Truyện
Trước Sau
Ngàn Thu (Phiên bản mới) · freener mới · 8/28/2024 8:28:10 AM · 0 0

chapter 4

Cả đám chúng tôi đang ngồi ở công viên, vừa ăn kem vừa đùa giỡn. Chẳng hiểu sao mà tôi và thằng Tân cứ thấy thằng Khải lén mua quà tặng cho con Huyền. Nó cứ làm mọi việc lén lút, chẳng nói với ai, mà vẻ mặt thì lúc nào cũng rầu rĩ. Tôi với Tân nhìn nhau, biết ngay có chuyện chẳng lành.

Bình luận đoạn
Cả đám chúng tôi đang ngồi ở công viên, vừa ăn kem vừa đùa giỡn. Chẳng hiểu sao mà tôi và thằng Tân cứ thấy thằng Khải lén mua quà tặng cho con Huyền. Nó cứ làm mọi việc lén lút, chẳng nói với ai, mà vẻ mặt thì lúc nào cũng rầu rĩ. Tôi với Tân nhìn nhau, biết ngay có chuyện chẳng lành.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi tôi đi mua kem cùng Khải, cảm giác bất an trong lòng không ngừng lớn lên. Tôi chẳng biết phải nói gì, nhưng mà không mở miệng thì cảm giác cứ như có cái gì đè nặng trong lòng.

Bình luận đoạn
Khi tôi đi mua kem cùng Khải, cảm giác bất an trong lòng không ngừng lớn lên. Tôi chẳng biết phải nói gì, nhưng mà không mở miệng thì cảm giác cứ như có cái gì đè nặng trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khải: “Làm gì nhìn tao ghê vậy? Mua kem thôi mà, có gì đâu.”

Bình luận đoạn
Khải: “Làm gì nhìn tao ghê vậy? Mua kem thôi mà, có gì đâu.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi: “Không có gì, chỉ thấy dạo này mày lạ lạ. Chuyện gì thì nói ra đi, đừng có giữ trong lòng.”

Bình luận đoạn
Tôi: “Không có gì, chỉ thấy dạo này mày lạ lạ. Chuyện gì thì nói ra đi, đừng có giữ trong lòng.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khải định nói gì đó, nhưng lại im lặng, chỉ thở dài. Cả hai quay lại với đám bạn, Huyền thấy thế thì chọc ghẹo.

Bình luận đoạn
Khải định nói gì đó, nhưng lại im lặng, chỉ thở dài. Cả hai quay lại với đám bạn, Huyền thấy thế thì chọc ghẹo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Huyền (cười lớn): “Kem về rồi! Có hai thằng ăn mặc như ăn mày về nữa!”

Bình luận đoạn
Huyền (cười lớn): “Kem về rồi! Có hai thằng ăn mặc như ăn mày về nữa!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả đám cười ầm lên. Tôi bèn đáp lại:

Bình luận đoạn
Cả đám cười ầm lên. Tôi bèn đáp lại:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi: “Người ta có nông nghiệp, lâm nghiệp, mày thì có khẩu nghiệp đấy con ạ. Nghệp tụ vành môi, lôi thôi đừng nói chuyện.”

Bình luận đoạn
Tôi: “Người ta có nông nghiệp, lâm nghiệp, mày thì có khẩu nghiệp đấy con ạ. Nghệp tụ vành môi, lôi thôi đừng nói chuyện.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tân: “Mày ác quá, Huyền.”

Bình luận đoạn
Tân: “Mày ác quá, Huyền.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Huyền giả bộ làm mặt giận, đáp lại:

Bình luận đoạn
Huyền giả bộ làm mặt giận, đáp lại:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Huyền: “Ác gì, tao chỉ nói sự thật thôi, chứ có bịa ra cái gì đâu! Mà hai thằng chạy nhanh lên, nhìn quần áo như ăn xin!”

Bình luận đoạn
Huyền: “Ác gì, tao chỉ nói sự thật thôi, chứ có bịa ra cái gì đâu! Mà hai thằng chạy nhanh lên, nhìn quần áo như ăn xin!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả đám lại cười rần rần. Nhưng ánh mắt của Khải vẫn không rời khỏi Huyền, nhìn nó như muốn nói gì nhưng không thốt nên lời. Điều đó làm tôi bận tâm không ít.

Bình luận đoạn
Cả đám lại cười rần rần. Nhưng ánh mắt của Khải vẫn không rời khỏi Huyền, nhìn nó như muốn nói gì nhưng không thốt nên lời. Điều đó làm tôi bận tâm không ít.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nháy mắt với Tân, kéo nó ra xa một chút.

Bình luận đoạn
Tôi nháy mắt với Tân, kéo nó ra xa một chút.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi: “Ê, mày có thấy thằng Khải dạo này khác không? Hình như nó để ý con Huyền dữ lắm.”

Bình luận đoạn
Tôi: “Ê, mày có thấy thằng Khải dạo này khác không? Hình như nó để ý con Huyền dữ lắm.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tân gật đầu, giọng thì thầm:

Bình luận đoạn
Tân gật đầu, giọng thì thầm:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tân: “Ừ, tao cũng thấy. Nhưng mà tao mong nó đừng nói ra.”

