mất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tới thiên trường địa cửu" Anh bình tĩnh đáp lại

Bình luận đoạn
"Tới thiên trường địa cửu" Anh bình tĩnh đáp lại

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"..."

Bình luận đoạn
"..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Con người này thật là! Cô bị anh nói đến nghẹn ngào, không nói thêm được câu nào.

Bình luận đoạn
Con người này thật là! Cô bị anh nói đến nghẹn ngào, không nói thêm được câu nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, sao người biết ta làm việc mệt mỏi? Người... theo dõi ta sao?" Anh cố tình trêu chọc cô.

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, sao người biết ta làm việc mệt mỏi? Người... theo dõi ta sao?" Anh cố tình trêu chọc cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nói bậy, ta không có theo dõi ngươi... Ta chỉ vô tình nhìn xuống và nhìn thấy..." Càng về sau, giọng cô càng bé dần. Tội nghiệp cho chú thỏ trắng ngây thơ bị một con sói nham hiểm như anh dồn vào đường cùng.

Bình luận đoạn
"Nói bậy, ta không có theo dõi ngươi... Ta chỉ vô tình nhìn xuống và nhìn thấy..." Càng về sau, giọng cô càng bé dần. Tội nghiệp cho chú thỏ trắng ngây thơ bị một con sói nham hiểm như anh dồn vào đường cùng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thật sự muốn hỏi ngược lại cô. Có đúng chỉ là vô tình không? Nếu vậy, tại sao cô biết hắn đã luôn làm việc xuyên đêm?

Bình luận đoạn
Anh thật sự muốn hỏi ngược lại cô. Có đúng chỉ là vô tình không? Nếu vậy, tại sao cô biết hắn đã luôn làm việc xuyên đêm?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thâm ý nhìn cô, lại thấy cô cứ cúi đầu xuống nhìn sàn nhà, không dám ngẩng lên nhìn anh. Dương Tiễn muốn cười, nhưng lại sợ cô tức giận, cố gắng nín cười, liền sau đó nghĩ ra được một kế

Bình luận đoạn
Anh thâm ý nhìn cô, lại thấy cô cứ cúi đầu xuống nhìn sàn nhà, không dám ngẩng lên nhìn anh. Dương Tiễn muốn cười, nhưng lại sợ cô tức giận, cố gắng nín cười, liền sau đó nghĩ ra được một kế

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, ta đúng thật là mệt mỏi đến kiệt sức, nếu người không tới đây, chắc ta cũng đã gục ngã rồi. Hiện tại, tay ta do duyệt nhiều hồ sơ có chút nhức mỏi, không còn sức để cầm muỗng nữa. Tiên tử tấm lòng rộng lượng có thể đút cho ta ăn được không?" Giọng nói đáng thương, gương mặt lại mệt mỏi, dáng vẻ vô cùng chân thành, nhưng bất kỳ ai thân cận với anh cũng sẽ phải mắt chữ A, mồm chữ O trước hình ảnh này.

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, ta đúng thật là mệt mỏi đến kiệt sức, nếu người không tới đây, chắc ta cũng đã gục ngã rồi. Hiện tại, tay ta do duyệt nhiều hồ sơ có chút nhức mỏi, không còn sức để cầm muỗng nữa. Tiên tử tấm lòng rộng lượng có thể đút cho ta ăn được không?" Giọng nói đáng thương, gương mặt lại mệt mỏi, dáng vẻ vô cùng chân thành, nhưng bất kỳ ai thân cận với anh cũng sẽ phải mắt chữ A, mồm chữ O trước hình ảnh này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh chính là Nhị Lang Thần Chân Quân nổi tiếng mạnh mẽ nhất Tam Giới! Dù có làm việc mấy đêm liền, chỉ cần nghỉ một đêm liền sẽ hoàn toàn không thành vấn đề, mà dẫu có mệt cỡ nào, cũng không đến mức tay chân nhức mỏi, không cầm nổi muỗng chứ? Đây rõ ràng là đang làm nũng!

Bình luận đoạn
Anh chính là Nhị Lang Thần Chân Quân nổi tiếng mạnh mẽ nhất Tam Giới! Dù có làm việc mấy đêm liền, chỉ cần nghỉ một đêm liền sẽ hoàn toàn không thành vấn đề, mà dẫu có mệt cỡ nào, cũng không đến mức tay chân nhức mỏi, không cầm nổi muỗng chứ? Đây rõ ràng là đang làm nũng!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả bản thân anh cũng thấy lý do này vô lý, nhưng biết làm sao giờ, trước mặt cô, anh chỉ là một chàng trai bình thường với tính cách muốn được người yêu chiều chuộng mình mà thôi.

Bình luận đoạn
Cả bản thân anh cũng thấy lý do này vô lý, nhưng biết làm sao giờ, trước mặt cô, anh chỉ là một chàng trai bình thường với tính cách muốn được người yêu chiều chuộng mình mà thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô lúc này cũng hoang mang không kém, anh thật sự làm việc quá độ đến vậy sao? Nhìn vẻ mặt mong đợi của anh, cô liền biết anh chỉ là làm quá lên thôi. Nhưng...

Bình luận đoạn
Cô lúc này cũng hoang mang không kém, anh thật sự làm việc quá độ đến vậy sao? Nhìn vẻ mặt mong đợi của anh, cô liền biết anh chỉ là làm quá lên thôi. Nhưng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, há miệng ra."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, há miệng ra."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Biết làm sao được khi trong thâm tâm, cô đã không còn có thể từ chối bất kỳ thỉnh cầu nào của anh, dù cho nó có phi lý cỡ nào, hay kì quặc đến đâu, cũng là cô không thể kháng cự lại đôi mắt trông đợi ấy... Cô biết mình đã xong đời rồi.

