Chương 11: Đêm dài lắm mộng
Bảo Long ngồi vắt chéo chân trên ghế, một tay ung dung để trên bàn trà, tay còn lại hờ hững đặt trên đầu gối nhưng thật ra hắn đang bấu vào da thịt chỉ mong cơn đau làm hắn dịu lại sự khó chịu trong người. Bùi Kiệm bước vào quỳ xuống xin tâu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thưa điện hạ, biết điện hạ vất vả bấy lâu, nay thần xin mạn phép dâng lên cho điện hạ hai tỳ nữ hầu phòng, mong giúp điện hạ san sớt phiền muộn mỗi đêm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long nghe xong chột dạ, liếc nhìn con người kia vẫn đang quỳ bẹp trên vạc giường ngắm nghía cây súng, hắn nghĩ đến muộn phiền của hắn nên cho hai tỳ nữ kia vào phòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bùi Kiệm đứng nép bên cửa ra hiệu cho hai cô gái tiến vào, hai tỳ nữ trẻ tuổi tóc búi cao, cài trâm ngà voi biểu trưng cho sự giàu sang, đủ đầy nhưng chỉ mặc mỗi áo yếm phong phanh, một xanh, một đỏ. Cả hai quỳ rạp người xuống đất chào đại thiếu gia, Bùi Kiệm đương nhiên không nói rõ danh tính của Bảo Long, chỉ dặn rằng đây là khách quý của Bùi gia, các cô liệu mà hầu hạ cho chu đáo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành đang ngồi trên giường, nói đúng hơn là trong tư thế quỳ bẹp và khép chân, thật ra ban nãy khi Bảo Long dán sát cơ thể vào người cậu, một cảm giác khó chịu mà quen thuộc dâng lên làm chỗ kia của cậu cương cứng, quá xấu hổ nên chỉ còn cách quỳ như vậy để che đậy chỗ kia đang vùng dậy lộ liễu. Văn Thành không hiểu vì sao, đơn thuốc Lâm Sanh kê đợt trước làm cậu bị trúng độc, cậu đã không uống nữa mặc dù cậu vẫn giữ lại để dành vì tiếc, còn hiện tại cậu không uống thuốc đó nhưng vẫn có biểu hiện của trúng độc, suy nghĩ tới lui thì cậu đoán chắc là do Bảo Long làm cậu như vậy, hơi thở nóng ấm đó của Bảo Long có độc, vì khi cậu vừa hít trúng hơi thở ấm áp của Bảo Long cậu liền bị như vậy, sau này phải né xa Bảo Long ra một chút, còn bây giờ phải tìm cách ra ngoài để giải độc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành thấy hai cô gái xinh đẹp bước vào cúi chào Bảo Long, khi hai cô ngẩng đầu lên thì đập vào mắt cậu là bốn bầu ngực nở nang căng tròn lấp ló bên dưới áo yếm mỏng manh, cậu chưa từng thấy cô gái nào lạ như vậy, cậu ít khi nào nhìn chăm chú vào con gái nhà người ta để đánh giá vì như vậy là thất lễ, vậy mà khi này lòng hiếu kỳ đã che mất hết gia phong lễ giáo, cậu to mắt nhìn trân trối vào ngực của hai cô gái đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long đang quan sát hai tỳ nữ vừa cúi chào hắn rồi ngẩng đầu lên, hắn nhìn thấy ánh mắt của tỳ nữ mặc yếm xanh liếc về phía Văn Thành, muốn bao nhiêu dâm ngôn uế ngữ đều hiện lên trên đôi mắt đó. Bảo Long tự nhiên nóng mặt, nhìn qua Văn Thành thì bắt gặp cậu cũng đang nhìn trân trân cơ thể tỳ nữ yếm xanh, cơn nóng giận từ đâu ập tới, Bảo Long chỉ tay vào cô ta, lên tiếng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cô. Cô thích cậu ta. Đúng không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tỳ nữ yếm xanh giật mình, cúi đầu xuống không nói. Bảo Long nén lại cơn tức ra yêu cầu cho Bùi Kiệm:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Bùi Kiệm, ngài sắp xếp cho ta một phòng khác, ta muốn tặng cô này cho Văn Thành, cô mau đứng dậy đem cậu ta đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bùi Kiệm nghe lệnh lui ra để chuẩn bị căn phòng khác, tỳ nữ yếm xanh vâng lời đứng dậy, dịu dàng lướt đến bên cạnh Văn Thành:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Chàng đi với em nhé!