Bình luận đoạn
Tân: “Ừ, tao cũng thấy. Nhưng mà tao mong nó đừng nói ra.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi: “Sao lại thế?”

Bình luận đoạn
Tôi: “Sao lại thế?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tân (giọng bỗng trầm xuống): “Lúc nhỏ, tao với con Huyền có hứa lớn lên sẽ cưới nhau. Giờ sắp có tình tay ba rồi, khó xử lắm.”

Bình luận đoạn
Tân (giọng bỗng trầm xuống): “Lúc nhỏ, tao với con Huyền có hứa lớn lên sẽ cưới nhau. Giờ sắp có tình tay ba rồi, khó xử lắm.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nghe xong thở dài, trong lòng cảm thấy rối rắm. Nhưng chưa kịp suy nghĩ thêm thì nghe tiếng la hét vang lên phía dưới gốc cây xoài gần đó. Cả đám chúng tôi quay lại, thấy một nhóm bạn học khác đang xúm lại, trông rất ồn ào.

Bình luận đoạn
Tôi nghe xong thở dài, trong lòng cảm thấy rối rắm. Nhưng chưa kịp suy nghĩ thêm thì nghe tiếng la hét vang lên phía dưới gốc cây xoài gần đó. Cả đám chúng tôi quay lại, thấy một nhóm bạn học khác đang xúm lại, trông rất ồn ào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tân: “Qua coi thử không?”

Bình luận đoạn
Tân: “Qua coi thử không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi gật đầu, rồi cả đám kéo nhau lại gần. Khi đến nơi, chúng tôi phát hiện ra một cái hộp nhỏ nằm trên mặt đất. Khải là người nhặt lên đầu tiên, nó mở hộp ra, bên trong là một chiếc vòng tay bằng bạc lấp lánh. Cả đám đều ngạc nhiên, nhìn nhau không tin.

Bình luận đoạn
Tôi gật đầu, rồi cả đám kéo nhau lại gần. Khi đến nơi, chúng tôi phát hiện ra một cái hộp nhỏ nằm trên mặt đất. Khải là người nhặt lên đầu tiên, nó mở hộp ra, bên trong là một chiếc vòng tay bằng bạc lấp lánh. Cả đám đều ngạc nhiên, nhìn nhau không tin.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Huyền (đôi mắt sáng rực): “Cái này của ai vậy ta?”

Bình luận đoạn
Huyền (đôi mắt sáng rực): “Cái này của ai vậy ta?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khải bỗng đỏ mặt, lúng túng:

Bình luận đoạn
Khải bỗng đỏ mặt, lúng túng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khải: “Cái này… chắc ai đó đánh rơi, chứ không phải của tao!”

Bình luận đoạn
Khải: “Cái này… chắc ai đó đánh rơi, chứ không phải của tao!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi trêu chọc:

Bình luận đoạn
Tôi trêu chọc:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi: “Mày mà đeo cái đó thì... hơi bị sai gu đấy, Khải ơi!”

Bình luận đoạn
Tôi: “Mày mà đeo cái đó thì... hơi bị sai gu đấy, Khải ơi!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tân cười lớn, thêm vào:

Bình luận đoạn
Tân cười lớn, thêm vào:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tân: “Có khi nào mày định tặng vòng này cho Huyền không đấy?”

Bình luận đoạn
Tân: “Có khi nào mày định tặng vòng này cho Huyền không đấy?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả đám lại cười nhặng lên, chỉ có Khải là cười trừ, mặt đỏ bừng, rõ ràng nó muốn tặng vòng tay này cho Huyền nhưng không dám nói ra.

Bình luận đoạn
Cả đám lại cười nhặng lên, chỉ có Khải là cười trừ, mặt đỏ bừng, rõ ràng nó muốn tặng vòng tay này cho Huyền nhưng không dám nói ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi (cố gắng giảm bớt sự căng thẳng): “Thôi, đừng có giỡn nữa. Tụi mình đi tìm người mất là được rồi.”

Bình luận đoạn
Tôi (cố gắng giảm bớt sự căng thẳng): “Thôi, đừng có giỡn nữa. Tụi mình đi tìm người mất là được rồi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mọi người đồng ý, chúng tôi quyết định đi quanh công viên tìm chủ nhân của chiếc vòng. Nhưng trong lòng Khải, một cuộc đấu tranh nội tâm đang diễn ra mãnh liệt. Liệu nó có đủ can đảm để tỏ tình với Huyền trước khi mọi chuyện đi quá xa? Câu hỏi đó không ngừng xoay quanh trong đầu tôi, và tôi biết sự kiện bất ngờ này chỉ mới là khởi đầu…

Bình luận đoạn
Mọi người đồng ý, chúng tôi quyết định đi quanh công viên tìm chủ nhân của chiếc vòng. Nhưng trong lòng Khải, một cuộc đấu tranh nội tâm đang diễn ra mãnh liệt. Liệu nó có đủ can đảm để tỏ tình với Huyền trước khi mọi chuyện đi quá xa? Câu hỏi đó không ngừng xoay quanh trong đầu tôi, và tôi biết sự kiện bất ngờ này chỉ mới là khởi đầu…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!