Bình luận đoạn
Biết làm sao được khi trong thâm tâm, cô đã không còn có thể từ chối bất kỳ thỉnh cầu nào của anh, dù cho nó có phi lý cỡ nào, hay kì quặc đến đâu, cũng là cô không thể kháng cự lại đôi mắt trông đợi ấy... Cô biết mình đã xong đời rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả Chân Vương Điện cứ liên tục làm việc như thế, không ăn không uống, đóng cửa miễn tiếp khách suốt nhiều ngày như vậy, anh thậm chí còn không chợp mắt mà hoạt động gần như hết công suất vào việc chỉnh sửa Thiên Điều. Đến mức mà trên dưới Thần điện bây giờ, ai nấy đều như bị vắt kiệt toàn bộ sức lực, dưới hai mắt của mỗi người đều xuất hiện 1 quầng đen khá sâu, đôi mắt thì sưng đỏ, như là bị tẩu hỏa nhập ma, các vành tơ máu thì hiện rõ trong tròng mắt của anh, khuôn mặt bơ phờ, hốc hác, dù cho anh có khỏe mạnh đến đâu thì việc không ngủ suốt mấy đêm liền như vậy cũng khiến bản thân gần như kiệt sức...

Bình luận đoạn
Cả Chân Vương Điện cứ liên tục làm việc như thế, không ăn không uống, đóng cửa miễn tiếp khách suốt nhiều ngày như vậy, anh thậm chí còn không chợp mắt mà hoạt động gần như hết công suất vào việc chỉnh sửa Thiên Điều. Đến mức mà trên dưới Thần điện bây giờ, ai nấy đều như bị vắt kiệt toàn bộ sức lực, dưới hai mắt của mỗi người đều xuất hiện 1 quầng đen khá sâu, đôi mắt thì sưng đỏ, như là bị tẩu hỏa nhập ma, các vành tơ máu thì hiện rõ trong tròng mắt của anh, khuôn mặt bơ phờ, hốc hác, dù cho anh có khỏe mạnh đến đâu thì việc không ngủ suốt mấy đêm liền như vậy cũng khiến bản thân gần như kiệt sức...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cố gắng căng mi mắt mình ra, lại phát hiện mí mắt mình nặng trĩu, như thể nó không còn tha thiết gì hơn ngoài việc nghỉ ngơi một giấc. Dương Tiễn ngẩng đầu lên, vặn cổ một chút cho tỉnh táo, lại nhìn thấy Hao Thiên Khuyển cùng anh em Mai Sơn đã lăn quay ra ngủ như chết.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cố gắng căng mi mắt mình ra, lại phát hiện mí mắt mình nặng trĩu, như thể nó không còn tha thiết gì hơn ngoài việc nghỉ ngơi một giấc. Dương Tiễn ngẩng đầu lên, vặn cổ một chút cho tỉnh táo, lại nhìn thấy Hao Thiên Khuyển cùng anh em Mai Sơn đã lăn quay ra ngủ như chết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh phì cười, cảm thấy bất lực, nhưng cũng không nỡ kêu mọi người dậy, dù sao công việc cũng đã xong hơn một nửa, để mọi người ngủ một giấc vậy.

Bình luận đoạn
Anh phì cười, cảm thấy bất lực, nhưng cũng không nỡ kêu mọi người dậy, dù sao công việc cũng đã xong hơn một nửa, để mọi người ngủ một giấc vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn dù mệt nhưng nghĩ đến kết quả mình sắp đạt được, anh mỉm cười ngọt ngào. Hằng Nga, nàng sẽ là của ta sớm thôi. Đôi mắt vì mất ngủ mà đầy tơ máu bao quanh, nhưng nhìn kĩ sẽ thấy, ẩn sâu trong đó là sự u ám cùng điên cuồng đang chực chờ bộc phát.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn dù mệt nhưng nghĩ đến kết quả mình sắp đạt được, anh mỉm cười ngọt ngào. Hằng Nga, nàng sẽ là của ta sớm thôi. Đôi mắt vì mất ngủ mà đầy tơ máu bao quanh, nhưng nhìn kĩ sẽ thấy, ẩn sâu trong đó là sự u ám cùng điên cuồng đang chực chờ bộc phát.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hít một hơi thật sâu, anh lắc đầu để xua đi những ý nghĩ đó, theo thường lệ mà ngẩng đầu vọng nguyệt. Ánh trăng đêm nay vẫn đẹp như ngày nào. Dù không ra ngoài nhưng mọi tin tức, sở thích của cô đều bị anh nắm giữ trong lòng bàn tay, Thỏ ngọc của cô chính là "nội gián" mà anh cài vào, dù sao thì nó là sủng vật của cô, khi hóa hình lại là một tiểu cô nương dễ thương khả ái, lại thành thật, hơn nữa cũng thân với Hao Thiên Khuyển, nên dĩ nhiên anh sẽ ưu ái, cho nó thưởng thức vài món ngon của Chân Vương Điện, thỉnh thoảng vô tình sẽ hỏi thăm tin tức về cô. Ngọc thỏ ngây thơ thẳng thắn, chỉ biết người trước mặt thật sự rất tốt, luôn cho nó ăn rất nhiều món ngon, nó cũng biết người này rất yêu tỷ tỷ mình, nên là luôn đáp lại một cách thành thật và rõ ràng nhất, hoàn toàn không nhận ra, mình đang vô ý "bán" đi tỷ tỷ mình!

Bình luận đoạn
Hít một hơi thật sâu, anh lắc đầu để xua đi những ý nghĩ đó, theo thường lệ mà ngẩng đầu vọng nguyệt. Ánh trăng đêm nay vẫn đẹp như ngày nào. Dù không ra ngoài nhưng mọi tin tức, sở thích của cô đều bị anh nắm giữ trong lòng bàn tay, Thỏ ngọc của cô chính là "nội gián" mà anh cài vào, dù sao thì nó là sủng vật của cô, khi hóa hình lại là một tiểu cô nương dễ thương khả ái, lại thành thật, hơn nữa cũng thân với Hao Thiên Khuyển, nên dĩ nhiên anh sẽ ưu ái, cho nó thưởng thức vài món ngon của Chân Vương Điện, thỉnh thoảng vô tình sẽ hỏi thăm tin tức về cô. Ngọc thỏ ngây thơ thẳng thắn, chỉ biết người trước mặt thật sự rất tốt, luôn cho nó ăn rất nhiều món ngon, nó cũng biết người này rất yêu tỷ tỷ mình, nên là luôn đáp lại một cách thành thật và rõ ràng nhất, hoàn toàn không nhận ra, mình đang vô ý "bán" đi tỷ tỷ mình!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tỷ tỷ ta từ lần cuối tan triều, không hiểu vì sao khi về đến Quảng Hàn Cung lại buồn bã và khóc rất nhiều. Dù ta có hỏi cỡ nào, tỷ ấy chỉ lắc đầu không nói, đôi khi tỷ lại lại lẩm bẩm một mình, gì mà Ta đã sai rồi, ta không nên đối xử tàn nhẫn như vậy với người đó. Chân Quân, tỷ tỷ ta thật sự sẽ không sao chứ? Tỷ ấy ngay cả trong giấc mộng cũng rơi nước mắt rất nhiều, gương mặt ngày càng ốm, người cũng gầy đi nữa... ta thật sự sợ tỷ ấy sẽ khóc đến mù mắt mất!"

Bình luận đoạn
"Tỷ tỷ ta từ lần cuối tan triều, không hiểu vì sao khi về đến Quảng Hàn Cung lại buồn bã và khóc rất nhiều. Dù ta có hỏi cỡ nào, tỷ ấy chỉ lắc đầu không nói, đôi khi tỷ lại lại lẩm bẩm một mình, gì mà Ta đã sai rồi, ta không nên đối xử tàn nhẫn như vậy với người đó. Chân Quân, tỷ tỷ ta thật sự sẽ không sao chứ? Tỷ ấy ngay cả trong giấc mộng cũng rơi nước mắt rất nhiều, gương mặt ngày càng ốm, người cũng gầy đi nữa... ta thật sự sợ tỷ ấy sẽ khóc đến mù mắt mất!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngọc thỏ buồn bã nói, nó chỉ là linh vật nhỏ bé, may mắn được Hằng Nga tỷ tỷ đem lên cung trăng mà tu luyện, nương nhờ vào hấp thụ nguyệt linh mà có thể hóa thành hình người, chỉ là không kéo dài được lâu. Quan trọng hơn, tình cảm giữa nó và Hằng Nga tỷ từ lâu đã không chỉ là tình cảm giữa chủ tớ với nhau, mà nó đã phát triển thành tình tỷ - muội thân thiết. Vì vậy, khi lần đầu nhìn thấy tình trạng bất thường của tỷ tỷ, nó rất lo lắng, cũng không hiểu nguyên nhân khiến tỷ ấy khóc, lại không thể chia sẻ nỗi bất an này với ai khác, nó rất bứt rứt và buồn chán...

Bình luận đoạn
Ngọc thỏ buồn bã nói, nó chỉ là linh vật nhỏ bé, may mắn được Hằng Nga tỷ tỷ đem lên cung trăng mà tu luyện, nương nhờ vào hấp thụ nguyệt linh mà có thể hóa thành hình người, chỉ là không kéo dài được lâu. Quan trọng hơn, tình cảm giữa nó và Hằng Nga tỷ từ lâu đã không chỉ là tình cảm giữa chủ tớ với nhau, mà nó đã phát triển thành tình tỷ - muội thân thiết. Vì vậy, khi lần đầu nhìn thấy tình trạng bất thường của tỷ tỷ, nó rất lo lắng, cũng không hiểu nguyên nhân khiến tỷ ấy khóc, lại không thể chia sẻ nỗi bất an này với ai khác, nó rất bứt rứt và buồn chán...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cũng may, nó có quen biết với Hao Thiên Khuyển, nhân lúc tỷ tỷ ngủ, nó liền lén tới chơi Chân Quân Điện. Ở đây, nó có thể tâm sự mọi điều mà nó muốn!

Bình luận đoạn
Cũng may, nó có quen biết với Hao Thiên Khuyển, nhân lúc tỷ tỷ ngủ, nó liền lén tới chơi Chân Quân Điện. Ở đây, nó có thể tâm sự mọi điều mà nó muốn!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nghe xong chỉ gật đầu, mở miệng an ủi Ngọc thỏ:

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nghe xong chỉ gật đầu, mở miệng an ủi Ngọc thỏ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi đừng quá lo lắng, có thể tỷ tỷ ngươi trong lòng có nút thắt gì đó, tạm thời hiện tại không thể xử lý được nên mới khóc như vậy. Ngươi cứ để ý tình trạng của tiên tử, nếu có gì lạ liền tới bẩm báo với ta!"

Bình luận đoạn
"Ngươi đừng quá lo lắng, có thể tỷ tỷ ngươi trong lòng có nút thắt gì đó, tạm thời hiện tại không thể xử lý được nên mới khóc như vậy. Ngươi cứ để ý tình trạng của tiên tử, nếu có gì lạ liền tới bẩm báo với ta!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Được, ta biết rồi, nhưng... tỷ tỷ ta khóc nhiều vậy, mắt sẽ không sao chứ?"

Bình luận đoạn
"Được, ta biết rồi, nhưng... tỷ tỷ ta khóc nhiều vậy, mắt sẽ không sao chứ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn suy nghĩ một lúc, lại biến ra một lọ đan dược màu ngọc bích, đưa cho Thỏ ngọc, dặn rằng:

Bình luận đoạn
Dương Tiễn suy nghĩ một lúc, lại biến ra một lọ đan dược màu ngọc bích, đưa cho Thỏ ngọc, dặn rằng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Trong bình này có mười viên thuốc bổ sung linh lực, một ngày một lần, mỗi lần pha trà nóng liền bỏ hai viên vào, tự nó sẽ hòa tan vào trà, không màu không mùi không vị, tỷ tỷ ngươi sẽ không phát hiện ra."

Bình luận đoạn
"Trong bình này có mười viên thuốc bổ sung linh lực, một ngày một lần, mỗi lần pha trà nóng liền bỏ hai viên vào, tự nó sẽ hòa tan vào trà, không màu không mùi không vị, tỷ tỷ ngươi sẽ không phát hiện ra."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đa tạ Chân Quân, vậy ta lập tức đi ngay!"

Bình luận đoạn
"Đa tạ Chân Quân, vậy ta lập tức đi ngay!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thỏ ngọc ngay tức khắc bay về Quảng Hàn Cung, chốc lát đã không còn tung tích.

Bình luận đoạn
Thỏ ngọc ngay tức khắc bay về Quảng Hàn Cung, chốc lát đã không còn tung tích.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chủ nhân, bình thuốc đó, người lấy ở đâu vậy?" Hao Thiên Khuyển tò mò hỏi.

Bình luận đoạn
"Chủ nhân, bình thuốc đó, người lấy ở đâu vậy?" Hao Thiên Khuyển tò mò hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta lấy từ Thái Thượng Lão Quân" Anh nhàn nhạt nói, như thể chuyện này không có gì quan trọng.

Bình luận đoạn
"Ta lấy từ Thái Thượng Lão Quân" Anh nhàn nhạt nói, như thể chuyện này không có gì quan trọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

.... Lão quân thật sự rộng lượng vậy sao... Không phải chủ nhân đi cướp đó chứ... Như vậy thật sự...

Bình luận đoạn
.... Lão quân thật sự rộng lượng vậy sao... Không phải chủ nhân đi cướp đó chứ... Như vậy thật sự...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thấy ánh mắt Hao Thiên Khuyển nhìn mình không đúng, biết chắc hắn lại suy đoán lung tung, liền dùng quạt gõ vào đầu.

Bình luận đoạn
Thấy ánh mắt Hao Thiên Khuyển nhìn mình không đúng, biết chắc hắn lại suy đoán lung tung, liền dùng quạt gõ vào đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bớt suy nghĩ lung tung, Lão Quân cho ta để ta có thể dưỡng thương."

Bình luận đoạn
"Bớt suy nghĩ lung tung, Lão Quân cho ta để ta có thể dưỡng thương."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

À, ra là vậy, làm hắn hết hồn... Hắn thở phào nhẹ nhõm.

Bình luận đoạn
À, ra là vậy, làm hắn hết hồn... Hắn thở phào nhẹ nhõm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh liếc nhìn con chó mình nuôi, sau đó quay lại tập trung vào đống giấy tờ trước mặt, nhưng ánh mắt lại trống rỗng, khóe môi nhếch lên một nụ cười xảo quyệt, trong mắt hiện lên tia hắc ám

Bình luận đoạn
Anh liếc nhìn con chó mình nuôi, sau đó quay lại tập trung vào đống giấy tờ trước mặt, nhưng ánh mắt lại trống rỗng, khóe môi nhếch lên một nụ cười xảo quyệt, trong mắt hiện lên tia hắc ám

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quả nhiên, như anh dự đoán, những lời anh nói hôm đó thật sự đã đánh trúng lương tâm của cô nặng nề. Chỉ là việc cô khóc ròng rã mấy ngày như vậy có chút ngoài ý muốn của anh. Tuy có đau lòng, nhưng lại có chút vui vẻ. Thứ nhất, cô cuối cùng đã nếm trải sự thống khổ mà anh đã trải qua, vậy thì cô sẽ càng nhân nhượng và bao dung hơn với anh, thứ hai, cô nhất định có anh trong lòng, chỉ là cô vẫn không nhận ra điều đó... Nếu vậy, anh sẽ làm thêm một vài việc nữa khiến cô nhận ra tấm lòng của mình dành cho anh là như thế nào.

Bình luận đoạn
Quả nhiên, như anh dự đoán, những lời anh nói hôm đó thật sự đã đánh trúng lương tâm của cô nặng nề. Chỉ là việc cô khóc ròng rã mấy ngày như vậy có chút ngoài ý muốn của anh. Tuy có đau lòng, nhưng lại có chút vui vẻ. Thứ nhất, cô cuối cùng đã nếm trải sự thống khổ mà anh đã trải qua, vậy thì cô sẽ càng nhân nhượng và bao dung hơn với anh, thứ hai, cô nhất định có anh trong lòng, chỉ là cô vẫn không nhận ra điều đó... Nếu vậy, anh sẽ làm thêm một vài việc nữa khiến cô nhận ra tấm lòng của mình dành cho anh là như thế nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thoát ra khỏi dòng suy nghĩ của mình, không hiểu sao, anh lại nhớ cô rồi, tuy ngày mốt họp triều sẽ có thể nhìn thấy. Thế nhưng, anh vẫn ước cô có thể trực tiếp tới đây thăm anh, mà không phải là sai Ngọc thỏ đưa mấy hương liệu an thần đó cho anh...

Bình luận đoạn
Thoát ra khỏi dòng suy nghĩ của mình, không hiểu sao, anh lại nhớ cô rồi, tuy ngày mốt họp triều sẽ có thể nhìn thấy. Thế nhưng, anh vẫn ước cô có thể trực tiếp tới đây thăm anh, mà không phải là sai Ngọc thỏ đưa mấy hương liệu an thần đó cho anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô không biết rằng chính cô là liều thuốc an thần hiệu quả nhất của anh sao?

Bình luận đoạn
Cô không biết rằng chính cô là liều thuốc an thần hiệu quả nhất của anh sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bỗng một luồng sáng vàng chiếu sáng xuống trước cổng Chân Quân Điện, một bóng dáng trắng hiện ra từ quầng sáng ấy, xinh đẹp khôn cùng, mấy binh lính nhìn thấy đều biết đó là Hằng Nga tiên tử, ngay lập tức cúi chào

Bình luận đoạn
Bỗng một luồng sáng vàng chiếu sáng xuống trước cổng Chân Quân Điện, một bóng dáng trắng hiện ra từ quầng sáng ấy, xinh đẹp khôn cùng, mấy binh lính nhìn thấy đều biết đó là Hằng Nga tiên tử, ngay lập tức cúi chào

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Xin tiên tử chờ một lát, ta lập tức đi thông báo cho Nhị gia biết."

Bình luận đoạn
"Xin tiên tử chờ một lát, ta lập tức đi thông báo cho Nhị gia biết."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô ngơ ngác gật đầu, cô có nói là sẽ gặp Dương Tiễn sao?

Bình luận đoạn
Cô ngơ ngác gật đầu, cô có nói là sẽ gặp Dương Tiễn sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô có lẽ không biết nhưng việc tình cảm chân thành của Nhị gia họ với Tiên tử đều nổi tiếng khắp Tam Giới, họ có thể từ chối tiếp các vị thần khác. Nhưng nếu đó là Hằng Nga tiên tử, vậy họ càng không thể xua đuổi, nếu không họ e rằng mình sẽ bị xử lý môn hộ mất!

Bình luận đoạn
Cô có lẽ không biết nhưng việc tình cảm chân thành của Nhị gia họ với Tiên tử đều nổi tiếng khắp Tam Giới, họ có thể từ chối tiếp các vị thần khác. Nhưng nếu đó là Hằng Nga tiên tử, vậy họ càng không thể xua đuổi, nếu không họ e rằng mình sẽ bị xử lý môn hộ mất!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bẩm báo Nhị gia, Hằng Nga tiên tử đã tới."

Bình luận đoạn
"Bẩm báo Nhị gia, Hằng Nga tiên tử đã tới."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Mau mời vào!"

Bình luận đoạn
"Mau mời vào!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thật sự không nghe lầm, có vẻ cả ông trời cũng ưu ái cho anh, anh chỉ vừa mới mơ ước mà cô đã tới rồi, anh sau đó nhìn lại bản thân, cảm thấy có bộ giáp này quá cứng ngắc, liền thay thành bộ màu trắng, trông anh lại càng thêm phong nhã và tuấn dật, với mái tóc xoăn nâu, cùng vài sợi buông lơi trước ngực, cùng với áo dài trắng của cô vẫn là rất hợp nhau. Chỉnh lại trang phục lần cuối, anh đứng dậy và bước tới chào đón nàng tiên của đời anh.

Bình luận đoạn
Anh thật sự không nghe lầm, có vẻ cả ông trời cũng ưu ái cho anh, anh chỉ vừa mới mơ ước mà cô đã tới rồi, anh sau đó nhìn lại bản thân, cảm thấy có bộ giáp này quá cứng ngắc, liền thay thành bộ màu trắng, trông anh lại càng thêm phong nhã và tuấn dật, với mái tóc xoăn nâu, cùng vài sợi buông lơi trước ngực, cùng với áo dài trắng của cô vẫn là rất hợp nhau. Chỉnh lại trang phục lần cuối, anh đứng dậy và bước tới chào đón nàng tiên của đời anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dáng người con gái duyên dáng yểu điệu dần tới gần anh, tư thái cô dịu dàng xinh đẹp động lòng người, cùng với nụ cười e thẹn trên môi khiến cô càng thêm lộng lẫy đáng yêu.

Bình luận đoạn
Dáng người con gái duyên dáng yểu điệu dần tới gần anh, tư thái cô dịu dàng xinh đẹp động lòng người, cùng với nụ cười e thẹn trên môi khiến cô càng thêm lộng lẫy đáng yêu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, người tới rồi." Dù đã hết sức khống chế bản thân, nhưng đứng trước cô, sự tự chủ đáng tự hào của anh đều không là gì.

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, người tới rồi." Dù đã hết sức khống chế bản thân, nhưng đứng trước cô, sự tự chủ đáng tự hào của anh đều không là gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Dương... Nhị Lang" Nhớ đến lời hứa với anh, liền nuốt lại chữ Tiễn sắp bật ra khỏi môi, ngượng ngùng sửa lại thành Nhị Lang. Nói xong, cô mới để ý đến đám người thuộc hạ của anh đang ngủ lăn lóc dưới sàn, liền xấu hổ vô cùng, tại sao cô lại vô ý như vậy?

Bình luận đoạn
"Dương... Nhị Lang" Nhớ đến lời hứa với anh, liền nuốt lại chữ Tiễn sắp bật ra khỏi môi, ngượng ngùng sửa lại thành Nhị Lang. Nói xong, cô mới để ý đến đám người thuộc hạ của anh đang ngủ lăn lóc dưới sàn, liền xấu hổ vô cùng, tại sao cô lại vô ý như vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thấy cô luống cuống khó xử, lại nghe được danh xưng đó từ cô, trong thâm tâm là một mảng lâng lâng khó tả, phấn khích không ngừng!

Bình luận đoạn
Thấy cô luống cuống khó xử, lại nghe được danh xưng đó từ cô, trong thâm tâm là một mảng lâng lâng khó tả, phấn khích không ngừng!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh cố tình ho nhẹ, thấy cô đã chú ý đến mình liền xoay người mời cô vào phòng riêng của anh. Động tác nhã nhặn, lịch sự, khiến cô có chút nghi ngờ anh thật sự không hiểu hay là cố tình không hiểu?

Bình luận đoạn
Anh cố tình ho nhẹ, thấy cô đã chú ý đến mình liền xoay người mời cô vào phòng riêng của anh. Động tác nhã nhặn, lịch sự, khiến cô có chút nghi ngờ anh thật sự không hiểu hay là cố tình không hiểu?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó là phòng riêng của Dương Tiễn!

Bình luận đoạn
Đó là phòng riêng của Dương Tiễn!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù cô đã đồng ý cho cả hai cơ hội nhưng không đồng nghĩa với việc cô có thể bình thản mà bước vào tư phòng của một nam nhân được, như vậy còn ra thể thống gì nữa?!

Bình luận đoạn
Dù cô đã đồng ý cho cả hai cơ hội nhưng không đồng nghĩa với việc cô có thể bình thản mà bước vào tư phòng của một nam nhân được, như vậy còn ra thể thống gì nữa?!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô toan tính mở miệng từ chối, lại bắt gặp ánh mắt buồn bã, ủy khuất của Dương Tiễn, trông thật sự tội nghiệp vô cùng...

Bình luận đoạn
Cô toan tính mở miệng từ chối, lại bắt gặp ánh mắt buồn bã, ủy khuất của Dương Tiễn, trông thật sự tội nghiệp vô cùng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô đã hứa với lòng sẽ không làm tổn thương người đó nữa, nhưng mà... Cô xoắn xuýt tay áo, chần chừ một hồi, sau đó hạ quyết tâm bước vào. Mặc kệ vậy, cô tin tưởng vào nhân phẩm của Dương Tiễn, và vì anh chính là quân tử chính trực nhất trong lòng cô!

Bình luận đoạn
Cô đã hứa với lòng sẽ không làm tổn thương người đó nữa, nhưng mà... Cô xoắn xuýt tay áo, chần chừ một hồi, sau đó hạ quyết tâm bước vào. Mặc kệ vậy, cô tin tưởng vào nhân phẩm của Dương Tiễn, và vì anh chính là quân tử chính trực nhất trong lòng cô!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Liếc mắt thấy cô thực sự bước vào, anh nở nụ cười đắc thắng, có lẽ ngày mà anh và cô trở thành một đôi uyên ương sẽ sớm thôi!

Bình luận đoạn
Liếc mắt thấy cô thực sự bước vào, anh nở nụ cười đắc thắng, có lẽ ngày mà anh và cô trở thành một đôi uyên ương sẽ sớm thôi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bước vào phòng, cô không khỏi quan sát xung quanh, mọi thứ đúng là rất sạch sẽ, tường phòng được sơn bởi màu xám và đen là chủ yếu, những chồng sách văn kiện được xếp ngăn nắp, đồ đạc cũng không nhiều, chỉ có một cái bàn chính giữa, một kệ sách kế bên, giường thì đối diện kệ sách, và kế giường trên tường phòng có cửa sổ, hướng thẳng về phía Quảng Hàn Cung. Người này thật sự thích ngắm trăng đến vậy sao?

Bình luận đoạn
Bước vào phòng, cô không khỏi quan sát xung quanh, mọi thứ đúng là rất sạch sẽ, tường phòng được sơn bởi màu xám và đen là chủ yếu, những chồng sách văn kiện được xếp ngăn nắp, đồ đạc cũng không nhiều, chỉ có một cái bàn chính giữa, một kệ sách kế bên, giường thì đối diện kệ sách, và kế giường trên tường phòng có cửa sổ, hướng thẳng về phía Quảng Hàn Cung. Người này thật sự thích ngắm trăng đến vậy sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, người tới tìm ta có gì không?"

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, người tới tìm ta có gì không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh đi từ đằng sau cô, đương nhiên biết cô luôn ngắm nhìn mọi thứ, dáng vẻ tò mò khiến anh không khỏi thấy cô quá dễ thương, dường như tiên nữ cũng không nhận ra, bản thân cô giờ đây không còn giữ khoảng cách lạnh nhạt và thái độ hờ hững đó với anh nữa, mà cô đã thể hiện ra một mặt hoàn toàn trái ngược với vẻ cao quý xa cách thường ngày.

Bình luận đoạn
Anh đi từ đằng sau cô, đương nhiên biết cô luôn ngắm nhìn mọi thứ, dáng vẻ tò mò khiến anh không khỏi thấy cô quá dễ thương, dường như tiên nữ cũng không nhận ra, bản thân cô giờ đây không còn giữ khoảng cách lạnh nhạt và thái độ hờ hững đó với anh nữa, mà cô đã thể hiện ra một mặt hoàn toàn trái ngược với vẻ cao quý xa cách thường ngày.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, ta... Ta nhìn thấy ngươi cực nhọc ngày đêm, lại không ngủ đủ giấc, sợ sẽ ảnh hưởng xấu đến sức khỏe ngươi... nên có mang chút đồ ăn nhẹ cho ngươi, ngươi nghỉ ngơi chút rồi hẵng làm việc tiếp..." Từ Nhị lang lần này lại tự nhiên thoát ra khỏi miệng, không hiểu sao càng nói càng thấy thuận miệng, cô lén lút quan sát biểu tình của anh, chỉ thấy đôi mắt ấy ngày càng dịu dàng, đầy ấp nhu tình khiến người ta không thể rời mắt.

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, ta... Ta nhìn thấy ngươi cực nhọc ngày đêm, lại không ngủ đủ giấc, sợ sẽ ảnh hưởng xấu đến sức khỏe ngươi... nên có mang chút đồ ăn nhẹ cho ngươi, ngươi nghỉ ngơi chút rồi hẵng làm việc tiếp..." Từ Nhị lang lần này lại tự nhiên thoát ra khỏi miệng, không hiểu sao càng nói càng thấy thuận miệng, cô lén lút quan sát biểu tình của anh, chỉ thấy đôi mắt ấy ngày càng dịu dàng, đầy ấp nhu tình khiến người ta không thể rời mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Được." Bất kể là yêu cầu gì của cô, anh cũng sẽ không bao giờ từ chối.

Bình luận đoạn
"Được." Bất kể là yêu cầu gì của cô, anh cũng sẽ không bao giờ từ chối.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau đó, Hằng Nga tiến tới bên bàn mà dọn ra một chút bánh Trung thu nhân đậu xanh mà cô đã làm, còn Dương Tiễn thì đi đun trà. Cả hai giữ im lặng như thế, nhưng dường như không ai muốn lên tiếng, phá bỏ không khí yên tĩnh hòa thuận này.

Bình luận đoạn
Sau đó, Hằng Nga tiến tới bên bàn mà dọn ra một chút bánh Trung thu nhân đậu xanh mà cô đã làm, còn Dương Tiễn thì đi đun trà. Cả hai giữ im lặng như thế, nhưng dường như không ai muốn lên tiếng, phá bỏ không khí yên tĩnh hòa thuận này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga cầm tách trà lên uống từng ngụm nhỏ, trong khi Dương Tiễn lặng lẽ nhìn cô. Cách cô uống trà rất đẹp, theo một phong thái vô cùng tự nhiên. Khi cô cúi đầu, một sợi tóc nhỏ từ thái dương rơi xuống và vướng vào mép cốc. Cô hơi mím môi, cố gắng thổi sợi tóc đó đi.

Bình luận đoạn
Hằng Nga cầm tách trà lên uống từng ngụm nhỏ, trong khi Dương Tiễn lặng lẽ nhìn cô. Cách cô uống trà rất đẹp, theo một phong thái vô cùng tự nhiên. Khi cô cúi đầu, một sợi tóc nhỏ từ thái dương rơi xuống và vướng vào mép cốc. Cô hơi mím môi, cố gắng thổi sợi tóc đó đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn thấy vậy mỉm cười, giơ ngón tay lên nhẹ nhàng vén lọn tóc rối bù đó cho cô, rất bình thản và không hề bối rối, như thể anh đã làm hành động này rất nhiều lần trước đây.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn thấy vậy mỉm cười, giơ ngón tay lên nhẹ nhàng vén lọn tóc rối bù đó cho cô, rất bình thản và không hề bối rối, như thể anh đã làm hành động này rất nhiều lần trước đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đôi khi, ngay cả chính anh cũng không hiểu, trên đời làm sao có thể có người như vậy? Cô chiếm giữ thật chặt trái tim anh, chỉ cần anh nhìn cô, tình yêu và sự dịu dàng trong lòng anh liền dâng trào một cách điên cuồng đến mức không thể kìm lại được...

Bình luận đoạn
Đôi khi, ngay cả chính anh cũng không hiểu, trên đời làm sao có thể có người như vậy? Cô chiếm giữ thật chặt trái tim anh, chỉ cần anh nhìn cô, tình yêu và sự dịu dàng trong lòng anh liền dâng trào một cách điên cuồng đến mức không thể kìm lại được...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, ngươi tính nhìn ta đến khi nào?" Cô không thể chịu nổi sức nóng từ đôi mắt đó thêm nữa, nếu không cô cảm nhận cô sẽ bị luộc chín mất.

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, ngươi tính nhìn ta đến khi nào?" Cô không thể chịu nổi sức nóng từ đôi mắt đó thêm nữa, nếu không cô cảm nhận cô sẽ bị luộc chín mất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tới thiên trường địa cửu" Anh bình tĩnh đáp lại

Bình luận đoạn
"Tới thiên trường địa cửu" Anh bình tĩnh đáp lại

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"..."

Bình luận đoạn
"..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Con người này thật là! Cô bị anh nói đến nghẹn ngào, không nói thêm được câu nào.

Bình luận đoạn
Con người này thật là! Cô bị anh nói đến nghẹn ngào, không nói thêm được câu nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, sao người biết ta làm việc mệt mỏi? Người... theo dõi ta sao?" Anh cố tình trêu chọc cô.