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành thật sự chưa hiểu đầu đuôi, nhưng cậu vẫn hiểu là bây giờ cậu được ra ngoài nên vui vẻ đi theo, cậu thầm nghĩ ông trời ưu ái cho cậu lắm, vừa muốn tìm cách ra khỏi phòng đi giải độc thì đã được như ý. Bảo Long thu hết biểu cảm của Văn Thành vào tầm mắt, đáng ghét đến nỗi muốn chém chết tỳ nữ kia. Bảo Long đã biết vấn đề của hắn nằm ở đâu rồi nhưng vẫn muốn vớt vát lại tia lý trí cuối cùng, hắn lệnh cho tỳ nữ yếm đỏ lên giường bắt đầu hầu hạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tỳ nữ yếm đỏ một tay cọ sát vào bộ phận bên dưới của Bảo Long, cô ta thấy nó hơi trướng căng liền vui vẻ, tay còn lại rút từng dây kết trên áo ngũ thân rồi mở rộng áo hôn xuống khắp cổ, ngực xong di chuyển lên môi miệng, Bảo Long nghiêng đầu né đi, tỳ nữ kinh nghiệm hiểu rõ tình hình nên tập trung ngậm lấy chỗ kia mà nỗ lực hầu hạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long từ đầu đến cuối chỉ nhắm mắt dưỡng thần, hắn không kiểm soát được mà luôn nhớ về cơ thể của Văn Thành, hắn nhớ khi đó chỉ cần hắn đưa đẩy lưỡi thì Văn Thành sẽ không chịu được mà bắn, nhớ tiếng rên rỉ gợi tình mà hắn chưa bao giờ nghe thấy, hắn nhớ nơi mẫn cảm của Văn Thành không hề có một sợi lông mao thật đáng yêu nhưng những điều đáng yêu đó không phải của hắn, bây giờ chắc Văn Thành cũng đang... đang...Bảo Long mở mắt ra thấy tỳ nữ yếm đỏ vẫn tận lực vuốt ve nơi đó, vậy là tỳ nữ kia cũng sẽ làm như vậy với Văn Thành, Văn Thành sẽ sung sướng mà gọi tên cô ta. Lòng ích kỷ của Bảo Long đột nhiên xộc lên não, hắn không muốn cảm xúc của Văn Thành bị người khác khống chế, không muốn Văn Thành thuộc về người khác, có thể trong tương lai Bảo Long không ngăn được ý muốn của Văn Thành, không ngăn được Văn Thành sẽ lấy vợ, sinh con, nhưng ngay lúc này đây thì tuyệt đối không được. Hắn biết vị trí của Văn Thành trong tim hắn không phải chỉ là tri kỷ, mà là tình yêu ích kỷ, ích kỷ như một chàng trai không muốn người phụ nữ của hắn ở bên cạnh bất kì người nào khác ngoài hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long đứng bật dậy, xô ngã tỳ nữ yếm đỏ, gấp gáp chỉnh trang lại quần áo vội vàng chạy ra ngoài tìm Văn Thành. Hắn không biết Văn Thành đang ở đâu, ánh trăng sáng rọi xuống một dãy hành lang với nhiều phòng ốc, chợt Bảo Long nghe được tiếng của Văn Thành, hắn không phân biệt được là tiếng rên hay tiếng la.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long lần theo tiếng Văn Thành đến một căn phòng ở cuối dãy hành lang, hắn không nể nang gì mà đạp cánh cửa bung ra. Văn Thành quần áo xộc sệt đang nằm trên giường, tỳ nữ yếm xanh kia đã không còn mảnh yếm, quỳ ngồi lên người Văn Thành, khoá tay cậu lên đầu và đang trườn bộ ngực cô ta lên mặt cậu, Văn Thành vùng vẫy tựa muốn thoát khỏi, tỳ nữ thì rên rỉ khoái chí. Bảo Long vừa thấy cảnh này thì không khác gì phu quân nhà người ta đi đánh ghen, xông tới túm búi tóc của tỳ nữ lôi xuống giường một cách thô bạo, Bảo Long quát lên:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ra ngoài. Đóng cửa lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành ở đây thấy tỳ nữ té lăn xuống đất sợ hãi, toan đỡ cô ta lên thì Bảo Long tức giận, thở hắt ra một hơi gằn giọng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cậu tiếc hả?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành lắc đầu lia lịa, lần đầu thấy Bảo Long nổi cơn tam bành như vậy, cậu hoảng loạn nên cái gì cũng khai ra:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thưa điện hạ, hông phải, tui... thần muốn cổ ra ngoài để tự thần giải độc, cổ nghe thần giải thích xong thì cười nói để cổ giúp cho, cổ cứ đè thần xuống....