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, sao người biết ta làm việc mệt mỏi? Người... theo dõi ta sao?" Anh cố tình trêu chọc cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nói bậy, ta không có theo dõi ngươi... Ta chỉ vô tình nhìn xuống và nhìn thấy..." Càng về sau, giọng cô càng bé dần. Tội nghiệp cho chú thỏ trắng ngây thơ bị một con sói nham hiểm như anh dồn vào đường cùng.

Bình luận đoạn
"Nói bậy, ta không có theo dõi ngươi... Ta chỉ vô tình nhìn xuống và nhìn thấy..." Càng về sau, giọng cô càng bé dần. Tội nghiệp cho chú thỏ trắng ngây thơ bị một con sói nham hiểm như anh dồn vào đường cùng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thật sự muốn hỏi ngược lại cô. Có đúng chỉ là vô tình không? Nếu vậy, tại sao cô biết hắn đã luôn làm việc xuyên đêm?

Bình luận đoạn
Anh thật sự muốn hỏi ngược lại cô. Có đúng chỉ là vô tình không? Nếu vậy, tại sao cô biết hắn đã luôn làm việc xuyên đêm?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thâm ý nhìn cô, lại thấy cô cứ cúi đầu xuống nhìn sàn nhà, không dám ngẩng lên nhìn anh. Dương Tiễn muốn cười, nhưng lại sợ cô tức giận, cố gắng nín cười, liền sau đó nghĩ ra được một kế

Bình luận đoạn
Anh thâm ý nhìn cô, lại thấy cô cứ cúi đầu xuống nhìn sàn nhà, không dám ngẩng lên nhìn anh. Dương Tiễn muốn cười, nhưng lại sợ cô tức giận, cố gắng nín cười, liền sau đó nghĩ ra được một kế

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, ta đúng thật là mệt mỏi đến kiệt sức, nếu người không tới đây, chắc ta cũng đã gục ngã rồi. Hiện tại, tay ta do duyệt nhiều hồ sơ có chút nhức mỏi, không còn sức để cầm muỗng nữa. Tiên tử tấm lòng rộng lượng có thể đút cho ta ăn được không?" Giọng nói đáng thương, gương mặt lại mệt mỏi, dáng vẻ vô cùng chân thành, nhưng bất kỳ ai thân cận với anh cũng sẽ phải mắt chữ A, mồm chữ O trước hình ảnh này.

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, ta đúng thật là mệt mỏi đến kiệt sức, nếu người không tới đây, chắc ta cũng đã gục ngã rồi. Hiện tại, tay ta do duyệt nhiều hồ sơ có chút nhức mỏi, không còn sức để cầm muỗng nữa. Tiên tử tấm lòng rộng lượng có thể đút cho ta ăn được không?" Giọng nói đáng thương, gương mặt lại mệt mỏi, dáng vẻ vô cùng chân thành, nhưng bất kỳ ai thân cận với anh cũng sẽ phải mắt chữ A, mồm chữ O trước hình ảnh này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh chính là Nhị Lang Thần Chân Quân nổi tiếng mạnh mẽ nhất Tam Giới! Dù có làm việc mấy đêm liền, chỉ cần nghỉ một đêm liền sẽ hoàn toàn không thành vấn đề, mà dẫu có mệt cỡ nào, cũng không đến mức tay chân nhức mỏi, không cầm nổi muỗng chứ? Đây rõ ràng là đang làm nũng!

Bình luận đoạn
Anh chính là Nhị Lang Thần Chân Quân nổi tiếng mạnh mẽ nhất Tam Giới! Dù có làm việc mấy đêm liền, chỉ cần nghỉ một đêm liền sẽ hoàn toàn không thành vấn đề, mà dẫu có mệt cỡ nào, cũng không đến mức tay chân nhức mỏi, không cầm nổi muỗng chứ? Đây rõ ràng là đang làm nũng!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả bản thân anh cũng thấy lý do này vô lý, nhưng biết làm sao giờ, trước mặt cô, anh chỉ là một chàng trai bình thường với tính cách muốn được người yêu chiều chuộng mình mà thôi.

Bình luận đoạn
Cả bản thân anh cũng thấy lý do này vô lý, nhưng biết làm sao giờ, trước mặt cô, anh chỉ là một chàng trai bình thường với tính cách muốn được người yêu chiều chuộng mình mà thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô lúc này cũng hoang mang không kém, anh thật sự làm việc quá độ đến vậy sao? Nhìn vẻ mặt mong đợi của anh, cô liền biết anh chỉ là làm quá lên thôi. Nhưng...

Bình luận đoạn
Cô lúc này cũng hoang mang không kém, anh thật sự làm việc quá độ đến vậy sao? Nhìn vẻ mặt mong đợi của anh, cô liền biết anh chỉ là làm quá lên thôi. Nhưng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, há miệng ra."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, há miệng ra."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Biết làm sao được khi trong thâm tâm, cô đã không còn có thể từ chối bất kỳ thỉnh cầu nào của anh, dù cho nó có phi lý cỡ nào, hay kì quặc đến đâu, cũng là cô không thể kháng cự lại đôi mắt trông đợi ấy... Cô biết mình đã xong đời rồi.

Bình luận đoạn
Biết làm sao được khi trong thâm tâm, cô đã không còn có thể từ chối bất kỳ thỉnh cầu nào của anh, dù cho nó có phi lý cỡ nào, hay kì quặc đến đâu, cũng là cô không thể kháng cự lại đôi mắt trông đợi ấy... Cô biết mình đã xong đời rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!