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long cười nhếch:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cậu hay lắm rồi, cậu một mình lôi ông Thiện lớn gấp hai lần người ta lên bờ, giờ thì không làm lại sức một tỳ nữ yếu ớt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành thật thà cúi đầu nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thần sợ cổ bị thương, với lại cổ có lòng tốt muốn giúp thần giải độc thôi mà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long tức tối nên không nhận ra ý Văn Thành nói là cậu bị trúng độc, khi bình tĩnh lại đôi chút hắn mới hiểu ý tứ câu 'trúng độc' là gì. Bảo Long đau đầu vỗ trán, thật sự không hiểu nổi Văn Thành đã lớn lên kiểu gì. Liếc nhìn nơi kia của Văn Thành có chút căng phồng, Bảo Long sinh lòng ghen tị với tỳ nữ đó, điều này cũng cho thấy là Văn Thành có cảm giác với phụ nữ, hắn nghĩ đến sau này như lời cậu nói, khi cậu có sự nghiệp thì sẽ cưới vợ, sinh con, đàn ông bình thường đều như vậy, và Bảo Long cũng sẽ không tránh khỏi vận mệnh này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long xoay người, hôm nay hắn quyết định sẽ dạy cho Văn Thành một bài học vỡ lòng về nhân sinh, để sau này Văn Thành sẽ không rêu rao với phu nhân của cậu là thái tử nói cậu bị trúng độc còn có lòng tốt giúp cậu giải độc, lúc đó hắn có mấy cái miệng cũng không biện hộ được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long ngồi lên giường nhìn Văn Thành, cậu thấy Bảo Long ngồi sát quá sợ nhiễm độc nặng hơn nên nhích xa hắn ra, biểu hiện tránh né của cậu làm hắn bị tổn thương, nghĩ một chút Bảo Long lại đứng dậy nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Hôm nay, anh sẽ nói cho cậu hiểu rõ về tình trạng trúng độc của cậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành căng thẳng, cậu sẽ nghe được chuyện gì đây, Bảo Long bắt Văn Thành nằm xuống, cậu ngoan ngoãn nghe theo, sẵn kéo áo che lại lồng ngực trần trụi của mình. Bảo Long nhìn quanh phòng, thấy cây súng hoả mai trên bàn, hắn lúc nãy không để ý vậy mà Văn Thành ôm theo cây súng đi với tỳ nữ, cù lần không chịu nổi. Bảo Long cầm lấy cây thông nòng dài và mảnh đi lại giường, nắm một đầu vung vung như cây roi, dùng đầu móc kia để lần nữa vạch áo Văn Thành ra. Văn Thành hoảng hồn nhưng nằm im bất động vì cậu biết Bảo Long đang nổi giận.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long lấy cây thông nòng, xỉa xỉa lên ngực Văn Thành hỏi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cậu biết chỗ ngực này giữa đàn ông và phụ nữ khác nhau như thế nào rồi đúng không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành đỏ mặt nhìn hắn, Bảo Long gằn giọng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Nhìn gì mà nhìn, trả lời đi, hồi nãy cậu còn được thấy tận mắt nữa mà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành nhìn qua chỗ khác nói lí nhí: "Thưa điện hạ, thần biết."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Còn cái nơi này, cậu biết giữa đàn ông và phụ nữ khác nhau như thế nào chưa?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành bị cây thông nòng cọ tới cọ lui chỗ đó liền túm chân lại, vừa thẹn vừa giận nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thưa điện hạ, thần có phải phụ nữ đâu mà biết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long nhìn biểu cảm của Văn Thành mà thầm cười ha ha:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Chỗ này của đàn ông sẽ lồi ra, còn của phụ nữ sẽ lõm vào, cậu có biết phụ nữ sinh con như thế nào không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành lầm bầm: "Thì cưới vợ về động phòng là có em bé."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long thầm nghĩ cũng đâu đến nỗi ngu ngốc:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Động phòng như thế nào? Nói rõ ràng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành một bộ dạng trả bài:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thưa điện hạ, vợ chồng động phòng, hôn nhau rồi ngủ cùng một chỗ sẽ có em bé.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long rút lại lời tán thưởng khi nãy:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Động phòng có nghĩa là cái chỗ lồi ra này của đàn ông sẽ đi vào cái chỗ lõm vào của phụ nữ, chất độc...cái chất độc mà anh nói với cậu đó gọi là tinh dịch, cậu cần đưa tinh dịch vào trong chỗ lõm ở đây của phụ nữ thì mới sinh được con. Mỗi lần nơi này cương cứng và phóng ra tinh dịch là phản ứng bình thường của đàn ông, đó là cảm giác hưng phấn chứ không phải trúng độc, cậu hiểu chưa?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành đầu gật như gà mổ thóc, liên tục nói hiểu rồi bật dậy bỏ chạy, không quên ôm theo súng trên bàn. Tất cả là do trong lúc Bảo Long nói chuyện, cây thông nòng ấy không ngừng ma sát, cọ quẹt lên người cậu, Bảo Long bộ dạng nghiêm túc nói chuyện, ánh mắt lướt lên toàn bộ cơ thể cậu làm cậu sung sướng không kìm được mà bắn ra, sợ Bảo Long phát hiện nên cậu trốn đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành nửa đêm lén lút chạy ra lu nước để tẩy sạch vết dịch trên chiếc quần duy nhất của cậu, rồi mới lén lút lui về ngủ ở căn phòng cuối dãy hành lang, cậu không muốn đụng mặt với Bảo Long, hắn nói khi cương cứng và bắn ra dịch thì đó là cảm giác hưng phấn, cậu sợ khi Bảo Long thấy cậu trở về với chiếc quần ướt thì Bảo Long sẽ biết cậu đã hưng phấn vì Bảo Long, cứ xem như là cậu có tật giật mình sợ bị lộ đi. Qua hôm sau, suốt cả một ngày 30 tết, Bảo Long cũng không thấy được bóng dáng Văn Thành cho đến lúc thực hiện kế hoạch dẹp loạn đám tặc tử rạng sáng mùng 1 tết. Hắn có hỏi Bùi Kiệm thì câu trả lời lúc nào cũng là cậu đang bàn bạc với quân sĩ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị